Archive for the ‘Phan Minh Châu’ Category

Hạ khúc

Posted: 26/08/2013 in Phan Minh Châu, Thơ

Phan Minh Châu

nu_sinh_hue

Mai xa trường, lớp có buồn không?
Mắt ướt, mi lem chút nắng hồng
Ve có râm ran ngày phượng nở
Sẻ còn lót tổ mái trường không?
(more…)

Phan Minh Châu
Viết cho người bạn vừa mất vợ

Chiếc điện thoại rung lên
Tôi khẽ nhìn
Em nhảy chồm vào tôi như báng bổ
Em khóc lóc ỉ ôi
Em bứt tóc bứt tai
Em giồng từng nhịp thở
Em sỉ vả tôi như chỗ không người
Em làm tôi hụt hẫng một ngày vui
Một ngày đáng ra mà tôi không thể mất
Chiếc điện thoại em đang cầm trên tay
Đã rung nhiều lần trong những đêm trắng mắt
Tôi giả vờ nằm im
Nhưng lòng cứ rối bời nỗi đau rát mặt
Tôi biết em sẽ nhảy cỡn lên
Nếu như tôi lầm lẫn
Nếu như tôi trườn tới…. chỗ em nằm.
Cũng từ chiếc điện thoại này mà em hại đời tôi
Em khiến tôi quên ăn và quên ngủ
Em khiến tôi cả ngày đêm tư lự
Em khiến tôi mò tìm từng con chử
Con chữ nhấp nhô, con chữ tật nguyền
Những con chữ khoanh tròn trong cuộc đời em
Và em để quên tôi những đêm dài lặng lẻ
Tôi lang thang với giấc mơ chảy ra trong những ngày son trẻ
Chảy ra từ cuộc đời lắm nỗi oan khiên
Em tiếp tục dò tìm
Tôi tiếp tục nằm im
Tôi cố gắng ém hơi từng nhịp thở
Rồi em phát hiện ra
Em chửi tôi là đồ rác rưởi
Em chửi tôi là đồ bẩn thỉu
Em xếp tư trang làm một chuyến xa nhà
Tôi phải dỗ dành bởi sợ những ngày… xa
Những ngày sẽ cô đơn trong ngôi nhà vắng vẻ
Sợ những đứa con không còn gọi mẹ
Đủ thứ sợ trên đời…. em có hiểu cho tôi.

Phan Minh Châu
Nguồn: Tác giả gửi

Phan Minh Châu
Nhân một buổi giao lưu thơ ở Đồi Thơm Phú Yên

Anh về đất bổng lên xanh
Đồi Thơm tơ nõn lên vành nón che
Không sông nước vẫn đôi bờ
Không trăng điện vẫn lập lòe sáng trăng
Những chiều mây phủ mưa giăng
Vẫn nghe đau đáu bước chân người về
Cỏ vàng từ độ chân quê
Bổng xanh theo những lời thề đã xanh
Đi vòng rồi lại đi quanh
Đồi xưa dứa dại nay thành núi Thơm
Tưởng như phố, tưởng như phường
Dẫn ta đến những thiên đường cỏ may
Thương quê còn chút tình này
Anh đem rãi xuống đường cày tuổi thơ
Mầm từ độ đã ra hoa
Đất từ độ đã lập lòe bướm ong
Tưởng quê …không phụ tình chồng
Chị đi xua ngọn gió đông lạnh lùng
Dọn bờ, dọn bải, dọn Thung
Biến đồi hoang để trập trùng bóng trăng
Đồi xưa như gái khan chồng
Nay mơn mởn sáng nỗi lòng của quê

Phan Minh Châu
Nguồn: Tác giả gửi

Chiều sông Hinh

Posted: 04/08/2012 in Phan Minh Châu, Thơ

Phan Minh Châu

Xe lăn qua mấy khúc đèo
Làng quê vẫn cứ cái nghèo bủa vây
Núi rừng còn lã cơn say
Mây hờn dốc đá suối chài sông xa
Chợ chiều hút bóng người qua
Tán xanh tỏa xuống căn nhà quê hương
Phố đi chưa hết con đường
Đã nghe thơm ngát mùi hương đất mềm
Lỡ từ một miếng trầu têm
Mẹ tôi quang gánh bên thềm heo may
Dáng xưa còn rộ đường cày
Lằn roi nhân nghĩa theo ngày tháng xuôi
Cha từ miếng đất mồ côi
Cong lưng cũng vẫn một đời buộc lưng
Đất mềm vẫn cứ bao dung
Vầng trăng non tuổi qua thung lại tròn
Địu gùi theo mẹ bồng con
Chị đi trẩy cái héo hon bộn bề
Tủi hờn trầm mặc cơn mê
Bàn chân tóe máu bên bờ đỏ đen
Chiều xuôi con phố lên đèn
Sườn non lơ lững con trăng tội tình
Quê đang sáng tuổi thanh bình
Đói no vẫn buột cái tình thiên thu

Phan Minh Châu
Nguồn: Tác giả gửi

Phan Minh Châu

Thương quá La Hai

Ôi thương quá La Hai
Phô ngực mà chi anh
Phô ngực mà chi chị
Phô ngực mà chi em
Tấm thân trắng gội bên giòng châu thổ
Lúa đòng đòng đang trỗ nát bờ xưa
Cánh hoa rừng run rẩy những ngày thơ
Em nhan sắc cho phố chiều thêm lạnh
Em nhan sắc để một đời nhân ảnh
Kỳ Lộ trong như con nước lạ ngày
Khoát trong mình chiếc áo vừa vai….
Nên năm tháng ôm vầng trăng thiếu nữ
Ôi vầng trăng những năm dài viễn xứ
Nơi núi rừng hút bóng cao nguyên
Sũi hương đi dẫn độ đến trăm miền
Trong khóe mắt mùa Thu đồng vọng
Giửa màu quê em hồn nhiên chiếc bóng
Trả ơn đời hay nợ lỡ cưu mang
Dấu chim về theo mỗi bước chân hoang
Chiều lẫm đẫm cơn say từ phố núi
Mây trắng quá nên chiều thương gió bụi
Để tơ tằm lầm lủi tháng năm
Vầng trăng cong như cánh nỏ đang tầm
Đêm cứ chảy và ngày xuôi bến bải
Thị trấn nhỏ ôm núi rừng hoang dại
Buổi em về sóng nước bổng lao xao
(more…)

Phan Minh Châu

Viết cho người cùng khổ

Cha già đu chiếc xe lăn
Mẹ già sẩy mấy con trăng đợi chờ
Thân em núp bóng nương bờ
Đói , no… một chút tình hờ cũng không
Lất lây kiếm được đôi đồng
Em đi bán rẻ nỗi lòng đơn côi
Hắt hiu cho một chỗ ngồi
Gió heo may dạt nụ cười… heo may
Sớm chiều sàm sạm bàn tay
Bàn chân lấm láp những ngày héo hon
Phố xưa gói bước chân tròn
Bao năm tẻ lạnh vẫn còn rưng rưng
Đất mềm vạt áo sau lưng
Đêm khuya trỡ giấc chưa mừng đã lo
Bàng hoàng níu giấc mơ hoa
Em đang vổ cánh bên bờ thiện, lương
Gởi cho em một thiên đường
Chung bàn tay lại sẻ nhường áo cơm
Phận nghèo lá rách vẫn thơm
Huống chi em mảnh trăng non cuối rừng
Đôi dòng nước mắt rưng rưng
Em vừa hụt hẫng trên tầng bảo dông
(more…)

Phan Minh Châu

Tháng Giêng xanh

Những chuyến xe dừng những bàn tay với
Vẩy Tuy Hòa tròn tuổi bốn trăm năm
Người khách lạ neo mình ở lại
Tháng giêng xanh chớm hội trăng rằm
Đêm sập cửa trời trong như phố núi
Những con đường khép lại tuổi không tên
Người khách lạ gióng tình yêu mê mãi
Bên này sông sáng lại thưở bưng biền
Tiếng nhac xập xình những bài ca mỏi
Nghe dư âm vọng lại tháng ngày….
Trăng núi Tháp sáng bên thềm Thiên Mụ
Để Tuy Hòa mang dáng Huế xa xăm
Rót chén rượu mừng quê người thêm tuổi
Những con đường lạ đó bổng thành quen
Mây thiếu nữ hồn nhiên cài thêm nụ
Để trăng lên lồng lộng phố không đèn
(more…)

Phan Minh Châu

Hồn quê

Trưa eo óc tiếng chuồn rong cánh mỏi
Nắng pha lê sủi bọt đất quê nồng
Em giặt áo bên giòng sông Tam Thủy
Cá xô bờ tranh lấy một vầng trăng
Đôi mắt mộng chảy qua hồn viễn xứ
Anh ngây thơ từ độ biết yêu người
Tiếng em hát vỡ ra màu rêu cũ
Pha sắc huyền lên chớm tuổi đôi mươi
Da bánh mật ôm chồi non thiếu nữ
Mắt phù dung sắc lẹm tiếng thu cười
Anh khách lạ cứ xuôi bờ bến củ
Bỏ con đường năm tháng ngậm ngùi trôi
Em giặt áo phơi trên dòng sông bạc
Trưa lan man tiếng gió ghẹo mây trời
Giòng châu thổ vỡ bao điều mộng ước
Để thu hờn ôm bóng nước đơn côi
(more…)

Phan Minh Châu

Những mãnh vỡ màu mật ong rắc lên những ngọn cây
Rắc xuống dòng sông vừa thức
Rắc lên ngọn tháp già có tuổi dễ nghìn năm
Mùa xuân đi qua
Thành phố còn đang ngủ
Tháng giêng phảng phất chút buồn
Mãnh trăng vừa đủ tuổi
Chập chờn trôi
Sóng sánh màu cánh kiến
Đêm Nguyên tiêu quá chén
Lao xao bờ bụi
Tiếng côn trùng lang thang
Mẩu bánh phết đầy trăng
Dây từng chiếc áo
Từng khuôn mặt người như tượng đá mù câm
Trăng chảy qua thung
Trầm mình dưới đáy sông
Nhởn nhơ đùa bỡn
Chiếc bánh phết đầy trăng vỡ tan
Đêm tàn
Trăng về miền viễn xứ
Để lại những mẩu vụn thời gian
Tiếc nuối
Cho người.

Phan Minh Châu
Nguồn: Tác giả gửi

Phan Minh Châu
Tưởng nhớ hương hồn mẹ

Vui xuân này con chợt nhớ xuân xưa
Thuở còn mẹ ngày con sung sướng nhất
Dẩu năm tháng giữa dòng đời tất bật
Mổi tết về vẩn ấm một vầng trăng
(more…)

Phan Minh Châu

Hương sắc ngày xưa

Chị ơi ! Còn chút tình này
Chỉ riêng với chị những ngày xa quê
Chị đi rộc rạc bờ tre
Cánh đồng muối mặn
Nắng hoe bỗng gầy.
Dòng sông bỗng nặng đôi vai
Không buồn chở những ngày dài áo, cơm
Chị mang sương khói tâm hồn
Đi khơi ngọn lửa hoàng hôn của chiều
Bến đời nước chảy liêu xiêu
Có con cá quẫy bao điều đa đoan
Sớm, chiều nửa mảnh trăng tan
Đục, trong sao để dặm ngàn tháng năm
Chị nay như gỗ hóa trầm
Câu thơ chốn cũ
nằm hong đất người
Đơm lòng một chút tình vui.
Để cho bớt chút
ngậm ngùi đó thôi.
Yêu người. Cho hết… chị ơi
Chị gieo thương
xuống khoảng đời rong rêu
Câu thơ tạc bóng quê nghèo
Ngỗn ngang ghềnh, thác gieo neo đất trời
Cầm lòng chị gọi sông ơi
Chỉ nghe xa
vọng tiếng người trăm năm
(more…)

Phan Minh Châu


Trận Bạch Đằng Giang – Tranh Lê Năng Hiển

Có phải giờ này con đang ngồi trong lớp
Đang tập đánh vần hai chữ VIỆT NAM
Tổ Quốc mình một dải đất yêu thương
Nằm thao thức bao đêm chờ Bão dữ
(more…)