Archive for the ‘Khuất Đẩu’ Category

Khuất Đẩu

Đã đăng: Chương [1], [2], [3]

bia_nhung_thang_nam_cuong_no
Bìa Tương Tri

3.

Đó là một buổi sáng mùa thu. Cái trống làng không phải vang lên một cách rộn rã để báo tin ngày khai trường mà thùng thùng từng hồi giục giã như đê vỡ. Mọi người ngơ ngác kéo nhau ra đình.

Một tấm vải màu đỏ ở giữa có ngôi sao vàng được treo trước chánh điện. Không phải ông tổng Bá hay ông lý trưởng khăn áo trịnh trọng như trong các lễ sắc thần mà là ông bầu Kiên mặc đồ tây đứng trước điện dõng dạc tuyên bố: Chính quyền đã về tay Cách mạng! Mọi người lại ngơ ngác không hiểu chính quyền nó là cái ra làm sao thì ông bầu Kiên, ngoắc ông lý trưởng đang đứng sợ hãi dưới thềm bảo phải đem nộp gấp con dấu cùng sổ đinh và sổ điền. Khi ông lý vội vàng về nhà thì ông kêu lại dặn thêm phải nộp hết số tiền quỹ.
(more…)

Khuất Đẩu

Đã đăng: Chương [1], [2]

bia_nhung_thang_nam_cuong_no
Bìa Tương Tri

2.

Chúng tôi cứ sống nghèo khó nhưng yên lành như thế cho đến một hôm chết khiếp vì sợ.

Hôm ấy là một buổi xế trưa, trời không có gió nên rất nóng. Cô tôi vừa tắm từ dưới sông lên đang phơi áo trên mấy cây sậy. Bỗng nghe đất cát kêu rào rào, chỉ trong chớp mắt đã thấy hai sĩ quan Nhật, kiếm dài sát đất đang đứng lù lù trước mặt. Một người nữa mặc áo Tàu, hai tay bị trói quặt ra sau lưng. Cô tôi vội núp sau mấy cây sậy, còn tôi thì túm lấy ống quần của cô che mặt.
(more…)

Khuất Đẩu

bia_nhung_thang_nam_cuong_no
Bìa Tương Tri

Lời mở đầu

Một nơi không ngày tháng 

Tôi chỉ là một công dân hạng hai cầm bút chứ không phải là nhà văn. Lại càng không phải là nhà văn có thương hiệu cho dù là cấp xã hay cấp nhà nước. Tôi viết trước hết cho các con tôi vì chúng rất mù mờ không hiểu cha ông chúng đã sống và đã chết như thế nào trong suốt hơn nửa thế kỷ giông bão vừa qua.

Tôi có người bạn bảo bây giờ viết như Kinh Kha buồn. Nghĩa là biết chẳng tới đâu mà vẫn phải cầm lấy bút như cây chủy thủ. Tôi nghĩ còn hơn Kinh Kha buồn vì sông Dịch bây giờ chẳng những lạnh mà hoang vắng đến rợn người. Chẳng có một tân khách nào dám tiễn đưa. Cái đất Tần ấy lúc này đang ngút trời gươm đao bất trắc.

Từ lúc nạn đói năm Ất dậu đến nay có bao nhiêu triệu công dân hạng hai Việt Nam đã chết? Hai triệu? Năm triệu? Hay mười triệu? Chết vì đói, vì thủ tiêu, vì đấu tố, vì tố cộng, vì Mậu thân, vì cải tạo, vì vượt biên… Cho dù ở bên nào họ cũng chỉ là những nông dân nghèo, cả đời khát khao mảnh vườn thửa ruộng. Chính vì vậy mà họ bị lừa phỉnh, bị lợi dụng, bị sai khiến. Cho đến bây giờ những kẻ sống sót cũng không còn là những nông dân thuần Việt như xưa.

Cái làng An Định không có trên bản đồ Việt Nam nhưng nhất định là có trong tâm tưởng của nhiều người. Và số phận của họ cũng trôi nổi như nhân vật bị thả trôi sông. Con sông ấy là con sông lịch sử.

Cũng như nhân vật chính trong truyện vừa mới sinh đã bị đem thả trôi sông, tôi thả tác phẩm của mình lên mạng. Sống chết thế nào là số phận của nó. Dù sao tôi cũng xin được cảm ơn.

Trân trọng,

K. Đ.

1.

Người đã sinh ra tôi nhưng không dám nhận tôi là con chắc vẫn muốn cho tôi được sống. Bởi vì, mặc dù thả tôi xuống sông, nhưng bà vẫn cẩn thận đặt tôi vào lòng một chiếc nắp bầu có trét dầu rái và đắp lên ngực tôi một chiếc yếm mà mãi sau này tôi vẫn còn nghe phảng phất mùi mồ hôi.

Dòng sông đưa tôi đi vô tình như bao lần đưa những xác súc vật mà người ta vẫn thường ném xuống. Nếu hôm đó không có một người đang đãi cát tìm hến và không có một cơn gió nhẹ bất chợt thổi qua đưa cái nắp bầu tấp vào chân bà thì không biết số phận của tôi trôi nổi đến bờ bãi nào và liệu tôi còn có đủ cơ may để mà sống sót ở đời hay không!
(more…)

Khuất Đẩu

nguyen_hoa_vcv
Nguyễn Hòa VCV

Gần dây, trên Văn Chương Việt.org có đưa ra thông báo chuyển nhượng.

Cho dù sẽ có một hay nhiều người đầy nhiệt tình và năng lực tiếp quản Văn Chương Việt.org, để giữ mãi một “sân chơi nhẹ nhàng, không ồn ào” theo ý nguyện của người sáng lập, thì tôi và chắc nhiều bạn đọc vẫn cứ buồn.

Buồn, vì từ đây sẽ thiếu vắng một cái gì rất Nguyễn Hòa VCV, một cái gì rất riêng, vừa có vẻ bạt mạng chịu chơi mà cũng vừa thâm trầm bản lĩnh.

Một cái gì đó không thể tìm thấy trên những trang mạng của các hội lớn, hội bé, lề phải hay lề trái ở trong nước. Một cái gì đó, lặng lẽ, kín đáo, bền bĩ miệt mài liên kết lại những người viết và người đọc. Một cái gì đó khiến tôi và bạn mỗi khi bước vào Văn Chương Việt, có cái cảm giác thân quen ấm áp cứ như khi bước vào ngôi nhà của mình.

Ở đó ta bình an ngồi đọc những vần thơ không vì cơm áo, những truyện ngắn không vì hư danh, những bài khảo cứu hay nghị luận mà đỉnh điểm là tìm cho ra sự thật.

Ở đó, ta không tự hỏi người miền Bắc hay miền Nam, người bên thắng cuộc hay thua cuộc, người trước 75 hay sau 75.

Ở đó, ta chỉ gặp những con người, “yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời” nên cũng yêu văn chương Việt.

Để có được một cái gì đó rất riêng, Nguyễn Hòa VCV đã phải đọc đến hàng chục nghìn bài thơ, hàng ngàn truyện ngắn truyện dài, hàng trăm bài nghiên cứu, nghị luận. Đã phải ăn cơm bụi, uống không biết bao nhiêu tách cà phê và đốt đến hơn bốn mươi điếu thuốc mỗi ngày, đã phải thức gần như trắng đêm để chọn lựa trong muôn ngàn cái hỗn tạp đó làm nên cái riêng của Văn Chương Việt.org. Dĩ nhiên, một mình anh, dù có uyên bác đến đâu cũng không thể tự mình đi đến tận mọi ngọn nguồn ngõ ngách. Có rất nhiều bài anh phải nhờ những người mà anh biết trình độ có thừa thẩm định giúp. Tệ nhất là trong cái muôn trùng chữ nghĩa trên mạng, có nhiều kẻ đã đánh cắp rồi gắn tên tuổi của mình lên. Theo anh, không gì làm bẩn trang mạng của mình bằng những vết nhơ như thế.

Nhưng cái điều hiếm có làm nên nét riêng của Văn Chương Việt chính là bản lĩnh của chủ biên. Anh đã phải nhận không biết bao nhiêu cuộc gọi, đọc những email hạch hỏi của những vị nọ vị kia, rằng sao không post bài của tôi, rằng cỡ như tôi không xứng đáng được lên VCV sao?

Đáng ngại hơn là những lệnh đưa tới bắt gỡ bài này bỏ bài kia. Và nguy hiểm hơn nữa là những câu hỏi, rằng, anh lập trang mạng để làm gì, những thế lực nào tài trợ, anh bảo chỉ thuần văn chương sao lại có chính trị?…

Đe nẹt, trù dập không được, người ta buộc anh phải liên kết. Và cuộc cưỡng dâm trong một đêm mùa hạ đó đã hơn một lần cho ra đời những đứa con mà vì chúng anh đã phải mất đi hàng ngàn người viết và người đọc tâm huyết.

Tôi quen anh nhờ cái muôn trùng chữ nghĩa. Một hôm, tôi nhận được cái email rủ đi uống cà phê. Đó là một người “mong manh như cây sậy buồn”, chỉ cao hơn một thước sáu và có lẽ nặng chưa tới bốn mươi ký lô. Một người như thế tưởng chừng ăn nói nhỏ nhẹ, không ngờ lại oang oang, nói gần như văng mạng bất kể là mới gặp nhau lần đầu.

Những lần sau, anh còn văng mạng hơn, nói những câu mà những người nữ có mặt phải đỏ mặt. Mới nghe qua, tưởng anh bổ bã, khoác lác. Nhưng có vào việc mới thấy anh am hiểu rất nhiều lãnh vực. Như âm nhạc, chính anh đã đệm đàn, tập hát cho một nữ ca sĩ nghiệp dư để cô trình bày những bản nhạc rất khó, rất phiêu của TT. Hay như anh trình bày bìa sách, rất mới và rất hiện đại. Anh chọn lựa từng co chữ, từng tảng màu đậm nhạt, chăm chút như trang điểm cho một cô dâu sắp về nhà chồng.

Một người hoài thai Văn Chương Việt.org, sinh ra giữa muôn ngàn bão táp, chòi đạp để lớn lên một cách mạnh mẽ. Một người như thế, đã hơn 6 tháng nay, nằm một mình “giữa tường trắng lặng câm”!

“Tài sản” của Văn Chương Việt.org theo như anh nói, được máy chủ ký gửi vào “mây”, nghĩa là 1000 năm sau vẫn còn bay, tên anh vẫn còn đó, nhưng những giây phút cuối cùng của một đời người như anh sao mà buồn thế. Sao số phận lại không cho anh, trước khi bay lên cùng với những đám mây, được uống với bạn bè một chén rượu chia bôi?

5/8/2013
Khuất Đẩu
Nguồn: Tác giả gửi

Vua Chuột

Posted: 14/06/2013 in Khuất Đẩu, Truyện Ngắn

Khuất Đẩu

rat_king-daniel_nätterdal
Rat King – Daniel Nätterdal

Thủa ấy, bọn trẻ con không nhiều đồ chơi như bây giờ. Một cái trống rung kêu long bong cho trẻ lên ba. Một con gà cồ bằng đất thổi kêu toe toe cho trẻ lên tư. Lớn hơn một chút, những con thú làm bằng bột xanh đỏ đủ màu. Những vịt, những gà, những chó, những mèo. Lại có cả chuột. Những con thú bé tí, xinh xinh. Chơi chán, thì bỏ vào nồi cơm, hấp. Ăn như ăn bánh đúc.

Một lần theo mẹ đi chợ, tôi được mẹ mua cho cả một bầy chuột.

Thực ra, không phải mẹ mua mà tự tôi đòi mua. Mẹ bảo, “mua gì không mua sao lại mua chuột”? Tôi nói, “con thích chuột”. “Cho nó phá ấy à, mẹ nói, chuột đầy nhà không thấy sao”? “Thì mẹ mua thêm một con mèo cho nó bắt chuột”, tôi nài nĩ. Thế là mẹ phải chiều!
(more…)

Khuất Đẩu

tau_khua_cut_khoi_bien_dong

Khi em trích máu viết:
Tàu khựa cút khỏi biển Đông!
thì cũng như những chiến binh thề chống quân Nguyên
xăm trên cánh tay mình: “Sát Thát

Em xứng đáng được khen thưởng dưới cờ
được báo đài tụng ca mãi miết
chính em là “người tốt việc tốt”
là lương tâm của tuổi trẻ hôm nay
(more…)

Khuất Đẩu

thieu_nu_tren_canh_dong

Người đàn bà ấy, người mà nhan sắc chỉ thua có mỗi một hoàng hậu Nam Phương. Thua ở ngôi vị tót vời, thua ở cân quắc rất đường bệ của một bậc mẫu nghi. Thua như thế chẳng khiến ai buồn.

Nhưng bà hoàng hậu còn có lúc mất ngôi, chứ với bà, cho dù đã xấp xỉ năm mươi vẫn không bị vết hằn của thời gian và giông bão của cuộc đời làm cho vơi bớt nét đẹp cao sang. Lúc nào cũng còn đó một vầng trán thanh thanh, một chiếc mũi xinh xinh và đôi môi thì đầy như hai ly rượu ngọt vừa mới rót.
(more…)

Không đề

Posted: 25/12/2012 in Khuất Đẩu, Thơ
Thẻ:

Khuất Đẩu

truong_thin_3

Đôi khi thời gian không còn là khoảng cách
Cả không gian cũng vậy
Như sáng hôm nay lúc 6 giờ 30
Khi ngọn lửa ôm choàng lấy anh
Bình Hưng Hòa!
Bình Hưng Hòa!
Đây đâu phải là sông Dịch
Mà sao tóc tôi dựng đứng!
(more…)

Khuất Đẩu

nguyen_thai_hoc-co_giang-vivi
Cô Giang và Nguyễn Thái Học – ViVi

Đêm ở đền Thượng

Đó là một đêm đầu xuân, ánh trăng mỏng quá không soi rõ được mặt người. Những bậc tam cấp cứ nối nhau lên cao, lên cao mãi như vút tận trời. Một đàn chim Lạc từ đâu bỗng bay qua, tiếng đập cánh làm đong đưa những chòm sao xanh biếc.

Đêm thánh vô cùng!

Họ đi lễ đền Thượng.

Lễ vật không có bánh chưng bánh dầy. Chỉ có trầu, cau và hai trái tim thắm đỏ.

Chàng nói, “hôm nay, anh cưới em”!

Nàng nói, “em cũng cưới anh, hôm nay”!

Họ cùng nói, “thưa Quốc Tổ, chúng con xin cưới nhau”!

Nghe như có tiếng cười từ ái reo vui của các vua Hùng.
(more…)

Khuất Đẩu


Nhà văn Mạc Ngôn

Ông đứng ở đâu khi xe tăng tiến vào Thiên An môn? Ở đâu khi người sinh viên bé nhỏ đứng chặn trước đầu đoàn xe?

Ông đứng ở đâu khi quân Trung Quốc vũ trang đến tận răng tiến vào Tây Tạng? Ở đâu khi Đạt Lai Lạt Ma lên tiếng đòi tự do cho dân tộc mình?

Ông đứng ở đâu khi người Hán tàn sát dân tộc thiểu số Tân Cương?

Ông đứng ở đâu khi Lưu Hiểu Ba bị giam trong ngục tối và giải Nobel Hòa Bình phải trao cho một chiếc ghế?
(more…)

Khuất Đẩu
Xin dâng tặng Trà My

Như mọi con sông ở đất Chămpa cũ, con sông ấy không dài, cũng không rộng.

Nó được sinh ra và lớn lên từ những ngọn núi tròn đầy mà những người theo đạo Hindu tưởng chừng như bầu vú của những con bò cái thánh thần.

Nghĩa là rất mát và ngọt.
(more…)

Rụng

Posted: 29/09/2012 in Khuất Đẩu, Truyện Ngắn

Truyện khôi hài đen của Khuất Đẩu


Linga rouge (con cặc đỏ) – Đinh Cường

Như mọi người, lúc mới sinh ra, bàn tay năm ngón xinh xinh của quan ngài cũng có một ngón trỏ. Nó đứng thứ hai sau ngón cái nhưng không thể dài hơn ngón giữa. Tại sao à? Tại vì trời đã định như vậy.

Nhưng như cụ Nguyễn Du từng nói, đôi khi nhân định cũng thắng thiên, nên một hôm đẹp trời, cái ngón trỏ khép nép kia bỗng dài ra như cái mũi của thằng Pinocchio. Mũi thằng người gỗ dài vì nói dối, còn ngón tay của quan ngài dài ra vì quyền uy đã lên đến tận trời.

Nó dài đến những năm đốt.

Quan ngài yêu nó lắm.
(more…)

Khuất Đẩu

Cụ Bát đã chết hồi đêm.

Bát không phải tên cụ, Bát chỉ là bậc thứ tám trong cái thang phẩm hàm chín bậc của triều đình.

Thường, người ta chỉ mua cái cửu phẩm là đã đủ vẻ vang với làng nước rồi. Phải thực sự giàu có và háo danh như cụ thì mới không tiếc tiền để sở hữu một cái bát phẩm với thẻ ngà lóng lánh như Bắc đẩu bội tinh.
(more…)

Khuất Đẩu

1.
Nếu bảo rằng sữa của đất là những giọt trắng tinh khôi ngậm trong từng hạt lúa thì mùi lúa trỗ chính là mùi thơm của sữa. Cũng có thể là mùi thơm của người vì cánh đồng nằm giữa các thôn An Định, Hiếu Đức, Thanh Liêm, trông tròn đầy và thơm tho như một người mẹ đang vạch áo cho con bú.

Từ giữa đồng, để thưởng công cho một vị võ tướng, nhà vua đã cho phép ông giương cung bắn về bốn hướng. Mũi tên vút đi nhanh hơn cả chim cắt, xé gió mà bay cho đến khi không bay nổi nữa, thì đó là giới hạn cuối cùng của ơn mưa móc.

Trong khi những điền chủ giàu có khác với những mảnh ruộng manh mún, rải rác như thóc rụng chỗ nọ chỗ kia, thì ruộng của ông đầy đặn liền bờ, trông như một mâm xôi khổng lồ vàng rực khi mùa gặt tới.
(more…)

Khuất Đẩu

Lúc nhỏ tôi rất thích những thằng bù nhìn. Nó chỉ có một cái đầu cắm trên một nhánh tre cao hơn mặt ruộng. Khuôn mặt nó dù cố tình làm ra vẻ hung dữ vẫn chẳng làm cho ai sợ ngoài lũ chim. Phải nói đó là một khuôn mặt rất buồn, rất cô độc, giống như mặt người trên các bức tượng nhà mồ. Áo của nó có lẽ là cái áo tã nhất trên đời này, vừa bạc màu vì mưa nắng vừa rách te tua như áo của những người ăn xin.
(more…)

Sắc đỏ

Posted: 02/06/2012 in Khuất Đẩu, Truyện Ngắn

Khuất Đẩu
Tặng TTM

1.
Những tiếng rít chói tai.

Những tiếng nổ rách tọat.

Một tia sáng lạnh buốt bay phớt qua đầu anh.

Sao mà nhanh và ngọt như con dao trên tay của cô gái xứ dừa Tam Quan khi chặt cho anh một trái dừa.

Ngọt đến tê mê.

Ngọt vì nước dừa và vì dôi mắt biếc.

Rồi lặng im.

Pháo kích và phản pháo kích.
(more…)

Khuất Đẩu

Đi về đâu hỡi em
Khi trong lòng không chút nắng

(Trịnh Công Sơn)

Bọn họ lặng lẽ đi qua cầu. Không ba lô, không súng. Trơ trụi như lúc họ mới bị ném xuống cách đây chưa được mười lăm hôm. Chỉ khác là hãy còn bộ đồ lính chưa bạc màu vì mồ hôi và nắng gió ở thao trường. Họ đi hàng một, người trước như không biết có người sau và người sau cũng không biết có người trước. Họ lầm lũi bước đi, cô đơn, tuyệt vọng, cho dù phía trước họ, trong một con phố nhỏ nào đó, trong một thôn xóm nào đó, là quê nhà với mẹ cha anh em bè bạn…
(more…)

Khuất Đẩu


Lunar eclipse – Robin Samiljan

Như những chiếc lá bàng cùng chết tập thể trong mùa đông, cả đại đội cùng nằm phơi xác trên đỉnh đèo.

Chiều xuống.

Rồi trăng lên.

Những linh hồn trẻ theo ánh trăng đang dắt díu nhau tìm về quê cũ. Nhưng anh không về được. Anh chưa thật chết. Một mảnh đạn ghim vào lưng khiến anh nằm bất động.
(more…)

Tháng Tư đen

Posted: 06/04/2012 in Khuất Đẩu, Thơ
Thẻ:

Khuất Đẩu

Tháng tư con hai tuổi
ba bồng con đứng nép bên đường
xích xe tăng rào rạo nghênh ngang
con bật khóc ngực ba đau nhói
(more…)

Khuất Đẩu


Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (1939-2001) – Tranh sơn dầu của Đinh Cường

Biển sóng biển sóng đừng xô tôi
Đừng xô tôi ngã giữa tim người
(Sóng về đâu? – TCS)

Khi Trịnh Công Sơn, người nhạc sĩ tài hoa nhất mà cũng bất hạnh nhất, suốt một đời dài giữa gió đồng vi vu đã tìm dược một nơi trăng mờ quê cũ, thì cũng là lúc những ồn ào không đáng có, những giành giựt níu kéo, những bè nhóm hơn thua quật đập suốt ngày đêm trên biển đời lao xao sóng vỗ.
(more…)

Khuất Đẩu


Thiếu nữ Chăm – Thanh Hồ

Cuộc triển lãm của hoạ sĩ K. chỉ có mỗi một chữ: Tháp. Trên 50 bức tranh chỉ toàn vẽ tháp. Kỳ lạ hơn nữa là những cái tháp ấy không đứng trên mặt đất mà nghiêng ngửa như đang bay giữa mây trời hay trôi bồng bềnh trên dòng sông.

Bị dè bỉu, bị phê phán tơi bời nên chẳng có một bức tranh nào được bán ra. Một bức đã bán không trôi mà lão họa sĩ lại còn muốn bán tất cả chỉ cho một người. Có họa là điên! Những ngày cuối cùng khán phòng trống vắng đến nỗi một vài con chim sẻ bay vào định làm tổ. Chúng ngớ ngẩn húc đầu vào tranh, rồi chới với bay đi. Cũng như khách, chúng không bao giờ trở lại.
(more…)

Khuất Đẩu

3.

Thật đúng như lời của phụ hoàng, đây là xứ sở của bốn trời tự do rộng mở. Nàng không phải đóng khung trong những lề thói cứng nhắc của cung đình. Không phải nghe những lời dạy bảo đến phát chán của các công nương già. Không phải tránh những cái nhìn khắt khe của các lão quan. Chẳng những thế nàng còn được chiêm ngưỡng tôn sùng như một nữ thần.

Nàng một mình thong dong dạo chơi khắp kinh thành. Đến xem những chiêm nương khéo tay dệt những tấm vải đầy màu sắc, xem những thợ gốm nhào nặn đất sét mềm nhuyễn như bột, mê mãi nhìn những chiếc bình, những lọ thoát ra từ đôi tay xấu xí tưởng là rất vụng về nhưng thật sự tài hoa của họ.
(more…)

Khuất Đẩu

2.

Mùa xuân năm Nhâm Dần thành Thăng Long hãy còn co ro trong cái rét nàng Bân. Các cửa sổ đều buông rèm lặng ngắt và các công nương ngà ngọc hãy còn ủ mình trong những chiếc chăn bông.

Nhưng các sứ thần phương Nam đã làm ấm lên bằng cả một đoàn ngựa xe chất đầy bạc vàng và sản vật quý hiếm. Hàng trăm tấm da hổ, hàng chục ngà voi và hàng ngàn tổ yến. Những ché rượu, những buồng cau bằng vàng. Những gỗ đàn hương và trầm kỳ. Lại còn có cả một đoàn thợ thủ công .
(more…)

Khuất Đẩu

Mở

Các nhà viết sử ngày xưa rất kiệm lời. Câu chuyện Công Chúa Huyền Trân chỉ có mấy dòng như thế này :

“ Năm Tân Sửu (I301) Thái Thượng Hoàng Trần Nhân Tông đi sang Chiêm Thành xem phong cảnh có ước gả Công Chúa Huyền Trân cho Chế Mân. Được ít lâu Chế Mân cho người đưa vàng bạc và sản vật quý hiếm sang cống và xin cưới. Triều thần có nhiều người không thuận. Chế Mân lại xin dâng châu Ô và châu Rí làm lễ cưới, bấy giờ vua Anh Tông mới quyết ý thuận gả. Đến tháng sáu năm Bính Ngọ (1306) cho công chúa về Chiêm Thành. Chưa được một năm, Chế Mân mất, mà theo tục Chiêm thành vua chết thì hậu phải chết theo. Anh Tông được tin ấy sai Trần Khắc Chung giả mượn tiếng vào thăm để cứu công chúa . Nhân đó Khắc Chung cùng nàng tư thông trên biển.“

Đọc những dòng trên tôi cứ trăn trở mãi: vì sao một vì vua anh minh và nhân hậu như Trần Nhân Tông lại đem con gái yêu của mình gả bán cho Chế Mân? Trần Khắc Chung là ai mà sau khi cứu được công chúa lại cùng nàng tư tình trên biển gần cả năm mới về? Và Huyền Trân, một trong ba nàng công chúa Việt Nam có số phận nghiệt ngã (hai nàng kia là Mị Châu và Ngọc Hân) đã đi vào lịch sử như một người có công lớn sao vẫn bị hậu thế mỉa mai?!

“ Hai châu Ô Rí vuông nghìn dặm
Một gái Huyền Trân đáng mấy mươi !”
(more…)

Khuất Đẩu

Truyền thuyết Mỵ Châu
Truyền Thuyết Mỵ Châu – Nguyễn Trọng Khôi

Ngựa trắng nằm phơi thân trên mỏm đá xanh
Ngựa hồng lang thang vào bão cát
Mây nổi bọt đầy trời
Mỵ Châu ơi, Mỵ Châu !
Biển đau quặn sóng xô gầm vỡ đá
(Đỗ Quý Toàn)

Những chiếc lông ngỗng từ tay Mỵ Châu vẫn còn bay lang thang trong suốt chiều dài mấy ngàn năm lịch sử. Cái màu trắng lạnh lẽo ấy thực tương phản với màu đỏ nóng bỏng vọt ra từ chiếc cổ thanh tân.

Những giọt máu của nàng cũng đã mấy ngàn năm vẫn không tan theo bọt sóng mà lại hóa thân thành những hạt ngọc trong lòng những con trai biển.
(more…)

Khuất Đẩu

1.

Hơn hai trăm năm trước, cái bóng đồ sộ huy hoàng của nhà Lê sau ba trăm năm, chỉ còn là những vệt mờ trong bóng hoàng hôn. Không có một vị vua nào lại nghèo như vua Lê Hiển Tông và cũng không có một nàng công chúa nào lại nghèo như Ngọc Hân công chúa! Tất cả kho tàng đều nằm trong tay chúa Trịnh. Mà Trịnh Sâm lại yêu nàng Đặng Thị Huệ tai quái nên bao nhiêu ngọc ngà châu báu đều dồn hết vào một nhà họ Đặng. Là công chúa, nhưng Ngọc Hân còn thua cả một nữ tỳ của thị Huệ.
(more…)

Đừng trách biển

Posted: 10/03/2012 in Khuất Đẩu, Thơ

Khuất Đẩu

Đừng trách biển xin nhớ đừng trách biển
sóng trùng dương cũng là sóng lòng tôi
nước biển mặn nước mắt tôi cũng mặn
biển bạc đầu thì cũng bạc đầu tôi
(more…)

Khuất Đẩu

Văn tế những người bị bức tử

Thương thay!
trời đất bao la một cõi
kiếp người nhỏ mọn kiến sâu
nước sông Hồng đỏ như máu
nước sông Hương tối sẩm màu
nước Cửu Long lênh láng niềm đau
núi Hồng Lĩnh khóc ra nước mắt
(more…)

Khuất Đẩu


Cuộc biểu tình chống Trung Cộng xâm chiếm Hoàng Sa tại Tokyo tháng 1 năm 1974

Có một dãi cát vàng ở biển đông
đẹp như tấm lưng trần của người đàn bà tắm
có những gò bồng đảo hoang vu
thơm như ngực của người trinh nữ
có năm mươi chàng trai trẻ
thề giữ nàng như những kẻ tình si
(more…)

Khuất Đẩu

Tôi cầm súng như cầm trái tim
hai bàn tay chưa hề vấy máu
tôi đứng trong nắng đỏ và gió cát
giữ từng hạt bụi quê hương
(more…)

Khuất Đẩu

những con phố chân dài
nhà hai bên cao vút
khỏa thân đứng kề vai
thỏa sức nhìn tận mặt
(more…)

Bộ tam

Posted: 01/01/2012 in Khuất Đẩu, Truyện Ngắn

Khuất Đẩu

Khi vua Bảo Đại tuyên bố ”thà làm dân một nước độc lập còn hơn làm vua  một nước nô lệ” và trao ấn kiếm cho hai vị đại diện cách mạng, trong đó có một nhà thơ với những câu thơ buồn hơn cả những cơn mưa sụt sùi của xứ Huế, ngài cũng đã làm cho các ông hoàng bà chúa sụt sùi không kém. Bọn họ khóc kể, vật mình vật mẩy trong những lâu đài còn rực rỡ ánh vàng son vì số phận đã không còn nuông chìu họ nữa. Họ sẽ bị ném ra khỏi kinh thành, bất ngờ và tàn nhẫn như bị lôi ra khỏi những giấc mơ rất đẹp.
(more…)

Khuất Đẩu

Núi đồi ở đây giống như những con khủng long đã hoá thạch. Những con khủng long trong những ngày cuối cùng đã xô đẩy giẫm đạp lên nhau và, trước lúc tắt thở, vẫn còn cố vươn cái cổ lên thật cao để gào rống một cách tuyệt vọng.

Giữa đá sỏi lổn nhổn, những cây cao lương thấp nhỏ vẫn ráng sức trổ bông.

Giữa đám cao lương xơ xác buồn hiu đó, có một ngôi nhà.

Giữa ngôi nhà đó, có một xác chết đã mười chín ngày vẫn chưa được đem đi chôn.
(more…)