Archive for the ‘Truyện Ngắn’ Category

Nhàn

Posted: 05/01/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Truyện Ngắn

Hồ Đình Nghiêm

nu_sinh_ao_trang_mong_mo

Nhàn nhỏ người, thích mặc áo dài trắng. Nhàn đến trường bằng chiếc xe đạp mini cân xứng với thể hình. Học dưới tôi một lớp, chẳng có gì nổi bật nhưng nam sinh lớp nào hầu như cũng để tâm ưa tìm cớ lân la. Nhàn giỏi cư xử, thân thiện với mọi người mà chẳng gây điều tiếng; cũng không thấy anh này ghen ghét anh kia, đố kỵ, tị hiềm.

Hình như do có khiếu văn chương, mười bốn người trong lớp Nhàn đã giao việc cho Phạm Thị Phương Nhàn đứng ra thực hiện tờ bích báo chào đón năm mới. Mỗi lớp có một tờ và treo ở hành lang gió lùa, rung động tờ báo tường nổi trội của người mang tên Nhàn nhỏ bé làm “chủ biên”. Thầy cô khen, mấy anh lớp trên khen và như vậy Nhàn trở thành một đoá hoa duy nhất toả hương trong ngôi trường có vẻ kín cổng cao tường này.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

st_mary_hospital

Dù có tuyết hay không, ở chốn đây bao giờ hàn thử biểu cũng rơi xuống âm độ. Trừ 10 trừ 20 cũng chả lạ gì, như cơm bữa. Lạnh, chẳng ai chối cãi, nhưng không vì mùa màng kiểu đó khiến đảo lộn mọi sinh hoạt, người ta vẫn thức khuya dậy sớm dù quang cảnh ngoài trời đang đóng băng, đang cóng thân cùng tiếng gió rít.

Tôi đã làm cho ông bình cà phê. Ông ăn bánh mì trứng với bacon hay điểm tâm tô mì ăn liền? Người chồng đứng rửa mặt ngó vợ qua tấm gương: Bà ăn gì thì tôi ăn nấy. Bà đã gói giúp tôi món quà ấy chưa? Rồi, xong từ tối hôm qua kia.
(more…)

Trương Đình Phượng

bong_ma_tren_duong

Két !

Gã tài xế phanh xe đột ngột. Mặt cắt không ra máu. Gã vừa đâm phải một người, người đó đứng ngay đầu mũi xe. Trong đêm gã không làm sao xử lý kịp. Gã ú ớ nói:

– Người, tôi vừa đâm chết người.

Ngay lập tức ba bốn tay đàn ông mở cửa xe lao xuống. Một cô gái nằm trong vũng máu. Cái xác nhanh chóng được đưa lên xe. Mọi người dường như nín thở. Một người nói:

– Tạm thời chúng ta cứ đưa nạn nhân đến bệnh viện gần nhất đã, sau đó hẵng tính.
(more…)

Nguyễn Hoàn Nguyên

post_office_workers

Không biết lần thứ mấy Aly lại nghe bài nhạc Giáng Sinh của John Lennon vang lên từ các loa trong ca làm buổi tối nay. So this is Xmas.  And what have you done.  Another year over. And a new one just began…

Chỉ còn bốn ngày nữa là đến lễ Giáng Sinh. Hàng khối thơ, thiệp chúc Giáng Sinh và Tết Dương Lịch, những gói quà đủ màu từ khắp bốn phương trời, trong và ngoài nước, vẫn còn đổ dồn về trung tâm lựa thơ của Bưu Ɖiện Hòa Lan. Tất cả mớ hổn độn đó đều được lựa ra theo tiêu chuẩn thơ lớn, thơ nhỏ, thơ từ giao dịch, thiệp Giáng Sinh, quà lớn nhỏ theo kích thước. Rồi tất cả đều được đóng dấu trên tem, được chuyển sang các khâu khác để được lựa chọn theo mã số bưu điện, địa chỉ nhà. Rồi tất cả thơ từ, quà cáp này lại được được chuyển đi bằng các loại xe buýt, vận tải để phân phối đến các địa chỉ khắp mọi nơi, trong và ngoài nước.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ong_gia_no_en

Ông già Nô-en ngồi trước cổng trường mầm non đường 2 tháng 9 quận 10 vào lúc 11 giờ trưa ngày 23 tháng 12. Phụ huynh chưa đến đón con, trời không lạnh chẳng nóng nhưng tiếng động và bụi bặm thì luôn chen lấn trên đoạn đường hư hỏng sau mỗi bận triều cường dâng rồi rút.

Cánh cửa sắt chưa mở, phía sau treo hình con chim bồ câu trắng vẽ trên nền xanh tấm bảng hiệu đã úa màu theo nắng mưa. Trường mầm non sẽ thay đổi diện mạo tươi sáng chừng nào xuân về, ăn tết nghỉ lễ rồi hẳn hay. Những người trông coi ngôi trường bé tẻo teo kia đang lên kế hoạch thu thêm lệ phí. Than thở: Quý vị thấy đó giá xăng lên, tiền điện lên, mọi thứ tha hồ lên, chữ Mầm Non cùng con chim bồ câu thì đâu có gì phải ưu tiên giải quyết mà gia công làm đẹp.
(more…)

Nguyễn Văn Sâm

Truyện ngắn là bài viết ít sự thực nhẩt, kế đó là hồi ký, trên cùng là bài viết về lịch sử. Sự thực làm nguồn cho truyện ngắn, bị bóp méo ít nhiều trong hồi ký, được đào xới, phân tích, giải thích trong các bài về lịch sử… (NVS).

nu_sinh_cong_truong_xua

1. Lời thầm thì của cậu học trò trường con trai.

Kể từ 1946 vùng Chợ Đệm quê ngoại cưu mang gia đình chúng tôi không còn yên lành chút nào nữa. Mấy lò gạch bự xộn, những ruộng lúa minh mông, chục đám mía Tây ngon ngọt, con sông rộng bát ngát… của vùng nhà quê một thời hiền hòa nầy bị tôi bỏ lại. Chiến tranh khiến cha mẹ tôi kéo bầy con lếch thếch bốn đứa từ chỗ nầy qua chỗ khác một năm vài ba bận đi lần về Sàigòn lánh nạn. Chợ Đệm-Sàigòn, khoảng cách nay chỉ bằng một chuyến xe buýt ngoại thành sao mà ngày trước thấy muôn trùng vời vợi. Tôi xẹt vô trường nầy chừng năm ba tháng, ghé vô trường kia một vài tuần. (more…)

Hồ Đình Nghiêm

bang_huu_cung_ly

Tôi quen ông Chu Du khi ông đã ngoài năm mươi. Tóc bạc, thưa sợi. Người gầy ốm, nét mặt khắc khổ dù đang cười rộng miệng. Áo quần dù tươm tất vẫn ngó ra chút luộm thuộm, chẳng mấy khi chỉnh chu. Tôi không tiện hỏi tên thật của ông cũng như do đâu ông lôi tên một vị quân sư trong truyện Tam Quốc Chí ra dùng làm bút hiệu. Tôi gọi ông là anh vì tuổi tác chúng tôi cách biệt quá lớn. Những đứa viết văn làm thơ dù chúng chỉ tầm mười tuổi cũng nên gọi tôi là anh, ông Chu Du nói, vì sinh hoạt ở lãnh vực này, kêu chú gọi bác quả thật xa cách, không nên.
(more…)

Khổng Trung Linh

chia_khoa_thien_duong

Trời đã vào Đông mà thời tiết vẫn còn oi bức. Mấy cụm mây xám chĩu nước từ miền bắc đang kéo xuống phía nam thì bị từng đợt áp xuất cao đẩy lui về hướng đông. Lâu lắm mới có một vài cơn mưa nhỏ rải rác đổ xuống thành phố. Mưa không lớn, chỉ đủ ướt cây cỏ, và làm đường xá, xe cộ bầy nhầy thêm vì nước mưa quyện lấy dầu bụi!.

Lý lấy tấm da cừu nhúng nước rồi lau xe. Những vòng tròn lớn nhỏ do nước và bụi hòa lại làm chiếc xe mầu đậm từ xa trông như con beo đốm. Lý càng lau, xe lại càng mốc. Bực mình, Lý mang xe đi rửa.

Những chỗ rửa xe chuyên nghiệp này không những dùng nước lọc lại, mà chỉ tốn rất ít nưóc trong cho đợt tráng cuối cùng để làm sạch xe và giữ nước sơn. Nếu Lý rửa ở nhà thì có thể tốn từ 40 đến 80 ga lông nước, ngược lại họ chỉ tốn khoảng 15 ga lông. Sẵn tính lười, Lý lấy cớ điều này có lợi cho môi sinh nên ít khi Lý rửa xe ở nhà.
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Bình

haunted_house

Nhiều người đồn bà Tuý là nhà tâm linh thần diệu. Nhờ có thể chuyện trò và nhìn suốt vào vũ trụ người chết, bà đã giúp một số gia đình tìm ra tông tích thân nhân bị thất lạc hoặc hổ trợ cảnh sát truy tầm thủ phạm. Không trách bà thản nhiên mua lại ngôi biệt thự hoang vắng nằm xa thành phố để ở. Ngôi nhà vốn nổi tiếng đêm đêm có nhiều tiếng khóc cười vẳng tới từ một đáy mộ sâu thẳm nào đó. Một nổi nhắm mắt không hề muốn nguôi nghỉ.

Nếu có một người lạ hỏi về gia cảnh bà, chẳng hạn lý do nào khiến một người đàn bà còn xuân lại nhất định không tái dựng tương lai…bà Tuý sẽ im lặng một giây rồi lãng sang chuyện khác. Còn nếu họ cứ thắc mắc vấn đề bà đã mua lại ngôi nhà mà những chủ trước không thể ở nổi, lúc đó bà Tuý sẽ đáp tỉnh bơ kèm theo một nụ cười hết sức mơ màng: “Họ bảo ngôi nhà này có ma ư? Họ bảo có một thế giới siêu linh nào đó không muốn thừa nhận họ ư? Thế thì tôi có dịp mua được căn nhà này với giá rẻ thôi.” Nếu những người quen biết ấy vụt tò mò hỏi thêm: “Bà không sợ ma ư?”, lúc đó bà Tuý sẽ tha hồ cười từng tràng khoái trá. “Tôi vẫn nói chuyện với họ hoài có sao đâu. Ma quỷ thì có gì đáng sợ. Bất quá chỉ đùa nhát người ta chút xíu vậy thôi. Ma…mãnh ở đời này mới ghê kìa. Tôi chọn ngôi nhà này vì sự yên tĩnh biệt lập của nó. Nói thật chỉ có những người sống nhăn răng như chúng ta mới dở đủ trò mánh mung để lợi dụng lừa bịp…”
(more…)

Mai Thảo
Tặng Doãn Quốc Sỹ (M.T.)

montain_snow_sunset

Bức điện tín báo tin cho tôi người ta đã đưa chàng vào một bệnh viện thị trấn miền núi được bốn ngày. Chàng bị thương nặng. Chàng muốn gặp tôi. Người phu trạm già đã bỏ đi trên chiếc xe đạp cũ kỹ của y, tai tôi đếm rành rọt từng tiếng một, nhịp chuông lẻng kẻng đổ hồi về phía cuối xóm, nhưng tôi không cử động được. Trong một khoảng khắc kỳ lạ kéo dài không biết bao lâu, tôi mất hẳn ý niệm thời gian, toàn thân tôi nhẹ hẫng như chới với trên mây trên vực, đầu óc như có một mũi ê-te tiêm suốt thấu, ý thức vẫn sáng suốt mà cảm súc thì sượng sần tê điếng.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

cam_dai_bay

Ngoài năm mươi nhưng ông luôn sung, xông xáo, năng động; chỉ mỗi tội: Vào hội trường ngồi họp, trăm khi như một, ông đều ngủ gật, chẳng biết trời cao đất dầy là gì. Không biết các đồng chí kia đang mổ bò hay thiến heo.

Vợ ông chết sau khi hoà bình ló dạng đã bốn năm, xe đò chạy suốt bị lật giữa khuya trong đường hầm gặp sự cố sụt lở. Đau lắm, mất vợ mà! Xốn ruột xốn gan lắm khi nhìn lên vòm hầm, xi-măng trộn đất sét, bê-tông mà giao duyên cùng thân tre. Ừ, sáng tạo là bản chất độc đáo của dân tộc ta, luôn tìm cách phát huy sáng kiến. Ừ, nhưng mà thành quả ấy mang vợ tôi đang sống chuyển qua từ trần thì đáng lên án quá. Ông viết đơn, với tư cách một cán bộ có ăn học, từng được đề bạt đi tu nghiệp ở các nước cộng sản anh em, chữ nắn nót gói trọn tâm tư gửi lên thượng tầng kiến trúc những mong các vị lãnh đạo thấu tình đạt lý để cấp cho ông chút đỉnh tiền bồi thường. Ông chú thích, có như vậy vợ tôi mới mồ yên mả đẹp ngậm cười nơi chín suối, chứ bản thân tôi suốt đời chưa từng ăn hối lộ, một cái quan tài, ui, nó mắc dàng trời!
(more…)

Nguyễn Hiền

long_chim_cu_gay

‘Cục cú cu…cu…cu’. ‘Cục cú cu…cu…cu’. ‘Cục cú cu…cu…cu’…

– Cu của ai…mới gáy đó…? Cẩm hỏi.

– Của tao…mới mua hai trăm…

– Giọng đôi. Nghe quen quá. Mua chi thứ đồ chết bầm đó…

Rồi như sực nhớ, Cẩm nói tiếp: “…của Chín Nhớ phải không?”

– Ừ…sao biết?

– Sao không biết…ngoài Chín Nhớ ra, đố anh tìm khắp thị trấn này có con giọng đôi thứ hai… mất gì tui cũng mất…
(more…)

Võ Kỳ Điền

vietnamese_refugee_camp

Ở một cái đảo hoang như đảo Bidong, nhắc đến việc đổ rác, nghe mà thấy cười. Ai nấy cũng tưởng chuyện nầy chỉ có ở những thành phố văn minh, chớ ở đây rừng núi, biển cả mênh mông đó tha hồ mà quăng, ai hơi đâu cấm cản. Chỗ nào lại quăng không được. Vả lại phần đông người tỵ nạn khi đến đảo chỉ còn hai bàn tay trắng, quần áo chỉ một bộ, làm gì có rác để quăng tới quăng lui… cho vui! Nhưng chuyện đời, dầu là chuyện đơn giăn nhứt như chuyện rác rến, cũng không đơn giản chút nào. Đảo Bidong thiệt tình quá nhỏ, đất đai gì tìm mòn con mắt để dựng một cái lều cũng không còn, phải leo tuốt lên sườn núi, nói chi đến khoảng đất trống dành riêng cho việc đổ rác…
(more…)

Ai Cập

Posted: 25/11/2016 in Lưu Na, Truyện Ngắn

Lưu Na

egyptian_man

Thằng Cập đâm sầm chạy tới trước mặt Tám Sề nói khe khẽ,

– Nhớ nha, tui chờ ở cái băng ghế nơi bãi đậu xe. Mụ Tám Sề dửng mắt.

– Để làm gì?

– Thì nói chuyện chơi. Bà không thích ngồi chung bàn với mấy người khác giờ giải lao sợ họ dòm ngó.

– Ta chả có chuyện gì để nói với mi.

– Không có chuyện gì để nói, hm, … Thằng Cập xụ mặt ngoe ngoảy hậm hực bỏ đi.

Cái đồ mất nết, mụ Tám Sề nghĩ thầm và cười một mình.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

woman_in_red-boris_grigoriev
Woman in Red
Boris Grigoriev

Quán “Lông Ngỗng” nằm cuối đường, thẳng góc với con sông đào. Tôi không ngờ là có khi vác mạng vào làm việc cho Lông Ngỗng, do sở thất nghiệp hối thúc, giới thiệu đến. Tôi chẳng lạ lùng gì quán này bởi tôi từng xô cửa vào gọi một cốc cà phê. Hôm ấy tôi tập đi trượt băng trên mặt sông và tháng Hai có những cơn gió cắt da dễ khiến mình mất hết nhuệ khí. Lạnh buốt, lóng cóng. Không có gì vui thú, ngỡ như mình đang bị trời hành. Tôi nghĩ vậy nên thay giày, cuốc bộ tìm một chỗ ngồi ấm cúng. Lông Ngỗng là một địa chỉ thuận tiện lúc ấy.
(more…)

Cung Tích Biền

flying_bride-marc_chagall
Flying bride
Marc Chagall

I.

Mỗi mùa xuân sắp về, trong cái nắng tàn đông hanh hao đến ứa nước mắt, con người thường hay có những ước mơ đẹp về tương lai.

Mơ mộng là phù phiếm, có đó mất đó. Còn tệ hơn một làn khói thấy. Nhưng mơ mộng cũng là phúc trời cho. Là thần khí, duyên cơ nơi mỗi con người. Có khi sướng rơn người vì mơ ra cái chưa hề tới, không/khó thể xảy ra trong đời thực.

Trong khó khăn của ngày ngày, chỗ hiểm nghèo định mệnh, người ta hay mơ thoát. Một nơi, mặt đất luôn rung rinh, bởi động đất bão tố, sóng thần lở núi; hoặc bầu sinh linh xã hội mịt mù những tối tăm, vắng nụ cười; lúc con người bị tẩy xóa phần nào những riêng tư trước đám đông thường hằng – đã bao phận người đêm đêm luôn giật mình, nỗi hoang mang là rõ thật – ấy là lúc không phải tuyệt cùng thất vọng, nghĩ về cái chết, mà là lúc rất giàu giấc mơ.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

cho_dai

Tôi dốt tiếng Trung, chả hiểu câu “Bất đáo trường thành phi hảo hán”. Tôi đi loanh quanh giữa phố Bắc kinh mù mờ sương bụi giăng, không mấy hứng thú. Sau đôi ba ngày nhác ở, quyết định phiêu lưu tới những vùng quê thấy có quảng cáo rằng Lý Bạch từng mần thơ ở đó, thành ấy ngày xưa Tào Tháo từng vào trấn an bá tánh, nọ là chốn Hồng Lâu Mộng, kia là đất sản sinh ra những kẻ muốn tu luyện võ học cốt chịu nhục hình để trau dồi bộ Tịch Tà Kiếm Phổ. Nghe đồn bọn thái giám “thằng” nào cũng võ nghệ đầy mình, âm dương thiệt khó phân minh, chiêu thức biến hoá khôn lường.
(more…)

Phan Việt Thuỷ

thieu_nu_ao_tim-do_duy_tuan
Thiếu nữ áo tím
Đỗ Duy Tuấn

Nắng chiều vàng vọt, nhảy múa trên từng ngọn cây kẻ lá. Những mái nhà san sát. Mái tôn ôm sát mái tôn lóng lánh. Con đường dẫn vào phố bắt đầu từ ngã ba. Mọi sinh hoạt tấp nập, nhộn nhịp tập trung dọc theo hai bên con đường nầy. Sự gặp gỡ thân thiết cũng bắt đầu từ đây. Hàng phương vỹ đỏ rực kẻ thành một đường chia khu phố thành hai miền rõ rệt.

Mỗi khi thấy hoa phượng lác đác rơi, lòng tôi không khỏi nao nao với những kỷ niệm tuổi học trò. Một mùa chia tay, rồi hai mùa chia tay… Mỗi lần như thế, tôi thấy mình như cao lớn hẳn lên với bao lưu luyến. Nhớ cổng trường im mát, nhớ những người bạn thân ngồi bên nhau suốt bao nhiêu năm trời. Nhớ quay quắt. Nhớ những vị thầy đáng kính, suốt đời tận tuỵ với học trò. Bây giờ, từ trên căn gác nầy nhìn vào khoảng trời xanh mênh mông và những hình ảnh bạn thân hiện về: nào Châu mọt sách, Tùng còm, Thuý đanh đá… tản mác mỗi người mỗi phương. Tất cả đã vào đời. Bây giờ, tôi chỉ còn lại một người, Công Tằng Tôn Nữ Nguyệt Khuyên. Ai đọc cái tên thôi cũng đủ mỏi mắt. Không biết trên xứ sở nầy còn có ai tên dài hơn Nguyệt Khuyên nữa không?
(more…)

Lê Mai

nha_giam_hoa_lo

Cuốn tiểu thuyết thứ 8 ông mới in xong được vài ngày đã nhận được nhiều lời chúc mừng của bạn bè thân hữu. Ông vui. Ông tự thưởng cho mình vài ngày nghỉ ngơi để xả hơi, trước khi bắt tay vào việc hoàn thiện tập thơ tự sự của đời. Ông pha ấm chè Thái thật nóng. Ngồi nhâm nhi một mình trong căn nhà tuyềnh toàng đồ đạc, ông lơ đãng nhìn ra ngoài trời. Mưa! Mưa quá! Ngâu mà…

Chuông điện thoại ré lên như động cỡn. Ông nhấc máy, nhỏ nhẹ:

– Alô. Ai đấy ạ! Tôi là Hoàng, xin nghe.

– Hoàng hả. Khỏe chứ! Kha lán 9 đây! Nhớ không! Cuốn “Lẽ đời” được đấy. Hồ hởi, phấn khởi nhé!…
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

bop_vu_tu_thien

50 K

Hắn nhai bánh mì đúng hai ngày trong phòng tạm giam thì được phóng thích. Hôm qua hắn đã viết tờ kiểm điểm, hôm nay đúng chú an ninh ấy chẳng bắt hắn đụng tới giấy bút cũng không nạt nộ quát tháo, chú trả lại cái điện thoại di động bị thu giữ rồi xua tay: Mày biến khỏi mắt ông ngay, bận sau chớ nông nổi dại khờ nữa nhớ, chẳng có ngày về đâu con ạ!

Ra khỏi cổng, hắn bật mở chiếc điện thoại thông minh, người ta đã xoá sạch đoạn phim hắn thu hình hai bác cảnh sát giao thông đang nhận tiền hối lộ. Có không ít ba bốn người đứng lố nhố cùng quây phim nhưng chẳng hiểu sao chỉ mình hắn bị còng tay lôi đi. Một bác phun nước bọt vào mặt hắn: Đéo mẹ mày không giỏi chân theo thì ông đấm cho vỡ mặt. Chán thế, hôm nay rằm ông chưa tẩm quất ai!
(more…)

Karel Capek
Nguyễn Văn Sâm dịch

karel_capek

Đậu tiến sĩ triết học lúc còn trẻ (1917) ở Prague với luận án về thực dụng chủ nghĩa. Khi ra đời Capek (1880-1938) thực tế trong hành động (in truyện, điều khiển sân khấu ở Czech, giúp đỡ những tổ chức tự do, dân chủ ) và triết lý trong tác phẩm (phê phán xã hội dựa trên những yếu tố trừu tượng, truyện – nhìn-từ-ba-phía).

Kịch nổi tiếng của Capek R.V.R nói về một xã hội tương lai trong đó người máy được sản xuất ra để làm tất cả công việc tay chân. Người máy (robot, tiếng Ba Lan : làm, đã trở thành tiếng quốc tế) nổi dậy chống lại chủ nhân loài người của chúng và tiêu diệt họ. Cuối vở kịch người máy nhận chân rằng chúng cần được phát triển tâm hồn, trước đây vì không có tâm hồn cho nên chúng mới tiêu hủy loài người .

Capek chết vào ngày Giáng Sinh 1938 vì bệnh tim.

Truyện “Cuộc phán xét cuối cùng” được viết bằng giọng văn giản dị nhưng đặt một vấn đề triết học rất cao, mỗi người là một cá thể toàn vẹn không ai có thể xử hắn được, kể cả Thượng Đế. (Nguyễn Văn Sâm)
(more…)

Võ Kỳ Điền

moon_through_the_window

Ông già Thành chậm rãi đưa tay vào túi áo khoác lấy ra một cái khăn giấy mỏng, tay kia gỡ lấy cặp mắt kiếng trắng đang đeo. Đôi mắt bị bỏ trống khiến cái mí với những chiếc lông mi thưa thớt chớp lia chớp lịa. Ở phía dưới, bắp thịt xệ xuống màu xẫm đen, đầy những vết nhăn hình xương cá. Da mặt nhăn đùn như trái táo khô. Tay cầm tờ giấy mịn, ông lau nhè nhẹ đôi tròng kiếng, cử chỉ thong thả, từ từ. Hồi lâu khi lau xong, ông đeo lại trên mắt, nhìn thử một lượt chung quanh rồi quay qua nói vớùi một bà già ngồi bên cạnh. Bà nầy nhỏ con ốm yếu, khoác một bộ áo len dầy rộng thùng thình, đang ngồi sưởi nắng, dáng co ro:

– Loay hoay chừng tháng nữa là tới đông. Ở cái xứ gì mà ngày giờ qua mau quá. Lẩm rẩm mà tui với chị Sáu ở trong cái nhà dưỡng lão nầy gần đúng một năm.
(more…)

Đặng Xuân Xuyến

lang_thang_ngheo_doi

Hắn không biết bây giờ đã mấy giờ, càng không nhớ hắn đã nốc bao nhiêu ly rượu. Hắn không nhớ mà cũng chẳng cần nhớ điều đó làm gì. Mọi người nhìn hắn như nhìn một quái vật. Không sao, chẳng nghĩa lý gì với hắn. Đời mà. Phù thịnh chứ ai phù suy. Hắn đã từng vụt sáng, chói lóa trong mắt mọi người, và bây giờ, hắn tiều tụy, thảm thương còn hơn mèo đi kiết. Hắn không nuối tiếc thời vàng son oai liệt, cũng chẳng ân hận những việc đã làm. Với hắn, cuộc đời như một manh chiếu bạc, người thắng kẻ thua là chuyện thường tình. Thằng nào ngu thì chết. Vậy thôi. Hắn ngu thì phải thua cuộc. Trách ai? Hận ai? Giờ đã là kẻ thất thế, có nói cũng chẳng ai tin, chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ. Hắn không thích phân trần, càng không thích nhận ở thiên hạ lòng trắc ẩn, sự ban ơn, thương hại. Hắn còn nhiều việc phải làm, đâu rảnh rang mà ngồi oán thán thiên hạ…
(more…)

Kẻ bên ngoài

Posted: 20/10/2016 in Tru Sa, Truyện Ngắn

Tru Sa

cai_bang

Thế là, hắn đã quay lại.

Đã có người thấy hắn trước tôi. Có lẽ không phải chỉ một mà nhiều người đã thấy hắn trước tôi. Lạ gì chứ, khu phố này chẳng hề mất an ninh tới mức cần đến lệnh giới nghiêm. Hắn hoàn toàn có thể đi lại tự do, nằm lăn giữa đường ngủ, thậm chí tán tỉnh các cô gái trẻ đẹp…Bộ dạng hắn vốn nhếch nhác. Bộ đồ xô gai chẳng biết mặc từ bao giờ đã rách tan nát, sánh đặc vì đất và bụi bẩn. Hắn không cao lắm nhưng gầy rộc. Xương nhô hết ra ngoài. Má hắn hóp sâu, cái miệng lúc nào cũng há để lộ ra hàm răng xỉn đen, vàng ố. Hắn chột bên mắt phải. Mắt trái thì lúc nào cũng mở trừng trừng, trắng dã. Hắn đi đất, hai bàn chân phồng rộp to tướng như bánh đa nhưng cũng chai sần và dày như da trâu. Mỗi bước đi của hắn đều để lại những dấu chân đen kịt bùn đất. Đã có lần tôi thấy dòi rơi ta từ người hắn. Những con dòi béo múp, ngoe nguẩy nhằm bò khỏi dấu chân hắn. Nếu không ai dẫm nát hoặc bị kiến ăn thì lũ dòi sẽ trở lại vo ve quanh hắn.
(more…)

Nguyễn Văn Sâm
Cảm thức về Sàigòn ở trong tôi dù sống nơi đâu. NVS

pho_sai_gon_xua
(Nguồn: Intrenet)

Gần nửa đời người lăn lóc đó đây trên nhiều khu khác biệt của đất Sài-gòn vậy mà tôi chỉ thấy được hai mặt, hoặc tráng lệ nguy nga đè bẹp con người dưới gông cùm kim tiền vật chất, hoặc bùn lầy nước đọng chết đuối con người bằng những thứ tầm thường nhỏ mọn như miếng ăn chỗ ở. Không có bộ mặt nào khác hơn. Sài-gòn đối với tôi, như vậy trên bản chất giống bất cứ một thành phố nào trên thế giới, không thể tìm thấy tánh cách thuần túy Việt Nam. Tôi một thời lơ là với Sài-gòn cũng vì lẽ đó. Thế nhưng có ai chơi cắc cớ hỏi tính chất Việt của một thành phố là cái gì, nằm trong địa hạt nào của muôn ngàn dáng vẻ biểu hiện từ văn minh đến văn hóa, chắc thế nào tôi cũng ậm ừ cho qua bởi không thể nào vẽ lên, tả được những nét tận tường. Ổ chuột và những căn nhà chông chênh trên mặt sông bùn lầy đen đúa thì hiện diện ở bất cứ thành phố nào của xã hội nghèo nàn, nhất là vùng Ðông Nam Á. Xã hội tân tiến Tây phương ít xóm nghèo, ít hang cùng ngõ hẻm hơn, ít nhưng không phải là không. Nhà lầu cao với những kiến trúc tân kỳ càng ngạo nghễ, đẹp mắt càng không thể tượng trưng cho Việt chất. Chộp nắm được phần nào dễ thương, là lạ trong kiến trúc, trong lối ăn nếp ở, trong cách xử thế tiếp vật, trong một nghề nghiệp đặc biệt, tôi, lòng lúc đó đương lạnh tanh, nôn nao sung sướng như hồi nhỏ được về quê thấy lại cái lò gạch cũ, nghe được mùi thơm từ khu vườn mía Tây của người láng giềng, ngó mãn nhãn những miếng ruộng lớn đại nối tiếp nhau chạy tới mút chân trời, hay thấy con sông hiền hòa thỉnh thoảng có vài chiếc ghe lồng trôi chầm chậm…
(more…)

Nguyễn Văn Sâm

ngu_dan-thuyen_nam_bai

Phong sương mấy độ qua đường phố,
Hạt bụi nghiêng mình nhớ đất quê…
(Sơn Nam)

1.
VA, xe chạy đường trường hơn một giờ, lòng vòng trong xóm quê thêm độ nửa giờ nữa thì rẻ vô một khu hơi nghèo vắng rồi ngừng lại trong sân một căn nhà có vẻ khang trang trên khu đất rộng. Tấm bảng sơn xanh chữ đỏ có tên ngôi chùa nằm khiêm nhường bên một cội cây cành lá xum xuê. Tên chùa cũng bình thường nhưng chữ chùa khiến già Thanh có cảm tình hơn tiếng tự thường gặp. ‘Chùa Pháp Vân’ nghe gần gũi hơn ‘Pháp Vân Tự’ nhiều. Cũng không thấy những câu đối liễn màu đỏ chói chang, mệt mắt với kiểu chữ Việt viết tròn tròn giả Hán tự thường có. Già Thanh nói thầm trong bụng: ‘Chắc chắn sư trụ trì nhiều Việt tính… những chi tiết nho nhỏ như thế nầy rất đáng ngưỡng phục và nên khuếch tán. Hẵn sẽ có nhiều điều đáng nghe, đáng học ở vị sư nầy.’
(more…)

Đáy

Posted: 07/10/2016 in Tru Sa, Truyện Ngắn

Tru Sa

cu_lon_trang

Họ đã như những cái xác còn sống. Tôi than khóc Họ bằng một bên mắt. Tôi không mù hoặc bị tật ở mắt. Như mọi người, tôi đủ cả mắt. Tôi cận, nhưng hai mắt tôi vẫn nhìn được. Mắt tôi loạn thị, nhưng tôi vẫn nhìn được. Con mắt trái của tôi đã rớm máu vì họ. Tiếng khóc này, không hoàn toàn là sự đau đớn, nỗi buồn hay tuyệt vọng. Đấy là sự chảy nước mắt trái. Dòng nước chẳng còn trắng như sương sớm mà nhợt đỏ như máu chảy trong người lúc nào cũng hôi hổi. Lúc thơ bé tôi từng ngã vào chảo sôi và bỏng nửa cánh tay. Một trong số Họ thấy tôi. Một câu hỏi khẽ, và có chút luống cuống. Người đấy nói sẽ đi tìm bác sỹ cho tôi. Từng tíc tắc trôi đi thành nhiều giây, nhiều phút, nhiều giờ. Không có bác sỹ, cũng không nghe thấy còi xe cứu thương. Tôi nằm đó cùng cái chảo sôi. Bởi tôi phải đợi quá lâu nên tôi đã quen với cơn đau từ vết bỏng. Tôi chẳng rõ do vết bỏng đã dịu đau hay vì tay tôi đã bại hết cảm giác. Một người khác trong Họ thấy tôi và đưa tôi lên nhà. Sau khi sát trùng vết thương, ông ấy gọi điện cho bác sỹ đến tận nhà để chữa lành cho tôi. Trong số Họ ông ấy là duy nhất tôi nhận mặt. Ông ấy chết rồi. Cái chết từ rất lâu, hệt như vết bỏng trên tay tôi, có từ rất lâu. Giờ vết bỏng không còn nữa, và không ai trong nhà tôi nhắc về việc tôi từng bị bỏng. Họ, những người tôi muốn quên vẫn ở đây. Đã không ít lần tôi cố trục xuất Họ khỏi đầu, vậy mà Họ vẫn trở lại. Tiếng chân Họ bước gần kề phía tôi và tôi buộc phải đối diện, bằng cả hai mắt. Giọt huyết thống đã trói tôi với Họ. Tôi bị cầm tù và khổ sai trong dòng máu ruột thịt đáng nguyền rủa. Giọt máu đào đã lạnh toát như nước lã và uế tạp trong màu đỏ diệt chủng. Tôi có thể ngồi đây, trong cái lô cốt được xây cất lên từ sách và bản thảo. Trang sách được đánh lửa bởi những linh hồn bất tử cả nghìn năm. Đấy những hiền triết, đấng thượng thần đứng cao hơn vũ trụ. Bên dưới, kẻ tận tụy mài mực bằng ngón tay để thảo lên giấy trắng lá tâm thư của máu và hồn, là tôi đây.
(more…)

Ngô Nguyên Dũng

prostitute

Dọn bàn ăn xong, Thành kéo Tân vào nhà bếp, móc túi dúi vào tay Tân vài tờ giấy bạc, nói:

– Tớ nhờ cậu dẫn hai thằng lỏi đi chơi đêm nay.

Tân gạt tay Thành ra, trợn mắt hỏi:

– Đi đâu mà cần nhiều tiền thế này, cha nội?

Thành cười hềnh hệch, giọng trơn như thoa mỡ:

– Đi chơi gái chứ còn đi đâu nữa. Tớ bận mẹ thằng cu, nếu không cũng đi theo rồi. Tội nghiệp, chúng nó mới được sổ cũi, phải cho chúng biết mùi vị ái tình xứ tư bản này chứ!
(more…)

Khổng Trung Linh

dong_song_em_dem

Ở ngôi làng nọ có vị thầy tướng số rất uyên thâm. Ông kết hợp tử vi, lý số, quẻ Dịch để xem phúc họa, vận mệnh cho người. Ông quan niệm trời cho ông có khả năng để giúp đời nên ứng sao nói vậy, không dấu diếm, thêm bớt theo kiểu thiên cơ bất khả lộ. Tuy nhiên, ông vẫn luôn luôn khuyên nhủ mọi người ăn ở sao cho công bằng, đức năng thì thắng được số!

Một hôm có khách từ miền xa xôi đến thăm, và nhờ ông thầy coi xem trung vận, hậu vận của khách thế nào mà sao thời gian sau này đau ốm liên miên, tiền bạc dành dụm lâu nay được do buôn tần, bán tảo, phải mang ra chi phí thuốc men gần đến chỗ khánh kiệt.
(more…)

Khổng Trung Linh

ca_phe_canh_dieu

Từ lâu nay, Nguyện có thói quen chiều thứ Sáu đi làm về thường ghé vô tiệm tạp hóa cuối phố mua một chai Coca Cola nhỏ và một gói da heo chiên dòn. Ra ngồi trong xe ngay ngắn, Nguyện từ tốn bóc gói tóp mỡ bỏ vào miệng ăn chậm rãi từng miếng một. Nguyện nhắm mắt nhai thật chậm để thưởng thức những vị bùi, mặn và béo ngậy toát ra từ những miếng tóp mỡ. Chờ cho những miếng da heo dòn rụm tan dần trong miệng, Nguyện mới mở nắp chai Coca Cola, đưa lên uống một hơi dài. Chất ngọt, cái lạnh, độ nồng của ‘the real thing’ quyện lấy cái béo ngầy ngậy như một khúc giao hưởng làm Nguyện tỉnh cả người.
(more…)

Khổng Trung Linh

so_long

Lộc vừa bước vô quán thì một thanh niên ở bàn gần cửa quay sang niềm nở:

– Anh qua ngồi chung cho vui

Lộc thấy vô hại, kéo ghế đến ngồi chung bàn. Người thanh niên bắt chuyện:

– Em thấy anh lâu rồi, hôm nay mới rảnh nói chuyện chơi cho đỡ buồn.

Qua câu chuyện, Lộc biết Mậu mới ở Việt Nam sang. Ông bà già Mậu mất, để lại mấy mẫu đất gần chợ tỉnh. Nhờ gần khu thị tứ nên giá đất càng ngày càng mắc hơn vàng. Nghĩ tới tương lai mấy đứa nhỏ, Mậu bàn với vợ bán hết đất đai qua Mỹ sống. Vợ Mậu nghe qua Mỹ mấy đứa nhỏ có tương lai hơn, rồi sẵn cơ hội đất đai đang có giá liền đồng tình với chồng. Vài tháng sáu hai vợ chồng Mậu và hai đứa con, một trai, một gái đã qua đến Mỹ.
(more…)

Tường sắt

Posted: 13/09/2016 in Tru Sa, Truyện Ngắn

Tru Sa

captive_mind

Cha tôi mất từ lâu và tôi không mấy quan trọng rằng ông đã từng có mặt trong đời mình. Tôi chưa một ngày sống cùng cha và ông ấy cũng chưa một lần bế ẵm, hay cựng nựng tôi. Như tôi nói, cha tôi mất sớm. Thế nên tôi được phép quên người cha này đi. Tuy nhiên trong lý lịch hoặc một lúc nào đấy, có thể là trong một bài tập làm văn cần đến bóng dáng người cha…Thì tôi có thể họa lại trong đầu gương mặt mà tôi đã từng thấy trong gian nhà thờ họ, rồi sau đó tôi sẽ phết lên lớp màu trầm đục do tôi nghĩ ra. Rằng cha tôi là người nhân hậu, rất hay cười, thường làm ngựa cho tôi ưỡi, dẫn tôi đi mua đồ chơi vào mỗi dịp trung thu…Chẳng khó gì.
(more…)

Trương Đình Phượng

thieu_nu_lang_thang_trong_chieu

– Cắt. Tên đạo diễn cau có. Tôi yêu cầu em diễn xuất chân thật giùm tôi có được không. Đây là phim hài, chứ không phải là thứ phim tình cảm sướt mướt mì ăn liền. Tại sao em cứ đưa bộ mặt u ám lên phim trường vậy hả.

– Dạ em xin lỗi, tại gia đình em có chuyện buồn. Mỹ Hạnh nói.

Tên đạo diễn cười khỉnh:

– Bộ em nghĩ chỉ có gia đình em mới có chuyện buồn thôi đấy hả? Cuộc sống mà ai chẳng có chuyện phiền muộn, nhưng em nên nhớ mình là diễn viên thì phải sắm cho tròn vai, tuyệt đối đừng để thực tế chen lần vào nghệ thuật, còn nếu như em không chiến thắng được bản thân thì tốt nhất nên bỏ nghề ngay từ bây giờ.
(more…)

Thái Bá Tân

doi_cai_cach_ruong_dat

Hồi cải cách ruộng đất năm 1956 tôi còn nhỏ, nhưng cũng đủ lớn để chứng kiến khá nhiều chuyện xẩy ra trong làng. Mãi đến giờ tôi vẫn không sao quên nổi cái không khí điên khùng, kỳ cục những ngày ấy. Cả làng như đang trong cơn lên đồng tập thể. Đêm nào cũng họp hành và đấu tố. Hàng xóm đấu hàng xóm, thằng ở đấu ông chủ, có cả trường hợp anh em đấu nhau hay thậm chí con cái đấu cha mẹ. Toàn những mày tao chi tớ, nhổ nước bọt, chỉ tay dí mặt trông mà khiếp. Ban ngày thì cả làng kéo nhau đi xem xử bắn bọn “gián điệp” và “cường hào gian ác”. Làng mình không hoặc chưa có thì xem ở làng khác.
(more…)

Đặng Xuân Xuyến

trang_muoi_sau

Bạn có đẹp trai? Chắc cũng chỉ như tôi là cùng. Thề có bàn phím tôi đang gõ, không ít người ngợi khen tôi đẹp trai, còn gọi tôi là Vinh hoàng tử nữa đấy. Thực ra, tôi cũng ý thức được mình đâu có đẹp, chỉ bình thường thôi, cỡ điểm 5 là cùng. Thế nhưng ở xóm, ở làng, ở xã mọi người cứ tấm tắc khen tôi đẹp, tôi tuyệt vời. Ban đầu tôi cũng đâu dại mà tin, cũng tức giận khi nghĩ tới đôi chân vòng kiềng, cái mũi hếch và đôi môi cong tớn của mình nhưng thằng Chủ cứ một hai bảo cả xã chẳng có ai chân thẳng như tôi, con Kim còn quả quyết mũi tôi thực ra đâu có hếch, môi tôi đâu có cong, nhìn còn đẹp là đằng khác… Nếu xã mình mà tổ chức thi nam thanh nữ tú, thế nào đằng ấy cũng đoạt giải nhất. Như thế không tin sao được. Tôi rộn ràng niềm tin mình đẹp trai nhất xã từ đó, từ hồi mới 13, 14 tuổi.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

peep_hole

Trời gần sang thu, chiều chuyển giông chóng tối. Gió lùa vô hẽm tới rát mặt những bụi cát, mây xuống thấp và mưa bắt đầu rải hạt để nhuộm đen mặt đường. Một hai ba bốn lộp độp, chừng năm phút thì rầm rộ luông tuồng, rạt rào điếc đặc cả mái tồn gợn sóng. Mùi hơi đất nực nồng, một vài cánh cửa đóng vội. Người ta ai nấy chừng nóng lòng trông mưa giải hạn, nhưng họ càu nhàu vì cách đến của mưa có hơi thảng thốt. Đùng một cái có sấm chớp giật rồi đoàng một đỗi nước ngập vuông sân. Ai nấy chạy về nhà áo quần thảy dính da, đàn bà con gái đâm sơ suất dễ lộ hàng. Làm sao biết được? Ơn thay mà có chêm nội y bên trong. Báo đăng tin buồn, có đứa bé 11 tuổi tự vẫn vì không có áo quần để che thân. Cuối bài đóng lại bằng dấu chấm than: Ôi Giời ơi! Một manh vải cũng không. Sao lại bất hạnh thế!
(more…)

Âu Thị Phục An
Tưởng nhớ một người thương yêu.

chiec_la_vang

Hai phòng lạnh, mỗi phòng 3 giường, còn lại là 4 phòng lớn hơn, có quạt máy, chứa được mỗi phòng khoảng 10 giường. Ngoài hành lang dọc theo các phòng hầu như lúc nào cũng có 2 dãy người nằm chờ. Nằm trên các giường ấy, tất cả đều là bệnh nhân của khoa điều trị giảm đau và các triệu chứng của bệnh ung thư.

Thụy không nhớ nổi đây là lần thứ mấy nàng đưa Khương vào cấp cứu ở khoa giảm đau nầy. Đôi lần nàng nghe loáng thóang có ai đó nói “vào đây coi như là trạm cuối rồi!”. Cũng như mọi khi Thụy làm như không để ý đến câu nói lạnh lùng đó. Nàng phớt lờ coi như chưa hề nghe thấy nó, giống như là trong ý thức của Thụy lời phán quyết đó chưa hề lọt vào tai nàng.
(more…)

Akutagawa Ryūnosuke
Nguyễn Văn Sâm dịch

akutagawa_ryunosuke

Akutagawa Ryunosuke (1892-1927) thiếu thời theo học ở Đại học Tokyo, năm 1915 khi truyện ngắn “Rashomon” của ông đăng trên Teikoku Bungaku, một tạp chí sinh viên được sự chú ý của đông đảo những người có thế giá về văn chương thì ông quyết định theo đuổi việc viết lách. Hầu hết tác phẩm của ông viết lại những truyện xưa cấu trúc theo cái nhìn hài hước của sự mẫn tiệm mới, thế kỷ 20.

Bản chất khó phù hợp với cuộc sống, năm 1927 ông tự sát bởi vì cảm thấy có một sự “khó chịu mơ hồ, khó diễn tả”, để lại độ 150 truyện ngắn.

Truyện “Bức họa Thu Sơn” dưới đây là một loại truyện ngụ ngôn nói về tính chất khó nắm bắt được chân xác cái Mỹ. Cái Mỹ tự nó đã huyền ảo lại còn thay đổi theo tâm trạng của người thưởng thức.

Ngụ ngôn, tỉ dụ, tượng trưng là loại truyện được dựng nên để diễn tả dễ dàng hơn về một vấn đề trừu tượng, vốn được sử dụng nhiều ở Á Đông.
(more…)

Trương Đình Phượng

can_phong_ma_quai

Yến cầm chặt tay tôi, toàn thân nó run bần bật, hơi thở dồn dập.

Mắt nhìn chằm chằm ra phía cửa, mặt tái xạm như kẻ chết đuối mới được vớt lên.

Tôi nhìn nhanh về hướng đó. Bên ngoài, dưới ánh trăng lờ mờ một bóng người dật dờ di chuyển trong làn sương. Tuy không nhìn rõ nhưng tôi vẫn thấy được đó là một gã đàn ông.

Yến lắp bắp:

– Hắn đó, chính hắn đó!
(more…)

Trạch An – Trần Hữu Hội

thieu_phu_quang_khan_xanh-le_pho
Thiếu phụ quàng khăn xanh
Lê Phổ

Ngồi chờ đã hai giờ đồng hồ mà vẫn chưa thấy Hằng, Thụ nhấp nhổm nhìn ra cửa. Quán không có ai, bà chủ sau khi bưng ly cà phê cho anh rồi biến đi đâu mất làm anh muốn xin thêm chút đường cũng đành chịu!

Mấy năm rồi, từ ngày lập gia đình, anh trở thành khách hàng thường xuyên của ngân hàng. Lấy nhau, cả anh lẫn chị đều tay trắng. Anh làm đủ việc, từ đi rừng đốn gỗ lậu đến buôn gỗ vào Sài gòn…Gom được vài chục triệu, chưa kịp mừng thì chuyến kế tiếp bị bắt! Vay nóng nhiều chứ ngân hàng chỉ vài chục triệu không đủ làm vốn, được cái lãi thấp, có kỳ hạn trả nợ chứ không đòi bất thường như các chủ nợ chuyên cho vay nóng. Anh nhớ có lần nghe tin anh bị bắt gỗ trong Phan Thiết, bốn năm bà chủ nợ đến liên tục làm anh phải trốn lên Đà Lạt cả nửa tháng. Ở nhà, chị Thu vợ anh khốn khổ với họ…
(more…)