Archive for the ‘Song Thao’ Category

Song Thao

thieu_nu_tren_canh_dong

Con nhỏ trông kháu khỉnh tệ. Chỉ nguyên đôi mắt đã đáng đồng tiền bát gạo rồi. Loại mắt lớn, đen nháy, làm sáng trưng cả khuôn mặt. Ngày nào như ngày nấy, con nhỏ ngồi bệt xuống sàn gạch, lưng dựa vào cánh cửa tủ, cuốn sách mở trên hai đầu gối co lên trong một thế ngồi khúm núm tội nghiệp. Khi Nghiệp đi ngang qua mặt, con nhỏ khẽ ngẩng đầu lên, mớ tóc đen ngang vai óng mượt xô đẩy nhau, đôi mắt ngước cao nhìn Nghiệp như vỡ ra ngàn tiếng reo vui.
(more…)

Song Thao

blogging

Tương quan giữa người viết và người đọc là một tương quan lỏng lẻo. Người viết thường ẩn mặt và người đọc thường giấu mặt. Người viết bám lấy bàn viết hơn là xuất hiện ngoài đời thường. Hồi còn ở trong nước, sách từ tay người viết tới tay người đọc qua ngả trung gian của nhà sách. Quyển sách phất phơ giữa chợ, ai thương thì mang về. Người viết và người đọc lơ nhau. Ít khi người viết trông thấy một độc giả đọc sách của mình. Qua tới hải ngoại, vì không gian rộng lớn trải dài trên khắp các lục địa (chắc phải trừ Phi châu!), nhịp cầu trung gian của nhà sách coi bộ hụt nhịp, sách không tới tay người đọc. Người viết thường đích thân mang đứa con tinh thần tới tận tay người đọc qua các buổi ra mắt sách được tổ chức khắp nơi. Người viết phải lộ mặt và người đọc cũng hết giấu mặt. Ông Mai Thảo khi còn sinh thời không thích sự lộ mặt này của người viết. Ông bảo người viết phải ngồi bên bàn viết, còn sân khấu chỉ “dành cho Hùng Cường”!
(more…)

Thu muộn

Posted: 11/10/2013 in Song Thao, Truyện Ngắn

Song Thao

may_mua_thu-dinh_cuong
Mây mùa thu
sơn dầu trên canvas 30 x 40 in
đinhcường

Nhất định phải chờ cho anh chàng này lấm lét nhìn tới mười lần tôi mới lên tiếng. Mười lần chắc cũng chẳng lâu la gì. Mới đó mà đã hai lần rồi! Anh chàng liếc mắt nhìn vội một cái rồi giả tảng làm lơ. Khuôn mặt đăm chiêu nghĩ ngợi. Chỉ nhấp nháy lại quay mặt lại nhìn nữa. Bốn lần rồi đấy. Đứng trước mặt tôi là một ông tây phương phi béo tốt tròn quay như một anh người tuyết đứng trước cửa nhà ôm trong bụng một cái đèn trong dịp lễ Giáng Sinh. Cái ông tây nhiều thịt này đã che gần kín mít tôi nên mỗi lần nhìn anh chàng phải nghiêng đầu nghiêng vai. Năm lần. Anh chàng đã thừa cơ một bà đầm từ vòng trên xuống vòng dưới lớn cùng một cỡ vừa xuống xe để hở một khoảng trống khá rộng rãi nên lấn dần đến gần tôi. Vừa di chuyển anh chàng vừa liếc mắt nữa. Tôi ngồi trên ghế thân người cấn cái. Hai người ngồi bên người nào cũng nhiều thịt hơn tôi nên xe buýt lắc một hồi là bộ xương của tôi bị kẹp bẹp dí ở giữa. Tám lần. Một bên người tôi như bị nhấc bổng theo cánh tay giật chuông của người ngồi bên cạnh. Bà ta đứng lên người hơi chao đi khi ông tài xế xe buýt đạp thắng. Anh chàng một tay treo lên thanh sắt gắn dài theo trần xe cũng loạng quạng chống hai chân cho khỏi xô vào người bên cạnh. Đầu quay lại phía tôi liếc nhanh một cái rồi vội vàng chiếm chỗ trống bên cạnh tôi. Bao nhiêu ý nghĩ tinh nghịch trong đầu tôi bay đi cùng với cặp má cảm thấy nóng ran. Chắc bao nhiêu máu trong người tôi đang di tản lên má hết. Anh chàng cố giữ cho tay không chạm vào vai tôi như thể người tôi là một cục nam châm đang hút lấy cánh tay anh. Anh nhẹ nhàng đưa tay lên đẩy chiếc kính cận lên cao trên sống mũi, thừa cơ quay ngang về phía tôi, liếc mắt nhanh như máy. Mười lần. Chẳng nên đùa dai hơn nữa.
(more…)

Song Thao

vu_hoang_chuong2
Thi sĩ Vũ Hoàng Chương (1915-1976)

Cứ như suy nghĩ thông thường thì một thi sĩ phải có bộ điệu bất cần đời, ăn mặc phải lôi thôi lếch thếch một chút cho có vẻ khác người. Niên học 1955-1956 tôi học lớp Đệ Nhị ban Văn Chương tại trường Chu Văn An Saigon. Giáo sư môn Văn Chương Việt Nam là thi sĩ Vũ Hoàng Chương. Giờ Việt văn đầu niên học, chúng tôi hồi hộp chờ đợi xuất hiện bóng dáng “phong sương” của thi hào nổi tiếng họ Vũ. Nhưng người bước vào lớp chẳng như chúng tôi chờ đợi mà là một nhân vật ăn mặc chải chuốt như một chính khách. Không, phải nói như một nhà ngoại giao chuyên nghiệp mới đúng.
(more…)

Song Thao

cau-thu_da-banh

Thuở nhỏ tôi có hai thú đam mê: câu cá và coi đá banh. Cả hai cái thú này đều do cậu tôi bày vẽ cho. Mà bày tới nơi tới chốn. Ông vốn thích đi câu cá. Thường ông đi câu với mấy ông chú tôi. Khi tôi và đứa em kế được khoảng mười tuổi, ông mang theo chúng tôi. Chia phiên mỗi đứa một tuần. Đầu tiên tôi đã thấy hứng thú, không phải vì mấy con cá lội sâu dưới nước chẳng thấy đâu, mà vì khúc bánh mì kẹp chả chiên thì là rất hấp dẫn mà ông mua mang theo ăn trưa. Được ăn nguyên một cái bánh mì dài thòong không phải cắt chia cho đám anh chị em đông đảo là miếng mồi thích thú câu tôi đi câu. Chiếc bánh mì thơm phức này có ngay nạn nhân. Đó là những chú cá nằm tuốt tận dưới bùn lầy. Bởi vì tôi là một tay sát cá có hạng. Chỉ qua vài lần học những bài vỡ lòng, tôi đã góp phần khá phong phú vào chiếc giỏ cá mang về vào cuối ngày. Thứ cá mà chúng tôi câu hồi đó là cá giếc. Chúng có những thói quen riêng. Khi tìm mồi chúng chỉ tìm ngay trên mặt lớp bùn dưới đáy ao đáy hồ chứ không lảng vảng ở phía trên. Lúc đớp mồi chúng nghếch mõm lên để nuốt. Bằng vào những thói quen đó, mồi câu là những chú giun đỏ ngắt đôi cái đầu còn ngọ nguậy phải được đặt ngay trên mặt lớp bùn bằng cách chỉnh chiếc phao cho đứng thẳng nửa ngoi lên trên nửa chìm dưới nước. Khi cá ăn mồi, nghếch mõm lên, chiếc phao sẽ nằm bềnh ngang mặt nước. Đúng lúc đó phải nhẹ nhàng búng đầu cần câu cho lưỡi câu móc vào môi cá và kéo thẳng lên một cách nhanh chóng. Nếu để chậm , cá mắc mồi quẫy trong nước, các con cá khác trong đàn còn lảng vảng quanh đó sẽ thấy động chạy hết. Một đàn cá khi một chục khi hai chục con, nếu khéo câu, sẽ móc lên được bằng hết. Tôi thường thường chẳng để sót một chú cá nào trong cả đàn.
(more…)

Song Thao

me_gia_11

trên tuyệt vời trí nhớ
phải chăng là lãng quên?
hạnh phúc là lẩm cẩm
giữa đôi miền nhớ quên.
(Luân Hoán)

Chiếc ghế xích đu đủ chỗ cho ba bốn đứa con nít nay vừa đủ chật chội cho hai mẹ con tôi ngồi. Tôi không gọi mẹ là mẹ mà gọi là mợ. Từ thuở nhỏ đã như vậy. Và tất cả anh chị em chúng tôi đều gọi như vậy. Mợ tôi xích người sang một bên, nói. Ông ngồi xuống đây! Tiếng “ông” đẩy tôi xa mợ tôi, ít nhất là nơi bộ nhớ trong đầu bà. Chiếc xích đu này có từ bao giờ? Dễ ra cũng dư bốn thập niên rồi. Thằng cháu đầu lòng của bà chị tôi nay đã vượt quá số tuổi bốn mươi. Hồi đó, chiếc sân nhỏ trước nhà còn được trải sỏi trắng tinh làm lạo sạo những bước đi. Khi sỏi hao hụt dần, nền đất pha xi măng lộ ra như những mảng sẹo trên lưng một con chó già, thì cậu tôi mới cho tráng xi măng cả khoảng sân. Chiếc đu vẫn đứng vững đó, dù trên sân sỏi hay trên mặt xi măng. Ba màu sơn xanh đỏ trắng nguyên thủy đã được phủ lên không biết bao nhiêu lớp sơn sậm màu. Hai lỗ tròn trên khung sắt dùng để giữ hai chiếc móc nối liền với hai sợi xích sắt cột chiếc ghế ngồi đã bị ăn mòn xuống vẽ thành hình một giọt nước. Cậu tôi đã khoan hai lỗ khác sát bên cạnh để thay thế. Những chiếc lỗ bỏ đi nay đã lên đến con số sáu trông như những cặp mắt già nua dính với giọt nước mắt buồn bã nhìn vào hàng ba có hai cây hoa sứ Thái Lan quanh năm đầy hoa đỏ.
(more…)

Giọt trầm

Posted: 30/04/2013 in Song Thao, Truyện Ngắn

Song Thao

chim_sao

Hiên nằm dài trên ghế dựa, ly bia lạnh mát rượi trong lòng bàn tay. Anh nhắm mắt tận hưởng những giây phút thoải mái nhất trong ngày. Buổi chiều, đi làm về, anh vào bồn tắm mở nước ấm ngâm mình cho bay đi những nhọc mệt của một ngày làm việc vất vả. Rồi nằm lim dim uống bia nghe nhạc. Ngày nào cũng vậy. Như một vòng quay đều đặn. Từng nét nhạc thấm vào người anh chơi vơi nhè nhẹ. Chiều trên phá Tam Giang. Anh sực nhớ em, nhớ bất tận… Giờ này có thể trời đang mưa. Em đi sát hàng hiên sướt mướt. Nhìn bong bóng nước chạy trên đường. Như những đóa hoa vụt chóng nở. Rồi có thể em vào một quán nước quen. Nơi chúng ta thường hẹn gặp. Buông tâm trí bập bềnh trên những đợt lao xao. Giữa đám ghế bàn quen thuộc. Nghĩ tới anh, nghĩ tới anh. Bản nhạc vời vợi dẫn anh về những câu thơ Tô Thùy Yên thuộc lòng từ những ngày đóng quân ở miền Trung.
(more…)

Tìm về

Posted: 11/04/2013 in Song Thao, Truyện Ngắn

Song Thao

ho_guom

Tôi vẫn nhận ra cái ngã tư này. Hàng cây xanh trên đường Ngô Thời Nhiệm vẫn đứng như vậy chờ tôi từ nửa thế kỷ trước. Từ con đường Trần Xuân Soạn chạy ngang trước cửa nhà tôi quẹo trái là những bóng cây lực lưỡng hơn, nơi những chú ve sầu họp nhau lại kêu ra rả suốt mùa hè. Bây giờ đang mùa đông, ve sầu vắng bóng. Những con sâu tiền thân của ve chắc còn đang nằm im lìm dưới lòng đất chờ tới đầu mùa hè sẽ nhích dần lên gốc cây để hóa thân. Những buổi tối chúng tôi tụ tập thành từng nhóm, ánh đèn pin nhấp nhóa trên những thân cây xù xì, tranh nhau chộp những thân sâu sắp thành ve, mang về cho bám trong mùng ngủ để sáng dậy, cùng với ánh mặt trời chói chang, những chú ve sơ sinh đang chờ khô cánh để cất vòng bay đầu đời. Những buổi tối đó, những Định, những Đường, những Thuần, những Thanh, chúng tôi họp thành một nhóm sát ve, hồi hộp chụp từng nạn nhân bỏ vào hộp. Thanh đã bỏ mình trong một góc rừng nào đó tại miền Nam, Thuần đang ở bên Houston. Chỉ còn anh em Định và Đường còn ở lại. Tôi quẹo tay mặt đi thẳng xuống phố Hòa Mã. Đường xá khu này chẳng thay đổi mấy. Tấm bảng xanh “Phố Hòa Mã” vẫn bám lấy cột điện đầu đường. Tôi quẹo mặt trên phố Hòa Mã, đếm từng căn nhà. Nhà Định và Đường là căn thứ bẩy bên trái. Trước mặt tôi là một căn trông như một chung cư nhỏ. Ngày xưa, nhà của hai tên này là một biệt thự có vườn có bồn hoa phun nước cơ mà. Tôi ngần ngừ đứng trước cửa. Quá khứ như biến mất. Chẳng lẽ! Tôi thử bước vào bên trong. Hành lang vắng hoe. Thấy chiếc cầu thang, tôi leo lên. Một bà già đang ngồi hong tóc bên chiếc cửa sổ độc nhất. Tôi hỏi thăm chủ căn nhà cũ. Bà cụ lắc đầu.

“Làm gì có nhà cũ. Nhà này có từ lâu lắm rồi cậu ạ!”
(more…)

Chôm

Posted: 25/12/2012 in Phiếm, Song Thao

Song Thao

toyrus_sales
Chộp đồ sale vào ngày Black Friday tại cửa hàng Toys ‘R’ Us ở Times Square, New York.
(Photograph by: Andrew Kelly, Getty Images)

Chúa đã bị chôm mất ngày sinh nhật! Thủ phạm là giới buôn bán. Tuần qua tôi đi Costco coi thiên hạ mua bán trong mủa Giáng Sinh. Khu chợ lớn tướng tấp nập người đi. Trong chợ nhộn nhịp những chiếc xe đi chợ cồng kềnh những món đồ chơi, kẹo bánh và các vỉ đèn đóm, đồ trang hoàng bày biện trong nhà dịp Giáng Sinh. Mọi năm tôi thấy ở Costco thường có những bộ tượng để bày trong hang đá hoặc những tượng thánh gia và máng cỏ rất mỹ thuật. Năm nay chẳng thấy bóng dáng Chúa đâu cả. Bám víu được chăng là một số hình ảnh của các thiên thần trắng toát. Có lẽ vì thiên thần trông dễ thương! Còn Chúa thì đã bị…đuổi nhà! Lễ Giáng Sinh hay Christmas là sinh nhật của Chúa vậy mà Chúa bị cho ra rìa, nghỉ chơi. Đến cái tên ngày lễ người ta cũng chôm mất tiêu luôn. Câu chúc Merry Christmas không còn trên cửa miệng hay phất phơ trong các mall nữa. Thay vào đó là câu Happy Holidays. Bên Montreal chúng tôi theo tiếng Tây là Joyeuses Fêtes. Ngày nghỉ holiday hay ngày lễ fête là thứ vui chơi, dính dáng chi tới Chúa đâu! Vui chơi nên người ta tấp nập đổ xô nhau…vui chơi!
(more…)

Mông

Posted: 24/10/2012 in Phiếm, Song Thao

Song Thao

Ông dân biểu đảng Cộng Hòa của tiểu bang Wisconsin Jim Sensenbrenner bỗng dưng nổi tiếng. Tôi không mang quốc tịch Mỹ nên không biết ông đã đành nhưng rất nhiều người đồng hương của ông cũng chẳng thèm biết ông là cha căng chú kiết nào. Vậy mà từ tháng 12 vừa qua ông già 68 tuổi này được báo chí nhắc nhở tới liên miên. Cái chi công kênh ông lên như vậy? Đó là cặp mông của bà Đệ nhất phu nhân Michelle Obama.
(more…)

Trời

Posted: 05/09/2012 in Phiếm, Song Thao

Song Thao

Đúng vào ngày lễ Halloween vừa qua, Liên Hiệp Quốc công bố thế giới đã đạt tới con số 7 tỷ người. Tôi thấy vẻ mặt đắc ý của ông Tú Xương khi ngâm nga. Phố phường chật hẹp người đông đúc / Bồng bế nhau lên nó ở non. Đã bảo mà, sanh cho cố vô! Cứ bụng to lo chi! Thời đó đã làm chi có các thứ lạ hoắc như bao cao su, thuốc ngừa thai hay vòng xoắn nên trời cho bao nhiêu nhận bấy nhiêu. Ông trời lại thương người nên rộng tay ban phát. Ông Tú của chúng ta lo nạn nhân mãn nhưng chính ông cũng là thủ phạm. Sống trên đời có 37 năm mà ông cũng năm con lóc nhóc. Trách chi ai!
(more…)

Song Thao


Từ trái: nhà thơ Nguyễn Tiến Đức, nhà thơ Nguyễn Hoàng Nam, nhà văn Lữ Quỳnh (đứng), nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, nhà văn Nguyễn Mộng Giác (đứng), Song Thao (Santa Ana, California, 12/2006).

1.
Ngày 19 tháng 7 năm 2003, lần đầu tiên tôi ra mắt sách tại một nơi ngoài thành phố Montreal, thành phố tôi định cư. Tôi rất ngại việc ra mắt sách nên trước đó cũng chỉ ra mắt có hai lần tại Montreal, cả hai lần đều cặp với người khác, lần đầu với nhà thơ Lưu Nguyễn, lần thứ hai với nhà thơ Du Tử Lê.

Lần ra mắt sách tại Nhật Báo Người Việt là lần đầu tiên, và cho tới nay là lần duy nhất, tôi ra mắt sách một mình. Ông bạn Phạm Phú Minh là người cầm trịch cho vụ này. Theo chương trình thì trong số các diễn giả không thấy có tên nhà văn Nguyễn Mộng Giác. Nhưng vào phút cuối, anh Giác muốn lên nói. Anh ứng khẩu trong bài nói “Giữa Người Viết”. Đây là một bài nói rất chí tình giữa những người cầm bút với nhau mà anh, tuy ít tuổi hơn tôi, nhưng lại đi trước tôi rất xa trên văn đàn.
(more…)

Song Thao


Nhà thơ Lê Hân

Đương nhiên tôi quen Hân vì anh là em của Luân Hoán. Khi quen rồi tôi mới biết Lê Hân cũng làm thơ. Thơ khá hay. Luân Hoán còn tiết lộ với tôi là Hân còn làm thơ trước Luân Hoán nữa. Biết vậy tôi phải tìm đọc thơ Hân. Ông Luân Hoán là nhà thơ cà giật, nói chuyện ít khi có đầu có đuôi. Vậy thì Lê Hân làm thơ trước Luân Hoán là làm từ khi mô? Tôi không có câu trả lời. Đành tìm vào thơ của Hân. Hân đã cho in một tập thơ. Tập “Tình Thơ Mấy Nhánh”. Cứ lục tung trong đó chắc có nhiều điều hay.

không nhớ làm thơ từ lúc nào
hình như từ thuở biết chiêm bao
thấy ông Nguyễn Khuyến ngồi câu cá
thấy bác Kế Xương hát ả đào
(more…)

Hứng

Posted: 06/05/2012 in Phiếm, Song Thao

Song Thao

Tôi ở ngay Montreal mà cũng không biết là nhạc sĩ Lê Trạch Lựu cùng ở chung thành phố với tôi. Cho tới khi đọc được bài viết về ông trên báo Thanh Niên Online ở trong nước tôi mới biết ông là đồng…tỉnh với tôi! Ông là tác giả của bản nhạc “Em Tôi” mà hầu như mọi người đều biết. Ấm ớ về nhạc như tôi mà lúc nào cũng có thể nghêu ngao em tôi ưa đứng nhìn trời xanh xanh / mang theo đôi mắt buồn vương giấc mơ được. Hứng từ nàng…nhạc nào đã khiến ông sáng tác được bản nhạc bất hủ này vào năm 1953? Ông kể với ký giả H.Đ.N.: “Mùa hè năm 1946, hướng đạo sinh Hà Nội gồm nhiều “đạo” (phiên đội) cả nam lẫn nữ tập trung ở ga Hàng Cỏ để đáp tàu đi dự trại hè tại biển Sầm Sơn (Thanh Hóa). Tôi bỗng để ý thấy trong đoàn có một cô gái xinh xinh, dáng người phong nhã và đặc biệt có đôi mắt tuyệt đẹp. Nếu bảo rằng có “tiếng sét ái tình” thì quả thật tôi đã bị “đánh một quả” đến choáng váng. Đến nơi, đoàn tôi gặp may là được ở trong những biệt thự nhìn ra bờ biển của khu nghỉ mát do người Pháp vừa rút khỏi. Phía sau ngôi nhà bọn tôi ở có một giếng nước và không hiểu vô tình hay cố ý mà trưa nào tôi cũng thấy cô gái ấy ra giếng giặt áo. Lúc nào tôi cũng ngồi bên cửa sổ ngắm cô ấy. Thỉnh thoảng cô ấy ngước mắt nhìn về phía tôi, mỉm cười khiến tôi xuyến xao quá đỗi… Trở về Hà Nội, gần như ngay lập tức tôi đi tìm nhà cô ấy. Hóa ra chúng tôi ở khá gần nhau. Và ơn trời, tôi phát giác ra: thằng Mỹ – đứa “đệ tử” vẫn đi theo tôi bấy lâu nay lại chính là em ruột của nàng. Qua Mỹ, tôi biết nàng tên là Phượng. Từ đó, mỗi chiều, tôi thường xuất hiện trước cổng nhà nàng với một lý do rất ư chính đáng: rủ chú Mỹ đi chơi. Và như hiểu được tình cảm của tôi, những buổi chiều nàng cũng thường ra hiên nhà hóng mát hoặc rũ tóc bên thềm. Tôi nảy ra ý định viết thư cho Phượng, nhưng nghĩ đến tình huống nàng cầm bức thư và… xé tan tành, hoặc quẳng xuống đất thì có mà… độn thổ ! Cách đơn giản nhất là nhờ chú Mỹ làm “giao liên”. Vậy là suốt 70 ngày, mỗi ngày một bức thư được Mỹ chuyển đến cô chị, nhưng tuyệt nhiên chẳng có hồi âm. Tôi nghi Mỹ “giếm” những bức thư đi, nó thề “bán sống, bán chết” đã chuyển rồi, còn tại sao không có thư trả lời thì “anh đi mà hỏi chị Phượng”. Tôi đau khổ, hoang mang… Cho đến một chiều trước ngày Toàn quốc kháng chiến một tuần, Mỹ háo hức tìm tôi với bức thư hồi âm đầu tiên của nàng. Tôi run run mở bức thư có những con chữ tròn tròn, đều đều. Trong thư Phượng nói là cũng đã “để ý” tôi từ hôm gặp đầu tiên. Sở dĩ nàng không hồi âm là muốn thử xem tôi có phải là người đứng đắn không. Sau đó gia đình nàng tản cư về Hà Đông. Hai hôm sau, tôi đi bộ từ Hà Nội đến thăm nàng. Ngạc nhiên trước “nhiệt tình” của tôi, bố mẹ nàng đã cho phép tôi đi chơi suốt một buổi dọc bờ sông Nhuệ (dưới sự giám sát của… Mỹ!). Đó là một lần bên nhau duy nhất, một ngày hạnh phúc ngập tràn. Chỉ một điều khiến tôi ân hận đến mãi bây giờ là đã không dám cầm tay Phượng, dù chỉ một lần”.
(more…)

Song Thao


Factory – Peter Dickinson

Hai lát săng-uých kẹp tí rau tí thịt. Một trái táo xanh, vàng hoặc đỏ, mùa nào mầu nấy tùy theo giá sale ở chợ. Một lon coke để từ sáng tới trưa gần hết lạnh. Thịnh bất chợt nhớ tới bức thư của cô em ở Việt Nam vừa nhận được hôm qua. Mấy ông bên đó về ngồi trong nhà hàng có lon bia hoặc lon coca-cola trên bàn mặt cứ vênh lên. Chó má thật! Có vài chục cents mà cũng bầy đặt làm le với những người bần cùng đói khổ. Anh mở lon nước, tiếng cách khô khan chán chường vang lên. Đầu óc anh vẫn còn âm vang tiếng máy. Xập xình bụp. Xập xình bụp. Một ngày tám tiếng, một tuần năm ngày. Xập xình bụp. Một năm trôi qua chậm rãi nhẩn nha. Vậy mà đã mười năm ngồi ôm cái máy chán ngơ chán ngắt. Thịnh cứ ngỡ mình như một bộ phận trong cái máy. Xập xình bụp. Tay quăng ra một miếng thép hình thù méo mó kỳ dị. Đã có hàng triệu cái xập xình bụp trong đầu. Đã có hàng triệu miếng thép quăng ra. Vậy mà anh chẳng biết người ta dùng làm cái quái quỷ gì những miếng thép đã chôn vùi đời anh. Cuộc sống bây giờ lạ thật! Cứ từng phút, từng giờ, từng ngày qua đi mà chẳng hiểu mình đang làm cái thứ gì. Ngồi như một đống thịt có cái đầu bằng đất và đôi tay bằng thép. Chẳng cần nghĩ ngợi. Ngu ngơ như một nhánh cây.
(more…)

Thiền

Posted: 08/01/2012 in Phiếm, Song Thao

Song Thao

Có một công án thiền tôi rất tâm đắc từ hồi học Triết Đông tại Đại Học Văn Khoa Sài gòn. Hai vị sư trẻ đi xuyên rừng. Tới một con suối sâu, thấy một cô gái đứng bên bờ suối muốn vượt qua suối mà không được. Một vị sư bèn bế thốc cô gái lên đưa qua suối. Vị sư kia có vẻ không bằng lòng về việc làm của bạn. Hai người im lặng trên hết quãng đường còn lại. Khi tới cổng chùa, vị sư kia mới trách móc bạn đã không giữ giới luật, dám ôm phụ nữ. Vị sư trẻ hỏi lại. Tôi đã bỏ cô ta bên bờ suối từ lâu rồi, sao thày còn mang cô đó về tới đây?
(more…)

Tây

Posted: 18/11/2011 in Phiếm, Song Thao

Song Thao


Seine Sunset – Dai Wynn

Mai tôi đi dù hôm nay đang vào thu
Dòng sông Seine đang mặc áo sương mù
Đang nhìn tôi mà khoe nước biếc
Khoe lá vàng lộng lẫy lối đi xưa
(Nguyên Sa)

Chẳng cần đợi tới đầu thập niên 1960, khi Nguyên Sa, Cung Trầm Tưởng mang về một không khí Tây trong thơ của họ, dân Việt chúng ta mới mơ tới trời tây. Tây hình như vẫn là những đọt nắng rất vàng, rất trong, rất mộng mơ trong mỗi chúng ta. Hầu như chúng ta đều có một ước mơ trong lòng là một ngày nào đó được đi Tây. Paris lấp lánh như một viên ngọc ngoài tầm tay với của mỗi chúng ta. Những Eiffel, Luxembourg, Seine, Notre Dame, Quartier Latin, Moulin Rouge…chưa một lần gặp gỡ mà như đã thân quen. Mười năm trước, khi lần đầu đặt chân tới Paris, tôi một mình vác bản đồ, lấy metro hăm hở sục sạo chốn kinh kỳ, không như một du khách đi khám phá một thành phố lạ, mà như một người tìm về chốn thân quen. Tháp Eiffel quen thuộc, vườn Luxembourg như còn bóng dáng chú học trò lưng đeo cặp tới trường trong truyện của Anatole France, những nghệ sĩ bán tranh trên những chiếc cầu vắt ngang dòng Seine như cũng đã từ lâu đứng đợi tôi đến, và khi hì hục leo không biết bao nhiêu bậc thang lên tới gác chuông của nhà thờ Notre Dame thì ông Quasimodo đã vắt vẻo đu trên giây chuông.
(more…)

Song Thao

Anh Trà Lũ và tôi thỉnh thoảng lại điện thoại cho nhau. Người ở Montreal, người ở Toronto, xa mặt nhưng không cách lòng. Chuyện mưa nắng, chuyện văn nghệ văn gừng, chuyện sinh hoạt nơi chúng tôi đang sống. Cũng là những chuyện vui thôi. Duy có một chuyện chúng tôi chia nhau đứng thành hai phe riêng rẽ, chưa bao giờ đồng ý với nhau. Đó là chuyện già. Anh Trà Lũ thì lúc nào cũng than thở mình già, còn tôi nhất định không cho mình là già, chỉ nhiều tuổi! Vậy mà khi cho xuất bản hai cuốn “400 Chuyện Cười” và “Đất Thiên Thai”, anh gửi lên Montreal biếu một người có cái tên là “Cụ Song Thao”! Tôi bèn phôn xuống Toronto tức thời. Đại ý tôi nói là trên Montreal không có ai là “cụ Song Thao” cả và tôi đã định không nhận! Anh Trà Lũ cười xòa. Anh đánh trống lảng không nói chi nhưng tôi biết anh ấy nhất định giữ lập trường…già như thường lệ.
(more…)

Song Thao

Này, Phương, mấy cái hồ sơ tao để trên bàn mi lo xong rồi cho nó đi cho rảnh nợ. Tao không muốn nhìn thấy chúng nữa. Mấy vụ cần theo dõi tao có ghi trên tấm giấy ghim vào tường đây. Mi nhớ để mắt qua. Có gì lạ cần bàn với tao, mi cứ điện thoại hoặc e- mail nghe! Còn gì nữa không hè? Chút nữa quên, cái báo cáo đặc biệt tao đã in ra rồi. Khỏe cho mi nhé. Nhưng mi xem có lỗi gì thì sửa dùm. Chính tả thì tao dở, văn phạm thì tao cũng thua mi, vậy mi cứ tự nhiên xuống bút. Đừng ngại gì cả. Làm người ngoại quốc học tiếng Anh sướng thiệt. Được học và chịu học. Còn như tao, nó nằm sẵn trong người, vung tay ra là viết, viết dễ dàng như ăn, có ai ăn mà nghĩ bao giờ, vậy là lỗi ngổn ngang, lỗi mà chẳng biết lỗi. Phải nhờ tới người viết như… viết, loại như mi, sửa mới xong! Ấy chết, chút nữa quên. Mi nhớ tưới dùm chậu cây trên bàn nghe. Nó đang ra bông đấy, mi thấy không? Tao đã điện thoại khoe với bà già rồi. Bây giờ mà để nó ngỏm thì mang tội nói dối mẹ. Mi gỡ tội dùm tao nghe! Cám ơn mi trước. Tao có quên gì không hà?
(more…)

Song Thao


Nhạc sĩ Từ Công Phụng

Tôi điếng người sau cú phôn. Phôn của anh bạn ở Portland. Phụng dính ung thư gan! Tôi loanh quanh chẳng biết mình đang làm gì và đang muốn làm gì. Có lẽ nào! Đang khi không bỗng trời ập xuống. Cảm giác này tôi đã có khi nghe tin Trường Kỳ vừa vội vã ra đi. Khi Phụng sang Montreal là ba đứa tôi hàn huyên ríu rít. Cho tới bây giờ tôi không nhớ là tôi quen Kỳ lúc nào và quen Phụng lúc nào. Hình như tình thân có sẵn đó. Chưa bao giờ tới và chưa bao giờ đi. Chỉ có con người đi. Kỳ đã đi. Phụng  bên bờ vực!
(more…)

Mùi

Posted: 11/08/2011 in Phiếm, Song Thao

Song Thao

Bá nhân bá tánh, nhưng bá nhân cũng bá…mùi! Xông vào chốn dập dìu tài tử giai nhân vui thì có vui nhưng cái mũi nhiều khi không vui. Xông vào chốn…hàng hàng lớp lớp nhiều phần là cánh mũi của chúng ta chỉ biết…thở ra! Chỉ cần một chuyện nhỏ, chuyện những chiếc tất chẳng hạn, là te tua rồi. Như đôi tất của nhà báo Nguyễn Trí Tình của miền Bắc. “Nguyễn Trí Tình thuật lại chuyến đi phỏng vấn một chị dân lao động ở khu lao động Lương Yên cho số báo mồng 1 tháng 5. Nguyễn Trí Tình vừa ngồi một lúc thì chị chủ nhà đi chợ về. Chị thả từ cái rọng ra một con chó con mới mua ở chợ. Con chó từ ngoài sân ngoe nguẩy cái đuôi ngắn ngủn, ngỏng đầu hít hít và chạy thẳng vào trong nhà, tới chỗ Nguyễn Trí Tình ngồi, rồi cứ quấn quít lấy hai bàn chân đi bít tất của anh lúc ấy đã rút ra khỏi đôi giầy ba ta. Anh hẩy nó ra. Nó lại sán đến, cái đuôi quay tít mừng rỡ. Tình khẳng định giữa anh và con chó chưa có sự quen biết nào. Vì sao lại có tình bạn tuyệt vời này. Rồi anh chợt hiểu nguyên nhân của mối tình tiền kiếp đó: chân anh, bít tất anh đi giầy vải lâu ngày không giặt, có mùi quá nặng. Chính anh cũng ngửi thấy cái mùi đặc trưng ấy”. (Bùi Ngọc Tấn, Viết Về Bè Bạn).
(more…)

Chuyện chó

Posted: 13/07/2011 in Phiếm, Song Thao

Song Thao


Silent Sorrow by Maud Earl, 1910

Viết mãi về người đâm ra chán, muốn thay đổi viết về những cái không phải là người. Viết gì bây giờ? Loài vật nghe? Tại sao không? các bạn tôi đều yêu thú vật. Người thì thích heo, bò, dê. Người thì thích gà, vịt, chim chóc. Người lại thích tôm, cua, cá, mực. Có người lại thích nghêu, sò, ốc, hến. Với một điều kiện. Luôn luôn phải có một chai rượu bên cạnh. Nói chuyện thú vật nằm trên đĩa như vậy chắc chẳng thuận tai các ngài trong Hội Bảo Vệ Súc Vật. Nhảm! Vậy thì nói chuyện loài vật một cách nghiêm chỉnh vậy. Năm nay năm chó chẳng gì bằng nói chuyện chó. Thôi đi ông ơi, chuyện chó người ta đã nói chán chê từ hồi báo xuân lận! Rồi sao? Tôi cầm tinh con rùa nên việc gì cũng cứ nhẩn nha. Còn năm chó thì còn có quyền nói chuyện chó!
(more…)

Môi

Posted: 28/06/2011 in Phiếm, Song Thao

Song Thao

Môi là thứ mà các nhà văn, nhà thơ thích nói tới. Chẳng cứ, ai mà chẳng cảm thấy cái nét đẹp của môi. Bởi vì, có lẽ, môi nằm chình ình, ngay ngắn giữa mặt. Có họa là không có mắt mới không nhìn thấy môi. Nhưng cứ thử để các ông bà thi sĩ làm việc!

Nếu anh không có tiền mua nhẫn đeo tay
Anh sẽ hôn đền em
Và anh bảo em soi gương
Nhìn vết môi anh trên má
Môi anh tròn lắm cơ
Tròn hơn cả chữ O
Tròn hơn cả chiếc nhẫn
Tròn hơn cả hai chiếc nhẫn đeo tay!
(Nguyên Sa)
(more…)

Song Thao

Hạo nằm ngửa trên cát hai tay vòng làm gối dưới đầu. Cát nhuyễn và nóng. Lưng anh ấm áp dễ chịu. Ánh nắng sỗ sàng tràn vào mắt anh. Ngực và hai chân anh râm ran như có cả một đàn kiến đang tới lui nhộn nhịp. Anh chong mắt nhìn lên. Bàu trời sà xuống thấp. Mây xanh mây trắng trộn lẫn nhau như có ai cắc cớ đổ tràn lan từng vạt sữa chua để lâu ngày. Anh thả hồn lơ lửng trên những tầng mây rắc nắng óng ánh xà cừ. Giữa khoảng không gian bao la bàu trời có vẻ thân mật gần gũi. Gần đến nỗi khuôn mặt Thùy được cài vào mây nằm gọn gàng trước mắt anh. Anh nhắm mắt muốn xua đi hình bóng đang muốn quên. Ánh nắng được lọc qua mí mắt trải ra một màu đỏ chói chang. Vòng môi Thùy nhếch thành một nụ cười thách thức như trêu chọc anh. Anh kéo chiếc khăn lông, quay người nằm úp mặt trốn chạy. Thùy vẫn tinh quái nằm trong mắt anh.
(more…)

Phơ…ơ…ở

Posted: 16/05/2011 in Phiếm, Song Thao

Song Thao

Trong đầu tôi vẫn còn văng vẳng tiếng rao phở. Âm chót được kéo dài như một âm đuôi, nhắc khéo tới cái mùi bất hủ của một món ăn đã nhích quá công dụng của món ăn. Phở càng ngày càng… chễm chệ. Chắc có nhiều bạn trẻ hồ nghi về một tiếng rao phở. Phở đâu có hạ mình đi rong ngoài phố phường như những thứ lục tục tầm thường khác. Phở ngày nay không còn là thứ… ma cà bông vất vưởng ngoài đường xá. Nó yên vị trong các cửa tiệm. Dù sang hay hèn cũng là một cửa tiệm.

Thời thơ ấu của tôi ngoài Hà Nội phở vất vả hơn. Nó không có tới bốn cái bánh xe để di chuyển một cách đường hoàng cốt cách mà kĩu kịt trên bờ vai của bác hàng phở. Hai đầu gánh phở như không cân nhau. Một bên là nồi nước phở được đặt trên một lò có những khúc củi lớn hồng rực lửa than. Bên kia là một chiếc bàn có ngăn, chứa đầy đủ từ bát, đũa, thìa đến những ô bánh phở, những mảnh thịt và những thứ gia vị khác cho ra một tô phở. Tác giả Nguyễn Văn Lục, trong bài Cuộc sống ở một nơi nào khác* sau chuyến về thăm Hà Nội nhân dịp Tết Đinh Hợi 2007 vừa qua, đã… ôn cố:
(more…)

Song Thao

Nhi đứng đón khách ở trước cửa phòng tiệc. Khung cửa chạm trổ phía sau bóng lên màu gụ làm Nhi, trắng khắp người, trông như người của nhiều thế kỷ trước. Tóc Nhi, vuốt ngược lên đỉnh đầu, để quăn queo một vài sợi mỏng manh rủ xuống trán. Chiếc búi tóc nhỏ ẩn hiện sau làn voan mỏng. Son phấn làm Nhi mất vẻ hoạt bát duyên dáng thường ngày. Lãng thấy Nhi quá xa anh. Anh bắt tay chú rể, thốt lời chúc mừng một cách khó khăn. Cạnh anh, Vân đặt tay lên tay Nhi, thân mật khen vẻ đẹp của cô dâu trong ngày cưới.
(more…)

Song Thao

Tôi hai mươi tuổi. Da tôi trắng ngần mượt mà mát dịu. Khí hậu miền núi tặng cho tôi đôi gò má hồng hào khỏe mạnh. Môi tôi như cánh hoa đào. Hai hàng răng trắng đứng xếp hàng thẳng tắp đều đặn. Nụ cười của tôi tươi trẻ thanh xuân rạng rỡ như ánh bình minh. Đó là nhận xét của chị Bích. Và chị cho nhan sắc tôi số điểm ngất ngưởng “mười phân vẹn mười”.
(more…)

Song Thao

Mấy ngày qua tôi liên tiếp nhận được video clip “Chị Mùi” do bạn bè gửi tới. Chị Mùi, nếu viết đầy đủ tên họ thì là Lý Thị Mùi, nhưng tôi lại chỉ muốn gọi là “chị Mùi”. Nghe đơn giản hơn. Đơn giản như chính cuộc đời của chị. Chồng chị bị bệnh tâm thần phải vào nằm trong nhà thương. Gia đình chồng bảo chị cũng bị tâm thần nên đuổi chị ra khỏi nhà. Chị lang thang trên đường phố Hà Nội với đứa con trai khoảng ba, bốn tuổi tên Phá. Sống lang thang trên đường phố hẳn phải cơ cực, nhưng chị lại chẳng cảm thấy cơ cực chút nào. Trong những thước phim do nhiếp ảnh gia Ehrin Macksay quay cảnh sinh hoạt của hai mẹ con trên đường phố, chị sống rất thoải mái. Đầu chị cạo trọc lốc. Trên người chị độc nhất chỉ có chiếc quần xà lỏn đàn ông màu trắng rộng thùng thình. Chỉ có vậy, ngực trần phô ra giữa đường phố trước mắt người qua lại. Nếu cần kể thêm thì có thêm hai chiếc bao đựng rác màu đen toòng teng trên hai tay trong đó đựng chi không rõ. Tôi đoán là vật dụng sinh sống thường ngày của hai mẹ con.
(more…)

Lệch

Posted: 29/03/2011 in Phiếm, Song Thao

Song Thao

Rõ ràng là cuốn tiểu thuyết Vòng Tay Học Trò của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng chưa được chuyển dịch ra ngoại ngữ. Vậy mà không hiểu sao các cô giáo tóc vàng sợi nhỏ lại vẫn cứ răm rắp…vòng tay học trò. Sôi nổi nhất là cô giáo người Mỹ Mary Kay Letourneau, 36 tuổi, đã có chồng và bốn con, lại yêu khổ yêu sở chú nhóc học trò Vili Fualaau mới có 12 cái thơ ngây. Chuyện xảy ra vào năm 1996 tại Seattle thuộc tiểu bang Washington khi cô giáo đã có chồng và bốn con. Ông chồng phát giác ra sự việc khi bắt được những bức thư tình của vợ gửi cho cậu học trò bé bỏng. Ông bèn xin ly dị và đem cả bốn đứa con về Alaska. Cô giáo bị đưa ra tòa về tội dụ dỗ trẻ vị thành niên. Tòa phát cho cô bản án 6 tháng tù và cấm cô tiếp xúc với người tình trẻ. Vậy mà chỉ một tháng sau khi mãn án, cô lại bị bắt gặp quả tang đang tù ti với chú học trò Vili trên xe hơi. Lần này tòa lại cho cô đi bóc 7 cuốn lịch rưỡi về tội nặng hơn: tội hiếp dâm! Khi ra tù thì cô đã 42 tuổi và cậu có số tuổi bằng nửa tuổi cô: 21. Và họ đã có với nhau hai đứa con. Họ quyết định tổ chức đám cưới tại nhà thờ Columbia Winery ở vùng Woodinville, cách Seattle khoảng 20 dặm. Đám cưới có cô con gái đời chồng trước của cô giáo làm phụ dâu và hai bé gái của cô dâu chú rể là Audrey, 8 tuổi và Alexis Georgia, 7 tuổi, làm người tung hoa! Đề huề gớm!
(more…)