Archive for the ‘Trần Mộng Tú’ Category

Phan Ni Tấn

dead_fish-anna_wojtczak
Dead fish
Anna Wojtczak

Thơ: Trần Mộng Tú; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Lâm Dung
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phan Ni Tấn

thieu_nu_nhin_ca_chet

Thơ: Trần Mộng Tú; Nhạc: Phan Ni Tấn; Đàn và hát: Kim Oanh
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc, âm bản mp3 và ảnh minh họa

Phạm Anh Dũng

thieu_nu_ben_song

Thơ: Trần Mộng Tú; Nhạc: Phạm Anh Dũng; Hòa âm: Cao Ngọc Dung; Trình bày: Tâm Thư

Bản ký âm PDF

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phạm Anh Dũng

thieu_nu_hoa_cuc

Thơ: Trần Mộng Tú; Nhạc: Phạm Anh Dũng; Hòa âm: Cao Ngọc Dung; Trình bày: Thùy An

Bản ký âm PDF

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Trần Mộng Tú

james_foley-dieu_cay-diane_foley
Blogger Điếu Cày với ông bà John và Diane Foley,
cha mẹ của phóng viên James Foley, người đã bị khủng bố
giết chết tại Syria vào tháng 8, 2014
(ảnh DLB)

Cuối năm âm lịch, trời Tây Bắc vẫn còn lạnh lắm vì mùa đông chưa đi qua. Vân sửa soạn bàn thờ đón Xuân, mời ông bà cha mẹ hai bên nội ngoại về ăn Tết với con cháu.

Bánh trái, hoa quả, nhang nến, không dám thiếu một thứ gì trên bàn thờ tổ tiên truyền thống của người Việt Nam. Vân còn nhớ bày lên bàn thờ những món rất riêng tư mà cha mẹ thích khi còn sống.

Vân cố tìm cho được một bó hoa huệ trắng, là loại hoa mẹ thích nhất trưng lên bàn thờ và cái điếu cày cho cha. Cái điếu cày này không phải là cái điếu cha Vân dùng gần một thế kỷ trước ở quê nhà mà là cái điếu Vân mua cách đây mới hơn mười năm, khi Vân về Việt Nam thăm quê ngoại ở Thái Bình. Cái điếu làm bằng tre, một nghệ nhân nào đó đã khéo tay chạm trổ trên cái vỏ tre còn màu xanh hình một con rồng. Vân nghĩ ngay đến cái điếu cày của cha ngày bé Vân được nhìn thấy.
(more…)

Trần Mộng Tú

giot_suong_tren_la_2

Nhiều khi chúng ta sống mà quên bẵng đi là mình có thể chết bất cứ lúc nào. Ta hối hả sống, vui, buồn, khỏe, yếu, ta cứ lướt qua rồi không ngoái đầu lại nhìn chuỗi ngày tháng ta đã tiêu hao của một đời người.

Cho đến khi có một người bạn vừa ngã bệnh, bệnh nặng, không biết sẽ mất đi lúc nào, lúc đó ta mới xa, gần, hốt hoảng gọi nhau. Tưởng như chưa từng có người bạn nào “Chết” bao giờ. Hay ta có một người thân trong gia đình, đang rất khỏe vừa báo tin bị bệnh hiểm nghèo. Gia đình, họ hàng cuống lên, sợ hãi như chưa nghe đến ai nói về cái chết bao giờ, chưa chứng kiến cảnh vào bệnh viện, cảnh tang ma bao giờ.
(more…)

 
Nhạc: Phù Chí Phát
Thơ: Trần Mộng Tú
Hòa âm: Tuấn Khanh
Tiếng hát: Duy Thủy
Nguồn: Tác giả gửi đường dẫn YouTube