Archive for the ‘Truyện Ngắn’ Category

Tiêu Dao Bảo Cự

Hoạ sĩ lên cơn đau tim và đã ngã xuống bất tỉnh khi tình cờ nghe một chương trình của đài phát thanh thành phố. Trong mục gọi là “Ý kiến người làm chủ”, không nghe giới thiệu người viết hoặc đề bài viết, tự dưng ông nghe người ta nhắc đến tên mình.

“… Họa sĩ là người nơi khác mới đến thành phố, tuy có vợ con, ông đã quan hệ bất chính với vợ một cán bộ ở điạ phương…”
(more…)

Nguyễn Phước Nguyên


Tráng sĩ – Tranh Trần Thanh Châu 2006

Đặt gánh đồ trên vai xuống, gã thư đồng quay lại hỏi chàng công tử vừa đứng lại sau lưng:

– Thưa công tử, chúng ta có thể nghỉ đêm ở đây được không ạ?

Đưa mắt nhìn hai cánh cổng chùa cũ kỹ khép kín và bức tường loang lổ rêu xanh, chàng công tử gật đầu:

– Mi hãy gõ cửa thử xem.
(more…)

Trần Minh Nguyệt

Ông Thịnh chống tay, nhích người nhỏm dậy liếc nhìn đồng hồ ở trên tường, đã hơn hai giờ sáng rồi – vậy là chỉ còn ba tiếng đồng hồ nữa thôi là một ngày mới lại bắt đầu. Trước khi vợ ông – bà Lan, bị bệnh ung thư phổi đi dần vào giai đoạn cuối, ông không bao giờ nghĩ rằng đêm lại dài đến thế. Nó dài dằng dặc, như vô tận, triền miên – bóng tối và sự tĩnh lặng của trời đêm càng làm cho lòng ông trở nên cô độc, và sợ hãi hơn bao giờ hết. Ông cố tình dỗ giấc ngủ, nhưng chỉ có những giấc ngủ ngắn ngủi nặng nề chợt đến chợt đi với ông mà thôi. Tiếng ho khan và kéo dài như xé tung buồng phổi của bà Lan là tiếng động duy nhất mà ông nghe được những lúc như thế này…
(more…)

Điệp-Mỹ-Linh
Để biết ơn Người Lính VNCH

Đập mạnh tay vào thành xe để tạo tiếng động lớn, Huân vừa reo vui vừa vẫy tay về phía người bán hàng bên cầu Xóm-Bóng, cạnh bậc cấp dưới chân Tháp Bà và reo lên:

– Má! Má ơi, Má! Con nè, Má!

Mỗi lần nghe tiếng đứa con thân yêu, Hạnh lính quýnh, bỏ quày hàng và bỏ cả khách hàng, chạy ra sát lề đường, vừa che mắt vừa nhìn theo chiếc xe đò để thấy anh chàng “lơ” xe vừa vẫy tay về phía Hạnh vừa cười.
(more…)

Võ Hoàng

Nếu Võ Hoàng còn, ta có một nhà văn lớn. (Vũ Thư Hiên)

Được Cao vác bó tre về tới ngã ba cây chôm thì trời cũng vừa đứng bóng. Anh cảm thấy như cái sống lưng như muốn gẫy cụp lại, một bên ngực đau nhói, đau từng nhịp theo mỗi bước chân. Từ đó tới cây cầu ván bắc ngang đường mương trước nhà đâu khoảng năm bẩy chục thước nhưng biết mình có rán cũng không nổi, Được Cao lầm bầm:

“Nghỉ đã, còn có chút xíu, gấp gáp gì.”

Được Cao nghiêng người hất bó tre xuống bờ cỏ xong chống nạnh nhìn chầm chập vào nó một cách ngao ngán. Buổi trưa trời u u mà vẫn nóng, anh thấy bực bội trong mình quá, nhưng không biết phải làm sao nên chỉ thở hắt một cái thật mạnh rồi chầm chậm ngồi xuống đất, lột tấm áo đang cột ngang lưng ra, tìm một chỗ sạch nhất lau mồ hôi mặt.

“Tự dưng buồn ngủ kỳ thiệt!”
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

1.
Tôi bỏ học ngày thứ hai. Có thể luôn thứ ba tư năm. Tuần trước, tôi là kẻ gây nhiều tiếng động trong lớp vì những cơn ho khan. Một người bị ho, cơn bệnh ấy đôi khi dây dưa kéo dài đôi ba tuần lễ là lẽ thường. Và tôi nghĩ, dầu sao mình cũng có được lý do bệnh hoạn để trả lời khi trở lại lớp học. Nga luôn nói với tôi chẳng có sự gian dối nào đáng yêu cả và người ta sẽ phải đối mặt với hối hận, có khi đeo mãi suốt đời niềm dằn vặt khôn nguôi. Có thể Nga nói đúng, nhưng tùy thuộc vào mức độ dối gian mà người ta ngụy tạo, tôi bỏ học một hai hôm, điều đó đâu có nghĩa lý gì khi Nga sẽ phải đi xa; giả như biểu tôi trốn nhà trường đi theo Nga cả năm tháng dài thì tôi chẳng có lòng hối hận nào để đối mặt cả. Tôi không sợ ông hiệu trưởng, mấy vị giáo sư, cùng những kỷ luật buộc họ phải nghiêm khắc đối với kẻ tự tiện bỏ học. Mấy thứ ấy chẳng ngán bằng nỗi trống vắng mà sắp sửa Nga sẽ vất lại cho tôi ôm.
(more…)

Võ Hoàng

Ở bên trong nương tiêu có hai con đường mòn dẫn tới chân núi. Cụ Lương biết rằng mình sẽ phải rẽ theo hướng trái và từ đó băng qua cánh đồng tranh nửa cây số, leo lên dốc cả trăm thước nữa, mà trời thì đang nắng chang chang, thấy ngán quá chừng. Cụ gò lưng đạp riết một hồi nữa, qua dốc thì thả, ngẫm nghĩ:

– Đằng nào cũng phải ráng, một lần này nữa thôi.
(more…)

Võ Công Liêm
tặng: NTH (VN)

Nghỉ hè năm nay Tường Vi muốn về quê ngoại để thụ hưởng hai tháng hè ở đây. Nhà ngoại nằm sâu trong thôn, xa bến chợ, xa khuất chòm xóm. Ngày đêm vắng tiếng động chỉ còn nghe rì rào của gió và mưa hay mỗi khi chuyển trời, hoặc tiếng cọ mình của thân tre nơi đầu ngõ, cây lớn, cây nhỏ che mất mái tranh nghèo nhà ngoại; tiếng côn trùng, tiếng gà ban sáng, ban trưa làm cho cảnh trí ở đây trở nên hiu quạnh và xa vắng .
(more…)

Mang Viên Long

Nghiễm tình cờ gặp nàng trên chuyến tàu từ Saigon về Nha Trang khi nàng và cô em gái cùng vào chung một toa giường nằm số 16 với anh. Vì vội, anh đã chấp nhận lấy vé của táu SQN 2, bởi nếu chờ SE2 thì phải mất thêm ba ngày nữa!  Nghiễm nghe nói tàu SQN2 là loại tàu “ xe cải tiến “, không có một chút ưu tiên nào trên đường ray, dừng nghỉ nhiều trạm, và phải nằm chờ cho các loại tàu SE chạy qua. Dù biết vậy, nhưng phải nằm lại Saigon thêm ba ngày, cũng thật là nóng ruột. Chẳng thà nằm yên trên tàu còn hơn sáng chiều cứ bị rủ rê níu kéo lai rai hoài nơi các quán nhậu của mấy người bạn học cũ  trong lúc lòng dạ đang hầm hập nóng như lửa ! Công việc ở xưởng vẻ Nghiễm phải tạm gác lại hơn tuần lễ nay rồi, kéo dài thêm ba ngày, thật không an lòng chút nào. Ngày khai trương cuộc triển lãm chung với hai người bạn gần kề, mà Nghiễm phải có số tranh tương đối nhiều hơn hai bạn ở phương xa; ba phát thảo đã thành hình từ hai tháng trước, nhưng chưa được đưa lên giá vẽ!
(more…)

Phạm Hồng Ân

Vài năm trước, tôi có nhận được cú điện thoại thống thiết của thằng cháu ruột, từ Việt Nam.

– Chú ơi! Hồ sơ của Ba cháu, chú đã mang theo qua Mỹ gần 15 năm rồi. Chú có nộp vào các chương trình nhân đạo của Mỹ chưa chú? Tụi con bây giờ nghèo khổ lắm! Tụi con muốn qua Mỹ làm ăn để phụ giúp gia đình. Ở đây bây giờ khó kiếm việc làm. Muốn vào hãng xưởng, mình phải có thân thế, hoặc có tiền hối lộ …chú ơi!
(more…)

Cố nhân

Posted: 24/08/2011 in Tiểu Thu, Truyện Ngắn

Tiểu Thu

Nhận được điện thư của bà chị dâu báo tin sức khỏe của mẹ không được tốt lắm, Mỵ Khanh bàn với chồng năm nay nàng về ăn Tết với mẹ một tháng. Nam, chồng Mỵ Khanh thì nhất định không về VN, khi mà đất nước vẫn còn dưới ách thống trị của Bắc quân!

Với số tuổi tám mươi chín, bà Tân đã như ngọn đèn sắp hết dầu. Tuy chỉ hơi bị lẫn, nhưng bà vẫn ăn ngủ bình thường, nói cười sang sảng. Thỉnh thoảng lên cơn suyễn, nhờ có thuốc của người anh rể Mỵ Khanh từ Canada gửi về nên không có gì đáng ngại. Hai năm nay cặp chân yếu hẳn nên bà ngồi một chỗ. Mỵ Khanh đã gọi về bao nhiêu lần, nói mẹ phải đi lại thường xuyên thì các bắp thịt mới không bị teo. Bà nhất định không nghe vì bị té nhiều lần khiến bà sợ hãi.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Trời bất chợt mưa, mưa cầm chỉnh đổ. Cánh đồng xanh, màu hy vọng nát nhàu. Mưa làm chi tôi chẳng cần nước uống. Ruộng tôi cày và chén cơm lưng? Ai tạt vào mặt tôi gáo nước lạnh, hóa ra ba đồng bốn trự kiếm cũng chua ăn. Thằng có vợ mặt mày toảnh ngoảnh: “Vậy coi như đỡ vã cái lưng khom, hồi hôm bà xã bắt vác cày qua núi, lao động đêm ngày chịu đời chi thấu mấy cha!” Đứa con gái bó gối ngồi dưới tấm ny-lông, mưa đọng vũng trên đầu trĩu nặng, như võng ai nằm ú ớ sảng mê. Bịt tai đi em đừng nghe bọn anh ăn tục nói phét. Có sao đâu, em quen rồi, bị mới ở Việt-nam qua.
(more…)

Minh Nguyễn

Chưa hết tháng giêng Huế lại chìm khuất trong những cơn mưa phùn. Mưa bay  trắng xóa bên cầu Tràng Tiền. Mưa bay sang thành nội. Mưa trải màu xam xám lên thành quách, cỏ cây vốn trầm mặc, rêu phong, cổ kính trong nỗi buồn của ngày, nay lại càng buồn hơn. Mưa không lớn, những hạt mưa chỉ vừa đủ làm ướt khóm tường vi trong vườn nhà, song kéo dài thê thê sang hết tháng này qua tháng khác. Thứ mưa rả ríc không chỉ thấy trên dãi đất miền trung khô cằn mà còn là thứ mưa rất thơ, rất mộng, rất Huế. Còn nhớ, mới hôm trước tết Tân Mão, nắng soi sói nhảy trên hàng cau đang trổ hoa, vậy mà trong chốc lát nước từ trên trời đổ xuống như trút. Mưa hết tháng này kéo qua tháng sau, nhẩm tính có đến hơn hai tháng chỉ thấy nước không là nước. Mưa nhiều đến nổi con sông Đông Ba hiền hòa chảy dưới cầu Gia Hội, bỗng thấy dâng nước lên cao làm ngập tràn đường phố rồi lấn hết vào nhà cửa.
(more…)

Cẩm An Sơn

1.
Gần như suốt đêm qua Phụng không ngủ được chút nào. Chị nằm trăn trở hết nghiêng bên trái, lại nghiêng bên phải, có lúc miệng lâm râm niệm Phật, cố dẹp hết những suy nghĩ lo âu, để lòng thanh tĩnh trôi vào giấc ngủ. Nhưng vẫn không được, chị hết suy nghĩ đến chuyện phỏng vấn vào ngày mai, lại nghĩ đến chuyện sẽ được đi Mỹ hay ở lại, chuyện nhà chuyện cửa, đủ trăm thứ. Điều khiến cho Phụng băn khoăn, ray rứt nhất là chuyện mấy đứa con, chị thầm nhủ giá như thằng Cu Minh còn sống, thì bây giờ nó cũng đã gần hai mươi tuổi rồi, nó có thể sẽ theo gia đình đi định cư ở Mỹ, cùng với chị và em nó.
(more…)

Leo Tolstoy
Nguyễn Văn Sâm chuyển ngữ

1.
Cô chị đến thăm cô em ở vùng quê. Chồng cô chị bán tạp hóa ở thành phố, chồng cô em là một nông phu trong làng. Khi hai chị em chuyện trò bên tách trà, cô chị bắt đầu khoe khoan về tiện lợi của đời sống thị thành, về quần áo đẹp của gia đình mình và con cái, chuyện ăn ngon uống sướng, chuyện đi coi hát hò, dạo chơi, giải trí… Cô em bị chọc tức nên phỉ báng cuộc đời bán tiệm và biện hộ cho đời sống của người ở thôn quê:

– Em không đổi cách sống của em lấy cách sống của chị đâu. Có thể em sống kham khổ đó, nhưng ít ra em không vướng bận lo âu. Chị có cuộc sống khá hơn đó, nhưng phải bon chen nên thường để mất những gì đã có. Chị biết mà, tục ngữ nói “vào lỗ hà ra lỗ hóng” cho nên kẻ giàu “nức đố đổ vách” hôm nay ăn mày từng hột cơm ngày mai xảy ra hà rầm. Đời chúng em an toàn hơn. Làm nghề nông thì không giàu, chỉ đủ đút lổ miệng thôi, nhưng mang chữ thọ. Tụi em không thể giàu xụ, giàu hú được, nhưng bao giờ cũng đầy đủ, có ăn có để.
(more…)

Cái nhà

Posted: 19/08/2011 in Trần Yên Hòa, Truyện Ngắn

Trần Yên Hòa

Thật ra, cho đến ngày ”tan hàng” khăn gói đi tù, Nhạc chưa có được một cái nhà cho vợ con chui ra chui vào. Là một sĩ quan ở đơn vị tác chiến, anh chẳng có phương tiện gì để làm ra tiền, ngoài một đám lính chỉ biết bóp cò, gài mìn và hô xung phong khi đụng trận. Với số lương trung úy cộng thêm một vợ, ba con, được khoảng bốn chục ngàn đồng một tháng, mà tiền để xây hay mua một căn nhà nho nhỏ cũng gần hơn triệu bạc, nên Nhạc cứ khất đi khất lại với Hậu:

”Mình tạm ở nhà thuê một thời gian đi em, khi nào anh về làm tiểu đoàn trưởng anh sẽ lo cho em và con hết mình”.
(more…)

Trần Minh Nguyệt


Thiếu nữ và sen – Tranh Đỗ Duy Tuấn

Mấy hôm nay trời oi bức lạ thường – ngày nắng như thiêu như đốt. Trời cao xanh trong vắt không gợn một chút mây. Cây cối ủ rủ dưới sức nóng như nung như nấu của mặt trời. Ban đêm, bầu trời dày đặc những đám mây đen. Gió từ hướng Bắc thổi rào rào làm cát bụi bay mù – thỉnh thoảng một vài tiếng sấm cửa nổi lên rền rền xa xa, nhưng trời vẫn không mưa. Những người bạn cùng phòng với Hiền đã ngủ say rồi, chỉ còn cô thao thức cùng đêm mà thôi. Hiền ngồi dậy đi đóng chặt các cửa sổ phòng để không phải nghe tiếng gió lùa và tiếng sấm ì ầm ngoài kia. Hai mươi năm trước cũng bắt đầu biến chuyển thời tiết như thế này mà sau đó đã cướp đi những người thân yêu nhất của cô…
(more…)

Kim-Chi

Tuấn thong thả nhắp một ngụm cà phê thơm nóng từ chiếc ly nhỏ.  Hương vị đậm đà làm anh thấy thích thú dễ chịu. Đi công tác chuyến này phải lái xe, lúc đầu làm anh ngán ngẫm, nhưng rồi ngồi xe thong thả qua những cánh đồng cũng làm anh thấy thoái mái, anh say sưa nhìn ngắm cảnh hai bên đường, thấy một thành phố nhỏ anh ngừng chân lại thong thả dùng bữa trưa trước khi đến thành phố kế tiếp để làm việc.
(more…)

Minh Nguyễn

1.
Tôi thường chọn cho mình chỗ ngồi trong một góc khuất. Từ đó vừa có thể nhâm nhi chút hương vị cà phê thơm tho buổi sáng, vừa có thể nhìn ngắm lối đi dưới lá qua các con đường yên tỉnh. Sống trong thành phố đã nhiều năm, tôi chưa thấy khu dân cư nào có sức hấp dẫn và quyến rũ đến vậy. Từ chỗ ngồi khiêm tốn ở quán cóc vĩa hè, với bàn ghế lên nước bóng loáng đến, những gương mặt chưa một lần gặp gỡ. Vậy mà chỉ cần chung bàn hoặc sau vài câu trao đổi, tưởng đã thân quen tự bao giờ. Tuy nhiên, điều đó chưa thể làm tôi quan tâm bằng sự xuất hiện bất ngờ nơi người đàn bà cùng với bầy chim sẻ trong mỗi buổi sáng sớm.
(more…)

Hư Vô

Sau nhiều ngày đêm lênh đênh trên biển, tôi đã đến được bến bờ tự do, Bidong, hòn đảo nhỏ nằm bơ vơ giữa Thái Bình Dương, bước chân đầu tiên tôi đặt xuống đất cũng bơ vơ như đảo! Dỉ nhiên tôi mừng vì chuyến vượt thoát được thành công nhưng nỗi mừng đó so có lớn bằng nỗi buồn đang chảy qua máu tim tôi về một quê nhà bỏ lại? Tôi đã mất trắng nơi tuổi thơ tôi, nơi dòng sữa ngọt đã nuôi tôi nên vóc, nên hình.. Đứng nhìn ra biển xanh mênh mông, tôi thấy bên kia bờ đôi mắt của những bà mẹ đang tìm con, của những người tình chờ nhau, lẻ loi, vô vọng…
(more…)

Mang Viên Long

Tùng được dịp ghé thăm Phố Núi lần đầu vào mùa hè năm 1963 để thăm người chị kế vừa có chồng, lặn lội theo chồng lên núi. Từ ngày chị có chồng, xa nhà đã hai năm – không có ai lên đó thăm chị cả! Chị ra di, vẫn nghĩ là ra đi biền biệt. Tùng cũng mơ hồ cảm nhận được điều đó khi nhìn chị khóc nức nở, nghẹn ngào. Chị gặp anh – là sự một tình cờ, chưa hề biết mặt nhau lần nào trước đó. Và người anh cả đã coi chuyện gả chị có chồng là đỡ đi một gánh nặng – thì còn muốn đeo bám theo cái gánh nặng ấy làm gì nữa? Chỉ còn có Tùng – người em út, là không bao giờ quên được người chị tình nghĩa mà anh xem như một “ người mẹ nhỏ “ đã thương yêu, chia sẻ, chăm sóc anh từ thuở vừa lên tám tuổi.
(more…)

Tín hiệu

Posted: 13/08/2011 in Trang Châu, Truyện Ngắn

Trang Châu

Tôi không ngờ Cương si tình con nhỏ chủ quán nặng đến thế. Cứ tưởng nó đùa chơi, ai dè nó lậm thiệt. Một tuần ít nhất ba lần nó réo tôi mặc quần áo với tốc độ phi thuyền để kịp nó đến chở đi ăn hủ tiếu. Nó đến mà tôi không có mặt ở cửa là nó bóp còi inh ỏi. Có lần một thằng tây mới dọn đến trọ ở ấp dưới nghe nó bóp còi liên tu liền nổi nóng mở cửa sổ ló đầu ra ngoài tay chỉ về hướng xe nó văng tục liên hồi và dọa kêu cảnh sát. Tôi lúc đó đang tiểu tiện trong toa lét nên không xuống kịp. Tôi yên trí nó ngồi im trong xe nghe chửi, chờ tôi ra là dông. Nào ngờ nó tung cửa xe, mặt hầm-hầm đi lại phía thằng tây, chỉ thẳng vào mặt nó hét to:

– Mầy có biết khi khẩn-cấp người ta phải làm gì không? Người ta phải gọi 9-1-1. Vợ thằng bạn tao đang hấp-hối ở nhà thương. Tao phải bóp còi khẩn cấp gọi nó. Mầy hiểu và thông-cảm chứ??
(more…)

Albert Camus
Võ Công Liêm chuyển ngữ

Thầy giáo làng đưa mắt nhìn hai người đàn ông, đang mò mẫm tiến về phía ông. Một người thì ngồi trên lưng ngựa, còn người kia thì đi sau đuôi ngựa. Người và ngựa chậm rãi đi, gương mặt của hai người mang nặng nét suy tư; trên con đường mòn thẳng tấp dẫn tới trường làng. Ngôi trường nằm bên cạnh sườn đồi. Họ cố gắng vượt qua một trận mưa tuyết mà đường sá thì lồi lõm, trải đầy đá giữa một vùng trời bao la thật khó đi hơn bao giờ. Đó là điều khó mà nhận ra được bước đi khập khểnh, mũi chảy thò lò của con ngựa già, không chừng té trượt cả đám. Thế nhưng họ cũng nhận ra được đâu là quê nhà của mình. Cả hai tiếp tục đi, mãi cho tới khi không còn thấy họ giữa đám mây mù. Ông giáo đoán chừng; cả hai có tới nơi chăng, cũng mất cả nửa tiếng đồng hồ. Ồ! hơi sức đâu mà biết điều đó; thầy cảm thấy ớn lạnh,quay vào trong kiếm chiếc áo ấm khoát lên người.
(more…)

Trần Yên Hòa

Thái đứng lơ ngơ trước cánh cổng to sầm của căn nhà lầu hai tầng rộng lớn ở đường Hồ Biểu Chánh. Căn nhà, một căn biệt thự thì đúng hơn, tọa lạc trên một khu đất rộng. Cánh cổng đóng im lìm chắn ngang, làm anh bối rối thật sự. Không biết có đúng dịa chỉ nầy không? Khi gặp Hải Vân ở buổi họp mặt các cựu học sinh trường Trung Học, Hải Vân trông thấy anh, tròn xoe đôi mắt lên, la to:

– Anh Thái, anh Thái, anh có nhớ em không?
(more…)

Đỗ Duy Ngọc

Ở phố Đông nước Sài có thương gia họ Nhân nức tiếng giàu có nhờ chuyên kiếm bản thảo mua rẻ bán đắt, một vốn bốn lời, lại chuyên xào xáo sách này qua sách nọ, buôn trốn thuế, in nối bản, làm lái sách nhưng chẳng bao giờ nhận mình là con buôn. Trên danh thiếp luôn đề tên là NHÂN ĐẠI NHÂN. Vốn xuất thân con nhà Nho học, nên miệng thường nói chữ, nhất là khi có vài ve vào bụng. Nhân tiên sinh thường dùng kiến thức uyên bác của mình để coi thường đám sĩ phu. Nhờ có của ăn của để, lại hay rủ rê bọn văn chương thi phú ăn nhậu, nên tiên sinh có một uy thế nhất định trong làng văn báo. Lúc nào tiên sinh cũng bảo thiên hạ lắm tiểu nhân, chỉ mình tiên sinh là người quân tử. Và để chứng thực cho tính quân tử của mình, tiên sinh thường bài bác bọn Nho học hủ lậu, chỉ ràng buộc vào đôi ba chữ mà nói chuyện tào lao, tiên sinh luôn dùng những chữ của thánh hiền mà răn dạy người chung quanh sống cho phải Đạo và thường lấy mình ra làm gương về việc hành Đạo. Đồng thời trong những cuộc chè chén lu bù, tiên sinh thường chi đẹp nên lâu la bộ hạ càng lúc càng đông, trong đó nhiều kẻ nịnh nọt so sánh tiên sinh với Mạnh Thường Quân ở bên Tàu. Mỗi lần được tâng bốc như thế, mặt tiên sinh vốn đã đỏ càng đỏ hơn và chữ nghĩa của tiên sinh lại phun ra dào dạt.
(more…)

Đỗ Kh.

Ya có đôi mắt thật to của người Thái. Trong sáu bảy chị em ngồi quây quần này, Ya không phải là cô xinh nhất, cũng không phải là cô nổi bật, Ya tầm thước và Ya tầm thường, áo cổ cao kín đáo nhưng thì quần bò cộc như mọi người thôi và đùi chắc nịch mịn một màu nâu. Ở đây, kẻ làm đã tám chín tháng, có cô một năm duỗi dài, còn Ya hôm nay là ngày đầu. Ya hôm nay là đêm đầu tiên. Một giờ sáng, Ya ra đây chơi với cô bạn cùng chung phòng trọ.
(more…)

Mang Viên Long


Thiếu nữ với hoa sen – Tranh Tô Ngọc Vân

Nơi mà Khương và Lý hẹn gặp cũng là chỗ cũ – quán café có cái tên gợi cảm: “Quán Sen Hồng”. Khu vườn rộng chừng hai hecta được chủ nhân thiết kế bằng nhiều ngôi nhà sàn lợp tranh – nhà nhỏ thì chỉ kê được một chiếc bàn và bốn ghế – nhà lớn, có thể từ 2 đến 4 bàn. Có một dãy nhà sàn nằm sát bên bờ hồ đầy sen hồng ngan ngát hương mà Khương rất thích! Chiều nay Lý đã đến sớm – trước giờ hẹn, để chọn cho được chỗ ngồi cũ mà cả hai vẫn thường đến ngồi. Dạo này – ở đâu, từ chốn phố xá phồn hoa, cho đến các thị trấn, làng xã xa xôi – quán café đã mọc lên ngày một nhiều! Sẵn đất rộng không kinh doanh gì được vì nằm sâu trong hẽm, hay vườn tược trồng trọt thất bát chẳng kiếm được bao nhiêu – và nhất là, nhìn thấy không có nơi yên tĩnh, thoải mái để mọi người tìm chốn thư giãn ngày một đông – các quán café đã âm thầm mọc lên như nấm! Tên của mỗi quán đọc lên nghe đều êm tai, thơ mộng, và hấp dẫn lạ! Có lẽ chủ nhân cũng đã phải tốn nhiều thời gian để “sáng tác” ra những cái tên gọi đầy “chất thơ” vậy? Lúc ngồi chở Khương, Lý cũng thường lấy “đề tài” tên quán mà ngẫm cười khi anh liên hệ nó với những “nhà thơ” ngày một đông đảo, sung sức đến nỗi mỗi ngày có thể tuôn ra đến cả chục bài? Lý lại nhớ đến lão Bùi ở cạnh nhà – từ nhỏ đến lúc gần 60 không đọc thơ – nay bỗng làm thơ ào ạt, rất chịu khó đi đến nhà bạn bè hàng xóm để “tiếp thị”, và còn nhờ chỗ dịch vụ vi tính photocopy in ra hằng trăm tờ “thơ bướm” để “chia sẻ” với những người đi đường! Còn café, quán nào cũng đông kín người – nhất là hai hôm thứ bảy và chủ nhật! Đôi khi Lý ngồi chờ Khương hay Bích Ngọc đến – lơ mơ với ngụm café, điếu thuốc – anh cũng cảm thấy nhu cầu tìm nơi yên tịnh tươi mát để tạm quên cuộc sống đang ào ạt ngoài kia là một lý do chính đáng bởi vì đâu còn có nơi nào trong cái thị trấn nhỏ này dành chỗ cho họ? Đất cát được quy hoạch cho chợ búa, bến xe, khu dân cư, khu công nghiệp, công sở hết rồi – nếu có còn chăng, là một khu “công viên” hoang phế, bụi bặm, xơ xác mà chỉ có bọn trẻ con mới đến đó để chơi giỡn chốc lát vào buổi chiều khi không còn biết lang thang ở đâu! Quán café dần dà mọc lên có thể là một tín hiệu tốt hơn là những quán nhậu! Không khí ô nhiễm ồn ào ở những chốn ấy quả thật sẽ làm khô cứng tâm hồn con người bời mùi rượu, thịt cá tôm các loại, đặc sản, thuốc lá, khói un của các bếp nướng, và sau cùng là mùi son phấn nồng nặc …
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Vợ tôi người Tàu. Chương Hồng Tố lớn hơn tôi bốn tuổi, người tròn đầy, nhiều thịt. Quần jeans size 33, dùng nịt ngực số B-36. Đẫy đà, phì nhiêu; nói chung là nặng. Làm tình có thói quen ưa nằm trên, chủ động. Tôi gầy ốm, khoảng 47 kí. Đen đúa, xác xơ, một đồng tử trinh nguyên mới vượt thoát ngàn dặm hải lý và được Liên hiệp quốc gắn nhãn hiệu thuyền nhân. Tôi ở trại tị nạn Kai-tak thuộc Cửu Long (Kow-loon- Hong Kong), kiếm được việc làm chùi rửa khuôn bánh trong đại công ty Maxim’s khu Kwun-tong. Tiếng Anh: Biết chút chút. Tiếng Quảng-đông cũng thế: cỏn xỉu xỉu. Và công nhân tám tiếng mỗi ngày vật lộn cùng núi khuôn bánh tụi nó luôn tay quẳng ra, việc ấy thằng câm, đứa cụt lưỡi, kẻ ngọng nghịu thảy làm được hết ráo. Nói năng chi cũng thừa. Thời điểm đó, Hồng Tố đứng khâu cuối cùng, chuyên nặn kem trên mặt bánh, chỗ làm có máy lạnh, đồng phục trắng tinh và cô sắp sửa leo lên chức cai, kiểm soát một bọn lam lũ chật vật dưới trướng. Duyên số, chỉ biết đổ lỗi cho định mệnh để yên thân, Hồng Tố chấm tôi, cách không đả huyệt rồi thỉnh thoảng đêm về thi triển 12 thành công lực đánh ra thứ chưởng pháp khoái lạc. Trần như nhộng, ngũ trảo bấu víu, bóp cái này kéo cái kia, hơn cả đả thông hai huyệt Nhâm đốc. Chăn chiếu ướt át, siêu khủng vượt mặt Triệu long nữ vui vầy cùng Dương Quá.
(more…)

Minh Nguyễn


Harmonica player by Mindy Newman

“…
Bây giờ tôi đã blues điên kể từ khi con tôi ra đi
Tôi không có, không có thời gian để mất
Tôi phải tìm nó ngày hôm nay
Bây giờ bác sĩ sẽ làm tất cả những gì ông ta có thể
Nhưng những gì bạn sẽ cần là một gã undertaker
Tôi không có gì ngoài những tin xấu
Bây giờ tôi đã blues điên1
(more…)

Cẩm An Sơn

1.
Buông chiếc thừng dài cột trên mũi con bò, thằng Lượm đuổi theo con cào cào mỡ vừa bay dọc theo bờ cỏ. Con chim chìa vôi nhỏ trên vai, theo đà chạy của thằng Lượm, cũng xoè cánh bay là là xuống trên ngọn lúa. Chụp được chú cào cào màu xanh, thằng Lượm quay lại bắt con chìa vôi lên, con chim há chiếc mỏ rộng, kêu choét choét, nó ngắt cặp chân cứng của con cào cào rồi đút vào miệng chim. Chú chìa vôi rướn cái cổ trắng lên nuốt mồi, im lặng không kêu nữa.
(more…)

Điệp-Mỹ-Linh

Cuối cùng, ban quản lý du thuyền Norwegian đồng ý để nhóm du khách Việt-Nam có một khu vực giải trí nhỏ, riêng biệt. Đêm đầu tiên nhóm người Việt gặp nhau, nhiều người vui vẻ ghi tên tham dự phần văn nghệ.

Mở đầu buổi họp mặt văn nghệ, xướng ngôn viên giới thiệu một người kể chuyện vui. Ông này chưa kể chuyện mà đã làm cho cả nhóm cười, vì phong cách của ông trông rất giống danh hề Phi-Thoàn.

Trong những cuộc vui, bao giờ Ngọc-Lan cũng cảm thấy lạc lõng, không thể hòa đồng được. Ngọc-Lan ngồi riêng biệt cạnh góc phòng. Nhìn những người bạn chưa quen, Ngọc-Lan chua xót nhận ra một điều thê thảm là ai trông cũng già nua, chậm chạp. Nhận ra được lẽ vô thường, Ngọc-Lan thầm hoảng sợ, vì chính Ngọc-Lan cũng ở vào lứa tuổi của những người quanh đây!
(more…)

Phan Nhật Nam

Chuyện kể theo nhạc và lời “Thằng Bé Tát Dầu”, của Phan Văn Hưng nghe trên đường đi.

Hai đứa bé không kịp nhìn ra cảnh sắc huy hoàng khi Sàigòn vừa lên đèn. Ánh điện từ cơ xưởng hải quân chạy dài theo bến cảng, nhấp nhô, long lanh trên những tầng lầu, hiện rõ dần khi màu nắng vàng nâu trôi chậm về phía biển và bóng tối bắt đầu loang lạnh dòng sông. Từ Thủ Thiêm, hai đứa nhỏ nương bóng tối, vượt qua sông, hướng phía rạch Thị Nghè, nơi con sông quành một khúc cong rộng, nhập với dòng Đồng Nai trước khi đổ ra biển.
(more…)

Nguyễn Thị Hoàng Bắc


Thiếu nữ trên đồi Domaine de Marie, Đà Lạt – Tranh Đinh Cường

Không lẽ mỗi người chỉ có khả năng viết được một quyển sách hay? Cứ thử đọc một truyện, mê một tác giả, lân la lùng sục, rốt hồi, khi này thất vọng, khi khác não nề …nhưng mà không, sáng nay, hình như Lài đang bắt được vàng, đã hớn hở rồi thì cứ tiếp tục, thừa thắng xông lên.

Ngày lang thang, vô tích sự, buổi sớm ở ngoài, khu nghỉ mát trên núi mát ôi là mát, sách trong tay, người đàn ông đi cùng hãy còn nặng nề mê mệt ngủ, rồi đám sương, một khối lốc mù đột nhiên lừ lừ phóng tới, chậm, chắc, nặng, không đe doạ nhưng không an toàn, bản năng bảo Lài bất giác víu tay vào một gốc thông. Khối mù mịt lù lù tới, xám đen, bỗng nhiên trong tích tắc trời đất tối mịt, rồi tịch lặng triệt để, tuyệt đối, bịt mắt, bưng tai, lặng ngắt. Sự ngưng lại mang đến cảm giác mất tri giác, không sợ, không ung dung, không bình an, không chiến tranh, không hoà bình, không náo loạn, không yên ổn, đầu không nghĩ, tim không đập, yên lặng, mịt mù.
(more…)

Thái Quốc Mưu

Thời trai trẻ, tôi thấy nhiều ông bà già, đã già gần sụm bánh chè mà vẫn còn lấy nhau. Tôi vừa ngạc nhiên, vừa nực cười, tự nghĩ “già rồi còn “làm ăn” gì được nữa mà bày đặt yêu đương!”

Tôi đem ý nghĩ ấy nói với Ngoại tôi, lúc ấy bà gần bảy mươi. Ngoại tôi nói: “Cháu hổng biết, chớ chuyện tình yêu thì người nào đầu gối còn có máu thì còn muốn yêu và muốn được yêu.”

Nghe Ngoại nói, tôi không phản đối, nhưng không tránh được tức cười thầm. Tôi muốn hỏi: “ông Ngọai mất lâu rồi, bà Ngoại có muốn yêu ai nữa không?” Nghĩ là vậy, nhưng tôi chẳng có gan đồng nên không dám hỏi.

Bây giờ tôi đã sáu lăm, có tám đứa con, với đàn cháu nội, ngoại gần ba mươi đứa. Tôi đến Mỹ, vừa chẵn chòi mười năm. Tôi nhớ rõ như vậy là vì ngày tôi đến Mỹ cũng là ngày bà Nội bà Ngoại lũ cháu qua đời. Tôi quạnh quẽ từ đó.
(more…)

Nguyễn Ngọc Tư

… Ngày ngày, Điền rủ chị đi giăng lưới, nhắp cá và tát những cái mương cạn. Cá ăn không hết, chị đem vô xóm bán và hãnh diện đưa cho cha vài mươi ngàn thừa sau khi đã sắm ít quần áo. Mắt chị nhìn cha đầy khiêu khích, “cuộc đeo đuổi vẫn còn dài, cưng à…”.

Chị đổ lì. Chị tìm mọi cách để sà vào cha. Một bữa chị bảo Điền xuống ghe ngủ với tôi, còn chị sẽ lên chòi. Đó là một đêm tối nhờ nhờ, trôi trên trời một mảnh trăng mỏng leo lét. Điền ngọ nguậy, xoay trở liên tục, nó kêu khó ngủ, đòi nghe tôi hát, bài gì cũng được.
(more…)

Thị xã

Posted: 30/07/2011 in Trần Yên Hòa, Truyện Ngắn

Trần Yên Hòa

Đám cán bộ thị xã đón Hoan bằng nhiều cái bắt tay mạnh, hai tay cầm chặt lấy tay anh giật giật, ra chiều quý trọng lắm. Nam giới thiệu tiếp:

– Anh Hoan về đây là muốn cộng tác với các anh để thực hiện Làng Nướng Nam Kỳ. Biết các anh thiếu vốn đầu tư nên ảnh bằng lòng bỏ ra. Tôi chỉ là người trung gian nhưng cũng chịu trách nhiệm về việc thực hiện điều hành. Hai bên, A và B, bên nào cũng là chỗ thân tình, cũng đều tin cậy ở tôi, nên tôi nghĩ tôi có trách nhiệm.
(more…)

Amanda Chong Wei-Zhen
Trang Anh chuyển ngữ

Bà cụ ngồi ở băng sau chiếc xe mui trần đang băng băng trên xa lộ, ghì chặt bịch nilông trên áo như sợ một cơn gió đến cuỗm mất.

Bà không quen với tốc độ cao như thế.

Cánh tay run run siết lại chiếc dây an toàn, song bà vẫn lưu ý không để các ngón tay sần sùi chạm vào chiếc ghế da bóng lưỡng.

Con gái bà đã dặn bà đừng làm bẩn ghế: “Má à, trên nền màu trắng dấu tay coi lộ liễu lắm đó”.
(more…)

Võ Công Liêm

Căn nhà lầu hai tầng, quét vôi màu vỏ trứng sáo, cửa sổ và cửa lớn sơn cùng  màu xám đậm, mái ngói đỏ nhạt trông ủ dột, lẫn lộn những mảng rêu xanh bám từ lâu trông cũ và xuống cấp thấy rõ; nhà xây theo dạng kiến trúc vùng đồi núi bên Pháp dưới thời thuộc địa Pháp chiếm đóng Đông Dương; sau lưng nhà là những cội thông già vây quanh, xen lẫn những bụi rậm mọc  bừa bãi, hàng rào kẽm gai xiêu vẹo đủ để làm lằn biên phân chia khuôn đất, chủ yếu chận đứng bước chân hoang của loài dã thú trong rừng mỗi khi chiều xuống, cỏ dại mọc tới đầu gối cho nên che kín dấu chân người mỗi khi đi qua, nhà nằm trên ngọn đồi thấp, với con đường lát đá chạy thoai thoải xuống tận chân đồi, nổi bậc hai trụ cổng xây bằng đá với hai cánh cửa sắt sơn đen ngã mầu, dọc bờ rào sắt, trồng cách khoảng một vài cây trắc bá diệp hình chóp vút cao giữa lưng trời, nhờ thiết kế như thế cho nên căn nhà trông to lớn như một biệt thự của tay phú gia nào đó; chiếm hữu cả giang sơn nơi vùng đất hoang sơ nầy. Ngày vượn hú, đêm cú kêu pha với tiếng suối reo không xa nơi ở, đêm thì côn trùng nhả nhạc làm cho cảnh tượng trở nên tịch liêu.
(more…)

Kim-Chi

Tôi thư thả sắp mấy cái chén nhỏ vào xửng hấp, lâu lắm rồi tôi mới có dịp trổ tài nấu nướng nhất là những món “ăn chơi” nhiều dầu mỡ và không tốt cho sức khỏe (?).

Nhìn những cái chén nhỏ và miếng bột trắng trong veo trong chén, tôi nghĩ đến đứa bạn sắp đến chơi, chắc là nó sẽ vui lắm khi thấy những chén bánh bèo đầy kỷ niệm thời còn đi học…
(more…)

Trang Hạ
Khi gả về nhà anh, chị mười sáu, anh lên năm tuổi. Anh là con độc đinh, cha mẹ quý hơn vàng, chỉ tiếc anh quá nhiều bệnh tật…


Thiếu phụ – Tranh Lương Xuân Nhị

1. Cảnh nghèo

Ông nội ở ngoài buôn bán nhỏ, gom được tí tiền. Bà nội tin Phật, một lòng thành kính, một lần bà nội xin được một quẻ xăm giữa miếu ngụt khói hương, nói phải cưới một cô vợ hơn tuổi cho thằng cháu đích tôn thì nó mới qua được vận hạn.

Bà nội đương nhiên tin vào lời Phật dạy chúng sinh nơi khói hương vòng quanh chuông chùa ngân nga, bởi thế ông bà nội bàn tính, đưa lễ hậu, kháo tin quanh vùng tìm mối nhân duyên cho anh.
(more…)