Archive for the ‘Trần Vấn Lệ’ Category

Trần Vấn Lệ

Hồi âm chuông

Chúa Nhật, người ta đi Nhà Thờ.
Ai theo đạo Phật thì đi Chùa.
Tôi, người không đạo, đi đâu nhỉ?
Kìa, lá vàng bay. Thu đến chưa?
(more…)

Trần Vấn Lệ

Khi em đứng trước biển
Em nói: Trời bao la!
Khi anh đứng trước biển
Nói: Em, là nụ hoa!
(more…)

Trần Vấn Lệ

Đà Lạt mùa mưa. Mưa đang mùa. Mưa giòn tan guốc của ai khua. Mưa mười năm trước chân ai guốc chắc lạnh vô cùng mười ngón thơ?

Đà Lạt đang mùa mùa-mưa-bay. Mười năm sau guốc đổi sang giày, ai về lấp lửng mưa lai láng, đường Duy Tân chừ 3 tháng 2!
(more…)

Trần Vấn Lệ

Thấy tôi buồn, bạn khuyên lơn: “Làm thân chiến bại nuốt hờn mà vui!”. Bạn khuyên lạ quá há Trời? Nuốt hờn mà mở miệng cười được sao?

Từng ngày qua như phóng lao. Nhiều năm khốn khổ đi vào đời xưa. Ngẫm thân mình chắc không “vừa” thì ôm cái “Nghiệp” bây giờ lo tu!
(more…)

Trần Vấn Lệ

Vầng trăng Rằm tháng Giêng

Trời thì mưa lê thê
Nàng đi về thật tội
Cái ô che chút tối
Mặt nàng vẫn sáng trưng…
(more…)

Trần Vấn Lệ

Tứ tuyệt

Cỏ thơm, sách vở là Phương Thảo
Em, cỏ thơm lừng, em Thảo Chi
Anh học chữ Nho, ngồi tập viết
Tên em, viết mãi, viết quên đi!
(more…)

Trần Vấn Lệ

Đất khách lang thang một tiếng cười

Lâu lắm, sáng nay tôi gặp lại / một người bạn cũ thuở nhà binh. Bạn già…trông giống như ông Tướng – ông Tướng buồn hiu – Tướng thất tình!

Bạn nắm tay tôi rồi chậc lưỡi: Ồ mày! Thằng Lệ Địa Phương Quân / vẫn “ngon” như thuở Ma Lâm nhỉ / thơ thẩn vẫn đầy ắp mỹ nhân!
(more…)

Trần Vấn Lệ


Thiếu nữ áo lục – Thái Tuấn

Xuân Mai tâm tịnh

Em về tâm tịnh lòng yên
Hương bay trầm tỏa không phiền lụy chi
Trăm năm vẫn tuổi Xuân Thì
Một vườn hoa mộng em về tịnh tâm!
(more…)

Trần Vấn Lệ

Tháng Tư mà có thêm ngày nữa cũng lỡ hết rồi chuyện nước non

Ba mươi sáu năm… nhớ lại: Một Ngày Buồn Thật Buồn. Ban Mê Thuột thành Buôn… Sài Gòn mang tên mới, cái tên ai cũng hỏi “Hồ Chí Minh Là Gì?”.

Cái gì cũng qua đi, Ba Mươi Tháng Tư không vậy! Nó vẫn: Dòng Máu Chảy, vẫn Dòng Nước Mắt Sa! Ôi Việt Nam xót xa, sau một thời chiến trận, đất không nở ra hoa, người không hòa không hợp, nhìn nhau hai mắt chớp, trời đất mờ biển dâu!
(more…)

Trần Vấn Lệ

Sáng hôm nay
một chút
chút gì
em biết không?

Gió heo may
tung tăng
chùm tóc mai em đó!
trước mắt anh, thấy rõ…
(more…)

Trần Vấn Lệ

Mỗi ngày… mình có một bình minh
Một buổi trưa xanh biếc lá cành
Một buổi xế chiều mươn mướt gió
Một hoàng hôn em của riêng anh…
(more…)

Trần Vấn lệ


Thiếu nữ Đà Lạt – Nguyễn Lương Sáng

Hồi âm thư Đà Lạt

Cảm ơn em nhiều lắm đã gửi cho tôi nhìn
tờ giấy trắng mực xanh, bốn mươi năm nhắc nhớ…

Ôi ngày xa xưa đó, vào lớp chờ chuông tan
Thầy, Trò đều mơ màng, phấn bay, mù sương tản…
(more…)

Trần Vấn Lệ

Em biết gì không?
– Nắng đã lên!
Sương còn vài giọt chớp long lanh
Tưởng ai con mắt đang chơm chớp
Anh tưởng ai mà không tưởng em?
(more…)

Trần Vấn Lệ

Một thoáng mơ màng hăm ba năm…
Vươn vai đứng dậy nhớ nơi nằm
Mà thôi, vuốt lại drap cho thẳng
Nghe thoảng hơi mình ngỡ cố nhân!
(more…)

Trần Vấn Lệ


Cố thi sĩ Cao Tiêu (1929-2012)

Vĩnh biệt ông Cao Tiêu
mưa nắng nhiều không đủ
để cho lòng tôi nhớ
một người rất yêu Thơ!
(more…)

Tóc gió

Posted: 07/02/2012 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

Chưa bao giờ như trưa đó gặp em:
Gió nhiều quá! Tóc em hình ảnh gió!
Đường gân xanh trên tay em thật rõ
Nỗi nhọc nhằn không ngọn gió nào bay…
Anh hẹn em có hơi muộn trong ngày
Em bỏ việc và hai tay bưng tóc…
Thường gặp nhau thì người ta hạnh phúc
Anh với em thì chẳng gặp nhau luôn
Tưởng là vui nhưng trưa đó em buồn
Em sợ anh không thương-em-nhiều lắm!
Gió chỉ làm trái tim anh thêm cảm
Thêm vì em mà ghét gió, thương em!
(more…)

Trần Vấn Lệ

Người buồn vẽ nắng vẽ mưa
Tôi buồn vọc chữ vẽ thơ một mình
Nắng mưa còn có cái hình
Thơ tôi con chữ vô tình cứ bay…
(more…)

Trần Vấn Lệ

Mây trôi và mây trôi

Không biết ai làm gió thổi mây ngàn tôi bay… Có phải em là ai? Là ai thì tôi nhớ!

Có những khi nói lỡ, biết lỡ thì làm sao? Mặt người ta cau cau, lòng của mình se sắt…
(more…)

Trần Vấn Lệ


Portrait and Poem Painting, 1961 – Larry Rivers and Frank O’Hara

Câu cuối một bài thơ

Đêm cuối năm. Giờ chót của năm. Tôi không buồn ngủ. Chưa đi nằm.
Ngoài hiên trăng sáng, vầng trăng sáng, một nửa vầng trăng cũng sáng trưng!

Sáu mươi phút cuối, tôi làm chi? Nhớ bạn bè xa chớp chớp mi?
Mở máy nhìn chơi, mi chớp chớp, một hàng con chữ xếp hàng đi…
(more…)

Trần Vấn Lệ

Tôi về mấy bữa

Tôi về chim cũng quay về luôn
Chim hót mừng tôi rất dễ thương
Mai mốt tôi xa chim chắc nhớ?
Có ai nghe nhỉ tiếng chim buồn?
(more…)

Trần Vấn Lệ

Tang thương đến cả cái tên trường

Không ai dám đổi tên trường tôi cả
Chỉ mình tôi:
Bùi Thị Xuân,
Bùi Thị Hạ,
Bùi Thị Thu,
Bùi Thị Đông!
Tôi xa trường tháng Tư năm Bảy Lăm
Tôi không được “lưu dung” mà phải đi “cải tạo”
Tôi buồn chứ! Tôi rất buồn, ứa máu!
Người ta nói tôi là Sĩ Quan
Người ta nói tôi là Lính Đầu Hàng
Tôi không chịu. Tối lắc đầu. Tôi lên xe chở lợn.
Học trò tôi vẫy tay, lưu luyến.
(more…)

Trần Vấn Lệ


Morning sleep – Nadjib Kamgar

America morning

Mai sau xin chớ làm người
Làm cây khuynh diệp trường Bùi Thị Xuân

Buổi sáng hồn nhiên. Gió nhẹ nhàng. Dĩ nhiên có lạnh. Đã Thu sang…
Bầy chim se sẻ chừng chưa lạnh vẫn hót vang lừng trên nhánh soan…
(more…)

Trần Vấn Lệ


Thiếu nữ áo trắng khăn quàng xanh – Thái Tuấn

Mười nhớ mười thương

Xe em chạy để bụi mù
Nhìn theo mà ngỡ sương Thu cuối đường…
Một lòng chín nhớ mười thương
Rồi thêm một nhớ, dễ thường vì ai?
(more…)

Trần Vấn Lệ


Cố thi sĩ Hà Thượng Nhân (1922-2011)

Kỷ niệm của tôi

Khi ông Kelton mất
Bác gọi phone cho tôi
Bây giờ…tin Bác mất
Tôi đọc trên báo thôi!
(more…)

Trần Vấn Lệ

Bùi Thị Xuân Bùi Thị Thu

Khi Thầy còn dạy các em
Đôi khi nhớ thuốc ra thềm, mấy hơi
Thầy hay chọc các em cười
Bởi thầy còn trẻ, còn vui còn đùa…
Ai ngờ tháng Tư…mình thua
Thầy đi trình diện bị lùa lên xe
Có em nhìn thấy mắt nhòe
Có em gục ngất bên lề đường hoa…
Các em ơi Thầy mù lòa
Hai con mắt cũng mù sa sa mù…
(more…)

Trần Vấn Lệ

Viết tại Los Angeles

Hôm nào nắng, trời không mây trắng!
Los Angeles buồn, buồn lắm, không mây.
Chỉ khói những nhà máy bay, khói những nhà lầu bay.
Los Angeles mịt mù ngay trong buổi trưa rực rỡ.
Bầu trời mắc cỡ
xám xanh mờ ảo ngậm ngùi.
Nếu không có những nụ cười
không ai yêu nước Mỹ!
Nếu không có những tiếng gọi nhau lí nhí
Người ta không biết có trường học trong vòm cây xanh.
(more…)

Trần Vấn Lệ

Lâu rồi
Em nhỉ quá lâu
Mình chưa đổi áo
Qua cầu gió bay…

Lâu rồi
Lâu lắm, chiều nay
Cảm ơn em đã
Đứng đây đợi chờ…
(more…)

Trần Vấn Lệ

Sáng nào cũng chải đầu, tóc rớt một nhúm tóc. Ngày nào cũng vuốt tóc mà sầu có hết đâu!

Tóc rụng rồi mọc lại. Sầu bớt rồi lại tăng? Như thế thì mỗi năm, sầu chỉ thêm không bớt?

Sống mỗi ngày một ngộp những tin buồn báo in. Sống vẫn hoài đinh ninh: “Sau cơn mưa trời sáng”

Sống, tại sao chỉ chán: “Đời có gì vui đâu?”. Không lẽ than một câu, than hoài, lòng muốn khóc!
(more…)

Trần Vấn Lệ

Ba năm rồi chào em thiên thu

Chiều Ban Mê Thuột. Chiều mưa bay. Người đi…Tiếng súng vọng vang hoài. Ba mươi năm lẻ còn nghe súng mà trước cửa nhà không bóng ai…

Tiếng súng vang về trong chiêm bao, dưới lừng lũng thấp, trên đồi cao, bên đầu tóc bạc ngày thêm bạc, bên nỗi buồn. đau, ai đớn đau?
(more…)

Trần Vấn Lệ

Như mưa bất chợt

Lẽ nào nắng sớm mưa khuya
Buồn đi đâu cũng trở về với tôi?

Lẽ nào ngồi đợi nước sôi
Câu thơ vừa bật ra rồi bay xa?
(more…)

Trần Vấn Lệ

Vô ưu

Người đàn bà vạch áo cho con bú
Bên lề đường đứa nhỏ ngủ ngon.

Người đàn bà thật dễ thương
Làm chuyện bình thường của một người Mẹ.

Buổi chiều nắng xế
Tôi thấy mắt của nàng như chứa chan giọt lệ.
(more…)

Trần Vấn Lệ

Bạn tôi vào Nhà Dưỡng Lão, cầm theo hai tấm khăn lau, một chiếc áo ấm bạc màu, một cái bê rê thời lính… Bạn tôi dù không “quyết định” nhưng chiều con cháu mà… thôi! Tám mươi mấy tuổi, đủ rồi cho một cuộc đời chấm hết! Bạn tôi nằm yên, thở mệt, mỉm cười nghĩ chuyện phù du, nói chuyện với tôi, đâu đâu, không có mở đầu, kết thúc…
(more…)

Trần Vấn Lệ
Gửi bạn tôi, Đỗ Hồng Ngọc, Sài Gòn, VN

Bạn mình mất Mẹ, bạn mình buồn. Mình cũng buồn lây, cơm hết ngon! Nắng xuống, chiều lên, trời rất lạnh. Không chừng mưa tới lúc hoàng hôn…

Bạn ở Việt Nam, mình ở Mỹ. Mười ngày xa lắc mới hay tin! Đường xa không lối về thăm bạn, làm mấy câu thơ được mấy tình?
(more…)

Trần Vấn Lệ

Buổi sáng, xe quét đường quét sạch cả mù sương!
Hai lề phố hoa nở đỏ thắm thiết môi hường!

Good Morning dễ thương với ai dù dễ ghét!
Buổi sáng không ai mệt dù đi bộ dài dài…
(more…)

Trần Vấn lệ


Yingluck Shinawatra

Hôm nay, nước Thái Lan có Thủ Tướng Đàn Bà! Toàn dân, trẻ tới già ai cũng đều vui sướng! Nước Thái Lan như lớn vì có sự công bằng. Nước Thái Lan hiên ngang từ nụ cười rất đẹp. Cảm ơn cô Yingluck mở một chương sử hồng! Nước Thái Lan núi rừng và biển sông thức dậy!
(more…)

Trần Vấn Lệ

Bạn tôi về Pleiku
Thăm lại người tình cũ
Bốn mươi hai năm lỡ
Bởi vì xa hoài xa…
(more…)

Trần Vấn Lệ

“Tôi hỏi Người: Người sống với nhau như thế nào?
Tôi hỏi Người: Người sống với nhau như thế nào?
Tôi hỏi Người: Người sống với nhau như thế nào?”

Hữu Thỉnh có một bài thơ.(*)
Tựa đề là Hỏi.
Bài thơ có Chín câu.
Câu đầu hỏi Đất.
Câu thứ Hai, Đất trả lời
Câu thứ Ba, hỏi Nước.
Câu thứ Tư, Nước trả lời.
Câu thứ Năm, hỏi Cỏ.
Câu thứ Sáu, Cỏ trả lời.
Câu Thứ Bảy, Thứ Tám, thứ Chín, hỏi Người.
Không có câu thứ Mười.
Không có câu trả lời.
(more…)

Trần Vấn Lệ

Hỡi tất cả đồng bào! Đứng dậy!
Kể từ nay quyết lấy lại Quyền:
Con người được sống bình yên
Công Dân phải có cái Quyền Công Dân!
(more…)

Tứ Diệu Đế

Posted: 09/06/2011 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

Ngày buồn nhất: Ngày hôm qua: Người tôi thương nhất vừa xa Mẹ hiền! Mặt trời buổi sáng mọc nghiêng, từng tia nắng ngọt đâm xuyên tim người! Mẹ nằm đó đã ngậm cười, người con chí hiếu vẫn ngồi một bên. Mặt trời lúc đó đang lên, từng giọt nước mắt người viền chân mây…
(more…)

Trần Vấn Lệ

Tháng Sáu trời mưa. Tháng Sáu buồn. Ai vừa nói thế lúc mưa tuôn từ trên mái ngói ra sân gạch lòng ngỗn ngang chăng vạn dặm đường?
(more…)