Archive for the ‘Truyện Ngắn’ Category

Nguyễn Thị Thụy Vũ

Con đê dài rộng, hai bên trồng dừa Tam Quan cao hơn đầu người thẳng hàng, đều khoảng. Những quày dừa màu hỏa hoàng oằn trái. Bóng dừa chìm dưới đáy nước của hai đầm sen – bên trái đầm sen trắng, còn bên phải đầm sen hồng. Từ con đê đi vào khoảng ba trăm thước, một ngôi chùa nằm im lìm giữa hai hàng dương.

Chùa này vì ít thiện nam tín nữ lui tới nên càng thêm vẻ đìu hiu, lạnh ngắt. Từ đường cái nhìn vào, ít khi người ta nhìn thấy bóng dáng những nhà tu. Chỉ nhìn thấy chiếc tháp cao trơ vơ với rêu bám nham nhở và vài viên gạch mục rớt ra lở lói. Mái chùa thấp ẩm ướt và bóng tối đặc quánh. tiếng kêu vo ve của đám muỗi đói lẫn tiếng chí chóe của đàn chuột dưới những bàn thờ và tiếng vỗ cánh của đàn dơi hoang. Cao hứng chúng bài tiết bừa bãi không vị nể các ông Phật đang ngồi trang nghiêm nhìn ánh đèn chong leo lét. Bình hoa huệ sắp tàn, chỉ còn vài búp gắng gượng trên chót nhánh. Những cánh trắng héo hắt rớt tả tơi trên bàn thờ không mấy ai buồn dọn quét chăm sóc.
(more…)

Cọp rằn

Posted: 23/03/2017 in Phan Ni Tấn, Truyện Ngắn

Phan Ni Tấn

Chiếc Molotova chở người tù cải tạo và ba tên cảnh vệ đi chợ Quảng Nhiêu về gần tới trại tù Méval thì xe chết máy. Xế trưa trời không mưa nhưng mây thấp và gió buốt. Con đường đất, rừng cây, những ngọn đồi thấp như co lại vì cái lạnh cuối năm.

Molotova là loại xe vận tải từng vượt Trường Sơn vào Nam, sau chiến tranh vẫn dùng làm phương tiện di chuyển, như hàng tuần xe vẫn dùng để chuyên chở thực phẩm mua từ chợ Quảng Nhiêu vào trại. Chuyện trung úy Ban, tù cải tạo kiêm anh nuôi cứ cách tuần theo xe ra Quảng Nhiêu đi chợ đã quá quen thuộc với toàn trại.
(more…)

Trương Đình Phượng
(Viết cho Q và Đ)

Lúc này bên ngoài đang mưa, tôi ngồi bên cửa sổ nhìn qua khung kính chỉ thấy nhờ nhờ một màu đỏ khé. Q đang chăm chú vẽ. Suốt tuần nay Q dường như chả quan tâm đến chuyện gì ngoài việc chúi đầu vào sáng tạo.

“Bằng mọi giá tao phải kiến thiết nên một kiệt tác bất hủ. Tao suy nghĩ mấy tháng nay rồi, chỉ có thiết kế lại thành phố này mới xứng đáng gọi là kỳ tích. Còn chú mày nữa, chả nhẽ cứ ru rú sống vậy sao, phải làm cái gì đó kinh thiên động địa chứ?”

Tôi im lặng, nhắm mắt nghe tiếng mưa rơi xuống mái ngói.

“Tại sao mưa nơi thành phố này lại có màu đỏ anh nhỉ?”
(more…)

Bồ Tùng Linh
Đàm Quang Hưng chuyển ngữ

KÝ SINH

Phụ ký chung tình, tử cánh si
Mộng hồn điên đảo hệ tương tư
Họa bình khai xứ song điêu xạ
Đắc ý ngâm thành khước phiến thi

Huyện Đại Danh, tỉnh Hà Bắc, có nho sinh Vương Ký Sinh, tên chữ Vương Tôn, là con trai Vương Quế Am với Mạnh Vân Nương.

Trước kia, khi Vân Nương hoài thai, ngỡ một câu chuyện chồng đặt ra để nói đùa mình là thực, đã nhảy xuống sông tự tử, nhưng thoát chết vì được ông lão họ Mạc vớt lên, đem về nhà nuôi. Trong khi Quế Am tin là vợ mình đã chết thì Vân Nương sanh con, đặt tên là Ký Sinh.

Năm sau, Quế Am tình cờ gặp Ký Sinh nhưng không biết là con mình. Vì Ký Sinh có linh tính nhận ra cha nên gia đình được đoàn tụ và Ký Sinh được cha mẹ nuông chiều. Càng lớn, Ký Sinh càng đẹp trai, thông tuệ. Được cha cho đi học, Ký Sinh được thầy khen là thông minh xuất chúng. Năm lên 8, Ký Sinh đã biết làm văn. Năm 14 tuổi, Ký Sinh được nhận vào học ở trường huyện, nổi tiếng danh sĩ trong vùng. Tuy nhiên, Ký Sinh lại có tính quá đa nghi.
(more…)

Phan Thị Trọng Tuyến

Hỏi thăm những cá cùng chim
Chim bay xa bóng, cá chìm bặt tăm.
(Tản Đà)

Ban đầu, tất cả những hủ, lọ, keo thủy tinh trong nhà bị trưng dụng và được xếp dọc theo hai bệ cửa sổ. Trong mỗi cái là một loại cá. Cá lia thia, cá phướng đen đỏ trắng cam, cá xiêm xanh tía vàng bạc, cá đá vằn vện oai phong. Thỉnh thoảng bọn con nít len lén nhấc tờ giấy chận, những con cá nhìn thấy nhau, đứa phùng mang trợn má húc đầu vào thành lọ, đứa sừng sỏ nghinh lại, đứa chạy loăng quăng cuống quít vòng quanh, cả bọn tôi reo hò ầm ỹ cổ võ. Cậu tôi chạy ù tới ký đầu bọn tôi cốc cốc vừa la oai oái vừa tái lập hoà bình cho bọn cá.
(more…)

Ngự Thuyết

“Kỳ này đi Seattle nghe anh.”

Ông nghĩ bụng cái cô này sẵn tiền muốn quăng qua cửa sổ chắc. Mới đi rất xa về phía Đông Nam của Mễ Tây Cơ, khu du lịch Cancún, nay lại đòi đi Tây Bắc nước Mỹ. Không biết mệt? Chưa đã? Rồi mình lại cũng phải mệt nhọc làm theo, đó là chưa kể phải tung tiền cho tương xứng. Phải tính toán chứ. Mới quen biết nhau, mới tìm hiểu nhau, mà cứ “bắt địa” người ta, sẽ sớm đổ vỡ. Thôi thì cứ bước đầu sòng phẳng thử xem. Ông nhớ câu, Vạn sự khởi đầu nan. Thế nghĩa là thế nào, ông nghĩ tiếp. Nghĩa là khi đã sống với nhau trong một thời gian cần thiết nào đó, thấy cô ta dễ dãi, thì mình sẽ hết sòng phẳng, sẽ xài tiền của người ta một cách vô tư, cô này giàu có mà, còn tiền của mình thì thủ kỹ, như “mọi giữ của”? Ông tự cảm thấy mình quá so đo hơn thiệt. Bần tiện. Lúc còn trẻ đâu có thế. Nay già sinh tật? Hay là vì mình không có con cái, không có người nối dõi, nên nhiều lúc bỗng nhiên lo sợ cho cái tuổi già bơ vơ? Và hình ảnh những người già cả không nơi nương tựa ở quê cũ sống trong khốn khổ, tủi hổ thỉnh thoảng vẫn ám ảnh. Trong những giấc mơ mệt nhọc, ông cũng gặp cái ám ảnh đó. Mệt mỏi, nhọc nhằn, chán nản, ngao ngán, phiền toái, … những chữ tiêu cực đó độ rày hay xuất hiện.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm


 

1. Mỏi một hang

Nem moi bọc áo lấy tờ 5000 trao tay Chả: Có đàn đúm cà phê cà pháo xong thì nhớ tạt ngang chợ mua tui bó rau. Chả gật đầu: Ô kê. Nem nhìn trời: Mưa nắng chi cũng đi cà phê, răng lạ quá! Ở nhà mua đủ hai ba hủ lớn bé có cả mà không chịu uống, rõ là ngứa cái chân cứ kiếm cớ chạy rong. Nem bình phẩm, lời chua như thông lệ. Chả dắt xe máy ra: Thằng Tư vắng mặt hai hôm bị chúng mắng đồ nhác gan sợ vợ. Tui thương bà, chẳng ưa bị chúng coi thường, có thông cảm không? Chả đội nón bảo hiểm, mưa lộp độp ngoài vành tai khoả lấp lời mà Nem đang nhóp nhép miệng. Có nghe rõ không? Ừ, đã nghe rõ.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Lắm kẻ ở trong nước mặc nhiên xem bóng đá là môn thể thao vua. Cũng nhiều đứa gọi CR7, tiền đạo xứ Bồ Đào Nha là người ngoài hành tinh vì khả năng làm bàn cũng như những tuyệt chiêu anh ấy cống hiến trên sân cỏ. Tôi yêu football nhưng chưa đến nỗi cuồng tín hâm mộ các siêu sao tới mù quáng, khóc khi nghe các đôi chân vàng gặp chuyện buồn bên xứ lạ. Và thú thật rằng, hơi ốt dột, tôi đã bỏ ra 149 đô la chưa tính thuế để mua cho bằng được chiếc áo màu tím giống y trang Ronaldo. Chi vậy? Dạ thưa, sẽ có dịp tôi diện nó. Và dịp ấy đang tới.
(more…)

Nguyễn Thạch Giang

cay_ngai_bua_yeu

Trời mưa rỉ rả suốt ngày, buổi trưa quán im lìm không có một người khách. Hai bà bếp mỗi người một kiểu dựa lưng vào ghế vừa ngồi vừa ngủ… được lúc nào hay lúc đó. Anh chàng phục vụ thì lủi vô góc ôm cái phone. Buồn tình Thuý bước lên lầu trùm mền nghe nhạc sến. Nàng bước đến cửa sổ nhìn ra bên ngoài, góc phố quen thuộc tưởng như mãi không rời xa. Dưng không bà già bảo gửi giấy tờ làm hồ sơ bảo lãnh. Hồi nào tới giờ không tính chuyện đi, từng tuổi này qua đó làm gì?
(more…)

Vũ Thư Hiên

dau_to

1
Nghe tôi nói đến “Hiếu nhà băng,” ông Thạc lộ vẻ ngạc nhiên:

– “Hiếu nhà băng” ở Zurich? Ông cũng quen hắn à?

– Quen. Nhưng chưa lâu lắm. Ông biết ông ấy?

– Biết chứ. Từ hồi kháng chiến chống Pháp kìa. Lúc ấy hắn có cái biệt danh khác — “Hiếu tồ”.

– Trái đất tròn thật. Tôi gặp ông Hiếu trong chuyến du lịch trên sông Nil, lâu rồi, dễ cũng đến ba hoặc bốn năm. Quen nhau kiểu ấy thì chỉ loáng thoáng thế thôi, mãi đến năm ngoái gặp lại nhau ở Genève hai đứa mới có dịp tâm sự. Ông này tính tình cởi mở, dễ chịu lắm, tuy có hơi tồ tồ một chút thật, ông gọi là Hiếu tồ cũng không ngoa. Nghe ông nói mới biết, chứ tôi cứ tưởng ông ta là dân Bắc kỳ di cư rồi vọt qua đây sau tháng tư 75. Cái vụ thuyền nhân bi thảm là thế, thế giới chửi cho mục mả, vậy mà cũng có cái mặt hay của nó — người mình giờ ở đâu cũng có, dễ chỉ thua dân Trung Quốc. Người ta bảo ở đâu có gián ở đấy có người Trung Quốc.
(more…)

Trương Đình Phượng

drug_addiction

Chiều. Nắng lênh loáng như máu, con phố tồi tàn nằm lười mặc dòng người và xe cộ lao qua hành hạ tấm thân còm cõi. Những ngôi nhà cao tầng giơ bộ mặt hằn học lên nền trời khơ khấc. Con chó lê la bòn mót sự sống trong những đống rác ken kít tiếng ruồi nhặng. Thằng bé nhớp nháp ngáp làn gió mùa thu se sít. Những người bán hàng dạo lặng lẽ thả ánh mắt rạc rượi vào sự ồn ào của thiên hạ. Ả gái điếm ăn mặc hở hang, khuôn mặt ngả ngớn trát đầy thứ phấn son điêu trá cố che đi sự tàn phai của nhan sắc, xúng xính bước bên gã đại gia với nụ cười ngạo mạn dường như chưa một lần tắt trôi bờ môi dày xọm xịt sự khinh đời. Dưới gầm cầu những người đàn ông áo quần nhếch nhác những mụ đàn bà đầu tóc bờm xơm như lông chó lơ láo ngồi chống cằm mơ tưởng viển vông, về một tương lai xa xăm cuối chân trời. Tất cả như cuốn phim trần truồng trôi qua trước mắt lão Khánh, lão cứ thế ngồi ngắm dòng đời trôi chảy, tâm tư chờn chợn dâng lên những ý nghĩ hỗn tạp.

– Thành với chả phố cái tình người hiếm hoi hơn cả mật chuột.
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Bình

thieu_nu_ao_luc-thai_tuan
Thiếu nữ áo lục
Thái Tuấn

Cứ mỗi lần Loan trở lại đó, mùi yêu thương cũ có dịp lảng vảng quay về. Đâu hẳn chỉ có mùi hương, mà chính là cái bóng dáng của người đàn ông đã giữ định mệnh của Loan. Dĩ nhiên không lúc nào ông ta chịu ra khỏi tim óc Loan. Nhưng ở một nơi khác và một thời điểm khác, khuôn mặt của người ấy cũng khác đi. Thường, Loan chỉ bắt gặp ánh mắt nửa van xin nửa trách móc. Cái nhìn này lẫn khuất ngay, khi Loan trở lại đó để thay vào những tia mắt xúc động đến run rẩy và khao khát.
(more…)

Nguyễn Văn Sâm

victorville-ca

Con đường trước mặt yên tĩnh. Những chiếc xe nằm im lặng kế đuôi nhau sát lề từ xa coi thoáng qua như mấy con rắn khổng lồ đương ngủ kỹ sau khi ăn no kềnh bụng. Khung cảnh im ắng của buổi sáng sớm khi mặt trời còn ngủ với một chút sương mù lừng lững quyện trên đầu có sức hấp dẫn kỳ lạ khiến già Được chạy xe lòng vòng trên những con đường nhỏ ít xe cộ, cố tìm một chút thư thả để tránh sự bực bội trong lòng khi những suy nghĩ về một quyết định hơi khó khăn lúc tuổi già.
(more…)

Ngự Thuyết

cay_phong_la_do

Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay
(Nguyên Sa)

Một tiếng động làm anh giật mình mở choàng mắt nhìn ngơ ngác. Thế ra anh đã ngủ trên xe một giấc ngon lành. Tiếng gì đấy? Mấy con chim hải âu vừa bay vừa há mỏ quang quác đánh thức anh dậy, hay tiếng sóng biển rì rầm đằng kia bỗng dưng gào to thảng thốt trong giấc ngủ lơ mơ, chập chờn, hay tiếng còi xe chữa lửa thét lên giật giọng quanh đâu đây, hay cái âm thanh khô cứng phát ra do một nhánh cây nhỏ rơi ngay xuống trần xe? Anh điều chỉnh lại lưng ghế ngồi trở về vị trí cũ, nhìn đồng hồ tay. Gần hai giờ chiều. Trễ giờ làm việc rồi! Đi làm việc mà trễ cả tiếng đồng hồ coi chướng quá. Anh chắc lưỡi, OK, call in sick vậy.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem-luan_hoan
Từ trái: Hồ Đình Nghiêm và Luân Hoán

Quán Nhị Vị Hương nằm trên đường Côte des Neiges, đông khách hơn quán Ngũ Vị Hương ở phố Beaubien. Năm gia vị, nhiều hương liệu đâm thất bại; trong khi chỉ cần hai vị, đơn sơ ít pha phách chế biến, thực đơn lại mặn mòi, đuổi khách đi không hết.

Lý lịch sơ sài của ông bà chủ quán: Chồng, anh Tư, người Đà Nẵng. Vợ, chị Tám, người Huế. Vợ đứng bếp. Chồng gồng mình lo từ hạ tầng cơ sở lên đến thượng tầng kiến trúc. Cả anh lẫn chị tánh tình vui vẻ, xởi lởi với khách Việt. Tám cộng Tư ra mười hai, nhiều quá, tới một tá lận. Bọn tui giản lược bớt, một cộng một bằng hai. Đặt tên quán là nhị vị do bởi cái cô đọng ấy. Gừng cay muối mặn, phải không bà xã? Anh Tư từng trải lòng.
(more…)

Luyến

Posted: 07/02/2017 in Tru Sa, Truyện Ngắn

Tru Sa

thieu_nu_cam_hoa_hong

Chính thế, sau một ánh nhìn và yêu. Yêu tiếng tóe phụt trong đầu tôi, chất thép của mũi tên trẻ nhỏ, thay vì nhắm lồng ngực, đã bắn vào tử huyệt. Yêu, tiếng lòng tôi, bật lên như đóa hồng gai mọc xuyên ngực Chúa. Nàng chỉ một chỗ, sau tấm kính lớn vượt đầu. Có đôi chân khỏe, tôi đi lại khắp nơi, chạy hoặc nhảy cao. Tôi chưa quên mình từng đoạt giải nhất bộ môn điền kinh, luôn là mục tiêu của mọi câu lạc bộ thể thao và suýt chút nữa thì được tuyển thẳng vào đội bóng nếu không vì chỉ biết nhìn trái bóng văng qua lại, còn mình thì cho tay vào túi, huýt sáo. Gái gú tôi đầy ra, ý tôi là người tình, những con nai chưa sừng hoặc góa phụ áo ám. Tôi đãi họ bằng cách họ tìm đến tôi, trái cấm đầy sâu và tôi sẵn sàng nhè, nôn thốc tháo trong một lần vào nhà tắm. (more…)

Hoàng Nga

nguoi_yeu_cua_linh

Có lần Khê nói với tôi ước gì được lên đến tận trên đỉnh núi.

Cái đỉnh núi thật ra không cao gì lắm, cũng không cheo leo hiểm trở hay dốc đứng để có thể phải dùng chữ ước ao, nhưng Khê chưa lên đến tận nơi nên ước ao. Tôi rủ Khê bao giờ tôi về quê nội, sẽ nói ba tôi xin phép cho Khê đi cùng. Tôi vẽ vời hai đứa sẽ ra đứng ở nơi cao nhất của đỉnh đèo, đưa tay hái mây trời, ngó xuống cuối vực thẳm để biết mình đang ở chót vót như tôi vẫn thường vòi vĩnh bắt ba phải cho tôi được làm. Tôi nói lên đến nơi ấy là có thể tưởng tượng đã leo tới đỉnh núi Khê mơ ước. Khê lắc đầu:

– Tau không muốn đi bằng xe hơi. Khi tau nói là lên tới đỉnh, có nghĩa là phải leo bằng hai chưn.

Leo bằng hai chân. Ở một nơi đang xảy ra chiến trận mỗi ngày. Ở một nơi đạn bom không biết của phe nào sẽ rót vào mình lúc nào đó. Ở một nơi ngay cả người đang phải tham dự vào những trận đánh nhau cũng thấy lắng lo. Ở một nơi Khê không được phép tới.
(more…)

Lê Thị Thấm Vân

thieu_nu_ngoi_buon_ben_cua_so

Cách đây không lâu, một buổi sáng đẹp trời, Vicky, cô bạn làm cùng sở mang vào một xấp hình chụp đám cưới của Ron (Ron cũng là bạn đồng nghiệp). Cả phòng nháo nhào, chuyền tay nhau coi, kèm theo những câu phê bình lẫn nụ cười to nhỏ: “Wow! You look so great in this picture. Hey! He looks cute, she looks cool!…” Lẫn trong xấp hình, có một tấm hình chụp riêng mình tôi, (Vicky nói chồng nó chụp lúc tôi không biết). Tấm hình chụp nửa người trên, đứng tựa bờ tường gạch, một tay khoanh và một tay cầm ly champagne. Người hơi nghiêng, mắt đang ngước nhìn… (tôi cũng không nhớ là đang nhìn gì). Tấm hình trông lẻ loi, lạc điệu giữa 36 tấm hình khác vì ai cũng tươi cười, khuôn mặt của những đồng nghiệp bình thường ai nấy đều ôm trong mình những nỗi niềm riêng, nhưng lúc cần vui họ cũng sẵn sàng đóng trọn vai trò.
(more…)

Cúng

Posted: 30/01/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Truyện Ngắn

Hồ Đình Nghiêm
Gửi chị Trần Thị Nga ở Hà Nam

con_ga

Con gà này được tôi ghi hình sáng nay. Nó sẽ nằm trong bộ nhớ của chiếc điện thoại thông minh. Gần Tết, trời âm u, lạnh. Nó ngoan ngoãn cho tôi ôm vào lòng.

Tôi đi ra đường bắt xe ôm. Cuối năm âm lịch mọi người vui chuyện chặt chém, tha hồ hét giá. Không trông rõ mặt, chỉ nghe được giọng nói của anh xe thồ: Vui Xuân đi mà, hào sảng chút xíu cho em út nhờ.

Cái lưng áo căng phồng gió, con gà chen vào giữa xong đến tôi ngồi đằng sau. Xe chạy qua đường Lê Lợi, gà ngoái đầu nhìn về bia Quốc Học cục tác tiếng nhỏ. Họ đang thi công làm mới, cạo sạch sẽ bao di tích văn hoá tự ngàn xưa. Vì quyền lực, họ đã từng hạ chôn ngôi trường Đồng Khánh. Làm người có ăn học ở Huế rất khổ cực. Răng bì được gà? Gà mái còn biết xoè cánh che chắn bảo vệ con, gà trống còn biết gáy. Và chúng luôn nằm trên bàn thờ cho người được chu toàn tươm tất buổi kỵ giỗ.
(more…)

Xuân muộn

Posted: 27/01/2017 in Lưu Na, Truyện Ngắn

Lưu Na

canh_hoa_dao

Tuyền thức nhưng vẫn nằm nán trong giường lắng nghe tiếng chim. Buổi sáng, buổi sáng nơi quê nhà, có một cái gì đó êm ả mát lòng dù cái gì đó thật khó định nghĩa và chẳng có mùi vị dạng hình. Tuyền chỉ biết chắc một điều – phải rời khỏi mảnh đất mình đã sinh sống mới biết rõ thế nào là hai chữ quê nhà, cũng như phải mất đi một người, phải cầm một cái chết trên tay, mới mong hiểu được phần nào lẽ sống. Anh Lâm thôi đã không còn, và sự vắng mặt của anh Lâm như đánh thức Tuyền sau giấc ngủ dài, làm sống dậy một con người khác trong Tuyền.
(more…)

Minh Nguyễn

dinhcuong_thieunudalat
Thiếu nữ Đà Lạt
dinhcuong

Để trốn chạy cái không khí xô bồ, ngột ngạt nơi thành phố trong những ngày giáp Tết, ngay tối hai ba tháng chạp tôi lẵng lặng đón xe khách lên cao nguyên; bỏ lại sau lưng những tiệc tùng cùng những lời chúc tụng sáo rỗng.

Dự tính sáng hôm sau tôi sẽ có mặt ở Đà Lạt, nơi Alexandre Yersin lần đầu đặt chân lên thám hiểm cao nguyên Lâm Viên và ghi lại trong nhật ký hành trình của mình: “cao nguyên trơ trụi gò đồi nhấp nhô” . . . Song rủi thay, lần đi này nhà xe không chạy theo hướng quốc lộ năm mốt, mà chạy theo hướng cao tốc Long Thành – Dầu Giây, do đó thời gian đến nơi sớm hơn cả giờ đồng hồ, báo hại tôi bị bỏ đứng lóng ngóng giữa trời lạnh, giữa hai bên phố xá – nhà cửa đang còn chìm trong giấc ngủ.
(more…)

Trần Huy Sao

thieu_nu_trong_canh_ao_ba_ba

Mùa Xuân. Cây nở hoa, người trổ nhánh đời để nuôi thêm tuổi. Tuổi càng cao cây đời càng tỏa rộng, che mát những tháng ngày trường trải. Mỗi ngày mỗi tháng mỗi năm kết chuỗi thời gian. Chuỗi thời gian có hột bóng mờ. Có hột đốm đồi mồi. Có hột chẻ chân chim. Đan kết, níu kéo nhau thành một chuỗi dài…

Hôm trước ngồi ở quán cà phê với anh Huân, nhìn chéo qua khu chợ Á đông nhộn nhịp người mua kẻ bán. Trước chợ bày kín một dãy hoa Mai, hoa Đào tươi thắm. Nhìn kỹ, thấy vô hồn. Thì ra toàn là hoa giả! Cũng lá cũng cành đan kín những chùm hoa rực rỡ sắc màu. Mới nhìn, ngỡ là hoa thật. Lòng cứ rộn ràng những thương nhớ ngày Xuân ở một nơi chốn xa xăm thuộc về dĩ vãng. Nhìn kỹ, là hoa giả. Nỗi rộn ràng vừa mới nhen nhúm đã vội tản mác, tan loãng thành nỗi giận buồn vô cớ. Thiệt là “lộng giả thành chơn”.
(more…)

Trương Đình Phượng

dung_thang_nhu_cay_truc

Lý Ngôn nhà nghèo, mẹ chết, còn cha già, sau nhiều lần trượt lên trượt xuống cuối cùng đỗ tú tài, được cử đi làm huyện lệnh Phủ Ứng Thiên. Bấy giờ dân tình vô cùng khốn đốn bởi tên quan cũ bóc lột tận xương tủy nên khi thấy có quan huyện mới ai cũng than vắn thở dài. Có kẻ nói “Qủy dữ mới đi thì ác ma lại tới”. Lính nghe được bẩm lại, Ngôn chỉ cười mà rằng: “Kệ họ, có lẽ họ bị đè nén lâu ngày nên uất ức quá mà phát ngôn vậy thôi. Ta sẽ làm cho họ phải nhìn ta với con mắt khác.”
(more…)

Tấm vé số

Posted: 24/01/2017 in Trang Châu, Truyện Ngắn

Trang Châu

dau_tim

Không rõ khi Ban gọi điện thoại báo tin nó có ý định lấy con nhỏ hầu bàn ở cái tiệm ăn Nhật mà nó có phần hùn làm vợ có làm ông An bị sốc bằng cái tin nó bỏ học ra đi tìm việc làm cách đây bốn năm không. Chỉ biết sau khi nói chuyện với Ban, gác máy điện thoại xuống, ông An thừ người ngồi im lặng nhìn mình trong tấm gương lớn để cạnh lò sưởi. Nhìn mình trong gương như thể ông cũng muốn dò xét tâm trạng của chính ông trước cái tin bất ngờ con ông muốn lấy vợ. Mái tóc ngã bạc như làm tăng thêm sắc nhạt trên đôi má hóp của ông. Và khi nhìn thấy đôi mắt thẫn thờ của mình trong gương ông An biết lòng ông không chút hân hoan khi nghe con ông báo tin vui. Nhưng mặt khác ông cũng không nhìn thấy vẻ cau có hay giận dữ nào bộc lộ ra. Nhìn mình trong gương ông An thấy mình là một người đang cam chịu số phận khiêm tốn của đứa con trai độc nhất của ông.
(more…)

Nguyễn Lệ Uyên

pho_nui-2015-dinh_cuong
Phố núi
dinhcuong

Thị trấn kéo dài từ những dãy đồi thấp, thoai thoải đổ dần ra phía bờ sông. Phố xá, cửa tiệm tập trung trên hai trục đường cắt chéo hình chữ thập. Chợ và bến xe ở cuối một rạp hát bỏ trống, chỉ còn lại mấy mảng tường bị ngã đổ từng đoạn, trơ vơ quanh đám cỏ mọc xanh um. Các tiệm ăn, quán giải khát xếp thành dãy dài phía bên này đường, đối diện các công sở là những căn nhà ngói cũ kỹ, ẩm thấp. Trên đầu thị trấn ngó xuống, những nóc nhà lô nhô nép bên những hàng cây cao dọc đường lù mù trong lớp sương đục và bầu trời đen đậm. Thị trấn lúc này giống như một bức ký họa của người họa sĩ phác thảo lúc anh ta đang chếch choáng hơi men, ẩn hiện không rõ ràng.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

neighbor

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,
Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn
Hai người sống giữa cô đơn
Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi

(Nguyễn Bính)

Hôm nay bà Clara đi dạo có hơi muộn, có lẽ vì hàng cây trơ cành trong xóm mãi run. Hôm qua nó đứng thầm lặng, yên hàn vô sự vì gió máy không về. Vô tình nó làm cái hàn thử biểu, ngóng ra để biết đường mà đậy điệm áo quần cho xác thân. Việc ăn vận xiêm y trong mùa đông chiếm thời gian gấp năm lần vào mùa hè. Nực nội thì người ta có quyền che đậy thông thoáng mong manh, đôi khi chân cũng chả thèm xỏ dép, mấy khi mà được dẫm lên đám cỏ xanh, nhột nhạt, êm ái và sảng khoái. Cỏ xanh ở bình nguyên hoặc cát vàng ở bãi biển, chúng thế cho phương thức vật lý trị liệu. Nó sẽ chăm chỉ thoa bóp cho tất cả các huyệt đạo có dưới lòng bàn chân để trần. Clara có lúc từng khoe ông về công dụng một miếng lót giày mọc lắm nụ nhỏ, biết sao không, nó châm chích vào gang bàn chân, lưu thông khí huyết ở các kinh mạch.
(more…)

Jonathan Safran Foer
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác The Sixth Borough

6th_burough

Ngày xửa ngày xưa, thành phố Nữu Ước đã từng có một Quận Sáu. Bạn sẽ không thấy sử sách nào nhắc nhở về nó, bởi vì chẳng có gì — ngoại trừ cái bằng chứng gián tiếp nơi Công Viên Thành Phố — để chứng minh ít ra nó đã từng ở đấy. Điều đó làm cho sự hiện hữu của nó rất dễ bị bác bỏ. Nhất là vào thời buổi này, khi thế sự khó lường, và chỉ nội cho qua truông với thì hiện tại cũng đủ làm người ta mệt nhoài. Nhưng dẫu cho hầu hết mọi người sẽ nói họ chẳng rỗi hơi để tin rằng Quận Sáu có thực, và không tin tưởng, họ vẫn cứ xài chữ “tin.”
(more…)

Trạch An – Trần Hữu Hội

nguoi_dan_ong_buon

Từ ngày chị Tích, vợ anh qua đời vì tai nạn, ông anh vợ rời Việt Nam đến định cư ở Hoa Kỳ, Thuyết trở thành người thừa hưởng cái cơ ngơi gồm một căn nhà khá rộng và một khu đất mênh mông, cỏ mọc um tùm quanh năm bởi anh không phải là người làm nông chuyên nghiệp! Thỉnh thoảng, anh thuê người làm cỏ, thường là trước tết âm lịch hàng năm,

Năm nay, những ngày giáp tết đã gần kề, anh khỏi làm vì hôm tháng mười một dương lịch, ngày lễ các Thánh, anh đi thăm mộ vợ ở nghĩa trang về, thấy khu đất um tùm, nhớ đến hai ngôi mộ của người chủ trước, bán lại cho ông anh rồi biệt tăm ba năm năm nay… anh thuê người làm cỏ, vun nền, thắp nhang cho ngôi mộ, anh cũng gởi lễ cầu hồn cho họ dù không biết tên thánh là gì!

Ánh nắng đã tắt, trong cái chập choạng của buổi chiều, Thuyết rờn rợn người khi thấy một bóng người ngồi ủ rũ nơi mé trái hàng hiên.
(more…)

Mưa

Posted: 18/01/2017 in Lưu Na, Truyện Ngắn

Lưu Na

garden_rain

Những sợi tơ trời nghiêng nghiêng trong gió
Êm phủ cành gầy tưới mát hồn khô
Ghi nếp nhăn mờ lên từng mây xám
Gieo mũi kim buồn lòng giếng cạn trơ
Trời buồn chăng giăng giăng tơ lạnh
Đất mừng chăng hứng nặng giọt sầu
Những sợi tơ trời xiêu giạt về đâu
Hồn cây cỏ vẫn ôm lòng ngóng đợi

Trời xám nặng những giọt nước. Mụ Tám Sề ra vườn trước thu những chậu cây nhỏ sát vào tường nhà kẻo gió làm gẫy đổ cành non. Những cây cao hơn một chút thì mụ cắm cọc cho tựa cành. Gấp gấp, kẻo mưa xuống thì lỡ việc… mụ đang chăm chú với lũ chậu lớn nhỏ những cành mập ốm thì nghe tiếng bánh xe thắng rít trước sân.
(more…)

Phạm Hồng Ân

trash

Tôi thật sự về hưu, sau 23 năm làm việc cho các hãng Mỹ. Tôi như vừa trút bỏ gánh nặng trên vai, như vừa bước qua một lối sống khác, thoát khỏi mọi ràng buộc đời thường. Nhưng lối sống khác là lối sống thế nào? Có phải là trở về quê hương hưởng thú điền viên chăng? Về quê hương trầm đời dưới chế độ mà tôi đã từ bỏ ra đi, có nghịch lý lắm không? Với lại, chẳng có cục đất chọi chim bên đó, khả năng đâu để mua nổi tấc đất tấc vàng mà đòi điền viên hưởng thú? Vài bạn già khác khuyên nên lên núi cao tìm căn nhà nhỏ ngắm cảnh trời mây uốn lượn. Sáng sáng lòng vòng ngao du sơn thủy, tối tối vác cần câu ra bờ hồ chờ sao rơi trăng rụng. Rồi cõi lòng trộn lẫn với thiên nhiên… để nghe tâm thân an lạc, hồn sẽ liêu phiêu về hướng vô cùng. Ôi cha! Với một ông già sắp sửa “chầu Trời”, liệu cơ quan nào có điên cho mượn nợ 30 năm để mua căn nhà tuốt trên đỉnh cao mà đòi hái sao hứng trăng?
(more…)