Archive for the ‘Ngũ Lang’ Category

Ngũ Lang

linh_vnch_4

– Đang nhớ nhung ai mà như kẻ mất hồn vậy? Bạn bè đứng trước mặt cả mấy phút đồng hồ mà cũng chẳng thèm để ý?

Vượng quay lên thấy Hùng đang làm mặt khỉ. Vượng siết chặt tay Hùng,

– Bao nhiêu năm nay mày biến đi đâu mất mặt mất mày, Mai, Lan, Hồng, Cúc kiếm mày khắp nơi lại còn đăng báo “Tìm trẻ lạc” nữa.

– Cái thằng này bố láo. Từ ngày còn mài đũng quần ở ghế nhà trường tao đã mang danh là “Người con trai trời bắt xấu” chẳng có ma nào thèm ngó cả thì làm gì có những cái tên hoa lá cành đó kiếm cơ chứ. Kể từ ngày “Lũ chúng ta bạn bè dăm ba đứa” tan hoang, thằng mây trời tung cánh sắt, thằng giang hô cùng biển cả mênh mông; mày lắp cánh phượng hoàng trên vùng “phố núi mờ sương” chẳng còn dịp nào họp lại.
(more…)

Ngũ Lang

nguoi_yeu_cua_linh

Cơn mưa phố núi mịt mù tưởng như bất tận. Bầu trời xám xịt sũng nước. Qua khung cửa sổ Vũ nhìn những hạt mưa đan quấn quit lấy nhau theo từng cơn gió. Những cành thông đứng chơ vơ, oằn xuống như không chịu nổi sức nặng của những hạt mưa bám trên những chiếc lá dài ngoằng. Trời đất như muốn đổ ập chụp lên cái thành phố bé nhỏ miền cao nguyên này.

Vũ nghe tiếng gõ cửa nhè nhẹ nên lên tiếng:

– Cứ vào tự nhiên,

Ông Thượng sỹ Thường Vụ Tiểu Đoàn thùng thình trong chiếc poncho ló đầu vào cười cười,

– Có người kiếm Thiếu Úy, một cô gái.

Vũ ngạc nhiên trong lúc trời mưa như trút nuớc cô nào lại lặn lội đội mưa đi kiếm như thế này. Vũ ngần ngừ,

– Nhờ bố già mời cô ấy vào đây giùm tôi.
(more…)

Tạ ơn em

Posted: 25/05/2013 in Ngũ Lang, Truyện Ngắn

Ngũ Lang

dying_rose

Tiếng chuông vang lên lôi gã ra khỏi giấc ngủ chập chờn buổi trưa mùa đông. Gã uể oải đếm từng bước cầu thang xuống nhà dưới mở cửa. Ông bạn nhà báo lách vào mang theo cơn gió lạnh thốc tháo.

– Ông nhà báo đi đâu mà lạ thế? Trời lạnh như cắt mà sao ông siêng năng quá vậy? Gã nắm bàn tay lạnh như nước đá của ông nhà báo lắc lắc cho phải phép.

– Có gì nóng nóng cho tớ một ly coi. Bạn bè từ xa đến thăm thì “không rượu thì trà chứ”
(more…)

Ngũ Lang

thuong_phe_binh-2

– Mời bà mua giùm vài tấm vé số!

Nghe tiếng mời Thuận ngẩng lên bắt gặp một thân hình ốm yếu, gương mặt bơ phờ đứng không vững phải dựa cả thân hình trên cây nạng gỗ. Thuận ngừng ăn quay sang nói với người bán vé số

– Vé số bao nhiêu tiền một tấm vậy ông?

– Thưa bà hai ngàn một tấm, bà mua mấy tấm?

Thuận giật mình vì âm thanh của người bán vé số nghe thật quen. Thuận liên nhìn ông ta như cố tìm một nét quen thuộc nào đó trên gương mặt có vẻ như già trước tuổi của người đàn ông trước mặt.
(more…)

Ngũ Lang

nguoi_linh_vnch5

– Mày còn nhớ Trân không? Cô bé ở Pleiku mà mày hay giắt đi ăn kem khi cô bé còn nhỏ xíu xìu xiu ấy. Phong cười toe toét kéo ghế ngồi xuống.

– Mấy chục năm qua rồi, nhưng tao vẫn nhớ khá rõ, tao có thể hình dung ra gương mặt của Trân với những nét đặc biệt. Tao nhớ cô bé có cặp mắt thật đẹp. Hồi đó tao cứ chọc là “cặp mắt của bé sau này sẽ khiến nhiều chàng trai nhảy vào tự tử trong đó” Trân giận dỗi không thèm nói chuyện với tao cả tuần. Quả thật như vậy, cặp mắt Trân lúc nào cũng như cười với mọi người, thật ướt như thầm trao một lời hứa hẹn.

Thời gian hầu như đã xóa nhòa dĩ vãng nhưng tao chẳng thể quên Trân. Sau này hình như Trân học ở Sàigòn, chỉ về Pleiku trong dịp nghỉ hè và về mấy ngày tết Nguyên Đán. Từ đó  tao không gặp Trân thường nữa.
(more…)