Archive for the ‘Trần Mộng Lâm’ Category

Trần Mộng Lâm

quan_thit_rung

Quý bạn có ăn thịt rừng chưa? Tôi thì ăn rồi, và rất nhiều.

Thịt rừng là thịt của các loài động vật, sống ở nơi hoang dã. Các con vật này bị người ta đi săn, hay gài bẫy, bắt về để làm thành món ăn, hay món nhậu.

Người Việt Nam, nhất là người miền Trung, rất thích loại thịt này. Người ta cho rằng những ngày đầu xuân, nếu được ăn vài miếng thịt rừng, thì năm đó sẽ gặp nhiều may mắn.
(more…)

Trần Mộng Lâm

le_mai_linh
Nhà thơ Lê Mai Lĩnh

Tôi có một số bạn bè gốc Quảng. Họ đều là những nhà văn, nhà báo nổi tiếng, và tài hoa, như phần lớn những người sinh ra ở trên vùng đất nghèo này của Miền Trung, xứ dân gầy, xứ của thiên tai, bão lụt.

Người xứ Quảng nói không êm, nhưng ngâm thơ, hay hát, thì hết sẩy, vì họ nhiều đam mê, bao nhiêu nhiệt tình, bao nhiêu cảm xúc, trút vào những vần thơ, tiếng hát, nên dễ làm xúc động lòng người.

Lê Mai Lĩnh là một trong những người đó.

Một chi tiết khá thú vị là Lê Mai Lĩnh, Trần Hoài Thư và người viết bài này đều tuổi Ngưạ. Đã có lúc trong một buổi cùng nhau say sưa cho quên hết sự đời tại nhà Nguyễn Bá Dĩnh, tôi nói với các bạn là « lũ chúng mình đều là những con ngưa què, suốt đời chỉ mong lội ngược dòng nước»
(more…)

Trần Mộng Lâm

War In Vietnam.

Tôi xa Hà Nội tính đến nay đã được 60 năm.

Tôi còn nhớ rõ những cảm nghĩ của mình trước khi theo cha mẹ lên máy bay vào Miền Nam. Ba anh em chúng tôi rủ nhau đi thăm thành phố một lần cuối. Khi đó tôi mới 12 tuổi nhưng cũng đủ hiểu biết để ý thức được rằng mình sẽ không còn có dịp nhìn lại Hà Nội một lần nữa. Tôi nhìn những quán nước ở bên bờ Hồ Hoàn Kiếm, nơi tôi có thể đi bộ ra chơi mỗi ngày, uống nước chanh hay bắt ve sầu vì nhà tôi ở ngay phố Hàng Hành. Tôi nhìn lại Nhà Hát Lớn, những rạp Ciné mà ở đó tôi say mê xem những cuốn phim đầu tiên của bộ phim Người Dơi nổi tiếng sau này (Batman), hay cuốn phim Samson Dalila rất là vĩ đại mà tôi phải cực khổ sắp hàng mua vé. Tôi nhìn lại ngôi trường Nguyễn Trãi thân yêu, nơi nơi tôi vừa hoàn thành năm đệ thất, năm đầu tiên của trung học đệ nhất cấp. Tôi linh cảm rằng tôi sẽ không có dịp trở về thành phố này một lần nữa trong đời.
(more…)

Trần Mộng Lâm

cuop_bien_trung_cong

Trung Công sẽ đào tung Biển Đông, sẽ lật các quả núi cao nguyên Việt Nam, sẽ lục lọi từng hang hốc, xó xỉnh của nội địa Trung Hoa, của các nước láng giềng, và ngay cả Châu Phi nữa.

Tại sao họ phải làm vậy, và làm vậy để làm gì?

Câu trả lời rất dễ: Nguyên liệu, và năng lương.

Nền kinh tế Trung Hoa gần đây có phát triển, nhưng tại sao phát triển?

Câu trả lời cũng rất dễ: Hàng hóa.

Muốn chế tạo ra hàng hóa, cần phải có: nhân công, nguyên liệu, và năng lương.
(more…)

Trần Mộng Lâm

quebecoise

Tôi có hai mối tình: Miền Tây và Québec.

Miền Tây Việt Nam là dĩ vãng. Dĩ vãng đau buồn, nhưng dĩ vãng vẫn khó quên.

Mấy lúc sau này, nhiều khi nghĩ về đất nước xa xôi, tôi chỉ thấy mênh mang một nỗi sầu bất lực. Đành phải tạm quên, để nói về Quebec. Ngày 24 tháng sáu sắp tới đây là ngày lễ Fête Nationale của miền đất thiên đàng này, nếu nói theo cụ Trà Lũ, nhà văn nổi tiếng với những bài viết về Canada, quê hương mới của chúng tôi.

Quebec là một trong những tiểu bang của Canada. Đặc điểm của tiểu bang này là những người quebecois nói tiếng Pháp. Quebecois có nghĩa là tất cả những người sống trong tiểu bang Quebec, trong đó có cả những người Việt Nam tỵ nạn. Canada có 2 sắc dân di cư từ Âu Châu sang và lập nên xứ Canada hai trăm năm trước đây. Vì những lẽ đó, tiếng Anh và tiếng Pháp là 2 ngôn ngữ chính thức của Canada. Các văn kiện quốc gia đều phải viết bằng 2 thứ tiếng này. Những người dân Québec chánh gốc, những người «lập quốc» đều gốc Pháp. Bởi thế cho nên, khi còn sống, trong một dịp công du sang xứ này, ông Tổng Thống Charles De Gaulle của Pháp đã hô to: “Vive le Quebec libre!” năm 1967, và gây nên một dư luận phản đối dữ dội, vì người ta cho rằng ông ta xúi bẩy để Quebec đòi độc lập, tách khỏi Canada.

Phải nói thực là quả có một khuynh hướng muốn Québec trở thành một quốc gia độc lập,
(more…)

Trần Mộng Lâm
Gửi Nhà Cầm Quyền Việt Nam

lanh_dao_csvn

Khi còn niên thiếu, tôi nhớ đã xem tại Sài Gòn một bộ phim mà tôi không biết chắc có phải là phim Mon Fils, tu seras un homme hay không. Lâu quá rồi, tôi đã quên mất cốt chuyện, nhưng có một câu trong phim mà tôi nhớ suốt đời. Câu nói đó là của một thanh niên nói với ông bố của cậu ta trong phim :

– Bố suốt đời đi tìm hòa bình với mẹ, bố không kiệt sức hay sao ??

Ông bố của người thanh niên này chỉ vì nhu nhược, không bao giờ dám trái ý vợ, chỉ mong gia đình êm ấm, con gái hạnh phúc. Kết quả mà ông nhận được trái ngược hẳn những gì ông mong muốn, khiến cho đứa con trai phải cay đắng hỏi ông câu hỏi khó trả lời nói trên.
(more…)

Trần Mộng Lâm

co_tq_6_sao

Nhà văn Dương Thu Hương, trong một cuộc phỏng vấn, cho biết năm 1975, khi theo các phụ nữ khác trong đoàn quân của bà vào Sài Gòn, bà đã ngồi khóc trên lề đường của thành phố này. Bà khóc vì, đây là lời bà: “tôi thấy tuổi xuân của tôi đã hy sinh một cách uổng phí”. Sau đó, bà nhận định “Thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử”.

Lịch sử thì không lầm lẫn, chỉ có con người lầm lẫn mà thôi.
(more…)

Trần Mộng Lâm

vua_quang_trung

Việc Tầu xâm chiếm vùng biển Việt Nam nay đã rõ ràng. Mấy tuần nay người ta nói đã nhiều, viết đã nhiều về việc này. Trong lúc đó, những nhà lãnh đạo của Việt Nam – các ông Trọng, Sang, Dũng vẫn nín khe. Thái độ nhũn nhặn của các người có trách nhiệm trong việc bảo vệ đất nước làm người ta kinh ngạc, đến sững sờ…

Tầu mạnh hơn Việt Nam nhiều lần, chiến tranh sẽ đem lại nhiều chết chóc. Rồi sao ??

Bao nhiêu người đã bỏ mình trong trận chiến Miền Bắc thôn tính Miền Nam ???

Bao nhiêu người lính Cộng Sản đã bỏ mình trên đường mòn Hồ Chí Minh trong cuộc xẻ dọc Trường Sơn.. Những ai đã từng hát các bản nhạc như Trường Sơn Đông nhớ Trường Sơn Tây sao bây giờ im re ?? Sao không có Hoàng Sa nhớ Trường Sa ???
(more…)

Trần Mộng Lâm

boiling_frog

Năm 1996, Daniel Quinn viết cuốn sách có tên là Truyện của B (The Story of B) nói về lịch sử nhân loại trong đó ông dành riêng một chương để viết về con ếch, với những dòng như sau: 

Nếu ta bỏ một con ếch vào một nồi nước sôi, thì con ếch sẽ dẫy dụa và nhẩy ngay ra khỏi nồi nước. Nhưng nếu ta bỏ ếch vào nồi nước lạnh, để ếch nằm trong đó, rồi từ từ nâng nhiệt độ lên, thì ếch ngồi trong đó thoải mái cho đến khi bị luộc chín lúc nào không biết.
(more…)

Trần Mộng Lâm

gilles_julien
Bác sĩ Gilles Julien

Bài viết này dề cập tới một khía cạnh đặc biệt của ngành Nhi Khoa mà người ta ít biết và chỉ được phổ biến mới đây tại Québec. Đó là Pédiatrie sociale, tạm dịch là Nhi khoa xã hội. Người khai sáng ra Nhi khoa xã hội tại Québec là bác sĩ Nhi Khoa Gilles Julien. Nhi khoa xã hội đặc biệt chú ý tới những vấn đề bệnh tật, những nỗi đau đớn về tinh thần lẫn thể xác trẻ em gây ra bởi môi trường mà đứa trẻ sinh sống và lớn lên.

Bác sĩ Gilles Julien được sinh ra tại tỉnh Grand-Mère. Cha mẹ ông đều là thợ thuyền. Ông có người cô đã cống hiến cả cuộc đời cho việc làm thiện nguyện. Khi bà cô này mất đi, bà trối chăng cùng ông: Cháu hãy tiếp tục sứ mạng của cô. Việc này ảnh hưởng đến ông suốt đời.
(more…)

Trần Mộng Lâm

tu_cai_tao_4

Một truyện ngắn của nhà văn Vũ Thư Hiên mà tôi đọc được mới đây, do một người bạn gửi tới, làm tôi suy nghĩ mung lung. Câu truyện kể về cuộc tìmh duyên của 2 đưá trẻ sinh ra và lớn lên tại hải ngoại. Chúng yêu nhau và muốn nên vợ, nên chồng. Một câu truyện tầm thường, như trăm ngàn truyện tình khác. Câu truyện chỉ trở nên éo le khi hai ông bố gặp nhau và phát giác về dĩ vãng của nhau. Ông bố của người con trai nhận ra được ông bố của cô gái chính là người công an việt cộng ngày trước đã ác ôn hành hạ mình khi còn ở Việt Nam, và ông công an cũng nhận ra được người cựu tù nhân của mình. Dĩ nhiên là họ không thể chấp nhận nhau nhưng tình cảm của 2 đứa trẻ quá lớn, nên phe nhà trai đành phải chọn giải pháp là cho ông bố vắng mặt, để cho ông Vũ Thư Hiên, trong ngôi thứ nhất trong truyện, thay mặt phụ thân của tân lang, đứng ra cử hành hôn lễ cho hai trẻ. Sau khi chúng đã nên vợ, nên chồng, 2 ông bố vẫn không chịu nhìn nhau. Một năm trôi qua, rồi ba năm, bốn năm, họ gan lỳ trong quyết định của mình. Rồi một cậu bé ra đời, lớn lên trên quê hương mới, tổ quốc mới. Tác giả cho câu truyện chấm dứt ở chỗ một ngày kia, đứa nhỏ chập chững biết đi, trên một vỉa hè nước Đức. hai bên có 2 ông già nắm tay. Hai ông già này chính là ông nội và ông ngoại của câu bé, hai oan gia của một thời dĩ vãng xa xôi.
(more…)

Trần Mộng Lâm

gratitude_2

Hôm nay, 30 tháng chạp, tôi đón Tết Nguyên Đán tại một nơi ở rất xa quê hương.

Bây giờ, nơi tôi ở là 12 giờ trưa, nhưng bên đó, chắc đã là Giao Thừa,

Hôm nay trời Montréal giá lạnh, nhiệt độ là –16 độ C, và bên ngoài nhiều gió, khiến người xa xứ càng cảm thấy lạnh hơn. Nơi đây, khung cảnh không có một chút nào là Tết, và mọi việc vẫn diễn ra như thường lệ, ai đi làm thì vẫn đi làm, ai đi tập thể dục, thì vẫn đi tập thể dục, các tiệm ăn vẫn mở cửa, và nhà thương thì đầy những người cảm cúm, sưng phổi. Mùa Xuân hình như vẫn chưa về nơi xứ lạnh này.

Tôi ngồi nhìn ra cửa, không thấy mai vàng, cũng không thấy xác pháo. Vật duy nhất nhắc nhở tôi về Tết nguyên đán có lẽ chỉ là những chậu hoa Thủy Tiên mà bà vợ tôi đã ra công gọt từ cả tháng nay. Những nụ hoa trắng trắng, vàng vàng đã nở đúng vào ngày đầu năm, và hình như là điều này đã làm bà ta hài lòng, tuy mấy đứa con tôi đều bận bịu vì công việc không về được. Chúng đã về trong dịp lễ Giáng Sinh và đầu năm Dương Lịch. Bởi vậy cho nên, khi bà ta đi tập tại trung tâm thể dục của bà ta, thì tôi ngồi đón xuân ….mình ên.
(more…)

Trần Mộng Lâm
Gửi bọn «Phá Sơn Lâm» Việt Nam

gordon_h_sato

Bài này được viết khi đọc được trên mạng tin tức cho biết là phân nửa những khu rừng tại nước Ai Lao đã bị phá hoại để lấy gỗ bán cho các con buôn Viết Nam. Chuyện này sẽ bàn sau, nhưng trước hết xin nói về một nhân vật rất đặc biệt, tiến sĩ Gordon H. Sato.

Ông sinh ngày 17 tháng 12 năm 1927. Cha của ông là một di dân Mỹ gốc Nhật, đời thứ nhất. Mẹ ông cũng là người Mỹ gốc Nhật, đời thứ 2. Ông là một nhà khoa học, môn Biology . Ông đã khám phá ra chất polypeptide cần thiết cho việc cấy các tế bào ngoài cơ thể các động vật. Vì những công trình này, năm 1984, ông được bầu vào Viện Hàn Lâm Khoa Học Mỹ (United States National Academy of Sciences). Ông sanh ra tại California. Cha ông chuyên về đánh cá, trồng cây. Ông đã đươc cha truyền cho sự yêu thích đời sống trên đất liền cũng như dưới nước. Ông được đi học tại Terminal Island. San Pedro East, Khi Nhật tấn công Trân Châu Cảng, ông và gia đình cũng như những người Mỹ gốc Nhật khác, bị tập trung về  Manzanar, thuộc sa mạc Owen, California. Ông học trung học tại Manzanar high School, trong trại tập trung. Nơi đây, ông tham gia vào một ban nhạc Saxophone và chơi nhạc zazz.
(more…)

Trần Mộng Lâm

nursing_home_corridor

Câu truyện này ám ảnh tôi cho mãi đến bây giờ.

Những năm đó, tôi làm việc trong một trung tâm săn sóc sức khỏe  cho nhưng người mắc bệnh mãn tính và mất  tự quản, ở đây người ta gọi là CHSLD, hay centre d’hebergement et de  soins de longue durée, bên Mỹ còn gọi là nursing home thì phải. Thực ra, đây chỉ là một phần nhỏ trong nghề nghiệp của tôi, vì công việc chính của tôi là ở nơi khác.

Vào  những tháng cuối năm đó, khu trại do tôi trách nhiệm nhận một bệnh nhân mới. Cô y tá báo cho tôi biết qua điện thoại là đây là một người Á Châu, có tên là Son Thong. Nghe tên, tôi chắc rằng đây là một người Miên, có lẽ họ Sơn, nhưng cô y tá người Pháp đọc không bỏ dấu. Mấy hôm sau, vào thăm bệnh, tôi thấy đúng là như vậy.
(more…)

Trần Mộng Lâm

cover_vie_et_destin

Dưới chế độ Cộng Sản, người ta bị cấm đoán đủ thứ. Con người trở thành một phần tử nhỏ nhoi, không có một giá trị gì. Họ chỉ có một lựa chọn, là đứng trong một vị trí đã được định sẵn, và chịu sự chi phối của một guồng máy nó sẵn sàng nghiền nát những kẻ nào muốn bước ra khỏi hàng lối. Trong hoàn cảnh đó, người trí thức nói chung, và nhà văn nói riêng, phản ứng ra sao? Dĩ nhiên có những kẻ cúi đầu cam chịu, như Nguyễn Tuân, người đã để lại câu nói bất hủ: “Tôi mà còn sống được đến ngày nay, là vì biết sợ.” Nhưng không phải nhà văn nào cũng giống Nguyễn Tuân. Chúng ta đã thấy Nguyễn Chí Thiện với tác phẩm Hoa Địa Ngục – Tiếng Vọng Từ Đáy Vực. Chúng ta cũng đã thấy Solzhenitsyn với Một Ngày Trong Đời Ivan Denisovitch, The Gulag Archipelago và biết bao nhiêu nhà văn dũng cảm khác đã không vì “Sợ” mà chịu từ bỏ bổn phận thiết yếu của một nhà văn, là ghi lại những sự thực đã xẩy ra trong cuộc sống của thời đại họ. Hôm nay chúng tôi muốn cùng các bạn tìm hiểu một nhà văn Nga khác, một trong số hiếm hoi càc người đáng gọi là “nhà văn”. Chúng tôi muốn nói đến Vassili Grossman và tác phẩm Vie et Destin của ông.
(more…)

Trần Mộng Lâm

visiteuse_medicale

Hành nghề y sĩ đã gần nửa thế kỷ, dĩ nhiên là tôi có rất nhiều người đồng hành trong nghề nghiệp. Những người y tá, những sĩ quan trợ y, cán sự y tế, trợ tá xã hội, nữ hộ sinh… Nhưng không thể không nói đến những người trình dược viên. Bên Pháp, họ gọi những người làm nghề này là visiteur hay visiteuse médicale, bên Canada, đổi ra là représentant médical, nhưng người Việt chúng mình gọi là trình dược viên.
(more…)

Trần Mộng Lâm

cafe_philo

Tôi viết bài này sau khi có dịp sang Cali, ngồi uống cà phê với các bạn ở San Jose và Little Sài Gòn. Người Việt Nam rất thích ngồi đấu láo với bạn bè tại các tiệm cà phê. Sài Gòn hiện nay, người ta có cà phê ôm, cà phê thư dãn, cà phê tình nhân…. Người bình dân uống cà phê tại các quán ngoài đường, uống cà phê pha bằng túi, cà phê đổ ra trên một chiếc đĩa, thay vì bằng tách. Công ty Starbucks coffee thấy thị trường Việt Nam béo bở, người Việt Nam thích loại nước uống này, nên nhào sang Việt Nam làm ăn, cạnh tranh với Cà Phê Trung Nguyên vốn đã hiện diện đã lâu ở đây. Không hiểu với sự làm ăn chân phương của mình, công ty này có cạnh tranh nổi với các quán cà phê mà trong đó, những con buôn vô lương tâm tìm cách pha vào cà phê đủ loại hóa chất nhiều khi nguy hiểm chết người hay không, chúng ta hãy chờ xem, tuy hiện nay, với tâm lý vọng ngoại, thích Mỹ, thanh niên Sài Gòn vẫn xếp hàng để được vào uống cà phê trong một tiệm mang bảng hiệu Starbucks, có vẻ sang, có vẻ là dân chơi cầu ba cẳng.

Bài viết này trình bầy một cách uống cà phê của người Pháp. Đó là Cà Phê Philo.
(more…)

Trần Mộng Lâm

cu_huy_ha_vu
Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, tù nhân lương tâm

Bố tôi chết  đã lâu,  gần 20 năm rồi !

Năm đó trời rất lạnh. Sau lễ Giáng Sinh, cha tôi bị sưng phổi và vào nằm tại nhà thương Maisonneuve-Rosemont ở Montréal. Anh chị em chúng tôi chia nhau vào nhà thương mỗi ngày để săn sóc ông, nhưng tuổi già, lại qua bao nhiêu lao đao lận đận trong cuộc đời, kháng chiến, di cư, đi thăm nuôi các con trong các trại cải tạo, rồi lo cho con cháu vượt biên, bố tôi như ngọn đèn sắp tắt. Những ngày cuối cùng, vào nuôi ông, tôi rớt nước mắt nhìn cha già ốm yếu, thân thể co quắp và đầy những ống, những máy móc chung quanh giường ông nằm. Ông mệt nhọc đến không còn muốn trả lời các con. Và khi ông nói với tôi câu: “Nói với mẹ con rằng bố yêu mẹ lắm,” thì tôi hiểu rằng ông không muốn sống nữa rồi. Mẹ của chúng tôi khi đó cũng rất già yếu, nên chúng tôi không dám để bà vào nhà thương mỗi ngày thăm ông.
(more…)

Trần Mộng Lâm
Gửi người dân Việt Nam, để tường

iter

Hình như có một thi sĩ nào đã, trong một lúc cao hứng, ước mơ hay tưởng tượng ra là mình có thể: “Nhốt gió, trăng vào đôi mắt em“. Câu thơ này nghe cũng được, nhưng chắc chàng thi sĩ này khó có thể thực hiện được ước mơ của mình. Các nhà khoa học, trái lại không mộng mơ gì hết, nhất định làm cho bằng được việc “nhốt mặt trời vào trong một chiếc hộp”.

Trong chúng ta, chắc hẳn ít người nghe nói đến ITER*.

Thực ra, ITER là chữ viết tắt của International Thermonuclear Experimental Reactor, hay “Le réacteur thermonucléaire expérimental international”. Đây là một dự án Quốc Tế đặt ra để hoàn thành một bộ máy thực nghiệm chế tạo năng lượng từ nguyên tử. Dự án Quốc Tế này có ngân khoản lên đến mười sáu tỷ euros, do các nước Nga, Hoa Kỳ, Khối Âu Châu và Canada, Nhựt, Trung Hoa, Nam Hàn và thành viên sau cùng gia nhập năm 2005 là Ấn Độ (không có Việt Nam vì không được mời, mà có được mời cũng chẳng đóng góp được gì!) tài trợ. Dự án này bắt nguồn từ năm 1985, khi Mikhail Gorbachev đề nghị một sự cộng tác quốc tế để chế tạo một loại máy tokamak cải tiến.
(more…)

Trần Mộng Lâm

ngo_the_vinh
Bác sĩ Ngô Thế Vinh

Thư gửi anh Luân Hoán,

Cám ơn anh đã cho tôi cơ hội viết về một người bạn của chúng ta, chữ bạn trong cái nghĩa cao đẹp của nó, vì trong cuộc đời này của chúng ta, có được một người bạn, nhiều khi khó lắm đấy.

Tôi với anh Vinh quen biết nhau đến nay cũng đã trên 50 năm rồi, kể từ khi chúng tôi theo học Y Khoa Đại Học, thuở đó, trường sở còn ở đường Trần Quý Cáp, chứ không phải trường Y Khoa sau này đâu. Nhớ tới Ngô Thế Vinh thời còn trẻ đó, tôi vẫn nhớ một thanh niên người tầm thước nhưng rất chắc chắn, khỏe mạnh, thân hình liền lặn, và trên môi luôn nở một nụ cười. Là bạn đồng lớp, tôi rất quý mến anh, tuy không phải lúc nào cũng đồng ý với anh.
(more…)

Trần Mộng Lâm

hoa_hop_hoa_giai

Một bác sĩ trẻ, lớn lên từ Montréal, hiện là một người có chức sắc, trong một phát biểu mấy năm gần đây, nói một câu xanh lè: Các bác các chú chống Cộng mấy chục năm rồi chưa biết mệt sao? Mà Việt Cộng theo cháu thấy, có làm gì hại đến các bác, các chú, các cô đâu.

Hôm ấy tôi không có mặt, nay nghe kể lại, giận sôi máu. Xin nhân bài viết này, trả lời ông bác sĩ trẻ đó: Cháu nói đúng, bây giờ các chú, các bác là người Canadien, Cộng Sản đụng đến các bác, các chú, thì các bác, các chú hay gia đình sẽ kiện lên tới ông Harper, và rồi Hiến binh Hoàng Gia Canada (Gendarmerie Royale du Canada), các cơ quan cảnh sát sẽ điều tra đến nơi, đến chốn, bắt ngay ra thủ phạm. Nghĩa là khó có thể đụng đến các người Canadiens, dù là họ là Canadiens gốc Việt. Cho nên cháu bác sĩ nói đúng khi CS không làm gì nguy hại đến Canadiens gốc Việt, Nhưng nói CS không làm gì quá đáng, thì quả là cháu bác sĩ đã sai lầm. Không thấy những việc mà CS đã làm cho dân Việt Nam sống trong nước, không thấy CS cắt đất bán cho Tầu kể từ thời các lãnh tụ CS nắm quyền, từ Phạm Văn Đồng đến nay, thì cháu bác sĩ chỉ có thể đui hoặc điếc.
(more…)

Trần Mộng Lâm

quay_to

Tôi họ Trần, sinh ở tỉnh Nam Định. Nam Định là nơi xuất phát của Nhà Trần, nhưng nếu có ai hỏi là tôi có phải là hậu duệ của các vì vua anh minh đó hay không, thì tôi phải trả lời là tôi không biết, không dám thấy sang bắt quàng làm họ. Cũng như hiện nay có bao nhiêu ông họ Lê, bao nhiêu ông họ Trịnh, họ Mạc. Lâu quá rồi, mấy ai còn giữ được gia phả, trừ mấy ông họ Tôn Thất. Có lẽ họ có máu quý tộc thực. Nguyên quán của tôi là Vũ Xuyên, Ý Yên, Nam Định.
(more…)

Trần Mộng Lâm

trang_chau
Nhà văn, thi sĩ Trang Châu (1995)

Bài thơ đầu tiên của Trang Châu mà tôi được đọc xuất hiện năm 1964, như vậy cũng đã 49 năm rồi, nhưng vẫn thấy hay khi đọc lại. Bài thơ này tôi vẫn còn giữ được, có lẽ vì thấy tác giả của nó cũng cùng một tần số với mình:

Bức Họa
(Thơ Trang Châu, 1964)

Trên khung lụa nhỏ
Anh vẽ một ngôi nhà
Cho em và cho anh

Để giữ nét trẻ trung
Anh tô mầu hồng lên vách tường
Mầu xanh lên của sổ
Cửa kính thì khép kín
Vì bây giờ là mùa đông
Nên anh muốn tìm ấm cúng
(more…)

Trần Mộng Lâm
Tháng Tư 2013, để nhớ lại tháng Tư 1975

montreal_snow_scene-darlene_young
Montreal snow scene – Darlene Young

Tôi ngụ cư ở Montréal, đô thị lớn nhất của Tiểu Bang Québec, Canada, như vậy là đã được 35 năm rồi, gấp đôi thời gian tôi ở Sài Gòn (chỉ vỏn vẹn có 13 năm!). Như vậy, tôi là người Việt Nam, Saigonais hay Canadien, Quebecois?

Việc tôi đến Québec, thực ra cũng là do sự sắp đặt của số mệnh. Hồi đó, tôi cũng chưa tính tới chuyện vượt biên thì anh bạn tôi, Dương Quang Hảo , tổ chức một con tầu vượt biên. Đó là mùa hè năm 1978, khi tôi vừa đi “cải tạo” về, còn chưa hoàn hồn. Dương Quang Hảo tử tế cho tôi đi ké. Tới nay, tôi vẫn còn cám ơn ông bạn vàng này. Anh em là anh em, nhưng là ân nhân thì vẫn là ân nhân.
(more…)

Trần Mộng Lâm
Ghi lại một giai đoạn đen tối mà tôi không thể nào quên

tu_cai_tao4

Buổi Sáng –  Thêm một ngày trong cõi người ta.

Linh thức dậy khi trời còn mờ sương. Trong tổ, các người tù khác cũng lục đục xếp dọn để sửa soạn cho một ngày khổ sai lao động cực khổ khác. Bọn tù, gồm các cựu sỹ quan mang cấp bậc đại úy của quân đội miền Nam ngày xưa nay hết hẳn nét oai phong của ngày nào, chỉ còn lại là một bọn người gầy ốm, thiếu ăn, khủng hoảng thần kinh và ghẻ tróc đầy mình. Lao động tay chân, lại phải đi chân không trên những con đường trong rừng đầy gai góc, những vết thương gần như thường xuyên, vết này chưa lành thì đã có các vết khác tiếp theo, thân thể không khi nào lành lặn.
(more…)

Trần Mộng Lâm

song_trem

Ở Tại Sông Hồng em có biết.
Quê hương tôi cũng có một dòng sông.

Những năm sau 1975, tôi  được nghe một bài hát mở đầu bằng những câu như vậy. Tác giả, có lẽ là một người miền Nam nghe theo lời đường mật của CS, ra tập kết ngoài bắc, trong một lúc nhớ nhà, nhớ tới dòng sông Vàm Cỏ Đông, viết ra như vậy. Thực ra, người miền Nam dù ở vùng nào, cũng có trong lòng mình một dòng sông kỷ niệm, vì miền Nam chằng chịt sông ngòi – sông Vàm Cỏ Đông, sông Vàm Cỏ Tây, sông Cổ Chiên, sông Sài Gòn, sông Biên Hòa, sông Tiền, sông Hậu, sông Trèm Trẹm, sông Ông Đốc, sông Nhà Bè… ôi thôi, đủ thứ sông.

Khi người Việt đàng ngoài lưu lạc đến xứ Đồng Nai, cả mấy trăm năm trước, thì ông chỉ tìm được nơi đây sông nước và muỗi mòng. Những buổi chiều cuối năm, nhìn nước chẩy, lục bình trôi, nhớ tới quê nhà, ông than than trách phận:

Nước sông sao chứ chẩy hoài.
Thương người xa xứ, lạc loài tới đây.
(more…)

Trần Mộng Lâm

ky_nu_dan_ty_ba

Làm thơ rất khó, mà nhiều khi đọc thơ cũng không dễ gì.

Gần đây, tôi có phóng bút viết một bài về cà phê, nhân khi nhận được một bài thơ rất hay của thi sĩ Lan Đàm. Bài thơ có tên: Ở Quán Trưa, Một Ngày Đông. Hai câu cuối của bài thơ có thể coi như gói ghém tâm sự của thi sĩ khi nhớ về dĩ vãng và ngậm ngùi cho hiện tại đau buồn. Xin chép lại 2 câu cuối nếu như có bạn nào chưa được đọc:

Quán trưa, chợt nhớ người xa.
Lạnh vai Tư Mã, mình ta ngậm ngùi.

Bài viết của tôi, không hiểu nhờ một cơ duyên nào, đến tay một cô bạn cũ học Couvent des Oiseaux. Dĩ nhiên dân Couvent thì, nếu nói về thơ của Lamartine, Baudelaire thì được, chứ thơ Tầu thì chắc họ không thể nào “thấm” như mấy người trường Việt. Bởi vậy cô bạn viết cho tôi và hỏi: Vai Tư Mã nghĩa là gì ?
(more…)

Trần Mộng Lâm

mam_kho

Không hiểu các bạn ăn Tết Việt Nam tại hải ngoại ra sao? Còn bên Canada này, chúng tôi thường chú trọng đến Lễ Giáng Sinh và Tết Dương Lịch hơn. Cái Tết đầu tiên của tôi ở hải ngoại là vào đầu năm 1979, đến nay cũng được 33 năm rồi, Ba mươi ba năm, thời gian đủ để làm phai lạt nhiều điều, thì cái Tết cũng không tránh khỏi cái sự đào thải của thời gian, khi mà ở đây, Tết đến với chúng ta, một ngày như mọi ngày.

Tuy nhiên dù sao chăng nữa, thì Việt Nam vẫn là quê hương của chúng ta, làm sao quên được. Tết vẫn là một cơ hội cho chúng ta trở về với Dĩ Vãng, Back to the Future.

Thường ở Montréal, Tết đến vào khoảng tháng 2, vào lúc mà thời tiết trở thành rét cóng, có khi hàn thử biểu xuống đến -30, -35 độ C. Trước đây, khi còn nhỏ, ngồi ở Việt Nam, tôi đọc được một bài viết của một ông văn sĩ nào đó (hình như Nhất Linh trong cuốn “Đi Tây”, nếu sai xin mọi người sửa dùm), nói rằng ở Pháp, mùa đông, trời lạnh đến nỗi nếu có người nào mắc tiểu, thì ngay sau khi ra khỏi cơ thể, nước tiểu sẽ đông lại ngay thành một sợi dây nước đá. Tại Canada, tôi chưa từng thử, nên không biết sự thực có như vậy hay không, nhưng phải công nhận rằng mùa đông ở Canada, dễ sợ lắm. Bởi vậy mỗi khi Tết trở về, thì tôi lại hay vẩn vơ nghĩ đến thời gian còn sống ở trong nước. Và không hiểu vì lý do nào, tôi nghĩ đến các món Mắm, mà tôi đã được ăn một cách rất say sưa, ở miền Tây. Có lẽ vì Tết ở đây nhạt nhẽo quá nên tôi thích nói về một cái gì mặn mà hơn. Mà mặn mà thì còn gì qua mặt được “mắm” ??
(more…)

Trần Mộng Lâm

choi_co_tuong

Năm đó tôi được chuyển về Quân Y Viện Phan Thanh Giản làm việc. Vì là một đơn vị tĩnh tại nên cũng không có gì nguy hiểm. Tuy nhiên vì trong thời chiến nên lệnh cấm trại trong dịp Tết Nguyên Đán được thi hành một cách chặt chẽ. Bọn sỹ quan độc thân như chúng tôi rầu thúi ruột vì sẽ phải ăn Tết xa nhà, xa những người thân.

Trại sỹ quan độc thân chúng tôi gồm khoảng 7, 8 mạng. Thực ra đó chỉ là một căn phòng đủ để xếp khoảng 10 chiếc giường, loại giường dành cho thương bệnh binh, chiếc nọ cách chiếc kia khoảng 50 cm, đủ để đi lại. Mỗi đứa có một tủ để đầu giường, để đựng những đồ vặt vãnh. Một chiếc bàn dành chung cho cả bọn được đặt tại cuối phòng. Đó là chỗ chúng tôi sát phạt nhau trong những canh xì phé hay xập xám chướng. Vì là các sỹ quan trẻ nên chúng tôi không đêm nào là không có chuyện làm. Đứa nào trực gác thì trực gác, còn lại thì nhậu nhẹt, bài bạc, và đủ các tật xấu, nhất là thời chiến tranh, tương lai vô định, mịt mù.
(more…)

Hoa Tường Vi

Posted: 29/01/2013 in Thơ, Trần Mộng Lâm

Trần Mộng Lâm

hoa_tuong_vi

Bao năm rồi lưu lạc.
Bỗng nhận được tin nhau.
Niềm vui chưa kịp tới.
Nỗi buồn đã theo sau.

Cuộc đời qua rất mau.
Chiêm bao hay ảo ảnh.
Ly cà phê sóng sánh.
Giọt nước mắt rơi nhanh.
(more…)