Archive for the ‘Hồ Đình Nghiêm’ Category

Hồ Đình Nghiêm
tặng anh Phạm Nhuận

bun_bo_hue

Muốn nấu một nồi bún bò, căn bản bạn phải có đủ những nguyên vật liệu sau… Đây là câu mở đầu bạn sẽ đọc phải trong sách, nghe khi xem video ở internet để rồi tò mò muốn xắn tay áo thử sờ soạn với nồi niêu củi lửa điện gaz, thực thi theo công thức người ta bày vẽ, loay hoay xem thành quả món ấy có đạt được đôi phần hoả hầu tựa Mụ Rớt ngày xưa danh trấn giang hồ một thời vàng son cũ.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm
gửi Nguyễn Thanh Văn

maple_tree

Có đám cháy lớn ở góc đường 13. Không nhìn ra lửa nhưng nóng bức lùa thổi vào đêm nực gió. Đường 13 nhỏ, có căn nhà ba tầng tôi từng mướn ở tầng trệt cách đây hai năm. Tôi nói với bạn đang cau mày ngó quanh, ông khỏi cất công đưa tôi về tận cửa, có lối đi gần, tôi cuốc bộ và chỉ mất khoảng mười phút thôi. Những đốm đèn luôn quay mòng trên xe cứu hoả màu đỏ, xe cứu thương màu vàng, xe cảnh sát màu xanh sọc trắng và tất cả chúng đã khiến những chiếc xe khác biệt phải thúc thủ dồn cục. Chúng không ngớt quét màu vằn vện lên khuôn mặt bạn. Tôi nói lời từ giã bằng hai chữ ngủ ngon.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

tho_moc

Thị bỏ hắn đã hai năm. Cỡ đó. Không chính xác, chừng lâu hơn, bởi hắn nhớ rõ đã lội nước lụt những bốn lần. Đồ vật úng thuỷ, những tập vở, những trang thư tình lấm lem trôi lềnh bềnh ra tận ngõ. Như nước cuốn, thị đi và thị chẳng để sót một thứ gì trong căn nhà 6 mét vuông tróc lở gạch đá này.

Khi uỷ ban xã ra quyết định nâng cấp toàn bộ khu vực, sợ tốn kém, sợ lôi thôi, và sẵn xáo trộn hắn bán căn hộ ấy cho một tổ hợp chăn nuôi gia súc. Hắn quyết ra đi, xuôi vào Nam, mường tượng ra cảnh một cặp lợn xề được di dời địa bàn tới trú ngụ chỗ hắn từng ở. Chỉ có heo mới chịu nổi, không rõ trước khi giũ áo ra đi thị có thốt câu đó? Hình như rất kín tiếng, thị ngậm hột thị lẳng lặng biến mất. Đau cho hắn ở cách chơi chẳng hô hoán ấy. La lên một tiếng, rống lên một hồi thì dễ chịu xiết bao.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

bee_attack

Theo khảo sát của giới y khoa, trung bình phải tới 10 tuổi, các em nhỏ mới ý thức về cái chết. Không có nghĩa rằng vào độ tuổi đó các em sẽ đánh mất dần sự hồn nhiên. Tính trong sáng của tuổi mới lớn sẽ đoạn lìa chừng nào các em biết yêu đương, bị dằn vặt bởi tình cảm lứa đôi, biết dối gạt đặt điều, phần nhiều rơi vào hạng tuổi 16 đầy đa đoan lắm sự. Tuổi chưa được phép mua rượu, chưa cho mua súng, chưa được quyền đi bầu.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

benh_nhan_dau_chan_trai_mo_chan_phai

Năm trước, có đứa chạy xe máy lọt ổ gà: Gãy tay trái. Đưa vô bệnh viện người ta bó bột cánh tay phải. Loay hoay mất hai ngày mới êm thắm xuất viện, không kiện tụng, mặt nhăn nhó, để lại phía sau một mẫu chuyện cười, cười chảy nước mắt.

Năm nay cớ sự có thay đổi, chiều ngày 19 tháng 7 bệnh viện Việt Đức đưa nạn nhân lên bàn gây mê, bày dao kéo nhè chân phải mà mổ chả ngó ngàng gì tới cái chân còn lại đang lâm nguy. Chuyển ra giường nằm, kẻ bất hạnh ứa nước mắt, khi không mà thành tàn phế toàn tập. Chân này chân nọ thảy dính chấn thương. Người nhà vào thăm hỏi han cớ sự, nói chuyện phải trái với bệnh viện. Câu trả lời thậm đơn giản và sáng suốt: Muốn mổ chân kia quý vị phải đóng thêm tiền.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

benh_vien_cho_ray

Nghe nói đây này, bỏ cả cục vô họng, cấm nhai, nín thở cố nuốt cái ực, nhớ chưa? Nuốt ngang xương, nuốt khô khan, khó khăn như bóp họng bóp hầu. Thì trước mắt cứ nuốt cái đã rồi hậu tính, xong húp miếng canh coi thử có trôi đi, hết nấc cục.

Cục cơm nằm trong cuống họng y như con cóc nằm chẳng cục cựa trong miệng rắn, phồng mang trợn mắt. Mọi người bỏ đũa dừng nhai chú mục ngó, người ngồi gần đưa bàn tay tạo thành nắm đấm đập nhịp ba sau lưng nạn nhân. Xong, khoẻ re, thấy chưa, đâu có sao đâu. Gắp rau muống xào mà ăn cho xong bữa, chớ đụng đũa vô khúc cá chiên.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

linh_tac_chien_vnch

Ngọn lửa và cây kiếm, phù hiệu một ngôi trường. Quân trường đổ mồ hôi chiến trường bớt đổ máu. Si vis pacem, para bellum: Dù ta đang sống yên, vẫn lo phòng nguy biến. Đó là lý do hiện hữu ra câu thơ: Xếp bút nghiên theo việc đao cung. Thơ vẽ nên một cảnh giới không thực, hoặc nó đã trôi tuột theo những trang sách xưa. Hết tráng sĩ, hết tay gươm, hết bầu rượu, hết hí lộng với bờm ngựa, thôi vó câu rầm rộ, hết trăng treo trên mái lầu, hết sông trôi màu cổ nguyệt, hết áo bào thay chiếu anh về đất.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

eder_portugal-france-euro_2016

Khi bạn vô tình (hay cố ý) phạm lỗi lầm, chúng sinh đua nhau mắng chửi bạn và người ta đẻ ra một từ thật dễ chịu để chỉ tới thảm hoạ nọ: Bị ném gạch đá. Bạn cũng như tôi, đi trong cuộc lữ phiền muộn này, thế nào cũng hơn một lần bị hứng chịu gạch đá, không khỏi.

Ngày 7 tháng 7 (song thất mà không lục bát) tôi đã lục chén lục nồi ngồi ăn cơm nguội cục vắt thành hòn mà lệ ứa trong tim. Hậu sự do bởi thằng Đức đã không thắng nổi thằng Pháp. Đức gạt lệ thua buồn và tôi thua cá độ bay mất một nạm tiền. Chẳng do cảm tính, tôi nhảy vào cuộc chơi lành ít dữ nhiều sau lắm đêm đọc báo để minh định thực tài của đội Đức, dẫu sao họ cũng là nhà đương kim vô địch và theo từ điển bóng đá, họ là hình ảnh của một cỗ xe tăng. Chí ít họ sẽ thắng 1 bàn, đó là theo dự đoán của đám đông, trong đó có tôi sốt sắng làm chú du kích bồng súng đi theo đường mòn đã mở. Mặt trận miền Tây vẫn không yên tĩnh. E.M. Remarque có sống dậy cũng sẽ hậm hực viết sang một cuốn tiểu thuyết khác.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

poetry

Diệt kiều

em đi chiên một bên vai
để cho nắng cực lai rai lửa dòn
chiều rách bấn loạn cỏ mòn
nghiêng vai còn lại hấp tròn lẳng lơ

nước dâng
lệ mộng
thuỷ mơ
canh chua đủ vị
bài thơ chan lùa
cục cơm khó nuốt
như đùa
móc họng nỗi nghẹn
xương hùa đâm ngang

hoá thân làm cá hai mang
anh về ngộ độc bên hang việt kiều
đỏ rằm kinh nguyệt thuỷ triều
cá không ăn được anh liều nhai em.
(more…)

Quốc Khánh

Posted: 04/07/2016 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

canada_day_firework

Pháo bông đơm hoa trên nền đen đêm đầu tháng Bảy
những đốm sáng hình thành từ tiếng nổ đặt bệ phóng đồi nương
muốn cấy một vẻ đẹp trời cao phải chịu nghe tiếng
đì đùng đất thấp
tốn bao nhiêu tiền để thắp sáng lòng hân hoan?
lời than van của bá tánh có đâm thủng tai thượng đế?
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

soccer_fan

Trên sân vận động ở Nice ngày 27 tháng 6, nhiệt kế ghi: 23 độ C. Ở trung tâm thành phố Montréal thì 29 độ, những quán bán bia phô trương cờ xí luôn đông chật bọn người yêu football và quán cà phê bên kia đường đang chốt giá cá độ tỷ lệ là 7/2. Bỏ ra 20 bạn sẽ thu về 70 nếu Iceland thắng.

Trước đó ba tiếng, trực tiếp từ sân cỏ ở Saint Denis đội tuyển Ý đã loại Tây Ban Nha với tỷ số 2-0 đầy thuyết phục, oanh liệt đi vào tứ kết và con đường Saint Laurent này, đoạn phố có Tiểu Ý đại lợi đóng đô đã tưng bừng hò reo, chết mệt cho hạnh phúc oà vỡ những trận cười khản tiếng. Vào gọi một chai bia, những tín đồ trẻ người non dạ ấy sẽ quàng vai bá cổ bạn và mặc nhiên, bạn sẽ để cho mấy cô môi hồng có dính sốt cà chua bên khoé miệng lôi kéo theo họ một cơn say dường như bất tận. Ý luôn thủ lãnh trong thời trang ăn mặc, kỹ nghệ xe hơi, bộ môn túc cầu và theo cuộc thăm dò mở rộng: Hạnh phúc thay nếu vợ bạn là một cô gái Ý.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

rupert_neudeck
Tiến sĩ Rupert Neudeck (1939-2016)

Trong ca dao có những câu đặc tả chân chất ngây ngô. “Con mèo con chó có lông, bụi tre có mắt nồi đồng có quai”. Dùng nó để ngâm nga, làm điệu hò ru em lại đâm hiệu nghiệm. Đứa bé sẽ ríu mắt chìm dần vào giấc ngủ, ngủ như một baby. “Em” chưa đủ tuổi để sớm đón đầu mộng mị, em chẳng hình dung được con mèo con chó bụi tre nồi đồng là… cái quái gì. Em đích thị chỉ là trang giấy trắng.

Nhờ sữa mẹ dần dà em tăng trưởng, tháng ngày vực em lên và thời gian xúi em khởi động những bước chân vụng dại. Trang giấy trắng trong em bắt đầu hoen ố những vết mực đen. Em dỗi hờn bất chợt và nín ngay tiếng khóc nhè khi nghe mẹ bảo: Đừng chướng, ông Kẹ đang rình ngoài cửa a kìa! Lại rất đỗi hiệu nghiệm, em thôi chướng dù “ông Kẹ” là cái quái gì em không tài nào hình dung ra. Nói ngay tình, ngay cả bố mẹ em, những kẻ già đầu, bản thân họ suốt đời cũng chưa đụng mặt với ông Kẹ! Họ doạ dẫm người khác mà họ chưa từng nếm trải nỗi sợ hãi kia. Ông kẹ có lông có mắt có quai không? Họ có “tư cách” gì để hay biết.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

vuong_ngoc_minh_3
Nhà thơ Vương Ngọc Minh

Cám ơn viên ngoại Ngọc Minh
dù tôi chưa bắt tay đứa con anh lưu lạc
ông viên nội Luân Hoán
ham bóng đá euro trực tiếp
gián tiếp tôi chưa ngó được dung mạo Thuý Kiều
Thuý Vân xúi tôi đá phạt đền
giò cẳng tôi hư và cỏ đang hồi hết mượt
nghe Đạm Tiên hát bài nhạc cũ
if you are going to san francisco
be sure to wear some flowers in your hair
nếu no hair thì không có duyên hoa cài tóc
xin anh đừng quở all it mean bullshit như đã từng
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

euro_soccer_fans_1

Nước sông Seine giờ này đã rút xuống
Nhường các ngả đường dâng ngập bàn chân
Ở Marseille ở Bordeaux ở Nice ở Lyon
Dân tứ xứ hò reo cùng cờ quạt
Euro 2016 làm Pháp chộn rộn hơn bao giờ
Nạn khủng bố chẳng có gì đáng sợ
Bóng lăn trên sân là tín ngưỡng hơn cả đam mê
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

sai-gon-giai-doan-1973-1975-qua-ong-kinh-boris-spremo

Ngày… tháng…

Trước tiên, Thuỷ có tin tới chữ định mệnh? Tôi không định ca cẩm về thứ gì to tát, chỉ nói tới những chuyện cỏn con.

Thuỷ tin chứ anh, không tin không được, khẳng định thế, đóng đinh chẳng rút ra được ý nghĩ kia. Gia đình Thuỷ nhiều lần vượt biển đều thất bại, từ bãi bờ trong Nam đi dần ra và lần cuối vùng biển của địa phận Huế đã chế ngự tai ương, êm đẹp cho cuộc viễn du tạm gọi xuôi chèo mát mái.

Hèn gì giọng nói Thuỷ mang nặng âm hưởng người Sài Gòn, trong khi ở Hồng Kông đa phần chúng sinh đều gốc gác là dân miền Trung, tách riêng với đám người đến từ phương Bắc. Nghe Thuỷ nói và có khi tôi để cảm tình chạy xiêu lạc thất thoát vào trong ngữ điệu đó. Đừng cười, tôi thực lòng mà!
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem-2000

Buổi ấy

tháng Tư ra uống quán cà
phê em đá chị sữa và bia ôm
phá mồi chỉ một con tôm
cá cua ngắc ngoải chiều hôm khan mồi
sam bu khó gỡ một hồi
mưa ngoài biên ải sụt trồi máu me
con chim bay vụt sau hè
chó tru khản giọng chẳng chè cháo chi
anh về tối dạ khắc ghi
thương hai hòn đảo tròn khi tay bồng  (more…)

Hồ Đình Nghiêm
Chúc mừng nhà thơ Trần Huy Sao có thứ nam lập gia đình

phao_hong_nha_ai-nguyen_ba_khanh
Pháo hồng nhà ai
(Ảnh Nguyễn Bá Khanh)

tui tới quán o Mười
vào lúc mười một giờ
thời buổi ni leo lên xe
nghe máy định vị chỉ bày
“hắn” nói tiếng Mỹ nhưng dịch cho thông thoáng:
mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua
bát quái trận đồ là chuyện nhỏ
huống chi nơi kia
hương bún bò dặm ngãi dậy mùi về
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

tuoi_thin

Mạc Cảnh Hàn sống nghề mua bán phế liệu. Kéo xe ba gác lần khân đi từ hang cùng ngõ hẹp ra tới lề đường rộng mọc lắm căn hộ khang trang. Ban đầu thì có gì mua nấy, sau tính toan chỉ nhắm tới vật thể kim loại: Dao kéo soong chảo muỗng nĩa lon hộp bàn ủi… Sắt thép gang đồng chì bạc sứt cọng gãy càng đều thu gom chất bừa lên xe, khi Hàn kéo đi chúng biết hoà âm ra bản giao hưởng làm vui bóng chiều tà cô quạnh.
(more…)

Thời sự

Posted: 26/05/2016 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

obama_an_bun_cha

Cả nước giờ này vừa qua cơn súc ruột
Cá ăn muối cá vẫn ương liệu khôn hồn mà nôn oẹ
Đôi khi thực phẩm không thải ra từ lỗ đít như thường hằng
Miệng mồm đắng
Tìm niềm vui
Ra dang nắng
Hoan hô ông Obama
Người đàn ông quyền lực nhất thế giới
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ga_xe_lua

“em buồn còn chỗ thở than
anh buồn như ngọn nhang tàn thắp khuya”.
(Ca dao)

Gia đình thằng Thà ngụ sát bên nhà ga, thành ra quen chân đến chơi với nó thường hằng mà chẳng cần vin vô lý do vu vơ như nhà thơ Tế Hanh: “Những ngày nghỉ học tôi hay tới, đón chuyến tàu đi đến những ga…”

Bà già thằng Thà lưng ong mông nở nên mắn đẻ, có lắm con. Bỏ đi mưu sinh phương xa tới ba bốn mạng, còn lại sáu mống chưa đủ điều kiện đành sớm tối vui vầy cùng song thân. Thà là tên cha sinh mạ đặt trên giấy tờ, ở nhà thì tất thảy đều gọi: Cu Hú. Ba phần âu yếm ba phần nựng nịu và bốn phần có hơi khó hiểu. Hỏi Thà tại răng? Có điển tích chi không? Chim cu chẳng hót thì gáy, sức mấy mà biết hú. Hắn nói: Sao hiểu được thâm ý của ba mạ, có thể lúc nhỏ tao khóc thét to tiếng hoặc khi sinh ra kịp có chiếc tàu vào sân ga cất lên hồi còi mê sảng hú gọi.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

bieu_tinh_phan_doi_formosa_2

Thương ai mà em đi xuống đường, về nhà dối mẹ khi áo quần tả tơi. Hay tin, tôi chạy đến tìm, lận chai dầu gió trong túi quần phong sương. Con đường tôi đi hơi xa, bởi chăng bao ngả người ta rào kẽm gai. Buổi trưa đứng bóng lọng chừng, mệ em chép miệng chớ chuyện gì mà náo động thiên cung? Mệ nói chi cứ mô tê răng rứa, nực nội chốn ni trần gian luôn ở dưới sâu. Thiên cung trời thẳm xanh mộng mị quá, ngày xưa Giáng Hương tiên nữ bị trời hành. Mệ rồi mạ không kiêng cử dị đoan bao vấn nạn thần thoại, sao tuồng tích chứng minh nhân dân em lại đè tên nớ mà ghi sổ đoạn trường?
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ca_chet_hang_loat-vung_ang

Đã lâu, vào thế kỷ trước, thi sĩ Bùi Giáng có phát biểu: “Con chim thì ta biết nó bay, con cá thì ta biết nó lội, thi sĩ thì ta biết là làm thơ; nhưng thơ là gì thì đó là điều mà chúng ta không thể biết được!”

Đến nay, mấy mươi năm nước chảy mòn hao qua cầu, có ngờ được chăng, điều Bùi Giáng nói đã vấp phải ít nhiều sai lạc, ấy là ta biết con chim đã thôi bay, ta biết con cá đã chết, hết lội và sự phi lý ấy khó giải hơn vạn lần niềm bí mật của thơ.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm
tặng chị Yên Nhiên

trai_bau

Nơi tôi ở sử dụng hai thứ tiếng. Khi giao tiếp, thường được nghe hỏi: Bạn nói tiếng Pháp hay tiếng Anh? Di dân đến đây trú ngụ buộc phải đi học tiếng Pháp. Chính phủ ban hành luật 101 nhằm bảo tồn và cổ xuý, phát huy thứ ngôn ngữ rạch ròi định phận thứ gì thì ta xếp vào “Le” giống gì thì ta đưa vào “La”. Đực, cái minh bạch chớ nhầm lẫn.

Bạn nói tiếng Pháp hay tiếng Anh? Câu hỏi ấy ngầm mang một hoài nghi: Có phải giờ này tiếng Anh đang trên đà lấn chiếm? Luật 101 cũng chú thích: Chúng ta ủng hộ chính sách đa văn hoá, nhưng khi viết ra văn bản, tiếng Pháp luôn đặt ở hàng đầu, đi tiên phong. Từ đơn xin việc cho tới tấm thực đơn của nhà hàng thảy đều vậy cả.
(more…)

Tứ trụ

Posted: 06/05/2016 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

four_pillars

Theo dõi tin tức trong nước ai cũng biết từ tứ trụ.

Ba chân vững không bằng bốn cục gạch khi muốn bắt nồi nấu bánh chưng to đùng.

Xứ mình cơ hồ không ưa bé chỉ muốn xé to.

Tô hủ tiếu choáng cấp số tiểu đoàn ăn mới hết.

Cá chết chật biển, chuyện nhỏ như móng tay chớ thày lay.

Bọn nghệ nhân bôi vôi trét trấu đi ngoài đường im tiếng phát biểu ngôn ngữ nghệ thuật.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ca_chet_ha_tinh-viet_art_space

Tôi đoán không lầm (?), chữ Ngộ là đặc sản của dân miền Nam. Giống như ở Huế chẳng thấy mọc cây Sầu riêng (?). Người trong Nam họ nói: Ngộ quá hén! Thì đứa sinh (sanh) ở Huế như tôi buộc phải hiểu: Lạ hè! Ngộ còn đại diện cho Vui mắt, Thích thú… Đi xa hơn, thoát khỏi tính cách địa phương, chữ Ngộ ấy lại hàm chứa ý nghĩa khác, giả như ngộ độc (thực phẩm) hoặc “bây giờ tôi đã ngộ ra”. Ngộ này có liên hệ tới sự giác ngộ? Thức tỉnh.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ca_rong_bung

Hết tháng Tư. Hú hồn. Mọi chuyện sẽ ổn.
Hết tháng 4 vì tờ lịch 30 ai đã xé.
Hú hồn, bạn tôi nói khi thồ được tôi vào nhà thương.
Mọi chuyện sẽ ổn, bác sĩ bảo thế khi vỗ vai má tôi.

Hiền hữu. Bác sĩ. Má. Ba khuôn mặt nhập nhằng trông chẳng rõ nét. Má lặng câm mà tôi vêu mỏ không nói được gì. Gọi bạn là hiền hữu vì chỉ mình hắn tả xung hữu đột ứng xử với bao vấn nạn: Khai báo, điền đơn, ký tên, lo hết mọi thủ tục khi nhập viện.
(more…)

Nguyễn thị Thanh Bình nhận định & thực hiện với Trần Doãn Nho, Đặng Phùng QuânHồ Đình Nghiêm

30_4_1975_cuoc_doi_doi

  1. Sau hơn 20 năm dòng sông Bến Hải ngăn cách chia đôi, và người Việt chúng ta trải qua cuộc nội chiến bắn giết nhau huynh đệ tương tàn, bây giờ nhìn lại ngày 30/4/1975, anh còn nhớ tâm cảm và hình ảnh đậm đặc nào in sâu trong lòng mình nhất? Khi ở Miền Nam lúc ấy, thành phố bấn động xé nát bởi những tiếng gầm rú của chiến xa, khói súng. Với Bắc Việt vẫn được tiếng là đội quân hiếu chiến, giỏi thói xiềng chân cố thủ, và quân đội rầm rầm hung hãn xe tăng thiết giáp, súng ống đâm sập cổng Dinh Độc Lập, nơi có vị Tổng Thống 48 giờ Dương Văn Minh và nội các đã chờ sẵn để “bàn giao lịch sử”, vì cố tránh cho Sài Gòn những cuộc đổ máu không cần thiết. Trong trường hợp xem ra hàng phục thay vì “trung lập” này, kẻ chiến thắng tha hồ hống hách nhìn kẻ chiến bại như chẳng có gì, còn gì để nói chuyện “bàn giao”, ngoài thái độ hả hê mở khóa 16 tấn vàng quốc gia để rồi mang đi cống nộp cho quốc tế C.S. Liên Xô lúc bấy giờ. Cũng từ phút giây ấy, Cộng quân “triệt hạ”, vứt bỏ trước tiên lá Cờ Vàng VNCH, vinh danh và dựng ngay lá Cờ Đỏ Phúc Kiến trên toàn bộ nóc nhà ủ dột của dân tộc VN. Và như thế, liệu khi dùng bạo lực vũ trang xâm chiếm Miền Nam với mục đích “đi cứu nước”, “giải phóng Nam Miền Nam”, và “thống nhất đất nước”, vào thời điểm ấy liệu lính Bắc Việt có thấy một và chỉ một người lính Mỹ nào còn lai vãng? Và sau 41 năm “Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào” và “Ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc…” như Lê Duẩn thú nhận, anh thấy được bài học lịch sử gì ở đây và bản chất của công cuộc “giải phóng” này ra sao?
  2. (more…)

Lệ Thuỷ

Posted: 28/04/2016 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

le_thuy

Tình anh với em
như cá với nước
Cá mà không có nước:
Cá chết
Nước mà không có cá…
Nước mà không có cá…
nước có chết chăng?
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

mot_ke_giang_ho

Tôi chạy xe theo hai thằng có bộ dạng khả nghi đèo nhau lạng lách vừa nẹt bô tăng ga ở ngã tư báo hiệu đèn đỏ. Là hiệp sĩ đường phố từng trải kinh nghiệm tôi biết mình đã chọn đúng đối tượng. Chúng biết có người đuổi nên không ngại hiểm nguy đã đánh võng suốt con đường Võ thị Sáu làm hoảng loạn dòng xe đang tham gia. Sau mười phút ước lượng tình hình, nhắm thời cơ thuận lợi tôi tăng tốc và dùng chân đạp đổ chúng không khoan nhượng.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

dap_tran_lach_giang

Chó giữ nhà chồm ra sủa
Nhe nanh trắng nhọn những hai hàm
Gia chủ khoan thai cười nụ nhỏ:
Ngó rứa chớ không có răng mô
Cứ tỉnh queo đừng sợ, hỉ!
Tổ cha mi răng ưa doạ người hiền
Chó vẫy đuôi liếm lưỡi nằm nín khe
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

thieu_nu_giau_mat

Tôi có một khẩu súng. Hắn nói khi tôi đang lau nước mắt. Yên lặng. Tôi chờ hắn nói tiếp. Hắn bận đưa ngón tay vào miệng cắn lấy mấy móng. Tay hắn run, tay của một kẻ đang chứa nhiều âm mưu nhiều toan tính? Giấy thấm trong tay tôi đen thui, mỹ phẩm revlon dùng bôi cho đôi mắt thêm huyền ảo đã ra màu lấm lem. Bộ mặt tôi chắc giống như con mèo ngao. Thây kệ, với hắn tôi chẳng cần khoe trương vẻ chỉnh chu hoàn thiện trên dung mạo. Hắn không đẹp trai, chính hắn từng thú nhận. Có phải vì điều đó làm My chẳng thích tôi? Tôi luôn làm thinh trước mỗi cật vấn đầy nghi ngại của hắn. Chưa từng làm hắn mất lòng, ngần ấy không đủ sao? Ghét bỏ thì đã chẳng hơi sức đâu ngồi thù tiếp. Dẫu sao tôi thích hắn ở một điểm, hắn luôn kề bên tôi mỗi bận tôi gặp chuyện chẳng lành.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

bui_giang-1998-dinh_cuong
Bùi Giáng
dinhcuong

Mỗi năm, đôi ba lần, anh Đinh Cường vẫn thường gửi qua bưu điện cho tôi nhiều tặng phẩm. Tranh, ảnh, sách, báo, tạp chí đa phần phát hành ở trong nước. Anh mất đi, tôi như Cuba bị Mỹ cấm vận, thôi hưởng được nguồn tiếp tế. Nghèo đói và nhớ mong. Cách trở hơn cả biển rộng sông dài.

Trong những bưu phẩm “par avion” gửi hạng nhất có cuốn nặng ký: “Bùi Giáng. Đười Ươi Chân Kinh” do Nhã Nam xuất bản. Đã hơn ba năm chưa thời xong món ăn tinh thần nọ, hôm nay Montréal trở chứng, tháng Tư rồi mà “sầu bữa nọ em đi, tuyết trời Tây có nguôi lãng những gì”. Tuyết nhỏ thôi, lưa thưa và vu vơ, chưa chạm đất đã tan biến vào chốn vô cùng. Và nhìn ngó cái ướt át kia cũng nghe sầu dâng nhỏ giọt. Nguyễn Bính nói “gió mưa là bệnh của trời”. Vậy tuyết? E trời đổ đau, trọng bệnh cỡ ung thư? Nhắc tới bệnh tình, tưởng tới sầu đau tôi buồn tay lôi xuống từ kệ sách oằn thân cuốn Chân Kinh nọ. Chữ đề tặng còn đây, chưa phôi pha mà người gửi cho thì… “ngoảnh mặt tha hồ mây trắng bay”!
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

tiem_an_uncle_ho

Thằng cháu tôi sinh ở bên ni
Ca-na-điên giấy thế vì
khằn con mộc cầu chứng to đùng
cực uy tín
không lôi thôi on đơ troa gì cả
tự trứng nước mày đã là người tử tế
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

thieu_nu_hue_ao_dai_tim

Ngày 18, tôi bỏ Huế, đi mạng không. Tới 26 tháng 3, ở Sài Gòn nghe tin Huế chết. Ngồi cà phê quán cóc trước Thư viện Quốc gia tự dưng nước mắt giọt ngắn giọt dài giữa trưa đứng gió. Ba hôm sau, Đà Nẵng mất. Ngày ám tối ấy được Luân Hoán khắc ghi trong 4 câu thơ:

“hăm chín tháng ba bảy lăm
chia tay nhau tại Ngã Năm dặn rằng:
thằng nào sống phải nhớ ăn
thêm tô mì Quảng cho thằng chết đi”.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

red_rose

Tôi và Thu là bạn. Thu mạng hoả, tôi mạng thuỷ; ngoài khác biệt ấy còn mắc phải lắm dị biệt khiến thầy bói e dè đưa ra lời kết luận: Mai hậu hai người chẳng thể cùng nhìn về một hướng.

Hai năm, tình bạn dậm chân tại chỗ. Một tiếng yêu nói ra nghe chừng như mưa rơi trên mái nhà chẳng dột. Mưa chỉ làm cây cối vật vã ướt át, mưa tuồng như không rơi thấm lòng người. Bốn năm, đích thân Thu phóng hoả đốt rụi những tàn tích kỷ niệm. Thu lấy chồng, Thu gửi thiệp hồng và kèm theo đôi dòng chữ viết đại để mong tôi hiểu cho vấn nạn “nửa đường đứt gánh”. Thu bảo tôi đừng buồn, hãy chứng tỏ sự cứng cỏi bằng cách tới dự tiệc cưới.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ca_lia_thia

Ngày Cá tháng Tư đã qua, đùa cợt xin xếp lại. Đọc thấy trên mạng tin này chắc không liên hệ tới chuyện Poisson d’avril. “Một nghiên cứu cho thấy việc chia sẻ quá nhiều ảnh trên Facebook sẽ làm tổn hại mối quan hệ trong đời sống thực”. Tin được bao nhiêu phần trăm? Mình không là tín đồ facebook, chẳng ưa vọc nó nên mù tịt nỗi sướng khổ nó mang lại. Tuy vậy, nghĩ thầm: Gì mà ghê gớm đến độ phải đưa ra lời cảnh báo cắc cớ kia.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

nha_hoat_dong_nhan_quyen_pham_thanh_nghien
Nhà hoạt động nhân quyền Phạm Thanh Nghiên

Tên tôi xém trùng với tên cô ấy. Lằn ranh khác biệt ở m và n.

Chữ Nghiêm thì thường nhưng chữ Nghiên nghe chùng một cung bậc hiếm hoi.

Tôi ở miền Nam chưa thể nói là già tuổi nhưng cũng từng hứng chịu bao biến cố đau thương. Cô ở miền Bắc, người Hải Phòng và có mặt ở đời sau năm 1975, mốc thời gian vốn được cho là hoà bình ấm no.

Trong bảng xếp hàng của mẫu tự, m đứng sát bên n, nhưng Nghiêm và Nghiên rõ là tuy gần mà xa tuy xa mà gần. Xa vì cách trở địa hình ngăn sông cấm chợ, vì giống đực giống cái “nàng là phận gái ta là phận trai” và muôn trùng năm tháng ở cách biệt tuổi tác. Nhưng gần, rất gần ở đồng cảm, ở cách bày tỏ của cô qua những trang viết, mà xúc động mới nhất, còn đang toả lan trong tôi là bài “Ba Sao chi mộ”. Thật lòng, m rất cám ơn n. cám ơn người bé như cây kẹo từng vào tù ra khám với thái độ “khó cải tạo được”. Một thứ “nhân thân tốt” đối với riêng tôi.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

nude-dinh_cuong
Tranh họa sĩ Đinh Cường

Sau buổi họp đột xuất, sau nhiều tiếng ong ve, ông nói gà bà nói vịt, cuối cùng cuộc mổ bò chấm dứt lúc 5 giờ chiều. Nắng chưa tắt ngoài cửa nhưng tiếc cái là bia đã hết, đậu phộng rang sạch nhẵn và bốn vỏ bao thuốc lá đã vo viên phơi xác trên bàn nguội lạnh. Cơ quan thống nhất chỉ định ra ba nhân mạng đại diện đi miền Trung để góp chất xám vào cái dự án đình đám nâng cấp chỉnh trang phù hợp với tư duy thời đại.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm thực hiện

do_xuan_te
Nhà văn Đỗ Xuân Tê

Đôi lời thưa thốt: Những ngày nằm bệnh, tôi có cơ duyên được nhà văn Đỗ Xuân Tê từ chốn xa gửi tặng sách. Tôi đã điện thư cám ơn tấm thạnh tình của anh, tôi xem cuốn “Truyện của tôi MỘT THỜI U ÁM” là một trong những toa dược liệu giúp tôi chóng vượt qua được cơn đau. Anh Đỗ Xuân Tê vẫn thường gửi những bài viết đầy tính nhân văn đến diễn đàn Sáng Tạo, là một thành viên trong nhóm, tôi đơm ước muốn có khi sẽ thực hiện một cuộc trao đổi cùng anh liên quan tới chuyện viết văn làm thơ và may cho tôi, anh Đỗ Xuân Tê đã vui lòng cho ý tưởng của tôi được tựu thành. Tuy chưa bình phục, tôi tin là mình “đủ sức” để lái câu chuyện thoát khỏi những thứ “nhạy cảm”, hỏi những điều mà nhà văn Đỗ Xuân Tê sẽ rộng lòng tâm sự, đáp trả. Cám ơn nhà văn Đỗ Xuân Tê.

Hồ Đình Nghiêm (HĐN):  Thưa anh Đỗ Xuân Tê, cầm (hay bồng?) “đứa con tinh thần” của anh trên tay, ấn tượng ban đầu của tôi là nhìn ngay ra một sự khác biệt, một thứ “cổ lai hy”: “…Sách in không bán, chỉ để tặng…(tác giả chịu cước phí bưu điện)…”. Thưa anh, xin anh giải thích cho cụm chữ tôi dùng: “Hào hoa phong nhã, không đẹp không ăn tiền”. Nghĩa cử ấy “xưa nay hiếm”?
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

xe_lam_tren_duong_di_tan

1.
Tiếng người chộn rộn. Gà vịt kêu vang rân. Máy nổ hậm hực, chiếc xe đò đứng bên ruộng vắng mãi lắc lư. Trời rất nắng và khói từ ống bô chổng ngược cứ phun từng chặp một cơn suyễn, ho ra khói đen hôi xăng dầu. Gió từ vuông đất xanh cỏ đi lên, mơn man để làm rõ mùi dầu Nhị thiên đường. Con bé ngồi sát ô cửa tóc rối gục đầu che gương mặt hệt tàu lá chuối, nó luôn để lại ám hiệu trên suốt chặng quốc lộ Một chẳng thể chạy suốt, nó ăn thứ gì mà khi nôn oẹ toàn cả đắng cay và chua lét le. Con đổi chỗ cho Dì chứ mày ngồi đó không chừng mà trúng gió rồi đổ đau.
(more…)