Lưu trữ cho Tháng Mười Một, 2012

Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên

Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26], [27], [28], [29], [30], [31], [32], [33], [34], [35], [36], [37], [38], [39], [40], [41], [42], [43], [44], [45], [46], [47], [48], [49], [50], [51], [52], [53], [54], [55], [56], [57], [58], [59], [60], [61], [62], [63], [64]

Nguyễn HọcLâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui

Tới tháng giêng 1967 cả nước trong tình trạng hỗn loạn. Những cuộc đụng độ đã nổ ra, một vài nơi đã có tiếng súng. Các cơ quan đảng, chính phủ tê liệt. Sản lượng các nhà máy tụt xuống, một số nơi đóng cửa. Giao thông đình trệ. Lâm Bưu và Giang Thanh đứng đầu đám nổi loạn, đưa ra các khẩu hiệu: “Lật đổ tất cả”, “Tiến hành nội chiến”.

Xí nghiệp, trường học phân hoá làm 2 phe phái. Các nhóm tạo phản vũ trang tiếp tục tấn công các cơ quan đảng uỷ. Những người phe cánh của đảng cộng sản – “phần tử bảo hoàng” – đánh nhau chống lại chúng. Dù vậy cả trong đảng bộ cũng không có hoà bình. Những người lãnh đạo cũng chia năm xẻ bẩy, hung hăng tấn công lẫn nhau, đồng thời mỗi người cũng hy vọng sẽ chiếm thế thượng phong và giành được quyền lực.
(more…)

Chu Thụy Nguyên


Nón lá áo dài – Phan Minh Tâm

Nhẹ nâng vành nón lá
buổi chiều hôn mê
Thoăn thoắt chân hoang bước ra từ trang sách
mở con mê lộ cuối chân trời.
(more…)

Trần Vấn Lệ

Cuối tháng Mười buồn quá: bão Sơn Tinh lộng hành. Philippines, Việt Nam, Tàu Lục Địa tan tành. Bão đi qua, càn quét cái thương và cái ghét, để lại cái hoang sơ…

Bão không phải Giấc Mơ mà là Cơn Ác Mộng!
Bão làm đau người sống, người chết bão không tha!
Trên đường bão đi qua, Huế còng lưng chịu đựng.
Mạ Ba chắc lạnh cóng. Mưa trên trời, mưa sa…
(more…)

Trần Nguyên Đán

khi không, tôi bị nhốt trong nhà thờ
tôi tự nhốt tôi
để tìm cảm nhận cho một ý thức bị giam cầm
chẳng cảm nhận gì ráo
tôi hoàn toàn tự do   (more…)

Nguyễn Mạnh Trinh


Nhà thơ Cao Thoại Châu

Cao Thoại Châu là tên của một thi sĩ thành danh từ những năm cuối thập niên 1960,1970 của hai mươi năm văn học miền Nam. Những bài thơ đăng trên những tạp chí văn nghệ thời đó như Văn, Nghệ Thuật, Khởi Hành, Văn Học, Thời Tập… với một bản sắc riêng, là những trầm khúc buồn của những bài bảy chữ , tám chữ mang phong vị hành, có một chút gì trân trọng với đời, với ngươì nhưng cũng có nỗi niềm của lãng mạn trộn lẫn với thực tại nhiều điều không được như ý. Thi sĩ đã sinh sống trên nhiều vùng đất nước với những địa danh như Châu Ðốc, Kontum, Pleiku, Long An và đã để lại dấu ấn rất nhiều trong thơ của ông. Những nơi chốn ông đã sống từng phần đời mình với những kỷ niệm buồn nhiều hơn vui. Những nơi chốn đó đã thành kỷ niệm, thành một phần xương thịt của chính mình.
(more…)

 
Nhạc: Phan Ni Tấn
Thơ: La Toàn Vinh
Tiếng hát: Hồng Biển
Hòa âm: Studio Sao Biển
Nguồn: La Toàn Vinh gửi YouTube link

Lữ Quỳnh

Ở tận cùng sự đau khổ là niềm hoan lạc của hạnh phúc? Hắn nhớ rõ ràng hắn đã nghĩ như thế vào một ngày cảm thấy tuyệt vọng vô cùng, vào một ngày hắn nhìn mảnh trời xanh bị cắt xén bởi mái tôn nhà ngục và hàng cây chi chít dây kẽm gai mà mơ tưởng tới hình ảnh thân yêu đã có trong quá khứ. Hắn chỉ có quá khứ để nghĩ tới. Dù cho hắn biết với quá khứ, chỉ nên ngã nón chào. Hắn biết điều ấy rõ lắm, nhưng điều ấy chỉ có thể có với một người còn tương lai. Với hắn thì tương lai mù thẳm. Hắn đang sống mỗi ngày với các động tác như nhau, với một thứ không khí, và trí tưởng tượng cùng quẩn bởi không một dự phóng, không một khung cảnh đổi thay. Hắn chỉ biết chịu đựng. Và phút mà hắn khám phá ra cái điều ở cuối sự đau khổ là niềm hoan lạc của hạnh phúc là phút sự tuyệt vọng đã làm giác quan hắn tê liệt hẳn.
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

Một ngày với Nguyễn Quế Phương

Cha và con rong chơi suốt một ngày
Hai hạt bụi
Bay!
Nam Cali lạnh. Nắng đẹp
Nam Cali lạnh. Con rất đẹp
Cha già hồn nhiên. Con trẻ hồn nhiên
Cha không có nhà. – Có sao đâu ba!!!

Đường trăm lối rộng
Căn nhà di động
Chiếc xe cà tàng
Cha lái đàng hoàng
Cho con ngắm cảnh
Đất trời quá bảnh
Con cười thiệt ngon

(more…)