Lưu trữ cho Tháng Tư, 2012

 
Nhạc và lời: Trịnh Công Sơn
Tiếng hát: Như Trang
Người đệm guitar: Trần Văn Quang
Nguồn: YouTube

Người Buôn Gió

Ngày thật lạ vì sáng ra cửa thấy có nhiều người lạ.
Và bỗng nhiên anh lại phải lên phường
Để được đối xử tốt một cách kỳ lạ
Được ăn ngon, uống ngon và hút thuốc lá ngon.
(more…)

Phan Lạc Tiếp

Chuyến di tản của Dương Vận Hạm Thị Nại, HQ 502, một con tàu hỏng máy, đang trong thời kỳ sửa chữa, chở theo trên 5,000 người, rời cầu tàu trong Hải Quân Công Xưởng đêm hôm 29 Tháng Tư năm 1975 với bao nhiêu là khó khăn, hãi hùng, nguy hiểm. Hầu như trên mười năm sau đó, đã định cư ở Hoa Kỳ an toàn, nhiều đêm ngủ, thần trí tôi vẫn bị trôi theo cơn hốt hoảng kinh hoàng bởi chuyến đi này. Trong những giấc mơ kinh dị đó, tôi vẫn thấy rõ rừng người đặc nghịt ở trên sàn tàu. Bầu trời thì đen thẫm, những ánh đèn xanh đỏ của những chiếc trực thăng vần vũ, nặng nề bay qua bay lại. Những đám cháy sáng rực bùng lên ở mấy góc trời. Kho xăng Nhà Bè trắng xóa, lấp loáng dưới ánh lửa đang cuồn cuộn bốc cao từ Căn Cứ Hải Quân. Những tiếng nổ òa vỡ bên tai, kéo theo những tiếng rít của những trái đạn rời nòng từ hai khẩu đại bác của Ðặc Khu Rừng Sát. Con tàu ôm sát bờ lửa đạn ấy để vào nhánh sông Soài Rạp, bò ra cửa biển.
(more…)

Trần Kiêu Bạc

Hồng Vân diễn ngâm

Về lại Pleiku không thấy người đâu
Mắt cay đỏ trong mịt mùng bụi đỏ
Cao nguyên mất em, đồi xanh khát gió
Lá thả tình rơi vào sóng Biển Hồ
(more…)

Phan Đắc Lữ
Tặng tác giả tập thơ Mùa Trăng

Em ra đi để Mùa Trăng ở lại
Trăng quê nhà tròn khuyết thản nhiên soi
Em là tuổi trăng rằm vòi vọi
Nơi quê người khuyết tận phía tương lai.
(more…)

Đinh Vũ Hoàng Nguyên


Tranh minh họa của tác giả

Một dạo y thuê xưởng vẽ ở khu Thành Công, vốn chỗ đấy trước là bãi rác của thành phố nằm dọc đoạn sông Tô Lịch tù hãm. Ở đây, y gặp U Mẳn. U đẹp lão, tính hay chửi, hay cười. Nhìn chung là người dễ chơi.

U Mẳn ngoài bẩy mươi, buổi trưa nhà u bán cơm bụi, chiều bán nước. Ở cái loại hình dịch vụ đậm chất hè phố này, được gọi “u” cũng là sự khẳng định tính chuyên nghiệp. Y thường ăn cơm hàng u. Nhiều bữa ghi sổ, cũng vô tư.
(more…)

Nguyễn Đông Giang

Thồ ca 1

Ta là anh xe thồ
Dọc đường gió bụi hát nghêu ngao
Đón đưa bao khách về trăm bến
Nhưng còn ta chẳng có bến nào
(more…)

 
Thơ: Tưởng Dung
Nhạc: Phạm Chinh Đông
Tiếng hát: Thúy An
Hòa âm: Đỗ Hải
Nguồn: Tác giả gửi thơ và YouTube link

Tháng Tư nắng

Đêm thật sâu
và nỗi buồn rất lạ.
như buổi chiều
góc phố tình cờ qua
Chỗ ngồi quen,
Starbucks nắng nhạt nhòa
Cà phê đắng
hay tình yêu hóa đắng?
(more…)

Phạm Khắc Trung

Trước ngày “dải phóng”, tôi cũng có “Đào” như ai vậy. Mẫu người tôi chọn thuở đó phải biết xí xọn, lí lắc, và có một chút “điêu ngoa” theo lối diễn tả của nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên, “Em hãy giữ tính tình con gái bắc / Giấu điêu ngoa trong dáng điệu ngoan hiền” vậy. Đẹp mấy mà hiền queo, tôi cho là khờ hổng chấm.

Tiêu chuẩn người yêu của tôi chọn như vậy, dĩ nhiên cổ quay tôi như quay dế. Mà ngộ ghê nha. Biết bị quay, nhưng tôi vẫn “như con thiêu thân lao vào lửa ngọn”, tìm hạnh phúc trong những cơn quay túy lúy điên cuồng.
(more…)

Vĩnh Thông

Lụt lên hạt gạo loay hoay

Lụt lên xao động nhánh bần
Bụi đường nặng gánh sao lần áo phai
Nước tràn mất dấu đường cày
Áo cơm quanh quẩn ra ngoài mênh mông !
(more…)

Lui binh hành

Posted: 01/04/2012 in Thơ, Trần Văn Sơn

Trần Văn Sơn
Tặng 2 vị Tiểu đoàn trưởng của tôi: Lê Phi Ô & Lê Hùng

Lui binh lui binh hề lui binh
tương giỏi nghiến răng nén bất bình
chiến trận bao năm chưa chiến bại
một ngày buông súng quỉ thần kinh
(more…)

Bùi Chí Vinh


Standing nude man – Egon Schiele

Cây Dương ốm

Sẽ tìm được một cây dương ốm nhất
Cởi áo ra ta đứng tựa trời trồng
Tiếp tục cởi hết quần dài, quần cụt
Các em nhìn ta có giống cây không?
(more…)

Đỗ Xuân Tê

Ba mươi năm sau viết về anh mà vẫn thấy anh như đang ngủ say, quên dậy đi lao động trên non như các buôỉ sáng thường ngày ở Traị, một traị tù nằm sâu trên miền đất hoang vu vùng thượng nguồn sông Hồng do bộ đôị miền Bắc quản lý.

Anh gốc ngươì xứ Buì, một xứ đạo thuộc địa phận Buì chu, tỉnh Hà Nam Ninh. Bố anh là một ông Trùm, không phaỉ trùm Mafia như ngươì ta thường goị trong phim Bố Già, nhưng là ngươì có vai vế trong một xứ đạo. Uy tín và đức độ của ông chỉ thua vị cha xứ và gần như tiếng noí của ông có sức nặng trong moị sinh hoạt về phần đơì.
(more…)

Tâm sự của một sinh viên VN du hoc ở nước ngoài khi nghe loan tin quê nhà Đà Nẵng
mất vào tay cộng sản ngày 29-3-1975.

 

 
Nhạc: Vĩnh Điện
Thơ: Lê Hân
Hòa âm: Đặng Vương Quân
Tiếng hát: Vĩnh Điện
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Cảm ơn gió lớn

Posted: 01/04/2012 in Nguyễn Mai, Thơ

Nguyễn Mai

Những cành muồng khô đen im lìm dưới nền trời đầy mây xô giạt, mây xô giạt, gió lộng thổi, những cành cà phê dưới thấp nối tiếp hoa trắng trên cành trải rộng ra khắp chung quanh, như một vùng ở nơi xứ tuyết.
Và ở nơi đây, anh và em ở bên màu xanh lá cỏ, anh và em chậm bước giữa tiếng gió lộng thổi không ngừng, anh nói với em: “trời ơi”, anh không kịp thở.
Và “trời ơi”, anh tưởng như anh sắp được bay xa, cùng em, theo gió
Gió,
Anh đứng trước khung cảnh hiện thực cuồng gió nghiêng rạp
Những chiếc lá kề bên vẫy mừng chúng ta lặng ở bên nhau, sau nhiều năm không ngờ có thể.
Và những tiếng gió lấp vào những vết thương riêng.
Và có thể rất thiêng liêng, được thấy
Gió đẩy xa biệt
Những gì cần thiết được xa
(more…)

Ngô Nguyên Nghiễm


Nhà văn, nhà thơ Nguyễn Mai (1944-2006)

Những cơn gió man dại tràn qua, lan rộng trên một vùng không gian đồi núi loáng thoáng những giọt cà phê đen ngập ngừng rót nhẹ vào hồn, vỗ về sự tỉnh thức của một tiềm thức đầy rẫy chông gai trên đoạn đường đời vừa bước qua. Nguyễn Mai ngồi tâm sự cùng tôi tại một quán cóc gần Lăng Ông Lê Văn Duyệt, giữa buổi trưa cuối năm 1997, trước sự biến đổi của đời mình. Anh cho biết đã lập dựng gia đình trên Buôn Mê Thuột và cai quản một vài mẫu cà phê, sống đạm bạc giữa gió núi cây ngàn. Nguyễn Mai cho rằng định số chắc đã an bài cho anh một giai đoạn hòa lắng tâm hồn trong bối cảnh thiên nhiên. Xa xa là bạt ngàn cây cỏ, và tiếng chim rừng le lói tận bản sóc, lại là nơi ổn định thân tâm thanh tịnh, bù đắp những ngày lang bạt phá phách suốt khoảng đường cơ cực tuổi thanh niên.
(more…)

Văn Công Mỹ

Ngó lại mình

Lời thơ tôi tệ như tôi
Có canh tân cũng rã rời vô duyên
Cũng may còn biết yêu em
Tôi đem ván mục đóng thuyền chở thơ…
(more…)