Lâm Hảo Dũng
Trời không nắng nhưng buồn anh cháy đỏ
Trên đường đi xa dấu bước chân quen
Nghe rất thầm buồng tim đau tiếng thở
Ðau suốt đời như bỏ núi ly hương
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Trời không nắng nhưng buồn anh cháy đỏ
Trên đường đi xa dấu bước chân quen
Nghe rất thầm buồng tim đau tiếng thở
Ðau suốt đời như bỏ núi ly hương
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Ðêm qua không ngủ ta ngồi hát
Bên cốc men nồng chếnh choáng say
Ðêm qua có một vì sao lạc
Buồn thấu trời xanh đụng đến mây
Bỗng nhớ ngày xưa ở Dakto
Núi rừng thăm thẳm bóng trăng đưa
Ta gởi bắc quân ngàn trái phá
Dakseang chào đón Hạ Lào chưa?
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Tôi là tôi như mênh mông
Sợi dây kềm tỏa xiết lòng quạnh hiu
Ngày đi lơ lững trời chiều
Máu châu thân chảy sầu theo nhịp đời
Tôi còn hiện hữu trong tôi
Dáng ai lạnh tuổi vàng phơi xuống hồn
Nhớ quên làm khúc nhạc buồn
(Mar. 12, 2013)
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Cuồng sĩ chiều nay sầu rách mặt
Trời Tây bỗng nhớ chuyện trời Ðông
Gío trên đầu núi chim ngừng cánh
Tôi thấy hồn tôi không có không?…
Bụi đỏ tung bay buồn cuối phố
Áo xanh huyền hoặc áo da người
Tôi nghe cánh cửa đời oan nghiệt
Ðôi mắt ma dài lấp lánh soi
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Khi bỏ Đèo Nhông về với núi
Ta làm mây ở cuối trời xa
Ngắm đôi hàng tháp Chiêm gầy guộc
Thương mắt em buồn chuốc rượu ta
Là lúc ta mơ hồn Võ Tánh
Trên thành lửa đỏ đất Tây Sơn
Hay trong gió sớm mưa trên mộ
Một gái trung trinh Bùi Thị Xuân
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Tập thơ do nhà xuất bản Thư Ấn quán xuất bản năm 2011.
Con người phải chăng luôn tự hỏi mình, bởi kiếp người may rủi, sướng khổ, thành công hay thất bại; thậm chí ngay cả việc sinh tử cũng đành phó thác cho Trời. Ðấng tạo hóa vô tưlững lờ như chẳng biết, chẳng nghe, chẳng thấy. Như mây cứ phiêu du, như nước cứ trôi, như ta làm gã tiều phu cứ lên rừng đốn củi, nhưchàng thợ may cứ miệt mài cắt đo, may vá, và ngay cả như chính tác gỉa một người lính tài tử , bỏ chốn đông người rủ nhau vào rừng chơi trò cút bắt bằng súùng đạn, nhưng trong trái tim của tác gỉa rất trung chính, chân thành. Ta thấy tác gỉa có phong vị của một thiền gỉa ngồi đâu đó trên núi, ngắm trăng chim, ngắm sương mây bao phủ, ngắm mình và cảm khái than:
“ Trời đất thấy ta ngồi trên núi không?
Ngọn thấp ngọn cao, đá dựng đá chồng
Ðãï rêu phong ta nghìn năm sinh tử
Mưa nắng cõi người bao giờ đơm bông”
(Trên đỉnh mê xưa, trang 10)
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Chuyện riêng hòa lẫn chuyện chung
Chuyện xưa con ếch
vẫy vùng đáy ao
Chuyện Tôn Thất Thuyết sang Tàu
Vẫn nghe Mang Cá
máu đào rõ tươi
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Chiều đã mênh mang một góc trời
Người còn săn đuổi bóng sao rơi
Nghìn năm gío cuốn trên đầu núi
Quẳng bể tang thương rụng xuống đời
Chầm chậm rừng vang tiếng thét gào
Của muôn ngàn lá dưới khe sâu
Thu đem hiu quạnh đông xơ xác
Hạ cháy bừng lên trái lửa sầu
(more…)
Lâm Hảo Dũng

Prisoner of conscience – Pablo Picasso
Thế kỷ buồn tôi có thấy không?
Cây xanh theo núi ngã bên rừng
Những chấm hoa viền trên áo đỏ
Mùa thu hiu hắt gió mênh mông
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Buồn tôi con én Nguyễn Du
Bay nghìn dặm thắm bao giờ về đây
Gió không hơi lạnh xuân bày
Thì thôi về với hàng cây liễu buồn
Vẽ em trăm nỗi đoạn trường
Tóc cong sợi nhớ quê hương cuối trời
Riêng tôi hồn rất ngậm ngùi
Khi mơ Từ Thức lúc cười liêu trai
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Cứ hỏi lòng ta bằng lệ xót
Chuyện đời quanh quẩn ý quanh co
Ghét thương nở rộ trong lòng mắt
Ai kẻ nhân từ luận đói no?
Cứ hỏi lòng ta rất thật tình
Tiếng mưa có trọng nắng buồn khinh
Khi đêm thao thức ngày trông tối
Ðâu khói hoàng hôn khóc một mình
Cứ hỏi lòng ta chiều cuối phố
Trên toa xe ngộp những hơi người
Cái cho cắt xén thêm nhiều nữa
Cái nhận không đầy nên mãi vơi
Cứ hỏi lòng ta phảng phất thôi
Giữa đi về lại thấy luân hồi
Chết là chuyển kiếp ta đang sống
Buông hết may còn nấm mộ tươi
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Nằm trong định luật của đời
Vẫn không tránh khỏi
tiếng ruồi vi vu
Nằm trong cánh cửa ngục tù
Mới nghe sâu lắng
khôn ngu, mất còn
Cái danh là tiếng chuông không
Thoảng như mây trắng
bềnh bồng, họp tan
Thà như cỏ nội hoa ngàn
Thản nhiên sống giữa
thênh thang đất trời
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Có kẻ trăm năm còn đuổi bóng
Nghìn đêm vẽ chuyện hái sao trời
Cứ sống phơi thân chùm gởi mãi
Kêu gào bày tỏ để đùa vui
Mấy mươi năm vẫn nguyên hình bóng
Một lũ tinh ranh sống lững lờ
Văn nghệ phải chăng là chiến cụ
Của người hoang tưởng mộng phù du
Bát cơm nghèo vẫn làm ta nhớ
Những giọt mồ hôi rất đậm đà
Những bóng người đi cầm súng đó
Khiêm nhường như tiếng trẻ đồng xa
Gỉa dụ lòng người điên đảo qúa
Thà như mây trắng nhẩn nha bay
Thà như dòng nước âm thầm chảy
Cho đất thơm nồng hương lá cây
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Một tối tôi về ngang Mỹ Sơn
Thấy em Chiêm nữ khóc trong sương
Áo hoa thoang thoảng mùi tang chế
Bên góc thành xưa tượng tháp buồn
Đâu tiếng quân reo mùa biển động
Khí hùng như muốn xé trời xanh
Đâu lũ voi gìa đi rơp bóng
Quật rừng khinh bạc xuống phương Nam
Ai biết sầu chôn những gái Hời
Bên kia Trà Kiệu nắng phai rồi
Xa trong bóng núi sương mờ đục
Ánh lửa mơ hồ ma diễu chơi
Tu viện không che hết oán hờn
Nghìn sau trong lớp bụi điêu tàn
Còn vương bao vạn hồn u uất
Bao gái Chiêm ngồi ôm áo tang
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Này em gái đẹp share nhà
Em đi cửa trước tà tà cửa sau
Chiếc quần khiêu khích làm sao
Chém tôi bằng những nhát dao thấu trời
Cái môi em nở nụ cười
Còn khoe bộ ngực nửa mời nửa ru
Kính Cha lạy Chúa thưa Sư
Dường như cánh cửa ngục tù là đây
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Ai bảo hạnh phúc như cây cà rem? – Em hãy mút nồng nàn trong chiếc lưỡi – Tôi sung sướng đi giữa hè nắng chói – Cứ run hoài ngây ngất dưới tay em
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Chiến tranh nào đã đưa ta rời khỏi quê hương
Bằng nỗi buồn thê thiết nhất
Như hôm nay ta ở trong lòng thủ đô Bangkok
Để học thêm những chua cay của một thiên đường
Những tuổi trẻ hư không, những thời gian khuất lấp
Đã chôn vùi đêm mộ tối sau lưng
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Em vẫn còn điệu lắm
Giữa những ngày đi lui
Một tâm hồn cháy nắng
Môi khinh bạc nụ cười
Em hãy còn hãnh tiến
Như ngày đầu quen tôi
Mắt thuyền không bến đổ
Nên kiêu bạt một đời
Này em không trẻ nữa
Đem tim mình rong chơi
Này em bông mắc cở
Khác gì hoa hổ ngươi
Này em cô gái Việt
Đang lưu vong xứ người
Tôi muôn đời chỉ biết
Cô là mẹ hiền thôi
Này em ngoan chút nữa
Cho rợp màu quê hương
Vì đêm nay tôi thấy
Trăng sáng đẹp mười phương
(more…)
Lâm Hảo Dũng
đời rất bạc chiều nay em hãy tới
tay hân hoan gõ nhẹ cửa nhà tôi
nắng quê người có làm em bối rối
môi son tươi còn gọi lũ chim vui
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Hỏi người còn hái hoa xuân
Hồn thơ ý nhạc thơm lừng tóc mây
Hỏi người cỏ nội hương bay
Còn nghe thoang thoảng những ngày buồn xưa
Hỏi người xuân thắm về chưa?
Áo thơm nghĩa mẹ cơm nồng ơn cha
Hỏi người như chính hỏi ta
Hai mươi năm lẻ nhạt nhòa lãng quên
Hỏi người còn nhớ tuổi tên
Đất dâng hạt mới sông nghiêng bãi bồi
Hỏi người như hỏi riêng tôi
Vườn xanh vẫn ngát búp chồi bướm ong
Hỏi người còn đợi xuân không?
Đời ly hương biết đâu lòng nở hoa?
Hỏi người ta khóc riêng ta
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Cho tôi hoài ở tuổi năm mươi
Để tôi thấy tôi còn xuân sắc
Mây vẫn chở khoảng trời xanh ngan ngát
Tôi sợ rồi ai gọi tiếng buồn ôi
(more…)