Bùi Chí Vinh
Đọc thơ: Bùi Chí Vinh; Nhạc: Nguyễn Hiệp và Nguyễn Lâm; Tiếng hát: Đông Quân
“ Mùa thu lá bay em đã đi rồi ”
Nghe điếng lòng tôi một bài hát cũ
Tôi không biết gì về mùa thu Trung Hoa
Nhưng tôi biết rằng lá xanh vẫn ở
(more…)
Bùi Chí Vinh
Đọc thơ: Bùi Chí Vinh; Nhạc: Nguyễn Hiệp và Nguyễn Lâm; Tiếng hát: Đông Quân
“ Mùa thu lá bay em đã đi rồi ”
Nghe điếng lòng tôi một bài hát cũ
Tôi không biết gì về mùa thu Trung Hoa
Nhưng tôi biết rằng lá xanh vẫn ở
(more…)
Hồ Đình Nghiêm
Tôi mang chiếc ghế nhựa ra ngồi ngoài cửa. Không một ai. Tôi hài lòng bởi nỗi vắng lặng đang chiếm ngự khoảng trống. Bình thường nó chẳng được vậy. Nhặng xị, ồn ào. Những thứ tiếng khiến người ta điên đầu đã trốn đi. Hôm nay mồng Một, mọi cánh cửa đều đóng kín nơi hành lang dãy nhà trọ, những đứa thuê ngụ trong đó đã về quê ăn Tết; chúng sẽ làm ồn, khuấy động khi gặp lại gia đình, sẽ tận hưởng sự ấm cúng, no đủ cho bỏ những ngày cơ cực.
(more…)
Huỳnh Tâm Hoài
Tiết trời thay đổi
Tháng tư về trời gió rét se da
Nắng mỏng dính hiên nhà không đủ ấm
Vết đau thầm nhảy vọt trái tim ta
Cơn đau nhói mấy chục năm u uất
Mặt lành trơn… nhưng mưng mủ dưới làn da
Hơn ba mươi năm không đủ để xóa nhòa
Mỗi tháng tư đến
Cho dù tiết trời mưa nắng
Cũng oằn cơn nhức nhối xót xa
(more…)
Phạm Đức Nhì

Cựu tù nhân cải tạo Tăng Ngọc Hiếu
Lúc mới đến Trại Trừng Giới A20 tôi với anh Tăng Ngọc Hiếu[1] tuy khác đội nhưng cùng ở nhà 3. Cả hai đều ở tầng trên; tôi nằm cách anh 5, 6 người; tuy gần… mà xa. Cả tháng chỉ nhìn nhau chứ không ai nói với ai câu nào. Sau khi điểm danh đóng cửa phòng anh Hiếu ngồi ra mép ngoài tầng trên, chân xếp bằng, mắt đeo kính cận, thả hồn về một cõi xa xăm. Mặt anh lúc nào cũng nghiêm và buồn, lại thêm đôi kính cận dầy cộm nên trông khó đăm đăm. Tôi có cảm tưởng như anh đang bị bệnh táo bón kinh niên. (Sau này mới biết hoàn cảnh gia đình anh thật đáng…lo đến táo bón. Năm 1975 lúc anh đi tù gia cảnh một vợ 6 đứa con , 3 trai, 3 gái; đứa con gái lớn nhất sinh năm 1968, mới 7 tuổi, đứa nhỏ nhất mới tượng hình còn nằm trong bụng mẹ, mãi đầu năm 1976 mới chào đời)
(more…)
Nguyễn Hàn Chung
I.
Vấp chùm rêu
trên nóc Hoàng cung
ngã dúi dụi
vào thảm cỏ hoang trước dinh vương hậu
vị quan đá nhìn tôi cười nhạo
chàng trai già Quảng Nam
(more…)
Lê Quỳnh Mai

Biển San Destin trước giờ bão tố. (Ảnh: Gerard Daniel)
Montréal chìm trong giấc ngủ khi tôi trở về.
Xa lộ 40E nằm dài thẳng tắp chịu đựng những chuyến xe đêm chở hàng lăn dài trên mặt lộ. Về đến thành phố này tôi đã vội vã nhớ thành phố kia.
Los Angeles. Nơi có những tàng cây dừa miền nhiệt đới giống như mùi vị quê hương của Carlos Fuentes. Là vũng lầy của độ nóng thân thể bốc lửa và nồng mùi cần sa ma túy trên trục Hollywood. Nơi cảnh sát đôi khi bất lực giữa tranh chấp của băng đảng da màu trên đường mang số 206è Rue. Thành phố có khu Rodeo Drive với cửa hàng xa hoa sang trọng Dior. Valentino. Chanel. Versace. Là miền đất hứa của những chiếc bóng rách rưới trùm chăn trốn lạnh trên vỉa hè trong màn sương đêm ở dưới phố. Los Angeles là gã hát nói kể về định mệnh con người ở tột đỉnh giàu sang danh vọng và tận cùng nghèo đói tại Bắc Mỹ.
(more…)
Phan Minh Châu
Những chuyến xe dừng những bàn tay với
Vẩy Tuy Hòa tròn tuổi bốn trăm năm
Người khách lạ neo mình ở lại
Tháng giêng xanh chớm hội trăng rằm
Đêm sập cửa trời trong như phố núi
Những con đường khép lại tuổi không tên
Người khách lạ gióng tình yêu mê mãi
Bên này sông sáng lại thưở bưng biền
Tiếng nhac xập xình những bài ca mỏi
Nghe dư âm vọng lại tháng ngày….
Trăng núi Tháp sáng bên thềm Thiên Mụ
Để Tuy Hòa mang dáng Huế xa xăm
Rót chén rượu mừng quê người thêm tuổi
Những con đường lạ đó bổng thành quen
Mây thiếu nữ hồn nhiên cài thêm nụ
Để trăng lên lồng lộng phố không đèn
(more…)
Khê Kinh Kha
30 tháng Tư là hôm nay
nhìn nhau, hoảng hốt, òa khóc
em khóc, anh khóc, chúng mình khóc
một ngày tổ quốc tả tơi rách
(more…)
Đỗ Xuân Tê
Sau 75, đất nước có nhiều biến đổi. Tuy lãnh thổ qui về một mối, nhưng lòng người lại khởi sự ly tan. Ly tan không hẳn là người ta không thích chế độ mới hoặc ghét bỏ gì những kẻ ở bưng biền về, mà vì họ từng bước bị đưa đẩy đến bước đường cùng, dần dà trở thành kẻ thù của chế độ. Bài viết sau đây như nhắc nhớ những ngày ‘tháng tư nắng úa’ và kiểm lại xem ai là những kẻ bị lừa. Bài viết có phần chủ quan, thiếu sót, nhưng hy vọng có sự đồng điệu giữa người đồng cảnh. Phần xếp đặt dựa theo thời điểm từ đêm 30-4 lúc Sài-gòn hấp hối đến khi đi tập trung cải tạo vào giữa tháng 6. Các đối tượng, nhân vật, bối cảnh đươc chọn mang tính chất tiêu biểu dễ nhận diện.
(more…)
Quỳnh Mây
Xuống đồi
vấp ngọn sầu đông
ngỡ ngàn năm
đá rêu phong
đợi chờ
xuống đồi
vướng mấy sợi tơ
mong manh ai buột
bên bờ
hư không
(more…)
Trần Phù Thế
em như cơn
gió
cuốn qua đời anh
hương đằm thắm
dạt dào tình thiếu phụ
anh lang thang
mỏi
mòn người cố xứ
bỗng gặp em
tình nở xôn xao
(more…)
Tưởng Năng Tiến

Hòn đá bị cưỡng chế (Ảnh: phunutoday.vn)
Tôi nghe nhà văn Nguyễn Khải kể chuyện làng quê ở nước mình mà thấy bất an, và bứt rứt:
“Trong mấy ngày xuống xã vừa vui vừa buồn. Ai cũng giàu có hơn trước, nấu cơm bằng nồi cơm điện, tối xem tivi mầu, giờ rảnh thì xem phim bộ. Mỗi xóm đều có cửa hàng cho thuê băng vidéo, có gái điếm cho ngủ chịu đến mùa trả bằng thóc, có cờ bạc, có hút thuốc phiện và chích heroin, thành phố có gì ở làng quê đều có, cả hay lẫn dở, dở nhiều hơn hay.
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
cửa đã khép rồi. mời ở lại
đóng chặt tâm thần. nén chặt hơi
tung hê trái nổ tim thành khói
giũ sổ cung mê. xóa bộ đời
(more…)
Bùi Chí Vinh
Viết tặng các vị có ý định làm thiến sư, pháp sư, phật sư mà tôi đã gặp sau năm 1975
Chư huynh bàn về tu luyện
Đứa đại thừa, đứa tiểu thừa
Đứa nào cũng sắp thành Phật
Chỉ mình ta còn gươm khua
(more…)
Lan Hương
– Mưa rơi rơi trên đường, mưa rơi ướt vai nàng… Mưa lúc nào cũng lãng mạn phải không anh?
Phương vuốt những giọt nước mưa lăn tròn trên má, ngước mắt lên nhìn người yêu mơ màng.
– Ừ, mưa rất thơ mộng nhưng anh đang lạnh, phải tìm đường tắt về nhanh thôi em ạ.
Vừa nói Nguyễn vừa quẹo xe vào con đường trước mặt.
– Sao… anh chạy vào con đường này, đường này là…
(more…)
Ngô Nguyên Nghiễm
Vắt chùm ánh sáng lấy mùi hương
Rặn nát mù sa máu dặm trường
Tụ đỉnh giang hồ thương dép cỏ
Vô tình in đậm vết phong sương
Tóc mây búi ngược người thiên cổ
Giũ áo chưa bay hết bụi đường
Ðá chẳng nặng bằng hương xử nữ
Ngàn năm nhuộm kín buổi tà dương
Ô hay, hồn bỗng chùn như núi
Ðứng lặng câm hàn nhiệt khác thường
(more…)
Trần Ngọc Hưởng

Nhà văn Bình Nguyên Lộc (1914-1987)
Bình Nguyên Lộc, bút danh ai
Lấy tên chữ đất Đồng Nai, quê nhà
Miệt mài góp nhặt Phù Sa
Văn chương phát tiết anh hoa tặng đời
(more…)
Trần thị LaiHồng
Viết cho con LêHuy QuangMinh
1. Tháng Tư
Tháng Tư. Trời Cali hanh nắng gợi nhớ Saigon nắng hanh. Cũng một vòm xanh ngắt điểm vài cụm mây trắng lửng lơ. Cũng phố phường tấp nập trong khu Bolsa-Westminster với những dãy nhà mái đỏ tường vàng chen chúc những mái đầu đen ra vào nhộn nhịp. Nơi đây là Tiểu Saigon, để nhớ Saigon năm xưa …
Saigon năm xưa, tháng Tư, 1975. Thuở đó tôi mới tròn mười tuổi. Cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới còn say mê những bộ tem sưu tập để mơ một ngày nhởn nhơ ngao du thế giới, hoặc còn chúi mũi theo sát những loạt truyền hình Mỹ Gun Smoke, Bonanza, Wild Wild West… có những tài tử vừa múa súng vừa bắn nhanh như chớp, hay còn mê những đường gươm thần sầu cú đấm quỷ khốc phép khinh công điêu luyện của các chàng Khương Đại Vệ, Địch Long trên màn ảnh Tàu. Tôi còn khoái những truyện hoat hoạ gián điệp phiêu lưu có chú chó nhỏ Rin Tin Tin, hay vùi đầu theo dõi những trò chơi kỳ thú của Dũng Dakao, Bồn Lừa, Loan Mắt Nhung … trong những tiểu thuyết của Duyên Anh, để cũng mơ có ngày làm được người hùng trừ gian diệt bạo.
(more…)
Trần Kiêu Bạc
Hồng Vân diễn ngâm
Pleiku lớn rồi không phải trẻ thơ
Mà khi xa hình như Pleiku khóc
Cầm tay cao nguyên nhìn vào đôi mắt
Thấy cõi buồn thăm thẳm chảy rưng rưng
(more…)
Hà Việt Hùng
Cái xóm đó không có tên. Không ai rỗi hơi đặt tên cho nó, ngay cả các đầy tớ nhân dân cũng vậy; nếu có rảnh, ngồi nhậu chơi sướng hơn. Vì vậy, từ bao đời nay, người dân vẫn gọi cái xóm đó là Xóm Nghĩa Địa, có lẽ vì nó nằm ngay phía sau khu nghĩa địa có nhiều cây cối rậm rạp. Khu nghĩa địa càng ngày càng làm ăn phát đạt. Các ngôi mộ mọc lên nhiều như nấm, cái ra cái vào, xô lệch, nhiều chỗ chiếm cả lối đi, không có hệ thống, và làm giảm bớt phần linh thiêng. Không ai muốn bén mảng vô đó, ngoại trừ bọn đĩ điếm, những thằng đi tìm gái để giải quyết, những tên bụi đời, những đứa chích choác, ma cô ma cạo. Xóm nghĩa địa là thế giới riêng của những người chủ như thế.
(more…)
Nguyễn Đông Giang
Thân tặng đồng bào VN lưu vong
1
nhớ nhà, có phải nhớ quê?
nhớ quê dài nỗi, lê thê nhớ nhà
xa quê tưởng là hôm qua
thật thà mà nói, đã là 37 năm
37 năm rồi, 37 năm!
Sông bồi đất lở, đêm nằm thức thao
nhớ nhà, là nhớ đồng bào
là đi lánh nạn, biết bao giờ về!
(more…)
Đinh Vũ Hoàng Nguyên
Nghề nghiệp của y là vẽ tranh.
Y thuê một gian trong khu nhà hai gian nằm ở cuối ngõ làm xưởng vẽ, có lối đi và cổng riêng biệt. Chủ nhà này ở nơi khác. Người trong xóm đa phần là dân lao động, rất nhiều cave cũng về thuê nhà ở đấy.
Mụ Điếc tuổi gần năm mươi, bị nghễnh nặng, ở ngay gần kề. Mụ có con nhưng không có chồng, nghề chính là làm thợ may, buổi chiều thì ra ghi lô ở đầu ngõ; cô con gái mụ vừa cưới xong, ở nhà chồng cũng gần đó. Y thường xưng hô với mụ Điếc là bà bà tôi tôi.
(more…)
Nguyễn Minh Thanh
Xót xa gởi quả phụ NVL
Mình về hoa lá vui lây
Chu kỳ phụ nữ cũng thay đổi nhiều
Ói cơm tanh cá mỗi chiều
Lại hay buồn ngủ và yêu mến đời
Ơ mà… chưa chắc Mình ơi
Em thăm bác sĩ rồi thời sẽ hay
Dần dà lửa Hạ qua ngày
Mình ra đơn vị khói bay mịt mùng
Run run… em viết tin mừng
Gởi người tiền tuyến để cùng hân hoan
Ai ngờ núi lở băng tan
Thiên hôn địa ám chim ngàn ngừng bay
Ngẩn ngơ sấm nổ ngang mày
Nghe Mình tử trận rừng cây ngậm ngùi
Tóc xanh chưa nhận niềm vui
Xót thưong chiến mã đã vùi đồi sương
Tin mừng chưa đến chiến trường
Bỗng đâu tin dữ hậu phương bàng hoàng
Hải triều sóng vỗ miên man
Thu mưa lã chã lá vàng héo hon
Yêu Mình ! Nhiều lắm yêu con
Chưa sinh đầu đã quấn tròn khăn tang…!!
(more…)
Đặng Kim Côn
Nhạc: Vũ Vĩnh Phúc; Tiếng hát: Thái Hòa
Em còn nhớ không những ngày mùa đông
Trên đồng rau, con đò trôi ngập ngừng
Chiếc bóng ai về bên bờ cô lẻ
Em gác mái chèo đôi mắt vời trông.
(more…)
Trangđài Glassey-Trầnguyễn

Nhạc sĩ du ca Nguyễn Đức Quang hát trong chương trình “Vết thương vô diện Hòa bình vô danh”
Giỗ đầu Nguyễn Đức Quang. Mưa. Trời lạnh. Một đêm đông nấn ná. Một đêm xuân chưa thành.
Vì lý do sức khỏe, tôi nén lòng, không đến dự lễ giỗ được. Đây không là một sinh họat mở cửa, mà chỉ giữa một nhóm thân hữu, những người yêu quý Du ca Nguyễn Đức Quang. Tôi muốn đi lắm. Nhất là vì lời mời thiết tha của Cô Chú Hoàng Ngọc Tuệ và Hoàng Vĩnh, đôi chim đầu đàn, vốn luôn gắn bó và chăm chút cho Phong trào Du Ca từ những ngày đầu tiên cho đến tận hôm nay. Dược sĩ Hoàng Ngọc Tuệ chính là Chủ tịch đầu tiên của Phong Trào Du Ca Việt Nam, và đã dùng tư gia ở Sàigòn để làm nơi sinh hoạt cho Phong trào từ thời phôi thai.
(more…)
Âu Thị Phục An
Ta đã để cho tình yêu in dấu lên tim mình
Mỗi sáng thức dậy mới hay mình thao thức
Đến bình minh cũng đã biết lòng ta rạo rực
Đến con chim họa mi trong vườn cũng hót tiếng yêu đương
(more…)
Trần Vấn Lệ
Ba mươi sáu năm… nhớ lại: Một Ngày Buồn Thật Buồn. Ban Mê Thuột thành Buôn… Sài Gòn mang tên mới, cái tên ai cũng hỏi “Hồ Chí Minh Là Gì?”.
Cái gì cũng qua đi, Ba Mươi Tháng Tư không vậy! Nó vẫn: Dòng Máu Chảy, vẫn Dòng Nước Mắt Sa! Ôi Việt Nam xót xa, sau một thời chiến trận, đất không nở ra hoa, người không hòa không hợp, nhìn nhau hai mắt chớp, trời đất mờ biển dâu!
(more…)
Tưởng Năng Tiến

Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. Tranh: hoạ sĩ TTLan
Những trại cải tạo lao động mà tôi đã sống qua, hồi cuối thập niên 1970, đều không có điện. Mọi sinh hoạt, do vậy, được phân chia rõ rệt: từ lúc mặt trời mọc cho đến khi lặn là thời gian dành cho “công tác.” Giữa khoảng thời gian này, trại viên được “tùy nghi.”
Phải sống trong cảnh tối tăm mới thấy đêm dài, nhất là những đêm đông. Có đêm, tôi khều thằng bạn nằm bên – hỏi nhỏ:
– Theo mày thì lúc nào, hay nơi nào, được coi là hạnh phúc nhất trên đời này?
– Bắc Mỹ Thuận!
(more…)
Trần Nguyên Đán
ví dụ như có một ngày tất cả không khí đều chết
nó cũng có thể chết chứ, tại sao không
thì chúng ta sẽ làm gì nhỉ
tôi vớ vẩn quá, chúng ta sẽ chết ngạt chứ làm gì nữa
(more…)
Lý Thừa Nghiệp
Từ ta bụi cát lên đường
Một vai gươm súng, một trường bi ai
Máu xương hát suốt đêm dài
Bom reo, đạn réo, đỏ ngày chiến tranh
Rót đầy, này chén xuân xanh
Nín hơi, đánh ực một canh đầu đời.
(more…)
Trần Thảo Nguyên

Thiếu phụ quàng khăn xanh – Lê Phổ
– A!!! Ba về! Ba về!…
Cu Thành mừng rỡ chạy ra cửa đón ba. Hưng tươi cười, đặt nhánh lan rừng bên bậu cửa, xốc con trai lên vai và hỏi nhỏ:
– Mẹ con đâu?
Cu Thành sung sướng tiếp tục la to hơn:
– Mẹ ơi! Ba về, Mẹ ơi!!! Ba về!
(more…)
Huỳnh Minh Lệ
Mấy ngày nằng nặng cuối thu,
Thổi anh một trận tít mù đến nay,
Như là một bóng thuyền say,
Lơ lơ lửng lửng trôi ngày qua đêm,
Dõi tìm theo một cánh chim,
Càng xa mất dấu, càng thêm mịt mờ,
Chỉ còn tiếng hót trong mơ,
Chỉ còn vết cắt, ơ hờ… nhưng sâu !
24.03.2012
(more…)
Đỗ Xuân Tê
gởi Trần Nguyên Đán
Tôi cần Ngài
tôi cần hiểu thêm về Ngài
tôi cần sự tôn trọng của đời
tôi cần sự chú ý của người
tôi muốn phẩm cách tôi sống lại
giữa dòng đời đen bạc như vôi
(more…)
Bùi Chí Vinh
Viết tặng Paolo Rossi, người từng bị kỷ luật treo giò 2 năm phải bán quần áo cũ kiếm sống ở chợ trời, trước khi trở thành anh hùng của nước Ý trong giải bóng đá thế giới Espana 82
Hỡi Rossi, tên bán quần áo cũ
Ta cũng như ngươi từng đứng chợ trời
Ta cũng như ngươi từng không hộ khẩu
Tiếng rao hàng buồn như tối ba mươi
(more…)
Phạm Khắc Trung
Tôi chuyển từ khoa Kỹ Thuật sang khoa Kinh Tế Quản Trị trong điều kiện hết sức éo le: Viện Đại Học Cửu Long đã khai giảng được hơn một tháng, Ban đại diện sinh viên đã bầu bán xong, và các nhóm học tập đã chia ra đâu vào đấy.
Thấy nhóm học tập của anh Liêu Quốc Vinh còn trống, GS phụ khảo Vương Đằng đề nghị cho tôi nhập chung vào, thành thử nhóm có 4 người gồm: Vương Đình Phương, Nguyễn Văn Lộc, tôi, và Trưởng nhóm Liêu Quốc Vinh.
Sáng sớm tuần thứ hai đi học, Phương, Lộc và tôi đang ngồi uống cà phê vỉa hè ngoài cổng trường thì Vinh ghé lại. Mặt hằn học, Vinh thẩy xấp giấy ca rô viết tay vào lòng Phương, miệng cay cú thốt, “Bài thuyết trình tôi đã soạn xong đây, trưa nay tới phiên mấy ông lên thuyết trình!”
(more…)