Một chút xuân | Áo mới

Posted: 17/12/2018 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

Một chút xuân

Em treo gì trên ô cửa sổ nhỏ
Để tiếng leng keng của chùm phong linh
Gõ nhịp không ngừng
Làm rộn ràng trái tim tôi
Trong veo màu nắng thủy tinh
Cuối năm vừa đậu xuống thềm nhà
Chùm hoa giấy đỏ bỗng trở nên rực rỡ
Đong đưa đùa trong gió sớm
Ngọn gió chuyển mùa
Từ lúc nào tôi không hay, không biết.

Em thả gì trôi theo dòng suối trước mặt
Con thuyền giấy có lá thư tình
Mực còn rất mới
Khao khát một bến bờ xa
Mang theo giấc mơ của thời thiếu nữ
Tiếng chim chiền chiện
Đánh thức giọt sương mai giựt mình trở giấc
Long lanh chạm khắc nỗi buồn trên lá
Hóa kiếp thành giọt lệ tình nhân
Hạnh phúc ngọt ngào tôi suốt đời kiếm tìm
Nhưng chưa bao giờ với được
Mùa hồn nhiên đi
Sinh sôi từ lòng đất
Màu lá cỏ vẫn xanh ngời trong mắt
Biên biếc nụ hoa.

Em, là em, không phải là người con gái khác
Thả vào ngực tôi một vết cắn vĩnh hằng
Thắp sáng tình yêu không đề năm tháng
Một khoảng trời, một ô cửa, một mái ấm yêu thương
Như sợi khói đốt đồng
Còn thơm mùi rơm rạ
Loãng tan không còn hình dáng, chân dung
Để lại cho đời
Để lại cho tôi
Một chút xuân tình ấm áp.

 

Áo mới

Mùa xuân – em chải tóc
Môi ngọt thơm hồng đào
Tôi nhìn sao mới mọc
Mơ – một ngày có nhau.

Ngày em – trăng mười sáu
Mắt xanh màu ngây thơ.
Tình trổ ngồng hoa cải
Vàng bến sông đợi chờ.

Xuân hồng đi qua ngõ
Áo mới – mẹ may cho
Tóc cài bông hoa đỏ
Có vì tôi – hẹn hò?

Một ngày mưa bong bóng
Áo mới – người qua sông
Triền lau đầy gió lộng
Trắng bãi bờ mênh mông.

Tình hóa thành mưa lũ
Đi qua mùa bão dông
Chim báo lời mộng dữ
Nhánh sông đã ngược dòng.

Tôi về ngang bến cũ
Sóng xô bủa đầu gành
Nhớ mùa trăng thiếu nữ
Áo mới – thời xuân xanh.

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.