Phù Hư Dật Sĩ Võ Thạnh Văn
“Có những hận lớn trên đời
Không dùng gươm không rửa được!”

Lời giới thiệu:
Xin trân trọng giới thiệu cùng quý văn thi hữu và quý độc giả xa gần thưởng thức bài hùng thi Hận Nam Quan, thể lục ngôn trường thiên, đầy hào khí của nhà thơ Phù-Hư Dật-Sĩ Võ Thạnh Văn.
Đọc thơ Phù Hư Dật Sĩ, tôi hồi tưởng thời còn là một cậu học sinh Trung-học, mỗi lúc rảnh rỗi, thường đem những áng hùng thi của tiền nhân ra ngâm nga đọc vang nhà.
Những áng thơ văn như: Nam Quốc Sơn Hà của Lý Thường Kiệt, Hịch Tướng Sĩ của Trần Hưng Đạo, Bình Ngô Đại Cáo của Nguyễn Trãi, Văn Tế Chiến Sĩ Trận Vong của Nguyễn Văn Thành, Văn Tế Sĩ Dân Lục Tỉnh của Nguyễn Đình Chiểu, Bài Ca Bình Bắc của Vũ Hoàng Chương, v.v… hầu như đã hòa vào máu thịt, tim óc của các chàng trai nước Việt một thời mộng kiếm cung, sôi kinh nấu sử, hận kẻ thù truyền kiếp phương Bắc khôn nguôi…
Bài Hận Nam Quan của Phù Hư Dật Sĩ ngày nay thiển nghĩ cũng thuộc dòng hùng sử thi, một khuynh hướng thi ca yêu nước, đặc thù nổi bật trong lịch sử và thi ca Việt Nam vậy.
Hồ Công Tâm
1.
Hạo khí cha ông ngạo nghễ
Hoành đao. Vung kích. Nghiêng trời
Dựng nước từ nghìn dâu bể
Hận! Giờ rách nát tả tơi
Tiết tháo cha ông lồng lộng
Giặc thù còn kinh khiếp oai
Dáo mác, gươm đao tủa nhọn
Hận! Giờ chiều nắng xiên khoai
Hào sảng cha ông chất ngất
Thổi tiêu, múa bút biên phòng
Oai hùm phương Nam lệch đất
Hận! Bầy cuồng khấu tranh phong
Cung kiếm cha ông một thuở
Nghìn thu sử sách còn thơm
Chí lớn muôn đời rạng rỡ
Hận! Giờ tan loãng khói rơm
Voi ngựa cha ông sung mãn
Đuổi giặc vượt rung núi đồi
Uống rượu làm thơ kiêu lãng
Hận! Giờ da thịt phân đôi
Máu xương cha ông bừng nở
Hằng đêm trích huyết mài gươm
Cắn răng thề treo giặc cỏ
Hận! giờ sông núi rách bươm
(more…)