Khê Kinh Kha
này bé hỡi, chiều nay trời lành lạnh
ở phương này anh nhớ một quê hương
bé đừng quên, chiều nay mình đã hẹn
anh sẽ ngồi kể hết chuyện quê anh
(more…)
Khê Kinh Kha
này bé hỡi, chiều nay trời lành lạnh
ở phương này anh nhớ một quê hương
bé đừng quên, chiều nay mình đã hẹn
anh sẽ ngồi kể hết chuyện quê anh
(more…)
Trangđài Glassey-Trầnguyễn
trên chiếc bàn gỗ thông bán nguyệt
có những vết hằn khuyết dạ li chi
bấu vào những sớ gỗ mềm
cuộn vào những vân gỗ trôn ốc
(more…)
Nguyễn Lãm Thắng

Thiếu nữ trong thành nội – Tranh Đinh Cường
Giấc mơ màu hướng dương
Dù không đợi được cả đời
Cũng mong có được mấy lời thương yêu
Gieo câu lục bát trong chiều
Sao nghe bên ấy cũng nhiều đa mang?!
(more…)
Nguyễn Đông Giang
Anh xa nhà, sống bằng thơ
Mến tặng Bà con QNDN
1
Cali, xứ của người ta.
Quê anh Đà nẵng, Sơn Chà Việt Nam
Dáng cong chữ S, khó lầm
Như eo lưng Mẹ, u nần vai cha
Nên anh, chẳng muốn xa nhà
Tội em, tội những sân ga đứng chờ
(more…)
Luân Hoán
làm thơ là đã ngoại tình
nhớ vu vơ loại ngoại tình dữ hơn
tôi không hề nói ba lơn
phát biểu chính xác hết trơn đó mà
(more…)
Hoa Thi
da thịt ngấm mười một năm hương tuyết
vừa trở về đi phơi nắng quê hương
lòng chen theo bụi đất chạy trên đường
vói tay nắm mênh mông trăm tiếng gọi
(more…)
Nguyễn Phước Nguyên
trong
rừng ẩn trăng, tim nép khuya
nắng-từ-ngôn, hắt. buồn, tia nhọc nhằn.
biển đong hồn cát trở trăn,
đá ngầm hẹn ước: hải đăng, bao giờ?
(more…)
Phan Tấn Hải

Poet (1938) by Thomas Hart Benton
Không còn bao nhiêu lời cho em,
môi anh đóng băng,
ngày và đêm tê cóng trên da, trên
đầu, trên vai, trên lưng, trên từng
sợi tóc bạc… Năm mới
ùa qua cửa sổ, gió lạnh buốt xương
anh, từng tế bào run rẩy, chân anh
khụy xuống… Lặng lẽ anh đưa tay
(more…)
Hồ Chí Bửu
Không đề
Đắng cay một chút tình sầu
Thiên thu vẫn mối tình đầu chưa phai
Với em nào phải với ai
Với ta một chút thương hoài cố nhân
Khê Kinh Kha
em tự ngàn xưa
từ muôn thuở
em là ánh sáng
là sông sâu, là núi cao
là rừng rậm
em là thác nguồn là ruộng lúa
là ao cá, là vườn rau
là bờ đê, là hàng dậu
là mặt trời
là ánh trăng, là sao sáng
là ánh sáng là gío cao là mây thấp
là mưa xa, là đường vắng
em là ngọc quí là quế thơm
(more…)
Nguyễn Nam An
chào hardware, software và somewhere
vui nhận việc, hết lè phè viết lách
hết khuya không ngủ tiếng keyboard lạch tạch
viết bài thơ gởi bè bạn đọc chơi
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
Thì thầm
chùng chình. chùng chình. lẩn khuất
tương lai ở phía đồng đình
xác chết thối ươn nằm đấy
mà thuyền đò mãi lênh đênh
(more…)
Nguyễn Hữu Thụy
Không bỏ xứ cũng có ngày bỏ mạng
Đi – là phóng ra đường nhắm mắt – dông!
U ám Trường Sơn Tây mờ mịt Trường Sơn Đông
Cơn lũ nộ cuồng Cà Tang núi lở *
(more…)
Trần Nguyên Đán
ai đó nói rằng thế giới sạch sẽ hơn sau khi tắm
tôi thú vị câu ấy
vì sau khi ngủ tôi thấy mình dơ bẩn
sau khi tắm rồi mới thấy mình sạch sẽ
từ kinh nghiệm đó tôi suy ra rằng
cả thế giới sẽ sạch sẽ
thơm như mùi xà bông caress của vợ tôi
làm các ông đứng bên ngoài nhảy mũi
có khi thoảng chút mùi nước hoa acqua di giò
mùi xà bông cạo râu thật manly
mà các bà rất mê
mùi hoa đào khi mở cửa nhà vào mùa xuân
dù đang bị allergy tối tăm mặt mũi
khi tất cả cùng leo vào bồn tắm
(more…)
I pluck your flower, o world!
I press it to my heart and the thorn pricked.
when the day waned and it darkened,
I found that the flower had faded, but the pain remained
Rabindranath Tagore
![]()
Thiếu nữ Xuân – Tranh Đinh Cường
cơn gió mùa đông thổi luồn ký ức
nẻo nhớ quay về khấp khễnh thực hư
nhịp sống quanh đây đằng đằng gai nhọn
mười tám năm, đời kết nụ ưu tư
(more…)
Vũ Thanh Hoa
môi trăng chúm chím
mắt trời lim dim
lưỡi mây uốn sóng
bờ cong ẩn chìm
hổn hển gió trườn qua bờ xích đạo
phập phồng mưa lấp xấp mé đại ngàn
mở khóa bão
khai vị đêm
duỗi thoải về lục địa
mùa tròng trành
di trú
những chùm sao
giấc đông ngự trên ngực gió
chông chênh vĩ tuyến ảo mơ
đối thoại khát
hồi ân sinh thành
Chúa!
Thiên đường quên nhớ phong phanh…
13.1.2011
(more…)
Đặng Tấn Tới
Tặng Duy Khương
Đâu đó khu vườn thơ bỡ ngỡ
Lối về nắng lụa, gió hương vây
Lược trăng rẽ lệch đường ngôi tóc
Nhật nguyệt nồng reo, máu cuộn ngày
(more…)
Trangđài Glassey-Trầnguyễn
trên bàn sinh
mẹ như chịu đóng đinh
hai tay giang ra
người duỗi thẳng, bán thân bất động
nửa phần trên tỉnh
nửa phần dưới mê
dao mổ xuyên thấu
muôn bề
trong cuộc lâm bồn
mẹ hiệp thông cùng mầu nhiệm khổ giá
mẹ vượt qua cái chết
để khải hoàn trong con
(more…)
Nguyễn Xuân Thiệp
anh trở lại đồi cao
nhặt trái thông. trong nắng
tưởng bài thơ buổi nào
bỗng. đầu cành. chín rụng
trái thông. trái thông khô
bằn bặt ngọn lửa nhỏ
của một ngày hồng trăng
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
chiều phất
mặt trời
bày chuyện nắng nôi
sáng trưng một buổi
da cời
mín hương
đóa môi
thầm kín? tỏ tường?
có gì như thể
vóc sương
mịn màng
thôi rồi
buổi chiều phất ngang
tuổi không bền chặt
với
ngàn mi cong
Thiếu Khanh
Em mắt nghìn thu xanh cỏ biếc
Ta lên rừng thẳm ngủ chiêm bao
Vòng tay thân ái xa biền biệt
Ta gặp nhau mà vẫn nhớ nhau
(more…)
Đynh Hoàng Sa
gửi Luân Hoán
dù sẽ vượt đèo hay qua sông
trước sau cũng một chuyến đau lòng
mười năm há chửa sâu tròng mắt
chờ đến bao giờ lắng đục trong ?
(more…)
Lê Đình Nhất Lang
Mi không thể làm mây
nếu cánh tay mi không khua rộng trên trời
vẫn cánh tay êm như để
gối đầu và nằm mộng
(more…)
Tạ Ký
Tặng Nguyễn Liệu
Chúng tôi :
Những kẻ sinh ra chưa biết nụ cười,
Đã thầm khóc trong bao năm khói lửa.
Mười tám tuổi, vải thô thay nhung lụa,
Giày vỏ xe hơi mòn gót liên khu,
Một dải miền Trung rừng rậm, sương mù,
Vui kháng chiến, tình non sông muối mặn.
Chúng tôi lớn trong tiếng rền lựu đạn,
Ba-lô da nặng trĩu cả vai gầy.
Những bà mẹ già run rẩy đôi tay,
Rót từng bát nước chè trưa nắng gắt :
– “lũ chúng nó mới công đồn giết giặc”.
(more…)
Nguyễn Bắc Sơn
Lòng vui sướng như một ngày nắng tốt
Cầm tay em chầm chậm qua sông
Tà áo em buồm trắng đã căng phồng
Những tình ý một đời chưa tỏ hết
(more…)
Nguyễn Hữu Thụy
Lắm người hỏi tôi đang làm nghề gì?
Trước tiên tôi xin trả lời tôi không phải là thầy giáo
Chữ nghĩa vẽ vời thông thạo sử kinh
Cũng chẳng phải là bác sĩ, kỹ sư bằng cấp đầy mình
Bên ngoài nghe qua lắm người nể trọng
Cũng chẳng phải là cán bộ chức quyền nhà cao cửa rộng
Vinh hiển một đời vì nước vì dân
Cũng chẳng phải là một anh công nhân
Giai cấp đấu tranh tự hào vô sản
Cũng chẳng phải là bác nông dân cày sâu cuốc bẫm
Lam lũ một đời gieo giống ươm cây
Thế tôi làm quái gì đây giữa cuộc đời bao lần thay đổi
(more…)
Trạch Gầm
Viết cho thiếu tá Trần Văn Bé, người Anh cùng màu áo SĐ 5 bị vc xử bắn tại Suối Máu BH
Viên đạn thù nối hận thù chất ngất
Ghim vào ngực Anh giữa chốn pháp trường
Tôi chết lặng cùng niềm đau phẫn uất
Mất thêm một người… sau khi mất Quê Hương
(more…)
Nguyễn Ước
Một bài thơ mới tìm được: Tiếng hát người nô lệ mới
Bài thơ dưới đây tôi viết từ 36 năm trước (1973), sau đó được đăng trong giai phẩm tốt nghiệp của khoảng 300 sinh viên – học trình bốn năm – của Ðại học Sư phạm Huế, khóa Huỳnh Thúc Kháng 1974, mà tôi hân hạnh được làm trưởng khóa.
Từ sau tháng Tư năm 1975, sống lưu lạc ngoài quê nhà, tôi đánh mất toàn bộ bản thảo. Năm nay các anh chị em đồng khóa cùng chung với khóa Lương Văn Can 1973 lần đầu tiên tổ chức ngày hội ngộ tại Huế. Tuy tôi ở xa không thể về dự nhưng lại may mắn có một bạn cùng lớp cất công sưu tầm được bài thơ ấy và gởi cho tôi hôm 17/10/2009.
Nay xin nhờ các trang web thân hữu đăng tải, như một cách giới thiệu phần nào không khí sinh hoạt của đại học Huế trước năm 1975, và một mảnh tâm tình của tuổi trẻ thời đó.
(more…)
Hà Nguyên Thạch
khi cúi xuống sầu nghiêng theo dáng bước
chợt thương mình năm tháng trót bơ vơ
chiều mùa đông phố hoang dài rét mướt
mình đi qua, mưa nức nở ai ngờ
(more…)
Chân Phương
1
chữ nhảy múa khắp thánh chương
tôi đọc bí tích vô danh
gió ngùn ngụt cháy
2
hòn cuội ném đi
trở về
với hai bóng lạ
(more…)
Lưu Diệu Vân
Khi chúng mình làm yêu
em quên trái đất đang nóng lên và khoảng cách tận thế đang rút ngắn
mọi sám hối van xin đã trễ tràng
những cứu cánh can trường rồi cũng phải đầu hàng
tiêu tan theo từng đợt sóng lửa
hậu quả sự thái quá vô thức của chúng ta
(more…)
Thiếu Khanh
Cho Thu Lâm Trương Lợi (Canada)
Ta phá xiềng Bắc thuộc
Một ngàn năm nếm mật nằm gai
Một ngàn lần quật mình đứng dậy
Ngạo nghễ trước móng vuốt
cường bang bạo lực
Gọi thức giống người đoạn phát văn thân
Giết chết con thuồng luồng quấn cổ
Khơi rộng biển ngòi
Mở rộng giang sơn
(more…)
Lưu Nguyễn
Hai mươi năm về thăm nhà cũ
ngỡ rằng chỉ có sân rêu
và cây và cỏ triền miên ngủ
và người và cảnh rất quạnh hiu.
(more…)
Luân Hoán
tan buổi học về, chưa qua Lê Lợi
trời mưa dông như cầm chỉnh đổ xuống đường
ghé rất vội vào hàng hiên đóng cửa
đứng vuốt đầu bắt gặp một mùi hương
hình như có tiếng chân sau lưng cửa
không tò mò cũng liếc mắt vu vơ
một mái tóc trải thơm vai áo lụa
đang lắng nghe tiếng động đáng nghi ngờ
(more…)
Phan Tấn Hải

Volcano Poet Painting by Dale Witherow
Trang giấy nửa đêm
bàn tay mỏi
dòng thơ phả khói
có hồn tôi rơi
giọt mực chảy
lăn tròn không thôi
(more…)
Hồ Chí Bửu
tan rồi giấc mộng vàng phai
thu phong thổi rụng ra ngoài giấc mơ
chiều sương cát phũ mịt mờ
có ta ngồi giữ trang thơ cuối mùa
chỉ còn chiếc áo thu xưa
choàng vai sao ấm chiều mưa lạnh lùng
Hoàng Lộc
khi ta sắp sửa về sau núi
lòng em vừa bạc đám mây chiều
chính những thứ bị đời vong phụ
về đâu cũng muốn gánh gồng theo
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
ấm đầu. à. ấm đầu giông
đầu mùa gió dợm
lên đồng cỏ khô
ai đem than lửa xuống mồ
để con cá mọp
giữa hồ tang thương
ba bông
rụng xuống một hường
đất lạnh lẽo
chúi
tà dương
gập ghềnh
ấm đầu hồi. lạc. mông mênh
mùa xuân lạc giữa
cánh đồng tang ma
Nguyễn Thanh Khiết
(viết cho Trạch Gầm, Trần Duyên Tưởng, Tưởng Năng Tiến…)
thôi ta đứng nơi này – bên hốc núi
nhìn một trời thơ lừng lửng đi qua
ngó cái bóng xưa nay đã rất già
đang thoi thóp bên bờ sông Vàm Cỏ
trên đất khốc khô còn gì ở đó
bạn bè đứa chết, đứa đã bỏ đi
Trảng Lớn, Kà-Tum rừng lá xanh rì
nơi ta nợ những nấm mồ vô chủ
(more…)