Lưu trữ cho Tháng Mười Một, 2012

Trang Châu

Sau khi về hưu ông Vĩnh kiếm được cho mình một công việc mới. Một công việc mà ông bí hiểm trả lời bạn bè, khi họ hỏi ông làm gì cho hết thì giờ trong ngày, rằng ông đi làm việc thiện. Nếu có ai gặng hỏi thêm công việc thiện là công việc gì thì ông làm thinh hoặc nói lảng sang chuyện khác. Ông Vĩnh tự nhủ với một chút tự kiêu rằng chỉ có ông mới thích hợp với loại công việc từ thiện ấy. Trước tiên, theo ông, công việc nầy đòi hỏi phải có sức khoẻ. Không rượu, không thuốc lá, lại là người ham thích thể thao, lúc trẻ là bóng đá bây giờ là bóng bàn, vũ cầu nên dù đã ở tuổi sáu mươi ông Vĩnh vẫn còn giữ được vóc dáng của một thanh niên khỏe mạnh. Ông Vĩnh được bạn bè  liệt vào hạng đẹp lão. Thời trai trẻ ông Vĩnh có biệt danh Vĩnh Alain Delon vì ông có nét hao hao giống tài tử gạo cội điện ảnh Pháp của những thập niên 60, 70. Nhưng ưu điểm nhất của ông Vĩnh là tài ăn nói lôi cuốn. Có bà đã phải thốt lên: “ Ông Vĩnh mà mở miệng thì cóc trong hang cũng phải nhảy ra! ”
(more…)

Người về

Posted: 09/11/2012 in Thơ, Thương Tử Tâm

Thương Tử Tâm

người về chân dẫm lên trí nhớ
phố cũ hè xưa khuất cố nhân
cuối đời mộng đã là dâu bể
vẫn cố tìm nhau khóc một lần
(more…)

Phan Ni Tấn


Đường phố Sài Gòn – Direk Kingnok

Nhạc: Phan Ni Tấn; Thơ: La Toàn Vinh; Hòa âm: Phạm Hồng Biển; Tiếng hát: Diên An

ban_ky_am

Nguồn: La Toàn Vinh gửi bản ký âm nhạc và mp3 file.

Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên

Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26], [27], [28], [29], [30], [31], [32], [33], [34], [35], [36], [37], [38], [39], [40], [41], [42], [43], [44], [45], [46], [47], [48], [49], [50], [51], [52], [53], [54], [55], [56], [57], [58], [59], [60], [61], [62], [63], [64], [65], [66], [67]

Nguyễn HọcLâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui

Tôi vẫn còn lẩn trốn trong nhà máy, 27-7-1968, Mao ra lệnh cho công nhân sáu “nhà máy tự quản” và các “đội tuyên truyền công nhân” dưới sự điều hành của một nhóm thuộc Sư đoàn 8341, đến chiếm Đại học Thanh Hoa. Mao quyết định, trường Đại học Thanh Hoa và Bắc Đa cũng sẽ thực hiện dưới hình thức tự quản.

Thanh Hoa, một trong số đại học tốt nhất, nổi tiếng nhất trong nước, đặc biệt về ngành khoa học và kỹ thuật. Những sinh viên nổi loạn cũng xuất phát từ trường đại học nổi tiếng Bắc Đa. Mùa xuân 1966, Vương Quang Mỹ, phu nhân Lưu Thiếu Kỳ, phụ trách đội công nhân được cử đến Thanh Hoa tiến hành Cách mạng văn hoá. Bà đã ủng hộ lãnh đạo đảng, trái ý kiến của số đông phái cải cách và sinh viên. Đến tháng Tư 1967, sinh viên trả thù, sau khi một người trong ban lãnh đạo sinh viên, Khoái Đại Phú, tấn công quyết liệt bà. Năm 1963, Vương Quang Mỹ, với cương vị phu nhân Chủ tịch nước đón tiếp vợ chồng Tổng thống Indonesia Sukarno, bà mặc bộ quần áo truyền thống “Chí bảo”, đeo chuỗi thạch ngọc. Sinh viên viện cớ, đây là bằng chứng bà theo lối sống sa hoa của tầng lớp tư sản. Trong thời kỳ đấu tố, Đại học Thanh Hoa năm 1967, sinh viên ép buộc bà mặc bộ quần áo “chí bảo”, lấy dây xâu 2 quả bóng bàn đeo lủng lẳng vào cổ trong khi hàng ngàn sinh viên hô vang khẩu hiệu đả đảo. Từ đó, trường Đại học trở thành vô chính phủ, không người điều hành. Bây giờ muốn khôi phục lại trật tự, Mao không ngần ngại sử dụng sức mạnh.
(more…)

Văn Công Mỹ

Đi. Đi, em. Chúng ta ra công viên
Bầu trời hôm nay mây trắng rất hiền
Câu nói chào nhau… nhẹ nhàng trong gió
Tụi mình thầm thì… hai tiếng thiêng liêng
(more…)

Nguyễn Mạnh Trinh

Tôi đọc những bài thơ đầu của Lâm Hảo Dũng khi tôi ở Pleiku những năm đầu của thập niên 70. Lúc ấy chiến tranh thật khốc liệt và tuổi trẻ chúng tôi vật vã theo với đà chiến cuộc. Bạn bè, có đứa vừa đùa giỡn với nhau ở bãi đậu phi cơ thì đã vội ra đi trong một phi cụ không về, thân xác vỡ trên trời. Bạn bè vừa bù khú tối hôm qua, vừa ngâm những câu thơ biên tái vừa bi thảm vừa hùng tráng, mấy ngày sau đã thành tử sĩ thân xác gói trong poncho để trở về đất mẹ. Và đời sống lúc ấy, với hiện thực đầy mầu đen tối, thì những câu thơ, như : “Chư Pao ai oán hờn trong gió / mỗi một khăn tang một tấc đường” truyền cảm và tạo rung động biết bao.
(more…)

Hoa đẹp

Posted: 08/11/2012 in Hà Thúc Sinh, Thơ

Hà Thúc Sinh


Thiếu nữ áo trắng quàng khăn xanh – Thái Tuấn

Em đẹp em chẳng biết
Chỉ có chiếc gương nhìn
Chiếc ghế em sung sướng
Áo quần em rõ hên.
(more…)


 

[Bản ký âm PDF]

Nhạc: Vũ Thái Hòa
Tiếng hát: Diệu Hiền
Nguồn: Tác giả gửi bản ký âm và YouTube link

Phạm Tín An Ninh

Tôi vô cùng ngạc nhiên, khi nhận được một thiệp mời đám cưới gởi qua đường bưu điện, danh tánh nhà trai, nhà gái và cả cô dâu chú rể đều xa lạ. Gần nửa giờ ngồi “điểm danh” tất cả bà con, bè bạn xa gần, vợ chồng tôi và mấy đứa con cũng chẳng tìm ra “tông tích” họ là ai. Nghe bạn bè kể lại, một số không ít người Việt mình thích có nhiều thực khách tham dự tiệc cưới của con cháu. Khách càng đông càng chứng tỏ được thế giá của gia đình. Vì vậy có người chỉ gặp ai ở đâu đó một lần thoáng qua, cũng có thể trở thành “quan viên hai họ”. Hơn nữa, ở cái vương quốc nhỏ bé và hiền lành này, muốn tìm ai cứ việc mở cuốn điện thoại niên giám hoặc vào guleside gõ cái tên là có ngay số phone và địa chỉ. Cũng có thể là do một ông bà khách nào đó được mời nhưng hồi báo không thể tham dự được nên vợ chồng tôi được chọn để “điền vào chỗ trống cho có đầy đủ ý nghĩa”?
(more…)

Nguyễn Đông Giang

Ôi ! Hội An , tôi chỉ là khách lạ

• Tặng quý Anh Chị đồng nghiệp T/TQC /HA trước 1975
• Tặng các em học trò của tôi trường Trần Quí Cáp Hội An

Tôi đến đây cùng bọc giấy dầu
Gói sách vở, áo quần và nỗi mệt
Gói cô đơn và nhung nhớ mông lung
Tôi đến đây bụi đường vai còn nặng
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

Duy Khiêm Ngọc Diễm

bốn nô-văm hai ngàn mười hai này con đi lấy vợ
lòng bố mẹ vui mở hội tết trùng dương
ừ nhỉ cao trào 40 mươi năm trước đã lên vai cụ
40 con bây giờ nom hãy còn tơ
mừng con níu áo người thương đúng lúc kịp thời
ôi gậy như ý nhiệm mầu đã lần dò ra đường sáng
mặt ngọc ngời men tơ đẹp diễm kiều
(more…)

Khải Nguyên

Loan vừa dắt xe đến cổng cơ quan, bà Tám đã bước tới to nhỏ :

– Loan! Mày biết chuyện gì không! Tao thấy chồng mày vào tiệm mát xa.

Loan gạt phắt :

– Thôi đi bà! Đừng có nhiều chuyện!
(more…)

Tùng Nguyên

Nhạc: Tùng Nguyên; Hòa âm: Paul Việt; Tiếng hát: Minh QuangBạch Trà
[Bản ký âm PDF]

Nguồn: Tác giả gửi bản ký âm nhạc và mp3 file.

Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên

Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26], [27], [28], [29], [30], [31], [32], [33], [34], [35], [36], [37], [38], [39], [40], [41], [42], [43], [44], [45], [46], [47], [48], [49], [50], [51], [52], [53], [54], [55], [56], [57], [58], [59], [60], [61], [62], [63], [64], [65], [66]

Nguyễn HọcLâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui

Mùa xuân 1968, Giang Thanh hằn học tấn công tôi, nhưng Mao không có một động thái nào ngăn cản vợ.

Cuộc tấn công bắt đầu nhằm vào từ vợ tôi. Khang Sinh quyết định cho tên Lý Liên vào danh sách bọn phản cách mạng giấu mặt. Quá khứ của vợ tôi không có gì bí mật với ai, Khang Sinh chẳng cần khó nhọc gì để biết vợ tôi từng làm việc cơ quan người Anh, cũng như người Mỹ, ngoài ra, còn có người thân ở Đài Loan. Đó là ba điều họ nghi ngờ vợ tôi. Liệu cô ta có phải gián điệp Anh, Mỹ, Quốc dân đảng? Cũng có thể vợ tôi làm việc cho cả ba? Khang Sinh yêu cầu tiến hành điều tra cẩn thận trường hợp Lý Liên.
(more…)

Trần Vấn Lệ

Bạn gửi cho mình Đà Lạt xưa…
Những ngày Đà Lạt nắng, những ngày Đà Lạt mưa
Nắng mưa Đà Lạt đều xanh mướt
Như tóc người yêu thuở ngẩn ngơ…
(more…)

Tưởng Năng Tiến

Lời thưa đầu:

Gần như thành thông lệ, cứ vào cuối năm, mọi người sẽ có dịp nghe Những Câu Nói Ấn Tượng Nhất Trong Năm do nhiều tác giả phổ biến. Mỗi năm một tuổi, tôi bây giờ bắt đầu nghễnh ngãng nghe (e) không được rõ như trước nên bắt đầu có thói quen theo dõi thời sự bằng hình.

Chục tấm ảnh này, tôi xem được trong vòng 10 tháng đầu năm 2012. Chắc chắn, từ đây đến hết năm, còn nhiều hình ảnh khác “ấn tượng” hơn, sẽ được sưu tập và phổ biến bởi những blogger chuyên nghiệp – vào cuối năm nay. Mong thay.

Trân trọng,

Tưởng Năng Tiến
04 tháng 11 năm 2012
(more…)

Chu Thụy Nguyên

…của giấc mơ đuôi nheo
thơ hoang địa viết vội
môi nóng lời tự tình
bại liệt những vòng tay.
(more…)

 
Nhạc: Phạm Anh Dũng
Thơ: Hồng Khắc Kim Mai
Tiếng hát: Hạnh Nguyên
Hòa Âm: Quốc Dũng
Video: Vinh Nguyễn
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Hồ Đình Nghiêm

Nếu như hoa biết chiều nay rụng,
Âu cũng vui mà nở sáng nay
”.
(Tô Thùy Yên)

Tôi thuê phòng trọ ở một nơi khuất lấp. Đường vào lắc léo, lối đi quanh co. Ngay cả tôi, những đêm về muộn đã có khi bước nhầm, chân ngao ngán dẫm sai ngõ tối.

Địa hình chẳng thuận lợi đối với bất cứ ai muốn đến gõ cửa, kể cả lão phát thư. Ông ta có máu khôi hài đen: “Cậu quỵt nợ, lường tình, gạt bạn hay sao mà trốn chui trốn nhủi ở chốn sơn cùng thủy tận này?” Tôi luôn cảm tình với những kẻ có óc hài hước, vì vậy, theo lời gạ gẫm, tôi đã bán chiếc xe đạp cho ông ấy với giá rất “văn nghệ”. Bèo? Không đúng. Lấy giá tượng trưng, đủ để trả vài món nợ nhỏ và khao Thuyền Quyên một chầu cơm bụi. Quyên cũng có máu diễu trong người. Cô hỏi tôi: “Sao khi không anh hạ thủ chặt đứt đôi chân mình đi?”
(more…)

Chân dung em

Posted: 06/11/2012 in Thơ, Trần Phù Thế

Trần Phù Thế


The portrait – Trần Thị Hà

ta vẽ em như cây cầu
cầu tre lắt lẻo làm đau chơn người
thân em mưa nắng một đời
sá chi nghe chán những lời khen chê
(more…)

Nguyễn Lệ Uyên

Thông tin về việc bà Sáu Linh bị ngã từ thềm nhà xuống sân lan nhanh như vệt dầu trên mặt nước. Đầu trên, xóm dưới ai cũng hay. Mọi người hớt hãi, ùn ùn kéo tới đông nghìn nghịt. Người sau vin vai người trước hỏi: Bị làm sao không? Nghe nói té cái đùng. Té từ hiên xuống sân. Té kiểu đó thì còn gì thân!… Tiếng ai đó trong bọn rên lên: Thiệt vô phúc.

Vòng trong vòng ngoài lèn cứng. Họ ngồi trên bờ sân, níu hàng rào bông bụt, đứng lố nhố ngoài truông nhóng vào, cố sao cho cặp mắt mình được chạm tới thân thể bà Sáu Linh, nhìn thật rõ ràng sự thể bà ngã bổ nhào. Nhưng chỉ chừng đó, không ai biết được gì thêm, bèn quay ra bàn tán:

-Thằng Quảng mới lạ. Làm lớn thế, lắm tiền nhiều của, quyền lực cùng mình không nuôi nổi mẹ mà lại đổ lên vai thằng què.
(more…)

Hồ Chí Bửu


Thiếu phụ quàng khăn xanh – Lê Phổ

Kính thưa em

Tặng Minh Dung

Mẹ của mấy thằng con trai quậy
Nuôi lớn lên để thiên hạ nhờ
Con gái thì gả về miền tây xa lắc
Không có đứa nào giống bố làm thơ
(more…)

Hà Việt Hùng

Nhạc: Hà Việt Hùng; Hòa âm: Đỗ Hải; Tiếng hát: Thùy Dương

[Bản ký âm PDF]

Nguồn: Tác giả gửi bản ký âm nhạc và mp3 file.

Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên

Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26], [27], [28], [29], [30], [31], [32], [33], [34], [35], [36], [37], [38], [39], [40], [41], [42], [43], [44], [45], [46], [47], [48], [49], [50], [51], [52], [53], [54], [55], [56], [57], [58], [59], [60], [61], [62], [63], [64], [65]

Nguyễn HọcLâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui

Quan hệ của tôi với Mao xấu đi. Việc không tham gia tích cực trong chiến dịch chính trị gây cho Mao sự nghi ngờ về lòng trung thành. Chẳng cần phải ủng hộ phe đối lập, chỉ cần ai đó đứng bên ngoài cuộc tranh giành chính trị do Mao phát động, có lẽ chỉ cần như vậy cũng đủ bị Chủ tịch nghi ngờ rồi.

Dấu hiệu đầu tiên rõ nhất thể hiện không hài lòng của Mao với tôi, ngày 13-6-1967. Hôm ấy Mao đi Vũ Hán, đây là lần đầu tiên từ khi tôi trở thành bác sĩ riêng, ông không bảo tôi đi cùng. Thay thế tôi, một bác sĩ quân y do Lâm Bưu giới thiệu.
(more…)

Amy Lowell (1917)
Anne Nguyễn chuyển ngữ

A Lover

If I could catch the green lantern of the firefly
I could see to write you a letter.

Tiểu Thư

Lao xao đom đóm bay vờn
Đèn lồng lục biếc chập chờn miên man
Phải chi bắt được, hỡi nàng
Lòng anh sẽ gửi vào trang thư tình

Amy Lowell (1917)
Anne Nguyễn chuyển ngữ

Kha Tiệm Ly

Tưởng rằng,

Tổ tiên có lắm bậc đại hiền,
Tử tôn ắt nhiều người cao đức.

Ngờ đâu,

Cây cha thẳng, mà tủa cành, nhánh cong queo,
Giống mẹ lành, lại trỗ trái, hoa đắng nghét!
Thương cho các ông thầy Lão Đam, Mặc Địch, Khổng Khâu,
Lại có mấy thằng trò Bàng Quyên, Hòa Thân, Hòa…Thiết (!)
Lời cũng như sách, đều dạy phong ngôn hòa ái, khiêm cung,
Mặt dẫu giống người, nhưng quen dã tính hung hăng, tàn ác.
Với kẻ thù, mi quen tuồng làm tớ làm tôi,
Với đồng bào, mi giở thói sát nhơn sát đức!
(more…)

Nhất Linh

Tôi vừa ở Sở về, nghĩ đến thân mình lầm than mà buồn tình thế sự. Hai buổi đi về công việc càng làm càng thấy chán nản, đời mình thật là lạt lẽo vô cùng, lắm lúc muốn ẩn thân một nơi thôn dã, đối với đời không có tiếng tăm gì là đủ; nhà giầu, có công việc làm đây không chút gì bổ ích cho ai, ra luồn vào cúi mà vẫn không sao rút ra được.

Đương băn khoăn thời thấy một người đi vào trông hơi quen quen, đứng dậy nhìn kỹ thời té ra anh Trần Lưu, trước cùng học với tôi trường Luật. Năm nọ ăn mặc tây, bây giờ trông lạ hẳn đi: mình mặc cái áo the thâm, đầu đội nón dứa, tay xách cái khăn gói to như người ở phương xa đến, thấy tôi thì tươi cười mà cúi chào, chứ không bắt tay nhau như trước nữa.
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

Luống thu phân

tóc rẽ sóng bạc đầu
nhăn thêm từng luống biển
một đời người trước sau
ước còn nhau tặng hiến
(more…)

Vũ Thi

Con giun có đường đi của con giun, con dế có đường đi của con dế, con người có đường đi của con người. Khi tiếng gà gáy sáng vang lên, vạn vật như cựa mình thức dậy, loài vật ăn đêm chui vào hang yên nghỉ, loài chim cất cánh bay đi kiếm mồi, đó là sự tuần hoàn trong trời đất! Mọi sinh vật đều có chỗ mà ở, có đường mà đi, có mồi mà ăn, song cứ ngẫm trong muôn loài con người là khổ nhất! Mà khổ thì cũng phải thôi vì hắn mang trong mình tính tự đại! Các bạn thử nghĩ mà xem, loài thú có chúa trời hay phật pháp gì đâu, có lẽ trong điểm này, đứng trên quan điểm đạo học mà ngẫm thì sự thánh thiện luôn tồn tại trong chúng! Cứ ngắm một đàn gà gặp quạ, gà mẹ giương mỏ, xòe cánh mà gào, mà thét, mà che chở cho gà con, còn bác gà trống thì sợ bạt vía, rúc đầu vào bụi rậm mà lánh nạn, nhưng nếu mà gặp loài vật trên cạn, thì bác gà trống ta xòe cánh, gân cổ mặt đỏ như say rượu xông vào quyết tử. Thiên nhiên là như thế đấy, vậy xin các nhà bác học thử lý giải xem sao? Chắc trong lĩnh vực này kể ra cũng khó! Chỉ có loài người mới có cái tính tự đại đến ghê gớm. Tôi xin kể một câu chuyện trong gia đình tôi thôi làm ví dụ, tôi có một người vợ, nàng rất đẹp nên càng đáng yêu. Nàng yêu chồng, thương con đến phát sợ! Nhất nhất công việc gì nàng cũng thấy, cũng tường nên cả gia đình tôi nhiều khi phát hoảng, nàng thường hay giải thích:
(more…)

Nhớ thân phụ

Posted: 04/11/2012 in Châu Thạch, Thơ

Châu Thạch

Khuya thức giấc nghe ngoài kia trở gió
Trời đổi mùa như tuyết ở trong da
Khoác cánh mùng, lần bước đến phòng Ba
Sợ đêm lạnh người già chăn chiếu lệch.
(more…)

Thụy Khuê

Đã đăng: [Phản xạ phê bình], Chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13]


Vase with oleanders and books – Vincent van Gogh

Phê bình ý thức, phát xuất từ Thụy Sĩ, có thể coi như chiếc cầu nối giữa hai dòng phê bình lớn: dòng ngữ học, phát triển nửa đầu thế kỷ XX ở Nga và dòng ký hiệu học, phát triển nửa sau thế kỷ XX, ở Pháp. Nếu các nhà hình thức Nga chuyên chú vào việc khảo sát văn bản, gạt ra ngoài những yếu tố khác như lịch sử, xã hội, tác giả, và các nhà bác ngữ học Đức đưa ra một cái nhìn toàn bộ về văn học sử và văn chương Âu Châu, thì các nhà ý thức ở Genève, chú ý đến quan hệ nội tại giữa người đọc và người viết.
(more…)

Bão | Bão giá

Posted: 03/11/2012 in Nguyễn Khôi, Thơ

Nguyễn Khôi
Tặng Hoa Lý & Hà Thị Trực

Bão

Bão xé trời đêm
Làng xóm rung lên
đồng trắng xóa…
Ngày mai bếp không có Lửa
Không gạo vào nồi
Rau cháo cầm hơi
Trông lên “nhà cao tầng” (1)
ngất xỉu !
Cơn bão quét qua rồi
Rớt lại lòng mình :
Áp thấp nhiệt đới…

(Quê Hải Phòng, bão số 8; 28-10-2012)
(more…)

Lê Thánh Thư


Coffee chatter – Charlotte Rossmann

Người đàn bà lằng lặng nuốt tiếng cười bên cạnh người đàn ông
người đàn bà nghim nghỉm lấp lú buổi sáng um khói ngồi đồng.

Người đàn bà xóc xách ghế bàn xoi bói những khuôn mặt đàn ông châm cứu
người đàn bà ngựa nghẽo về sau người đàn ông một giờ hai mươi phút.
(more…)

Kiên Thanh

Nhạc: Kiên Thanh; Thơ: Lữ Quỳnh; Tiếng hát: Kim Khánh
[Bản ký âm PDF]

Nguồn: Lữ Quỳnh gửi bản nhạc và mp3 file.

Người Buôn Gió

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 67. Vệ Kính Vương năm thứ hai.

Mùa thu, có cơn bão đổi hướng không dự đoán được, tàn phá nặng nề vùng duyên hải, cây cối hoa màu ngoài đồng không kịp thu hái dập nát, tả tơi.

Năm ấy nhà Sản chỉnh đốn quan lại, kiểm kê nợ nần, số nợ thật là khủng khiếp. Mọi việc đều đổ tại cho phủ Chúa quản lý không ra gì mới đến nỗi vậy. Chúa là người cơ mưu ứng biến tài giỏi, trước việc khó vẫn tươi cười như không. Khi xưa còn thưở là cai đội ở miền heo hút tận cùng đất nước, đã hiểu được chuyện kinh tài rành rẽ. Lại từng canh cửa biển ngăn chặn bọn vượt biên, nên ngài nắm được trong dân còn có nhiều vàng lắm.
(more…)

Cao Quảng Văn

Chiều bên sông Hàm Luông

Tặng Bế Kiến Quốc

Lặng đứng trong chiều nghe gió thổi,
Dạt dào sóng vỗ, bến bờ xa…
Hàm Luông bát ngát vầng trăng đợi
Ai hát tình ca dưới rặng dừa?

(Bến Tre, 1984)
(more…)

Tao luôn mở mắt

Posted: 02/11/2012 in Khaly Chàm, Thơ

Khaly Chàm


Street corner poet – Todd Peterson

không có lối thoát nào khác hơn
uống rượu một mình
nói chuyện với cục đá xanh nhặt được trên đường về
kết quả tìm thấy cảm tưởng
khắc khoải, hoài nghi, chóng mặt, nôn mửa
(more…)

Điệp-Mỹ-Linh


The Pianist – Lyubov Popova

Vói tay, muốn lấy cuốn sách đọc dỡ dang tối hôm qua để đọc tiếp, nhưng Phượng-Quỳnh vội dừng tay; vì, qua khung cửa sổ, Phượng-Quỳnh vô tình thấy giàn hoa giấy nhà bên cạnh nở rộ, màu tim tím…

Phượng-Quỳnh không nhớ người láng giềng trồng giàn hoa giấy từ bao giờ; nhưng Phượng-Quỳnh lại nhớ chỉ ở Nhatrang hoa giấy mới được tưng tiu, được kết thành giàn che mát hoặc kết theo hình vòng cung bên trên cổng để tạo vẻ thơ mộng cho ngôi nhà.

Đang nghĩ vẩn vơ chợt nghe điện thoại reng, Phượng-Quỳnh vội chụp ống nghe, bước nhanh sang chiếc xa-lông nhỏ, vì ngại tiếng nói chuyện sẽ làm mất giấc ngủ của đứa cháu cưng.

– Allo.

– Cho tôi được tiếp chuyện với bà Phượng-Quỳnh.

– Dạ, tôi là Phượng-Quỳnh. Xin ông cho biết quý danh?

Phượng-Quỳnh không nghe tiếng trả lời mà chỉ nghe một dòng âm thanh piano rộn rã. Phượng-Quỳnh nhận ra đây là nhạc sống chứ không phải nhạc băng cho nên cứ lắng nghe.
(more…)

Phan Thành Khương


Cao Bá Quát (1809 – 1855)

Cao Bá Quát là một nhà thơ lớn của dân tộc. Ông từng được mệnh danh là “Thánh Quát”. Thơ chữ Nôm của ông đã hay, thơ chữ Hán của ông càng hay hơn.

Sa hành đoản ca“(Bài ca ngắn đi trên cát) của Cao Bá Quát là một bài thơ chữ Hán độc đáo, kín đáo, nhiều tầng nhiều lớp nghĩa, hiện thực mà tượng trưng, tượng trưng mà hiện thực. Bài thơ biểu hiện một tinh thần phản kháng, một tư tưởng phủ định, một sự thức tỉnh của người trí thức trước thời cuộc.

SA HÀNH ĐOẢN CA (Phiên âm)

Trường sa phục trường sa,
Nhất bộ nhất hồi khước.
Nhật nhập hành vị dĩ,
Khách tử lệ giao lạc.
Quân bất học tiên gia  mĩ thụy ông,
Đăng sơn thiệp thuỷ oán hà cùng!
Cổ lai danh lợi nhân,
Bôn tẩu lộ đồ trung.
Phong tiền tửu điếm hữu mĩ tửu,
Tỉnh giả thường thiểu tuý giả đồng.
Trường sa, trường sa nại cừ hà?
Thản lộ mang mang uý lộ đa.
Thính ngã nhất xướng cùng đồ ca,
Bắc sơn chi bắc sơn vạn điệp,
Nam sơn chi nam ba vạn cấp.
Quân hồ vi hồ sa thượng lập?

Cao Bá Quát
(more…)

 
Vũ Thái Hòa [Tiểu sử]
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link