Posts Tagged ‘Đặng Kim Côn’

Đặng Đình-Túy

bia_long_lanh_troi_xua

Giữa hai kẻ có chung một theo đuổi, dù theo một cách chuyên cần hay chỉ là hứng khởi chốc lát, vẫn có chỗ gần gũi và vẫn có điều để nói với nhau. Đó là cách tôi phân bua khi đã giành công việc của Bà Tám (bút hiệu dùng viết blog của NTHH), một người quen viết phê bình, có cách phân tích tế nhị, sâu sắc, và nhất là đọc nhiều biết nhiều. Thế nhưng dạo này  bà bận bịu quá mà tôi thì ngồi không… Vả lại, ở đây tôi không có tham vọng phê phán mà chỉ nhằm giới thiệu tập truyện ngắn “Lóng Lánh Trời Xưa” của Đặng Kim Côn mà bà có nhã ý gửi cho đọc.
(more…)

Đỗ Xuân Tê

bia_la_nhung_som_tinh_mo

Không có giới thiệu của nhà thơ Viên Linh, người thư ký tòa soạn Khởi Hành năm xưa, tôi không tin là Đặng Kim Côn đã làm thơ từ thưở thư sinh; với tư cách một nhà thơ đã đóng góp nhiều bài thơ cho tòa sọạn mà chính Viên Linh khi có dịp qua dòng sông Ba đất Tuy Hòa (quê Đặng Kim Côn) đã phải ‘ngẫm văn chàng Uy, nghiền thơ cậu Côn’.

Ra hải ngoại tôi chỉ mới đọc Đặng Kim Côn gần chục năm trở lại đây, giữa một rừng thơ mà chú ý đến một tác giả nào đó, tôi có thói quen xem ông/bà đó có thơ đăng trên các tạp chí/trang mạng văn học chưa. Mà tôi thì cứ dò tìm Da Màu, Tiền Vê, litviet, Sáng Tạo và vài tờ văn học in ở ngay quận Cam, thì bảo đảm thế nào cũng có những nhà thơ cao thủ, bất kể cũ mới và bắt gặp những bài thơ hay, thật hay.
(more…)

Lâm Hảo Dũng

bia_sach-de_trang_khuya

Tập thơ do nhà xuất bản Thư Ấn quán xuất bản năm 2011.

Con người phải chăng luôn tự hỏi mình, bởi kiếp người may rủi, sướng khổ, thành công hay thất bại; thậm chí ngay cả việc sinh tử cũng đành phó thác cho Trời. Ðấng tạo hóa vô tưlững lờ như chẳng biết, chẳng nghe, chẳng thấy. Như mây cứ phiêu du, như nước cứ trôi, như ta làm gã tiều phu cứ lên rừng đốn củi, nhưchàng thợ may cứ miệt mài cắt đo, may vá, và ngay cả như chính tác gỉa một người lính tài tử , bỏ chốn đông người rủ nhau vào rừng chơi trò cút bắt bằng súùng đạn, nhưng trong trái tim của tác gỉa rất trung chính, chân thành. Ta thấy tác gỉa có phong vị của một thiền gỉa ngồi đâu đó trên núi, ngắm trăng chim, ngắm sương mây bao phủ, ngắm mình và cảm khái than:

“ Trời đất thấy ta ngồi trên núi không?
Ngọn thấp ngọn cao, đá dựng đá chồng
Ðãï rêu phong ta nghìn năm sinh tử
Mưa nắng cõi người bao giờ đơm bông”
(Trên đỉnh mê xưa, trang 10)
(more…)

Ngô Nguyên Nghiễm


Nhà thơ Đặng Kim Côn

Bước vào thế giới sáng tạo của Đặng Kim Côn, nét nhìn chân thật nhất, là sự bộc phát trong ngần trong tư tưởng sáng hóa, nếu không muốn nói có một sự mãnh liệt của tâm và ý hòa quyện với tri thức cần mẫn, tạo dựng một khuôn hình riêng biệt không lẫn vào các khuynh hướng sáng tác của các tác giả khác. Sự chuẩn mực trên ý hướng,  hóa hiện trong tác phẩm, là những ý thức chân thực, nhiều lúc có vẻ bạch hóa ngôn ngữ, khiến thơ văn anh có nét hài hòa của một khóm hoa hướng dương, vàng rực trước tia sáng chiêu dương… Quả thật, cái chân thật được dàn trải trong sáng tác Đặng Kim Côn, không che đậy một ý niệm, bắt chộp những kỷ vãng ngưng đọng lại, giải bày và như một cuộc tình cờ soi rọi xuống chân phương, huyền hóa những tư hướng quan hoài còn đọng sâu thẳm trên dung nhan. Dù thời gian thanh thoát trôi đi, những cái có – không chỉ là những phôi pha, dần dần tan chảy trước khí hậu của đời sống. Nhưng với Đặng Kim Côn, sự nắm bắt ý thức dừng lại và hóa hiện trên tư hướng sáng tạo, cực kỳ thông thái mà vẫn giữ được sự thật của một tâm hồn nghệ sĩ, không thay đổi để làm lệch biến dịch của thiên cổ. Khi tôi đọc ý kiến của Du Tử Lê, về tính định đề trong thơ Đặng Kim Côn, sự thật chưa thấm sâu vào ý hướng mà nhà thơ Du Tử Lê bóc trần trên thể xác thơ Đặng Kim Côn. Vì có lẽ, anh Du Tử Lê nạp đề không phải riêng cho người bạn thơ mình, mà diễn dịch hầu như cho tất cả ý nghĩ được dàn trải trên tư thức cho mọi khuynh hướng thơ khác. Theo Du Tử Lê, là câu thơ tự thân thơ vượt qua được bản chất xóa bỏ không ngưng nghỉ, rất cần mẫn với thời gian!… Anh dùng chữ lạ sẩy chân cho câu thơ trong cõi giới thi ca, thật ra là một cách diễn giải trên quan điểm tư thân, nó tự nhiên hiện ra, như khí trời, như mưa nắng. Chính chữ sẩy chân đã làm đắc địa thêm cho thơ Đặng Kim Côn, vì sự sáng tạo ngôn từ nhiều khi phải kéo dài bao nhiêu đoạn đường năm tháng, để hình thành một chữ hanh thông. Nó vừa như một định mệnh, vừa đánh dấu được mầm móng khai sinh của một hóa hiện trên cõi đời này, mặc nhiên, không định trước được, mà cái có – không trong vũ trụ này, hay cái sáng tạo của người nghệ sĩ, hình như đột biến từ mầm móng bí tử, được hoàn chỉnh từ ADN trên những vòng xoắn định vị cho một hình hài. Hình hài đó là thi ca, cũng có thể là cái khác, nhưng tụ chung những vật chất hữu cơ không thể đi từ chuyển biến của vụn vặt, mà hóa thành. Hóa thành từ bản chất vô ngã, tượng hình theo cơ duyên nghiệp lực, hiển hiện phong phú hình hài thơ, theo từng cấp bậc vô niệm trong lành của nhà thơ…
(more…)