Lương Ý Nương
Trần Thị LaiHồng dịch
Hoa rời lá rụng tả tơi rơi
Ngày nhớ ngày mong chẳng thấy người
Ruột đứt đứt đoạn càng day dứt
Mắt ngấn lệ thầm rơi mãi rơi …
(more…)
Lương Ý Nương
Trần Thị LaiHồng dịch
Hoa rời lá rụng tả tơi rơi
Ngày nhớ ngày mong chẳng thấy người
Ruột đứt đứt đoạn càng day dứt
Mắt ngấn lệ thầm rơi mãi rơi …
(more…)
Thy Lệ Trang
Nhạc: Bằng Giang; Hòa âm: Cao Ngọc Dung; Tiếng hát: Tâm Thư
“Trời mùa Đông se lạnh
Co ro dáng em buồn…”
Bài thơ ngày xưa đó
Người có còn nhớ chăng ???
(more…)
Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên
Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26], [27], [28], [29], [30], [31], [32], [33], [34], [35], [36], [37], [38], [39], [40], [41], [42], [43], [44], [45], [46], [47], [48], [49], [50], [51], [52], [53], [54], [55], [56], [57], [58], [59], [60], [61], [62], [63], [64], [65], [66], [67], [68], [69], [70]
Nguyễn Học và Lâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui
Trong thời gian cả nước Trung Quốc được động viên cho chiến tranh, Mao tiến hành cuộc đàm phán để giảm căng thẳng với Hoa Kỳ, thì sự bất bình của Mao với con người chỉ vừa mới đây được tuyên bố, người sẽ kế vị, người bạn chiến đầu thân thiết nhất của ông lại tăng lên. Tôi phát hiện lần đầu tiên sự thù địch của Chủ tịch với Lâm Bưu trong chuyến đi về phương nam tháng 5-1969, ngay sau khi Đại hội đảng IX.
(more…)
Âu Thị Phục An
em cười chạm nhẹ hư vô
ni cô bật khóc bên bờ chân như
chim sâu ngủ mái chùa xưa
hạt sương rụng áo thiền sư gió lùa
(more…)
Đinh Tấn Lực

“When Injustice Becomes Law, Resistance Becomes Duty”
“Khi mà bất công trở thành luật, thì đối kháng trở thành nhiệm vụ”
Trích từ trang Facebook của Đinh Nhật Uy (anh của SV Đinh Nguyên Kha):
– Tôi chở mẹ tôi lên TP. HCM, cầm theo tờ giấy yêu cầu chỉnh sửa thông tin báo chí. Đem theo tất cả các bản gốc giấy tờ cần thiết. Mẹ tôi trình bày vấn đề với báo CAND… thì được mời vào phòng trong có hai cô (tôi xin phép không nhắc tên và đặc điểm) xưng là xxx….. đón tiếp rất niềm nở. Thông qua những gì mẹ tôi trình bày, hai cô này thở dài và thông cảm. Cô rót nước, lấy bánh trái ra mời mẹ tôi và khuyên những lời chân tình, cảm động.
(more…)
Nguyễn Minh Thanh
Muà lá,
Đêm đọc “Cảm Hoài [1]” nơi đất khách
Giọt sương tí tách truớc hiên hoa
Mơ hồ lệ khóc non sông rách
Rụng xuống thiên thu ngùi xót xa..!!
(more…)
Trần Vấn Lệ
Rồi buổi chiều đã hết buổi chiều.
Một ngày ngó lại chẳng bao nhiêu
Chim vui hồi sáng bay đi hết
Chiều trở về như có lẻ loi?
(more…)
Trần Quang Lộc
Sáng tác và trình bày: Trần Quang Lộc
[Bản ký âm PDF]
Nguồn: Tác giả gửi bản nhạc và mp3 file.
Phạm Tín An Ninh
Tháng 7/75, khi mọi người vẫn còn đang ngơ ngác, chưa kịp hoàn hồn trước bao thù hận, mất mát chia lìa, thì ở khu làng biển nghèo Bá Hà, một cậu bé 15 tuổi lại ngỡ ngàng trước một tin vui – có mẹ. Khi bà ngoại dắt Hưng vào nhà và chỉ một người đàn bà xa lạ, bảo đó là mẹ mình. Hưng bất ngờ đến sững sờ, cứ ngỡ như bà mẹ này vừa mới từ trên trời rơi xuống.
Từ khi sinh ra, rồi cả một thời tuổi thơ Hưng chỉ sống với bà ngoại. Ngoại nghèo khổ, một thân một mình vất vả làm thuê, gánh mướn, chắt chiu nuôi đứa cháu duy nhất của mình. Hưng lớn lên bằng tấm lòng bao la của ngoại và sóng gió của biển khơi mênh mông. Trò chơi chỉ là rượt theo các chú dã tràng trên bờ biển vắng hoặc nhặt những chiếc vỏ ốc, vỏ sò sau mỗi lần thủy triều lên xuống. Càng lớn Hưng càng khôi ngô, khỏe mạnh. Có lẽ nhờ tiếng hát ru hời của ngoại cùng âm thanh rạt rào của biển luôn an ủi vỗ về mà Hưng gần như quên hẳn nỗi bất hạnh mồ côi và hun đúc Hưng thành một đứa bé khôn ngoan, thánh thiện, sớm biết nhìn bầu trời xanh bao la mà khát khao bao điều ước vọng.
(more…)
Phan Thanh Cương
Tóc em những sợi dây đàn
Không âm mà vẫn tình tang với mình
Kéo từng sợi nắng lung linh
Vào đêm chải xuống, tóc mình hoá đêm
Ôm vai để lại vai mềm
Đưa tay nhau nối dài thêm sợi tình
Rủ anh làm bướm vờn xinh
Để anh mê mãi tìm mình xưa-sau
Gần nhau bóng ngã sông sâu
Bước lên xanh thẳm một màu thời gian
Tay em vuốt khẽ cung đàn
Ngân theo lời mẹ khẽ khàng ý cha
Đêm nằm gối sợi phong ba
Sáng ra tóc rối ngã ba duyên trần
Đường dài lệch lạc bước chân
Có cây bồ kết chết dần trong nhau
.
Nhớ xưa bóng ngã sông sâu
Nay ai còn đứng xem màu thời gian?
Sài Gòn 03.11.2012
Phan Thanh Cương
Nguồn: Tác giả gửi
Lê Thương
Giai thoại là những chuyện hay và lạ được truyền tụng trong mọi từng lớp dân gian. Cũng như các truyện cổ tích, phong dao, tục ngữ, giai thoại cũng là sản phẩm văn nghệ tiêu biểu cho tình cảm và nếp sống của một dân tộc. Nhưng có điều khác hơn, giai thoại là những chuyện có thật, nghĩa là xuất phát từ sự thật, từ những nhân vật có tên tuổi và sự kiện rõ ràng. Còn giai thoại văn chương là những chuyện hay, vui, lạ về văn chương, mang tính chất bổ ích trong việc xây dựng và phát triển nền văn học nói riêng và tinh thần dân tộc nói chung.
Qua hơn bốn ngàn năm văn hiến, kho tàng văn học ta có rất nhiều giai thoại văn chương, trong khuôn khổ bài này, người viết xin kể lại một vài giai thoại văn chương tiêu biểu hầu cống hiến quý độc giả để “Mua vui cũng được một vài trống canh.”
(more…)
Kha Tiệm Ly
Trộm nghe,
Lấy gương soi mặt giai nhân,
Lấy tâm soi lòng kẻ sĩ.
Đem gian nan thử bậc cao tài,
Đem lửa đỏ thử vàng đúng tuổi.
Cười cho mỗ,
Một đời múa bút, chữ “sĩ” lăm le,
Bao bận khoa gươm, chữ “hùng” lấp ló.
Chỉ vì bút nghiên chệch choạt, mà văn chẳng ra văn,
Cũng tại chân cẳng quều quào, mà võ không ra võ!
Ngũ kinh lập bập, rặn ba bài phú mà đọ với Dương Hùng,
Tam lược nghêu ngao, lượm mấy cơ mưu, lại sánh ngang Tôn Vũ!
(more…)
Anne Nguyễn
Lom khom lão bộc
Nón lá áo tơi
Miệt mài quơ chổi quét
Lá cứ rơi rơi rơi
(more…)
Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên
Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26], [27], [28], [29], [30], [31], [32], [33], [34], [35], [36], [37], [38], [39], [40], [41], [42], [43], [44], [45], [46], [47], [48], [49], [50], [51], [52], [53], [54], [55], [56], [57], [58], [59], [60], [61], [62], [63], [64], [65], [66], [67], [68], [69]
Nguyễn Học và Lâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui
Với quá trình đưa Lâm Bưu đến đỉnh cao quyền lực, cả đất nước Trung Hoa bị quân sự hoá. Được giao trọng trách vãn hồi trật tự trong nước, quân đội đã kiểm soát các cơ quan đảng, chính phủ, các đơn vị sản xuất trong tất cả các cấp của xã hội. Bí thư các tỉnh đã bị thay thế bằng các tư lệnh vùng, quân đội kiển soát toàn bộ hệ thống quyền lực nhà nước từ trên xuống dưới, thậm chí cả những làng quê Mao thường đến thăm. Lâm Bưu người dẫn đầu cả nước học tập, nghiên cứu tư tưởng Mao Trạch Đông và giải phóng quân đi đầu trong việc nghiên cứu, vì vậy toàn dân cũng phải học tập tư tưởng Mao. Mọi người ai cũng muốn được vinh danh như quân đội. Tất cả mặc quân phục, tôi cũng vậy. Riêng Mao vẫn mặc đồng phục “kiểu Mao”, rộng thùng thình. Ông chỉ mặc quân phục trong những trường hợp hy hữu phải xuất hiện trước quần chúng để biểu thị sự ủng hộ quân đội.
(more…)
Cẩm Loan
Tôi đi giữa mùa đông
Mưa gíăng đầy ngỏ tối
Người xa, xa vô cùng…
Nghe buốt từng sợi rối
(more…)
Nguyễn Mạnh Trinh
Ngày 30 tháng 10 năm 2012, viện Hàn Lâm Goncourt thông báo tên của 4 nhà văn lọt được vào vòng chung kết để xét trao giải thưởng văn học giá trị nhất của nước Pháp. Trong đó có nhà văn Linda Lê với tác phẩm Lame De Fond và 3 nhà văn khác là Patrick Deville, Jerôme Ferrari và Joel Dicker. Ngày tuyên bố giải là ngày 7 tháng 11 năm 2012*. Linda Lê rất có hy vọng đoạt được giải thưởng cao quý này. Cô là nhà văn Pháp gốc Việt đã đoạt được nhiều giải thưởng văn học giá trị của Pháp và được đánh giá là một trong những tác giả biểu tượng của văn học Pháp hiện đại. Nhà phê bình văn học Nancy Milner Kelly đã so sánh Linda Lê với Marguerite Duras. Trong khi có sự xếp đặt Linda Lê là một trong ba nhà văn hàng đầu của văn học Pháp với Alice Ferney và Marie Darrieussecq.
(more…)
Bắc Phong
tôi đọc trên blog Người Buôn Gió
bài Chúng ta đều ở trong rọ
lòng vừa buồn vừa thấy bâng khuâng
cho số phận những bloggers bất đồng chính kiến
(more…)
Trang Châu
Vĩnh biệt Mạc Văn Phước
Bạn đi, bỏ lại đàng sau những
Phù phiếm, hư danh của thế trần
Những mảnh hồn tàn theo lá rụng
Những đời nghiêng ngã đứng phân vân
(more…)
Mai Phạm
Nhạc và lời: Mai Phạm; Hòa âm: Từ Duy; Tiếng hát: Bích Hảo

[Bản ký âm PDF]
Nguồn: Tác giả gửi bản ký âm nhạc và mp3 file
Ngọc Ánh
Tôi và nó bà con với nhau, nó con nhà cậu, còn tôi nhà cô, hai đứa xuýt xoát vài ba tuổi nên chơi thân từ nhỏ, mỗi lần nghĩ hè thì nó theo “mợ Năm” về thăm quê, ngang chợ ST mợ luôn ngũ lại một đêm với tôi lấy cớ đường xa nghĩ mệt, và lần nào vô mùng mợ cũng ôm tôi muốn ngộp thở, tôi nghĩ là mợ thương cháu gái vậy thôi. Sóc trăng của tôi chẳng có gì để khoe với nó ngoài cảnh đẹp ở “Hồ nước ngọt”nên tôi rủ nó lội bộ ra đó đi thơ thẩn rồi về ngang cầu Bon tôi đãi nó ly sâm bổ lượng, lần nào nó cũng ăn lẹ để “lấn” qua nửa ly còn lại của tôi…Rồi hôm sau mợ xin Má tôi dẫn luôn hai đứa vô Xẻo gừa chơi, vì là “dân chợ” nên bọn tôi thấy cảnh quê cái gì cũng lạ nên thích lắm khi theo mấy đứa hàng xóm lội ruộng bắt cá lia thia đá chơi hay bứt cọng năng ăn cái lõi trắng dòn dòn… Lâu lâu thì Má tôi dẫn lên Sàigòn thăm bà con, nhà ai cũng nghèo chỉ có cậu Tám làm ăn khấm khá nhờ có cái xe lam chở hàng bông đi bán dạo, nghĩ hè cậu chở hết cả bầy con cháu ra “Cấp” chơi, khỏi nói là đứa nào cũng náo nức để được giởn sóng biển xanh, đối với bọn tôi thời đó đi Vũng Tàu là một mơ ước xa xỉ.
(more…)
Vũ Thi
Tặng HM
Gió thoảng, se tình cho nỗi nhớ.
Thời gian, thoi dệt cứ là trôi.
Lụa đào một dải vương bên dậu.
Ngõ trước ai người đi chợ đâu?
(more…)
Thụy Khuê
Đã đăng: [Phản xạ phê bình], Chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14]

Vase with oleanders and books – Vincent van Gogh
Georges Poulet sinh tại Chênée, thuộc tỉnh Liège, Bỉ, ngày 29/11/1902, và mất tại Bruxelles ngày 31/12/1991. Sau khi tốt nghiệp đại học Liège, ông giảng dạy tại nhiều đại học trên thế giới: Edimbourg, Baltimore (1952), Zurich (1956), Nice (1968). Georges Poulet coi Marcel Raymond như một người bạn, một người cha của trường phái ý thức. Khi được nhận chức giáo sư danh dự tại đại học Genève, trong thư viết cho Raymond, có câu: “Đúng là tôi thấy mình có liên hệ chặt chẽ với đại học Genève, vì đó là trường của anh, nhờ anh (…) mà một trường phái phê bình đã phát sinh tại đây, và có thể nói, mỗi ngày tôi đều cảm thấy mình hân hạnh và sung sướng đã có phần đóng góp”. (Marcel Raymond – Georges Poulet, Correspondance (1950-1977), Corti, 1981).
Georges Poulet được coi là cha đẻ của nền phê bình mới.
(more…)
Nguyễn Khôi
“Bao giờ cho đến ngày xưa”
…..
ca dao (mới)
Một chút gió heo may
Hồ Gươm xanh liễu rủ
Mây trắng trời Sơn Tây
Hương Cốm đầy phố cổ…
(more…)
Yên Sơn
Tôi đứng lặng nhìn mùa thu vừa đến
Cảm thấy đời mình cũng vàng như màu lá thu rơi
Cơn gió chướng vụt qua làm lá rụng tơi bời
Như đàn chim vỡ tổ tung mình bay khắp hướng
(more…)
Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên
Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26], [27], [28], [29], [30], [31], [32], [33], [34], [35], [36], [37], [38], [39], [40], [41], [42], [43], [44], [45], [46], [47], [48], [49], [50], [51], [52], [53], [54], [55], [56], [57], [58], [59], [60], [61], [62], [63], [64], [65], [66], [67], [68]
Nguyễn Học và Lâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui
Mao đã che chở tôi, nhưng giờ đây it được gặp ông. Ông chẳng cần chăm sóc về y tế, tôi trở thành bác sĩ ở Nhà máy dệt Bắc Kinh, phục vụ y tế cho công nhân và gia đình họ. Cách vài ngày tôi phải báo cáo mọi việc cho Chủ tịch. Công nhân nhà máy thật may mắn, tôi cũng cảm thấy vui mừng. Nhà máy đã trở lại bình yên, tiếp tục sản xuất. Đây là một trong những nhà máy “dưới sự quản lý trực tiếp của Mao” và cũng từng là nơi các bè phái mâu thuẫn, đụng độ gay go nhất.
– Thế họ nói gì về Cách mạng văn hoá? – Mao hỏi, một hôm nghe tôi báo cáo. – Người ta vẫn lấy vợ và sinh con chứ? Anh không cảm thấy Cách mạng văn hoá còn rất xa xôi với lợi ích của nhân dân hay sao?
(more…)
Nhi Nguyên
vùng trời mây
và những niềm vui đang ở đó
chúng reo, chúng nhảy nhót như mùa yêu của thú hoang rừng rậm
tôi đứng đây
nhìn lá rơi nhè nhẹ
những âm thanh
nghe lạ
chiều rơi
(more…)
Tưởng Năng Tiến
“Giá các ông ấy cứ ăn nhưng đừng giảng dậy đạo đức cho mình thì dễ chịu hơn.” (Bùi Ngọc Tấn)
Tôi không rành ngoại ngữ nên chỉ đoán non, đoán già rằng nhân loại (chắc) không mấy ai “đam mê” chuyện ăn uống như là dân Việt: ăn tết, ăn giỗ, ăn khao, ăn cưới, ăn đám, ăn mừng … Ngoài ăn trưa, ăn tối, ăn chiều và (thỉnh thoảng) ăn dặm, ăn chơi, ăn hàng – như đa phần thiên hạ – người Việt còn ăn chực, ăn ké, ăn quà, hay ăn vặt … suốt ngày.
(more…)
Trần Thị LaiHồng
tập tầm vông
tay đây không tay đó có
tập vọ vọ
tay đó có tay đây không
(more…)
Đặng Kim Côn
Làm sao anh hiểu được
Có gì sau trang thư
Một mảnh trời nguyệt thực
Đã kịp tròn lại chưa?
(more…)
Hà Việt Hùng
Nhạc: Hà Việt Hùng; Hòa âm: Đỗ Hải; Tiếng hát: Thanh Duyên

[Bản ký âm PDF]
Nguồn: Tác giả gửi bản ký âm nhạc và mp3 file.
Vũ Ngọc Anh
Tiểu thuyết là câu chuyện kể mang tính nghệ thuật ngôn ngữ và ẩn màu ắc tư tưởng. Khi chưa có chữ viết thì kể bằng miệng. Lúc kể chuyện, muốn cho hấp dẫn; nghệ sĩ dùng một số bộ điệu đóng thế một số vai để câu chuyện trở nên sống động hơn. Đó là tiền thân của bộ môn kịch về sau. Và bộ môn kịch sớm được đưa vào văn học, và ngay ở buổi ban đầu, gần như nó chiếm lĩnh trên văn đàn đầy uy lực hơn so với tiểu thuyết văn chương chữ viết.
(more…)
Chu Thụy Nguyên
Tháp ngón xanh xao bông đùa
Cơn khát soi bóng dưới cánh đồng chiêm
Em ơi nụ mùa phù sa cũ
Rời rã tiếng chim vịt kêu chiều.
(more…)
Đinh Tấn Lực
“Tôi tin rằng chúng ta sẽ làm chủ tương lai đó, vì chúng ta không phải những người ưa bạo lực như vẫn tưởng trong đấu trường chính trị, chúng ta không phải những kẻ chỉ nói chơi như nhiều người vẫn nghĩ…”. (Barack Obama – trích Diễn văn Thắng cử Nhiệm kỳ II – 2012.)
Cái mớ “Nhiều người vẫn nghĩ” đó là những ai?
Chắc chắn vị tổng thống vừa mới tái đắc cử của nước Mỹ không nhắm vào một loài động vật dày mặt hơn mông (bám ghế) ở bên kia nửa vòng trái đất. Họ chẳng là cái đinh gỉ gì trong cuộc bầu cử sít sao đến đứng tim cử tri cả nước Mỹ hôm qua. Vậy cớ sao người Việt đọc/nghe đoạn trích dẫn từ bài diễn văn thắng cử ấy cứ lập tức nghĩ ngay đến dàn lãnh đạo thường xuyên hùng hồn tuyên bố những lời có gắn quạt tai voi khiến cử tọa chết cười?
Có phải những kẻ hay đùa thường bảo người khác “chỉ nói chơi”?
(more…)
Nguyễn Lương Vỵ

Từ trái: Võ Chân Cửu và Nguyễn Lương Vỵ bên mộ Nguyễn Tất Nhiên ngày 06.11.2012
I.
Bạn nằm im dưới cỏ
Ta ngó lên trời xanh
Rít hơi thuốc rất nhanh
Đọc câu thơ trên mộ
Trong tận cùng khốn khổ
Là tận cùng hân hoan
Chữ vắt kiệt âm vang
Để rạng ngời tịch mịch
Để xuyên qua ngấn tích
Giọt lệ ngất âm đàn
Giọt máu ngất ly tan
Nhớ nhau trong chớp mắt
Hai mươi năm phơ phất (*)
Bạn phất phơ mây bay
Ta nửa tỉnh nửa say
Khóc cười thời mạt pháp…
(more…)
Nguyễn Thị Khánh Minh
Màn khép lại
Rửa bỏ hóa trang
Vứt mái tóc giả
Cởi chiếc áo đẹp đẽ
Luôn luôn vai diễn cười hài lòng
Vì có thể
Sống cùng lúc với nhiều khuôn mặt
Để che đi khuôn mặt thật nhất của mình.
(more…)
Thơ: Thy Lệ Trang
Nhạc, hòa âm và video: Cao Ngọc Dung
Tiếng hát: Uyên Vy
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link
Phùng Thành Chủng
Lời vào truyện: Vừa qua, trong một chuyến điền dã về thôn Cổ Hiền, xã Tuyết Nghĩa, huyện Quốc Oai (Hà Tây), chúng tôi đã may mắn “được nhờ dịch” một cuốn sách do một người dân địa phương phát hiện được khi hạ móng nhà. Đó là một cuốn thư tịch cổ (có thể nói là tối cổ) được bảo quản trong một chiếc khạp gốm, viết chữ Hán, lối đá thảo, nét chữ phóng khoáng, không theo một khuôn phép nào và được viết theo thể “Chí”, trong đó nói về hành trạng của một nhân vật có tên là Đỗ Thích, con Đỗ Cảnh Thạc – một danh tướng dưới triều nhà Ngô. Thấy đây là một tư liệu lý thú và có phần bổ ích với bạn đọc hôm nay, chúng tôi đã từ bản dịch thoát, mạo muội biên tập lại dưới dạng một truyện ngắn với cái tít là: “Truyện ngoài chính sử” vì trong sách có những chi tiết không thấy chính sử ghi chép. Để tiện theo dõi, trước khi làm quen với Đỗ Thích, nhân vật chính được nói tới ở đây, chúng tôi thấy cần phải nói qua về Đỗ Cảnh Thạc, một trong thập nhị sứ quân thời tàn Ngô:
Đỗ Cảnh Thạc (912 – 968) là người huyện Thuận Đức, tỉnh Quảng Đông (Trung Quốc). Năm 936, ông khởi binh chống lại triều Nam Tấn và trong một lần giao chiến, ông bị Lương Ngột, một viên tướng của nhà Nam Tấn lấy mất một tai (vì vậy, ông còn có biệt hiệu là Độc Nhĩ Vương), phải ôm đầu máu, dẫn tàn quân chạy sang Giao Chỉ, đến đất Đường Lâm khuất thân theo phò Ngô Vương Quyền. Nhờ có nhiều công lao, được nhà Ngô phong cho chức Chỉ huy sứ, cai quản cả một vùng Đỗ Động, Liệp Hạ (nay thuộc hai huyện Thanh Oai và Quốc Oai – Hà Tây). Năm 965, hậu Ngô vương là Ngô Xương Văn con Ngô Vương Quyền mất. Giao Chỉ đại loạn! Mười hai sứ quân nổi lên, mỗi người hùng cứ một phương, không ai chịu thống thuộc ai! Đỗ Cảnh Thạc xưng là Đỗ Cảnh Công, lấy luôn đất Đỗ Động và vùng Trại Quèn (tên nôm của thôn Cổ Hiền) làm căn cứ, tạo thành thế ỷ dốc để khi lâm sự có thể ứng cứu lẫn nhau, chống lại với các sứ quân. Ông là người cuối cùng cầm cự được với Đinh Bộ Lĩnh. Sau đó, vì mắc phải kế nghi binh của họ Đinh, trong một trận giao tranh tại khu vực núi Tượng Linh thuộc địa phận xã Hoàng Xá, Đỗ Cảnh Thạc bị trúng một mũi tên có tẩm thuốc độc, một người, một ngựa chạy được về đến chân núi Sài Sơn (núi Thầy) thì mất, thọ 57 tuổi. Đó là ngày 8 tháng Giêng năm Mậu Thìn (968).
Vì có nhiều ân huệ với dân từ khi còn giữ chức Chỉ huy sứ, nên sau khi mất, suốt một vùng thuộc quyền Đỗ Cảnh Thạc cai quản, không nơi nào người dân không lập đền thờ ông…
Đến đây, lịch sử mở ra một thời kỳ mới. Chính quyền về tay nhà Đinh. Đinh Bộ Lĩnh lên ngôi hoàng đế, tự xưng là Vạn Thắng Vương. Đặt tên nước là Đại Cồ Việt (nước Việt to cồ) bao gồm những vùng đất đã thu phục được và đặt dưới sự thống thuộc của mình…
(more…)
Lý Thừa Nghiệp
Về Nhứt, Trần Kiêu Bạt
Hôm người đi mưa một ngày thảng thốt
Bên kia đồi chim chóc thôi bay
Con sáo nhỏ im lìm ủ dột
Dòng sông nào con nước bỗng chia hai.
(more…)
Jacques Prévert
Anne Nguyễn chuyển ngữ
Khuỵu vó tàn hơi
Lối mòn thiên cổ
Trên mình ngựa lá rơi
Đắp thành nấm mộ
Run rẩy tình tôi
Run rẩy mặt trời
L’automne
Un cheval s’écroule au milieu d’une allée
Les feuilles tombent sur lui
Notre amour frissonne
Et le soleil aussi
(more…)