Archive for the ‘Chu Thụy Nguyên’ Category

Tháng chín

Posted: 30/09/2016 in Chu Thụy Nguyên, Thơ

Chu Thụy Nguyên

crows

tôi ướp đá tháng 9
vào với những cành khô gãy lìa của nó
lũ quạ đen chỉ kịp sà xuống
gắp đi hết một ít mảnh vụn rơi rớt lại

người rót chai tháng 9
vào chung cạn tình
bảo rằng người cần kịp khướt say
để thấy mặt trời bỗng tối dần trên phố lạ
(more…)

Chu Thụy Nguyên

ca_chet_vung_ang

thoạt đầu
tôi không hiểu ngụ ý của Alfred khi móc lại cá chết vào các lưỡi câu
sau đó cầm cần giựt mạnh
tưởng như lũ cá vẫn còn đang giẫy
cảm giác lý thú đó nay đã thuộc về thì quá khứ
(more…)

Vết sẹo cũ

Posted: 15/09/2016 in Chu Thụy Nguyên, Thơ

Chu Thụy Nguyên

co_don_luc_chieu_buong

là cánh cửa đêm mở ra
một màu bình minh khác
tôi vẫn không kịp nhặt đầy túi mình
(như những người đồng hành)
mảnh vụn các tiếng cười
làm thứ hành trang cho từng chuyến du hành
trên quê hương mới
(more…)

Chu Thụy Nguyên

saxophone_player

1.
những bông vàng
luôn gây chứng dị ứng mũi đáng ghét
ấy vậy nhưng những lá xanh non của nó
nghe nói
nay đã thực sự chễm chệ
trên dĩa rau ngon không hề rẻ tiền
trong các nhà hàng Ý
(more…)

Chu Thụy Nguyên

walking_meditation

khuya về. thiền sư hay gái tơ ?
trang kinh neo đậu. lét leo đêm
lần tay. lẩm đẩm mơ trăng mật
phơ phất cầu ao. vạt áo tiên

dõi tìm. chim đậu trang kinh muộn
bới tóc thuyền xuôi. vàm láng lai
vời trông. heo hút chiêm bao cũ
phố núi nghe gần. giọng hát quen
(more…)

Chu Thụy Nguyên

reu_phong_tuong_cu

những ngọn cỏ lau bông đùa
xô giạt tôi
mặt trời sà xuống thấp
hái nhặt
và vội trốn
vào một ngày mới

cuộn xếp vội
những nếp gấp của thời gian
quên chừa mí
cho sáng sớm mai
còn mở cửa
(more…)

Chu Thụy Nguyên

bien_chieu

xịt tưới phong lan cho thật ẩm tình
ngày ung nhọt
hấp trong cái nóng xiên nướng
chắc gì
lửa mặt trời
không có lúc khè như que hàn
(more…)

Chu Thụy Nguyên

thuyen_danh_ca_vn

hình như tập bản thảo
vẫn tự lật mở
mỗi khi bình minh vừa vươn vai
và đánh rơi
xuống trang giấy nhòe mực
một vài tiếng chim
(more…)

Hương

Posted: 08/08/2016 in Chu Thụy Nguyên, Thơ

Chu Thụy Nguyên

ca_chet_vung_ang_2

1.
đêm qua
ở một vùng đất thiêng trên thế giới
lửa hung hãn đã bừng cháy
đã thiêu rụi toàn bộ chốn hành thiền
thế giới tỉnh giấc trong hương khói
lửa thiêu cháy toàn bộ cà sa
nhưng Phật tâm đã không bén lửa
bỗng lung linh tỏa sáng giữa trời.
(more…)

Chu Thụy Nguyên

ca_chet_thuyen_nam_bai

vòm họng đắng khô
đang bị treo hay móc
vào những nỗi hãi sợ xa bờ
người ta còn bận
vạch tìm những vết thương ứa máu từng ngày
chỉ bởi quá sợ lời nói thật
để tẩy rửa, băng bó
thậm chí rạch cắt, phẩu thuật
thật cần thiết cho vết thương thật sự lành lặn
(more…)

Chu Thụy Nguyên

thieu_phu_om_dau_ngoi_buon

buổi chiều tự nén mình
nín lặng
như trái tim ai đó
vừa ngừng đập
bầy kên kên sẽ ùa về
nơi chúng sắp được chia rỉa
phần xương thịt còm cỏi sót lại
(more…)

Chu Thụy Nguyên

lang_thang_3

ngồi buồn nhặt
bóng
giỡn hình
ôm hanh hao
nắng
thình lình gió bay
nợ căn
mọc rễ tay nầy
điệp trùng
oan nghiệp bám đầy
chân kia
(more…)

Chu Thụy Nguyên

khao_khat_tu_do

từng sợi dây giăng mỏi cánh
trên đường trốn chạy chính mình
tôi thấy những ngọn roi
quất tơi tả xuống các linh hồn đang kêu khóc
nỗi buồn dân tộc
đã cắm rể khá sâu  (more…)

Hạc cầm

Posted: 19/06/2016 in Chu Thụy Nguyên, Thơ

Chu Thụy Nguyên

song_thi_vai

bóng lũ lượt người
tràn vào lối đường hầm
đầm đìa tuyệt vọng
khởi nghe
tiếng hạc cầm
từ dòng sông có lần
từng bị đầu độc chết
(more…)

Mút mùa

Posted: 27/05/2016 in Chu Thụy Nguyên, Thơ

Chu Thụy Nguyên

ca_chet_vung_ang_2

chỉ để lại vệt cháy xém
trên mặt nền
những dấu tay kẻ thủ ác biến mất
những đổ sụp
chưa thể chống đỡ nổi
tôi vẫn chỉ ngẩng đầu
và làm dấu cùng mặt trời
mút mùa
(more…)

Chu Thụy Nguyên

thuy_trieu_do

1.
tưởng chừng hãy bắt đầu sự sống
bằng bài thơ của đại dương
bài thơ có vị mặn
của muối
hay máu của sự sống
các vị thần đã vừa từ những nhánh san hô chết
bạc màu
ngôn ngữ trong thần trí của bọt biển
khi những bàn tay chấp dần
khít lại bởi hải triều
bài thơ có những thanh âm kêu cứu
tuyệt vọng
của loài hải sâm và tảo
chúng ta bắt đầu cảm nhận ngôn ngữ
của sự chết
khi muối đã mất mùi đi
(more…)

Biển đã chết

Posted: 06/05/2016 in Chu Thụy Nguyên, Thơ

Chu Thụy Nguyên

ca-chet_vung_ang_4

đốt. bụi. khói bay. nhìn mặt thất thần. thắp. tay đong. sóng tràn đùa. những cánh tay.
thỏng buông. rệu rã ngày. cá phơi bụng ngồn ngộn bãi dài. lê la vành đai biển.
(more…)

Chu Thụy Nguyên

ca_chet_vung_ang

chỉ thấy ánh đuốc lập lòe
từng tiếng gọi khan đơn lẻ
nơi các bạn đang bị bao vây
đang bị xiết chặt vòng vây
sự sống bức tử
cá chết trắng hằng loạt
dọc dài biển quê nhà
hằng loạt
tử thi quay đầu nhìn về bờ
người ngoảnh mặt vô tư
trước nỗi đau đồng loại
tiếng người già khát đói
tiếng con trẻ lạnh run
những con đường mập mờ
chẳng đủ ánh sáng
để mọi người nhận rõ
móng vuốt kẻ vong nô
cá đã chết
nghêu đã chết
biển chết
người rồi sẽ chết
(more…)

Chu Thụy Nguyên

foot_washing

đôi khi bàn tay chỉ nên im lặng
các ngón tay đã có đủ ngôn ngữ riêng của nó
từng ngón
sẽ biết cách nói thay
khi mọi thứ quanh bạn bao gồm
ký ức của cả loài người
từng được các ngón ghi lại
dẫu chỉ bằng các ký tự
và cách họ thỏa thuận nhau
bởi các dấu
(more…)

Chu Thụy Nguyên

bronx

Biến dịch một trò chơi

việc tôi rơi lại phố Bronx
một mình
như kẻ đã thua cuộc
tôi đã ngồi lại nguyên buổi chiều
nhìn ngắm các linh hồn quá tất tả
cuối cùng
tôi đã nhập vào các hữu thể
bay vút lên
thật quá đổi bình thường
hay tôi là kẻ đã chấp cánh cho chúng
một khi bạn nhận ra mình thua cuộc
(more…)

Chu Thụy Nguyên

di_tan_30_thang_4

khi tôi đang trượt
trượt nhưng vẫn chưa ngã
có lẽ lúc ấy
bạn vẫn còn đứng ở đầu cầu
bên kia
đang huýt sáo nhại tiếng chim
chúng ta ai chẳng có lần vấp trượt
may là khi vẫn chưa ngã
(more…)

Chu Thụy Nguyên

lang_thang_trong_dem

Trong một loại ngăn kéo

tôi bước ra đường
từ một loại ngăn kéo chật hẹp đã mất ổ khóa
phố lạnh hơn tôi tưởng
trước mặt tôi thiên hạ dựng ngổn ngang
các dự ước
một thứ mà họ vinh vào nó để tự tôn vinh họ
chúng như những bức tường trong suốt
được lắp ráp từ nhiều mảnh
mang đủ mọi loại màu sắc
và có thể lắp ngất ngưởng tùy lòng tham của họ
để có được những danh hiệu nhất hành tinh
(more…)

Chu Thụy Nguyên

thuyen_ben_cu

đêm qua chính tôi
vừa chạm vào con thuyền đứt dây neo
trôi sóng sánh
đúng chỗ bữa trước em kể
em đã chạm vào mặt trăng
tan chảy thành lụa
(more…)

Chu Thụy Nguyên

prisoner

1.
chỉ nghe kể lại
chuyện nó bị nhốt trong bức tường
chẳng biết từ bao lâu
từ đó mọi thứ đối với nó
lép kẹp, thẳng đuột
trùng màu bê tông
đứng sống như đã chết
(more…)

Chu Thụy Nguyên

thieu_nu_trong_dem

nỗi đau cứa khuyết
khi gió vẫn thổi vào nhà trống
mở lòng em tan hoang
cô gái di-gan ngay trên núm ruột quê nhà
từng chuyến tàu qua
chở đi những ngày phía trước
em ngồi lại chốn ly hương
bỗng nhớ các nong tằm
nắng chiều xuyên song thưa
vẫn chưa có tin gì về những người xa khuất
(more…)

Chu Thụy Nguyên

winter_garden

tôi bước ra ngoài
mùa đông năm nầy quá lạnh
có lúc tưởng mình sắp đông cứng
và đến một lúc nào đó sẽ nứt vỡ

đêm qua cơn cuồng phong quá lớn
tượng Đức Mẹ ngoài vườn đã nghiêng trái
tôi bước trên tuyết đến định đặt lại
nhưng khoảng trống dưới chân Mẹ đã đông đá
(more…)

Chu Thụy Nguyên

nam_dat_tren_tay

1. Ca khúc

dội về từ ô cửa chớp
ánh mắt
bỗng
bừng lên lời canh thức
hát vang
cho những linh hồn
đã ôm chặt nắm đất quê nghèo
ra đi
(more…)

Chu Thụy Nguyên

shadow_people

1.
bước qua bóng các ngón tay
vô chừng hàng dương trước mặt
đã kịp thấy khơi xa
những đôi mắt từng chìm vào cơn chết đuối

tôi thấy mình bơi về phía em
chỉ kịp gào lên
trước khi búi tóc mùi bồ kết quen
ngập chìm
(more…)

Chu Thụy Nguyên

homeless_under_bridge

Những cánh đồng quá xa

1.
khi bạn qua đến bờ bên kia con sông
bạn ngả mũ chào mọi người
những bàn tay chìa ra
nồng ấm chúc tụng bạn
bạn gắn lên môi người tình những nụ hôn
bạn cúi xuống vỗ về đứa bé và cho bé cây kẹo
bạn hỏi han cụ bà thường nhăn nhó với chứng thấp khớp
bạn cười đùa với người bán hàng
bạn dừng lại nói chuyện với người đưa thư
bạn làm khá nhiều việc ở bên kia con sông
nhưng bạn đã quên hẳn chiếc cầu
không có nó
bạn chẳng làm được bất cứ việc nào bên ấy
(more…)

Chu Thụy Nguyên

nguyen_mai_trung_tuan_2

bức tường lúc không giờ bên nầy
tạc nên các móng sắt
bởi toàn những mảnh vụn thập thò của bóng tối
thật ra mỗi mảnh đã lên màu xanh tái
trong rừng người hoang tái xanh
mùi của từng ô rác rưởi dâm dật
trong vương quốc của threesome và swing
(more…)

Chu Thụy Nguyên

san_khau

tuồng kịch đã vãn
diễn viên đã tẩy trang
đèn sân khấu đã tắt
cổng rạp đã khóa chốt
sao vai diễn cứ lẽo đẽo theo tôi ?
(more…)

Chu Thụy Nguyên

yoshino_flowering_cherry_bloom

buổi chiều đang tự ngụm dần nó
như con rắn độc tự cắn vào chót đuôi mình
và thở tan ra thật chậm
tôi ngửa cổ uống ngược từng cơn ho dị ứng
và chỉ vài phút sau
toàn thân bỗng như tan chảy khi vừa lên hết triền đồi
(more…)

Chu Thụy Nguyên

homeless_in_winter

có một ngày bạn xuống phố
dù ngoài trời đang rất lạnh
chỉ để đọc lấy từng thông điệp
những người đứng dưới tuyết giăng ra

vỉa hè. nơi bạn dễ dàng được
tay bắt mặt mừng
với những người cao niên
những người homeless đến từ mọi phía
(more…)

Chu Thụy Nguyên

xich_lo_dem

Tôi thú nhận mình bị chứng mộng du, nặng nữa là đằng khác. Chứng bệnh hành hạ kể từ ngày còn trong tù. Cảnh tay vệ binh lên đạn A.K nã đạn thẳng vào thân xác một bạn tù đứng bên nầy rào dặn dò đôi điều với người em ruột bên kia rào. Cảnh tử hình các bạn tù trốn trại. Đặc biệt là cảnh chính mình đã quỳ xuống cùng bốn bạn tù khác chỉ còn chờ nghe loạt đạn tử hình suýt đưa mình về bên kia thế giới. Năm đó tình hình biên giới với Campuchia khá căng, quân Pon Pot thỉnh thoảng lại tràn sang biên giới Việt Nam bắn giết. Ngày hôm trước đó toàn bộ chỉ huy các trại tù họp kín ban lệnh khẩn cấp. Tay quản giáo trại tôi là một cán bộ miền Nam, tính lè phè, sao cũng xong. Dạo ấy anh ta lại mới gù được bà bé ngoài chợ huyện nên hở ra là anh ta phóng lên chiếc xe đạp đòn dong ra ngoài huyện ở cả ngày. Lúc họp an ninh anh ta làm gì có mặt. Hôm sau về thấy trong bếp hết củi chụm, anh ta gọi năm anh em tù tụi tôi trong toán “tăng gia” (toán trồng rau xanh cho quản giáo) ra sau rừng lấy củi. Vừa ra khu rừng sau trại khoảng 200 mét chúng tôi thảy đều kinh hoàng, xe tăng, súng cối, đại liên đủ các thứ đang bố trí chỉa vào trong trại chúng tôi. Vậy là ngộ nhỡ đang đêm bọn Pon Pot mà tấn công qua biên giới là anh em tù chúng tôi kể như lảnh đạn. Đang hoang mang trước cảnh tượng dàn giá vũ khí quy mô bỗng một tiếng thét lớn: – Đứng lại! kèm tiếng lên đạn A.K rôm rốp. Chúng tôi đồng loạt đứng lại. Lại một tiếng hét nữa: – Quỳ xuống! Cả năm người chúng tôi đồng loạt quỳ. Không cần hỏi chúng tôi đi đâu, làm gì, tên vệ binh mặt búng ra sữa nói như thét vào mặt chúng tôi là chúng tôi đã vượt trại, chiếu theo luật cấm rừng hiện nay, chúng tôi phải bị tử hình. Trưởng toán tù chúng tôi là một anh công chức lớn tuổi đang bị suyển, người anh run bần bật, anh giơ tay lên nhưng chưa kịp nói nên lời đã xỉu huỵch xuống cỏ tranh. Anh bạn kế bên giơ tay xin ý kiến, anh nói trong run rẩy: – chúng tôi nhận lệnh quản giáo đi tìm củi. Tên vệ binh hung hăng: – Láo, các quản giáo hôm qua đều đã họp và đã quán triệt lệnh cấm rừng. May thay, lúc đó có một chàng vệ binh khác từ trong rừng vừa đi ra vừa huýt sáo. Anh nầy người miền Nam, sau khi hỏi rõ sự tình đã ra lệnh cho tên vệ binh kia vào trại mời quản giáo chúng tôi ra xác nhận, nếu không đúng sẽ bắn bỏ không thương tiếc. Một lúc sau, tay quản giáo của chúng tôi ra xác nhận, và đưa chúng tôi về trại.
(more…)

Chu Thụy Nguyên

nho_thoi_dran-dinh_cuong
Nhớ thời Dran
dinhcuong

nửa đêm
nghe Blue Jazz héo hắt
bỗng bên bờ thiên thu
người Bỏ Tôi Đứng Bên Đời Kia

chưa kịp nghe giọt chuông tan
Ánh Trăng Trên Nhà Thờ
hay Ánh Nến ?
đau đáu Khúc Cầm Xanh
(more…)

Chu Thụy Nguyên

cheo_thuyen_luc_hoang_hon

sáng mai
người đưa thư hứa bắt đầu sẽ trao tận tay tôi
cứ dăm ba ngày một mảnh vụn của thời gian
tôi chưa bao giờ yêu cầu
cũng chưa bao giờ tôi là kẻ có ý định sưu tập chúng
như những đứa bé mê mải
với những con tem mờ phai của quá khứ
nhưng đòi phải còn nguyên những khuyết răng cưa
(more…)

Chu Thụy Nguyên

tau_ngu_dan

Khoảng cách

không tự ước định được khoảng cách
giữa ánh sáng
và mênh mông bóng tối

giữa cặp kính màu sậm
và bài thơ tình ngún cháy
trong ngực áo nàng
mùa ngâu ngoài cánh đồng sáng nay không thơm
(more…)

Chu Thụy Nguyên

walking_in_snow_3

1.
sáng nay quanh tôi
màu rất lạnh
dăm nụ cười ngoài phố choàng khăn méo xệch
thành phố nướng ượn ẹo
gãi lưng trong mù sương

hổm rày tôi cứ hóc trong cổ họng mình
khi đọc tin buồn
từng người bạn văn nghệ bỗng buông tay
(more…)

Chu Thụy Nguyên

huong_sac_mua-thu_2

Râm ran bên tai. Tiếng mùa cúm

tôi khóa trái các cửa
lòng chỉ mong nó sẽ ở lại
mùa lạnh. tiếng lũ dế gáy như đang cúm
bầy vạc sành còn đang lăng xăng dự trữ lá tươi
giữa lúc mình bận lo ra đoàn tàu lẻn vào sương mù
chở theo lời nguyện hôm khởi hành
hôm kia. hôm qua. và cả của hôm nay
(more…)

Chu Thụy Nguyên

thap_chuong-tan_dat

1.
bức tranh giáo đường co ro mồ côi
hơi thở tìm chỗ tạm ngồi nghỉ
trên đường chạy về chốn nối khố những lời nguyền
trong chập chùng chum vại đã rêu

2.
bầy sơn dương ngơ ngác tìm về nơi có tiếng cầu kinh
sát mép nước nơi các linh hồn sẽ được tắm rửa
những đôi chân trần luôn dáo dác tìm nơi đùm đậu
trong hơi thở ngược chiều nhau
na ná lán trại tạm dừng của người Bohémien
(more…)