Vầng trăng khóc | Mưa sao băng

Posted: 27/09/2017 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Vầng trăng khóc

Ta mãi mơ màng vầng trăng khóc.
Vầng trăng đầu tháng dáng hao gầy.
Như với đàn bà ta chỉ thích.
Những nàng vóc hạc dáng mình dây.

Chân dài hun hút sâu mộng ước.
Đêm nồng phấp phới cánh vạc bay.
Một giấc mơ hoa nhàu chăn chiếu.
Chân dài thiêm thiếp… vóc hạc say.

Vầng trăng khô khốc vàng mắt ướt.
Trơ trụi chân không một lưỡi liềm.
Ta lặng nhìn trăng …đêm sóng sánh.
Thơ trào lai láng ướt màn đêm.

Trăng cũ, trăng xưa mộng lạ kỳ.
Một cánh Hạc gầy mãi thiên di.
Trăng gầy khóc hạc lời tha thiết.
Thân mềm trĩu nặng cuộc phân ly.

Sao mãi tương tư vầng trăng khóc.
Vầng trăng ngày cũ có chung tình.
Chân dài ngúng nguẩy chiều ly biệt..
Kỷ niệm tình đầu mãi lung linh.

 

Mưa sao băng

Lẽ nào anh đã mất em.
Facebook hôm nay lòng khoá chặt.
Tim anh như bị ai bóp nghẹt.
Mắt lệ người mà cứ ngỡ sương đêm.

Em không vào face nữa sao em.
Chiều facebook ai đâu ngồi hóng hớt.
Rã rời comment… Mỏi mòn status.
Anh vẫn ngồi lặng lẽ trong đêm..

Lẽ nào em đã unfriend.
Một cái nhấp tay lạnh lùng ráo hoảnh.
Những con chữ hôm nào vui tươi nhí nhảnh.
Nay không em héo rũ bên tường

Lẽ nào em đã quên.
Lẽ nào không còn chút gì để nhớ.
Chiều hôm ấy có xác hoa vừa nở.
Run lên đau đớn dưới gót giày.

Lẽ nào em đã thật quên.
Trái yêu thương trên đường vung vãi.
Thiên đàng Face… mộng vàng chưa hái.
Lả tả góc trời… Mưa sao băng.

Đã chết thật sao em.
Lời ai điếu cho cuộc tình ngắn ngủi.
Vài câu thơ có vơi đi buồn tủi.
Cảnh hoang tàn bàng bạc cả trời Face

Bùi Nguyên Phong
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.