Archive for the ‘Hà Việt Hùng’ Category

Hà Việt Hùng

Gần cuối con đường dẫn ra bờ hồ, có một cửa hàng bán sách cũ. Người qua đường khó biết đấy là cửa hàng sách cũ vì bên ngoài không có bảng hiệu, và cũng không có điểm gì đặc biệt cả. Trong cửa hàng, sách bầy la liệt, đúng hơn là vứt la liệt. Mặc dù sách đã được cẩn thận sắp đặt có  thứ tự trên những cái kệ gỗ hoặc kệ sắt, nhưng vì nhiều quá, sách đã nằm chồng chất lên nhau cao nghệu, lên sát trần nhà, lan ra ngoài, chẩy xuống nền nhà, len lỏi qua những lối đi nhỏ, và tràn ra tới gần cửa ra vào. Bốn phía đều có sách. Sách, sách, sách, sách. Có thể có tới hàng triệu cuốn. Đó là nét đặc thù của cửa hàng.
(more…)

Hà Việt Hùng

Nhạc: Hà Việt Hùng; Thơ: Việt Bằng; Hòa âm: Đỗ Hải; Tiếng hát: Quốc Duy

[Bản ký âm PDF]

Nguồn: Tác giả gửi bản ký âm nhạc và mp3 file.

Hà Việt Hùng

Quê hương chưa một lần xa

Ta còn sống hay là ta đã chết
sao hồn còn vất vưởng chốn quê nhà
vẫn tự hỏi đời ta còn hay hết
nửa địa cầu chưa thấy một lần xa.

Vẫn thấy nhớ dòng Cửu Long năm tháng
nước êm trôi nghe mát rượi trong lòng
trên ruộng xanh bóng ai đi thấp thoáng
áo bà ba thơm nức cả dòng sông.
(more…)

Hà Việt Hùng

Chấp nhận

Thà làm sợi dây điện
giăng giăng trên bầu trời
để cho lũ chim nhỏ
xà cánh xuống, đậu chơi.
(more…)

Hà Việt Hùng

Nhạc và lời: Hà Việt Hùng; Hòa âm: Đỗ Hải; Tiếng hát: Thụy An

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và mp3 file

Hà Việt Hùng

Nhạc và lời: Hà Việt Hùng; Hòa âm: Đỗ Hải; Tiếng hát: Quốc Duy

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và mp3 file

Hà Việt Hùng

Môi hồng ngày xưa

Những tên con gái ngày xưa
viết đầy trang giấy vẫn chưa hết người.
Các em những đoá hoa tươi
Hồng, Mai, Lan, Cúc…một thời tôi yêu.
Những tên con gái mỹ miều
làm tôi ngơ ngẩn bao chiều nắng phai.
Chao ơi, những mái tóc dài
đêm đêm tôi đã say hoài trong mơ
bâng khuâng với những vần thơ
và tôi vẫn kiếp đời hờ, lông bông.
Các em lần lượt theo chồng
bỏ tôi ở lại bên sông đứng buồn
Sáo bay, sáo nhớ tôi không?
Còn tôi vẫn nhớ môi hồng ngày xưa.
(more…)

Hà Việt Hùng

Anh Phương là người thân quen đầu tiên tôi gặp sau những năm “cải tạo”. Xuống xe tắc xi ở ngã ba Hàng Xanh, sau khi trả hai đồng cuối cùng còn sót lại, tôi xách chiếc túi tự chế bằng bao cát ny lông của quân đội Mỹ, bước vội qua đường trong bộ đồ tù màu xám. Ngã tư xa lộ chưa có nhiều thay đổi sau những năm tôi vắng mặt. Tôi đi về phía chỗ anh Phương đang làm việc. Không phải tìm kiếm mất công, vì khi thăm nuôi, mẹ tôi có cho tôi biết anh ngồi sửa khoá ở đây. Anh có một chiếc xe đẩy bằng gỗ tự đóng lấy, chất đủ thứ linh tinh liên quan đến nghề anh làm. Khóa mới, khóa cũ, chìa đủ cỡ, đủ kiểu, cưa sắt, đục, búa, kìm…Chiếc xe đứng oằn xuống, nặng nề. Tôi nhận thấy anh có vẻ gầy, nước da sạm nắng, đen đủi, vì ngồi suốt ngày ở ngoài đường.
(more…)

Hà Việt Hùng

Sóng cứ theo nhau sóng vỗ bờ
biển đêm trổi nhạc hát vu vơ
tóc Em thả ướt trên cồn cát
để lạnh lòng anh đứng đợi chờ.
(more…)

Hà Việt Hùng

Lục bình trôi mãi cũng buồn

Lục bình trôi mãi cũng buồn
ghe bậu trôi mãi, bồn chồn lòng qua
thương bậu mặc áo bà ba
lời ăn, nết ở… thiệt thà thì thôi.
Lục bình trôi mãi một đời
cầu tre lắc lẻo đợi người sang sông
bậu ơi, tím cả trong lòng
vì ai đã hẹn mà không giữ lời.
(more…)

Hà Việt Hùng

Em và dòng sông

Đám lục bình lao xao chiều nước xuống
ghe em trôi nhè nhẹ chạm lòng anh
sóng lăn tăn làm đôi chân luống cuống
một khoảng đời dừng lại rất trong xanh.
(more…)

Hà Việt Hùng

30 tháng Tư mới hôm qua

Mới hôm qua đó, 30
tháng Tư buông súng ngẩn người nhìn nhau
bốn mươi năm vẫn còn đau
vào tù tự nguyện, rừng sâu nhớ nhà
thời gian xé thịt xót xa
tưởng ngày mất nước mới là hôm qua.
(more…)

Hà Việt Hùng


Khóa sinh trường Thiếu Sinh Quân Việt Nam

Xế trưa ngày 29 tháng Tư, 1975, theo lệnh Chỉ Huy Trưởng, toàn thể Trường Thiếu Sinh Quân Việt Nam[1] di chuyển ra bến tàu, gần trung tâm huấn luyện Cảnh Sát Quốc Gia ở Cát Lở, cách ngã tư Bến Đình khoảng một cây số để lên tàu di tản. Từ Trường, tôi đi bộ qua đường Lê Lợi, về nhà ở trại Cô Giang, Phường Thắng Tam. Tôi chỉ kịp trao đổi với mẹ tôi vài lời. Năm đó mẹ tôi đã 55 tuổi, người ốm yếu, còn tôi là SQ trẻ, chưa lập gia đình. Sau khi bị thương lần thứ hai tại Trà Ôn, tôi nhận giấy thuyên chuyển về Trường TSQVN. Tại đây, tôi tạm thời được sắp xếp dạy Anh Văn, khi vết thương ở chân trái chưa lành.
(more…)

Hà Việt Hùng

1.
Gió biển từng chập thổi vào mặt Nhan mát lạnh. Biển ở trước mặt. Nhan ngửi thấy mùi mằn mặn của nước biển. Dưới chân Nhan là cát. Cát ẩm nước, pha trộn với nhiều thứ vỏ sò, vỏ ốc xào xạo dưới chân, mỗi khi Nhan đạp lên. Mặt trăng trên trời đang tỏa sáng, tròn trịa.

Đêm nay Nhan chờ Thạnh. Hai người đã để ý và thương nhau mấy tháng rồi. Năm nay Thạnh hai mươi, Nhan mười tám. Sang năm hai người sẽ làm đám cưới, ra mắt họ hàng, bà con cô bác.
(more…)

Hà Việt Hùng

Cái xóm đó không có tên. Không ai rỗi hơi đặt tên cho nó, ngay cả các đầy tớ nhân dân cũng vậy; nếu có rảnh, ngồi nhậu chơi sướng hơn. Vì vậy, từ bao đời nay, người dân vẫn gọi cái xóm đó là Xóm Nghĩa Địa, có lẽ vì nó nằm ngay phía sau khu nghĩa địa có nhiều cây cối rậm rạp. Khu nghĩa địa càng ngày càng làm ăn phát đạt. Các ngôi mộ mọc lên nhiều như nấm, cái ra cái vào, xô lệch, nhiều chỗ chiếm cả lối đi, không có hệ thống, và làm giảm bớt phần linh thiêng. Không ai muốn bén mảng vô đó, ngoại trừ bọn đĩ điếm, những thằng đi tìm gái để giải quyết, những tên bụi đời, những đứa chích choác, ma cô ma cạo. Xóm nghĩa địa là thế giới riêng của những người chủ như thế.
(more…)

Hà Việt Hùng

Cách đây mấy năm, vào mùa thu, tôi theo nhóm nhiếp ảnh nghệ thuật đi săn ảnh ở thành phố Cedar, tiểu bang Utah. Nhóm gồm 11 người, do anh Hải làm trưởng nhóm. Anh Hải là người trực tiếp hướng dẫn chúng tôi về nhiếp ảnh. Anh là người say mê nhiếp ảnh đã mấy chục năm, và dĩ nhiên, kinh nghiệm về nhiếp ảnh của anh, chúng tôi rất khâm phục và học hoài không hết.
(more…)

Hà Việt Hùng

Bài toán cuối cùng được viết trên bảng. Sắp đến giờ về, cô giáo Thủy bỏ mấy cuốn sách giáo khoa vào trong cặp. Cô nói với đám học sinh đang nhao nhao ở dưới lớp:

– Các em nhớ làm đầy đủ bài tập nghe? Tuần tới cô sẽ kiểm tra.

Cả lớp đồng thanh trả lời:

– Dạ.
(more…)

Hà Việt Hùng

Dụ dỗ

Cứ ngủ bừa trên luống cỏ khô này
sẽ thấy mình biến thành loài chim kỳ dị
Cứ nhìn mãi sao trời
rồi sẽ thấy mình sắp khóc
Nằm đây
nằm đây đi Em…
(more…)

Hà Việt Hùng

Thằng Trẻm chạy về phía bờ sông, hy vọng ở nơi đó vắng người, công an ít khi ra tới. Một tay ôm chặt thùng đồ nghề đánh giầy, một tay kéo cạp quần rộng thùng thình, nó vừa thở hổn hển, vừa chạy bán sống bán chết. Ngày hôm qua con Sắt cho nó cái quần. Nó cười toét, rồi hí hửng mặc vào. Chiếc quần quá rộng so với thân xác ốm nhom của thằng bé mười hai tuổi như nó. Kệ. Có mặc là tốt rồi. Đỡ tốn tiền mua. Nó cũng chẳng thèm hỏi con Sắt lượm được cái quần ở đâu. Sau khi có cái quần “mới”, nó vứt cái quần cũ hôi hám đã rách bươm vào thùng rác ở sau quán cà phê Nhịp Tim. Rồi nó cứ mặc cái quần rộng đó, cột bớt bụng bằng một sợi dây ni-lông, đeo theo cái thùng gỗ đựng đồ nghề đánh giầy, ra vào khắp các quán trong thành phố. Hôm nay bị công an đuổi bắt, cái quần rộng này lại là một trở ngại. Lúc nó cần chạy nhanh, cái quần lại kéo rì về phía sau. Cũng may, nó không bị núm.
(more…)

Hà Việt Hùng

Tôi nghe thấy trái tim mình nứt vỡ
và, ơ kìa, ở đó một quê hương
vẫn xác xơ như ngày đầu thế kỷ
vẫn mù loà, lạc hậu, bước sai đường.
(more…)

Hà Việt Hùng


Phụ nữ và hương hoa dại – Văn Dương Thành

Ông già Bảy ngồi thu cả hai chân lên chiếc ghế đẩu. Trước mặt ông là ly xây chừng đang bốc khói. Ông cẩn thận xúc ít đường bỏ vào ly, khuấy nhẹ, rồi cẩn thận rót một phần ra cái dĩa nhỏ. Ông Bảy uống cà phê bằng dĩa. Ông uống tới đâu, rót cà phê ra tới đó. Nhờ vậy, cà phê giảm bớt độ nóng, vừa uống. Đó là thói quen của ông già người Nam từ mấy chục năm nay. Ông Bảy đã nghỉ hưu. Sáng nào cũng vậy, ông ra ngồi quán rất sớm. Năm giờ sáng người ta đã thấy ông ngồi ở quán bà Tư, bất kể nắng hay mưa. Ông ngồi nhâm nhi cà phê một mình, trong khi bà Tư còn loay hoay mấy thứ chưa sắp xếp kịp.
(more…)

Hà Việt Hùng

Tự nhiên nhớ Sài Gòn

Tự nhiên nhớ Sài Gòn da diết
nhớ quá, mà chưa nói với ai
nhớ nắng, nhớ mưa, qua phố lội
nhớ bàn chân lạnh, gió gai gai.
(more…)

Hà Việt Hùng

Nhà ông Thành sáng nay có vẻ đặc biệt, nhất là phòng khách. Ðồ đạc được lau chùi sạch sẽ và kê dọn lại ngăn nắp. Bộ sofa bằng da đen mua cách đây vài năm, chưa có một vết trầy vì vẫn thường được phủ bằng một lớp vải, sáng nay lớp vải đó được lấy ra, nên trông có vẻ vẫn còn mới, phía trước là cái bàn được đóng rất cầu kỳ, bên trên đặt một bình hoa hồng với những cánh đỏ thắm, rực rỡ và lãng mạn.
(more…)

Hà Việt Hùng

Đã lâu rồi tao không còn cầm bút
ý tứ thô sơ, chữ nghĩa lại tồi
là bởi ngày xưa một thời làm lính
nghĩ sao nói vậy, không thích đãi bôi.
(more…)

Hà Việt Hùng

Sàigòn của tôi

Tôi dấu Sàigòn trong trái tim
để cho ai đó khỏi đi tìm
Sàigòn chỉ một mình tôi có
rất dịu dàng với những tiếng chim.
(more…)

Hà Việt Hùng

Ngày mẹ tôi từ thành phố Hải Phòng dắt tôi lên tầu vào Nam, tôi còn nhỏ xíu. Đó là những ngày cuối cùng của năm 1954. Hồi đó mẹ tôi đang làm cho một Công ty Xăng Dầu của quân đội Pháp, người ta gọi là Compagnie d’Essence.

Không biết nghe ai nói, ông ngoại tôi biết tin mẹ con tôi sắp di cư vào Nam, ông đã từ Thái Bình lần mò ra Hải Phòng, rồi lại lần mò đến ngõ Chè Chai để thăm con gái và cháu ngoại. Nói là thăm, thực ra ông ngoại tôi tìm cách khuyên can mẹ tôi ở lại. Ông tôi có năm người con. Mẹ tôi thứ tư, nhưng sau này người miền Nam vẫn quen gọi mẹ tôi là bà Năm.
(more…)

Hà Việt Hùng

Phế tích

Ta nghe đêm vỡ choang thành tiếng
mộng nát nhừ thêm vạn nỗi đau
khắc khoải một thời cung kiếm cũ
nghìn năm vó ngựa xót xa nhau.
(more…)

Thơ: Đặng Thị Thanh Hương; Nhạc: Hà Việt Hùng; Tiếng hát: Ánh Tuyết



Nguồn: Tác giả gửi bản nhạc và audio file.