Nguyễn Minh Phúc
Với người con gái Khơ Me
Đêm nay em hát dù kê
Làm tôi ở lại không về nữa đâu
Đôi tay em lượn nghiêng đầu
Trái tim tôi chợt chìm sâu ngõ tình
Say mê giọng hát chùng chình
Khúc nào gửi gió trói tình tôi sang
Khúc nào bạc khúc nào vàng
Lăm Leo hay Sara vàn hả em…
Khúc nào thả nhớ vào đêm
Để tôi ngơ ngẩn hồn thêm bềnh bồng
Mãi nhìn làn váy xà rông
Tôi và điệu múa Lâm thôn lạc đường
Trống Xa đăm vỗ đêm trường
Dập dồn hơi thở cõng sương khói về
Ơi người con gái Khơ Me
Đêm nay tôi ở… không về đâu em…
Tết Ốc ôm bốc 2016
Đêm ngủ ở làng Kông Hoa
Một trời trăng thả xuống buông lơi
Kông Hoa núi chạm với mây trời
Lũng sâu nghiêng xuống vin trời thấp
Chiêng đụng trôi rừng khói chơi vơi
Gió vít mù sương trườn xuống núi
Vấp nắng dọc đường tay quảy mây
Nghe suối reo tràn quanh dốc bụi
Vốc tay uống cạn hớp sương dày
Đêm mộng làm sao đành ngủ được
Trăng rơi trắng cả núi cả rừng
Nghe gõ cồng chiêng mà say khướt
Say ngực trần hay tiếng tơ- rưng ?
Kông Hoa – mai xa rồi chắc nhớ
Dáng em và bầu vú xuân thì
Loáng ánh trăng rơi mà cứ ngỡ
Một trời tuyết trắng buổi ta đi….
Làng Kông Hoa – An Khê – Gia Lai 2015
Với cỏ
Đi qua gần hết cuộc đời
Những con đường lạ những trời xa xăm
Qua từng thành phố lạnh căm
Tuyết rơi trắng xóa mưa dầm thông reo
Đã qua nghìn lối quê nghèo
Từng ga xếp nhỏ từng chiều quạnh hiu
Và qua hết những bọt bèo
Phận người dâu bể sương treo đầu cành
Mải mê cuối thác đầu ghềnh
Đâu hay cỏ dưới chân mình đấy thôi
Xanh non thăm thẳm chân trời
Ru hồn dịu mát một thời đắng cay
Lơ thơ mùi cỏ nồng say
Câu ca dao mẹ đong đầy lời ru
Ngày về hái trái mù u
Đêm nằm với gió mùa thu vỗ về
Nghe từng tiếng vọng của quê
Từ trong lời cỏ đê mê ngoài vườn
Buổi về ngắm những giọt sương
Phai phôi nỗi nhớ dặm đường tha hương
…Cỏ ơi trăm nhớ ngàn thương
Mai tôi về lại cố hương lần tìm…
Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi



















