Trần Văn Nghĩa
Gió mùa qua
Gío bấc chợt về thành phố có em
Có hàng sầu đông mùa này thay lá
Có nỗi buồn của một thời vấp ngã
Nay tìm về để nhớ vết thương xưa
Ngôi nhà em dầu dãi với nắng mưa
Màu ngói âm dương ngậm ngùi rêu phủ
Chiếc xích đu lẻ loi trong khu vườn cũ
Cơn gió đuổi theo những chiếc lá vàng
(more…)


























































