Archive for the ‘Lý Quang Hoàn’ Category

Lý Quang Hoàn


Pregnant Woman in Repose
Deborah Sorrentino

Khi người đàn bà cuồng nhiệt …
Lúc ấy gã ta trông giống như những điểu thuốc lá nhàu nhoè cuối cùng …
trong chiếc bao thuốc ẩm mốc nằm sâu trong túi quần màu ka ki bợt bạt
Thành phố bất động, không một ánh đèn
Những bước chân rón rén, thì thầm trong bóng đêm mù quáng …
Mọi thứ dường như hụt hẫng …
Nỗi niềm đau xót tràn ngập tim
Giống như ly rượu vang rót hoài không vơi
Tiểng hát uất nghẹn của người ca sĩ già vang lên nửa chừng nửa đỗi
Di chứng của cơn đau một nửa bên đầu lại xuất hiện
Gã bước đi lảo đảo như cánh diều no gió
Hàng cây palm ngoài phố vẫn im lìm bất động
Những câu thơ vô tri giác không nói lên được điều gì  (more…)

Khóc bạn

Posted: 03/07/2018 in Lý Quang Hoàn, Thơ

Lý Quang Hoàn


Trạch An – Trần Hữu Hội (1955-2018)

Chiếc dù hình lục giác không đủ che những vạt nắng cuối cùng của buổi chiều tháng năm …
Trời nóng như nung và những ly bia rời rạc

Lòng buồn thiu như không một áng mây bay.
ngùi ngùi nghĩ về mi như một thoáng chia xa
Thế là sáng nay tao bỗng nghe tin dữ
Cũng không ngờ là mày lại ra đi theo gót Huỳnh Do …
Tiếp tục bỏ bạn bè … Tiếp tục những chuyến đi xa …
về nơi cố quận … (more…)

Lý Quang Hoàn


Thiếu nữ trên đồi Đà Lạt
dinhcuong

Khu vườn mộng mị

1.
Em. Khu vườn mộng mị!

Hôm nay tôi lại vào vườn em chơi. À hình như khu vườn tràn đầy cỏ hoa và em đang đợi chờ “cơn mưa đầu mùa”?

Tôi cũng vậy. Tôi đang đợi chờ em như đợi chờ mùa xuân. Cho cây cỏ trong lòng tôi đâm chồi nẩy lộc. Vâng, mỗi ngày tôi đều đến vườn em chơi.

Và tôi đang đợi.

2.
Như một thói quen không thể nào quên, đêm nay tôi lại đển vườn em. Để được dạo chơi trên những cung bậc lãng mạn, để cảm nhận được trái tim mình đang đập những nhịp đập hoang dã. Để được trò chuyện cùng em. Và chìm đắm trong giòng sông thơ, thấm đẫm hương tình ái, lên cao… lên cao…
(more…)

Tình cờ

Posted: 15/02/2018 in Lý Quang Hoàn, Truyện Ngắn

Lý Quang Hoàn

Quang quen biết Thục trong một dịp hết sức tình cờ, không biết điều này có phải là duyên phận hay không? Nhiều lần chàng đã tự hỏi mà không có câu trả lời.

Buổi sáng, Quang thức dậy sớm tự pha cho mình một tách cafe đậm đặc, trầm ngâm hồi tưởng về một quãng đời trong quá khứ… Vậy mà đã mười lăm năm rồi chàng sống kiếp sống đơn độc sau lần thất bại trong cuộc sống hôn nhân và tình ái. Lầm lũi đi về trong căn nhà vắng lặng, ngoài bóng tối và âm nhạc.

Mỗi ngày sau bữa café sáng, như một thói quen hàng bao năm, bước ra hàng hiên trước nhà, châm cho mình một điếu thuốc và ngồi im lặng hàng giờ nhìn bâng quơ về phía chân trời trước mặt như một cách hồi tưởng lại những chuyện xảy ra trong đời… cho đến khi chiếc xe đưa thư đến, chàng ra mở thùng thư và lửng thửng bước vào nhà, lục trong tủ lạnh ăn một cái gì đó rồi nằm thừ người mơ mơ màng màng trên giường cho đến giờ đi làm. Ngẫm đi ngẫm lại chàng thấy bạn bè, đồng nghiệp nói cũng có lý: Cuộc sống vô vị thật. Nhưng biết làm sao được, chàng đã quen với cung cách sống như vậy trong nhiều năm dài như một cách tự đày đoạ mình và chàng không muốn thay đổi. Nỗi sợ hãi và sự ám ảnh trong quá khứ vẫn còn sờ sờ trước mắt, như một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn …
(more…)

Lý Quang Hoàn

Có phải là em …
người đàn bà rất lạ,
Tôi đã gặp Vào một buổi chiều tháng chạp
trên tay em là một hoa đóa hồng,
đóa hoa mang màu phấn nhạt
đôi mắt em đậm màu sương khói
Cùng khuôn mặt ngái ngủ
Em thức trắng nhiều đêm
Em thu mình trong chiếc măng tô,
chiếc măng tô màu dạ xám …
Tên nỗi buồn sâu kín đời em
(more…)