Archive for the ‘Nguyễn Khôi’ Category

Nguyễn Khôi

bia_chec_chec

– Lạ là vì xưa nay chưa ai viết như thế…

– Lạ là vì dám nói toẹt ra về những cái lâu nay coi là “kỵ húy”…

– Lạ là vì nghê thuật “tân kỳ” với giới làm thơ ở Hà Nội…

Theo Nhà văn Nhật Tuấn thì ..”thơ Hậu hiện đại, cả trong và ngoài nước từ nay có chung một “cảm hứng chủ đạo” là giải phóng Âm hộ để…”làm sao cho sướng”, còn chuyện thời thế ? tránh thật xa ra các cô, chớ có mon men đến mà ăn đòn.”… Thơ Nguyễn Đình Chính không phải là thứ thơ tào lao” giải phóng âm hộ” để làm sao cho sướng, mà là một thứ thơ thẫm đẫm màu thế tục”.
(more…)

Nguyễn Khôi

Em có về Kinh Bắc

Tặng : Hải Anh

Em có về Kinh Bắc
thả thuyền dòng Tiêu Tương
Ngàn xưa hương Cổ Pháp
Cất cánh Rồng Thăng Long…   (more…)

Nguyễn Khôi

Bao giờ cho đến ngày xưa
…..
ca dao (mới)

Một chút gió heo may
Hồ Gươm xanh liễu rủ
Mây trắng trời Sơn Tây
Hương Cốm đầy phố cổ…
(more…)

Bão | Bão giá

Posted: 03/11/2012 in Nguyễn Khôi, Thơ

Nguyễn Khôi
Tặng Hoa Lý & Hà Thị Trực

Bão

Bão xé trời đêm
Làng xóm rung lên
đồng trắng xóa…
Ngày mai bếp không có Lửa
Không gạo vào nồi
Rau cháo cầm hơi
Trông lên “nhà cao tầng” (1)
ngất xỉu !
Cơn bão quét qua rồi
Rớt lại lòng mình :
Áp thấp nhiệt đới…

(Quê Hải Phòng, bão số 8; 28-10-2012)
(more…)

Nguyễn Khôi
Tặng Nguyễn Thanh Nhã & các bạn ở Cali…

“Cần Thơ có bên Ninh Kiều
Có nhiều gái đẹp mỹ miều làm sao”
-Ca dao

Bến Ninh Kiều, em yêu đi biệt xứ
Anh trở về với sông nước Cần Thơ
Cầu dây văng dăng dăng tình dang dở
Ở Cali ai nhớ “Bến sông chờ” ? (1)
(more…)

Nguyễn Khôi

Cơm bản

“Cơm Tàu, cơm Tây … nhớ về đây cơm bản
Nếp xôi thơm, bên bếp lửa em chờ”

“Cơm Thái, gái Kinh” câu nói chơi cửa miệng của cán bộ Tây Bắc một thời (cán bộ Kinh thì thèm cơm bản Thái, cán bộ Thái thì khoái lấy gái Kinh). “ăn” uống là điều kiện hàng đầu để tồn tại sự sống. Cơm Thái cổ điển là ăn nếp xôi truyền thống. Đó là các loại gạo nếp tan, khẩu ma tứn (gạo chó dậy: Cơm xôi thơm quá đến con chó đang ngủ đánh hơi thấy cũng phải vùng dậy). Gạo nếp ngâm qua đêm, với bàn tay của các mẹ, các chị vo sạch, để ráo nước, rồi đổ vào một cái Hày” (chõ gỗ: một khúc thân cây khoét rỗng). Người Thái không có tục “luộc” như người Kinh (cơm bằng  gạo luộc, rau luộc, thịt luộc, mà thường là “xôi” (đồ) bằng nhiều loại “hày” khác nhau (gỗ cây sung co cổng, co đứa), phần dưới của dụng cụ đồ xôi là cái “ninh” (biếng mỏ nửng) bằng đồng đúc… nhờ “xôi” nên thức ăn đậm (không bị nhạt). Từ gạo nếp, người Thái còn chế biến ra các loại bánh như “khẩu tổm” (bánh tét) Khẩu tổm năm lãng (bánh giò), khẩu cắm (xôi màu), khẩu hang, khẩu lam, khẩu chí (xôi nướng). Khẩu lam trộn sâu măng là đặc sản ngon đặc biệt.
(more…)

Nguyễn Khôi

Mười yêu không bằng người tình cũ
Mười nhớ không bằng nhớ bản xưa

Thôn bản là hình ảnh thu nhỏ của xứ sở. Bản (làng) dân tộc Thái đầu tiên khi tôi đến ở là bản Nà Nghiu bên bờ sông Mã (thượng nguồn). Tiếng Thái có nghĩa là “bãi cây gạo”. Đó là mấy chục ngôi nhà sàn (gỗ, tre, nứa, gianh), mái hình mai Rùa, ở 2 đầu hồi có 2 tia “khau cút” (hoa nhà) sơn vôi, kẻ hoa văn đen như 2 cánh chim đang vẫy bay lên rất điệu đàng và rất bản sắc, không ở đâu có ngoài Tây Bắc Việt Nam.
(more…)

Nguyễn Khôi
Tặng Ts. Nguyễn Văn Hoa


Thi sĩ Phan Khôi (1887-1959)

Thi thoại là “Sách bình luận thi văn hoặc chép chuyện Thi nhân”. Đó là một dạng Phê bình thơ, xuất hiện từ đời Tống: Âu Dương Tu (1007-1072) có “Lục nhất thi thoại” cùng nổi tiếng với “Thạch Lâm thi thoại” của Diệp Mộng Đắc. Sau này sáng giá nhất là “Tùy Viên thi thoại” của Viên Mai (1716-1797).
(more…)

Nguyễn Khôi


Thi sĩ Hoàng Cầm (1922-2010)

LỜI DẪN: Theo nhà thơ Hoàng Hưng (VN Lagi & Talawas ngày 19-09-2010) thì: Nhà thơ Hoàng Cầm viết tập thơ “về Kinh Bắc” từ 1959 – 8 / 1982, chủ yếu lưu truyền bằng chép tay (ngoài luồng) – đây là một sự kiện “hậu Nhân văn- Giai Phẩm”, trong đó bộ 3 “cây – lá – quả” (cây tam cúc – lá Diêu bông – quả vườn ổi) là nổi bật nhất” vì chúng được (giới Văn nghệ) xì xầm diễn giải như một lời oán trách của “Em” (văn nghệ sĩ) với “chị” (Đảng) .. đại khái là “Em” yêu “chị” , nhưng “chị” đã lừa “Em” , cho “Em” ăn toàn “quả rụng”, rồi bỏ mặc “Em” bơ vơ để đi lấy chồng.
(more…)

Nguyễn Khôi


Phan Khôi – ông Tổ thơ mới

Phan Khôi (1887-1959), hiệu Chương Dân, quê làng Bảo An,huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, xuất thân từ gia đình vọng tộc (cha là Tri phủ Điện Bàn, mẹ là con gái Tổng đốc Hà Nội – anh hùng dân tộc Hoàng Diệu). Năm 18 tuổi đỗ Tú tài Hán học (1905), sau chuyển sang Tây học… Lâu nay được suy tôn là “Ông Tổ thơ mới” với khởi thủy là bài thơ “Tình già” được in trên Tạp chí “Phụ nữ tân văn”, số 122 ngày 10/3/1932 – số cuối xuân Nhâm Thân – đến nay sắp tròn 80 năm.
(more…)

Nguyễn Khôi
Tặng Nàng

Nguyệt Giang xuân sắc

Xuống bến sông Cầu hóng gió đông
Hoa cải vàng mơ nắng mật ong
Ai người đi chợ Chờ1 vui thế
Líu tíu xuân tươi ửng má hồng.

[1] chợ Chờ = huyện lỵ Yên Phong.
(more…)

Nguyễn Khôi

Nhớ cụ tổ thơ mới Phan Khôi

Kỷ niêm 53 năm, ngày mất Nhà văn Phan Khôi
Tặng BNN & Lý Phương Liên


Thi sĩ Phan Khôi (1887-1959)

Thơ Việt đến ông: gặp thời “đột phá”
– Hãy gác sang bên Lý, Đỗ, Bạch, Tô1
– Hãy cất về xưa Truyện Kiều, Hoài cổ2
Cho “Tình Già” khởi sắc hồn thơ…
(more…)