Archive for Tháng Năm, 2011

Đàm Trung Pháp

Thành kiến nông cạn cho rằng Đức ngữ chói tai, vụng về và nặng nề đã bị thi ca trữ tình Đức ngữ phản bác một cách hùng hồn bằng bản chất uyển chuyển, linh động, và đầy nhạc tính của nó. Chính bản chất này đã giúp thơ trữ tình Đức ngữ đi sâu vào di sản văn học nhân loại, qua một cơ duyên hy hữu: sự thăng hoa của loại thơ chan chứa tình cảm này xảy ra cùng lúc mà âm nhạc đang đi đến tột đỉnh tại Đức Quốc. Mối liên kết diệu kỳ giữa chữ nghĩa và âm điệu trong thế kỷ 18 và 19 đã tạo nên những bài ca bất hủ cho các danh tài âm nhạc Brahms, Schubert, và Schumann. Trong bài viết này, tôi mời quý bạn đọc một vài bài hoặc đoạn thơ chan chứa tình người, trong đó –theo lời Hermann Hesse (giải Nobel văn chương 1946)– các thi sĩ sẵn sàng “gọi tên từng con thú từng phiến đá với tất cả yêu thương.” Vì biết rõ “dịch là phản,” tôi mong quý bạn đọc thông cảm cho rằng các câu chuyển sang tiếng Việt bằng thơ tự do, ngay bên dưới các đoạn thơ tiếng Đức, chỉ là một cố gắng đầy thiện chí mong diễn tả trung thực ý nghĩa các đoạn thơ tiếng Đức nguyên bản đó mà thôi.
(more…)

Phan Xuân Sinh

nghe ông khi xưa chết vì say
ngày giỗ ông*, ghé qua (bưng rượu tới)
ta cảm ông như người tri kỷ
mời ông một chung để tỏ lòng thành

thơ ông xưa nay, đã lừng danh
cơm áo, chẳng làm nên tích sự
sống bạt mạng coi đời nhỏ bé
cái văn chương mới đáng ngàn cân
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

mẹ vòng cổ
ngắm con
trên cánh võng đong đưa
nhìn con thở
nhìn con ngủ
nhìn con lim dim mắt
nhìn con đang giả đò ngáy để nằm nán lại trên mình mẹ
nhìn con đang làm bất cứ điều gì
cứ mãi nhìn con
đến nghiêng cả một bên vai
lệch một bên hông
cong cả cái cổ
hai tay ôm con
tê và mỏi
mà chim-cánh-cụt mẹ
vẫn không chán
nhìn con
mãi

Trangđài Glassey-Trầnguyễn
Nguồn: Tác giả gửi

Áo thu vàng

Posted: 31/05/2011 in Tiểu Thu, Truyện Ngắn

Tiểu Thu


Thiếu nữ – Tranh Đinh Cường

Trâm ngừng tay đan, cặp mắt mơ màng nhìn qua cửa sổ. Cây phong trước nhà chỉ còn trơ những cành khẳng khiu. Hôm qua vừa đổ một trận tuyết khá dày, trời lạnh nên ngoài đường chỉ lác đác vài người bộ hành, co ro trong chiếc  mùa đông dày cộm! Trâm thở dài. Bữa nay hai mươi ba tháng chạp, đưa ông Táo về trời. Chỉ còn một tuần nữa là Tết. Mùng một sẽ rơi vào ngày thứ ba. Không biết Hải có xin nghỉ được không? Ừ, mà nghỉ ở nhà để làm gì kìa? Tụi nhóc vẫn đi học bình thường. Không lẽ kiêng như hồi còn ở Việt Nam, mùng một không làm gì cả cho suốt năm được thảnh thơi. Kiêng cử cái điệu này lỡ ông Trời chơi khăm, cho “thảnh thơi” thiệt thì không biết đào đâu ra tiền để thanh toán đống bill hằng tháng? Thôi thì lại một ngày như mọi ngày!
(more…)

Mưa độc dược

Posted: 31/05/2011 in Thơ, Trần Văn Sơn

Trần Văn Sơn

[Cảm tác tranh MƯA TÍM của họa sĩ LƯƠNG TRƯỜNG THỌ]

Quỉ ám hồn đau sầu vận nước
Nâng ly rượu đắng xót xa đời
Mưa chiều độc dược ôm đầu khóc
Ghế trống chờ ai xé ruột người

Trần Văn Sơn
Nguồn: Tác giả gửi

Lê Văn Phúc


Nhạc sĩ Nguyễn Túc (1923-2009)

Trong đời tôi, ít thấy ai lại có cái số nhàn như thầy Nguyễn Túc.

Từ hồi còn trẻ, thầy đã rong chơi với tiếng hát, cung đàn nên học nhạc, chơi đàn, mở tiệm đàn ở Hà-Nội.

Tới tuổi hai mươi ta đi tòng quân thì thầy sẵn có ngón nghề nên đăng vào Quân Nhạc ở ngoài Bắc.

Khi vào đến trong Nam, thầy làm việc  Bộ Quốc Phòng, quản thủ thư viện rồi sang Bộ Ngoại giao, đi làm việc tại toà đại sứ VNCH ở Paris.

Tiện thể ở Paris nên thầy học nhạc để có cái bằng ‘Conservatoire’ trưng cho thiên hạ lác mắt!

Nhiệm sở cuối cùng là toà đại sứ VNCH tại  thủ đô Hoa Thịnh Đốn cho đến khi mất nước năm 1975.
(more…)

Song Thao

Hạo nằm ngửa trên cát hai tay vòng làm gối dưới đầu. Cát nhuyễn và nóng. Lưng anh ấm áp dễ chịu. Ánh nắng sỗ sàng tràn vào mắt anh. Ngực và hai chân anh râm ran như có cả một đàn kiến đang tới lui nhộn nhịp. Anh chong mắt nhìn lên. Bàu trời sà xuống thấp. Mây xanh mây trắng trộn lẫn nhau như có ai cắc cớ đổ tràn lan từng vạt sữa chua để lâu ngày. Anh thả hồn lơ lửng trên những tầng mây rắc nắng óng ánh xà cừ. Giữa khoảng không gian bao la bàu trời có vẻ thân mật gần gũi. Gần đến nỗi khuôn mặt Thùy được cài vào mây nằm gọn gàng trước mắt anh. Anh nhắm mắt muốn xua đi hình bóng đang muốn quên. Ánh nắng được lọc qua mí mắt trải ra một màu đỏ chói chang. Vòng môi Thùy nhếch thành một nụ cười thách thức như trêu chọc anh. Anh kéo chiếc khăn lông, quay người nằm úp mặt trốn chạy. Thùy vẫn tinh quái nằm trong mắt anh.
(more…)

 
Nhạc: Văn Sơn Trường
Thơ: Bạch Cúc
Ca sĩ: Thụy Long
Nguồn: Phan Ni Tấn chuyển YouTube link

Chợt nhớ

Posted: 30/05/2011 in Hi-Yên, Thơ

Hi-Yên

Em là mây bay ngàn cao
Anh với không tới anh rào không xong
Em là chim hiếm ngoài lồng
Anh giương ná bắn lòng vòng lá rơi
Để chi em một chén cười
Để anh chợt nhớ nhớ người nhớ em

Chim mây biền biệt đâu tìm?

Hi-Yên
28/5/11
Nguồn: Tác giả gửi

Chùm thơ 5 chữ

Posted: 30/05/2011 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

khen

tặng chị Hòa Bình

nhào ra khen một phát
chợt khựng lại ngôn đời
hơi hướm này nhang nhác
mài mại. tuồng đâu? nơi?

à! phải rồi. trật búa
giã văng mạng cối chày
tò vò châm nọc nhện
cuồng đồ. hiệp sĩ say
(more…)

Lê Quỳnh Mai


Nhà thơ Hoàng Xuân Sơn

Tiểu sử

Hoàng Xuân Sơn: tên thật, bút hiệu. Bút hiệu khác: Hoàng Hà Tĩnh, Sử Mặc. Nguyên quán: Nhân Thọ-ĐứcThọ – Hà Tĩnh. Sinh quán: Vỹ Dạ – Phú Vang – Thừa Thiên (Nhâm Ngọ). Cử nhân giáo khoa triết học tây phương – Đại học Văn Khoa Saigon, Cao học chính trị kinh doanh – Saigon/Đà Lạt. Trước 75: làm công chức, dạy học Khởi viết từ năm 1963. Thơ xuất hiện trên các tạp chí Văn, Chính Văn, Nghiên Cứu văn Học, Khởi Hành, Thời Tập, Nhà văn . . . Định cư tại Gia Nã Đại (Montreal) từ tháng 11/81. Cộng tác với đa số tạp chí văn học ở hải ngoại và trên liên mạng Góp mặt trong nhiều tuyển tập văn chương.
(more…)

Bên kia có nắng

Posted: 29/05/2011 in Thiếu Khanh, Thơ

Thiếu Khanh

Em nhìn thấy trên đầu núi bên kia có nắng
Tức là em đã thấy một điều gì
Mà điều đó dường như lòng em có sẵn
Ta vô tình để gió thổi bay đi
(more…)

Bây giờ

Posted: 29/05/2011 in Phạm Cao Hoàng, Thơ

Phạm Cao Hoàng


Cành cây chảy máu trong mùa đông – Tranh Đinh Cường

bây giờ nhớ núi nhớ rừng
nhớ sông nhớ biển nhớ trăng quê nhà
thương em ngày nắng Tuy Hòa
chiều mưa Đức Trọng, sáng Đà Lạt sương
thương em và những con đường
một thời tôi đã cùng em đi về
(more…)

Đoàn Nhã Văn

Tôi khom người xuống. Chiếc xe đạp đổ đèo mỗi lúc một nhanh. Đường vắng. Đến gần khúc quẹo đầu tiên, tôi đạp nhẹ chân thắng phía sau, vừa đủ để bẻ một vòng cua thật hách. Xe tiếp tục đổ nhanh, đợi gần đến miếu, tay bóp thắng trước, chân đạp thắng sau, nghe phựt, rồi phựt, bóp mạnh thắng tay, gót chân phải đè xuống thắng chân phía sau. Tất cả đều nhẹ hều, chiếc xe như một mũi tên bắn, cứ lao nhanh về phía trước, tôi gập người xuống đến mức tối đa, lạng xe qua khúc quành, chiếc xe vượt khỏi tầm kiểm soát của tôi, lao thẳng giữa hai bệ chắn, mũi tên đã đạt tốc độ tối đa, vút về phía trước. Bên dưới là thung lũng đen ngòm. Tôi bay, bay, bay … từ trên cao độ gần 50 mét, so với mặt đường bên dưới chân đèo. Tôi nhắm mắt, hét lớn. Vùng dậy… Cả người vã mồ hôi.
(more…)

 
Nhạc: Vĩnh Điện
Thơ: Trần Hoài Thư
Ca sĩ: Hoàng QuânQuỳnh Lan
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Mang Viên Long

Hôm nay cô học trò nhỏ đến thăm người thầy cũ với tâm trạng không vui. Nhìn gương mặt dàu dàu và dáng vẻ bơ phờ của cô học trò – người thầy biết trong lòng cô học trò đang có điều chi lo nghĩ, băn khoăn?

Đợi cô ngồi vào ghế đỉnh đạt-ông nhìn chậm lên gương mật cô học trò – mỉm cười: “ Em đang có chuyện gì bất như ý, đúng không? “

- Sao thầy biết ạ? – Cô chợt cười.

- Tâm và tướng thường có mối quan hệ rất mật thiết, em ạ! – Ông gật gù – gương mặt, điệu bộ, giọng nói là nơi dễ nhìn thấy sự liên hệ ấy! Tâm xấu ác sẽ hiện tướng dữ tợn, khó coi. Khó gần! Thuở xưa, thầy có người bạn có đôi mắt lõm sâu ti hí, miệng nói không hở răng, không bao giờ cười được một cái lớn thoải mái, giọng nói nhì nhằng, chưa hề nghe một lời chân thành khen ai (chỉ có chê bai) – luôn coi mình là “cái rốn” của vũ trụ – đúng là về sau đã phản bội nhiều người, làm cho nhiều người điêu đứng!
(more…)

Trần Dạ Từ


Thiếu nữ – Tranh Nguyên Khai

Thủa làm thơ yêu em
Trời mưa chưa ướt áo
Hoa cúc vàng chân thềm
Gió mây lưng bờ dậu
(more…)

Phan Thị Trọng Tuyến

Lợi dụng thời gian đổi diễn giả, tôi rời căn phòng họp lớn ồn ào tiếng người và nồng nực mùi khói thuốc lá để thoát ra phòng ngoài.

Ở phòng này, còn vắng vẻ và không khí còn thanh khiết. Thiên hạ và người lác đác cũng trốn ra, la cà bên những quán hàng ăn. Những tấm bảng giấy quảng cáo, mời mọc: bánh cuốn Ða Kao, thạch chè Hiển Khánh, bò viên Casino… Thì ra nhắc nhở suông chưa đủ. Khi nãy, xen kẽ với những bài hát, câu hò, ca vọng cổ, các nhà văn, nhà thơ lần lượt lên sân khấu nhắc nhở đến những buổi sáng ở Cây Quéo, những buổi trưa Bà Chiểu, những ngày mưa ở Bình Hòa, những phiên chợ ở Gò Vấp… Mọi người ngậm ngùi ôn lại hình ảnh trường xưa lớp cũ, bạn bè, lính tráng, công tư chức, kẻ mất người tù, kẻ đông người tây bây giờ. Rồi lát nữa đây, ra nhấm nháp những tiêu biểu cụ thể thì ai nấy có thể… yên tâm sống cho đến lần kỷ niệm sau.
(more…)

Ký ức tháng năm

Posted: 28/05/2011 in Thơ, Võ Công Liêm

Võ Công Liêm

tháng năm
mưa gió bão bùng
Sàigòn nướng thịt quay
trên sân thượng cuộc đời
tôi hốt hoảng phóng mình vào ngõ cụt
chôn ký ức nằm vùng nghiã điạ đếm sao băng
người thương binh khoanh tay chờ nồi cơm gạo tẻ
phố chợ chưa lên đèn
hương thắp vội vong linh còn sót lại bên đường phố
tiếng động dội hư không nghe buồn thêm nỗi nhớ
người ngồi im trong vết lằn đạn vỡ
con đường Dakao hôm ấy cháy tàn cơn mộng mị
há hốc mồm nuốt vội bóng thời gian
tiếng nhạc mòn hơi thở
bên tách cà phê Hân
chiều lủng sâu gác trọ
(more…)

Sống hạnh phúc

Posted: 28/05/2011 in Phiếm, Trà Lũ

Trà Lũ

Theo truyền thống, làng tôi đã mừng lễ Quốc Khánh Canada mồng Một tháng Bảy tại nhà anh John và Chị Ba Biên Hoà. Chính chủ nhân John đứng ra làm món ăn đãi cả làng. Chị Ba Biên Hoà, mọi khi điều khiển hết mọi sư, bữa nay lui vào bóng tối. Chị đứng bên để anh sai vặt. Bữa nay anh John ngon lành vậy đó.

Các cụ có đoán anh John nấu món gì đãi làng không ? Anh là dân da trắng gốc Canada 100% nên anh nấu món Canada 100%, và là món dễ nhất, lẹ nhất. Thưa đó là món thịt bò bí tết. Anh ướp thịt từ sớm. Đến giờ ăn anh mời dân làng vào bàn rồi mới ra tay. Cái chảo lớn được đặt lên bếp. Lửa lớn được đốt lên. Miếng thịt ướp hành tiêu tỏi được lẹ làng đặt lên chảo nóng. Miếng thịt xèo xèo như bốc lửa được lật qua lật lại một cái là xong. Anh bày thịt ra đĩa, trét một chút mù tạc, rưới một chút nước mắm nguyên chất. Chị Ba đứng bên bới thêm một chén cơm nóng. Thế là xong. Mỗi người một đĩa nóng hổi. Món này cụ phải xơi nóng mới ngon, y như ăn phở vậy. Trên bàn đã bày sẵn đĩa xà lát, lúc ăn này mới trộn dầu vào.
(more…)

Võ Kỳ Điền


Nhà văn Trà Lũ

Tôi quen nhà văn Trà Lũ đâu chừng trên dưới hai mươi năm. Trong khoảng thời gian đó tôi đã nhận được từ nhà văn, tất cả là mười cuốn sách quí được gởi tặng. Lẽ ra tôi phải gọi nhà văn Trà Lũ bằng thầy, bỡi vì tôi xuất thân từ trường Sư Phạm mà nhà văn Trà Lũ đã từng là Giáo Sư dạy ở đó. Lần đầu tiên khi gặp nhau, tôi gọi nhà văn Trà Lũ là thầy với tất cả những gì kính trọng, quí mến. Nhưng mà nhà văn đã không cho tôi xưng hô như vậy và chỉ muốn tôi gọi bằng anh trong tình văn hữu -cung kính bất như tùng mạng, tôi bắt buộc phải nghe theo, từ đó về sau tôi thường gọi nhà văn Trà Lũ bằng anh, tiếng anh thân kính, tuy bên ngoài là anh mà bên trong vẫn là thầy.
(more…)

Thụy Khuê


Nguyễn Hữu Đang (1913-2007)

Nguyễn Hữu Đang là một trong những khuôn mặt trí thức dấn thân tranh đấu cho tự do dân chủ can trường nhất trong thế kỷ XX. Là cột trụ của phong trào Nhân Văn Giai Phẩm, Nguyễn Hữu Đang đã bị bắt, bị cầm tù, bị quản thúc và mất quyền tự do phát biểu trong 59 năm, từ tháng 4/ 1958 đến tháng 2/2007, khi ông mất.

Nhiều sự kiện về cuộc đời Nguyễn Hữu Đang đã sáng tỏ hơn, sau khi ông qua đời, một số tư liệu về con người ông đã được phơi bày ra ánh sáng và do đó chúng ta có thể tạm dựng một tiểu sử đầy đủ hơn về người lãnh đạo phong trào Nhân Văn Giai Phẩm.
(more…)

Mùa thơm

Posted: 27/05/2011 in Lê Lô, Truyện Ngắn

Lê Lô

Hồi nhỏ tôi hay được mẹ dành cho cái cùi thơm. Bữa trưa, mẹ nấu canh thơm thịt bò, cắt bỏ vỏ, dùng dao nhỏ tỉa những mắt thơm, rồi để trái thơm thẳng đứng, chẻ dọc xuống. Bốn nhát thẳng. Còn cái cùi thơm vuông vức. Nhà đông anh chị em, tôi là con út nên ưu tiên được cái cùi, chấm muối ớt, mút. Chị tôi đứng kế bên rất thèm. Mắt chị long lanh, trái cổ chị chạy lên chạy xuống. Ðôi mắt chị (mãi sau này tôi mới biết) buồn bã, lấp lánh hy vọng em của chị sẽ bẻ một khúc cùi, ngắn cũng được, chia cho chị, nhưng tôi mặc kệ, tôi là con út, cha mẹ đều cưng, tôi có quyền hưởng trọn cái cùi thơm quý hiếm không phải ngày nào cũng có.
(more…)

Pablo Neruda, 20 Love Poems and a Song of Despair, Chili 1924
Nguyễn Phước Nguyên chuyển ngữ từ bản tiếng Anh của W. S. Merwin


Nude with Calla Lilies – Tranh Diego Rivera

Ngực em đủ chứa tim tôi,
Đôi cánh tôi tháp tự do em.
Những chất chứa ngủ say trên linh hồn em sẽ trổi dậy
vươn đến thiên đàng bằng đôi môi tôi.

Trong em là từng ngày ảo tưởng.
Em đến như giọt sương thỏa lòng hoa hàm tiếu.
Hụt hẫng nền trời trong thiếu vắng em.
Bay bất tận như muôn đời sóng vỗ.
(more…)

Gửi

Posted: 27/05/2011 in Thơ, Vũ Thanh Hoa

Vũ Thanh Hoa

có gì trong veo như nỗi buồn
sót trên gân lá xanh sau một ngày thức dậy
ký ức vùi từng sợi cỏ
mây xa xót trắng
mùa đi
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn


V-omen – Phụ bản của tác giả

Trong thế giới Việt hải ngoại

Thế giới đã thu hẹp lại. Ngôi làng thế giới đã là một thực tế. Ngày nay, con người đi lại dễ dàng, trao đổi thông tin trong tít tắt, và gặp gỡ nhau một cách gần như ngẫu nhiên. Khoảng cách địa lý như thể trở nên thứ yếu.

Thế nhưng, không gian Việt lại mở rộng ra, đi vào địa lý và quỹ đạo thế giới. Đôi khi tôi tự hỏi: cái ranh giới giữa Việt Nam và hải ngoại nằm ở đâu?
(more…)

Nguyễn Xuân Sử

Hẹn gặp

Em cười cho một nụ
Tôi qua được một mùa
Em cười trăm ngàn nụ
Tôi tiếp tục đầu thai

Trên kia trời nắng lạ
Có pha chút hương đàn
Tôi lên đường để hỏi
Em giữ lời đó chăng?
(more…)

Nguyễn Hàn Chung


Tranh Bùi Xuân Phái

Tự tình II

Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn
Trơ cái hồng nhan với nước non
Chén rượu hương đưa say lại tỉnh
Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn!
Xiên ngang mặt đất rêu từng đám
Đâm toạc chân mây đá mấy hòn
Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại
Mảnh tình san sẻ tí con con

Hồ Xuân Hương

Câu phá chưa có gì ghê gớm cả bởi trách nhiệm của nó là làm nền cho tứ thơ, một loại nền bị cơn lốc thời gian thúc giục ’’văng vẳng trống canh dồn’’ câu thừa kia mới bắt đầu khuấy động  kiếp nạn dập vùi vốn là dĩ mệnh của phận đàn bà lẽ mọn.
(more…)

Nguyễn Hữu Thụy

Thêm một chiếc cầu mới bắt qua sông
Đã xoá sổ cả ngôi trường yêu mến
Từ Cổ Viện Chàm thông xe ra biển
Ký ức- tương lai hai nhịp đứt lìa
(more…)

Nguyễn Ngọc Tư

Lương chèo đò mướn năm 12 tuổi. Nhà Lương nghèo, chỉ là cái chòi rách tả tơi, từ ngày đi chèo đò, Lương ăn, ngủ trên bến đò nên nhà đã bỏ hoang hẳn. Suốt ngày quần quật trên sông mà bộ mình khẳng khiu chỉ độc cái quần tà lỏn dính đầy nhựa trong của thời làm sai vặt ở các trại xuồng. Lương không cha, má chết sớm nên cái quần dãn dây thun không ai may lại, nó tuột luốt mỗi lần Lương thót bụng rướn người trên đôi chèo.
(more…)

Cổ áo dậy thì

Posted: 26/05/2011 in Quan Dương, Thơ

Quan Dương

Cổ áo dậy thì
Em quên cài cửa
Thơ ngây bỏ nhà
theo ta xuống phố

Búp mặc áo hồng
Ngực xuân chúm nụ
(more…)

 
Nhạc và lời: Từ Công Phụng
Tác giả trình bầy
Nguồn: YouTube

Huy-Lực Bùi Tiên Khôi


Thiếu nữ bên hoa huệ – Tranh Tô Ngọc Vân

Giai nhân và thi sĩ là đề tài muôn thuở của thi ca nghệ thuật. Họ sinh ra đời chưa gặp gỡ quen biết nhau, chỉ nghe tiếng nhau thôi mà đã bâng khuâng mộng tưởng cuộc hội ngộ trong giây phút hay suốt đời.

Lord Byron, (1788-1824) một thi sĩ lẫy lừng Anh Quốc, sinh ở thế kỷ XVIII, chết yểu ở thế kỷ XIX, khi mới 36 tuổi, ông đã mô tả người đẹp trong mộng tưởng của ông:

She walks in beauty, like the night
Of cloudness climes and starry skies
And all that’s best of dark and bright
Meet in her aspect and her eyes

Dịch nghĩa:

Nàng đi trong dáng diễm kiều như đêm
Của vùng trời mây và bầu trời lấp lánh đầy sao
Và tất cả vẻ đẹp nhất của bóng tối và ánh sáng
Đều gặp nhau trong hình dáng và đôi mắt của nàng
(more…)

Sợ

Posted: 25/05/2011 in Phan Xuân Sinh, Phiếm

Phan Xuân Sinh


The Scream – Tranh Edward Munch

Hôm nay bắt chước ông bạn già của tôi nhà văn Song Thao, viết một bài phiếm và đề tài chỉ một chữ “Sợ”. Không biết cái đề nầy anh Song Thao đã viết chưa? Nếu viết rồi thì xin anh cho tôi “cầm nhầm” một chút, bởi vì tôi muốn viết về cái “sợ” của người Việt Nam mình. Thường thì chúng ta đọc “phiếm” của Song Thao, cái đề của anh chỉ một chữ, nhưng chứa đựng một kho tàng đông tây kim cổ được anh sưu tầm một cách ngoạn mục, rồi nhắc vào con chữ và trang giấy của anh một cách tài tình. Người đọc cười tủm tỉm nhưng rất sảng khoái. Đề tài của tôi hạn hẹp chỉ vòng quanh xa gần với anh em mình, bà con mình, không cần phải vận dụng “đông tây kim cổ” quá lớn như anh Song Thao. Mong rằng người đọc sẽ tha thứ cho sự hiểu biết sơ sài, nông cạn của tôi. Tôi hy vọng sẽ mang đến cho người đọc nụ cười “một nửa” thôi, đủ mãng nguyện lắm rồi. Nếu có sự trùng hợp thì chỉ là sự vô tình. Kính mong độc giả lượng tình tha thứ.
(more…)

Trần Vấn Lệ


Thi sĩ Vũ Hoàng Chương (1916-1976)

“Đêm nay lửa tắt, bình khô rượu…”. Thơ Vũ Hoàng Chương. Nhớ. Ngậm ngùi. Lửa tắt? Bình khô? Buồn. Thở hắt. Còn gì vớt vát? Nói xa xôi?

Vũ Hoàng Chương chết. Không tên phố. Không có gì cho kẻ lãng du! Ông sống, giả vờ thương với nhớ, giả vờ thôi chớ có ai đâu…
(more…)

 
Nhạc và lời: Vĩnh Điện
Ca sĩ: Diệu Hiền
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Nguyễn Lãm Thắng

Viết trước ngày chị làm dâu

Tuổi bốn mươi chị làm dâu
Bàn tay run, mẹ têm trầu đêm qua
Sáng nay khách đến đầy nhà
Người gần hỏi chuyện người xa, tủi mừng
(more…)

Điệp-Mỹ-Linh

Dọn cơm lên bàn xong, Thảo-Ly chưa kịp ra sân mời Mẹ vào dùng thì thoáng nghe, từ radio của nhà bên cạnh, một dòng nhạc quen thuộc mà nàng yêu thích từ thời còn học trung học. Khi tiếng hát vang xa, Thảo-Ly đứng lặng để niềm xúc động cuồn cuộn xuôi theo giọng ca ngọt ngào: “On the day like today, we passed the time away, writing love letters in the sand. How you laughed when I cried each time I saw the tides take our love letters from the sand…”(1) Vừa nghe đến phân đoạn này, Thảo-Ly chạy vội vào phòng trong, mở radio để được lặng lẽ nghe trọn bài.
(more…)

Lưu Nguyễn

Có những buổi chiều rất nhớ
bâng quơ. Chẳng biết nhớ gì
dòng sông một thời tuổi nhỏ
bóng người đáy nước tà huy
(more…)

MoveOn

Posted: 24/05/2011 in Nguyễn Thị Hoàng Bắc, Thơ

Nguyễn Thị Hoàng Bắc
Nhớ H.A.


Walking down Bleeker Street – By Merle Keller

có phải đã giải toả cho tôi cái ám ảnh tầy trời,
đã giải cho tôi cái tôi đã chỉ đứng nhìn mà không biết làm gì với em
những phút cuối

cho tôi bây giờ đi ngang qua nhà em không cảm giác gì
không cần nhìn vào
không trốn tránh liếc ngang
không nhói thắt tim gượng gạo
cười giả bộ
đóng kịch quên
không có màn kịch nào hay hơn sự thản nhiên
(more…)