Archive for the ‘Truyện Ngắn’ Category

Tàn Nho

Posted: 25/06/2014 in Truyện Ngắn, Võ Hoàng

Võ Hoàng

sua_soan_le_vu_quy

Khu chung cư này, ai cũng biết ngày mai ông Thiên gả đứa con gái lớn. Hồi chiều tới giờ, có hai ba nhóm ông già bà cả đi vô đi ra liền liền. Bà chị Sáng nhà kế bên nói với chồng:

“Con nhỏ coi vậy mà nó có phước thiệt chớ hổng phải chơi, thằng chồng nó tướng đi hiền khô mà gương mặt sáng sủa lắm. Nghe nói cũng làm chung hãng với con Lương. Tụi nó khá lắm.”

Bà Nghĩa ở căn đối diện thì nói với đứa con gái:

“Tao tưởng ông Thiên ăn ở hiền lành thì trời thương, ai dè cưới nhằm thằng rể không ra gì hết. Người gì mà đoản hậu, thiếu âm đức thấy rõ. Nó đi, tao ngó đằng sau lưng, tao biết thứ này không khá được. Mà thôi, chuyện của người ta mình lo làm gì cho mệt.”
(more…)

Nguyễn Xuân Hoàng

Trong đời sống, mất mát nhiều hơn là thu nhận. Cây lúa sẽ không trổ bông, nếu trước đó nó không chết đi. Hãy sinh động một cách không mệt mỏi, nhìn về tương lai và nuôi dưỡng bằng những nguồn dự trữ sống chất chứa từ trí nhớ và sự lãng quên. It is more important in life to lose than to acquire. The grain will not sprout unless first it dies. One must remain untiringly alive, looking into the future and feeding on the living reserves which memory and oblivion together accumulate. – BORIS PASTERNAK “An Essay in Autobiography”*

Tôi là đứa con thứ mười hai trong một gia đình mười ba anh chị em. Mười ba người con trong một gia đình, con số ấy đâu có nhỏ, phải không? Nhưng biết làm sao! Có ai trên đời này được quyền chọn nơi chốn, gia đình hay dân tộc để chào đời đâu. Tóm lại, tôi là một người Việt Nam ra đời ở miền Trung, trong thời chiến, dưới một mái nhà “đông dân” và “kinh tế gia cảnh” đang hồi sa sút.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

little_italy-montreal

Đó là ngày thứ bảy, vào lúc sáu giờ chiều, trên ti-vi sẽ có phát hình trực tiếp từ Brazil trận đấu giữa hai đội tuyển Ý, Anh.

Tôi đi métro, xuống trạm De Castelnau, lội bộ ra đường một chiều Saint- Laurent. Chỉ mười phút, đủ cháy cụt điếu thuốc với khói phiêu bồng thì chân dẫm ngay trên khu vực “tiểu Ý đại lợi”.

Bình thường, diện mạo nó không loè loẹt như bữa nay. Bây chừ thì cờ xí treo, cắm, cột, cài, giăng loạn xị trước những cửa hàng lưa thưa gió đùa. Tiệm bán xe gắn máy Vespa đóng cửa. Tiệm bán áo quần D&G, Diesel đóng cửa. Tiệm bán kính râm Gucci, Armani đóng cửa… Những gian hàng đó đóng, như muốn khơi rộng lối đi vào các cửa hiệu chuyên trị rượu bia, quán ăn thức nhắm đặc sản Ý. Cửa rộng mở, người ngồi đông vui gái trai đề huề. Nhạc nhiếc, tiếng nói điếc ráy, tiếng cười mãi miết tha hồ vỡ bờ, tràn chảy ra lòng đường. Đường quạnh chẳng khách nhàn du lai vãng ngược xuôi.
(more…)

Nguyễn Lệ Uyên

mua_cao_nguyen

Nước trên cao chảy xuống ì ầm
Vượn bồng con lên non hái trái
(ca dao)

…ngày… tháng… năm…

Gửi anh,

Tính từ ngày xách va li lên tàu, đến nay đúng hai tháng. Khoảng thời gian không dài không ngắn, giữa núi rừng trùng điệp này, đủ để tôi mang trái tim ra nghĩ về cách hành xử của mình và không thể không giải bày với anh bằng những suy nghĩ dài lê thê, với lòng mong mỏi anh và những người thân yêu sẽ dần hiểu tôi.

Ngay từ lúc chọn nghề, cả ba mẹ, anh chị đều cho tôi là một con điên. Bốn năm dùi mài, thích thú với khoa sư phạm, bất ngờ gặp và quen anh, tôi cứ nghĩ anh là người đồng cảm với tôi, nhưng khi thấy ánh mắt lúc tiễn lên tàu, tôi chợt thấy anh lại ném về phía tôi một cái nhìn đầy nỗi niềm và tuyệt vọng, cùng với sự bịn rịn của người thân trên sân ga. Tôi không ưa cảnh tượng đó, mong cho còi tàu mau rúc lên và lăn bánh thật nhanh để tránh những cảm giác lẫn lộn có thể sẽ khiến tôi bỏ cuộc giữa chừng bỡi những sự vây bủa định kiến khó hiểu.
(more…)

Áo mới

Posted: 14/06/2014 in Linh Bảo, Truyện Ngắn

Linh Bảo

thieu_nu_hue_xua

Chiếc áo đầu tiên quý giá nhất trong gia đình tôi là một chiếc “Áo vua ban”. Hồi ấy, ba tôi làm việc tại Tòa Khâm Sứ Huế, mẹ tôi là một cô Tôn nữ nghèo, Tôn nữ là một người thuộc Hoàng tộc, địa vị xa lắc xa lơ. Nhưng cũng nhờ thế bà có đường giây bà con quen biết để tiện việc mách mối mua bán đồ cổ. Ngoài ra, bà còn chụp ảnh cho các Bà Hoàng, Bà Chúa, Bà Phi, Bà Tân trong Hoàng cung.

Mách mối là một công việc buôn bán rất nhàn. Bà chỉ việc diện bảnh, rẽ đường ngôi cho thẳng, bôi dầu dừa bóng loáng và thơm nức lên, chiếc quần lụa cũng được là ủi thẳng và xếp thành nếp hai bên, gọi là “xếp con”, năm con, bảy con gì đấy, càng nhiều “con” càng sang trọng quý phái. Ăn mặc tề chỉnh như thế xong, bà chỉ việc đến nhà các Mệnh phụ, Công nương, ngồi lê đôi mách một vài buổi. Thế là “Mệ” nào muốn bán cái gì, cụ nào muốn mua cái gì, mẹ tôi biết rõ cả. Bà chỉ việc vắt vẻo ngồi lên chiếc xe kéo nhà, đi thăm viếng xã giao vài lần, là kẻ mua người bán đều vui vẻ.
(more…)

Khái Hưng

nuoc_song_mua_lu

Trên đê Yên Phụ, một buổi chiều mùa hạ.

Nước sông Nhị Hà mới bắt đầu lên to, cuồn cuộn chảy, tưởng muốn lôi phăng cái cù lao ở giữa sông đi.

Theo dòng nước đỏ lờ lờ, những thân cây, những cành khô trôi từ rừng về, nổi lềnh bềnh, như một dẫy thuyền nhỏ liên tiếp chạy thực nhanh tới một nơi không bờ không bến.

Đứng trên đê, bác phó nề Thức đưa mắt trông theo những khúc gỗ ấy tỏ ra ý thèm muốn, rồi quay lại, đăm đăm nhìn vợ, hỏi thầm ý kiến. Người vợ, ngắm sông, ngắm trời, lắc đầu thở dài, nói:

– Gió to quá, mà đám mây đen kia ở chân giời đùn lên mau lắm. Mưa đến nơi mất, mình ạ!
(more…)

Cao Xuân Huy

linh_nhay_du_tan_thuong

Lý lịch của Mạnh chuột đọc được trên tờ trích ngang:

– Họ và tên: Nguyễn Đức Mạnh

– Cấp chức sau cùng: Y Sĩ Đại Úy, Đại Đội Phó Quân Y

– Đơn vị sau cùng: Sư Đoàn Nhảy Dù

Mạnh chuột không loắt choắt như cái biệt danh “chuột” mà anh em cùng trại đã đặt, mà Mạnh chuột to lớn, vẻ to lớn của một võ sĩ hạng trung đã đấu nhiều trận trên võ đài. Không to lớn thì sức mấy mà đi được lính Nhảy Dù.

Mồm miệng Mạnh chuột cũng không chu ra như cái biệt danh lạ lùng, giống như những đồng nghiệp “lương y” đang làm cán bộ, mà phải công nhận một cách “lô gích” là Mạnh chuột đẹp trai. Không đẹp trai, sáng sủa sức mấy mà học giỏi. Bác sĩ mà. Đã là bác sĩ thì tự động phải đẹp trai. Không tin, cứ hỏi các cô thì biết. Cái khoản học giỏi, anh em trong trại không ai thắc mắc, vì ở đây, chỉ cần sức khỏe chứ không ai cần học thức. Nhưng… cán bộ đồng nghiệp thắc mắc.
(more…)

Đặng Kim Côn

nong_dan_4

Anh Quỳnh kể là do không rành việc đồng áng, cứ phải nấn ná chờ người ta xong ruộng của họ, mới có thể nhờ người sạ giùm 5 sào ruộng của của mình, đó là phần ruộng ếch nhái cũng không sống nổi với nước phèn, mà hợp tác xã chia cho hộ gia đình mười nhân khẩu của anh, coi như gia đình phải chịu đổi một mẫu ruộng của tổ tiên ở Đồng Thủy để nhận phần ruộng vừa xa vừa xấu này.
(more…)

Mai Thảo

con_gai_bac

Tiếng chuông vang lên, âm thanh mang hình ảnh một đường chỉ thẳng vút truyền đi, thật sâu và thật xa vào một phía bên trong thăm thẳm, ở đó là một sự im lặng nằm giữa một lắng đọng đầy. Tiếng chuông vang lên, chìm dần rồi mất hẳn. Chuông ở quá cao trên thành cửa. Nhị phải kiễng chân, đứng riêng trên ngón, căng rướn cái thân thể chuột nhắt của Nhị lên, mới chạm được tới cái nút bấm bằng một đầu ngón tay. Cánh cửa vẫn đóng kín. Bên trong lặng tờ, không một tiếng động. Sự im lặng kéo dài. Và ở Nhị, là khởi sự một trạng thái bối bối lúng túng. Không biết làm gì hơn là đợi chờ, Nhị đặt cái va ly xuống bực thềm căn nhà đóng kín, quay lại, nhìn con phố xa lạ mới đến, mới nhìn thấy lần thứ nhất trong đời.
(more…)

Của thương

Posted: 06/06/2014 in Truyện Ngắn, Võ Hoàng

Võ Hoàng

thieu_phu_buon

Bữa nay cúng cơm bà cụ.

Trời sâm sấp tối mà chị Mật vẫn chưa chịu đốt đèn cầy. Căn nhà tối om. Mấy đĩa đồ cúng bày sẵn trên bộ ngựa, ruồi bay vo ve trên đó, nhà lại im lặng, buồn thiu. Chị Mật cố nén một tiếng thở dài.

“Mấy bữa, nhắn chú sáu Nông ba bốn lần, ngang qua Sóc Xoài cho thằng nhỏ hay ngày cúng cơm, mà cũng không về…” Chị Mật chỉ dám hy vọng chút chút thôi chứ chắc gì thằng Còn xin về được. Vậy mà với một chút hy vọng đó, chị chờ nó hoài. Hồi chiều, vừa về tới đầu cầu nổi thôi, mà đã nghe nôn nao tưởng đâu gặp lại thằng em nửa năm nay đi biền biệt, ai dè nó vẫn chưa về.
(more…)

Nguyễn Quang Lập

dreamer-igor _lekomtsev
Dreamer – Igor Lekomtsev

Có hơn chín ngàn đêm tôi mơ thấy nàng. Khi nàng chỉ thoáng qua trong giấc mơ phù phiếm nào đó, khi nàng là nhân vật chính trong giấc mơ thật ly kỳ hấp dẫn giật gân kiểu truyện trinh thám An Nam chẳng may tôi đọc được, hoặc một giấc mơ thật ai oán đầm đìa nước mắt, kiểu các vở cải lương ở những đoạn xuống xề.

Biết làm sao, tôi vẫn yêu nàng vẫn nhớ nàng vẫn thấy nàng, luôn luôn thấy nàng.

Tôi thấy nàng ngã nhào trước mũi chiếc xe tải rách. Trong khi thằng chó đẻ ấy (tức là chồng nàng) đứng đực ra, mặt như ngỗng ỉa thì tôi lao tới đấm vào mặt thằng lái xe. Quả đấm mạnh đến nỗi quai hàm thằng lái xe vỡ ra, hắn gục xuống đường nhựa.

Tôi bế xốc nàng dậy, chửi vung với những ai muốn dính tới nàng. Với bộ ngực đẫm máu nàng, với cái đầu ngẩng cao, tôi chạy.
(more…)

Nguyễn Lệ Uyên

lang_que

Derrière chaque l’homme,
il y a un enfant”
Angel. V

Ông Xang gắng sức đạp liền mấy chục cái chiếc xe mới chịu nổ. Nó bật rung lên, ho lạch cạch như người bị hen suyễn, còn ông thì gần đứt hơi. Chỉ cần thêm mấy cái đạp nữa có thể ông sẽ khuỵu xuống. Ông đã già. Chiếc xe cũng già. Nó già gấp mấy lần con chó nhà ông đã rụng lông xơ xác, vảy tróc lên từng mảng ghẻ lở màu phân trâu. Ông thở hắt ra rồi tự nhủ “dù gì cũng phải cố đưa ông bạn già về làng một chuyến sau nhiều năm xa cách, như một bổn phận không thể cưỡng chống”.

Nhưng ông bạn Việt kiều hình như không nhìn thấy cảnh này, đang ngó nghiêng nhìn trời ngắm đất. Mãi đến khi chiếc xe hắng giọng ho khùng khục liên hồi thì ông mới quay lại hỏi “được chưa” rồi thản nhiên dạng chân ngồi lên sau yên cười hềnh hệch: “Ôi con ngựa già của chúa Trịnh. Con ngựa mới thật đáng yêu!”. Tiếng máy nổ át tiếng nói, ông Xang không nghe gì, chỉ có mảng khói đen khét lẹt phụt ra sau như cố lấy sức dướn tới một cách khó nhọc. Ông bạn Việt kiều cười hể hả: “Mấy chục năm về làng được đi xe ông như lý trưởng ngày xưa cỡi ngựa, ông hỉ?”. Ông Xang nghe tiếng được tiếng mất: “Chịu khó ngồi, nửa tiếng nữa tới làng”.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

thieu_phu

Bún mắm cô Ba ngon nhức nách, đặc biệt cuối tuần có cháo lòng húp nhức răng. Quán Cây Khế chẳng mấy đông khách, bị con cô Ba đường đột bồng bột nông nỗi dại ngỗ bỏ má đi theo trai. Cô Ba tâm sự với đôi mắt như đang xắt hành, ươn ướt lộ ruột để ngoài da.

Cô làm như thực khách tới quán chỉ để nghía con Tưng. Sáo sổ lồng sang sông thì tình hình eo xèo đâm ế chảy bởi thanh niên trai tráng chẳng thiết vãng lai. Để mần chi, khi lưỡng mục không ngó ra mục tiêu đặng ký gửi một tia nhìn man dại. Ai kia có si tình thì chỉ hát được mỗi điệu “Lý quạ kêu”. Sáo bay mà quạ theo đó cũng tìm cách thăng. Nghe xao xác dật dờ quãng lặng.
(more…)

Lạc

Posted: 29/05/2014 in Truyện Ngắn, Đặng Kim Côn

Đặng Kim Côn

thieu_phu_ngoi_buon

Phòng mẹ Duy nằm lúc mới vô có một đứa nhỏ chừng mười lăm mười sáu tuổi, được biết là bị tai nạn trong lúc đi đào bới nhôm nhựa trong mấy đống rác Mỹ, bị gãy tay, nhưng đáng lo là sọ não bị chấn thương, nghe nói đã nằm lây lất phòng này mấy ngày rồi mà không được chữa trị. Đứa bé nằm chung một giường. với một bịnh nhân khác, coi bộ nặng quá, rên không thành tiếng, nghe nói là bị đám công tử con quan, “nhỏ không học lớn làm giám đốc” không biết gì trường lớp, (chỉ cần tuần lễ ghé đít đến ngồi nghênh ngang cho có mặt một vài buổi cuối năm cũng tốt nghiệp) hành hung, đập chấn thương đầu sao đó, xô xuống hố rác, vất cả mấy cây xà beng xuống, bất chấp trúng đâu thì trúng, cười ha hả, bỏ đi, có người thương tình chở vào đây cũng đã ba bốn ngày gì đó.
(more…)

Nhã Thuyên

than_chet

1.
Giữa đám đông đang nở ra ngàn ngạt người, gã đứng im lặng, vừa như dửng dưng vừa bối rối vì thấy mình thừa thãi. Đôi chân trên mặt đất như hai cái cây gầy khẳng, không gió và khắc khổ.

Trong đám tang, gã lạc ra như đứa trẻ không thuộc một nhóm chơi nào, không cười không nói, không biết lộ vẻ buồn đau. Cả trong nỗi buồn đi đưa tiễn một người, người ta cũng cần có nhóm. Không dễ gì sống và biểu lộ cảm xúc của mình thuần giản như một niềm yêu mến.

Gió thổi qua tai nhẹ như một nụ cười, một hơi sương, một tiếng nói vừa vỡ ra. Những tiếng nói ly biệt chỉ là một đảo ngược, một cái bóng của niềm vui gặp gỡ.

Gã thấy phơ phất cái miệng cười của Thần Chết, với chính gã. Tay Thần Chết này chuyên đến các đám tang để đi săn những người mơ, nên chỉ những người mơ mới nghe được tiếng nói của hắn.

Thần Chết nói, chỉ có giấc mơ là đáng kể.
(more…)

Phan Minh Châu

nguoi_thieu_so

Đã lâu lắm rồi, từ khi cưới nhau đến giờ ngót ngét cũng đã bốn mươi năm nhưng hai vợ chồng chưa từng đi xa. Hôm nay A Phù chuẩn bị đưa Chàng Hai đi Sài Gòn chữa bịnh, Không biết bịnh tình thế nào mà cái bụng mỗi ngày mỗi trương lên và gây đau nhức, đã biết bao nhiêu loại lá cây và các thứ rễ, củ nhưng cái bụng cứ to dần lên không thuyên giảm. A Phù cũng đã mời mấy thầy phù thủy cao tay ấn đến xem bịnh, ông này bảo do ma nhập, ông kia bảo quỷ đè, ông nọ bảo do Chàng Hai trước kia làm nhiều điều ác đức nên giờ bị quả báo, mà A Phù biết từ khi ưng Chàng Hai đến giờ A Phù có thấy Chàng Hai làm gì ác đâu. Thế rồi phải giết gà, giết lợn để cúng tế, rồi rượu thịt rồi quà cáp cho các thầy, rồi mời cả làng đến ăn uống no nê nhưng bịnh vẫn là bịnh. Chứng bịnh quái ác cứ ngày mỗi tăng dần không thuyên giảm. mà số tiền dành dụm hơn nữa cuộc đời đã cao bay xa chạy, gà lợn cũng hết, lúa gạo trong nhà cũng sạch sành sanh, chỉ còn lại nỗi buồn khóc khô nước mắt.
(more…)

Nguyễn Đình Chính

fox_vs_snake

Đã hơn chục năm nay, mỗi lần hắn vác cái mặt đến là tôi vừa mừng lại vừa lo.

Mừng vì gặp lại thằng bạn cũ đã nhiều năm sống chết bên nhau. Lo vì lần nào hắn cũng đòi vay tiền. Lúc tôi có tiền thì không sao, nhưng khi mà túi tôi rỗng thì hắn ngồi thần mặt ra, uống trà, chép chép miệng nhìn tôi khinh khỉnh, nửa tin nửa ngờ, rồi thủng thẳng đi ra cửa cũng chả thèm vứt lại một lời chào.

Đời tôi chịu ơn hai người cứu mạng. Nguời thứ nhất là Bắc đen, tiểu đội trưởng ở mặt trận Trị Thiên Huế năm 1968. Nguời thứ hai chính là hắn.
(more…)

Cơm chiều

Posted: 21/05/2014 in Truyện Ngắn, Võ Hoàng

Võ Hoàng

noi_ca_kho

Chiều, khi thằng Ngôn bưng nồi cá kho lòn cửa sau vô chòi thì đúng lúc Hàng thức giấc. Ngủ một hơi mấy tiếng đồng hồ như vậy mà cũng thấy trong người ngây ngây, Hàng phát giác mình đang còn có cái cảm tưởng của những ngày mới tới. Cái cảm tưởng đau điếng đầu óc, thân xác rã rời của nửa khuya chợt thức sau một ngày vật lộn với công việc ở nông trường Cây số Tám.

Anh nằm yên lặng thêm một lúc nữa thì chợt nhận ra nãy giờ, mình nhìn vào cái xách tay Air Việt Nam treo trên vách mà đầu óc nghĩ ngợi đâu đâu. “Vậy mà cũng ở đây hết tháng thứ tám như ai rồi…” Hàng ngồi dậy, cái võng nhún nhẩy và kéo ghì hai đầu cột chòi lại, cánh kèo phùn lên ép vào mái thiếc phát ra những tiếng lèng xèng làm bất cứ ai nghe thấy cũng khó chịu và ái ngại. Anh nói vọng ra sau:

“Đi xếp hàng lấy nước chút nữa mình tắm sông rồi xả, Ngôn à. Mầy ăn cái gì chưa? Bữa nay có ghe nào vô không?”
(more…)

Nguyễn Lệ Uyên

cay_cau

Giờ thì là sao? Không sao cả. Vậy thì ông đang ở đâu? Trên tầng cao, rất cao; giống như một cái ổ chim trên chót núi cheo leo. Mình cũng đang ngồi trong ổ chim đó, trên cao tít mù mù, cách biệt với thế giới ùn ùn dưới kia… Ông già lẩm bẩm, đi tới đi lui trong gian phòng bày biện sang trọng vừa nhìn sững vào vách tường dựng đứng như một chiếc hộp diêm. Ông già tự hỏi rồi tự trả lời, rồi lại nhìn xuống sàn nhà, bất ngờ thấy lại gót chân nứt nẻ của mình, thấy những chiếc móng vêu u, sứt sẹo của mình… Và chợt nhớ quay quắt gian nhà mái âm dương năm gian, nền lót gạch tàu nham nhám ở tận đồng sâu. Nỗi nhớ cồn cào đến quặn thắt ruột gan, trào ra như chút khói trong bếp tro vùi vòng vèo quanh ông táo, không xa hơn để vón cục lại thành những ước ao bé nhỏ.
(more…)

Vũ Thi

tree_shadow

Lặng lẽ ngồi trên đi văng, nỗi cô đơn như thu nhỏ cuộc đời ông lại, sự lẻ loi bao giờ cũng thế, ta cứ bé dần, bé dần chỉ còn là chấm nhỏ như cát bụi, nó là một cái chấm hãi hùng chẳng chừa một ai khi đã từng được sống ở đời – Để đến một hôm ta chợt nhìn thấy nó, đau đớn và nhỏ bé làm sao! Nó nhọn như mũi kim hay đầu ngọn giáo, cứ lặng lẽ xuyên vào đâu đó đời ông.
(more…)

Nguyễn Quang Lập

gieng_lang

Hai mươi năm trước tôi làm ở tạp chí Cửa Việt, tờ văn nghệ địa phương thôi nhưng được cả nước biết tới, thích lắm, tự hào nữa. Trước tết khoảng hai tháng bao giờ tôi cũng mò ra Hà Nội, vừa moi bài vở vửa tận hưởng mùa lá rụng và nhấm nháp chút văn hóa Bắc Hà.

Nhậu ở Hồ Tây, ăn ốc bươu uống bia hơi, bạn văn có thằng Phương là chỗ quen biết cũ, tôi nói ông có cái gì kha khá ném cho tôi cái dùng số tết với, đang kẹt quá. Thằng Phương ngửa cổ cười khá kha kha, nói ông cũng tin tôi viết được văn à. Tôi vỗ vai nó phát, nói không tin ông thì tin thằng đéo nào. Phương cười khá kha kha, nói chí lý chí lý.
(more…)

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
Chân thành cảm ơn bạn Phạm X. đã cho phép tôi ghi lại chuyện kể về đời mình. Tác giả

thieu_phu_quang_khan_xanh-le_pho
Thiếu phụ quàng khăn xanh – Lê Phổ

– Con bảo đảm với má là Phương vừa đẹp vừa nết na, lại là sinh viên xuất sắc trong lớp con phụ trách. Cô ấy lịch thiệp lắm, gái Hà Nội mà má. Còn bà nội của Phương thì rất mực chiều nàng. Hôm nào con gởi ảnh của Phương về cho má xem. Thế nào má cũng vừa ý… Đã đến giờ lên lớp, tạm dừng nghe má, con gởi lời thăm ba và cậu Hai. Chúc má ngủ ngon. I love you.

Bà Thuần gác máy, mỉm cười sung sướng sau khi nghe tiếng “I love you” của con trai qua điện thoại gọi từ Việt Nam.

Bà nhìn lên bức ảnh của Nghĩa với nụ cười rạng rỡ chụp hôm lễ tốt nghiệp nhận bằng Master Computer Science. Nghĩa, là đứa con trai duy nhất của bà hiện giờ đang ở Việt Nam dạy trường đào tạo chuyên viên điện tử hợp đồng liên doanh với hãng MS của Hoa Kỳ.
(more…)

Minh Nguyễn

boi_qua_song_den_truong

Ngồi trong nhà lão Tam hết nhìn ra đám cỏ lau bị gió thổi nghiêng ngả ngoài bến sông, lại quay nhìn lên ngôi trường cấp hai nằm trên đồi cao, nơi có hàng chục trẻ em sắp đến giờ tan trường. Theo lão thời tiết thế này chẳng sớm thì muộn, mưa bão cũng sẽ theo nhau kéo về, càng khiến cho lão thêm lo lắng: “ Liệu nhà trường có chịu để bọn trẻ ra về sớm, hay đợi tới lúc mưa gió bão bùng mới gióng trống tan trường?”

Buồn lòng, lão ngồi buồn nhìn mặt nước đục màu phù sa, chợt nhớ những lời hứa từ miệng một số quan chức “sẽ sớm xây dựng tại bến sông một cây cầu”. Nhưng sự kỳ vọng thay thế những chuyến đò qua lại nơi bến sông mỗi ngày bằng một cây cầu, thực ra chỉ là sự đợi chờ trong viễn vông, chưa biết đến bao giờ mới được thực hiện. xem ra quá nguy hiểm đối với mọi người trong mùa mưa lũ, thực ra chỉ là sự viễn mơ mang tính phù phiếm. Cho nên, con đò củ kỷ của lão dù chắp vá nhiều mảng, song vẫn còn giá trị trong việc đưa đón mọi người qua sông đi làm, mua bán ở chợ, học hành mỗi ngày; bởi ngoài con đò là phương tiện dyt nhất ra thì không còn cách nào khác để qua sông. Hơn nữa, ai cũng biết việc chèo đò của lão là tự nguyện, là niềm vui chứ không mấy quan tâm tới chuyện làm ăn kiếm tiền, cho nên nếu có trả công cho lão bằng vài lon gạo, một mớ khoai củ, một ít mắm muối, dưa cà, lão vui lòng đón nhận không chút so bì.
(more…)

Điệp-Mỹ-Linh

thieu_nu_di_trong_chieu

Vì tò mò và cũng vì nhân dáng ngoan hiền của cô giáo, những hôm đoàn giang đỉnh về bến sớm, Duy mong tiếng kẻng tan trường vang lên để Duy được dịp quan sát cô giáo một cách kín đáo.

Cô giáo trông duyên dáng, đơn độc và thầm lặng, khác hẳn hình ảnh tinh nghịch, vui đùa của những nhóm học sinh tản mác dọc bờ sông. Lý do Duy để ý đến cô giáo có lẽ vì cô mang nhiều nét miền Trung hơn miền Nam. Sở dĩ Duy nhận biết được điều này vì cô giáo có mái tóc rất dài, được kẹp quá bờ vai một chút; cô đội nón bài thơ và mặc đồng phục trắng, trong khi các cô gái Nam thích mặc quần đen và tóc uốn.
(more…)

Kha Tiệm Ly

la_ua

“Xóm Cùi!”. Không biêt cái xóm nầy ngày xưa có bao nhiêu người cùi cư trú, nhưng từ lâu suốt cả xóm, người ta không thấy một ai đang mắc chứng bệnh quái ác nầy! Bởi vậy ngày nay khi nói đến “Xóm Cùi, người ta không hề nghĩ về một xóm có nhiều người lở lói chân tay, máu me, nước vàng nhầy nhụa, hay những bộ mặt sần sùi nổi cục nổi nần gớm ghiếc; mà ai cũng nghĩ đó là một xóm lao động bát nháo, đầy đủ mọi thành phần bất hảo: Chôm chỉa, nhậu nhẹt, bài bac, số đề! Tiếng chửi mắng rũa xả mở hết vô lum xãy ra như cơm bữa đến nỗi đã làm cho mọi người nhàm chán. Tiếng chân rượt đánh nhau kêu la ơi ới cũng không ai thèm để ý, dù cho những kẻ hiếu kì!
(more…)

Hầm!

Posted: 03/05/2014 in Khuất Đẩu, Truyện Ngắn

Khuất Đẩu

nha_ngheo

Làng, chừng vài chục nóc gia, ban ngày lỏng khỏng toàn người già và trẻ con. Một vài con bò gầy trơ xương, đôi ba con chó ốm và dăm con gà mất mẹ kêu chiu chít. Đó là quang cảnh của làng. Cứ như thể cái hồn cốt khỏe mạnh tươi tắn của người và vật bay đâu mất tiêu, chỉ còn lại cái bóng vật vờ.

Tối đến, còn buồn hơn nữa. Các ông già vẫn phải lọ mọ lên phố chợ ngủ nhờ, những đứa trẻ chui vào các hóc nhà đầy muỗi, dù ngủ được hay không cũng phải nằm im không được la khóc. Đèn không thắp, ngay cả bàn thiên trước sân cũng không có một đóm nhang. Chỉ còn lại các bà mà số phận khổ đau đã cột chặt ở cái đất này, là còn thao thức lắng nghe từng tiếng động.
(more…)

Trạch An – Trần Hữu Hội

cau_nguyen

Thắng quay đầu chiếc Taxi, lùì sát phòng hồi sức của bênh viện, nơi ông Gia và cô con gái đang đứng:

– Bác có đỡ đau hơn không?

Ông Gia cười, nụ cười kéo giản đôi môi mõng:

– Cảm ơn cậu, cũng đã khá hơn.

Ông Gia mới dọn về ở cùng con hẻm với Thắng hơn năm nay.

Nhớ ngày ông dọn nhà, chiều hôm sau thì cả xóm xôn xao, anh Hiệp chạy xe ôm bị tai nạn, thấy chị vợ lu loa luống cuống, ông gọi Taxi cùng người báo tin đến nơi bị nạn, xe cấp cứu đã đưa anh Hiệp vào bệnh việ, ông đến bệnh viện, ở đó, bao nhiêu viện phí cho ca cấp cứu ông đóng giúp, khi anh Hiệp ra phòng hồi sức, tỉnh táo, ông mới về. Khi về, ông gọi chị vợ ra hành lang dúi thêm năm trăm ngàn, nói là mua thuốc và sữa. Chị Tha vợ anh Hiệp muốn quỳ xuống mà cảm ơn. Không quỳ sao được khi mà nhà chị chỉ còn sáu chục ngàn cộng với tiền trong túi anh Hiệp nữa là một trăm ba chục ngàn, mà tiền ứng trước của bệnh viên là năm triệu.!
(more…)

Đặng Kim Côn

hut_thuoc_la

Quân nhận ra ngay nét chữ quen thuộc trên nửa mảnh giấy học trò, mà người thanh niên lạ mặt mới vừa trao cho anh. Nhét mảnh giấy vốn đã không mấy phẳng phiu, vào túi, anh lững thững vờ cầm cây chổi quét chầm chậm ra cửa, liếc nhanh một dọc theo con đường trước nhà, xem có cặp mắt bất thường nào đang láo liêng gần đó không, anh cảm thấy có chút gì không yên lòng.

Thời buổi làm gì cũng ngó trước ngó sau, những phó thường dân như Quân ít khi được nới lỏng sự canh chừng. Đỡ cái là nhà nằm ngay mặt tiền của đường lớn, đối diện chợ, nên thường có người ra vô gửi hàng, lấy hàng, xin nước uống, nên cũng làm chùng bớt những vòng dây bó siết kia. Quân trở vào, rót nước mời người khách lạ:

– Đi bây giờ?

– Nó đang chờ. Đi sớm còn kịp có xe về, dạo này xe chiều hết khách sớm.
(more…)

Đưa chân

Posted: 28/04/2014 in Truyện Ngắn, Võ Hoàng

Võ Hoàng

xe_lam

Như thông lệ, Bảy Cò tấp xe lam vào sát lề, lột nón quăng mạnh xuống ghế, vặn tắt máy rồi thọc tay vào túi, lửng thửng bước ngược về quán chệt Ký. Trời chỉ vừa hừng sáng, khách mới tới lai rai, Bảy Cò cảm thấy thơ thới lòng, dư sức chọn một chỗ ngồi vừa ý.

“Uống gì, chú Bảy? Bữa nay có thuốc Vàm Cỏ mới, đồng ba điếu. Chú có ăn xôi ăn cháo gì không?”

Cha này lảng nhách, hỏi không kịp thở! Bảy Cò mắc tức cười, nhưng cũng cố làm tỉnh, giựt giựt cái miệng:

“Bạc xỉu, kêu giùm đĩa xôi sầu riêng, ba điếu Vàm Cỏ.”
(more…)

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

tu_cai_tao

Trần Củng Duy cùng với hai mươi chín tù nhân sắp hàng trước căn nhà trực ban. Họ chuẩn bị làm thủ tục cuối cùng để nhận giấy ra trại.

Quản giáo và ba công an vũ trang lần lượt lục soát tư trang đặt trước mặt mỗi người. Họ nắn bóp từng túi áo, từng góc chiếc ba lô và ngay cả lai quần tù đang mặc. Tù nhân đã chứng kiến cảnh nầy trong các đợt phóng thích trước đó. Vì vậy, chẳng ai dám giấu giếm một vật gì có di hại cho cái giờ phút quan trọng nầy. Ðợt phóng thích đầu tiên, nhiều tù nhân bị giữ lại vì lén mang thư của bạn bè gởi về cho gia đình.
(more…)

Nguyễn Hoàn Nguyên

di_tan

– Cái cuộc di tản kinh hồn năm bảy lăm ấy mà!…

– …

– Là một chuyên viên của nhà máy điện, tôi cũng theo dòng người và xe cộ hỗn loạn trên con lộ tìm cách xuôi về phương nam hay chạy ra phía biển. Đạn pháo của Bắc quân cứ bắn bừa vào người di tản hay vào phía trước. Cũng không thể chạy lùi lại được vì đoàn người phía sau cứ đùn tới. Người là người với đủ mọi thứ vận chuyển, gồng gánh hành lý, trẻ con, gia súc, tượng Chúa,… Lạy trời, tôi cầu mong có một cái thùng, thùng giấy cạt tông cũng được, để chui vào rồi đóng nắp lại. Để có cảm giác an toàn, để mình không còn tham dự với cái thực tại chung quanh…
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

dien_thai_hoa

Bốn chữ trên nhằm nói tới một sự mất mát. Trao tiền cho đứa bất lương để hắn lặn sâu quỵt nợ, khi rõ chuyện khổ chủ chỉ biết dậm cẳng kêu trời: Rứa thì coi như tao lỡ đưa con vô nội rồi!

Nội đây có thể là Đại Nội. Đưa con vô có thể là để tiến cử cho con có được cái job an nhàn khi hầu hạ đấng bề trên, vua chúa hoàng tộc. Con có thể là gái, cung tần mỹ nữ. Con có thể là trai, cắt của quý đặng làm thái giám. Có thể, vì mình chẳng rành rẽ, chỉ đoán chừng khi có bạn ở phương xa mang bốn chữ ấy ra cật vấn: Vì sao lại đưa con vô nội? Nó có trở ra lại không?
(more…)

Khuất Đẩu

phao_binh_vnch

Họ chưa là gì của nhau. Anh, vẫn gọi nàng bằng cô và xưng tôi. Cô, tuy gọi bằng anh nhưng cũng không xưng em. Cứ như hai kẻ xa lạ mới gặp nhau lần đầu.

Nhưng họ đã quen biết nhau khá lâu.

Anh là sĩ quan pháo binh, trông coi hai khẩu pháo 155 ly đóng tại sân vận động quận lỵ, sát cạnh trường của cô.
(more…)

Lê Hoài Lương

raking_leaves

1.
Tôi lơ mơ thức trong tiếng chổi loẹt quẹt. Chắc là Tâm đang quét lá rụng ngoài vườn. Khu vườn ở phố rộng đến năm trăm mét vuông, rợp bóng cây, thiết kế hồ cá non bộ, lối đi, cây xanh, hoa lá, vốn là không gian đẹp một quán cà phê. Cái quán công sức và tiền bạc vợ chồng tôi đã chết tức tưởi vì mùi nước thải một công ty chế biến thủy hải sản xuất khẩu, công ty năm nào cũng bị cả chồng đơn kiện của dân quanh vùng vì mùi thối, vì nước thải xả trực tiếp ra dòng suối chính của núi Cấn, dòng suối chảy quanh nhà tôi trước khi đổ vào hồ nuôi tôm rộng ngót trăm héc- ta.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

thieu_nu_uot_mua

1.
Hẹn ở quán cà phê đèn mờ, người đàn ông trao cho hắn một vài thông tin: Thói quen, giờ giấc, lộ trình, đặc điểm, nhân dạng.

Chỗ ngồi khuất, gió ngoài đường nhỏ lâu lắm mới mon men vào, mát chút đỉnh nhưng có mùi hôi khai. Bức tường lem luốt bóng tối không bôi xóa được hai chữ “Cấm đái” viết sơn trắng cẩu thả. Quán này giá mềm nhất trong khu vực, tăm tối và hôi hám thường trực, khách chẳng mấy khi đông, lèo tèo. Người đàn ông nói, như thế chúng ta dễ bàn chuyện. Ông lấy từ túi áo ra một tấm ảnh: Nó tên Bảy. Hắn ngó bức hình chụp khá rõ khuôn mặt, tóc hớt ngắn, râu lún phún, có vẻ khỏe mạnh, mặt chữ điền. Trạc gần bốn chục tuổi. Giữ lấy đi, cho chắc ăn. Ông có vẻ là người cẩn tắc, chẳng muốn gây sai lầm, kẻ nào gây gió thì chính nó sẽ gặt bão.
(more…)

 Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

tu_cai_tao2

Ba hồi kẻng báo thức chưa dứt là Lực đã có mặt ở đầu hàng tù nhân đứng chờ giờ mở cửa. Họ có mười lăm phút đồng hồ để làm vệ sinh thân thể mỗi buổi sáng.

Cánh cửa phòng giam vừa hé mở, Lực phóng thẳng đến khu vệ sinh. Nhu cầu trước tiên trong ngày là giải quyết cấp bách  cái ruột già chứa đầy chất cặn bã của các món “cải thiện” không lấy gì bổ dưỡng chỉ cốt cho qua cơn đói cồn cào ruột gan của ngày hôm qua .

Trần Xuân Lực gốc người Hà Nội, di cư vào Nam sau hiệp định Genève 1954. Gia đình anh sống tại một thị trấn nhỏ của một tỉnh ở miền Trung. Ông bố dạy học ở trường tiểu học trong làng. Mẹ Lực có một quày bán hàng vải nằm ngay trung tâm thị trấn. Gia đình Lực tuy không giàu có, nhưng với số tiền lương công chức của bố và tiền thu nhập của mẹ, cuộc sống trong gia đình cũng sung túc hơn nhiều người.
(more…)

Nguyễn Ngọc Tư

ghe_xuong

“Má bây cưng chiếc xuồng còn hơn cưng tao”, gã nói với đám con khi nghe vợ réo dưới bến kêu tỉnh rượu thì đốn lá để lợp lại nhà xuồng. Bữa trước trời giông, gió lốc giỡ gọn cái nóc, giờ chỉ trơ trụi bộ khung. “Lần nào đi đám giỗ cũng xỉn tới mấy bữa sau”, vợ vói giọng lên cằn nhằn, “hổm rày chiếc xuồng phơi nắng, bắt xót”. Gã chồng cười hề hề nói thấy chưa, rõ ràng bả mê xuồng hơn mê chồng, rồi úp cái nón lá lên đầu, liêu xiêu đi xuống bến, tổ cha cái thứ rượu xóm Dừa, làm người ta say dai quá.
(more…)

Phan Trang Hy

co_hon

Từ ngày Hân nhận chức trưởng phòng kinh doanh, cuộc sống của anh có phần lạ, không như trước đây. Giờ, nhiều đêm anh phải thức khuya, đọc sách tìm hiểu những quy luật về kinh tế. Anh đọc ngấu nghiến như sợ rằng không còn thời gian để đọc.

Và rồi, anh tự mâu thuẫn với chính mình. Anh mâu thuẫn trong cách nghĩ suy, trong vai trò nhiệm vụ của mình. Khi còn là nhân viên, anh đâu có nghe những lời nói có hơi hướm lấy lòng anh từ những người khác. Nhưng, giờ lại khác. Những kẻ dưới quyền luôn lấy lòng anh, không dám làm anh bực dọc. Hân tự hỏi: Cũng là thằng Hân, sao trước khác, giờ khác. Có gì thay đổi đến vậy? Không lẽ chỉ có cái nhãn mác trưởng phòng mà anh trở thành người khác?
(more…)

Đặng Kim Côn

dan_chay_loan

…Trời nắng khủng khiếp, cái hàng một của đoàn người di tản coi bộ không còn chặt chẽ, linh hoạt nữa. Họ gồm cả mấy ngàn người, đa số là thường dân và chừng vài trăm quân nhân đủ các binh chủng, từ tây nguyên thất tán về, vừa được tập họp lại, dưới sự chỉ đạo của một sĩ quan cao cấp nhất còn lại ở nơi này, hướng dẫn né trục lộ chính, đi vòng vào trong núi, dự trù bọc sau lưng các trận đánh đang diễn ra ngoài đường chính, cũng như những họng súng đang hăm hở dồn ra đó, chờ đợi những “chiến lợi phẩm” bất ngờ, mà may ra, những người di tản nhếch nhác kia còn chưa bị mất mát ở dọc đường.
(more…)

X

Posted: 14/04/2014 in Hồ Đình Nghiêm, Truyện Ngắn

Hồ Đình Nghiêm

thoi_trang

1. Chân dài: Ông ta khoảng ngoài năm mươi, tôi áng chừng vậy. Tôi chưa từng ngó ra lão giữa thanh thiên bạch nhật. Nghề của tôi chỉ tiếp xúc với hạng người tà đạo, bọn dạ hành lấp liếm chuyên đi săn đêm. Ban đêm nhà ngói cũng như nhà tranh. Hỏi nhau tới nhan sắc, tuổi tác, ngoại hình… là xem như chơi khó nhau. Làm sao trông rõ, xem mặt mà bắt hình dong?

Không biết tên. Nghe bọn đi cùng gọi tuỳ tiện: Anh Hai, khi thì Đại ca, có lúc ông Thầy. Thi thoảng nghe kêu Thủ trưởng, lắm bận lại Sếp. Những kẻ đến đây thông thường chúng mang biệt danh hoặc bí số gì đấy. Chúng dấu nhẹm tên tuổi, an toàn để ở nhà cho vợ con cất. Chùi mồm sạch sau khi ăn vụng, đă đành, lại thống nhất việc giữ kín hành tích thân phận. Mèo dấu cứt thì kín đáo cũng tầm cỡ ấy thôi. Biết chết liền!
(more…)