Archive for the ‘Hồ Đình Nghiêm’ Category

Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem-dinh_cuong
Tác giả qua nét vẽ Đinh Cường

Tôi quen Phượng Vỹ qua facebook. Sau hơn tháng viết và đọc trôi những bức thư không bỏ dấu, chúng tôi quyết định gặp nhau. Những dòng chữ trần trụi chẳng có sắc huyền hỏi ngã nặng, không ô thời đội mũ ơ thì thêm râu khiến tôi chột dạ vớ vẩn thầm mong Phượng Vỹ ngoài đời đừng đui què mẻ sứt.

Tôi là kẻ luôn sống với những điều không thực, hoặc cái sự thật mà tôi đối đầu mãi phủ màn khó hiểu, sự khó hiểu chẳng thể lý giải. Tại sao? Tại sao, cứ tại sao riết khiến con người dễ đi tới cảnh buông xuôi đầu hàng vô điều kiện. Thây kệ, trời sinh voi sinh cỏ, hơi đâu lo bò trắng răng. Đi gặp Phượng Vỹ, tôi có hơi bồn chồn bởi không ai “tự sướng” quá lâu trong thế giới ảo. Một cô gái từ mộng mị bước ra, bằng xương bằng thịt sẽ ngồi sát bên mình, chao ôi đêm qua tôi đã mất ngủ cho tới sáng. Áo quần không bụi bặm đã vắt sẵn nơi lưng ghế và mắt thao láo ngó cây kim giây chuyển động tích tắc rùa bò tích tắc dục tốc bất đạt.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

hoa_hue_2

Thân bằng quyến thuộc, mười người hết chín, trách tôi bạc lòng, vụng về cư xử. Cúi đầu nhận tội, thành tâm sám hối, diện bích bóng đêm, câu kinh lướt trôi, khói nhang còn vướng: “Đệ tử vốn tạo các vọng nghiệp, đều do vô thỉ tham sân si…”

Ông ngoại mấy cháu qua đời hôm mồng sáu Tết, chẳng xem được thế vận mùa đông, ở Sochi. Năm vòng tròn có cái bạc mệnh nhác chơi để phơi bày bốn vòng kỳ cục, mặc dù khẩu hiệu ban tổ chức đề xuất khá ấn tượng: Hot. Cool. Yours. Chúng ta cuối cùng đều đi tới đích nhưng thảy chẳng có một huy chương tròng vào cổ. Những vận động viên bạc nhược dẫm bước trên lằn vôi chót, thở không ra hơi. Cũng có trao hoa, nhưng hoa kết vòng hoành tráng với hàng chữ thấy choáng “Thành kính phân ưu”.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

cho_troi-huynh_tam
Ảnh: Huỳnh Tâm

Cuối năm, cơ quan phát quà cho nhân viên. Tôi giữ lại những bao thuốc lá, mấy thứ nhu yếu phẩm khác tôi mang ra chợ bán.

Buổi trưa âm u. Bao giờ cũng vậy, vào thời điểm giao mùa, huyện lỵ này thường mang thứ sắc diện sẵn lòng chôn sống niềm vui chợt le lói. Tôi nghĩ tới đứa con gái vóc vạc nhỏ thó giỏi luồn lách giữa những lối đi lầy lội có trong chợ. Có gì chú cứ trao hết cho con, con thề chẳng ăn lời của chú một tơ hào, láo chết.

Tôi lấy xe đạp ra khỏi cổng cơ quan. Cái băng-rôn đỏ có dán hàng chữ “Vui Xuân không quên nhiệm vụ” căng ngớ ngẩn cùng gió tái tê hồi sáng còn nguyên vẹn, giờ thì chữ nhiệm vụ đã đánh rơi hai dấu nặng. Chẳng biết trong bao lâu thì biến mất hẳn chữ Xuân? Thời tiết kỳ cục, mãi ui ui thế này thì cũng khó hồ hởi phấn khởi.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

hoc_sinh_tieu_hoc

Xuất hiện lần đầu trên blog Tễu, sau đó vì muốn cười vui ở những ngày đầu năm, “Những bài tập làm văn của học trò cấp 1, cấp 2” lần lượt hiển thị ở các trang mạng cá nhân khác.

Trong hơn 10 bài tập mà Tễu có công sưu tập, tôi chú ý tới hai “ngôi sao sáng”. Nói theo ngôn ngữ trong facebook: Tớ rất like, he he he. Đáng iu wá mờ.

– Giải thích câu thành ngữ “Anh em như thể tay chân”.

Bài làm của sao một: Anh em như thể tay chân nghĩa là khi “chân” đau thì “tay” băng bó cho “chân”; còn nếu “tay” đau thì “chân” đưa “tay” đi bệnh viện.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ha_thanh_2
Ca sĩ Hà Thanh (1939-2014)

– Hỡi mẫu thân Hà Thanh, mẫu thân tên thật là gì?
– Tên thật của tao là Lục Hà.
– Hỡi mẫu thân Lục Hà! Lúc mẫu thân đẻ con ra đời, mẫu thân cảm thấy thế nào?
– Tao cảm thấy rất đau lòng.
– Tại sao đau lòng?
– Vừa mới sinh mày ra đời, mày đã già nua đến thế, làm sao tao còn có thể ẵm mày vào lòng cho mày bú, hử con!

Bùi Giáng là tác giả những đối thoại trên, người có công dựng nên triết thuyết Vui-thôi-mà. Nhân vật chính được thi sĩ bẩm thưa mẫu thân là ca sĩ Hà Thanh.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

rainy_montreal

A.

Tôi đưa A ra phi trường. Buổi sáng có mưa nhỏ, đủ ướt hai hàng cây đã trụi lá. Thân cành khẳng khiu dong lên, trơn láng, như thể muốn phân bua một điều gì. Con đường trống trải, ẩm lạnh và chúng tôi co ro trên ghế không nói ra được những xúc cảm.

Nếu còn lá, diện mạo cây trôi ven đường hẳn sẽ đổi khác, lùi đi với lao xao màu lục sẫm muôn đời sức sống. Mùa đông, nó bị bóc lột tới mức tự thân nó đồng nghĩa với cái trơ trọi tột cùng. Tuyết sẽ chuyên cần lấp đầy, chôn nó từ tốn, lập mộ bia bằng giá băng, nhưng tất thảy chỉ là tấm chăn đắp lên nhằm ru ngủ; nó sẽ thức dậy, vươn vai, rùng mình khi Xuân về. Nó không chết, nó biết tuân theo luật chơi định kỳ của mùa màng. Nó hiện hữu, nhắc ta nhớ về chân đi của thời gian, hiểu ra giới hạn đâu là tuổi trẻ và đâu là sớm mai nhìn nhận một mái đầu sương điểm.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem-song_thao
Bạn văn Hồ Đình Nghiêm và Song Thao

Nhà văn Song Thao, chủ nhân quán MỘT, vừa dọn ra cho thực khách món TẠ. Anh là người hào sảng, rộng lượng, bởi thức ăn anh mang tới luôn ê hề. Xe lửa mà chi cho tủi, bát dùng trong quán Một size nhỏ nhất đã là Airbus 330 siêu khủng rồi! Bê nặng cả tay, sóng sánh hương liệu đổ tràn.

Gia vị bao giờ cũng đề huề cân lượng. Mặn ngọt cay chua nồng đậm, tuy tuỳ tiện nếm nêm nhưng ăn thậm vừa miệng, đủ để xuýt xoa. Củi lửa riu riu để qua đêm, bình minh thì vừa chín tới, hoàn tất. Hoặc có khi đun ngày thì đêm nhừ rục. Trái khuấy giờ giấc nhưng chưa hề khét khê hư bột hỏng đường. Ưa chay có chay nhưng thực đơn “bổn quán” lại “mặn” món mặn hơn. Chút chút cho vui cuộc đời vốn quá tải khổ hạnh. Nhạc trong quán vừa trỗi lên: “Cười lên đi em ơi, cười để giấu những dòng lệ rơi…”
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

mua_dem

Trụ xi-măng chôn bên quốc lộ bị đứt lìa nửa thân, rụng mất con số đánh dấu còn bao nhiêu ki-lô-mét thì tới thành phố. Tài xế cũng như lơ xe đò biết mồm một mỗi địa danh trên từng cây số và họ sẽ thắng xe lại nếu có hành khách dặn, làm ơn cho tui xuống ở ngã ba Chuồn.

Có con đường chưa trải nhựa đâm thẳng góc với quốc lộ. Xóm Chuồn nằm cuối đường, sâu nữa đã là núi chắn với ruộng nước hiếm thấy bóng người còng lưng khai khẩn thu hoạch hoa màu. Con đường nhiều bụi đỏ khi trời nắng ráo, hôm nay thì trơn trợt lắm bùn vì đang mùa giông bão, phủ trùm tự bắc chí nam thứ sắc màu ủ dột, nặng nề. Lầy lội, ướt át, lạnh lẽo. Áo mưa sùm sụp, bộ hành đồng dạng, ai cũng tựa ai. Co ro, run rẩy, đi vật vạ quàng xiên.
(more…)

Chất xám

Posted: 22/12/2013 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

cay_tram_tu

năm 1978
con tôi
giải không ra đề toán:
“chín thằng lính ngụy
bị bộ đội ta giết mất năm
hỏi em còn lại mấy đứa?”.
năm 2013
cháu tôi ngác ngơ
trước câu hỏi in trong sách giáo khoa:
“năm ngón tay bị chặt mất ba
đố em
bàn tay còn lại mấy ngón?”
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

news-ares

Tranh biếm hoạ này tôi chụp lại từ báo Métro Montréal, xuất bản hàng ngày với số lượng lớn, phát không, để lan tràn ngay mỗi lối ra vào tàu điện ngầm.

Chụp lại, vì tôi bị nó quyến rũ ngay phút đầu nhìn thấy. Và ý nghĩ thì mọc lên ngay ở phút thứ hai: Phải trụ ở một trong bốn quốc gia còn thờ phượng Cộng sản chủ nghĩa, người ta mới có ý tưởng để vẽ lên được chủ đề tựa thế. Tôi xem chú thích dưới bức biếm hoạ: tác giả Ares, ở Cuba. Hèn gì. Thảo nào. À, ra thế.
(more…)

Lò than

Posted: 02/12/2013 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm
gửi hai nhà thơ Hoàng Xuân Sơn và Luân Hoán

which_poet-richard_brautigan
Which poet – Richard Brautigan

mở đầu bài thơ “dẫy mùa”
của người không ký tên sử mặc
“camoncamoncamon
ờ thì năm nào cũng cám ơn”
không bỏ dấu vấp phải trật vuột
cà mòn cà mòn cà mòn
cà ngày cà tháng và mòn năm  (more…)

Em gái mình

Posted: 27/11/2013 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

thieu_nu_uong_ruou

em gái mình
ở gần ba đình
bất thình lình
cho mình hay tình hình:
ở đồn công an thuỵ khuê
lê-thị-công-nhân
bị chúng đánh thoả thuê
quyền cước dạng huê
phan vào chỗ nhạy cảm mà không quê
em gái mình kể
phàm đã là an ninh
thì chả có thằng nào nể gái xinh
có thắp đuốc soi
coi, mặt mày ám chướng ngó ưa thoi
em đang nhìn đểu
có đứa thất thểu nước miếng nhễu
linh hoạt nhào dô tính bóp dú:
đằng ấy mình hạc xương mai thế kia
lẽ nào lại thích bồi dưỡng cơm tù
láng cháng quanh đây nhỡ bị bóc lột
thì chớ trách tớ có mắt mà như mù
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

dalat_nostalgia-dc
Đàlạt nostalgia
sơn dầu trên giấy
đinhcường

Sau đám tang Mẹ, mình lên Đà Lạt do sự bàn tính và bố trí của các anh chị.

Máy bay DC-3 của Air Viet Nam bay với tất cả sự dằn xóc nó có được. Thời tiết không xấu, trời xanh và nắng vàng. Con chim sắt trồi lên trụt xuống, bềnh bồng trên những đám mây, có vẻ như đùa nghịch. Mấy cây kẹo cứng nằm chung đụng với đôi ba cục bông gòn nhét lỗ tai có trên khay mà cô tiếp viên hàng không đưa tới cùng với nụ cười miễn cưỡng. Eo xèo và nghèo nàn. Đà Lạt bên dưới thì sao? Sẽ xoa tay chào đón trao tặng niềm vui hay ghẻ lạnh làm mặt lạ?
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

hoang_xuan_son-ho_dinh_nghiem

Cái đập vào mắt tôi trước tiên là tấm bảng đỏ Stop mà ai đã bôi đen để xịt sơn lem nhem bên dưới chữ Arret. Phía sau, thương hiệu gắn vào gạch đá ở trên cao có chú thích năm: 1835. Ông nội tôi chắc chưa chào đời? Xưa mút thẳm xa. Cung cấm triều Nguyễn e đã rêu xanh mấy lớp, đền đài tịch liêu gãy đổ chốn ấy. Sao chốn này vẫn thọ? Quá xá quà xa…

Stop, dừng lại, đôi khi không chỉ thoáng phút giây như luật lệ giao thông qui định. Có đôi người dừng lại để rồi nán ở dài lâu với cuộc chơi, chẳng cưỡng chống. Năm 1991 nhà thơ Hoàng Xuân Sơn đã dắt tôi ngơ ngáo tới địa chỉ ấy, chẳng có một màn phỏng vấn nào cả và từ một tay tơ lơ mơ tôi được nhận vào làm việc trong căn nhà rường cột đang đến hồi xiêu vẹo. Một nơi in ấn thượng vàng hạ cám, từ những hoá đơn mỏng tang cho chí một cuốn niên giám điện thoại dày cộm với máy móc thô lậu. Linh tinh đủ việc chúi mũi chúi lái thần sắc hư hao nhưng anh Hoàng Xuân Sơn tâm sự, đa phần những bài thơ nằm trong thi tập “Huế Buồn Chi” đều được viết ra trong giai đoạn “hồn lìa khỏi xác” nọ.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

nguyen_thi_kim_tien
Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến

mang di ảnh người chết đi khiếu nại
mẹ bán con hai tháng tuổi lấy 15 triệu đồng
không lĩnh vực nào không có tham nhũng
lại thêm một blogger bị bắt tại sân bay Nội Bài
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

halloween_costumes

Người Nhện đi với người Dơi. Cô bé choàng khăn đỏ sánh đôi Bạch Tuyết. Lá vàng xào xáo dưới gót, vật vã. Cách hai sải tay, tụt hậu, người Sói nắm tay tôi bương chải, thở ra khói. Tôi nói lạnh hè nhưng người sói phản bác: Ư ừ. Nực thấy mồ! Đứa con nít chưa ráo máu đầu thỉnh thoảng làm bộ tru lên. Trời không trăng, mù mịt. Chỉ có gió, chỉ có lá quắn đít rơi rụng. Chỉ có những đốm sáng lung linh trong những quả bí to tròn một cách kỳ dị, nhe răng ngó tức cười.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

autumn_leaves

Sáng nay trở lạnh, nhiệt độ xuống. Thu năm này khác lạ, lá vàng thưa bị mưa gió lặt lìa rơi mau. Nhựa đường ẩm thấp, rít rát, màu đen khởi thuỷ đã nhạt chìm, thất sắc bởi xác lá.

Sáng nay mở computer, không hay nó yểu mệnh tắt thở tự hôm qua. Ôi quá khứ! Ôi ngày sang trang! Rút ra rồi lại cắm dây vào ổ điện. Sao thế nhỉ? Loay hoay khởi động, tuyệt không rên lên một tiếng như thở hắt thường hằng của kẻ mệnh bạc khuất núi. Hãy vọng lời trăn trối đi chứ. Im re, cái câm lặng đầy đe doạ. Vật tới vật lui, mơn trớn vuốt ve và đùng đùng nổi giận đập đít đánh đầu. Vẫn trơ trơ mắt thị, màn hình đen đúa thứ sắc màu đáng phàn nàn. Lu câm!
(more…)

Lục phủ

Posted: 18/10/2013 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

hotei_as_a_naked_monk-hakuin_ekaku
Hotei as a naked monk – Hakuin Ekaku

nhất.

tạt vào am tự giả đò
luyện chữ đúc truyện nhớ Gò Công xa
thấy ra trang vở để tang
mưa run khe cửa sớt sang giọt sầu
bút tích đọng vũng vô cầu
chạy ra dầm thuỷ lầu bầu mình ên
dạ thưa kinh kệ không tên
bần tăng đắc tội cho nên ở truồng
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

chia_tay_trong_mua

Thông thường, mùa này trời không chóng tối. Trái khuấy do cuồng phong từ phương xa đã đùn mây đen, xua đuổi nắng, trám màu chì trĩu nặng trên vuông trời xuống thấp. Gió mặn miền duyên hải thổi về, xác xơ trên hai hàng cây cắm ngoài liên tỉnh lộ; luông tuồng run rẩy, tượng hình nỗi đe dọa, rằng sẽ có điềm báo một chia xa. Vật vã một nhắc nhở không gián đoạn.

Người đàn bà ăn không hết chén cơm lưng, bỏ đũa. Em đi thay quần áo. Ừ, để anh dọn dẹp cho. Anh nói với: Đừng mang nhiều thứ quá, một túi nhỏ thôi. Khuất sau cánh cửa, người đàn bà gửi ra thứ tiếng động của lục soạn, những hộc tủ kéo, đóng. Thứ tiếng nghe bồn chồn, của đôi tay mất sự tập trung.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

nguyen_phuong_uyen_4
Sinh viên Nguyễn Phương Uyên

Tôi luôn dành cảm tình cho hai người (ngòi) viết. Tiếc thay họ không là nhi nữ (thường tình) để mê mệt thêm. Cả hai đều là đàn ông. Ở trong nước: Người Buôn Gió. Ở nước ngoài: Tưởng Năng Tiến.

Cảm tình dành cho phận gái (toàn bến đục) thì đếm không xuể, xiêu lòng do bởi đón nghe những khổ luỵ mà họ luôn bị đón đầu, vây khổn, ở vùng đất có tên gọi dài thậm thượt Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ho_van_thanh

Thưa ông Hồ Văn Thanh

Gửi anh Hồ Văn Lang

Đầu thư xin tình tang ngỏ lời chào đoàn kết, xa xăm không thể ôm hôn thắm thiết, ngụy biện bốn phương vô sản đều là anh em.

Tôi cùng họ với quý vị, chẳng chừng chúng ta có quen biết nhau?

Quý vị dân tộc thiểu số? Hay cũng bộ lạc Kinh như tôi? Kinh khủng kinh hoàng kinh dị kinh hãi kinh khiếp cũng cùng một băng tầng kênh đài phủ sóng như nhau, kinh nguyệt điều hoà.

“Bác Hồ quả thật có kinh
Nghiệm trong sử sách chỉ mình bác thôi”
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

suy_tu_6

Lạnh mỏ ác

thì rời ra bóng chiều chưa kịp tới
là đêm xô lấp liếm chẳng màu mè
và bình minh chôn vội ngày bữa nọ
mà cà lăm lấp đầy một phân bua

thì chia xa không cần một tay vẫy
là qua sông người đi chẳng lụy đò
và tôi ngó áo bay để mường tượng
mà tình tự câm như ngọn heo may
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

khuon_mat-vo_dinh
Khuôn mặt – Võ Đình

Ra khỏi cửa Đông Ba, sợ Tạo trông thấy tôi tránh đạp xe ngang lò sát sinh. Buổi chiều, Tạo vẫn thường ngồi trước cửa nhà, mặt vô cảm. Ngồi như chờ đợi một điều gì biết sẽ chẳng tới, tuyệt vọng. Mặt mày, dáng dấp anh đong đầy sự cam chịu, buồn hơn tiếng heo bò kêu thảm thiết vọng lên từng hồi bên kia bức tường vôi ngăn chia.

Minh dặn: Mình chỉ mời riêng Nhã thôi. Tôi chẳng muốn Tạo thấy là vì vậy. Sợ phải tìm cách dối gạt, sợ nhìn nỗi câm lặng của anh. Đạp xe tới Hàng Bè, ngang cầu đen quẹo trái. Cảnh trí nhà Minh mọc từ tốn trong trí tôi, ráp lại từng phần một, để nhớ. Lâu lắm rồi, tôi không về hướng này. Huế nhỏ, nhưng có lắm con đường tôi không hề dẫm chân lên. Tôi sợ lang thang, đi mất hồn, chẳng có chủ đích. Ngại ngần phải đi lại lối cũ, ở đó kỷ niệm ùa ra chắn lối, và khi mình thoát được về nhà, lúc ấy mặt đất như đánh mất sức hút.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

van_hoa_cong_an

Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu than:
“Dân hai lăm triệu ai người lớn
Nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con”

Ông Bill Hayton
từng là phóng viên BBC ở Việt Nam
đưa ra bảng thống kê:
dân số bốn ba triệu người
cứ tầm thường sáu “trẻ con”
thì có một “người lớn” làm an ninh
thế mới kinh
ông này ăn nói linh tinh
miệng lưỡi người ngoài
có đáng tin?
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

nguyen_phuong_uyen

Chúng tôi hò hẹn ở quán ăn
đã lâu rồi thứ Sáu mới gặp lại
đen trở mặt bỏ đi để trắng về xao xác trên những mái đầu
chúng tôi thảy già điều không thể chối
thời gian xử án gieo mầm bệnh
khác biệt nhân thân đã thôi sung
dẫu sao cũng có quan tòa bia rượu
đưa cay những câu chuyện vui buồn
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

tre_sinh_thieu_thang_2
Cháu bé con của anh Nguyễn văn Tin được Bệnh viện
Đa khoa Quảng Nam chuẩn đoán là tử vong, nhưng vẫn còn
sống hiện đang được điều trị tại Bệnh viện Nhi Quảng Nam
.

Mình xem trong phim ảnh, thường bắt gặp cảnh này: Vào đi. Tiếng hiệu lệnh khô, sắc. Tay thôi gõ, đưa xuống vặn nắm cửa, đứa thuộc cấp bước vào. Đóng cửa lại. Sếp ngồi trên ghế, đằng sau bàn làm việc đầy xấp giấy tờ cong góc, điện thoại, máy vi tính, rắc rối những đồ vật linh tinh đứng chen nhau. Ông hất hàm, khuôn mặt béo, trì độn, nhăn nhó thường trực. Sao? Dạ, có hai tin tức cần phải loan báo. Một xấu một tốt. Ông thích đón nghe cái nào trước? Tùy tâm cảm mỗi nhân vật, có khi nghe: Cứ nói tin xấu trước, tốt sau. Đôi lúc: Tao ưa nghe cái gì đó tựa như một sự tưởng thưởng. Tin tốt cỡ nào, nói đi.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

cung_ly_ruou

Khi anh nhìn thấy những gương mặt quen ngồi quanh bàn tròn, một ý nghĩ kỳ cục chợt hiện: Anh là đảng viên cuối cùng tới dự một cuộc họp kín. Một thứ đảng không giống ai, mỗi đảng viên thủ đắc riêng mình một thứ vũ khí chôn sâu trong lòng, dấu ở nhà, nằm chực ở computer và xuất dương thì mang khẩu súng gắn cửa miệng, để ngấc tự động, bắn ra những hòn đạn vô thưởng vô phạt cày xéo lùng bùng vào đêm thứ bảy, loang lỗ khuya chủ nhật, làm nguôi ngoai những cuối tuần tẻ nhạt.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

bao_chi_vn

Chó mèo chết phải đăng ký “báo tử”
Trẻ sơ sinh phải có mã số thuế hẳn hoi
Con bất hiếu với cha mẹ phạt 20 triệu
Phải còn trinh tiết mới được thi hoa hậu đó nghe
Chửi cảnh sát thì móc hầu bao chi 5 triệu
(Đại ca Hải Phòng được lên tướng ngon ơ)  (more…)

Hồ Đình Nghiêm

Ngày 13 tháng 9 năm 1759, dưới quyền chỉ huy của James Wolfe, đạo quân Anh đã đánh bại Louis Montcalm ở Québec và nước Pháp chịu mất Canada.

 

quebec_motto_license_plate

Tôi đến thành phố Québec vào lúc giao mùa, hè vừa giã biệt mà hơi lạnh từ chốn nào sớm thổi ngang. Chuyến bay dài cho mắc nợ tiền vé, chính phủ nói cứ thong thả từ từ trả sau chẳng tính tiền lời. Hong-kong Tokyo Vancouver Montréal rồi lên xe đò ngược về hướng Bắc, nhân viên thiện nguyện tỉnh bang chu đáo chuyện bao đồng, trao hai chục bạc mỗi đầu người, lận lưng chút bổi đặng ưa mua đồ lưu niệm cho có mà tiêu pha. Đôi khi lì xì không cứ phải đợi ngày đầu năm, cầm tờ bạc mà ngỡ như vừa trẻ lại một tuổi.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem-vivi
Chân dung tác giả thời giã từ dây thun – Vivi

Long người Nam, từ Sài-gòn ra trọ học, ở gần nhà và học cùng lớp nên chúng tôi làm bạn với nhau. Lối ăn mặc, cách ăn tiêu có vẻ như con nhà khá giả. Hắn lỡ phạm một lỗi lầm nào đó, nên ra Huế, với hắn là bản án lưu đày mà gia đình đã tuyên xử, nỡ xuống tay. Thức ăn cay, mưa gió rả rích, phố xá nhỏ chật… hắn có thể tìm ra cả vạn lý do để minh định lập trường: Không cảm tình với Huế.
(more…)

Cứ chưa thông

Posted: 09/07/2013 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem-le_thiep
Tác giả và Lê Thiệp, người ló đầu phía sau là Nguyễn Kỳ Phong

Tôi có hộp giấy cứng.
Mua đôi giày ấm chân không nỡ lòng bỏ nó vào thùng rác tái sinh.
Giày dành cho người ưa chạy việt dã,
tôi loanh quanh những lối thưa cây,
thủng thẳng năm này tháng nọ trong lòng phố hạn hẹp.
Giày đã mòn rách mà hộp còn thi gan cùng tuế nguyệt,
nó thế cuốn album,
giam giữ giùm tôi xao xác những hình ảnh xướt trầy.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

khac_khoai

Đất nức rạn chân ngập chôn mùi nắng
gió Lào đi phên liếp đứng xiêu than
chùm bông phượng đỏ ngầu màu mắt cũ
ngó vô trong lặng điếng căn buồng không
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

du_tu_le-ho_dinh_nghiem
Nhà thơ Du Tử Lê và tác giả

như cơn gió mùa thu hao trầy cũ
mang thầm tiếng Hà-nội xưa về
áo khoác lính trông nguyên cự phách
cơ thể nhẹ dường thất lạc số quân
dẫu di tản vẫn nguyên vẹn thường trú
suối nguồn thơ giữa lau sậy bãi bồi
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

dinh_cuong_ve_truoc_garage
Họa sĩ Đinh Cường

Ở Montréal tìm không ra
chìm ngập cõi thâm u
những con đường đầy bóng lá
như Virginia như vùng Burke
có người-ngồi-cũ-kỹ
trầm mặc màu sắc lên men
tấm bố căng chùng những ý tưởng
thin thít nằm ngửa mình đón nhận
đường dao đặc biệt xẻ thịt cắt da
sơn dầu nặn ra trên palette
gió len cào thầm âm nghi hoặc
gửi tiếng còi tàu nghe vọng ở đâu xa
ở Bình Dương ở Đơn Dương?
Lăng Cô, Nam Ô, Nong, Truồi
hay vô tuốt xứ Huế
có Đại nội chiều vàng lẫn khuất
tiếng dương cầm xanh ẻo lã
từ trường Quốc gia âm nhạc
rót qua khuôn viên Cao đẳng Mỹ thuật
chen tiếng kèn đồng của một nhạc sinh
ngoài giờ vụng thổi bài Hạ Trắng
tựa đàn chim non réo bên vườn hoang
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem

Đang đi, có người kêu giật giọng
đèn đỏ, những bàn chân thậm thụt trước ngã tư
lâu ni đi mô mà không gặp
mùi khói xăng làm người bần thần
còn viết hay đã thôi
đọc báo địa phương sao chẳng thấy bài
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

hunger_strike

Đến một thành phố lạ, tên của những con đường là điều buộc bạn phải lưu tâm.

Vào một quán ăn, khi đã ngồi yên vị, bạn có rối trí khi mắt lướt trôi trên tấm thực đơn?

Buồn nhiều hay ít, khi bạn đọc báo, hết người này đến người nọ quyết định tuyệt thực? Họ không ăn, họ sẽ chết, cách bày tỏ quan niệm của họ trước cuộc đời quá đỗi u ám. Tôi theo lề phải nên tôi nói vậy, bạn theo lề trái e sẽ chỉnh sửa: Họ đấu tranh bất bạo động trước những ngược ngạo của bạo quyền.

Người trung dung chẳng theo phải trái thì quan ngại chuyện “đại sự”: Làm cách nào để giết một bài thơ?” Ôi chao, thơ văn ích gì cho buổi ấy! (Nhỉ?) Tựa như ông Phạm Viết Đào có đứa ngứa mồm gọi “Phạm Viết Bừa”. Sao chẳng đẻ ra công án: Làm thế nào để giết một cường hào ác bá?
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem-dinh_cuong
Hồ Đình Nghiêm – Đinh Cường

Có khi đi giữa ngọ, nghe vó ngựa xô động cổ thành, chở mặt trời qua lộ đá mấp mô làm bỏng rát mặt người. Ba mươi chín độ C tham lam mút mòn cây cà rem dơ que miệng hoen màu phẩm, rơi rớt ba hột, ngọt đắng.

Có khi trốn nắng, mắt quáng gà sững im ngồi đồng quán cà phê mê hoặc cô thu ngân, ngày đình trệ hay thời gian là vó câu trôi ngoài cửa? Bức tranh sẽ không bao giờ hoàn chỉnh bởi nhan sắc đồn trú thân em. Thủ lĩnh điều kì diệu thu hút những mộng tưởng và đẩy ý nghĩ tôi đi xa mút mùa lệ thủy tới biên giới tự sướng.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

coffee_and_rain

Ở Montréal tuần này, mưa suốt. Nhiệt độ xuống, gió gai lạnh. Cây không biết tên gọi luôn bị mưa gió bức rời những chiếc lá xanh, nhỏ nhít, rơi rụng đầy đường. Ẩm thấp.

Nước dùng hàng ngày bị ô nhiễm, báo đài loan tin cư dân thành phố nên chịu khó mua nước suối đóng chai về xài tạm, “chúng tôi sớm có biện pháp khắc phục, chậm lắm là hai mươi bốn giờ”. Đánh răng, vệ sinh miệng lưỡi cũng vậy, hãy đun sôi, hãy nấu kỹ, cẩn thận kẻo bị tiêu chảy. Có khác không, nếu bảo, trước khi nói phải uốn lưỡi bảy lần?
(more…)

Chim và người

Posted: 24/05/2013 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

uoc_mo_hoa_binh-pham_van_mui
Ước mơ hòa bình – Phạm Văn Mùi

khi vào tuổi của Uyên giờ này
lúc đất nước còn nguyên dạng hai miền
tôi nghe bản “Tự Nguyện”
của người mang tên Quốc Khánh:
“nếu là chim tôi sẽ làm loài bồ câu trắng,
nếu là người tôi sẽ chết cho quê hương”
nhạc phản chiến tuyên truyền những hư tưởng
trong thế giới của diều hâu kiếm đâu ra vuông trời nhỏ cho bồ câu?
sao người ta ví chim kia là biểu tượng hòa bình?
Phương Uyên, em có phải là loài bồ câu?
(áo em trắng quá nhìn không ra) *
em là người và hôm nay quê hương đã giết chết em
(more…)

Cà phê đểu

Posted: 19/05/2013 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

ca_phe_cut_chon

tôi bán nước
sống qua ngày
nhờ thương hiệu
cà phê cứt chồn

bạn bè vào ra ủng hộ
có đứa thương tình
ngứa mồm bép xép:
hoan hô Hồ chủ tiệm
mong quán sống mãi
để chúng tớ được phép ghi sổ
(more…)