Archive for the ‘Đỗ Bình’ Category

Đỗ Bình


Mẹ Con
Mai Chửng

Người xưa đã nói “Nếu hỏi điều kỳ diệu nhất trong thế giới này là gì, thì đó là trái tim của mẹ.” Mẹ là tiếng gọi đầu đời của trẻ thơ, là dòng sữa ngọt nuôi nấng con thơ lúc chào đời, dạy con bắt đầu học nói, hát ru ngủ, chăm sóc lúc con thức và tập cho con những bước đi đầu tiên. Người xưa còn nói: “Thượng Đế không thể có mặt ở khắp mọi nơi nên ngài đã sinh ra các bà mẹ để thay mặt ngài chăm sóc đàn con.” Tình mẹ diệu vợi luôn luôn nồng ấm hòa nhập với mạch sống hạnh phúc đau khổ của con. Lòng mẹ hân hoan sung sướng khi thấy con khôn lớn, thành đạt trong xã hội, và sẵn sàng chia sẻ những muộn phiền lo âu khi con gặp những thất bại trên đường đời. Trong lịch sử Việt Nam những gương hy sinh của mẹ cho con trong thời loạn và thời bình nhiều vô kể. Tình mẹ được thể hiện trong những tác phẩm văn học và nghệ thuật qua thi văn, âm nhạc, điêu khắc, hội họa, điện ảnh, sân khấu… Người nghệ sĩ dù đã đem tài năng, tim óc để diễn tả về khối tình tuyệt vời đó nhưng vẫn không tả hết về tấm lòng cao cả bao la sâu thẳm của người mẹ!
(more…)

Đỗ Bình

Mậu Thân – Xuân 68 chiến tranh về thành phố

Nụ mai vàng chưa nở kịp xuân mơ
Ánh hỏa châu lửa đạn khói mịt mờ,
Đường phố vắng cuối ngã tư súng nổ.
Trong bóng tối chợp chờn con mắt đỏ
Dọc bên đường những xác lính nằm co
Những xác dân, xác bộ đội gầy gò
Tiếng đạn pháo tiếng thất thanh trẻ nhỏ!
(more…)

Đỗ Bình


Vũ Hối

Tâm hồn con người là một thế giới mênh mông muôn màu và đầy bí ẩn. Đối với người nghệ sĩ, sự đa cảm lại càng bén nhạy hơn vì chỉ một thoáng cảm xúc về ngoại cảnh cũng đủ biến hiện thực thành ý niệm khởi đầu cho một tác phẩm. Nếu hội họa là nghệ thuật của đường nét ánh sáng màu sắc, nhạc là nghệ thuật của âm thanh, tiết tấu và thơ là nghệ thuật của lời, thì sáng tạo nghệ thuật là tố chất cần thiết của người nghệ sĩ. Thi ca và hội họa từ thời cổ đại đến nay về hình thức, cấu trúc đã có nhiều thay đổi, nhưng giá trị đính thực vẫn hướng về chân thiện mỹ.
(more…)

Đỗ Bình

Người tù và bóng tối

Quà cho anh em khỏi dặn dò,
Lén đề trong đó ít lời thơ
Anh cần gẫm lại bài năm cũ…
Mà xót xa thầm nghĩa tự do!

Anh phóng đời qua lỗ khóa con
Để còn trông thấy bóng trăng non
Thèm nghe gió thở cùng tâm sự
Và biết em buồn nhưng sắt son.
(more…)

Đỗ Bình

Mưa Paris giọt buồn rơi thánh thót,
Cơn mây chiều giăng nỗi nhớ quê hương,
Thu đến sớm lá hôm qua vàng vọt,
Gió nửa khuya rụng nhiều chiếc bên đường!


Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện (1939-2012)

Hôm nay cũng vào thu, Trời Paris mưa lê thê làm màu không gian buồn bã. Phải chăng tôi buồn vì vừa mất người bạn ở phương trời xa, bỏ chốn gian trần bằng hữu mà đi?

Vài Nét Về Nguyễn Chí Thiện – Nguyễn Chí Thiện sinh ngày 27 tháng 2, 1939 tại Hà Nội và qua đời ngày 2 tháng 10 năm 2012 tại Santa Ana, quận Cam, California, Hoa Kỳ. Là một nhà thơ phản kháng chống chế độ CSVN, ông đã bị nhà cầm quyền Cộng Sản bắt giam tổng cộng 27 năm tù vì tội “phản động” từ năm 1960 đến năm 1977, mấy lần vào tù ra tù. Năm 1979 Nguyễn Chí Thiện tìm cách chuyển tập thơ do ông sáng tác cho nhân viên sứ quán Anh tại Hà Nội. Vì lý do trên ông lại bị bắt. Đến ngày 28 tháng 10 năm 1991 ông được ra tù. Năm 1994 ông được tổ chức Giám Sát Nhân quyền trao giải thưởng Hellman/Hammett. Tháng 1 năm 1995 ông được xuất cảnh sang Hoa Kỳ, qua sự vận động của Đại tá Không quân Hoa Kỳ Noboru Masuoka.
(more…)

Đỗ Bình

Nhạc và lời: Đỗ Bình; Tiếng hát: Hồng Liên
ban_ky_am

Nguồn: Nhà văn Khổng thị Thanh-Hương gửi nhạc và âm bản mp3

Đỗ Bình

Mưa Paris

Mưa Paris giọt buồn rơi thánh thót
Cơn mây chiều giăng nỗi nhớ quê hương.
Thu đến sớm lá hôm qua vàng vọt,
Gió nửa khuya rụng nhiều chiếc bên đường!

Mưa mãi dột trên phận nghèo rách tả,
Lên mảnh đời phiêu bạt trắng ước mơ!
Tháp Eiffel lặng yên hồn ta ngả,
Khải Hoàn Môn quen những gót ơ thờ!
(more…)

Đỗ Bình


Nhà thơ Nguyễn Hữu Nhật (1942-2014)

Nguyễn Hữu Nhật sinh 22.06.1942 tại Bông Đỏ, La Khê, Hà Đông nhưng sống ở Hà Nội. Năm 1954 di cư vào Nam. Từ 1955-1975 cư trú ở Chợ Lớn, Gia Định, Sài Gòn. Từ 1975-1987 đi tù và 1989 tị nạn tại Na Uy/Bergen/Oslo. Trước năm 1975 ông là sĩ quan VNCH, thuộc ngành Chiến Tranh Chính Trị. Ông làm thơ, viết văn, viết báo, vẽ tranh. Là người chủ trương nhà xuất bản Anh Em và là chủ bút Tạp chí Hương Xa. Cộng tác với nhiều tạp chí văn học nghệ thuật ở hải ngoại. Đồng chủ trương: Một Phần Tư Thế Kỷ Thi Ca VN Hải Ngoại. Cựu thành viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại. Thành viên Câu Lạc Bộ Văn Học VN Paris v.v…

Những Tác phẩm đã xuất bản:

  • Thơ Hoa Sen, thơ 1991 Na Uy
  • Chí Tôn Ca, thơ 1991
  • Đã Đời, 700 bài thơ tình, 1995 Na Uy
  • Cỏ Bồng, thơ 1998 Na Uy
  • Cuộc Chiến, thơ 1998 Na Uy
  • Bờ Bên Kia, 2 tập: tiểu thuyết Thiền 2001 Na Uy
  • Hoa Đào Năm Ngoái, tiểu thuyết 2009 Na Uy
  • Cây Nhân Sinh, tiểu thuyết
  • Thơ Tình Na Uy

Hội Họa: Trước 1975 Triển lãm tranh ở Alliance Française Sài Gòn, Hội Việt Mỹ Sài Gòn … Năm 2000, triển lãm tranh ở Trung Tâm Văn Hóa Quốc Tế Paris.

Đã từ lâu nhà thơ Nguyễn Hữu Nhật muốn tôi viết đôi dòng về anh nhưng tôi chỉ tổ chức để anh và nữ sĩ Nguyễn Thị Vinh nói chuyện trước bằng hữu văn nghệ sĩ và công chúng người Việt ở Paris. Khi tôi muốn viết thì anh bị ngã bệnh nặng, do đó phải dừng lại thời gian dài.
(more…)

Đỗ Bình

Thời gian như gió thoảng. Mới ngày nào tóc còn xanh, hồn mộng mơ đầy hoa bướm, chớp mắt tóc đã phai màu, từng thế hệ trong chiến tranh đã lần lượt lặng lẽ ra đi! Thế giới ngày nay có nhiều thay đổi, nhiều phát minh khoa học mới đã thay dần những cái cũ, tư duy của con người cũng đổi thay. Nhưng có những điều không thể thay đổi được, kể cả những tiến bộ vượt bực của khoa học hiện tại, dù tỏa sáng đầy hào quang và đã mang lại nhiều phúc lợi cho nhân loại vẫn không thể thay đổi được lịch sử và trong ký ức dân gian! Vì trong đó có những kỷ niệm vui buồn về những biến cố thời đại, có liên quan tới vận mệnh đất nước, dân tộc. Dù có muốn quên hay cố tình xoá đi, nó vẫn lưu tồn trong ký ức dân gian và trong những trang sách sử cùng những cuốn phim làm ‘‘nhân chứng’’. Việt Nam đất nước dân số tuy đông, nhưng vẫn là một nước nhược tiểu, nằm sát bên một nước Trung Quốc cực lớn, luôn có mộng bá quyền. Vận mệnh quốc gia lại nằm trong tay một nhóm bè phái độc đảng độc quyền nên thân phận người dân có khác chi những món hàng?!
(more…)

Đỗ Bình


Nữ sĩ Minh Châu (1922-2014)

Paris vào thu Paris trời trong vắt, những sợi nắng vàng lóng lánh làm những hàng cây bên đường rực rỡ. Mấy hôm nay thời tiết bỗng thay đổi, những cơn mưa tầm tã ngày đêm như trút nước khiến trời đất xám ngắt! Trên đồi Montmartre trong khu họa sĩ, những bức tranh đẹp treo bán cũng được các họa sĩ bọc kỹ lại vì sợ mưa ướt. Paris dù mưa hay nắng sinh hoạt vẫn bình thường, vẫn đông người qua lại, khách du lịch yêu nghệ thuật vẫn đến viện bảo tàng hay lên đồi Montmartre ngắm tranh. Trong cơn mưa ấy, ở một khu phố Paris có một người nghệ sĩ già rất tài danh, có một thời vang bóng vừa qua đời bỏ lại Paris khoảng sắc màu và những sáng tạo để tan biến vào cõi hư vô!

Nói đến nữ sĩ Minh Châu là nói đến một sự đam mê văn học nghệ thuật, một hành trình không mỏi dù tuổi đời và sức khỏe của bà không thể chống chỏi với thời gian.Tôi phải bắt đầu như thế nào khi viết về một người mà tôi quá thân và qúy trọng về nhân cách lẫn tài năng, tôi định sau này dành thời gian sẽ viết về những khuôn mặt làm văn hóa mà tôi đã may mắn được quen biết. Hôm nay sau khi đi thăm bà, nhìn hình dáng cong như vầng trăng khuyết sắp tàn ngồi trên xe lăn do bệnh bại liệt. Thấy bà đang cặm cụi trên những bản tranh, những trang bản thảo thơ mà lòng tôi trào dâng xúc động! Có lẽ bà đang cố chống chỏi với thời gian để hoàn thành tác phẩm cuối đời. Do đó tôi quyết định viết về người nữ sĩ này mà chẳng đợi về sau, như một món quà mang chút ân tình tri ngộ.
(more…)