Đặng Tấn Tới

Chân dung mùa Thu – Tranh Nguyễn Trung
I
Thu già len cốt tủy
Cựa hạt máu bao trăng
Vắng cao đường ảo dị
Lồ lộ bụi trần lăn
(more…)
Đặng Tấn Tới

Chân dung mùa Thu – Tranh Nguyễn Trung
I
Thu già len cốt tủy
Cựa hạt máu bao trăng
Vắng cao đường ảo dị
Lồ lộ bụi trần lăn
(more…)
Trần Văn Sơn
Ta là khách ghé chơi trong chốc lát
Nào ngờ đâu phiêu bạt đến hôm nay
Chốn trần gian ôm một khối tình say
Ta đắm đuối quên đường về cố xứ
Cõi xa xăm vang vọng lời thiên sứ
Gọi ta về nối nghiệp cả ngôi hai
Trái đất này không khác cảnh thiên thai
Về và ở cũng như nhau , không thể
Bởi vì ta trót yêu người dương thế
Ta yêu đời và ta cũng yêu em
Thế giới quanh ta cuộc sống êm đềm
Sông uốn khúc như rồng thiêng giỡn ngọc
Biển trân châu trải lụa vàng gấm vóc
Thiên nhiên nhiệm mầu rừng núi bao la
Vũ trụ là em không ờ đâu xa
Em nhan sắc muôn triệu người có một
Em tinh túy muôn triệu năm có một
Kết hoa đăng mừng sáng thế ra đời
Em và thơ mở hồn đất hồn trời
Mở cửa vĩnh hằng vô sinh vô diệt
(more…)
Hư Vô
Em về giữa tháng 5, mùa rét
Ngồi quán Mercure nhớ Sài gòn
Cà phê ba mươi năm còn nóng
Chỗ chưa quen bỗng có linh hồn.
(more…)
Miên Thụy
Hai chúng ta ở hai đầu nỗi nhớ
Anh nơi quê nhà em sống tha hương
Tình chúng mình ngăn cách một đại dương
Làm sao em biết phương trời cách biệt
(more…)
phù hư dật sĩ Võ Thạnh Văn

Tượng Vua Quang Trung tại Núi Bân
“Đánh cho để dài tóc. Đánh cho để đen răng.
Đánh cho sử tri: Nam Quốc anh hùng chi hữu chủ!”
(Hịch Tây Sơn)
Cha ông dựng nước giữ thành
Chí cao trấn ải. Tài lành yên dân
Mấy phen phạt Bắc kinh thần
Mưa rơi. Sương rớt. Mây vầng. Sao băng
Đánh cho dài tóc đen răng
Đánh cho sập núi, lặn trăng cuối trời
Đánh khoe vũ lộng tuyệt vời
Tuyết tan. Băng vữa. Đá rời. Cát sa
Đánh xây dinh trấn nghiêm tòa
Đánh tô sử sách chói lòa Nam môn
Đánh cho tán đởm, kinh hồn
Gió treo đường kiếm. Bão dồn màn tên
Đánh cho giăc cướp tan tành
Thương cùn. Mác lụt. Đao trành. Nỏ lay
Đánh đêm thắp đuốc làm ngày
Đánh tung cờ xí rạng mày đại doanh
Đánh bay sương phủ mặt thành
Đánh nghiêng sao rụng, trăng chành biên cương
Đánh nêu ý chí quật cường
Đánh rao tài lẫy danh lừng thiên thu
Đánh tan biên ải sa mù
Đánh cho hàng tướng bái từ nguyên nhung
Đánh nêu rõ mặt anh hùng
Nam Bang trí dũng sử bừng cảo thơm
(more…)
Trần Vấn Lệ
Ngày buồn nhất: Ngày hôm qua: Người tôi thương nhất vừa xa Mẹ hiền! Mặt trời buổi sáng mọc nghiêng, từng tia nắng ngọt đâm xuyên tim người! Mẹ nằm đó đã ngậm cười, người con chí hiếu vẫn ngồi một bên. Mặt trời lúc đó đang lên, từng giọt nước mắt người viền chân mây…
(more…)
Nguyễn Hữu Thụy
Em – rơi từ trời cao
Chảy từ rừng sâu
Và chan hòa ba phần tư trái đất
Anh – muốn tắm muốn bơi
Cho thỏa tình trong nước
Cơn hồng thủy ngọt ngào
Ơn phước những phù sa
(more…)
Sử Mặc
một mai lửa tắt
mặt trời
trong hôn ám dậy
thân ngời
kiến văn
nhìn xuyên suốt cõi tâm thần
ba ngàn một gậy cung quăng
rập
ràng
chốn người lui tới
hở hang
xăm xăm hệ phái
bàng hoàng khúc nôi
đầu dây mối nhợ bời rời
lần tay
gỡ một khung đời chác chao
cùng đường
cũng chẳng làm sao
cuồng phong dấy nghiệp. bay
ào
túi không
Sử Mặc
april 09
Nguồn: Tác giả gửi
Trangđài Glassey-Trầnguyễn
1. giả ngủ
hắn nằm trên ngực tôi
hé mắt rình
nhắm động tĩnh
rồi nhắm nghiền mắt lại
dù hai mí mắt không cưỡng được
cứ nhấp nháy liên hồi
hắn muốn được ôm thêm một chút nữa
một chút nữa thôi
rồi một chút nữa
nên phải giả đò
ngáy phì phò
phì phò
phì phò
để được tôi ôm
hình như cũng phập phồng
rằng tôi đã biết tỏng
(more…)
Châu Thạch
Đọc bài thơ Tưởng vọng Hoàng Sa*
Không khóc mà sao lệ cứ nhòa
Tên đất, tên vùng chưa đến được
Con tim tưởng nhớ cứ như nhà.
(more…)
Nguyễn Hàn Chung
Cụ già vào tiệm phô tô *
Mang theo tấm ảnh một cô gái làng
Chỉ còn là bóng thời gian
Cụ mong lại thấy hồng nhan một người.
(more…)
Trần Vấn Lệ
Tháng Sáu trời mưa. Tháng Sáu buồn. Ai vừa nói thế lúc mưa tuôn từ trên mái ngói ra sân gạch lòng ngỗn ngang chăng vạn dặm đường?
(more…)
Song Vinh
chiều tan sở mưa về trên phố chật
nối lòng người rộng rãi chỗ tranh đua
mùa tết đến cứ còn trong nỗi mất
bóng mẹ già tựa cửa quán niệm kinh
(more…)
Phạm Cao Hoàng
rừng đang nở những bông hoa trắng
những đám mây phương bắc tụ ngang đầu
ở phương xa bao năm là khách
đã bao ngày chẳng biết về đâu
(more…)
Phan Xuân Sinh
giật mình gặp lại người xưa
bao năm lịm tắt, chợt vừa dậy lên
ngỡ rằng tình đã ngủ yên
bấy nhiêu mộng đã chết trên tay người
tan theo từng mãnh rụng rời
trôi đi tứ táng một trời xa xăm
(more…)
Luân Hoán
tưởng dễ viết bài thơ thời sự
như thời luận chinh chiến bằng thơ
lòng không trơ, đầu không trống rỗng
sao để yên trang giấy nằm chờ
(more…)
Quan Dương
Lúc anh đưa em về
những hạt sương xúm xít gót chân
Hạt sương nào vừa rơi vào trong mắt
Có phải vì em
Hạt sương khuya biết khóc
mai em về bên ấy không em
(more…)
Nguyễn Hữu Thụy
Thân tặng anh Đynh Trầm Ca, ngày từ Cần Thơ về lại Quảng Nam
Buộc phải lên tàu – hề! qui cố hương
Riêng ta biết ước mơ Người vẫn chảy
Có những điều mắt thường không dễ thấy
Cảm thông nhau như một nỗi buồn
(more…)
Nguyễn Thị Thanh Dương
Khi tôi về đến ngã ba đường,
Đường rẽ về quê tôi không xa lắm,
Ga Đồng Văn lần đầu tiên tôi gặp,
Phủ Lý, Hà Nam tôi chỉ nghe tên.
Tôi về Kim Bảng xa lạ chưa quen,
Phố huyện quê tôi một vùng phương Bắc,
Huyện Kim Bảng tôi nghe tên và thuộc,
Trong giấy khai sinh khi tôi mới lọt lòng.
(more…)
Hồ Chí Bửu
Người về chưa ? Hay người sang sông ?
Sang sông chưa ? Để ta trải lòng
Lên những ngọn roi tình dấu ái
Khi gió thu về hay gió đông ?
Người buồn ư ? Sao lại ngậm ngùi ?
Của ngày xa lắc những ngày vui
Ta hong tóc rối bên bờ nhớ
Tự xót cho mình vỡ lệ thôi..
Người đi chưa ? Hay người về luôn ?
Nước ra đại dương hay là về nguồn ?
Khép lại tràng giang sầu cố xứ
Một chút âm thừa tê tái hơn..
Ta đã buồn chưa hay sắp buồn ?
Một đời lữ khách gió mây tuôn
Cho ta chén rượu quan hà tiễn
Tiễn khách sông hồ đi bốn phương..?!
Uyên Hà
Tặng HL &NB
Tôi đợi lòng bớt động
Đến chào em vu quy
Mắt còn cay khói pháo
Khi xe người rời đi
Tôi đợi lòng lắng đục
Đến thăm em chín mùi
Sáng trưng vườn kẻ khác
Chói lòa linh hồn tôi
Tôi đợi ngày tháng lụn
Xước chân em trở về
Ngõ lên chùa nín lặng
Tôi Em và Trúc tre
(more…)
Lâm Hảo Khôi
Tôi về lại một mùa trăng tháng tám
Má tôi buồn đôi mắt ướt bên song
Hàng bông bụp trước nhà tôi xanh ngắt
Nở đôi bông vừa đủ nhớ âm thầm
(more…)
Châu Thạch
Có một mùa hè đặt tên Đỏ lửa
Sản sinh ra một Đại lộ kinh hoàng
Đã dập vùi một thị xã tan hoang
Và ngàn vạn mối tình tan nát.
(more…)
Phan Xuân Sinh
nghe ông khi xưa chết vì say
ngày giỗ ông*, ghé qua (bưng rượu tới)
ta cảm ông như người tri kỷ
mời ông một chung để tỏ lòng thành
thơ ông xưa nay, đã lừng danh
cơm áo, chẳng làm nên tích sự
sống bạt mạng coi đời nhỏ bé
cái văn chương mới đáng ngàn cân
(more…)
Trangđài Glassey-Trầnguyễn
mẹ vòng cổ
ngắm con
trên cánh võng đong đưa
nhìn con thở
nhìn con ngủ
nhìn con lim dim mắt
nhìn con đang giả đò ngáy để nằm nán lại trên mình mẹ
nhìn con đang làm bất cứ điều gì
cứ mãi nhìn con
đến nghiêng cả một bên vai
lệch một bên hông
cong cả cái cổ
hai tay ôm con
tê và mỏi
mà chim-cánh-cụt mẹ
vẫn không chán
nhìn con
mãi
Trangđài Glassey-Trầnguyễn
Nguồn: Tác giả gửi
Hoàng Xuân Sơn
tặng chị Hòa Bình
nhào ra khen một phát
chợt khựng lại ngôn đời
hơi hướm này nhang nhác
mài mại. tuồng đâu? nơi?
à! phải rồi. trật búa
giã văng mạng cối chày
tò vò châm nọc nhện
cuồng đồ. hiệp sĩ say
(more…)
Thiếu Khanh
Em nhìn thấy trên đầu núi bên kia có nắng
Tức là em đã thấy một điều gì
Mà điều đó dường như lòng em có sẵn
Ta vô tình để gió thổi bay đi
(more…)
Phạm Cao Hoàng

Cành cây chảy máu trong mùa đông – Tranh Đinh Cường
bây giờ nhớ núi nhớ rừng
nhớ sông nhớ biển nhớ trăng quê nhà
thương em ngày nắng Tuy Hòa
chiều mưa Đức Trọng, sáng Đà Lạt sương
thương em và những con đường
một thời tôi đã cùng em đi về
(more…)
Trần Dạ Từ
Thủa làm thơ yêu em
Trời mưa chưa ướt áo
Hoa cúc vàng chân thềm
Gió mây lưng bờ dậu
(more…)
Võ Công Liêm
tháng năm
mưa gió bão bùng
Sàigòn nướng thịt quay
trên sân thượng cuộc đời
tôi hốt hoảng phóng mình vào ngõ cụt
chôn ký ức nằm vùng nghiã điạ đếm sao băng
người thương binh khoanh tay chờ nồi cơm gạo tẻ
phố chợ chưa lên đèn
hương thắp vội vong linh còn sót lại bên đường phố
tiếng động dội hư không nghe buồn thêm nỗi nhớ
người ngồi im trong vết lằn đạn vỡ
con đường Dakao hôm ấy cháy tàn cơn mộng mị
há hốc mồm nuốt vội bóng thời gian
tiếng nhạc mòn hơi thở
bên tách cà phê Hân
chiều lủng sâu gác trọ
(more…)
Pablo Neruda, 20 Love Poems and a Song of Despair, Chili 1924
Nguyễn Phước Nguyên chuyển ngữ từ bản tiếng Anh của W. S. Merwin

Nude with Calla Lilies – Tranh Diego Rivera
Ngực em đủ chứa tim tôi,
Đôi cánh tôi tháp tự do em.
Những chất chứa ngủ say trên linh hồn em sẽ trổi dậy
vươn đến thiên đàng bằng đôi môi tôi.
Trong em là từng ngày ảo tưởng.
Em đến như giọt sương thỏa lòng hoa hàm tiếu.
Hụt hẫng nền trời trong thiếu vắng em.
Bay bất tận như muôn đời sóng vỗ.
(more…)
Vũ Thanh Hoa
có gì trong veo như nỗi buồn
sót trên gân lá xanh sau một ngày thức dậy
ký ức vùi từng sợi cỏ
mây xa xót trắng
mùa đi
(more…)
Nguyễn Xuân Sử
Em cười cho một nụ
Tôi qua được một mùa
Em cười trăm ngàn nụ
Tôi tiếp tục đầu thai
Trên kia trời nắng lạ
Có pha chút hương đàn
Tôi lên đường để hỏi
Em giữ lời đó chăng?
(more…)
Nguyễn Hữu Thụy
Thêm một chiếc cầu mới bắt qua sông
Đã xoá sổ cả ngôi trường yêu mến
Từ Cổ Viện Chàm thông xe ra biển
Ký ức- tương lai hai nhịp đứt lìa
(more…)
Quan Dương
Cổ áo dậy thì
Em quên cài cửa
Thơ ngây bỏ nhà
theo ta xuống phố
Búp mặc áo hồng
Ngực xuân chúm nụ
(more…)
Trần Vấn Lệ

Thi sĩ Vũ Hoàng Chương (1916-1976)
“Đêm nay lửa tắt, bình khô rượu…”. Thơ Vũ Hoàng Chương. Nhớ. Ngậm ngùi. Lửa tắt? Bình khô? Buồn. Thở hắt. Còn gì vớt vát? Nói xa xôi?
Vũ Hoàng Chương chết. Không tên phố. Không có gì cho kẻ lãng du! Ông sống, giả vờ thương với nhớ, giả vờ thôi chớ có ai đâu…
(more…)
Nguyễn Lãm Thắng
Tuổi bốn mươi chị làm dâu
Bàn tay run, mẹ têm trầu đêm qua
Sáng nay khách đến đầy nhà
Người gần hỏi chuyện người xa, tủi mừng
(more…)