Archive for the ‘Nguyễn Vĩnh Long’ Category

<Nguyễn Vĩnh Long

1.
Bến đò chợ Giữa nằm ở ngã ba sông, một bên là chợ huyện, bên kia xuôi về kinh Cấm. Không ai còn nhớ tự bao giờ đã tên gọi khó nghe, đầy bí ẩn như vậy. Chỉ biết từ sau ngày “giải phóng”, chính quyền địa phương đã đổi tên đơn vị mới là phường An Lạc. Nhưng vài năm sau, dân chúng trong huyện trở lại gọi tên cũ là phường kinh Cấm. Rồi kể cả chính quyền, cũng chẳng ai màng đến tên gọi của cái xóm nghèo xơ xác đó… Hầu hết dân trong vùng kinh Cấm sống bằng nghề đan và vá lưới gia truyền. Lưới kinh Cấm nổi tiếng cả tỉnh đẹp, bền và rẻ. Vậy mà dân chúng trong huyện không ai muốn léo lánh và cấm đoán cả con cái không được bén mãn đến gần. Người lớn kể lại rằng kinh Cấm là xóm của người cùi, thành lập từ thời Pháp thuộc. Trải qua nhiều đời, đến nay người ta cũng rất thận trọng và ái ngại phải nhắc đến. Chính quyền địa phương đã tổ chức nhiều chiến dịch cải cách, giáo dục dân chúng trong vùng về ấn tượng chia rẽ đó. Rằng kinh Cấm không còn là xóm cùi nữa, mà là bà con của chúng ta và đã có nhiều công trạng với “cách mạng” trong suốt hai cuộc chiến tranh. Những cố gắng, kêu gọi chừng như không thay đổi được gì trong ý thức sinh hoạt của dân chúng huyện. Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi theo sự tái lập của nề nếp và thói quen. Nhưng nếu chỉ chừng ấy, đã không thành chuyện…
(more…)

Nguyễn Vĩnh Long


3 cây nhang
Đinh Trường Chinh

Thắp nén hương xin đưa tiễn thời gian
Đêm cuối năm mịt mù trầm tích cũ
Làn khói tỏa thấp dần theo dấu trũng
Mặt đời cong một vòng kín vội vàng

Nâng ly rượu sao đắng tình xứ lạ
Cũng gật gù mừng năm nữa đã qua
Cứ như thể nhìn gương soi tiều tụy
Mới thấy đời nhiều dáng vẻ kiêu sa!
(more…)

Nguyễn Vĩnh Long

1.
Tôi bồn chồn liếc mắt nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn chừng về phía hội trường đầy ấp hơi người và ồn ào tiếng cười nói. Đã hơn tám giờ mà chương trình vẫn chưa bắt đầu. Chưa bao giờ tôi thấy khó chịu về chuyện giờ giấc như lúc nầy. Thấp thoáng trong đám đông, tôi thấy Khánh đang chạy đôn đáo chừng như kiểm điểm sự có mặt của một số khách “nồng cốt”, để bắt đầu chương trình. Mà bao giờ cũng vậy, các vị khách “nồng cốt” cho các buổi sinh hoạt thính phòng nầy luôn luôn xữ dụng giờ “dây thun” phơi nhiều nắng. Hơn nữa, Khánh sắp tôi hát mở đầu chương trình, nên tôi sẽ có dịp chuồn êm sau phần trình diễn… Từng động tác nhỏ, mỗi ánh mắt vô tình của tôi cũng đã và đang là đề tài thì thào, bàn tán của đám người chung quanh. Tôi nhột nhạt đến khó chịu vì những cặp mắt tà tâm của đám đàn ông cùng với những cái nhìn soi mói của mấy bà trên khuôn mặt đẹp của tôi. Tất cả dù quá quen thuộc, đến không còn cảm giác, nhưng lần nào tôi cũng thấy nhân phẩm bị xúc phạm nặng nề. Ly nước lạnh xoay tròn trên tay tôi, chừng như đang bao quanh với những lờI tán tụng của ngườI đàn ông nào đó trong bàn. Không hiểu sao, những người đàn ông trí thức, lịch sự và sang trọng trước mặt không đem lại một mảy may nào chú ý của tôi. Họ trao đổi, bàn luận những vấn đề chính trị, xã hội và nghề nghiệp trọng đại thật say sưa, rộn rã cố chừng khoe khoang sự thành công để chinh phục sự chú ý của tôi. Thật ra đối với tôi, tất cả điều đó thật buồn chán và nhạt nhẽo. Nhưng họ lại là khách của Khánh, khán giả “chọn lọc” với món tiền thù lao béo bở cho tiếng hát của tôi. Vậy thôi.
(more…)

Nguyễn Vĩnh Long

1.
Cơn mưa hắt lên mùi bùn hôi nồng nặc từ con kinh đen ngòm phía dưới nhà sàn. Tánh trằn trọc, không ngủ được. Phần lạ nhà, phần tiếng cười nói ồn ào vọng lại phía trước. Nó không hiểu sao người ta có thể sống chui rúc ở đây, chớ đừng nói chi đến việc ăn uống. Buổi chiều mới tới, ra tắm phía sau nó phải nín mũi, ọi lên ọi xuống mấy lần đến chảy nước mắt. Bên dưới nhà tắm là dòng kinh nước đen bùn sền sệt, đầy rác rưới. Tô hủ tiếu có miếng bánh tôm chiên là món ưa thích nhất, nó cũng ráng nuốt qua loa cho đỡ cào ruột. Đến tối, chị Ánh đưa mền gối dặn nó, mới lên đường xa nên ngủ sớm và nhớ đừng đi lang bang ra nhà phía trước ban đêm. Tánh gật đầu, nhắm mắt rồi nằm trăn trở cho tới bây giờ. Nó thắc mắc không biết đã mấy giờ mà chung quanh vẫn còn tiếng người ăn uống, cười giỡn. Nghiêng tai một bên, nó chợt nghe như có tiếng mưa rào rạt bên ngoài. Tự dưng nó muốn về nhà, ngay bây giờ. Tánh muốn nằm trên cái chõng tre quen thuộc và cuộn tròn trong cái mềm chỉ ngã màu của nó mỗi đêm trời đổ mưa…
(more…)