Archive for the ‘Trần Trung Thuần’ Category

Trần Trung Thuần

vuong_tu
Thi sĩ Vương Từ

Vương Từ, môt thi sĩ.  Có thể có người không đồng ý để cái dấu chấm sau câu năm chữ đó mà muốn thay vào dấu hỏi hoặc dấu than.  Sao cũng…ngộ!  Ngộ là như thị.  Ngộ là nghi ngờ.  Ngộ là vậy mà không là vậy.  Phần tôi, cái ngộ của tôi về Vương Từ:  Vương Từ Một Thi Sĩ.

Trước 30 tháng Tư năm một ngàn chín trăm Bảy Mươi Lăm, tôi không quen – biết hay có đọc một bài thơ nào của tác giả là Vương Từ.  Hồi đó, rất nhiều năm sau đó, tôi hoàn toàn không biết gì về Vương Từ.  Từ năm 1990, ở Mỹ, ở California, đúng hơn ở Quận Cam, Orange County, Tiểu Bang California, Mỹ, tôi mới gặp Vương Từ, chào anh và bắt tay anh sau lời giới thiệu của nhạc sĩ Nguyễn Phúc Liên Kỳ.  Nhạc sĩ Nguyễn Phúc Liên Kỳ cho tôi biết Vương Từ là bạn học ngày xưa ở Huế, Vương Từ lớn lên và làm việc ở Huế trong guồng máy chính trị Việt Nam Cộng Hòa.  Vương Từ nắm tay tôi siết chặt, anh cười vui, những lời đầu tiên sơ ngộ rất nồng nàn và rất Huế.  Cái giọng Huế tôi yêu…và tôi có cảm tình đặc biệt với anh ngay…Tôi theo nhạc sĩ Nguyễn Phúc Liên Kỳ đi đây đi đó, thỉnh thoảng ghé lại nhà Vương Từ…nhậu.  Vương Từ ở nhà housing, một mình, cuối tuần bạn bè tới chung vui, nhiều lắm.  Đa số là bạn Huế, một người Bắc là Phí Ích Bành, một người Thượng là tôi, một người Quảng Nam là Nguyễn Lương Vỵ, một người Nha Trang là Uyên Nguyên, một người Bình Định là Đặng Phú Phong, không thấy có ai là người Nam.  Phí Ích Bành, Uyên Nguyên, Nguyễn Lương Vỵ, Đặng Phú Phong và tôi, tuy thiểu số, nhưng hòa đồng có lẽ nhờ bia và thuốc lá.  Gặp Vương Từ là vui.  Nghe chuyện trên trời dưới biển, lung tung beng, càng vui.  Sảng khoái quá có nghe Vương Từ đọc thơ, bài ngắn bốn câu, Vương Từ không nói tên tác giả, anh em vỗ tay đôm đốp rồi thì lại dô dô!  .
(more…)

Trần Trung Thuần

huy_phuong
Nhà thơ Huy Phương

Huy Phương, tôi giới thiệu với bạn, Huy Phương là Nhà Thơ.  Nhà Thơ Huy Phương.  Bạn có thể gọi anh ấy là Thi Sĩ, Thi Nhân, Thi Gia… gì, thì cũng được.  Huy Phương là một người-làm-thơ và có hơn một tập thơ được xuất bản rồi…

Tôi thích hai chữ Nhà Thơ vì tôi liên tưởng đến Nhà Nông – người làm ra lúa gạo.  Lúa gạo người này làm ra “ngon” hơn lúa gạo người khác, nhưng đều là lúa gạo để làm no con người.  Huy Phương, nhà thơ, vì anh làm Thơ.  Theo tôi, Thơ Huy Phương Hay!  Thơ Huy Phương làm tôi bâng khuâng, thao thức, trăn trở… và thấy mình khỏi cần phải tâm tình thêm với ai bằng những lời mình phải uốn lưỡi, qua Thơ của Huy Phương… tôi thấy trái tim mình đang đập và tối cảm thấy ấm áp.
(more…)

Trần Trung Thuần

nguyen_luong_vy
Nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ

Đường Thơ là con đường dài, dài lắm, có khi quen thuộc, có khi lạ lùng, có khi là con đường tưởng như cụt. Nó có thể là con đường trên trời, con đường trên sông rạch biển khơi, con đường trên đất liền,…cả con đường trong lòng đất nữa! Trên con đường thơ, người ta không thấy có bảng cấm nào.

Đường thơ là con đường Tự Do. Dĩ nhiên nó không phải là con đường có tên hồi ở Sài Gòn trước 30 tháng Tư bảy lăm sau khi bỏ tên Catinat – tên một chiếc tàu Pháp chở Cha Cả Bá Đa Lộc về Pháp sau khi gặp Vua Gia Long ở Huế năm 1802 với lời khẩn cầu của nhà Vua nhờ chuyển lên Giáo Hội Pháp: cho người Nam Việt theo đạo Gia Tô thờ cúng cả Ông Bà Tổ Tiên và những người thân quá vãng. Cha Cả Bá Đa Lộc trở lại và lắc đầu. Năm 1804, Vua Gia Long quyết định ngăn cấm dân mình theo Đạo thờ Chúa dẫn đến những hệ lụy mất nước sau năm mươi năm sau đó, kể từ trận hải chiến với quân Pháp tại Đà Nẵng năm 1858. Quân Pháp đánh Đà Nẵng, chiếm Gia Định, lấy đất này lập nên thành phố Sài Gòn (chữ Tàu viết là Tây Cống vì triều đình nhà Nguyễn, Vua Đại Nam Tự Đức Cống-Cho-Tây sau khi ông Phan Thanh Giản đi sứ sang Pháp cầu hòa về, năm 1864, người Pháp bỏ tên Gia Định, hoan hỉ nhận tên Tây Cống và viết theo chữ Pháp mà đọc âm như Tàu: Se-goong, Saigon. Tên Catinat, từ cái tên của một con tàu, người Pháp lấy đặt cho con đường đẹp nhất thành phố: Đường Catinat! Tổng Thống Ngô Đình Diệm, dù theo Đạo Ca Tô nhân đã tới lúc không còn Giáo Hội Pháp nữa mà Giáo Hội này sau thời Napoléon đã chịu phục tùng Giáo Hội La Mã, một Giáo Hội có chủ trương phóng khoáng, bèn gỡ bỏ tên Catinat đặt lại Đường Tự Do. Tổng Thống Ngô Đình Diệm quyết tâm “bài phong đả thực”, ghét tên chữ Tây. Vừa dùng chữ Tự Do, đã hay, vừa nói lên cái lòng mình ghét Pháp nữa, lại càng hay!.
(more…)