Lưu trữ cho Tháng Tư, 2012

Mưa phùn

Posted: 23/04/2012 in Thơ, Trần Văn Lương

Trần Văn Lương

Hoàng Liên Sơn mây phủ,
Đêm lấn ngày, trời ngái ngủ âm u,
Chốn rừng sâu nước độc hoang vu,
Nơi đày ải những tù binh thất trận.
(more…)

Đinh Cường


Phố Georgetown (sơn dầu trên bố 24×30″, 2007) – Đinh Cường

Lâu trở lại hè phố này
vẫn tấp nập người rảo đi
phố cổ ngói xanh tường cũ
có chút gì như Paris khuya
(more…)

Ngô Nguyên Nghiễm


Thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên (1952-1992) qua nét vẽ Tạ Tỵ

Cách đây hơn 40 năm, những năm đầu thập niên 70, trong giai đoạn đất nước dầu sôi lửa bỏng, những tác phẩm phản chiến được phát triển rầm rộ. Một phần, trước cuộc chiến càng ngày càng leo thang một cách cùng cực, sinh mệnh người dân như tấm bia thử nghiệm cho những thể chế, không biết ngày nào hy vọng bình yên trở lại quê hương. Một phần sự loạn ly làm đình trệ tư tưởng, đời sống và văn minh văn hóa khoa học, đem lợi ích phát triển hơn là sự tàn phá nghiệt ngã vô ích. Thơ văn là tiếng nói của người làm văn nghệ, được bày tỏ bằng những bức xúc, chứa đầy cảm năng đối thoại với chiến tranh đang phủ chụp khắp xóm làng. Thật vậy, nghệ sĩ với lửa con tim đều biểu lộ bằng những sáng tác trên hội họa, văn chương, âm nhạc,…Trịnh Công Sơn là một hình ảnh tượng trưng về nét phản chiến thực tiễn trong những thập niên 60-70. Chuỗi tác phẩm của Trịnh Công Sơn đã ghi lại những dấu ấn siêu việt ảnh hưởng từ trong và ngoài nước, mà bất cứ hàng quán nào kể cả tư gia của người thôn dã đều chất đống âm vang những ca khúc giữa đời sống hằng ngày…
(more…)

Đỗ Xuân Tê

Quê tôi nằm bên dòng sông Đáy, một vùng lúa chiêm thuộc Phủ Xuân Trường.  Tiếng là làm nông, nhưng dân làng tôi laị nôỉ tiếng về võ nghệ, các tướng cướp quanh vùng đều nể mặt, kể cả năm đoí Ất Dậu cũng không dám  bén mảng. Tôi có  bà cô nhan sắc khá mặn mà, laị được ông tôi truyền cho mấy đường quyền nên trai làng rất nể. Bà là con gaí út trong một gia đình năm chị em.  Bố tôi kế út nên thân vơí cô tôi vì cùng vai lứa. Chính vì vậy mà tuy lấy chồng khác thôn nhưng bà vẫn quấn quit vơí anh em tôi.
(more…)

Trần Văn Sơn

Tháng tư con chào đời
Di tản thuyền thay nôi
Con nằm ôm vú mẹ
Biển động mưa đầy trời
(more…)

Lâm Hảo Dũng


Thiếu nữ Chăm – Thanh Hồ

Một tối tôi về ngang Mỹ Sơn

Một tối tôi về ngang Mỹ Sơn
Thấy em Chiêm nữ khóc trong sương
Áo hoa thoang thoảng mùi tang chế
Bên góc thành xưa tượng tháp buồn
Đâu tiếng quân reo mùa biển động
Khí hùng như muốn xé trời xanh
Đâu lũ voi gìa đi rơp bóng
Quật rừng khinh bạc xuống phương Nam
Ai biết sầu chôn những gái Hời
Bên kia Trà Kiệu nắng phai rồi
Xa trong bóng núi sương mờ đục
Ánh lửa mơ hồ ma diễu chơi
Tu viện không che hết oán hờn
Nghìn sau trong lớp bụi điêu tàn
Còn vương bao vạn hồn u uất
Bao gái Chiêm ngồi ôm áo tang
(more…)

Phạm Xuân Đài

Ngay sau chiến thắng của phe cộng sản tại Việt Nam tháng Tư năm 1975, một sự kiện bi tráng đã xảy ra và kéo dài liên tục trong hơn 15 năm: đó là cuộc vượt biên của nhân dân Việt Nam nhằm đào thoát ra khỏi chế độ cộng sản.

Cuộc đào thoát thoạt tiên xảy ra tại vùng đất thua trận miền Nam. Từ lâu, dân miền Nam là “bà con gần” với thế giới tự do, cho nên trong cơn hoạn nạn ngay trên đất nước của mình, thì phản ứng tự nhiên là chạy tới tìm nhờ bà con. Cũng từ lâu, khi nói tới vượt biên, hầu hết chúng ta chỉ nghe nói những địa chỉ tới của các con thuyền lén lút ra khơi là Thái Lan, Mã Lai, Indonesia, Phi Luật Tân, Úc. Từ các bến bãi miền Nam, thuyền tị nạn tìm đến các bến bờ vùng Nam Á ấy là lẽ tự nhiên – về địa lý cũng như về sự tin cậy. Thế nhưng đường tị nạn còn một hướng nữa, về phía Bắc, mà hầu hết đều tấp vô bến Hồng Kông. Một số người vượt biên từ các tỉnh cực bắc của VNCH cũ, như Quảng Trị, Thừa Thiên, Quảng Nam, Quảng Ngãi có khuynh hướng chạy ngược lên hướng Bắc vì đường gần hơn. Nhưng xem kỹ lại thì đa số người tị nạn trong các trại Hồng Kông có vẻ là những người ra đi từ miền Bắc Việt Nam, là miền đất thuộc phe thắng trận năm 1975.
(more…)

Tháng Tư uất hận

Posted: 22/04/2012 in Khiếu Long, Thơ
Thẻ:

Khiếu Long

Mày một ly
Uống vơi niềm uất hận
Tao một ly
Uống mà giận đất trời
Tháng Tư mình mất cuộc đời
Ngày buông tay súng chơi vơi hận cuồng
(more…)

 
Thơ: Tưởng Dung
Nhạc: Đào Lê Văn
Tiếng hát: Tịnh Uyên

Những muộn phiền rồi cũng sẽ phôi pha

Cảm tác từ truyện ngắn “Như Những Giọt Mưa” của Nguyên Nhung

Hồng Vân diễn ngâm

Những muộn phiền nào có thể lãng quên,
Khi hạnh phúc đã một lần xa khuất,
Như những giọt mưa rơi hoài không dứt
Trong lòng em ngày đánh mất hồn nhiên?
(more…)

Mang Viên Long

Ngồi ở chiếc bàn dưới gốc cây hoa Sứ của quán café “Lối Về” nhìn ra con sông tĩnh lặng mầu xanh thẩm phía bên kia kè đá; những cồn cát vàng hiền từ ngoằn ngoèo phía dưới với những khóm cỏ hoe vàng, con đập cao mầu trắng như con đường nối liền hai bờ sông, từng đoạn thác nước đổ lấp lánh dưới ánh nắng buổi sớm. đàn cò chao nghiêng lượn lờ trên nền trời xanh trong từ lũy tre dài bao quanh ngôi làng yên bình và im lìm – lần nào đối diện với cái khung cảnh ấy – Đệ cũng cảm thấy có thêm điều mới lạ như từ trong sâu khuất của lòng mình có thêm một niềm an vui mơ hồ đang dấy lên, mở rộng – mong manh nhưng lan tỏa, dần dần che khuất nỗi buồn của đời sống cô quạnh mà đã gần ba năm anh ngơ ngác lặng lờ nơi căn nhà ẩm mốc và trống trải của dì Cát khi trở về lại nơi đây. Đệ đã trở về nơi đây – quanh quẩn trong ngôi nhà dì Cát như một sự cùng đường – một bến bờ phải neo lại cho đám rong bèo bồng bềnh truân chuyên …
(more…)

Trên bờ biển lạ

Posted: 22/04/2012 in Thiên-Thu, Thơ

Thiên-Thu
Cho hương hồn đứa bé tôi đã gặp trên bờ biển ở Trung Đảo trại tị nạn Pulau Tanga – Mã Lai, tháng 5 năm 1979…

Buổi sáng đầu tiên, trên bờ biển lạ,
Tôi một mình nức nở, thật bơ vơ,
Đi trên cát, đi từng bước thẫn thờ,
Việt Nam ơi! Đất nước tôi bên đó!
(more…)

Phan Đắc Lữ

Vị ngọt vải thiều

Giữa Sài Gòn nóng như đổ lửa
Ăn trái vải thiều mát rượi ruột gan
Thương em gái Thanh Hà vất vả
Ðưa vải vào Nam ngàn dặm gian nan.
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

This project “Black April, Bright April” © is produced using oral history, community participation, and lived perspectives. Trangđài Glassey-Trầnguyễn reporting on trauma, loss, and emotional health in the Vietnamese diasporas was undertaken as part of the 2011-12 California Endowment Health Journalism Fellowships (CEHJF), a program of the University of Southern California’s Annenberg School for Communication & Journalism. Visit her blog at: http://www.reportingonhealth.org/users/trangdai-0.

Trangđài Glassey-Trầnguyễn thực hiện Dự án “Tháng Tư Đen, Tháng Tư Sáng” © về những ảnh hưởng của tang thương và mất mát trên đời sống tình cảm của người Việt hải ngoại qua học bổng của tiểu bang California cho Chương trình Báo chí về Y tế Sức khỏe (CEHJF), và do Trường Báo chí và Thông tin Annenberg của Đại học University of Southern California tổ chức. Cô sử dụng phương pháp lịch sử truyền khẩu, cùng kinh nghiệm dấn thân cộng đồng, và tư duy trải nghiệm. Liên lạc: vietamproj@gmail.com.
(more…)

Đinh Cường


Gặp lại anh Sỹ tại Việt Báo (Cali 4 -2012)

Gặp lại anh Sỹ như gặp một thiền sư
an nhiên tự tại gương mặt anh nụ cười anh
một nhà giáo nghiêm một nhà văn như
ai đó nói đọc mát cả tâm hồn …
(more…)

 
Nhạc và lời: Nguyễn Trọng Khôi; Tác giả phối âm và trình bày
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Tụ Vinh Nguyễn Sư Giao

Keo sơn

Hỡi người yêu quý của anh ơi!
Trải mấy thu sang ước hẹn lời
Chung mảnh duyên tình luôn gắn bó
Kết dòng luyến ái mãi liên đôi
Đàn ru tiếng hát bao thâm thúy
Nhạc quyện lời thơ quá tuyệt vời!
Thanh khí tương cầu, câu diễm phúc
Tang điền thương hải vẫn không thôi.
(more…)

Hà Việt Hùng

1.
Gió biển từng chập thổi vào mặt Nhan mát lạnh. Biển ở trước mặt. Nhan ngửi thấy mùi mằn mặn của nước biển. Dưới chân Nhan là cát. Cát ẩm nước, pha trộn với nhiều thứ vỏ sò, vỏ ốc xào xạo dưới chân, mỗi khi Nhan đạp lên. Mặt trăng trên trời đang tỏa sáng, tròn trịa.

Đêm nay Nhan chờ Thạnh. Hai người đã để ý và thương nhau mấy tháng rồi. Năm nay Thạnh hai mươi, Nhan mười tám. Sang năm hai người sẽ làm đám cưới, ra mắt họ hàng, bà con cô bác.
(more…)

Châu Thạch

Một mình vá áo

chiếc áo một ngày không hẹn, rách.
vụng về sợi chỉ mấy đường may
cây kim sứt mũi đâm vào vải
những tiếng buồn thiu giữa ngón tay!

con chim bìm bịp gù trong lá
ai giấu niềm đau ở cuối vườn
ta giấu niềm đau nơi mảnh vá
mảnh vá quàng như một vết thương!…

Nguyệt Lãng

Lời bình: Châu Thạch

Có những bài thơ khi đọc xong, nếu trong ta có vết thương lòng thì bài thơ hình như hàn gắn lại cho vơi bớt nỗi đau, nhưng cũng có những bài thơ đọc xong, dầu trong ta không có vết thương nào cũng thấy lòng nhói đau như có vết, còn nếu trong ta có vết thì bài thơ khơi thêm niềm đau ấy âm ỷ trong lòng ta mãi miết. Cả hai lọai thơ ấy đều là những bài thơ hay mà tác giả của nó phải là những thi sĩ tài hoa, đã từng sâu nhiệm trường đời. Với tôi bài thơ “Một mình vá áo” là bài thơ thuộc lọai thứ hai, nó đã hành hạ tôi chẳng khác chi cây kim sứt mũi đâm vào vết thương mà tôi lầm rằng thời gian đã làm liền da lại. Chỉ với câu thơ đầu tiên của “một mình vá áo” Nguyệt Lãng đã đưa tôi vào cảm giác bất ngờ vì liên tưởng đến biết bao điều bất hạnh đột xuất trong một đời người:
(more…)

Phạm Khắc Trung

Ông Tú Ngang có bài thơ “Vịnh lá đa”, đăng trong một kỳ nhật báo vào khoảng những năm đầu của thập niên 70 như sau:

Là con đỏ hay vua cũng thế,
Người người do một cửa mà ra.
Thưa rằng cửa ấy lá đa,
Có lá đa mới có ta có người.

Cái khéo của ông Tú Ngang ở chỗ đã lựa chọn từ ngữ để sắp xếp thành một bài thơ mang tính chất trào lộng, lại nói lên một sự thực hiển nhiên là mọi người đều được sinh ra bởi người mẹ, và lúc sinh ra đều bình đẳng như nhau.
(more…)

Phạm Đức Nhì


Prison of Life – Haris Imtiyaz Khan

Sau khi bị đánh đập, cùm kẹp đến liệt hai chân và rối loạn cơ tròn, không kiểm soát được đường tiểu tiện và đại tiện, tôi nằm chờ chết trong xà lim. Nhờ sự can thiệp tận tình của hai bác sĩ tù Trần Quý Nhiếp và Trần Văn Lịch, cộng thêm đề nghị của một phái đoàn Thanh Tra Y Tế từ trung ương, tôi được chuyển vào một bệnh xá nhỏ ở Phân Trại B, nơi giam giữ tù hình sự. Tôi đã sống chung với đủ mọi loại tội phạm: giết người, trộm cướp, hiếp dâm, lừa đảo, xì ke ma tuý …v. v.

Tôi đến đây
trong một lần đi trốn
khi đang trong cuộc một trò chơi lớn
trò chơi đấu tranh
(more…)

Nguyễn Minh Thanh

Thương em làm vợ người lính trận
Cả năm chỉ gặp một đôi lần
Yêu nhau vội vàng cơn gió thoảng
Chia tay… mưa rơi… trời bâng khuâng…!!
(more…)

Nhạc: Tùng Nguyên; Thơ: Tôn Thất Phú Sĩ; Hòa âm: Paul Việt; Tiếng hát: Minh Quang



Nguồn: Tác giả gửi nhạc và mp3 file

Trần Yên Hòa

Ngận đưa Phụng đến rạp ciné Nam Quang lúc chín giờ sáng. Rạp hãy còn đóng cửa. Còn sớm quá. Thời gian gần đây các rạp chiếu bóng trong thành phố mở cửa trể vì buổi sáng không có ai đi xem phim sớm. Ngận không biết đưa Phụng đi đâu? lang thang hay ngồi quán vệ đường uống nước trà đá. Kim Phụng của một thời áo dài trắng bay bay trong khung trời thị xã ngày xưa, nay qua một cơn đổi đời, đã trở thành cô gái bán quán nhậu bình dân ở trên đường Chi Lăng, Gia Định. Chuyện đó cũng bình thường thôi. Không có gì phải suy nghĩ. Ngận cũng vậy chứ có gì khác đâu. Từ một sĩ quan chỉ huy rồi đến một người tù, rồi một tay đạp xích lô, đi long rong khắp các ngã đường thành phố như chó chạy rong. Cũng vậy thôi. Cuộc đời nó nối khít, bện chặt vào nhau một vòng luân chuyển. Rất bình thường.
(more…)

Trần Ngọc Hưởng

Nhất Linh

Tên : Nguyễn Tường Tam
(1905 – 1963) Quê : Quảng Nam
Tác phẩm chính : Đôi bạn , Đoạn tuyệt, Nhặt lá bàng

Tài hoa một Nguyễn Tường Tam
Linh hồn Tự Lực Văn đoàn : Nhất Linh
Luận đề nghệ thuật nhân sinh
Nhẹ nhàng tươi tắn truyện tình đôi mươi
(more…)

Phạm Tường Vân


Nhà văn Bùi Ngọc Tấn

Tôi muốn gọi ông như vậy, dù đó là tên một nhân vật do chính ông tạo ra trong một truyện ngắn cùng tên.

Truyện kể về một ông giám đốc bị đi tù oan, rồi nhờ dáng vẻ trí thức, ông được một “đại bàng” giàu óc tưởng tượng và chán trò đấm đá tha cho trận đòn “nhập môn” mà đựơc trần truồng đứng làm tượng Nữ Thần Tự Do.

Đóng vai này, ông thèm được là một người trong cả chục người vây chung quanh phục dịch “đại bàng”, thèm đựơc như ông già chủ nhiệm hợp tác rụng hết răng móm mém ôm bọc “nội vụ” đi quanh buồng giam hát ru em bài ‘Bé bé bằng bông’ (một bài hát cho trẻ em ở miền Bắc thời kỳ chiến tranh).
(more…)

Tôi có bà cô

Posted: 19/04/2012 in Thơ, Đỗ Xuân Tê

Đỗ Xuân Tê

Tôi có bà cô
một bà mẹ quê
như bao bà mẹ sông Hồng
chồng chết sớm
ở vậy nuôi con
một đứa con cầu tự
sau những ngày sẻ son
(more…)

Hoàng Xuân Sơn


Studio with Plaster Head – Paolo Picasso

Khung chữ

từ màn hình bỗng hiện ra
1 tên bợm đãi
răng siết. giọng rít
[ the thé như lũ quạ nạ dòng ]
và 2 mắt lộ hung quang
không cần đeo kính 3 chiều
bạn cũng thấy rõ khuôn diện quỷ sứ
từ tóc tai miệng mồm
và luận điệu tim óc bổ bửa
què quặt tay chân
(more…)

Trần Thị LaiHồng trích dịch
VỀ là tiêu đề do người trích dịch đặt, được rút tỉa từ truyện Ignorance của Milan Kundera, xuất bản năm 2002, đặc biệt liên hệ tâm trạng đau khổ của một người đàn bà di tản trở về sau hai mươi năm xa lìa, nhưng lạc lõng ngay giữa lòng quê hương.

– Sao còn luẩn quẩn đây? Giọng Sylvie không hẳn nghiêm nghị mà cũng chẳng tử tế chút nào.

– Vậy biểu tui ở đâu? Irena hỏi.

– Về quê!

– Ý bạn nói đây chẳng phải quê nhà tui sao? Cố nhiên Sylvie không cố tình xua Irena khỏi nước Pháp hoặc ngụ ý bạn là người nước ngoài không được nhân ở nơi này.
(more…)

Nhạc: Trần Quang Lộc; Thơ: Nguyễn Hữu Nhật; Tiếng hát: Trần Quang Lộc


Nguồn: tác giả gửi bản nhạc và mp3 file

Mộ Như


Woman in three stages – Edvard Munch

Trùng âm thực

em của hãi
em của hùng
phù dung viễn cách vô cùng xót xa
em là nhất nữ song ma
kẻ vừa đi trước ta liền bước sau
(more…)

Thiếu Khanh


Tượng Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn

Người Nhật lãnh 2 trái bom nguyên tử, năm năm lao đao cùng động đất sóng thần, bị người Tàu hù muốn đái trong quần mà vẫn làm được chuyện vĩ đại trên cả vĩ đại. Những con ếch ngồi đáy giếng tự sướng với mấy ngàn năm văn hiến, coi lại mình chút.” (Từ một Email nhân có một clip 10.000 người Nhật hợp xướng Bản giao hưởng số 9 của Beethoven)

Mười ngàn người hợp xường bài nhạc này của Beethoven có nghĩa là có thể có mười triệu người, hoặc toàn thể dân Nhật đều quen thuộc và biết thưởng thức bài nhạc này. Hiển nhiên là trình độ văn hóa của họ thật cao.
(more…)

Đinh Cường


Nguyễn Xuân Thiệp và Đinh Cường

Cám ơn Huy Phương nói với chủ xe đò
cho hai chỗ ngồi tốt sau lưng tài xế
8 giờ 30 sáng lên xe xong
mỗi người được phát cho ổ bánh mì thịt
hay gói xôi chai nước lọc
bịch nylon giấy napkin đầy đủ
giọng Quảng Nam cô quản lý nói hai thứ
tiếng chúc chuyến đi vui …
(more…)

Yên Sơn

Ngày 29 tháng 4 chim vỡ tổ
Gọi tìm nhau ơi ới giữa không trung
Đứa xăng hết đáp liều Hạm Đội 7
Đứa cùng đường đáp Côn Đảo, Dương Đông
(more…)

Lan Hương


Couple flying over village – Marc Chagall

Cô bé rất ghét tiếng cười hí hí như ngựa của hắn. Tiếng cười vừa đầy kiêu hãnh vừa không nghiêm túc khiến tên gã Thổ Phỉ có biệt danh Bùi Chí Phèo đã được cô bé xếp vào sổ bìa đen được gạch dưới cẩn thận cùng những lời chú thích đầy ác ý.
(more…)

 
Thơ: Thy Lệ Trang
Nhạc: Cao Ngọc Dung
Tiếng hát: Thùy An

Một thời…đã xa

Đã có một thời …hồn nhiên thế đó…
Tóc xoả dài nhún nhẩy bước chân chim
Như con vành khuyên ngoan hiền ngậm cỏ
Em thủa nào hay ngậm tóc làm duyên
(more…)

Đặng Kim Côn

Ông Hải tắt máy chiếc xe Honda, dựng trước sân một căn nhà gạch, bước vào nhà.

Căn nhà lặng lẽ. Một người đàn bà dưới bốn mươi đang ngồi đút cơm cho đứa con gái chừng bốn, năm tuổi ăn, ngước mặt nhìn ông, cũng lặng lẽ, nếu không có cái ánh mắt sáng lên thật nhanh thay lời chào thì giống như họ không quen.
(more…)

Chơi tiếp

Posted: 18/04/2012 in Hồ Chí Bửu, Thơ

Hồ Chí Bửu

ta bị tiểu đường không uống được bia
bác sĩ bảo chỉ chơi rượu đế
trời đất – chuyện nầy nghe qua quá dễ
nước mắt quê hương – tới bến quên về
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

This project “Black April, Bright April” © is produced using oral history, community participation, and lived perspectives. Trangđài Glassey-Trầnguyễn reporting on trauma, loss, and emotional health in the Vietnamese diasporas was undertaken as part of the 2011-12 California Endowment Health Journalism Fellowships (CEHJF), a program of the University of Southern California’s Annenberg School for Communication & Journalism. Visit her blog at: http://www.reportingonhealth.org/users/trangdai-0.

Trangđài Glassey-Trầnguyễn thực hiện Dự án “Tháng Tư Đen, Tháng Tư Sáng” © về những ảnh hưởng của tang thương và mất mát trên đời sống tình cảm của người Việt hải ngoại qua học bổng của tiểu bang California cho Chương trình Báo chí về Y tế Sức khỏe (CEHJF), và do Trường Báo chí và Thông tin Annenberg của Đại học University of Southern California tổ chức. Cô sử dụng phương pháp lịch sử truyền khẩu, cùng kinh nghiệm dấn thân cộng đồng, và tư duy trải nghiệm. Liên lạc: vietamproj@gmail.com.
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Dương
Viết tặng tất cả những người vợ đã thăm chồng tại Z30C

Thăm anh, đường vào Z30C,
Trại tù “cải tạo” ở nơi Rừng Lá,
Hàm Tân, Thuận Hải sao mà lắm gió,
Có phải gió từ Phan Thiết thổi vể?
(more…)

Blogger Đinh Tấn Lực


Nguyễn Phú Trọng viếng Cuba

Điều mà chúng tôi biết, là chúng tôi đang tìm một nền kinh tế thị trường với bộ mặt nhân bản, chú tâm đến chuyện công bằng xã hội, văn hóa và phát triển về mặt nhân văn… Còn chuyện khi nào chúng tôi mới tìm đến đó được, tôi cũng không rõ”. (Tôn Nữ Thị Ninh – nguyên Đại sứ Đặc mệnh Toàn quyền của VN tại Liên hiệp Châu Âu (EU), Phó Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội Ba Đình, Ủy viên TW Hội Liên hiệp Phụ nữ VN.)

Cứ nghe miết chuyện thời sự rồi đâm ngờ cả giuộc thành ngữ người xưa để lại. Bởi trước giờ vẫn nghe mọi người bảo nó lú, rồi cứ đinh ninh còn chú nó khôn. Chẳng dè cả hai đều mình ngô đầu …ngố.
(more…)