Archive for the ‘Truyện Ngắn’ Category

Trần Mộng Lâm

nursing_home_corridor

Câu truyện này ám ảnh tôi cho mãi đến bây giờ.

Những năm đó, tôi làm việc trong một trung tâm săn sóc sức khỏe  cho nhưng người mắc bệnh mãn tính và mất  tự quản, ở đây người ta gọi là CHSLD, hay centre d’hebergement et de  soins de longue durée, bên Mỹ còn gọi là nursing home thì phải. Thực ra, đây chỉ là một phần nhỏ trong nghề nghiệp của tôi, vì công việc chính của tôi là ở nơi khác.

Vào  những tháng cuối năm đó, khu trại do tôi trách nhiệm nhận một bệnh nhân mới. Cô y tá báo cho tôi biết qua điện thoại là đây là một người Á Châu, có tên là Son Thong. Nghe tên, tôi chắc rằng đây là một người Miên, có lẽ họ Sơn, nhưng cô y tá người Pháp đọc không bỏ dấu. Mấy hôm sau, vào thăm bệnh, tôi thấy đúng là như vậy.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

dalat_nostalgia-dc
Đàlạt nostalgia
sơn dầu trên giấy
đinhcường

Sau đám tang Mẹ, mình lên Đà Lạt do sự bàn tính và bố trí của các anh chị.

Máy bay DC-3 của Air Viet Nam bay với tất cả sự dằn xóc nó có được. Thời tiết không xấu, trời xanh và nắng vàng. Con chim sắt trồi lên trụt xuống, bềnh bồng trên những đám mây, có vẻ như đùa nghịch. Mấy cây kẹo cứng nằm chung đụng với đôi ba cục bông gòn nhét lỗ tai có trên khay mà cô tiếp viên hàng không đưa tới cùng với nụ cười miễn cưỡng. Eo xèo và nghèo nàn. Đà Lạt bên dưới thì sao? Sẽ xoa tay chào đón trao tặng niềm vui hay ghẻ lạnh làm mặt lạ?
(more…)

Canh bạc

Posted: 10/11/2013 in Truyện Ngắn, Vũ Thi

Vũ Thi

danh_bac

Khi đồng tiền là tất cả,
con người sẽ trở thành nhỏ bé

Căn phòng trở nên lặng lẽ. Ngọn đèn dầu leo lét đặt giữa chiếu, hắt lên tường. Những bóng người trầm mặc bất động, chỉ còn tiếng trang bài xoàn soạt. Bảy tám đôi mắt hướng theo tay nhà cái tạo thành một vòng tròn bí ẩn.

– Chín nước đây!

Hắn dè dặt đặt những lá bài lên chiếu, mắt nhìn chiếc đồng hồ đặt cửa.

– Mười ông cụ!
(more…)

Đặng Kim Côn

thieu_nu_ao_trang_khan_quang_xanh-thai_tuan
Thiếu nữ áo trắng khăn quàng xanh – Thái Tuấn

“Đoạn trường nước chảy qua cầu
Gặp nhau sông núi trở màu đắng cay”

(ca dao)

1.
May mắn hơn những lần về phép trước, lần này nhờ có thằng bạn làm dưới phòng ba, xin cho tôi được trở lại đơn vị bằng phi cơ, thay vì phải vật lộn với con đường vòng vo gần 400 cây số đầy bất trắc qua gần hai ngày đường.

Tôi ra phi trường Chóp Chài, thằng bạn tiễn tôi ra tận chiếc C130, và ít phút sau máy bay cất cánh. Máy bay không thấy hành khách, toàn là hàng hóa và phi hành đoàn, họ đều là quân nhân Mỹ. Trong sợi dây nịt an toàn, tôi lơ mơ ngủ, sẽ không bao lâu, chừng ba, bốn chục phút nữa thôi, là tôi có thể uống một ly café của thành phố Cheo Reo nhỏ bé, thân quen.
(more…)

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

goi_hon

Lúc tôi lên bảy tuổi, mẹ tôi sinh đôi hai đứa em trai. Ðứa nào cũng mũm mĩm, trắng trẻo, ai nấy đều trầm trồ khen đẹp như tượng . Bà con nội ngoại đến thăm cứ dành nhau ôm vào lòng nựng nịu. Thấy nhiều người  khen, sợ “bà quở ”, cha mẹ tôi cấm chị vú bồng hai đứa bé ra ngoài.

Ðến ngày thôi nôi, chúng nó ngủ suốt đêm không thức dậy đòi sữa. Mẹ tôi đến săm soi mấy lần  thấy hai đứa nhỏ ngủ say, ngáy như người lớn. Mấy giờ sau thì chị vú phát giác chúng nó không còn thở nữa. Mẹ tôi hốt hoảng mời thầy thuốc đến chẩn mạch. Thầy bảo tim chúng đã ngưng đập.  Có điều lạ lùng là hai đứa đang khỏe mạnh không hề khóc nhè và cả hai chết đúng ngày Phật Ðản 18 tháng Tư âm lịch. Nhìn hai đứa em đặt nằm song đôi, tôi không tin là chúng nó đã chết. Khuôn mặt tươi tắn  như đang ngủ. Cha tôi vô cùng đau đớn. Ông bứt tóc, đấm ngực như người thất chí, còn mẹ tôi ngồi nơi cuối giường nhìn thi hài hai đứa con mà lầm bầm như nói chuyện với hồn ma. Trước cái chết kỳ bí như thế, bà con nội ngoại khuyên cha mẹ tôi phải mời pháp sư có tay ấn cao nổi tiếng đến nhà trừ yểm.
(more…)

Trần Yên Hòa

nong_dan2

Chú Nhạc người xóm An Thành, là người “làm cặp” cho gia đình tôi suốt hơn mười lăm năm. “Làm cặp” ở đây có nghĩa là chú Nhạc như một người quản gia, chuyên lo mọi chuyện đồng áng cho gia đình tôi. Là người phụ tá đắc lực cho cha tôi. Công việc của chú như là báo với cha tôi biết lúc nào gieo, cấy, lúc nào cày, bừa, đám ruộng nào cần tát nước, cần làm cỏ, hôm nay phải thuê ai, bao nhiêu người  tát nước, làm cỏ, gặt lúa ở đâu?…

Chú có gia đình và một bầy con nheo nhóc cho nên chú phải làm việc để nuôi con. Chú siêng năng, thật thà, cần mẫn, cha tôi rất thương, tôi cũng thương chú lắm.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

halloween_costumes

Người Nhện đi với người Dơi. Cô bé choàng khăn đỏ sánh đôi Bạch Tuyết. Lá vàng xào xáo dưới gót, vật vã. Cách hai sải tay, tụt hậu, người Sói nắm tay tôi bương chải, thở ra khói. Tôi nói lạnh hè nhưng người sói phản bác: Ư ừ. Nực thấy mồ! Đứa con nít chưa ráo máu đầu thỉnh thoảng làm bộ tru lên. Trời không trăng, mù mịt. Chỉ có gió, chỉ có lá quắn đít rơi rụng. Chỉ có những đốm sáng lung linh trong những quả bí to tròn một cách kỳ dị, nhe răng ngó tức cười.
(more…)

Âu Thị Phuc An
Tưởng nhớ một người thương yêu

thieu_phu_ngoi_buon

Hai phòng lạnh, mỗi phòng 3 giường, còn lại là 4 phòng lớn hơn, có quạt máy, chứa được mỗi phòng khoảng 10 giường. Ngoài hành lang dọc theo các phòng hầu như lúc nào cũng có 2 dãy người nằm chờ. Nằm trên các giường ấy , tất cả đều là bệnh nhân của khoa điều trị giảm đau và các triệu chứng của bệnh ung thư.

Thụy không nhớ nổi đây là lần thứ mấy nàng đưa Khương vào cấp cứu ở khoa giảm đau nầy. Đôi lần nàng nghe loáng thóang có ai đó nói” vào đây coi như là trạm cuối rồi !”. Cũng như mọi khi Thụy làm như không để ý đến câu nói lạnh lùng đó. Nàng phớt lờ coi như chưa hề nghe thấy nó, giống như là trong ý thức của Thụy lời phán quyết đó chưa hề lọt vào tai nàng.
(more…)

Trạch An – Trần Hữu Hội

thieu_nu_ben_song

Chuông điện thoại reo khi Hoàn vừa thức giấc, định ngồi dậy.

– A lô!

Một giọng nữ gấp gáp, xúc động.

– Chị Mây chết rồi anh Hoàn ơi! Vừa đưa sáng nay, em tình cờ đi thăm con bạn mới hay tin… Chị ấy đang đi từ phòng trà về nhà, một cậu trai đi loạng choạng, chưa đụng chị ấy, nhưng chị ấy mất bình tĩnh thay vì giảm ga, lại tăng thêm, xe đâm vào cột điện!!!

– À…à… xin lỗi, ai vậy?

– Em, Phú đây mà… Bây giờ em đang đón xe lên, xe bus.

– Lên đâu?

– Lên trên Ninh Sơn…

– Làm gì vậy?

– Em lên nhà! Vừa đưa đám chị ấy xong em chạy ra xe bus ngay nè…
(more…)

Đặng Kim Côn

cu_si

Rồi cũng qua những ngày đợi mong. Nghe Chu Văn phỏng vấn có kết quả, tôi là một trong những người vui mừng nhất. Ông ta là người bạn thân của tôi qua nhiều thời kỳ, giai đoạn của xã hội:  từ lúc còn là học sinh trung học,  vào quân trường, cùng tù tội,  cùng có với nhau cái sở thích đọc sách,  chơi bonsai, cùng qua lại mật thiết với nhau và cùng kết làm sui gia với nhau sau khi gia đình tôi định cư ở Mỹ và ông sui đã được con gái  bảo lãnh sang.

Vì vợ chồng tôi có công việc ở Florida nên không thể về đón mừng Chu Văn được,  tôi tới tấp gọi điện thoại hàn huyên, vui mừng đến không giữ kẽ, nói hối nói hả,  kể vội kể vàng những chuyện khó nói của những lúc gọi đìện thoại về Việt Nam cũng như những lần gặp mặt khi tôi về thăm quê. Hai năm trở lại đây Chu Văn đột nhiên từ bỏ ăn nhậu, đàn đúm, gái ghiếc, trở thành một cư sĩ miệt mài nghiên cứu kinh sách Phật Giáo, mặc áo nâu, ngồi thiền, ăn chay trường theo phương pháp Oshawa, nên nói chuyện với nhau cũng có chút lấn cấn, bỡ ngỡ, buồn cười, quên thì tao mày, nhớ ra thì tui ông. Tôi nghĩ vui, chắc cũng tới lúc lục thân bất nhận rồi.
(more…)

Nguyễn Lệ Uyên

Le champ couvert de morts sur qui tombait la nuit.
Il lui sembla dans l’ombre entendre un faible bruit.

(Victor Hugo, Après la bataille)

chien_truong

Chuyến xe cuối ngày xuống khách ở ngả ba đường dẫn vào thị trấn. Lẫn trong đám người nhớn nhác là người đàn ông gày gò, vai lệch, hai hốc mắt trũng sâu, ngơ ngác đưa mắt đảo một vòng rồi khoát chiếc túi xách lên vai, lầm lũi bước trên con đường đất đỏ dưới cơn mưa lất phất.

Đứng trên đầu dốc, người đàn ông nhìn sững màn khói lạnh đùn lên thành dãi trắng đục lềnh quấn quanh chóp núi cao, những ngọn đồi lô nhô dưới xa kia và sự di động chậm chạp của những bóng người li ti bên những đường ranh đất đỏ giữa các vườn cà phê. Trong thị trấn, các hàng quán bắt đầu kéo hẹp cửa, sáng ánh đèn từ bên trong và mái hiên dội xuống, lẫn trong bóng chiều ngập sương.
(more…)

Âu Thị Phục An

chocolate_ice_cream

Cái quán màu đỏ mờ.
Ghế dựa rộng.
Người ta trang trí nhiều chậu hoa tươi màu đỏ màu hồng và màu gì là lạ không biết. Nó nửa hồng nửa tím sậm.
Bụi nước được phun ra mát rượi.
Có lẽ là hoa Đổ Quyên.

Ngồi đã lâu cũng mỏi.
Nhạc xập xình nghe đã chán mà người hẹn vẫn chưa tới.

Nhưng rồi cái di động cũng reo vang.
Cô nàng mảnh khảnh lướt tới với y phục trắng.
(more…)

Hồ Hữu Tường

con_than_lan_chon_nghiep-mh

1.
Giữa một đường truông thăm thẳm vắng vẻ, âm u, không một xóm nhà ít người qua lại, có một cái am nhỏ. Am ấy mới cất độ non ba năm thôi. Trong am chỉ có một cụ sư già, thui thủi một mình, quanh năm chẳng được ai thăm viếng. Trước am, nơi giữa sân, chất sẵn một đống củi, vừa lớn vừa cao ngất, củi xếp rất vuông vắn, thẳng thắn dường như được chăm sóc chẳng khác nột vườn kiểng do một vị lão trưởng giả chăm nom.

Một hôm, trời đã tối rồi, nhà sư vừa lên đèn được một chặp thì có hai người khách đến trước ngưỡng cứa vái mà thưa rằng:

– Bạch sư cụ, nhờ ngọn đèn dắt dẫn, chúng tôi mới dõi đến đây. Mong nhờ sư cụ, cho tá túc một đêm, sáng mai chúng tôi sẽ lên đường.

Nhà sư ung dung chấp tay đáp:

– Mô Phật, cửa thiền bao giờ cũng mở rộng cho người lỡ bước.
(more…)

Đặng Kim Côn

lovers_over_saint_paul-marc_chagall
Lovers over Saint Paul – Marc Chagall

Đầu thư, tôi thực lòng xin lỗi chị về sự đường đột này, xin được nói nhanh là, tôi đang chờ chết tại bệnh viện, và ước vọng cuối cùng (mà tôi đã ấp ủ gần cả cuộc đời tôi), là, tôi muốn được một lần mặc áo cưới, đúng nghĩa, bên người tôi yêu.

Tôi xin nói rõ là, ở vào thời điểm này, ông nhà, cũng như chị đều không hoàn toàn không biết tôi là ai. Nhưng thật oái oăm khó tin, thần tượng của tôi, lại là ông chồng đáng yêu của chị (nên chị cũng đừng thắc mắc tại sao tôi lại biết địa chỉ của anh chị). Còn chuyện yêu, tại sao yêu, tại sao tôi biết anh ấy, thì nếu còn được thì giờ để gặp chị, tôi sẽ nói rõ hơn.
(more…)

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

mexican_woman

Còn hai mươi ngày nữa là phải trả lại nhà cho ông chủ họ Trần, chúng tôi bắt đầu dò tìm nhà cho thuê trong các báo Mỹ, báo Việt. Rồi mất cả tuần lễ đi quan sát nhiều nơi, cha con tôi mới chọn được một căn nhà tương đối ưng ý nằm trong khu vực yên tĩnh và an ninh.

Chưa đầy hai năm rưỡi định cư trên xứ người mà chúng tôi đã phải thay đổi năm lần chỗ ở. Căn nhà thuê thứ năm trong đời tỵ nạn của gia đình tôi là một townhouse.

Tầng trên có ba phòng ngủ, một phòng tắm. Tầng dưới gồm phòng khách, phòng ăn, bếp và toa-lét.
(more…)

Đặng Kim Côn

thieu_nu_chieu_thu

Không là gì, không thể là gì đâu. Một chút hoài niệm, có điều khác chút, là nó làm bà Huyền bỗng dưng tươi tắn, sôi nổi hơn bao giờ. Có gì đó như nhốn nháo trong trái tim chừng đã ngủ yên ngót ba mươi năm (ba mươi năm mà bạn bè, con cái gọi bà là tảng băng đá). Có gì đó, mà bà vừa muốn đè lại, vừa muốn xem nó tan ra đến đâu, và tan như thế nào.

Kể ra thì bà cũng đã đắn đo nhiều lắm rồi, bắt đầu từ một đường dẫn của một cô bạn cũ gửi cho bà, bà đã mon men vào một trang web, điều mà bà Huyền rất ít thích, có vài lần, mấy cái đường dẫn quái quỉ đã làm cho cái máy vi tính của bà nhiễm virus, phải đưa đi sửa, suýt trở thành phế vật, nhưng lần này, nghe đến tên trường xưa, bỗng dưng bà như thấy mình bé lại… Có chút bồi hồi, ngoài tên của cô bạn, trang web chả có gì thân quen, người ta in hình trường, màu mè lạ hoắc, chỉ còn được cái tên trường là quen, mà điều bà muốn tìm, là cái mái trường mười lăm phòng học, ba dãy phòng, xếp thành hình chữ U, bà nhớ, mỗi mùa mưa lụt, học sinh đã phải nghỉ học, rồi sau đó, đến trường, từ dãy này qua dãy kia, học sinh và thầy cô phải bắc những chiếc bàn học làm cầu để bước qua. Ngôi trường trong ký ức đó đã biến mất theo cái lần gia đình bà phải chuyển đi nơi khác, lúc ấy bà mới vừa cuối năm đệ lục, và rồi chưa bao giờ có dịp quay lại cái thành phố nhỏ đầy kỷ niệm ấu thơ đó trong suốt gần năm mươi năm.
(more…)

Xa cách

Posted: 18/10/2013 in Alice Munro, Lan Huệ, Truyện Ngắn

Alice Munro
Lan Huệ dịch

alice_munro
Alice Munro, Nhà văn đoạt giải thưởng Nobel Văn chương 2013

Fiona sống ở nhà cha mẹ nàng, trong thành phố nơi nàng và Grant theo học đại học. Đó là một ngôi nhà có cửa sổ to rộng nhô ra, kiểu bay-window, đối với Grant vừa sang trọng vừa thiếu trật tự, những tấm thảm đùn nhăn dưới sàn, những vết ố của đáy cốc loang lổ trên mặt bàn vẹc- ni. Mẹ nàng là người xứ Icelandic — một người đàn bà to khỏe, tóc bạc phơ như bông và cực khuynh tả. Cha nàng là một bác sĩ chuyên về tim mạch có uy tín, được kính nể ở bịnh viện nhưng khi ở nhà, ông vui vẻ nhu hòa, sẳn lòng lắng nghe những tràng diễn văn kỳ cục bằng một nụ cười lơ đãng. Đủ mọi hạng người, ăn mặc sang trọng hay tồi tàn, tuôn ra những tràng tranh luận ấy, và họ cứ mãi lui tới nhà nàng, cứ mãi cải cọ, tham khảo với nhau, đôi khi có cả giọng lơ lớ của người ngoại quốc. Tuy Fiona có xe hơi riêng và cả chồng áo len cashmere, nhưng nàng không thuộc một hội nữ sinh viên nào, có lẽ vì những hoạt động ấy.
(more…)

Đặng Ngọc Loan

thieu_nu_trong_rung

Những ai ở gần em không biết rằng anh luôn luôn gần em hơn họ
Những ai nói cho em nghe không biết rằng trái tim anh đầy những lời anh không thốt ra
Những ai chen chúc trên lối em đi không biết rằng anh đang lủi thủi một mình với em

(Rabindranath Tagore)

Tiếng rơi từ thinh không, âm thanh hoảng hốt chim chít cuộn vào nhau đã làm Thường mở cửa vội lao ra những mong là có thể nắm bắt được nó, một con chim sa.

Trong lúc vội Thường vấp ngã, ngón chân áp cái bị bẻ gập, không gẫy, không đau đớn nhưng từ đó nó biến dạng và cứ như thế nằm tựa lên trên ngón chân cái, cứ như thế đã qua nhiều năm và cứ như thế Thường vẫn lẫn quẩn chờ một điểm tựa.

Thường về lại thành phố cũ, đêm bắt xuống và lạnh đổ vào Đông. Sắt se. Khi xắp xếp những áo quần bỏ vào các ngăn kéo Thường lại lẩn thẩn tự hỏi tại sao chọn nơi này để trở về. Cái cảm giác mình phải từ bỏ những điều cũ kỹ thì phải thay đổi hoàn cảnh. Việc gì phảỉ thay đổi cứ đừng nghĩ tới, nhớ tới thế là xong! Nhưng ngay trong đêm đầu tiên nằm trong căn phòng lạ một mình đã tự hỏi mình đang đóng vai trò gì đây?
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

chia_tay_trong_mua

Thông thường, mùa này trời không chóng tối. Trái khuấy do cuồng phong từ phương xa đã đùn mây đen, xua đuổi nắng, trám màu chì trĩu nặng trên vuông trời xuống thấp. Gió mặn miền duyên hải thổi về, xác xơ trên hai hàng cây cắm ngoài liên tỉnh lộ; luông tuồng run rẩy, tượng hình nỗi đe dọa, rằng sẽ có điềm báo một chia xa. Vật vã một nhắc nhở không gián đoạn.

Người đàn bà ăn không hết chén cơm lưng, bỏ đũa. Em đi thay quần áo. Ừ, để anh dọn dẹp cho. Anh nói với: Đừng mang nhiều thứ quá, một túi nhỏ thôi. Khuất sau cánh cửa, người đàn bà gửi ra thứ tiếng động của lục soạn, những hộc tủ kéo, đóng. Thứ tiếng nghe bồn chồn, của đôi tay mất sự tập trung.
(more…)

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

thieu_nu_e_ap

Trên chuyến máy bay đến Seattle, Tôn đã ngồi vào chiếc ghế của mình. Hành khách tiếp tục di chuyển trên hành lang máy bay. Từ xa một thiếu nữ tay xách túi nhựa, tay kéo chiếc va ly nhỏ đang nhìn dáo dác tìm số ghế. Trông khuôn mặt và mái tóc của cô gái, Tôn chợt thấy lòng bồi hồi, xao xuyến. Bóng dáng cô gái phảng phất hình ảnh một người mà chàng cảm thấy rất thân quen. Thiếu nữ dừng lại trước dãy ghế Tôn đang ngồi. Nhìn kỹ số ghế một lần nữa rồi nàng đặt túi xách lên chiếc ghế trống mỉm cười xã giao với Tôn:

– Chào Bác. Xin lỗi, bác là người Việt Nam ?

– Vâng, chào cô.
(more…)

Con Thúi

Posted: 12/10/2013 in Trần Yên Hòa, Truyện Ngắn

Trần Yên Hòa

chan_bo

Nó tên là con Thúi chứ không phải là con Thuý, như tên một cô bé học trò trong  truyện của Duyên Anh – hay nếu đồng hóa chữ  y (dài) thành i  (ngắn)  như ông nhà văn Nguyễn Ngu Í đế xướng thì càng sai nữa.

Con Thúi là con ở giữ bò nhà tôi, trong những năm tôi học tiểu học và cả khi lên trung học. Khi nó đến nhà tôi, một con bé đâu khoảng mười, mười một tuổi, nước da xanh mướt, tóc tai bùi nhùi nhớp nháp. Tôi đi học về thấy nó đứng dưới bếp nấu cơm cùng mẹ tôi.
(more…)

Thu muộn

Posted: 11/10/2013 in Song Thao, Truyện Ngắn

Song Thao

may_mua_thu-dinh_cuong
Mây mùa thu
sơn dầu trên canvas 30 x 40 in
đinhcường

Nhất định phải chờ cho anh chàng này lấm lét nhìn tới mười lần tôi mới lên tiếng. Mười lần chắc cũng chẳng lâu la gì. Mới đó mà đã hai lần rồi! Anh chàng liếc mắt nhìn vội một cái rồi giả tảng làm lơ. Khuôn mặt đăm chiêu nghĩ ngợi. Chỉ nhấp nháy lại quay mặt lại nhìn nữa. Bốn lần rồi đấy. Đứng trước mặt tôi là một ông tây phương phi béo tốt tròn quay như một anh người tuyết đứng trước cửa nhà ôm trong bụng một cái đèn trong dịp lễ Giáng Sinh. Cái ông tây nhiều thịt này đã che gần kín mít tôi nên mỗi lần nhìn anh chàng phải nghiêng đầu nghiêng vai. Năm lần. Anh chàng đã thừa cơ một bà đầm từ vòng trên xuống vòng dưới lớn cùng một cỡ vừa xuống xe để hở một khoảng trống khá rộng rãi nên lấn dần đến gần tôi. Vừa di chuyển anh chàng vừa liếc mắt nữa. Tôi ngồi trên ghế thân người cấn cái. Hai người ngồi bên người nào cũng nhiều thịt hơn tôi nên xe buýt lắc một hồi là bộ xương của tôi bị kẹp bẹp dí ở giữa. Tám lần. Một bên người tôi như bị nhấc bổng theo cánh tay giật chuông của người ngồi bên cạnh. Bà ta đứng lên người hơi chao đi khi ông tài xế xe buýt đạp thắng. Anh chàng một tay treo lên thanh sắt gắn dài theo trần xe cũng loạng quạng chống hai chân cho khỏi xô vào người bên cạnh. Đầu quay lại phía tôi liếc nhanh một cái rồi vội vàng chiếm chỗ trống bên cạnh tôi. Bao nhiêu ý nghĩ tinh nghịch trong đầu tôi bay đi cùng với cặp má cảm thấy nóng ran. Chắc bao nhiêu máu trong người tôi đang di tản lên má hết. Anh chàng cố giữ cho tay không chạm vào vai tôi như thể người tôi là một cục nam châm đang hút lấy cánh tay anh. Anh nhẹ nhàng đưa tay lên đẩy chiếc kính cận lên cao trên sống mũi, thừa cơ quay ngang về phía tôi, liếc mắt nhanh như máy. Mười lần. Chẳng nên đùa dai hơn nữa.
(more…)

Trần Huy Sao
Gởi Ba Mạ Len Em

nha_trang_2

Xe phải ngừng lại ở ngả ba đường lớn không thể vào được đường nhỏ chằn chịt vòng vo trong xóm. Ở ngả ba này hồi đó ngó thẳng vô là cái chuồng bò thật lớn bên cạnh có giàn thanh long cũng to lớn ngang bằng, lá xanh tua tủa và trái đỏ nặng đòng sát đất. Bây giờ xa lạ một dãy nhà cao trơ cây kiểng. Chỉ có nắng bu vàng tưởng nức vách nẻ sân.

Dượng Phú đón tôi ở ngả ba này.

Ngó cũng như ngày nào không khác duy chỉ có rám đen và hình như có thêm chút già nua thoáng gợn mà chưa thành chưa làm rõ nét để biến dạng dung nhan.

Vì ngồi trên chiếc honda đang gầm rú chực chờ tháo chạy nên chi hai đứa tôi và Dượng chẳng tiện ôm nhau thắm thiết cho lần gặp mặt. Mười bốn năm xa chứ ít gì !
(more…)

Căn nhà đổ

Posted: 08/10/2013 in Truyện Ngắn, Vũ Thi

Vũ Thi

me_gia_14

Gia đình vĩnh viễn là sự lặp lại!
Cũng như bi kịch trong nó

Có mấy năm mà các phố thay đổi ghê quá! Nhà cửa mới tinh cứ mọc lên san sát, đua nhau như muốn mọc lên tận trời, làm cho những con đường xưa như bé lại. Bà lão vừa đi vừa vừa ngơ ngác như cố tìm nét thân quen xưa. Mới hồi nào tiếng tàu điện chạy leng keng buổi sáng như gọi bà dậy đi bán hàng, những đứa trẻ mua xôi sáng của bà vừa ăn vừa chạy tới trường, người lớn hớt hải mua xôi, đạp xe vào công sở. Chỉ thoáng lúc buổi sáng gánh hàng đã hết, bà lão lại quẩy gánh ra về. Đến đầu ngõ, thằng Hải con bà đứng chờ mẹ về để cất đồ đi chợ, trong mắt nó còn ánh lên câu hỏi đòi quà và vui sướng chạy đi cất quang gánh cho mẹ. Cái thời ấy nghèo thế nhưng sao bà thấy hạnh phúc đến vậy! Vất vả khuya sớm đến đâu bà cũng thấy vui. Giờ đây chắc chẳng còn ai đi ăn xôi gánh! Cứ nghĩ đến chuyện ấy bà lại thấy buồn.
(more…)

Chu Trầm Nguyên Minh

rat-erica_wolfsen
Rat – Erica Wolfsen

Người đàn bà sống chung với Lão nói :

– Có mỗi con chuột mà giải quyết không xong, thì làm được việc gì [?]

Câu nói trống không, nhưng chỉ định từ phải hiểu là Lão, mụ ta là người sợ chuột, bằng tất cả những người sợ chuột trên thế gian này cộng lại. Mụ giải thích –rất dài dòng- cho lão biết nguyên nhân mà mụ ..sợ chuột, Lão tóm tắt lại : chuột là kẻ thù, thủ phạm reo rắc bệnh tật, là tên giao liên giữa vi trùng và con người…cần phải diệt trừ, loại bỏ. Lão còn biết còn một lý do nữa mà mụ chưa nói hay không muốn nói ra, đó là, dăm bữa, một tuần con chuột cống xé cái túi chứa rác tan nát, lôi hết mọi thứ dơ bẩn trong túi ra, gần hết cái bếp, mụ phải dọn, chùi rửa, xịt dầu thơm, cả buổi mới xong, mồ hôi nhễ nhại. Nhưng “khốn nạn “ – từ của mụ thường dùng- hơn cả là ỉa, con chuột cống ỉa, cứt lỏng thì mụ vừa làm vệ sinh, vừa bịt mũi, nên những câu chửi rủa có đẳng cấp cứ è è.. không ai nghe rõ cả.
(more…)

Trần Yên Hòa

nong_dan_vn

Một người làm ruộng cho gia đình tôi là chú sáu Quắn. Chú ở dưới miệt Kỳ Anh, tức là dưới vùng biển Tam Ấp, tên thường gọi là xóm Đồng Rạ hay là Đầm.

Mẹ tôi không biết duyên do nào đã biết chú và nhờ chú, đến mùa cấy hay mùa gặt là chú lên nhà tôi ở lại suốt mấy tháng để làm việc.

Chú sáu Quắn là một thanh niên to con, cao ráo, lực lưỡng, đẹp trai. Mỗi lần chú gánh lúa từ ruộng về, chú thường  ở trần trùng trục. Tôi nhìn từ xa, đôi chân chú săn chắc, vồng ngực nở nang, mái tóc hớt ngắn để lộ cái đầu to, dù trời có nắng đến mức độ nào chú vẫn để đầu trần, không hề đội mũ hay nón gì cả.
(more…)

Nguyễn Văn Sâm

ban_tho_gia_tien

Chị Nhàn thành khẩn chụm đầu ba cây nhang vô ngọn đèn dầu đương ngùn ngụt tỏa khói đen. Nhang bắt lửa bùng lên thành ngọn, chị chậm rãi khum bàn tay làm quạt nhè nhẹ dập tắt ngọn lửa. Hai bàn tay xòe ra kẹp nhang chị đứng trước bàn thờ xá xá rồi cắm vô cái ly đựng cát làm lư hương tạm. Bàn thờ dọn xong xả từ lâu. Bốn chén chè đậu trắng, chén mẻ sứt mà chè thì chỉ nằm chong chênh qua khỏi mức nửa chén, cố ý để thật xa nhau cho có phong cách bữa giỗ. Hai dĩa thịt gà xé phai từ nửa con gà mua chịu từ người bạn hàng quen thuộc mấy chục năm nay. Chị đã cố tình trộn với thiệt nhiều bắp cải, thêm nửa cái bắp chuối hột mới bẻ ngoài sau nhà, dĩa gỏi gà coi cũng bắt mắt, tươm tất và khêu gợi nhờ sự hòa hợp nhuần nhuyễn của nhiều màu sắc.
(more…)

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
Tác giả chân thành cảm ơn cô LD đã kể chuyện nầy như một chứng nhân.

voi_nuoc_cong_cong

Cái vòi nước công cộng nằm bên lề đường Lê Văn Duyệt thuộc xóm đình Hòa Hưng không lúc nào vắng người lấy nước. Từ tờ mờ sáng đến nửa đêm, đủ các loại thùng hứng nước sắp hàng dài ngoằn nghèo như con rắn lượn trên khoảng lề đường quanh vòi nước. Ðám gánh nước thuê chuyên nghiệp trở thành chủ quản cái vòi nước ấy. Con cái họ thay nhau đặt thùng xếp hàng chiếm hầu hết thời gian ưu tiên hứng nước.

Bé Muộn vừa học hết lớp đệ ngũ thì ông bố bị tai nạn chết trong lúc làm công việc bốc vác ở bến cảng Sài Gòn. Bé Muộn đành nghỉ học đi gánh nước thuê kiếm tiền phụ giúp mẹ nuôi hai đứa em còn nhỏ dại. Với số tuổi mười bốn mười lăm, vóc dáng tiểu thư làm sao tranh nổi với mụ đàn bà nạ dòng phục phịch như con hà mã. Bé Muộn chịu dưới trướng của mụ “Tư Cai Thầu” đổ nước mướn cho từng nhà ăn chia.
(more…)

Võ Kỳ Điền

Chiếc BL 1648 phăng phăng rẽ nước, lao vun vút tới trước như con ngựa điên hung hản bị bịt hai mắt. Tiếng máy gầm thét lẫn với tiếng sóng vỗ rì rào như vang trong gió nỗi giận hờn, bực tức. Nó đi mà không còn biết đâu là bến bờ. Bây giờ cả không gian là một khối nắng chói lòa loang loáng. Trên là trời, dưới là nước. Trời với nước phản chiếu nhau, trộn lẫn nhau, hắt cái hơi nóng hừng hực lên ghe. Mọi người đứng ngồi la liệt như đám tàn quân bại trận thảm thương, mặt mày hốc hác, quần áo nhàu nhò. Tôi nghe đầu óc váng vất. Cả đêm không ngủ rồi tâm trí căng thẳng từ sáng tới giờ, nỗi thất vọng khiến toàn thân như tê liệt, mấy bắp thịt hầu như nhão ra. Tôi đưa mắt nhìn lên phòng lái. Cái phòng vuông vức nhỏ xíu đó đông nghẹt người chen chúc. Loáng thoáng thấy tài công Hốt, tài công mặt rỗ, Quách Linh Hoạt, Dân thủy thủ, Hủ Tiếu… cùng một đám thanh niên đầu cổ bờm xờm. Người thì leo lên mui ngồi ngất ngưởng trên đống hành lý, người nắm lấy vách cột đứng cheo leo. Mặt mũi ai nấy buồn hiu.
(more…)

Nguyễn Xuân Hoàng

man_in_armchair-sylvester_engbrox
Man in Armchair – Sylvester Engbrox

Tôi gõ cửa một lần nữa. Vẫn không nghe thấy tiếng trả lời. Chắc không có Diệp ở nhà. Tôi châm thêm một điếu khác, và trong đốm lửa nhỏ lập loè, tôi dò dẫm từng bực thang trở xuống. Cầu thang hôi một mùi khó chịu và thanh gỗ vịn tay rít nháp nghe lợm cổ họng. Kỳ quá, không biết cô nhỏ này đi đâu. Hồi sáng gặp tôi ngoài phố, cô còn nhắc, anh nhớ đến, thế nào anh cũng phải đến nghe, vậy mà tôi đã gõ cửa không biết bao nhiêu lần, đốt không biết đến điếu thuốc thứ mấy vẫn biệt tăm em.
(more…)

Trần Huy Sao
Thời gian đi qua rồi không cách chi mà níu lại được..

song_huong

Ôn ngồi rung đùi uống rượu, giọng khinh thế ngạo vật, cố hữu: “Mi nói rứa cũng đúng nhưng tao thì cho là không đúng”.

Chai rượu đã vơi gần nửa. Ly rượu chờ rót thêm.

Không biết rượu nói hay ôn nói đây! Nghe tiếng ôn cười sảng khoái: “Mi tưởng rượu nói đó hỉ, cái thằng việt kiều kia!. Tao nói có sách mách có chứng, đâu có nói hồ đồ. Để rồi mi coi…”. Ôn day người phía cửa bếp, lớn giọng: “Mạ mi ơi! Làm chi bỏ đó, ra ngồi đây chứng nhận giùm coi. Ra đây”. Mệ giao chảo thịt xào hành, món nhậu, cho dì Hương Giang, vội vàng chạy ra ngồi bên ôn. Thiệt quá là gia trưởng!.
(more…)

Khải Nguyên

xe_xich_lo

Hắn lù lù xuất hiện, múa túy quyền rồi ngâm: “Gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo” Có kẻ biết đó là của Tố Như bèn đặt cho hắn biệt hiệu ấy. Hắn mặc nhiên chấp nhận. Sáng hôm sau hắn nghêu ngao đạp xích lô kiếm khách. Còn tên Hàn Phi Tử là do hắn đặt.

Vừa đạp xích lô Hàn Phi Tử nói:

– Anh Từ Hải à! Anh đừng giả điên nữa, em nghĩ chẳng qua anh tham vọng quá rồi đâm ra thất chí mới quậy phá lung tung. May sao đám trật tự bờ biển biết anh chứ không họ đã xúc anh vào bệnh viện tâm thần rồi.

– Đến mày cũng nói tao giả điên. Tao cũng muốn vào trong đó chơi ít hôm cho đỡ buồn, biết đâu bắt được một đứa về làm áp trại phu nhân cũng nên.

– Thôi đi cha nội! Kiếm gì ăn rồi ngủ lấy sức mà đạp xích lô.
(more…)

Từ Sâm

ruou_cao_ho_cot

Văn Lâm là cái tên cúng cơm của thằng bạn tôi, biệt danh của hắn là Lâm “rừng”. Đã Lâm lại còn rừng thế mới hay. Lâm ‘rừng” vì trời gắn mạng nó với rừng. Từ tổ trưởng, nay là giám đốc ban quản lý khu bảo tồn quốc gia, cấp đó, chức đó cũng là quan kha khá trong xã hội. Mà nghiệt nỗi, hắn xuất thân từ nghề khai thác cá biển. Ra trường, không chịu được  sóng , hắn bỏ biển làm nhân viên trông coi rừng phòng hộ. Rồi  nghiện rừng từ đó.

Thứ bảy, chủ nhật thi thoảng mới thấy cái bóng hắn. Hắn về nhà khó như đi nghỉ mát vậy. Điện thoại chỉ nghe tiếng mấy em reo réo ngoài vùng phủ sóng. Khi gặp, hắn nhăn răng “tao bận cứu mấy con khỉ thiệt mà” rồi nhăn răng cười như khỉ.
(more…)

Đỗ Xuân Tê

doa_lan_rung

Lúc này Vĩnh Phúc yên đang vào mùa khô. Miền đất Trung du với nương chè đồi cọ như ẩn mình trong ánh sáng vàng nhạt của ngày hè nắng hạ. Thị trấn tôi ở nằm cạnh dòng sông Lô nước chảy lững lờ khác hẳn những ngày vào thu lũ tràn đất lở. Cư dân vùng này đa phần là những nông dân chất phác người dân tộc chuyên trồng nương trồng rẫy, còn anh em chúng tôi lại là những người thuộc chế độ cũ được đem ra giam giữ tại đây.

Trại tù vốn là một trại giam chuyên nhốt tù hình sự, nay vì nhu cầu cần giam giữ lâu dài những đối tượng cựu thù sau chiến tranh, trại biến thành nơi nhốt tù chính trị. Cao điểm khi chúng tôi mới đến có lúc có cả ngàn tù nhân. Qua đầu thập niên ’80 do tình hình biến đổi chẳng hiểu có phải bị áp lưc bên ngoài hay vì l‎‎‎ý do an ninh nào đó, họ lại vội vả chuyển cả trăm ngàn tù nhân quay trở về Nam. Mùa hè này trại chỉ còn khoảng trên dưới một trăm, phân lọc lại từ những thành phần mà họ cho là ác ôn nguy hiểm.
(more…)

Vũ Thi

cay_kem

Trong cuộc sống chúng ta,
Có những mơ ước nhỏ nhoi
Tưởng chừng như dễ dàng thực hiện
Như những món quà gửi đi không bao giờ đến
Song vẫn còn vĩnh viễn trong ta!

Tiếng cưa xọc cằn nhằn trong nắng hè oi ả. Cái nắng thiêu phồng lớp giấy dầu trên mái, những cơn gió hiếm hoi chỉ làm tăng thêm cảm giác oi nồng ngột ngạt. Trong lán gỗ lạt ngổn ngang bụi bậm.

Nó lặng lẽ nhìn cha làm việc. Sự nôn nóng làm chân tay nó ngọ nguậy luôn, lúc sờ cái nọ, lúc hốt cái kia. Những giọt mồ hôi lẫn bụi bết trên vầng trán, bên trên thái dương làm bệt những sợi tóc tơ nguệch ngoạc. Cha nó ngồi nghiêng dọc theo cầu bào đè lên thanh gỗ, lưng hơi cong về phía sau, đôi tay cầm cưa kéo lên giằn xuống đều đều. Những nhịp cưa soàn soạt nghe thật vui tai, mùn cưa phía dưới thanh gỗ phun ra trông thật sướng mắt. Một ý nghĩ loé lên trong mắt – Nó cũng có thể làm được như bố. Ở trẻ thơ trí tưởng tượng bao giờ cũng vượt xa tầm vóc.
(more…)

Cao Hoàng

cancion_triste

Khi tới đường Pine, tôi cho xe quẹo vào một cái chợ nhỏ để mua một bao thuốc lá. Lúc trở ra, tôi không thể nào đề lại máy xe chạy được vì ổ khóa bị kẹt. Loay hoay đến nửa tiếng đồng hồ, ngón tay cái của bàn tay phải đã đỏ ửng và bắt đầu đau, tôi đành bỏ xe tại đây. Lần đầu tiên trong chuyến đi dài hơn ngàn dặm, tôi không thể điều khiển chiếc xe nhỏ xíu này, trong xe lại không có dụng cụ sửa chữa nào.
(more…)

Từ Sâm

thuong_binh

Sáng,

Xếp gọi sớm “cậu đi công tác nhé, nhớ lên tài vụ ứng vài chục triệu”. Chà, cái thằng nhân viên quèn chuyên lo chuyện nhà ăn, nhà bếp của công ty như bà nội trợ trong nhà, cả đời chưa biết đi công tác thì đây là dịp may. May thật vì trưởng phòng của tôi tối hôm qua nhậu xỉn rồi nằm luôn trong nhà tắm mà ngủ. Vì ngủ riêng nên sáng vợ mới biết, gọi báo với xếp xin nghỉ một ngày để củng cố sức khỏe bản thân. Nhậu với xếp nên xếp cho qua chứ nhậu với thiên hạ thì chỉ có ra ngoài đường mà kiếm việc.

Xe đậu bên khuôn viên hội trường có dòng chữ “Hội nghị tổng kết phong trào thi đua Trái tim vàng”. À ra thế.
(more…)

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

dau_to_2

Ngay từ lúc gà gáy sáng đầu tiên là thôn An Thọ vang lên tiếng gọi nhau ơi ới của đám học trò Rừng Xanh. Tay xách đèn bão, vai mang túi đựng sách vở và gói cơm trưa, chúng kéo nhau đến trường.

Rừng Xanh là trường Trung học thuộc khu Bắc tỉnh Quảng Ngãi trong hệ thống học đường Việt Minh thuộc Liên Khu Năm. Trường toạ lạc giữa Rừng Cầy cách thôn Vượng gần năm cây số đường chim bay. Ðể tránh “cặp mắt cú vọ” của máy bay địch, các phòng học mái tranh vách đất ẩn mình dưới những tàng cây cổ thụ rải rác trên khu đồi rộng.
(more…)

Nguyễn Bình Phương

buom_trang

Những hàng cây lập lờ bồng bênh. Ðôi ba căn nhà hư ảo, ma quái rải rác trong bóng tối ngai ngái. Trăng đứng giữa trời, tròn vạnh nhưng không toả rạng. Chỉ một ánh trăng duy nhất chiếu thẳng xuống đất làm thành con đường vàng nhạt, mỏng, sắc, vẩn những hạt bụi li ti. Người lính lầm lũi đi trên vệt sáng đó, chiếc ba lô sau lưng anh rộp lên như cái bướu khổng lồ, khẩu AK khoác chéo, nòng súng hờ hững nhô khỏi vai phải. Dáng người lính xương xương, đôi mày rậm đổ bóng xuống hốc mắt thành một quầng tối ảm đạm.

– Hai nhăm… ba mươi… ba mươi bẩy.
(more…)

Điệp-Mỹ-Linh

thieu_phu_buon

Mặc dù đó là quyết định của chính mình sau suốt thời gian dài suy nghĩ, Thùy-Giang cũng quặn thắt trong lòng khi Duy thì thầm với nàng bằng giọng trầm, không còn tý mô là giọng Huế nữa:

– Em gắng giữ gìn sức khỏe. Sang đến bên đó anh sẽ tìm mọi cách để bảo lãnh em và các con sang sớm.

Thùy-Giang cố nén nhưng nước mắt cứ đầm đìa. Khi thấy Duy cùng với Thắm và hai cậu con trai của Thắm tiến ra cổng để vào sân bay, Thùy-Giang cảm thấy khó thở vô cùng; vì tiếng nấc bị nàng nén lại, nghẹn ngang cổ.
(more…)