Hoàng Xuân Sơn
thơ. ráng bẫy lên đòn chí tử
những đòn thù quang quác muôn xưa
cái đấm tay chỉ là dấp dứ
chữ nghĩa đuôi nheo một dúm cờ
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
thơ. ráng bẫy lên đòn chí tử
những đòn thù quang quác muôn xưa
cái đấm tay chỉ là dấp dứ
chữ nghĩa đuôi nheo một dúm cờ
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
Tết năm nay bố lời hơn một tuổi
cũng bình thường giống như mọi người
tết năm nay con cũng thêm một tuổi
cũng giống mọi người chẳng khác ai
con thêm một tuổi con ơi
bố thêm một tuổi trần ai nhẹ dần
hãy thẳng như cây mặt trời hớn hở
con thêm một tuổi học hành mau mắn
và ngoan ngoãn như trước giờ
dù lá non có khi quằn quại
hãy mặc gió thổi tung về phía trước
và nói rõ to vào tương lai:
này đây những bước chân dài
vươn vai Phù Đổng nên trai Lý, Trần
tết năm nay dù chưa phải là tết lớn
vẫn tết của mình trên đất người ta
cũng thắp hương khấn gọi là
nhớ Tiên, nhớ Tổ nhớ nhà thuở xưa
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
Có những cái tết xa nhà tuy cô đơn nhưng thật là cảm khái. Nhớ đến cái tết xa nhà đầu tiên năm nào ở CPS: Tất cả anh em bạn bè đều về quê ăn tết hoặc quay về vui xuân với mái ấm gia đình; chỉ còn Ngô Vương Toại và mình tôi trụ trì tất cả cơ ngơi vắng như chùa Bà Đanh của CPS. Chiều ba mươi tết, hai đứa lộn mãi túi quần, vơ bèo vớt tép, được mươi trự (đồng bạc, nói theo tiếng Huế) rủng rẻng, cũng quyết định đóng bộ thăm thú phố phường. Chập choạng tối. Trời vắng, lạnh như cõi lòng trống không. Hai chàng lang thang ở miệt Bùng Binh rồi trốn về Chợ Cũ (cóp-py bài học Việt sử – Gia Long Tẩu Quốc: lang thang ở vùng Cà Mau rồi trốn sang Xiêm). Hai đứa hẩu xực hai tô mì hoành thánh, sắm thêm được một chai vang đỏ thưởng xuân là cạn lán.
(more…)
Hoàng Xuân Sơn

đêm 22 qua 23 decembre 2013
Cao Sơn về núi
cái thuở cầm dao chặt nước đá
nhanh như một diệu thủ cực kỳ
ngó nghiêng qua phía quày sông nhuệ
thấy một bông hồng đương chớp mi
cái ghế chợt nằm lăn ra cười
trên ngọn dù cao trăng tĩnh tọa
tiếng hát bay đầy đêm xanh tươi
và tiếng đàn bỗng dưng nghe lạ
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
đường cong của núi đồi
đường cười thục nữ
cây lá muôn xưa phiêu sinh đất trời
ngụm cô đơn nuốt về cố thổ
những hạt chim na
hạt rơi vãi xuống đất bầm chương ký sự
mỗi một nhón gót giao châu
mỗi mỗi đau lòng khách trú
bạn ơi cứ khơi mở
ta nén. đè
mình
nốt cao nốt chùng đu dây sinh ký
bắc cầu hải đảo
dăm cánh chim lượn lờ
kìn kịt bãi diều đen triệt vũ
màu đen màu đen ôi mắt xung phong
một ngàn ngày lũ kiến hôi di cư về đất trũng thấp
nước cứ đội đầu mấp mé
chúng ta cứ mãi mon men
bon chen theo đường mật ngọt
mà rồi ong bướm chập chờn loay hoay
tới độ
(more…)
Hoàng Xuân Sơn

Hoàng Xuân Sơn qua nét vẽ Đinh Cường
Đầu năm rồi. hẳn thế
tết người ta. lễ mình
nến hồng chưa kịp thắp
mà tuổi trời lênh đênh
Đơm giùm anh hột nút
kết giùm anh cái khuy
gió vừa lay lắt bóng
cửa râm ran đợi chờ
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
ngậm ngùi đưa tiễn Cao Sơn Nguyễn Văn Tấn
rồi cao sơn
với cao sơn
ở làn da thịt
đâmgờn gợn
tan
hai con mắt
nhíu hoang đàng
nhìn chương phổ lục
còn mang dấu cười (more…)
Hoàng Xuân Sơn
cậu bé lên đồi phóng
một cái máy lượn và
tin rằng thế giới sẽ
đổi thay
cậu bé ơi thế giới
này đã có hàng triệu
triệu lần thay đổi nhưng
từ cái tốt ban đầu
dần dà trở nên tồi
tệ. hiểm và ác
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
mang theo hạnh phúc chiếc chìa khóa
bayđi
hạnhphúc
những con cú rừng đêm
cây bạch dương trắng nhờ nhờ
con mắt đèn treo. cơn bão
[đi qua địa cầu tình yêu trái phá *]
mái đơn sơ sao chịu thấu bệnh cuồng
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
camoncamoncamon
ờ thì năm nào cũng cám ơn
mà đã trả được ơn chút gì
chút sống tự do hít thở
[mà cứ lui chui lúc chúc vào mịt mù kỷ niệm]
tàn dư sợi khói lững lờ
chút buồn tình bới xới hòm xẻn xưa sau
chút đưa nhau qua mức cán mộng hờ
nhìn ánh mắt chiều nguội tắt củi nỏ
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
truy lùng
nàng soi mói từng lỗ trôn kim
rồi phát minh triết lý cùn mằn khâu vá
những miếng da kỷ niệm rách bươm hết đường cứu gỡ
người đờn ông leo lên pháp đài
tự xử phiên mình đại pháo tung thiên
toàn thân biến ảo
cho dù bươi cách mấy
cũng không tìm thấy con sâu
dưới tàn lá mục
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
trôi ta không bến không bờ
con đường háo hức mộng hờ xa xăm
nhìn người ánh mắt đăm đăm
muộn màng chiều đứng hay nằm bóng soi
xé đêm đập vỡ sao trời
hàng ghế trống lạnh cùng môi thở này
trôi về chăn chiếu không hay
trái tim áo gối giũ ngày vô âm
là nhau. chuộc vết thương bầm
là tinh mơ những sớm lầm muôn sau
dỗ người cũng để lòng đau
sương xanh cỏ mộ bạc đầu trăng phai
16 nov. 2013
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
Nhớ anh Xuân Vũ
những thớt lưng còm đạp ngược cây đa cây đề
mặt trời bầm ráng đỏ
máu oẳng-tà-roằng chụp úp sao dzàng
loi choi chân ma bùn mưa không tơi áo
người mất quê nhóng người xa guê
dzô rọ hết thảy
mấy cái chạng rần rần lớp chật ních phận người
con đường đau khổ thọc túi quần ngoái cổ nga-la-tư
phun xèoxèo xếnh-xáng
bánh mìđồ gốm. chưng
bao tử 1 đổi thành 4 loại nhơi cỏ
giờ chừ trâu bò đi mô tê
túi thủng lòi đáy quỷ
treo dộc thiên đàng
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
tặng Trangđài-Glassey Trầnguyễn
ocean
người đàn bà hôn lên trán người đàn ông bảo mênh mông biển cả
người đàn ông không nói gì nhìn ngược
vào mắt xanh đại dương
sóng. và gió
những chiếc phao nằm dọc hàng mi
con thuyền lật úp
Hoàng Xuân Sơn
miểng buồn
tậu cho đêm
một bóng nhà
tậu cho người một cửa ra thần phù
biếm lời. vào nhẽ xuân thu
với hờ đông tái
mây mù cuộc vui
bây giờ đậm. đặc. điếc. đui
và hồn đông cứng
giữa mùi điêu ngoa
không thể ngờ một phẩy. hoa
đã cào gai dữ
nát tòa thâm cư
mới hay cái ác vẫn rò
rỉ trong tận tuyệt
buồn xo
kiếp
đời
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
những lùm cây bắt màu chỏm đỏ
bát mai vàng chĩu xuống mâm xôi
dặm đường lướtlướt qua
không nghe dự báo hồi tông tích
sáng nhặm mắt leo lên nóc hờ
những lằn vạch trắng rướn nuốt. dặm
lừ đừ ma duy
sườn đồi phía tây. bạc. đá lỡ
vai sáo mòn bọc áo cồm cộm nổi
bảng tên màu xanh lơ da trời
nhuốm một vệt hồng máu cắt
bao nhiêu ngõ quẹosâu
vào khêu gợi tuồng như biến tấu
trùmsợi mắt
mũi cày không gian hư hảo
luống thu chia nếp cây lùi xùi
kéo rù rì vào cơ động
sần sật cổ họng người nhai giấc ngủ
chuyến đi chuyến đi
về thăm một người bạn lóng gần nói cười tươi tỉnh
chợt nhớ một người bạn ở xa
đương úa sầu
bề gì mây cũng cóp nhặt
những ý nghĩ bất lực chòng chéo lời hỏi han
như rừng thu chín dần ước hệ
4 oct. 2013
(đường về tố luân)
(more…)
Hoàng Xuân Sơn

Họa sĩ Nghiêu Đề (1939 – 1996)
Mười ba năm. đấy, biển
hơi mặn thấm vào người
gió mặn luồn chân tóc
nước mặn hồn xa khơi
Vị nồng lên thớ gỗ
bờ đá vỗ âm ba
khói nhòa con mắt nắng
biêng biếc một phương nhà
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
Tặng phố hộp san fran. đinh cường
ở trong một cái hộp chúng ta ngọ nguậy hoài mà đời chưa đúc nổi hình khối
bởi vì những đám mây bị trói vào cột thống phong
vẫn còn
một chút bẻo nào đó
tựa đầu gút kim xuyên qua gân não
một chút máu ngày đầu thấy kinh
một chút ố hoen mùa hôn sự
bệnh màng óc lâu ngày trở thành cơn địa chấn
hoài thai
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
thứ đến là gì không nghe nói
chỉ thấy bơi bơi một khoảng đầy
chỉ nghe bóng tối ôm chìm lỉm
rờ rẫm. va mình một ngón tay
(more…)
Hoàng Xuân Sơn

Khánh Ly (sơn dầu trên bố 30’ x 40’) – Đinh Cường
“Bài Ca Hạnh Ngộ”
Một buổi tối chống gậy lò dò từ hậu liêu CPS ra sân Quán Văn ( Sự tích chống gậy vì ăn đạn pháo kích của VC này sẽ được nhắc lại sau ), tôi bất chợt nghe được một tiếng hát lạ kỳ: nửa như quyện từ lòng đất âm u, nửa như tự trời thanh cao rót xuống. Một tiếng hát có ma lực cuốn hút người nghe tự buổi đầu hội ngộ (Ngõ ban sơ hạnh ngân dài – Cổng xô còn vọng điệu tài tử qua – Bùi Giáng )
Trời ươm nắng cho mây hồng
Mây qua mau em nghiêng sầu
Còn mưa xuống như hôm nào
Em đến thăm, mây âm thầm mang gió lên
Người ngồi đó trông mưa nguồn
Ôi yêu thương nghe đã buồn
Ngoài kia lá như vẫn xanh
Ngoài sông vắng, nước dâng lên hồn muôn trùng
Này em đã khóc chiều mưa đỉnh cao
Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu
…
(more…)
Hoàng Xuân Sơn

Nhạc sĩ Hoàng Xuân Giang (1946-1994)
chiều lắng xuống
núi trầm cổ thạch
đá đè đau buốt xương gan
chiều hấp hối chiều-tôi-mất-tôi-ghé-ngang
dường như đâu em
vẫn ngồi
lắng nghe em khúc nhạc chiều
vẫn ngồi uống thêm từng sợi gió
chờ thanh âm vi vút bụi bờ
dường như vẫn-ngồi-em-vĩnh-cửu
ly rượu bức tranh ngòi bút cây đàn
tôi mất tôi mà sông biền biệt xứ
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
những lời trách cứ va chạm cõi vô hình
hãy sống yên
như chiếc bình hạnh phúc
Hoàng Xuân Sơn
khi không òa xuống
sương
mù
sớm mùa trở thức
trên du phiếm đời
đạm hồng vừa mới thôi nôi
đã xanh xao
chút da trời
nhược lan
bao lâu tình nữ u hàn
mắt thuyền có chở buồn
sang bến hoài (more…)
Hoàng Xuân Sơn
xé thư tình khum tay
đường chỉ loi ngoi những đoạn phim buồn
thả bướm lượn xuống hồn mương cạn
chữ vướng huyền lên tóc
con thuyền giấy trôi đi tuổi mù
bế sương vai mọn
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
bóc tem
hiến lịch cho thần
hồn đi một dặm
phân vân hồi đầu
lãng tử nào
xưa
rất lâu
kiếm vung theo bút
sánglàumạch gương
khi không bụi dấy trên đường
ngày tan đinắng
để buồn
quạ
tha (more…)
Hoàng Xuân Sơn

Cây thông ven xóm Lạc Lâm I – Đinh Cường
những quả thông trên đồi lẻn xuống đứng tụm
cườicười
[ở một phía nào đó. vạt xanh. và réo gọi thất thần]
à phải rồi mắt gió hấp háy nắng
cuộc đời cuộc đời
ở phía trạm hành đi qua chiều ghé lại
xế trưa thảm cỏ dụi mắt cù. bay nghiêng
một tảng sương trôi vào ngâu
người còn lúng búng ngậm miệng
đản thiêng. và hạt đùm đề
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
Sinh ra ở Huế
sinh ra
sinh ra
sinh ra làm gì ở Huế
những cơn mưa cuồng thâm nặng lòng đất
những cơn mưa thượng nguồn đổ ập xuống
tràn trề bụng mẹ
sinh ra hài nhi bập bềnh
nôi sông bập bềnh . . .
Tôi như trẻ nhỏ ngồi bên hiên nhà nhìn Huế những cơn mưa dầm. Những cơn mưa rả rích ngày này qua tháng nọ. Những cơn mưa cuồng kéo theo mùa lũ. Những cơn mưa vô địch không tiền khoáng hậu của Hồ Đình Nghiêm. Những cơn mưa đêm Trịnh Công Sơn bó chân ngồi nghe dòng nước cuốn trôi. Và những cuộc tình . . . con thuyền giấy thả trôi. . . về phương trời mơ mộng nào . . .Về đi thôi tuổi nhỏ của em, của tôi, và của bạn bè thân thiết một thời nào . . .
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
Tặng một người đi
cái sào
đụng thấu trần mây
khều tôi rụng xuống
giữa ngày bặt tăm
sao em không cuộn tơ tằm
để chi sương góa
lạnh căm áng thờ
gục đầu
câu tặng đời thơ
đề không giữa chốn ơ hờ
nước
mây
mượn bàn tay
xin bàn tay
níu cho mưa ở
bát đầy trăm năm
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
Lật bật đã tới tháng 9 mùa tựu trường. Lòng nao nao nhớ thời học sinh nhỏ nhít đất thần kinh xưa. Ở Huế, mùa tựu trường cũng tưng bừng rộn rịp như bất cứ nơi nào khác trên đất quê nhà. Cũng bâng khuâng luyến tiếc những ngày hè tươi đẹp chóng qua. Cũng nao nức trở lại trường lớp gặp bạn thầy cũ, mới. Có khác chăng mặt mũi mấy cô mấy cậu học trò đều phảng phất một vẻ nghiêm trọng. Làm như mình đã trưởng thành tới nơi!
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
gió mang điều lướt thướt
của một chùm hoa cau
nở trắng trời quê mẹ
đung đưa nỗi buồn rầu
chưa từng bức như thế
tiếng la bỗng rã phèng
nói được gì kinh kệ
một buổi chiều ho hen
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
chiếc mũ nồi đội cuốn sách
bỏ đi lang thang khắp xứ
ai kẻ đường viền lên chiều hồng
những búi mây thắt cổ
áo chùng thâm bước rì rầm
nơi trung tâm bằng khoán bán rao
mảnh đất chuồi những bàn tay
lần hạt đỏ đen vuốt ve thô bạo
bụi rào chênh răng mã tấu
cắn ngập đồng chua
(more…)
Hoàng Xuân Sơn

Which poet – Richard Brautigan
gởi bùi chát, lý đợi, khúc duy . . .
xẻo như xẻo rô
dòm chằm hăm bộ mặt
[bề gì cái án cũng đã tròng gân máu]
bất cứ xó xỉnh nào chúng cũng xỉa xói bươi móc bóp chẹt được
em đừng sợ
khuôn dạng nhân văn sẽ đè bẹp tuồng mọi rợ
bọn người ruồi máu lửa kinh thiên
xúm bu lại đùng đùng tổ kiến
mặc chúng hút chết mật ngọt trên đồi
chết điếng uơ
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
Tặng một người viết truyện
cái chuyện ngắn nở hậu
mà cửa nhà cứ teo tóp lại
đường phố nghênh ngang những cú leo mờ người
leonặng lúc không giờ
đừng tưởng tượng mình ở trên tháp cao
phóng đại xuống có khi què giò
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
tặng Nguyễn Xuân Hoàng
một đêm
tóc xóa bạch.phần
thanh niên cần một chút
phân vân
ngồi
cùng lưng
đọ thẳng vai trời
cùng nghe chiếu lệ
mùa vui nhập bầy (more…)
Hoàng Xuân Sơn
rừng thẩmxanh
lấn. xô vai
đất
nghiêng. chúi
mũi chạy dài
suối
khe
chất chồng lên đá tảng
đè
mong manh tím
đóa mọc gie ra
bờ
nếp nhà
rất đỗi nên thơ
(more…)
Hoàng Xuân Sơn

Từ trái: Tưởng Năng Tiến và Lê Hân
chiếc mũ nồi của tiến [xỉu xỉu thâm niên một ly bữa trưa]
nóng hổi cơm xáp lại những gạch nối
tranh chăm hẳm ngó quả bóng golf lăn trên phím dương cầm
chuyếnh choáng (more…)
Hoàng Xuân Sơn
nhớ Lê Thiệp
thì ga vẫn đứng lặng buồn
thì mình vẫn có lệ tuôn thành dòng
thôi một đời ngất ngưởng. xong
cái bụi cái rác (*)
cái rong vàng chiều
cái nhiệt cuồng
phá
cô liêu
yên ắng lội ngược
vào điều thương tâm
thì ga vẫn đứng lặng thầm
thì mình vẫn ngó
âmâm
độ
nhìn
7/7/2013
(*) Nguyễn Xuân Hoàng – Bụi và rác
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
mây
nghiêng
một áng rồitrôi
nhà núp sau núi
người ngồi giữa
trưa
bao nhiêu dòng sống xô bồ
chỉ riêng một tiếng buồn đưa
tột cùng
sao đời không gõ nhịp chung
để mưa xạ trị
nghe lùng bùngquen
bắn con sâu
chết muội đèn
hàm oan lượng giải
mặt đen thui
cùm
mồng ba tết quý tỵ
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
mai về núi ở cùng ta
chút lòng viên ngoại rót qua trường đình

Họa sĩ, nhà văn, dịch giả Võ Đình (1933-2009)
sương nắng còn không
hay buồn đã cháy khét lòng thu sơ
em ơi tình ở bụi bờ
có khi vực dậy từ thơ thẩn này
như cánh chuồn ngơ ngác bay
trăng thao ngậm chút hương gầy cổ nghi
hoàng hôn nằm vạ đương thì
trong cơn du mộng rù rì lão mai
đường thanh bữa nọ quên cài
hoa niên thiếu chợt nhòa phai đá vàng
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
gởi Đinh Cường
mớ ruột bòng bong Turcot đã đóng lại
tạm thời mùa hè sửa chữa những chiếc răng lung lay
thành phố
sữa đặc quánh vụn vỡ bánh mì
la cà tôi mỗi sáng ở chỗ tiếp giáp
búng miệng mồm ú ớ
gần như yên ắng
và sự kiểm diện ngày (more…)