Lưu trữ cho Tháng Tư, 2012

 
Nhạc: Tùng Nguyên
Thơ: Kim Thành
Hòa âm: Paul Việt
Ca sĩ: Anh Thư
Thực hiện: Hiền Sĩ
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Ninh Hạ

“Truth, that’s brighter than gem
Trust, that purer than pearl
Brightest truth, purest trust in the universe
all were for me
In the kiss of one girl”
(Summum Bonum)

Như thường lệ mỗi buổi sáng, cậu em trai nhẫn nại đỡ chị đến ngồi trên chiếc ghế dựa trong phòng khách. Bà Lula ngồi lặng yên hàng giờ xem truyền hình.  Hờ hững đọc sách báo hoặc đăm chiêu nhìn ra bãi cỏ.  Nhìn những chiếc lá vàng rơi lênh đênh theo chiều gió. Mảnh chăn ấm quấn phủ đôi chân tàn liệt.
(more…)

Lê Văn Hiếu


Untitled – River Hunt

Thay cái nhìn

Mang đôi mắt xuống Sài Gòn để chữa
Hầu mong tìm lại chút ánh sáng
Hầu mong đẩy lùi cơn bão bóng tối
Cơn bão muốn lèn vào những rò rỉ .

Những rò rỉ không hợp lẽ
Những rò rỉ muốn vụn vỡ .
(more…)

Thái Tuấn

Trình chiếu này yêu cầu JavaScript.


Nguồn: Trần Thị LaiHồng giới thiệu và gửi tranh

Nguyễn Khôi
Tặng Ts. Nguyễn Văn Hoa


Thi sĩ Phan Khôi (1887-1959)

Thi thoại là “Sách bình luận thi văn hoặc chép chuyện Thi nhân”. Đó là một dạng Phê bình thơ, xuất hiện từ đời Tống: Âu Dương Tu (1007-1072) có “Lục nhất thi thoại” cùng nổi tiếng với “Thạch Lâm thi thoại” của Diệp Mộng Đắc. Sau này sáng giá nhất là “Tùy Viên thi thoại” của Viên Mai (1716-1797).
(more…)

Trong chiến tranh

Posted: 09/04/2012 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn

Hỡi người con gái chạy loạn của tôi ơi
Ở nơi đâu trong lòng tôi trước giờ giao chiến
Phiên chợ cuối đã nhóm lên vội vàng
Và buổi chiều bên bát cơm thầm lặng
Em có nghe hồn tôi ứa máu
(more…)

Em của anh

Posted: 09/04/2012 in Âm Nhạc, Trần Quang Lộc

Nhạc và lời: Trần Quang Lộc; Tác giả trình bày


Nguồn: Tác giả gửi bản nhạc và mp3 file.

Trần Yên Hòa


Workers on their way home – Edvard Munch

Bà Kiều Diệp đi làm ngày đầu tiên. Bà bận cặp đồ xoa đen cho nổi nước da trắng của bà. Đó là sự cố ý. Qua Mỹ đã ba năm theo diện đoàn tụ, do người em gái bảo lãnh, bà vẫn nghĩ sẽ sống cuộc sống nhung lụa hơn ở Việt Nam. Nhưng qua đây, bà nhìn quanh quất, với khả năng và học lực của bà, chẳng có công việc gì để làm, ngoài những chuyện như đi làm bồi bàn ở nhà hàng, đi cắt chỉ hoặc may ở các shop may. Bà cũng thử làm những công việc đó được mấy tháng. Bà thấy không hợp, vì chủ trả tiền rẽ quá, cũng như nghề nầy hạ thấp giá trị của bà, bà vẫn nhân danh là vợ của một Thiếu Tá Nhảy Dù. Với lại, cái sở đoản của bà, là muốn làm công việc gì đó nhàn hạ một chút, mà được ăn lương giờ. Bà chạy đi gặp mấy cái Agency, bà cũng làm hai ba “chốp” rồi, nhưng cuối cùng bà cũng bị “lay ốp”. Lần nầy là lần thứ tư.
(more…)

Tưởng Dung

Hồng Vân diễn ngâm

không là chiều, chưa phải hoàng hôn
sao nắng đã tím màu trong gió
tháng tư, hoa vẫn vàng trước ngỏ
hương xuân hay hương tóc ngùi bay?
(more…)

Hà Thúc Sinh

Rắc trấu lưng người mặt trời lửa
Mây sà xuống suối vướng cành buông
Tiếng cuốc tiếng búa im một cõi
Hai ngàn tù đội nắng giữa sân
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

This project “Black April, Bright April” © is produced using oral history, community participation, and lived perspectives. Trangđài Glassey-Trầnguyễn reporting on trauma, loss, and emotional health in the Vietnamese diasporas was undertaken as part of the 2011-12 California Endowment Health Journalism Fellowships (CEHJF), a program of the University of Southern California’s Annenberg School for Communication & Journalism. Visit her blog at: http://www.reportingonhealth.org/users/trangdai-0.

Trangđài Glassey-Trầnguyễn thực hiện Dự án “Tháng Tư Đen, Tháng Tư Sáng” © về những ảnh hưởng của tang thương và mất mát trên đời sống tình cảm của người Việt hải ngoại qua học bổng của tiểu bang California cho Chương trình Báo chí về Y tế Sức khỏe (CEHJF), và do Trường Báo chí và Thông tin Annenberg của Đại học University of Southern California tổ chức. Cô sử dụng phương pháp lịch sử truyền khẩu, cùng kinh nghiệm dấn thân cộng đồng, và tư duy trải nghiệm. Liên lạc: vietamproj@gmail.com.
(more…)

 
Nhạc và lời: Mai Phạm
Hòa âm: Hồ Đăng Tín
Tiếng hát: Triệu YênCa đoàn Têrêsa
Slideshow: Tin Yêu
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Hồ Đình Nghiêm

Ba mình có lối “bắt mạch” rất lạ, anh mình dẫn bạn về nhà, tay nào ngoại hình hơi bị ốm o gầy còm, ba mình đặt cho tên gọi: thằng ho lao! Chẳng rõ họ có nghe ra lời bình phẩm ấy, bạn anh mình thưa vắng dần, đến nhà thăm thú chỉ còn đôi ba người tương đối đỏ da thắm thịt. Mình có chị, không chừng ba mình vì thương con gái nên ông lo ngăn ngừa, tao thực bụng chẳng ưa có thằng rể… ho lao.
(more…)

Cao Quảng Văn

Thơ hỏi nhà thơ

Nhà thơ ơi
Người đứng nơi đâu
Trong cuộc đời này?

Môi mỉm nụ trầm tư
Hay lặng thầm nước mắt?
Ngước nhìn trời
Hay ngậm ngùi cúi mặt?
Hy vọng, đau buồn
Người viết cho ai?
(more…)

Nguyên Nghĩa

hỏi tôi còn nhớ em xưa
thuở em mười sáu tôi vừa thanh niên
lòng em giấy trắng trinh nguyên
tôi cây bút mực bỏ quên đâu rồi
viết chì ai xóa của tôi
mấy câu bồng bột mở lời run run
(more…)

Dương Thu Hương

Đối với thế giới, uy tín của chính quyền cộng sản Việt Nam đã mất từ lâu, mất một phần khi xảy ra cuộc chiếm đóng Cambodia, mất toàn phần khi làn sóng thuyền nhân tràn lên các đại dương và xác chết của họ trôi khắp bãi bờ các quốc gia khác.

Với dân chúng trong nước, giờ đây họ thôi là nhà cầm quyền vĩ đại. Bởi sự thoát đồng đã xảy ra từ rất lâu, họ thôi là thượng đế và dân chúng thôi là những con nộm bị điều khiển bằng thứ tôn giáo do kẻ cầm quyền sáng tác. Dân chúng đã nhìn rõ bản mặt của họ: những con vật đi bằng hai chân, những con vật tham tàn, những con vật đang run sợ vì sự tham tàn của chúng không còn được bóng tối che đậy.

Nhà cầm quyền Hà Nội lúc này chỉ còn tin vào nòng súng. Nhưng bất kì kẻ cầm súng nào cũng có lúc chết vì chính thứ vũ khí mà họ sử dụng. Bởi vì, chẳng có thứ vũ khí nào tự động nhả đạn. Vũ khí nào cũng cần bàn tay của con người, dù là bàn tay bấm nút chiến tranh hạt nhân hay bàn tay cầm dao găm, súng lục. Khi con người đã nhìn rõ sự thật, khi họ không còn bị huyễn hoặc bởi các trò mị dân, khi họ hiểu họ là ai và họ có thể làm chủ số phận của họ bằng cách nào, lúc ấy, các nòng súng sẽ đổi hướng.
(more…)

Ngô Nguyên Nghiễm

Bẻ cong đêm Sài Gòn
Nhập nghiêng trời New York
Ðời thường đường chim bay
Hóa thân trong gang tấc
(more…)

Trần Ngọc Hưởng

Cũng đừng lần lữa nữa chi
Về thôi, chớ luyến tiếc gì, về thôi!
Thơ chan nước mắt nụ cười
Xiết bao cay đắng ngọt bùi đã qua
(more…)

 
Nhạc: Phạm Anh Dũng
Thơ: Nguyên Sa
Tiếng hát: Mai Hương
Hòa âm: Duy Cường
PPS: Vinh Nguyễn
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Phan Thị Ngôn Ngữ

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân; Tiếng hát: Quốc Đại

Hạt muối mặn ba năm còn mặn
Lát gừng cay chín tháng còn cay
Bậu với ta ơn nặng nghĩa dày
Nở đâu bỏ tổ xa bầy bậu ơi
(more…)

Phạm Cao Hoàng
Truyện thật của tác giả
Viết tiếp câu chuyện Mơ cùng tôi giấc mơ Đà Lạt


Thiếu nữ trên đồi Domaine De Marie Đà Lạt – Tranh Đinh Cường

1.
Chuyến đi chỉ có ba tuần mà chúng tôi phải chuẩn bị đến gần ba tháng. Có nhiều thứ để chuẩn bị, nhưng quan trọng nhất vẫn là sức khỏe của Cúc Hoa. Cúc Hoa dành nhiều thời gian để tập đi bộ và leo dốc. Kết quả chụp X-ray trong lần tái khám sau cùng cho thấy chỗ xương bị rạn đã lành hẳn. Bước đi chưa nhanh, nhưng đã lấy lại được sự thăng bằng cần thiết. Như vậy là có thể an tâm lên đường. Ngày nào chúng tôi cũng bàn với nhau về những thứ cần mang theo, những nơi cần phải đến, những người cần phải thăm. Hơn mười năm rồi. Nhớ từng con đường, từng góc phố, từng khuôn mặt thân thương.
(more…)

Tháng Tư đen

Posted: 06/04/2012 in Khuất Đẩu, Thơ
Thẻ:

Khuất Đẩu

Tháng tư con hai tuổi
ba bồng con đứng nép bên đường
xích xe tăng rào rạo nghênh ngang
con bật khóc ngực ba đau nhói
(more…)

Lê Phùng

Trịnh Công Sơn qua đời năm 2001. Người Saigon đưa tiễn ông đông chỉ thua đám tang Phan Chu Trinh. Ảnh hưởng quá lớn của Trịnh Công Sơn không qua khỏi mắt bộ máy tuyên truyền của nhà nước Cộng Sản. Một chiến dịch đối phó với con người nguy hiểm này ra đời.

Bước thứ nhất: Cho phép phổ biến tình khúc Trịnh Công Sơn nhưng cấm ngặt ca khúc Da Vàng.
(more…)

 
Nhạc và lời: Trịnh Công Sơn
Tiếng hát: Richard Fuller
Nguồn: YouTube

Âu Thị Phục An

Trời đổ cơn mưa

Khi không trời đổ cơn mưa
Ngày chưa kịp hết chiều chưa kịp tàn

Cây khô ướt sũng hai hàng
Mưa chi để cánh chim hoang lạc đường
(more…)

Ngô Quang Thi


Self-portrait as a Sick Man – Ernst Kirchner

Dấu hỏi nằm nghiêng

Đau
Ta nằm co
Như dấu hỏi đặt nghiêng giữa đời
Ta không dậy nổi
Dấu hỏi buồn xo
Bốn bức tường trắng
Lặng lẽ
Cô đơn
(more…)

Vương Hồng-Ngọc

Gió tháng tư về trời lành lạnh
Chắc các vết thương lại râm đau
Chừng như dấu cắt còn âm ỉ
Mùa về rưng rức nỗi Xưa. Sau
(more…)

Huyền Chiêu


Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (1939-2001)

NẮNG THỦY TINH

Năm 1967. Nàng là cô gái mới lớn đầy mộng mơ “qua công viên mắt em ngây tròn”. Trong giấc mơ của nàng có công chúa và hoàng tử. Nàng sống ở một thành phố biển miền trung. Cuối tuần, nàng đi xem phim nói tiếng Pháp có Tony Perkin, Steve Mc Queen, Audrey Hepburn… Đất nước đang có chiến tranh nhưng nàng không quan tâm vì chiến tranh ở quá xa và vì bộ máy tuyên truyền ở miền nam quá yếu. Ở trường, nàng không được học về lịch sử Việt Nam cận đại. Nàng hiểu rất mù mờ về tình trạng của đất nước và không hiểu tại sao anh em lại cầm súng giết nhau. Nàng yếu đuối như con sâu đo, quanh quẩn trong đám cỏ xanh, mặc cho bầu trời sấm chớp báo hiệu một cơn lũ sắp tràn qua nhấn chìm tất cả.
(more…)

Bùi Chí Vinh


Modern Mona Lisa – Jason Hwan Kim

Đêm Mona Lisa

Người đàn bà tôi lỡ gặp trong đêm
Tuyệt như nàng Mona Lisa tôi đã gặp
Nàng bổ dưỡng hơn rất nhiều thịt nạc
Tôi “ba rọi” trong tiếng hỏi lời chào
Trên tóc nàng, tôi đậu một con sâu
Sớm đập cánh rồi bay đi như bướm
Nàng hàm tiếu như hoa quỳnh nở muộn
Tự nhiên hương nên tôi hữu xạ nhìn
Rồi lặng lẽ làm bài thơ ăn trộm
Cũng nhờ trời, tôi có chút thông minh
(more…)

 
Nhạc: Phan Ni Tấn
Thơ: La Toàn Vinh
Hòa âm và hát: Trần Lê Quang
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Mang Viên Long


Separation – Edvard Munch

Tại phòng số 2 – cô nhân viên phụ trách phát cho Ngạn và Kiều mỗi người hai mẫu giấy, hướng dẫn sơ lược điền vào các khoảng, rồi chỉ cho họ đến phòng cuối dãy hành lang…

Phòng “Viết Đơn & Thư” dành cho những kẻ có việc đến Tòa nhỏ hẹp – kê ba dãy bàn ngắn, trống trải đến nổi không có một tấm lịch treo tường. Nó trơ trụi, khô khốc, và lạnh lẽo như những con người đã bước chân vào đây. Vào chốn cuối cùng của tháng năm dằn vặt, muộn phiền để kết thúc một phần đời sống bất hạnh thương đau.
(more…)

Lâm Hảo Khôi

Gió lên đồi vừa đi vừa hát
Ta lên đồi áo bạc tìm nhau
Mưa lên đồi chân thấp chân cao
Tay vịn lá nghiêng màu cố quận
(more…)

Ánh nến giao hòa

Posted: 04/04/2012 in Mộ Như, Thơ

Mộ Như

ta không phải thuộc giống người vong bản
ngửi xa hoa mà mất hết tinh thần
hồn của ta thành quách quấn nên thân
nên thiết thống cõi trần gian tịch lữ

người bước đi-vùng gót chân hung dữ
có nghe đau bất biết nở trong mình
kìa, núi đồi ẩn ức phía sau lưng
(more…)

Đỗ Xuân Tê


Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (1939-2001)

Hơn mười năm kể từ ngày mất của Trịnh công Sơn (1-4-2001), người ta nhắc nhiều, viết nhiều, nghe nhiều về huyền thoại TCS và ngày càng được nhân lên theo chiều hướng ngưỡng mộ, cảm thương cho một tài hoa âm nhạc. Nhưng vài năm về sau tên tuổi ông lại được nhắc nhớ và ‘bùng nổ’ theo chiều hướng gây tranh cãi từ khi có bài viết của Trịnh Cung, một người bạn cũng là một tài năng hội họa được coi là khá thân tình với TCS. Bài viết mang tựa đề, “Trịnh Công Sơn & Tham vọng chính trị”.
(more…)

Trương Nghĩa Kỳ

Người Tây Tạng tự tẩm dầu và tự đốt
Đã có nhiều người Tây Tạng tự thiêu thân
Lấy thân người làm vũ khí chống xâm lăng
Họ đã thắng và họ đã thắng:
Bọn Tàu Phù phải cúi đầu câm lặng
Dĩ nhiên là chúng tính toán, âm mưu
Chúng sẽ làm những đòn trả thật liều
Liều để tiêu diệt Đạo
Liều để đời này chỉ còn quân nói láo:
“Đất Nước Trung Hoa Bao Phủ Khắp Hoàn Cầu”!
(more…)

Nhạc: Trần Quang Lộc; Thơ: Nguyễn Phan Nhật Nam; Tiếng hát: Trần Quang LộcHồng Mơ

Hà Việt Hùng

Cách đây mấy năm, vào mùa thu, tôi theo nhóm nhiếp ảnh nghệ thuật đi săn ảnh ở thành phố Cedar, tiểu bang Utah. Nhóm gồm 11 người, do anh Hải làm trưởng nhóm. Anh Hải là người trực tiếp hướng dẫn chúng tôi về nhiếp ảnh. Anh là người say mê nhiếp ảnh đã mấy chục năm, và dĩ nhiên, kinh nghiệm về nhiếp ảnh của anh, chúng tôi rất khâm phục và học hoài không hết.
(more…)

Tình Thu

Posted: 04/04/2012 in Kim Vui, Thơ

Kim Vui

Trăng cuối mùa thu mình em thôi
Nửa trăng đã khuyết một bên rồi
Nửa trăng còn lại nghiêng bóng lẻ
Em mỏi mòn theo tháng năm trôi
(more…)

Đinh Cường


Trịnh Công Sơn và Đinh Cường (Làng Báo Chí Thủ Đức 1987)

những đơn dương xưa
nâng chén rượu sương mù

TCS

Tháng tư
hoa rụng
hồ xanh lá[1]
người mới đi đông
mùa hội anh đào

Tháng tư
đêm nhạc[2]
trời mưa nhẹ
hàng ngàn người
ngồi che mưa nghe
(more…)

Khuất Đẩu


Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (1939-2001) – Tranh sơn dầu của Đinh Cường

Biển sóng biển sóng đừng xô tôi
Đừng xô tôi ngã giữa tim người
(Sóng về đâu? – TCS)

Khi Trịnh Công Sơn, người nhạc sĩ tài hoa nhất mà cũng bất hạnh nhất, suốt một đời dài giữa gió đồng vi vu đã tìm dược một nơi trăng mờ quê cũ, thì cũng là lúc những ồn ào không đáng có, những giành giựt níu kéo, những bè nhóm hơn thua quật đập suốt ngày đêm trên biển đời lao xao sóng vỗ.
(more…)