Archive for the ‘Truyện Ngắn’ Category

Hồ Đình Nghiêm

khuon_mat-vo_dinh
Khuôn mặt – Võ Đình

Ra khỏi cửa Đông Ba, sợ Tạo trông thấy tôi tránh đạp xe ngang lò sát sinh. Buổi chiều, Tạo vẫn thường ngồi trước cửa nhà, mặt vô cảm. Ngồi như chờ đợi một điều gì biết sẽ chẳng tới, tuyệt vọng. Mặt mày, dáng dấp anh đong đầy sự cam chịu, buồn hơn tiếng heo bò kêu thảm thiết vọng lên từng hồi bên kia bức tường vôi ngăn chia.

Minh dặn: Mình chỉ mời riêng Nhã thôi. Tôi chẳng muốn Tạo thấy là vì vậy. Sợ phải tìm cách dối gạt, sợ nhìn nỗi câm lặng của anh. Đạp xe tới Hàng Bè, ngang cầu đen quẹo trái. Cảnh trí nhà Minh mọc từ tốn trong trí tôi, ráp lại từng phần một, để nhớ. Lâu lắm rồi, tôi không về hướng này. Huế nhỏ, nhưng có lắm con đường tôi không hề dẫm chân lên. Tôi sợ lang thang, đi mất hồn, chẳng có chủ đích. Ngại ngần phải đi lại lối cũ, ở đó kỷ niệm ùa ra chắn lối, và khi mình thoát được về nhà, lúc ấy mặt đất như đánh mất sức hút.
(more…)

Nguyễn Lệ Uyên

nong_dan2

Gà vừa cất tiếng gáy sang canh, Dự vội vã bật dậy nhóm bếp nấu ấm nước pha trà, loại trà nát như cám được phân phối theo tem phiếu trên cửa hàng mậu dịch hợp tác xã. Uống loại nước chan chát không mùi vị khiến anh có cảm giác như lúc ở trại Thập hái lá cây rừng sao vàng thay trà. Dẫu sao trà cám vẫn hơn nước đun sôi và nước đun sôi vẫn hơn loại lá rừng đắng chát. Với lại, thời buổi này không thể tìm đâu ra thứ trà ướp ngâu, ướp sen… mà có thì cũng không có tiền mua. Cái gì cũng có thể trở thành thói quen, anh thầm nghĩ và uống cạn bình trà trước khi đứng dậy ra tháo cổng chuồng.
(more…)

Nguyễn Xuân Hoàng

duplex_house

Lên khỏi con dốc ngắn, Trâm giảm bớt tốc độ, rồi lái qua trái để rẽ vào bãi đậu nằm trước dãy phố buôn bán của khu chung cự. Chị thong thả bước xuống xe và đứng ngắm mấy cửa hiệu. Những căn nhà một tầng sơn màu hồng nhạt như đang chờ đợi chị, chào mừng chị, gần gũi và thân mật. Chị có cảm tưởng như mình chưa bao giờ rời khỏi nơi này, và chiều nay, cũng như mọi buổi chiều khác của những năm tháng trước, khi đi làm về, chị ghé vào siêu thị để mua thực phẩm cho bữa cơm tối.
(more…)

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

couple_flying_over_village-marc_chagall
Couple flying over village – Marc Chagall

Từ tờ mờ sáng cho đến khi bóng hoàng hôn phủ trùm lên ngọn núi Đá Chẻ, chen chúc những tảng đá lô nhô đầy góc cạnh. Tiếng búa nện vào dụng cụ chẻ đá vang lên không ngừng. Dưới chân núi, những đống đá chẻ vuông vức được sắp thành chồng chờ xe tải đến chuyển về các công trường xây dựng.

Núi Ðá Chẻ có tên nguyên thủy là núi Bìn-Nin, một di sản của dòng họ Phan Quang từ thời ông cố tạo mãi. Núi trấn sau lưng một quần thể đại gia cư qua nhiều đời. Phía trước mặt là dòng sông trong xanh lững lờ uốn khúc. Nà bắp, nà dưa xanh tăm tắp chạy dọc bờ sông gió lộng quanh năm. Con đường làng bò quanh chân núi như dải đăng-ten viền quanh cổ áo của người thiếu nữ. Từ chân núi, cánh đồng lúa trải dài chệch về hướng bắc như hai tà áo phất phơ theo từng cơn gió nồm. Chiếc áo mang màu xanh khi lúa đang thì con gái. Ðến mùa lúa chín cánh đồng lại thay áo màu vàng.
(more…)

Trạch An- Trần Hữu Hội

thieu_nu_hoang_hon

Hương ngồi trên bãi cát, nhìn mông lung ra biển. Thoáng trong gió, vẫn còn một cảm giác sợ sệt mơ hồ… Hình ảnh của Hiến hiện lên, dập dềnh, dập dềnh… theo cơn sóng. Những giọt nước mắt lại dâng lên mi… Những giọt nước mắt không ngừng chảy từ hai mươi chín năm nay.

Hai mươi chín năm. Kể từ ngày chị rời nơi đây với niềm hy vọng ít hơn nỗi sợ hãi! Niềm tin về một nơi có cái ăn, cái mặc, cuộc sống không phải lo toan từng bữa, từng ngày… Hạnh phúc được sống cùng Hiến, bên nhau mãi mãi… Quá xa xăm mơ hồ. Trong khi nỗi sợ hãi, bất an… thì hiện hữu thường trực trong lòng chị và cả Hiến. Nỗi lo lắng cho bản thân và cả cho nhau.
(more…)

Khuất Đẩu

can_bo_cs

Ông tôi đã chết!

Chết ở tuổi 99 nên sự tiếc thương được mọi người dành cho ông chỉ là: Uổng quá há, còn năm nữa thôi, sao không ráng sống cho đủ trăm? Làm như thể “đủ trăm” thì ông mọc được cánh mà bay lên giời! Dĩ nhiên, vì chưa đủ trăm nên đến tận cuối đời, ông vẫn cứ phải nằm trên chiếc giường mà dù có thay chăn chiếu từng ngày, thì cái mùi của người già, một cái mùi ngai ngái, khăm khẳm vẫn khiến cho những cái mũi trẻ trung của khách đến thăm phải khó chịu. Họ kính cẩn (hay giả vờ kính cẩn) đặt quà lên bàn, run rẩy đưa cả hai bàn tay úm lấy tay ông. Bàn tay ông thì xương xẩu lạnh lẽo. Bàn tay họ thì mum múp ấm áp. Chưa khi nào mà sự tương phản của tuổi trẻ và tuổi già lại rõ rệt đến thế.

Ông chết ngày 15 tháng 8. Lại tiếc!
(more…)

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

newspaper_delivery

Đồng hồ báo thức lúc ba giờ sáng, Phong tốc mền rời khỏi giường, tập vài động tác thể thao cho tỉnh táo rồi vào toa-lét làm vệ sinh. Xong phần thủ tục sơ sài buổi sáng, Phong khoác chiếc áo lạnh vội vàng lên xe chạy một mạch đến nhà kho nhận báo đi bỏ cho khách hàng.

Trời California được tiếng là ấm áp, nhưng cái rét của mùa Giáng sinh cũng đủ làm tê cóng cả tay chân. Phong mới qua Mỹ chưa đầy một năm, dành dụm tiền trợ cấp mua được chiếc xe Ford Mustang đời 80, chạy bốc, cứng cáp nhưng khổ nỗi, xe tám máy uống xăng thần sầu.
(more…)

Khải Nguyên

quang_trung_nguyen_hue

Lên Trung học Tuấn được ba mẹ thưởng cho cái laptop. Tuấn mừng lắm, thao thức cả đêm mong trời sáng. Gớm ! Đêm nay sao dài thế !

Sáng hôm sau hai cha con dắt nhau ra cửa hàng máy tính. Ôi chao ! Cơ man nào là máy tính. Tuấn ngắm mãi không chán. Bỗng Tuấn có cảm giác ai đang nhìn mình, cái logo yahoo mặt cười trên laptop hình như đang nháy mắt chào. Tuấn dụi mắt chỉ tay nói :

– Bố mua cho con cái này !
(more…)

Thái Doãn Hiểu

ngua_da

Sau này, mỗi lần đi qua quán Trung Tân của Trạng, tôi lại lặng lẽ mỉm cười trước cái bả lợi danh mà người đời thời nào cũng ham hố. Xưa, Lã Bất Vi từng rấm hạt giống của mình để buôn một ông vua và thừa tướng họ Lã đã chết bất đắc kỳ tử vì ông vua con do mình lai ghép đó.

Trong các hàng hóa bán mua ở trên chính trường, có lẽ món béo bở có lãi thượng thặng là món kinh doanh quyền lực. Món này dễ mất đầu như bỡn nhưng không ai ngán mà từ bỏ nó cả. (TDH)

Những ngày còn dạy học trên quê hương Trạng Trình, chiều chiều tôi (Thái Doãn Hiểu) thường thơ thẩn một mình dạo chơi ngắm cảnh mặt trời tà đỏ ối trên sông Tuyết mà chạnh nhớ đến Phu Tử người hiền.

Có lần đi qua nền cũ quán Trung Tân, tôi bật cười vì một sấm ngôn do một bà tuổi sồn sồn bất chợt xướng lên oang oang cho một bà bạn đi chợ hôm về cùng nghe:

Bao giờ ngựa đá sang sông
Thì dân Vĩnh Lại quận công suốt làng!
(more…)

Từ Sâm

ruou_ran_ho_mang

Đầu dây bên kia gọi tôi, “mày lại tao nhé”. Thật lạ, thằng bạn thời sinh viên làm chức to trên tỉnh bỗng dưng mời, như tôi là cấp trên của hắn vậy. Mà tôi chỉ là thằng viết văn quèn của tờ báo văn nghệ tỉnh.

Hàng năm, cận tết, tại sảnh nhà hắn khách xếp hàng như đi khám bệnh, người ra nối tiếp người vào, trật tự và lặng lẽ. Hắn chỉ tiếp có vài phút. Bác sĩ còn lấy tay gõ gõ, cắm ống nghe vài ba giây trên ngực bệnh nhân rồi ra đơn, còn hắn chẳng cần ống nghe nhưng vẫn tìm ra bệnh, đại loại là, “chú còn hơi non, phấn đấu nhé” hoặc “cái khoản quản lí chú còn yếu, anh bồi dưỡng thêm cho chú”..vv… Phong bì chồng lên phong bì, tiền đô chồng lên tiền Việt, vàng ta chồng lên vàng tây… chật kín hộc bàn.
(more…)

Trạch An – Trần Hữu Hội

moto_bay

Trực cuộn cái dây máy ảnh quanh ống kính, cho vào túi xách, ngán ngẫm nghĩ đến tối nay phải ở lại vùng kinh tế xa xôi này. Không phải là một phóng viên đi làm phóng sự, anh chỉ là tay thợ ảnh chụp đám cưới. Đây là lần thứ hai anh vào chụp tại vùng này…

Chiếc xe đạp nằm đó như nói: “Tôi không cõng ông về được! Ông cũng không vác nổi tôi qua suối đâu!”

Khách đám cưới lần hồi ra về, 9 giờ đêm trong vùng này thật hoang vu…
(more…)

Đỗ Xuân Tê
Nhân đọc ‘Những tháng năm cuồng nộ’ của Khuất Đẩu

dau_to_cai_cach_ruong_dat

Quê tôi làng Trà Lũ, nằm bên bờ sông Đáy vùng châu thổ sông Hồng. Tiếng là nghề nông, nhưng trai gaí làng tôi laị giỏi về võ nghệ.  Món võ cổ truyền đã đưa làng tôi nổi danh khắp vùng châu thổ. Chẳng thế mà đã cung cấp cho triều đình nhà Nguyễn một vị đề đốc (Đề Quảng) và một ông tướng đầu tiên cho quân đội quốc gia (tướng Vận).

Tuy cùng một huyện vơí làng bên, cách nhau chừng mươi cây số, nhưng vì các cụ ta vốn trong văn khinh võ, nên các quan viên làng tôi thường bị lép vế vơí cánh Hành Thiện. Làng này phát về nghiệp văn, đã sản sinh ra nhiều trí thức khoa bảng kiệt xuất, trong số này phaỉ kể đến lý thuyết gia họ Đặng, được quần chúng biết nhiều qua bí danh Trường Chinh. Ông cũng là cha đẻ của caí chính sách quái đản “cải cách ruộng đất” làm chết oan cả hàng chục ngàn nông gia, địa chủ. Tuy Đảng đã nhìn nhận sai lầm và kịp thơì sửa chữa, nhưng những oan ức một thơì kéo theo oan ức cả đơì, làm đảo lộn các giá trị truyền thống gia đình mà còn làm tê liêt tôn ti trật tự làng quê kéo dài nhiều thế hệ.
(more…)

Khải Nguyên

hoang_hon_tren_song

Mụ Bân nằm ngửa trên chõng tre, hai tay bấu chặt thành chõng. Miệng không ngớt kêu tên chồng ra mà chửi rủa – Ông chơi cho sướng để tôi phải khổ ! – Bình thường có cho vàng mụ cũng không dám chửi chồng như thế. Nhưng hôm nay mụ đang làm thiên chức của người mẹ nên mụ mới to gan như vậy. Ông chồng của mụ đang lúi húi nấu nồi nước sôi. Bên ngoài trời mưa rả rích, bên trong gian nhà kho được nâng cấp thành buồng đẻ. Củi ướt không bén được lửa khói bay mù mịt. Chồng mụ Bân hết chổng mông thổi lửa phù phù lại lấy cái quạt mo cau quạt lửa phành phạch.
(more…)

Điệp-Mỹ-Linh

skagit_river

Trong sự tĩnh lặng của núi rừng, tầm mắt của Hằng dường như lúc nào cũng bị giới hạn vì những khúc quanh ngặt. Nếu muốn ngẫng lên để tìm bầu trời, ánh mắt của Hằng cũng không thể vượt qua những đọt thông cao vút. Khi nào đến được một khoảng trống, do khóm thông chết, ngã gục bên vệ đường và cây thông non chưa lớn kịp, tầm mắt của Hằng mới phóng xa hơn được một tý để thấy từng phiến đá được thời gian và lượng nước xoi mòn, nằm san sát nhau, bên dòng Skymomish im lìm.

Như muốn tìm cội nguồn của dòng sông cạn Skymomish, Hằng nhìn ngược lên dòng nước, nhưng rồi ánh mắt của Hằng chỉ bắt gặp những đỉnh núi tuyết
(more…)

Phan Trang Hy

thanh_giong

Cầm tờ báo trên tay, theo lệ thường, hắn lướt đọc những tít. Vẫn những chuyện như tuần trước, tháng trước. Những tin con đánh cha, giết mẹ, giành đất đai, vợ cắt của quý chồng vì ghen tuông, những hotgirl làm đình làm đám với những cái rung bưởi vòng 1, lắc mông, lắc háng v.v… Hắn thở dài, bần thần xếp tờ báo lại. Nghe tiếng thở dài, vợ hắn lên tiếng:

– Bộ có tin gì xấu nhiều hơn tin tốt, hở ông?

Mắt vẫn không rời tờ báo, hắn chép miệng, nói:

– Có chi đâu. Tại cái cơ chế. Tại cái cơ chế.
(more…)

Tôn Nữ Thu Dung

thieu_nu_toc_bay_trong_chieu

… Bên bờ chiêm bao tôi choàng tỉnh giấc
Thấy bóng trăng soi xanh biếc trên vai
Nghe chừng đâu đây tiếng người trong vắt
Theo gió liêu trai câu hát Nam Ai…

(Hoàng Ngọc-Tuấn)

Vườn cỏ nằm chờ nắng, xanh đến ngút ngàn trong chiều hanh hao, những cây Ngô Đồng cao loáng thoáng màu hoa phơn phớt tím… Tiếng chim về ríu ra ríu rít trên cành đào, cành ổi. Mùi ổi chín thơm phức trong chiều muộn, Vân Anh nhón chân cắn trái ổi trên cành làm xao xác bầy bướm hoang vỗ cánh bay lên, tiếng Vân Anh cười giòn tan một mình trong gió… Vân Anh là tên của một nàng tiên bị đọa trong câu chuyện “Ngọc đến Lam Kiều”, tôi không phải là chàng thư sinh trong truyện nhưng tôi vẫn điên cuồng yêu hậu duệ của nàng tiên xưa… Đôi mắt đen tròn của Vân Anh lấp láy qua vòm lá thấp:

– Hát cho Vân Anh nghe đi Tấn.
(more…)

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

canh_dau_to

“Cây đa bến cũ, con đò năm xưa” là hình ảnh quê hương như dấu ấn đã in đậm trong tiềm thức của tôi, là kỷ niệm thuở thiếu thời, dầu lưu lạc nơi đâu cũng không thể nào phai nhòa được. Như sợi dây huyền nhiệm trói buộc trái tim mình nhớ mang mang, rưng rức giữa đêm trường quạnh vắng, chợt nghe tiếng chèo khua nước là muốn quay về tắm nước mát bến sông xưa.

Bến Đình làng tôi nằm ngay trên đoạn hẹp nhất của dòng Trà Giang. Bên kia bờ là lũy tre xanh chạy dài soi mình trên mặt nước trong xanh thăm thẳm. Rời khỏi con đò bước lên bờ dốc thoai thoải gặp con đường làng đất mịn phù sa. Hai bên là hàng tre, ngọn kết thành vòng cung như cái cổng tam quan đón chào khách thập phương. Ẩn dưới bụi tre gai là chiếc lều của người đưa đò ngủ đêm đợi khách sang sông. Cái sạp thay giường ngủ đơn sơ bện bằng những vạc tre ngâm đã lên nước bóng lẫy.
(more…)

Nguyễn Hoàn Nguyên

Phố Hàng Thiếc
Phố Hàng Thiếc – Bùi Xuân Phái

– …

– Cháu thấy ba cháu làm như vậy đúng hay không?

– …

Lão lập lại câu hỏi lần thứ hai:

– Cháu đã mười bảy tuổi rồi, cũng sắp đến tuổi trưởng thành. Cháu thấy ba cháu làm như vậy có đúng không?

Lảo đứng cạnh bàn ăn, tóc bạc muối tiêu, dáng người thấp nhưng đầy vẻ tự tin. Qua gọng kính trắng, lão vừa nhìn tôi vừa gằn giọng hỏi như một gã giáo viên buộc học trò phải thú nhận tội lỗi.
(more…)

Ngũ Lang

linh_vnch_4

– Đang nhớ nhung ai mà như kẻ mất hồn vậy? Bạn bè đứng trước mặt cả mấy phút đồng hồ mà cũng chẳng thèm để ý?

Vượng quay lên thấy Hùng đang làm mặt khỉ. Vượng siết chặt tay Hùng,

– Bao nhiêu năm nay mày biến đi đâu mất mặt mất mày, Mai, Lan, Hồng, Cúc kiếm mày khắp nơi lại còn đăng báo “Tìm trẻ lạc” nữa.

– Cái thằng này bố láo. Từ ngày còn mài đũng quần ở ghế nhà trường tao đã mang danh là “Người con trai trời bắt xấu” chẳng có ma nào thèm ngó cả thì làm gì có những cái tên hoa lá cành đó kiếm cơ chứ. Kể từ ngày “Lũ chúng ta bạn bè dăm ba đứa” tan hoang, thằng mây trời tung cánh sắt, thằng giang hô cùng biển cả mênh mông; mày lắp cánh phượng hoàng trên vùng “phố núi mờ sương” chẳng còn dịp nào họp lại.
(more…)

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

tranh_minh_hoa_nguyen_nhat_tan
Tranh minh họa của Nguyễn Nhật Tân

Ðám học trò ấy kết bạn với nhau thành một tổ học tập suốt thời kỳ Trung học từ khi họ thi đậu vào lớp Ðệ Thất trường công lập tại tỉnh lỵ. Sau ba tháng nghỉ Hè ở đồng quê, đến ngày tựu trường họ kéo nhau trở lại nhà trọ chuẩn bị cho niên học mới. Trên boóc-ba-ga xe đạp, chở đầy sách vở, gạo, mắm, rau quả dành cho năm ngày nấu ăn tự túc trong tuần, họ vừa đi vừa chuyện trò cười vang trên con đường huyện lộ đã bong lở hết lớp mặt tráng nhựa chỉ còn trơ những viên đá lót đường màu xanh sẫm.

Rồi Tấn Toàn, trở thành mối tình đầu của cô bé Lam Lan. Và Lan là hình bóng người con gái đầu tiên choán ngợp trái tim mười sáu của Toàn. Mối tình học trò thơ mộng nhưng cũng không kém phần tha thiết. Tình yêu trải qua những tháng năm cắp sách đến trường. Lam Lan giỏi môn văn còn Toàn trội hơn môn toán. Hai người dìu nhau học tập, cùng nhau xây đắp chung mộng ước sẽ trở thành nhà giáo. Cũng đã từng thề non hẹn biển quyết lòng kết tóc xe tơ. Hình ảnh một gia đình hạnh phúc đầy mật ngọt đã được vẽ lên trong trí tưởng của hai người.
(more…)

Nguyễn Hoàn Nguyên

provencal_man-patrick_noe
Provencal man – Patrick Noe

Sau gần hai tuần thăm viếng các di tích lịch sử, ngắm no mắt cảnh núi rừng ở miền Nam nước Pháp, nằm phơi nắng trện bải biển và trầm mình trong dòng nước mặn của Địa Trung Hải, tôi bắt đầu thấy tạm đủ. Tuy cảm nhận được sự may mắn mình hưởng được trong thời gian qua, hình như tôi muốn nếm một cái gì khác hơn mà chính tôi cũng chưa hình dung ra. Với túi đeo lưng tôi đổi hướng, lang thang một mình vào miền quê của vùng Provence.
(more…)

Cảnh Cửu

xe_lua

Buổi sáng tôi ra ga một mình, chị tôi nói để đưa tôi ra ga nhưng tôi không muốn. Tôi sợ chị lại lẽo đẽo: Em về sớm làm gì, dạy cũng mồng chín mồng mười, nán lại chơi vài ngày chị sẽ về cùng thể. Đây là thành phố của chị. Chị đã lớn lên và yêu anh Gi bên những khung cảnh ấy. Nó trở thành đậm đà trong ký ức của chị. Nhưng những năm lấy chồng theo anh Gi ra Qui-Nhơn chị quên lửng. Có em – em là em gái anh Gi – trong một dịp xuân về không thể giúp chị được gì ư. Thật tôi muốn nghẹn. Tôi mà đi giúp chị Gi. Chị Gi với tuổi thơ đầy ắp đáng nhớ. Còn tôi, tôi chỉ là những ngọn đồi khổ đau, những con đường đầy bụi (như anh đã biết). Chính anh Gi cũng không chịu được. Anh Gi đã xin đổi đi. Qui-Nhơn một miền đất lạ hợp với sự dựng xây mới. Anh Gi chưa bao giờ nghĩ lui về sinh quán. Tôi – em gái anh Gi – có nghĩa gì mà gần anh Gi được vậy mà chị Gi lại nghĩ đến tôi. Chị Gi nghĩ đến tôi trên thành phố của chị (là thành phố chết đối với tôi). Tôi thật tủi hổ vô cùng. Tôi đã khóc vùi khi rời ga Nha Trang. Nhiều người nhìn tôi kinh ngạc: bỗng dưng ôm mặt khóc một mình. Có người với tính điềm đạm đảo mắt tìm một sự liên hệ của cuộc chia ly. Nhưng tịnh không một ai: không một đôi mắt nhìn theo. Không một chiếc tay đưa lên vẫy. Cũng không cả một lời thì thầm. Chỉ mốc meo trên tiền diện nhà ga. Những người có phận sự sửa soạn cho tàu chạy thì lảng vào công việc. Họ như cố cho xong để còn về tìm lại dư vị ngày Tết ở gia đình.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem-vivi
Chân dung tác giả thời giã từ dây thun – Vivi

Long người Nam, từ Sài-gòn ra trọ học, ở gần nhà và học cùng lớp nên chúng tôi làm bạn với nhau. Lối ăn mặc, cách ăn tiêu có vẻ như con nhà khá giả. Hắn lỡ phạm một lỗi lầm nào đó, nên ra Huế, với hắn là bản án lưu đày mà gia đình đã tuyên xử, nỡ xuống tay. Thức ăn cay, mưa gió rả rích, phố xá nhỏ chật… hắn có thể tìm ra cả vạn lý do để minh định lập trường: Không cảm tình với Huế.
(more…)

Trạch An – Trần Hữu Hội

nu_pham_nhan_2

Dạo đó, tôi bị vào trại giam Mỹ Đức, còn có tên là PC 25B, với tội danh chưa rõ ràng là “Phản cách mạng, âm mưu lật đổ chính quyền.” Trại thuộc tỉnh Ninh Thuận, nơi tôi cư trú.

Chuyển từ Huyện xuống, tôi được đưa  ngay vào biệt giam. Gặp ngày tù nhân đang tắm nên lênh láng nước. Tôi ngồi co ro trên  nền xi măng của phòng biệt giam chật chội, chẳng buồn nhìn xung quanh, chỉ có một câu hỏi trong đầu: Phải ở nơi nay bao lâu?
(more…)

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

the_prisoner-james_legros
The prisoner – James Legros

Tôi biết rất rõ về hắn. Nhưng hắn nhìn tôi như kẻ xa lạ. Sợ tôi là người biết quá khứ của hắn nên tảng lờ, hay đầu óc hắn lú lẫn đến độ gặp ân nhân cũng không nhớ ra?

Tôi dời nhà đến khu chân đồi này vào đầu mùa Hè, một khu dân cư đa phần là người Mỹ trắng. Họ thích lối sống khép kín, ít khi giao thiệp với láng giềng. Họa hoằn lắm mới dừng lại hỏi nhau vài ba câu xã giao, còn thường thì Hello, kèm theo nụ cười nửa miệng mỗi khi phải giáp mặt nhau.
(more…)

Nguyễn Văn Sâm
Tặng cư sĩ Nguyên Giác

cau_go_trong_hoang_hon

1.
Tôi chạm mặt Sáu Huê ở sân sau của Sở khi còn đương lum khum khóa cái xe đạp cà tàng nhưng cũng có thể bị thổi mất của mình. Tới để nói về chuyện lương hướng chậm trễ cả ba tháng nay ấy mà! Tiền túi cắp ca cắp củm lâu nay đã cạn, tiền vay mượn đầu nầy đầu nọ đã bắt đầu khó khăn, bị nhẹ nhàng từ chối ở nhiều mối rồi. Tính lên đây xoay đở ai đó chút đỉnh sống qua ngày chờ Sở nhận được tiền từ trên rót về rồi mới tính tiếp.
(more…)

Trạch An – Trần Hữu Hội

thieu_nu_hue_ao_tim_

Hóa mừng đến run rẩy khi thấy hàng chè tàu vào nhà Hạnh không thay đổi.Từ bến xe đi bộ dọc theo con đường Chi Lăng cũ, hai bên đổi khác  như mình đã đi lộn đường, nhầm con phố nào xa lạ !

Hóa nhớ lại cái ngày anh đứng trân nhìn thầy Giám học trường thông báo : “Em không đủ tuổi hoãn dịch đễ hoàn thành năm học Hóa à!”

Hóa bàng hoàng, anh không hề lo lắng hay sợ hải chuyện phải nhập ngủ, nhưng hình ảnh Hạnh  với đôi mắt buồn u uất mỗi lần hai đứa tình cờ nói đến chuyện phải chia tay một ngày nào đó, khi anh phải lên đường nhập ngủ .
(more…)

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

tinh_xua

Chuông điện thoại reo vang, Hào vội vàng bắt phôn:

– Alô, tôi nghe?

– Xin cho gặp ông Trần Thái Hào.

– Vâng, tôi là Hào, xin lỗi ai đầu dây?

– Anh Hào, em đây!

Tiếng người phụ nữ bên kia đầu dây khựng lại, hình như vì xúc động. Một khắc yên lặng, giọng nói run run lại cất lên:

– Anh không nhận ra tiếng em sao, hở Hào? Mộc Linh đây mà. Em gọi từ Canada.
(more…)

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

nguoi_di_tim_tram

Thời kỳ Bắc thuộc, bọn quan lại Trung Hoa bắt dân ta xuống biển mò ngọc trai, lên rừng tìm trầm hương, ngà voi, sừng tê giác phải chịu trăm điều gian nguy, khổ ải. Có kẻ ra đi bỏ xác trên rừng. Người được trở về thì mang bệnh tật suốt đời.

Thời đại ngày nay, sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, cuộc sống của dân ta mỗi ngày mỗi thêm kham khổ. Dân quê phải cào bới trên đồi hoang trồng sắn trồng khoai để có cái ăn. Người ta bắt đầu đào xới dưới đất để tìm vàng. Dọc bờ suối, trên sườn đồi, trong rừng sâu, nơi nào nghi ngờ có quặng vàng là người người bu vào xới tung lên. Có kẻ sập hầm bị chôn sống. Không ít người chết vì bệnh sốt rét vàng da, chết vì sơn lam chướng khí… Chưa kể cảnh đâm chém, giành giựt, thanh toán nhau vì vàng. Trong cảnh khốn cùng ấy, nghề tìm trầm hương nổi lên cùng lúc. Nhưng là một nghề đầy hiểm nguy trực diện với thú dữ, nước độc, bệnh tật và muôn vàn cái chết chực chờ .
(more…)

Trạch An – Trần Hữu Hội

gian_muop

Phận lại thức giấc. Nhiều đêm nay, từ cái ngày ấy,  anh bị thức giấc nhiều lần trong đêm.  Anh quơ tay bên cạnh, không đụng vợ. Anh chợt nhớ, cũng từ dạo ấy, đêm khuya thức giấc, thường không có chị bên cạnh …

Phận lại thao thức tiếc xót và rủa sả mình thậm tệ!

Hồi đi nghĩa vụ quân sự, anh đóng quân tận Vĩnh Long, gặp Lài và lấy làm vợ. Mồ côi từ nhỏ, anh nghe chốn này có ông chú  ruột nên tìm về, nào dè vế tới nơi thì ông chú đã chuyển đi làm ăn đâu trong Xuyên Mộc, Bà Rịa!
(more…)

Phạm Hồng Ân

nau_com

Bà Bốn vừa thiếp đi một chút…thì tiếng khóc của đứa cháu nội lại ré lên, thét lên…vang dội khắp gian phòng. Bà tất bật ngồi dậy,  sửa cho đứa nhỏ nằm ngay ngắn, thuận tay kiếm cái tu-ti đưa vào miệng nó, cuối cùng mới nắm đầu võng lắc tới lắc lui, rồi cố rống giọng khàn khàn cất lên bài hát ru – mà bốn mươi năm trước, bà đã từng lãnh lót ru thằng cha của nó ngủ. Bà Bốn càng ru, đứa nhỏ càng hét. Hình như cái giọng khàn khàn yếu ớt của bà không đủ sức lôi cuốn, không đủ truyền cảm để dỗ nó ngủ lại. Bây giờ, đồng hồ trên tường chỉ đúng 9 giờ đêm, cha mẹ đứa nhỏ vẫn chưa về. Ngày nào cũng vậy, cứ 8 giờ sáng, hai vợ chồng kéo nhau lên xe đi…cho tới gần 10 giờ tối mới lê nhau về. Bà ở nhà phải trông coi và săn sóc lũ trẻ gồm ba đứa. Đứa nhỏ nhất vừa tròn 4 tháng. Đứa lớn nhất đã gần 5 tuổi.
(more…)

Cảnh Cửu

tuy_hoa

Hắn chết được vài ba hôm thì có một bức thư gửi cho hắn. Thật là một sự muộn màng đáng tiếc. Phải chi sớm hơn chừng ba hôm thì hắn có thể đọc vào giờ hấp hối. Thật ra sự đọc trong cái khoảng giao thời sống chết đó không giúp hắn hiểu gì. Nhưng dù sao cũng có hắn đọc. Thế còn đỡ hơn. Đằng này thư không ghi địa chỉ người gửi, chỉ đóng dấu Tuy Hòa nên cũng không biết ai mà gửi trả lại. Bức thư thành ra cứ bỏ nằm đó mãi hăm mốt ngày sau mới được xé ra.

“Tuy Hoà ngày tháng. Anh. Nhận được thư anh hơn một tháng rồi nhưng vì đau không trả lời anh được. Hôm đau tôi tưởng chết rồi chứ, đau một tuần bớt rồi tôi đi dạy và đau lại nặng quá. Tôi định viết thư cho anh hay. Anh hay thì anh có khóc giùm cho tôi không. Chắc không vì anh bận đi chơi chứ thì giờ đâu mà nghĩ đến tôi.
(more…)

Phan Ni Tấn

chim_nhong_sau_vuon

Ngày nay con sáo…
(Người kể chuyện qua phone)

Nhà củ Út em có nuôi một con nhồng. Tối tối cả nhà đi ngủ thì thôi, còn bét mắt ra thấy bóng người là con nhồng lên tiếng liền: “Út Hồng à…”. Cái giọng ngòng ngọng, đơ đớ pha một chút nhõng nhẽo, dễ thương như con nít nghe mà bắt cười. Ngộ một cái là tiếng “à” nó kéo dài ra dẽo nhẹo như kẹo kéo. Mà con Hồng, con củ Út em suốt ngày lo chuyện nhà, chuyện cửa, chuyện chồng con có rảnh đâu mà dạy nó nói tiếng người. Chắc bị tại cau Ởi em, má con Hồng, hở một chút là gọi, mà ngày nào cũng gọi Út Hồng à, con nhồng nghe riết đâm quen; một hôm tự nhiên nó buột miệng nói tiếng người, mà chỉ biết mỗi câu Út Hồng à là hết. Lúc đầu cả nhà giựt mình, ngạc nhiên đưa mắt nhìn nhau ý nói có ai nghe gì hông; đứa nào mới gọi con Hồng dzậy cà; thằng Thắm đâu chạy ra dzườn coi coi bây…, rồi không ai biểu ai đồng loạt ngó về phía con nhồng đang nhảy loi choi trong lồng tre treo trên nhành bưởi sau vườn. Nhất là con Hồng, nó đang ăn dở chừng buông đũa xuống chạy lại trố mắt dòm con nhồng, tò mò, nôn nóng lóng tai nghe. Tới chừng nghe kêu Út Hồng à thì cả nhà mới bật ngửa rồi hể hả chịu tin con nhồng biết nói. Từ đó, con nhồng nghiễm nhiên trở thành một “phần tử đặc biệt” trong gia đình được cả nhà cưng hết biết.
(more…)

Vũ Thị Thiên Thư

nguoi_gia

Mất ngủ

– Chị, dượng mất ngủ tối qua đó, ai cũng ngạc nhiên, vì chuyện nầy lạ hén. Dượng nằm xuống là có thể ngủ ngay, vậy mà trằn trọc suốt đêm

– Ừ! Ba con mất ngủ là chuyện lạ đó, người vô ưu mà, nằm xuống là ngủ, vậy mà cứ trăn trở, lo lắng chẳng biết hai đứa đi dến đâu rồi, lại nghĩ đến hai mẹ con lặn lội ngàn trùng, thật là đường xa diệu vợi, nhớ con, thương cháu…
(more…)

Song Thao

cau-thu_da-banh

Thuở nhỏ tôi có hai thú đam mê: câu cá và coi đá banh. Cả hai cái thú này đều do cậu tôi bày vẽ cho. Mà bày tới nơi tới chốn. Ông vốn thích đi câu cá. Thường ông đi câu với mấy ông chú tôi. Khi tôi và đứa em kế được khoảng mười tuổi, ông mang theo chúng tôi. Chia phiên mỗi đứa một tuần. Đầu tiên tôi đã thấy hứng thú, không phải vì mấy con cá lội sâu dưới nước chẳng thấy đâu, mà vì khúc bánh mì kẹp chả chiên thì là rất hấp dẫn mà ông mua mang theo ăn trưa. Được ăn nguyên một cái bánh mì dài thòong không phải cắt chia cho đám anh chị em đông đảo là miếng mồi thích thú câu tôi đi câu. Chiếc bánh mì thơm phức này có ngay nạn nhân. Đó là những chú cá nằm tuốt tận dưới bùn lầy. Bởi vì tôi là một tay sát cá có hạng. Chỉ qua vài lần học những bài vỡ lòng, tôi đã góp phần khá phong phú vào chiếc giỏ cá mang về vào cuối ngày. Thứ cá mà chúng tôi câu hồi đó là cá giếc. Chúng có những thói quen riêng. Khi tìm mồi chúng chỉ tìm ngay trên mặt lớp bùn dưới đáy ao đáy hồ chứ không lảng vảng ở phía trên. Lúc đớp mồi chúng nghếch mõm lên để nuốt. Bằng vào những thói quen đó, mồi câu là những chú giun đỏ ngắt đôi cái đầu còn ngọ nguậy phải được đặt ngay trên mặt lớp bùn bằng cách chỉnh chiếc phao cho đứng thẳng nửa ngoi lên trên nửa chìm dưới nước. Khi cá ăn mồi, nghếch mõm lên, chiếc phao sẽ nằm bềnh ngang mặt nước. Đúng lúc đó phải nhẹ nhàng búng đầu cần câu cho lưỡi câu móc vào môi cá và kéo thẳng lên một cách nhanh chóng. Nếu để chậm , cá mắc mồi quẫy trong nước, các con cá khác trong đàn còn lảng vảng quanh đó sẽ thấy động chạy hết. Một đàn cá khi một chục khi hai chục con, nếu khéo câu, sẽ móc lên được bằng hết. Tôi thường thường chẳng để sót một chú cá nào trong cả đàn.
(more…)

Andy Weir
Anne Nguyễn chuyển ngữ từ nguyên tác The Egg

the_egg

Ngươi chết trên đường về nhà.

Tai nạn giao thông. Không có gì đặc biệt, tuy thế mà chết người. Ngươi để lại vợ và hai con. Cái chết không đau đớn. Nhân viên cứu cấp hết lòng cứu chữa nhưng vô hiệu quả. Thân thể ngươi nát bấy, thoát đi thì tốt hơn, tin Ta đi.

Và khi ấy ngươi gặp Ta.

“Sao… chuyện gì vậy?” Ngươi hỏi, “Con đang ở đâu đây?”

“Ngươi chết rồi,” Ta nói, một cách thẳng thừng. Nói kiểu cách làm chi.
(more…)

Vua Chuột

Posted: 14/06/2013 in Khuất Đẩu, Truyện Ngắn

Khuất Đẩu

rat_king-daniel_nätterdal
Rat King – Daniel Nätterdal

Thủa ấy, bọn trẻ con không nhiều đồ chơi như bây giờ. Một cái trống rung kêu long bong cho trẻ lên ba. Một con gà cồ bằng đất thổi kêu toe toe cho trẻ lên tư. Lớn hơn một chút, những con thú làm bằng bột xanh đỏ đủ màu. Những vịt, những gà, những chó, những mèo. Lại có cả chuột. Những con thú bé tí, xinh xinh. Chơi chán, thì bỏ vào nồi cơm, hấp. Ăn như ăn bánh đúc.

Một lần theo mẹ đi chợ, tôi được mẹ mua cho cả một bầy chuột.

Thực ra, không phải mẹ mua mà tự tôi đòi mua. Mẹ bảo, “mua gì không mua sao lại mua chuột”? Tôi nói, “con thích chuột”. “Cho nó phá ấy à, mẹ nói, chuột đầy nhà không thấy sao”? “Thì mẹ mua thêm một con mèo cho nó bắt chuột”, tôi nài nĩ. Thế là mẹ phải chiều!
(more…)

Ngũ Lang

nguoi_yeu_cua_linh

Cơn mưa phố núi mịt mù tưởng như bất tận. Bầu trời xám xịt sũng nước. Qua khung cửa sổ Vũ nhìn những hạt mưa đan quấn quit lấy nhau theo từng cơn gió. Những cành thông đứng chơ vơ, oằn xuống như không chịu nổi sức nặng của những hạt mưa bám trên những chiếc lá dài ngoằng. Trời đất như muốn đổ ập chụp lên cái thành phố bé nhỏ miền cao nguyên này.

Vũ nghe tiếng gõ cửa nhè nhẹ nên lên tiếng:

– Cứ vào tự nhiên,

Ông Thượng sỹ Thường Vụ Tiểu Đoàn thùng thình trong chiếc poncho ló đầu vào cười cười,

– Có người kiếm Thiếu Úy, một cô gái.

Vũ ngạc nhiên trong lúc trời mưa như trút nuớc cô nào lại lặn lội đội mưa đi kiếm như thế này. Vũ ngần ngừ,

– Nhờ bố già mời cô ấy vào đây giùm tôi.
(more…)

Katherine Mansfield
Anne Nguyễn chuyển ngữ từ nguyện tác A Dill Pickle (Trích từ: Bliss, and Other Stories)

lady_with_a_veil

Và rồi, sáu năm sau, nàng gặp lại chàng. Chàng ngồi bên một trong những chiếc bàn tre nhỏ nhắn kia, được trang trí với bình Nhật chưng hoa thủy tiên bằng giấy. Trước mặt chàng là một khay trái cây cao nghệu, và chàng đang thận trọng, trong cung cách đặc thù của chàng mà nàng nhận ra ngay, bóc vỏ một trái cam.

Ắt hẳn chàng cảm thấy sự thảng thốt nơi nàng khi nhận diện, bởi chàng đã ngước nhìn và chạm ánh mắt nàng. Không thể tưởng được! Chàng đã không nhận ra nàng! Nàng mỉm cười; chàng nhíu mày. Nàng tiến về phía chàng. Chàng nhắm mắt trong thoáng chốc, nhưng khi mở mắt gương mặt chàng bừng sáng tựa hồ chàng vừa mới thắp một que diêm trong căn buồng tối. Chàng đặt quả cam xuống và đẩy chiếc ghế lùi lại phía sau; nàng rút bàn tay nhỏ và ấm áp khỏi bao tay và chìa ra cho chàng.
(more…)

Nguyễn An Bình

my_nuong

Ngày mùng một và ngày rằm mỗi tháng, bao giờ trường học của quan tư đồ Vương Doãn cũng tấp nập môn sinh, vì đây là những ngày bình văn thường kỳ. Tháng thì bình thơ, khi thì văn, phú, tế, biểu, đối…. Tất cả các loại văn cần thiết trong thi cử đều được quan tư đồ ra đề để các môn sinh rèn tập và chuẩn bị từ trước đến đợt bình văn đem ra thi thố và luận bàn. Quan tư đồ từng giữ chức vụ cao trong triều và từng là thầy dạy của đương kim hoàng thượng bây giờ. Nên khi ông cáo lão từ quan về mở trường dạy học thì từ các bậc công hầu khanh tướng trong triều cho đến các gia đình giàu có đều mong muốn gởi gấm con cháu của mình đến học cùng ông để có thể nên danh nên phận sau nầy. Ông dạy rất nghiêm minh và cẩn trọng không hề thiên vị một môn sinh nào dù đó là con của quan to chức trọng hay con của hoàng thân quốc thích đi chăng nữa, nhiều học trò ông đỗ đạt cao và có danh phận trong triều. Trước ngày bình văn ông đều yêu cầu các môn sinh nộp quyển để ông chấm qua đó ông chọn chừng năm quyển được ông phê ưu đem ra bình và chính tác giả của những quyền đó phải đọc cho các bạn đồng môn nghe và lắng nghe lời những nhận định cũng như giải đáp những vướng mắc của các môn sinh khác.
(more…)