Archive for the ‘Hoài Ziang Duy’ Category

Hoài Ziang Duy

Ở một nơi có đời sống khác

Có những ngôi trường
Mang tên người rất lạ
Không tìm thấy
Trong lịch sử nước nhà
Vậy mà nhiều năm
Tôi ở đó
Ở ngôi trường
Tên người
Không có thật

Sau nầy khi nghỉ học
Tôi hiểu qua bài học thật thà
Khi nhận mình rất thấp
Người ta cho mình
Làm cao
(more…)

Hoài Ziang Duy

Năm xưa anh tham chiến ở miền Nam Việt Nam
Vai trò chiến binh, lực lượng đồng minh
Của thế giới tự do
Máu xương anh, đổ xuống trên miền đất xa lạ
Nhưng thật quen thuộc với địa danh
An Khê, Khe Sanh, Chu Lai, Đà nẵng, Cam Ranh
Đến cả đồng bằng sông Cửu Long, ĐồngTâm, U Minh
Sình lầy đỉa vắt

Chúng ta chiến đấu cùng chung chiến tuyến
Thấy thế nào là cái chết hy sinh,
Cho một cuộc chiến dài lâu
Không có lối thoát
Chỉ giải quyết bằng bom đạn
Cày lên hầm sâu, đồi núi, rừng già
Cái chết nào
Tựa cũng như nhau
(more…)

Hoài Ziang Duy

Ngồi lại gần nhau

Tôi là người tù binh trẻ tuổi
Của cuộc tình nội chiến mấy mươi năm
Hai mươi năm ru tình khúc da vàng
Tôi có gì đâu ngoài một đời lính thú

Buổi nay đây sau chiến trường yên ngủ
Ngựa đã buồn, tiếng hí dội không xa
Ủ trong một trận mưa già
Trăng hoa thế sự rồi xa muộn màng
Thôi nay xong phận lỡ làng
Giấc chiêm bao cũng ngỡ ngàng ngây ngô
Tráng sĩ hề! đã buông gươm xếp giáp
Núi rừng ơi! nghe run gió mưa buồn
Ngẩng lên trời một đời kiếp cô đơn
Cười với ta một giòng lệ nóng
(more…)

Hoài Ziang Duy

Ta đứng đây một mình nơi chốn vắng
Thật lòng trong khoảng trống chính là không?
Không có ai, không nỗi niềm trước mặt
Mênh mông xa, không vọng tới bên lòng

Đã buông hết tay không cầm nắm
Một đời riêng, chi giữ bên mình
Trong bóng tối một màu sâu thẳm
Kinh không câu, đâu thấy dáng hình
(more…)

Hoài Ziang Duy

Tháng tư ai hát mùa thu chết
Như thể mùa thu đã chết rồi
Bên đó trời Nam còn ảm đạm
Hay đã buồn theo cuộc nổi trôi

Mẹ khóc tháng tư, con khóc núi
Bên nhau núi đứng sử xanh còn
Dẫu biết trời mây bay xuống thấp
Mộ huyệt đấp bồi chuyện nước non
(more…)

Hoài Ziang Duy
Tưởng niệm Thiếu tướng Trần Bá Di mất ngày 23/3/2018


Thiếu tướng Trần Bá Di (1931-2018)

Mọi việc rồi cũng qua đi. Câu nói quen thuộc dặn lòng ở những lần chịu đựng trong hoàn cảnh khốn khó. Tất cả là những đổi thay, như mơ ước sẽ có một ngày tốt đẹp trở lại với đời sống chúng ta. Năm xưa nếu không mất nước, không gãy đổ tương lại, ắt hẳn không có đời sống lưu vong bây giờ

Thời gian, moị sự rồi cũng qua đi. Đúng vậy, những bài hát, lời ca từ buổi đầu cấm đoán, giờ đây nó trở thành một sức sống trong giới trẻ, cho người thưởng ngoạn trong tình cảm gần gũi, cũ người mới ta. Âm nhạc miền Bắc đi vào Nam đầy sắc máu, bắn giết hận thù, không có tình yêu, không có tình tự dân tộc. Để rồi tự nó mất đi theo chiếc nón cối, đôi dép râu lỗi thời lạc hậu. Chủ nghĩa chuyên chính vô sản, được thay bằng cuộc sống hưởng thụ ở mỗi cá nhân từ tài sản nhân dân, đất đai chiếm được, đổ đầy vào túi. Họ có đầy bồ không đáy để rút kinh nghiệm, rút mãi rút hoài không bao giờ hết, rút cạn tài sản nhà nước, bạc tiền nhân dân làm của riêng, để rồi ung dung nhận khuyết điểm là một đặc ân thay phiên từng người. Tất cả những năm dài làm trật rồi sửa, cho thấy Cộng Sản lấy miền Nam bằng vũ lực nhưng không thể trị vì, không biết làm cho đất nước tốt hơn, bởi guồng máy lãnh đạo, những người không có khả năng, không có trình độ văn hoá phù hợp với chức vụ địa vị. Họ chỉ đóng vai trò của nhân vật trong vở kịch, tuồng hát, sân khấu chính trị.
(more…)

Hoài Ziang Duy

suy_tu_trong_hoang_hon

Mặt trời ở phương đông con đường ta đi tới
Kiếp lưu đày mang tình ngủ trên vai
Ngày mai đây qua biển rộng sông dài
Em cũng thấy một đời ta
Đá dựng
(more…)

Hoài Ziang Duy

suy_tu_trong_hoang_hon

Chiều ơi trôi đi
Trôi xa đi
Đừng khua chi bóng xế
Lòng đau trăng soi vỡ
Quê hương giờ bỡ ngỡ
Xa lắm xa
Ngày về
(more…)

Hoài Ziang Duy

bong_trang_pho_cu-dinh_cuong
Bóng trăng phố cũ
dinhcuong

Người đi nhẹ
Mang tình ta trăn trở
Giọt sương khuya còn đọng trước hiên nhà
Đêm dấu yêu trăng già theo nhịp thở
Thời gian ơi gần lại buổi tình xa
(more…)

Hoài Ziang Duy

suy_tu_7

Bốn mươi năm đời ta vẫn thế
Cũng buồn vui trong thế sự an bày
Bốn mươi năm rỏ lòng bao chuyện kể
Gánh rao hàng trĩu nặng gíó heo may

Ở trời Tây hay trời Đông đối mặt
Phố đâu còn một thuở dáng thân quen
Đâu ai biết tâm tình người bỏ xứ
Vẫn nợ hồn tử sĩ tháng tư đen
(more…)

Hoài Ziang Duy

bia_anh_biet_da_nang_qua_may

Tôi biết Nguyễn Nam An (tức nhà văn An Phú Vang ) khi chúng tôi cùng đứng chung trong Tuyển tập truyện ngắn 14 tác giả do nhà thơ Phạm Ngọc thực hiện (Văn Tuyển xuất bản năm 2000), từ đó thỉnh thoảng có trao đổi email qua lại, nhưng chưa có duyên gặp gỡ.

Những ngày cuối năm 2013, tôi nhận được tập thơ Anh biết Đà Nẵng qua mây của Nguyễn Nam An, do Quyên Bút xuất bản. Tập thơ với 3 tác giả Bùi Ân, Dương Nổ, Nguyễn Nam An cùng đứng chung, với bìa xoay ngược 2 mặt trước sau. Sách do họa sĩ Mai Phương (tức nhà văn nữ Trầm Hương) trình bày bìa, đẹp trong sáng. Tôi nghĩ đây là sự thể hiện tình bạn hữu lâu năm.
(more…)

Về thấy lại ta

Posted: 12/02/2014 in Hoài Ziang Duy, Thơ

Hoài Ziang Duy

co_don_3

Ta trở về đêm đà đóng cửa
Mở then cài thấy nỗi trống không
Gió trong im vắng lùa thanh thản
Nghe ở hư không tiếng tự lòng

Những buổi đi về theo một kiếp
Cho hết hoàng hôn buổi chợ chiều
Có giọt mồ hôi xen ấm lạnh
Nương đất quê người bóng tịch liêu
(more…)

Hoài Ziang Duy

thieu_nu_xua_va_hoa_trang_nay-dinh_cuong
Thiếu nữ xưa và hoa trắng – Đinh Cường

Em ngồi đây
Ngồi xuống đây. Kể ta nghe một mùa Giáng Sinh
Áo choàng đưa đón
Nồng nàn thương câu chúc an lành
Em đến rồi đi đã bao lần hẹn ước
Không thử yêu tôi trong bóng tối tập tành
(more…)

Hoài Ziang Duy

nghieu_minh
Nhà thơ, nhạc sĩ Nghiêu Minh

Tôi quen anh Nghiêu Minh từ năm 1991, cũng là năm tôi định cư tại tiểu bang Virginia . Lần đầu cùng đi với anh, tôi nhớ có anh Sơn Tùng và một số anh em văn hữu. Tôi nghĩ có lẽ từ thông tin của Trần việt Tân ở báo Đời Nay đăng bài thơ của tôi (HZD) và lời chào mừng tôi mới đến định cư. Để rồi cũng từ đó gặp gỡ anh em trong giới làm báo như Giang hữu Tuyên (Hoa thịnh Đốn việt báo), Nguyễn hữu Điển (Thủ Đô thời báo) và hoạ sĩ Đinh Cường. Sau một vài năm đầu ổn định đời sống, tôi viết cho một số báo việt ngữ, và tạp chí như Đi Tới, Làng văn (Canada) Văn học, Hợp Lưu ( Mỹ). Thời gian nầy văn bút VNHN đang lớn mạnh, (đồng lúc nhiều chuyện tranh chấp). Anh Nghiêu Minh là người rủ tôi vào sinh hoạt. Ở quanh vùng có Trần long Hồ, Nguyễn vĩnh Long Hồ, Vũ Hối, Hà bĩnh Trung. Ở xa có Phạm Thăng, Lâm hảo Dũng , Nguyễn văn Ba, xuôi ngược tới lui có Trần hoài Thư, Lâm Chương, Phạm nhã Dự….. Ngoài số bạn bè văn nghệ cũ. Tôi ít ra mặt ở đám đông, chỉ xuất hiện trên các tạp chí, một phần do bản tính, và đời sống bước đầu còn nhiều lo toan. Cho đến vài năm sau khi tôi làm chủ bút tờ  tuần báo Diễn Đàn Hải Ngoại ( ở vùng Hoa thịnh Đốn) mọi người cứ ngỡ Hoài ziang Duy là bút hiệu của nhà thơ Nghiêu Minh khi anh tới lui với tôi.
(more…)

Hoài Ziang Duy

The Poet-Egon_Schiele
The poet – Egon Schiele

Tôi viết bài thơ cho năm tháng sau nầy
Cho chính chúng ta
Những người nằm xuống
Không còn chứng nhân trong câu chuyện kể
Khi quá khứ trôi xuôi
Thời gian bước tới
Là những lãng quên
Ở năm, ở tháng, ở tuổi chất chồng
Cuộc sống nuôi thân
(more…)

Hoài Ziang Duy

vietnam_war_memorial_wall

Tôi đứng nhìn em
Người thiếu phụ đứng ở bức tường đá đen
Có chồng chết ở chiến trường Việt nam
Mấy chục năm qua như lời em kể
Mỗi năm tháng tư
Hoa đào mở hội
Trên mặt phẳng đá đen cuộc đời trơ trụi
Năm mươi bảy ngàn chiến binh, quan, quân ghi dấu
Thấy lại tên chồng
Hồi ức chuyện năm xưa
Mấy mươi năm qua lịch sử nhục vinh còn đó
Tên kề tên không phân biệt chức danh
Khi chết đi thân người nằm xuống
Cũng cầm bằng
Một nghĩa như nhau
(more…)

Hoài Ziang Duy

thieu_nu_va_la_vang

Hỏi lòng, buồn có thật không
Sầu từ vô lượng thoảng dòng sông trôi
Người đi từ kiếp luân hồi
Ta theo từ độ trăng thôi lỡ làng  (more…)

Hoài Ziang Duy

thieu_nu_cheo_xuong

Lời tỏ tình mùa Xuân

Mẹ ru câu hát ầu ơ
Anh ru điệu nói câu thơ đất lành
Chim xa chim đậu nhớ cành
Tết trong ấm lạnh, cũng đành canh thâu
Mừng em thêm một tuổi đầu
Kịp nghe chuyện kể, tích trầu cao leo
Đêm nằm mộng mị mang theo
Có con bướm lựợn trăng treo la đà
Tình trong như đã thật thà
Quê em sông nước vườn cà ra bông
Ví bằng em có phải lòng
Cá theo con nước xuôi dòng gặp nhau
Đâu cần hương sắc, lụa đào
Dung nhan mày kẻ, làm màu lượn quanh
Ban đầu thương chịu dỗ dành
Quen thương, bớt nhịn ngọt thành đắng cay
Chi bằng lòng thật buổi nay
Ngoéo tay thề hẹn không phai sắc màu
Yêu như hoa nở nụ đầu
Không thay ao tắm, ví dầu ầu ơ
Tỷ như, ừ chịu thì chờ
Mốt mai trong tháng hai bờ liền nhau
(more…)