Lê Hoàng
Mỗi lần Đông đến
Ở xứ người
Tôi lại nhớ về xa xôi
Quê huong tôi vời vợi
Mưa nắng có bốn mùa.
Quảng Trị ở trong tôi
Bao ngày trên xứ lạ
Tôi vẫn nhớ không thôi.
(more…)
Lê Hoàng
Mỗi lần Đông đến
Ở xứ người
Tôi lại nhớ về xa xôi
Quê huong tôi vời vợi
Mưa nắng có bốn mùa.
Quảng Trị ở trong tôi
Bao ngày trên xứ lạ
Tôi vẫn nhớ không thôi.
(more…)
Châu Đình An
Nhạc và lời: Châu Đình An; Tác giả trình bày
[Bản ký âm PDF]
Nguồn: Tác giả gửi bản nhạc và mp3 file.
Nguyễn Lệ Uyên
Tiếng còi xe toe toe ngoài ngõ. Âm thanh nửa như reo nửa ngập ngừng.
Ở cái xóm nhỏ này hiếm khi nghe tiếng còi xe, hiếm khi có chiếc xe nào trờ tới, can dự chi tới mình. Nghĩ vậy, ông tiếp tục cắt tỉa cây sanh bám ngang trên mặt đá hòn non bộ góc sân. Cây sanh ấy là chút kỷ niệm nhỏ lúc ông làm tổ trưởng tổ cộ bò cho hợp tác xã. Lúc đội của ông kéo lúa nhập lên tổng kho, trong khi chờ đợi giấy tờ, biên bản, ông tha thẩn ra phía sau hàng rào và nhìn thấy cây sanh nằm lăn lóc bên bãi rác. Cây sanh bám trên cục đá vôi, ngã soài theo thế bạt phong. Ông thấy tiếc, thấy đẹp và đưa nó lên thùng cộ mang về. Mang về và đặt trong bể nước có hòn giả sơn từ thời ông nội để lại. Một hòn đá chết và một thân cây sống đu bám nhau tiếp tục sống như thể ai đó mang một hòn núi nhỏ đặt vào bể nước!
(more…)
Nhi Nguyên
anh ơi em muốn đi tiểu
để những hạt nước chảy ra từ cơ thể em
niềm gì đang tích tụ
vỡ oà đi những khát khao chôn giấu
mái tóc em dài trôi theo dòng chảy
chân tóc
mảng gàu nho nhỏ đôi lúc chẳng chịu nằm yên
em ngứa
(more…)
Đinh Tấn Lực
“Lãnh đạo nào cũng kiệt xuất cả mà sao đất nước vẫn ăn mày?”
(Blogger Chung Do Kwan)
Bà Nguyễn Thị Năm, còn được gọi là bà Cát Hanh Long, là người đã cất công che giấu và nuôi dưỡng các lãnh đạo Việt cộng như Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, Lê Thanh Nghị, Lê Giản… trong thời gian đảng CSVN còn hoạt động bí mật. Hai con trai của bà, ông Nguyễn Công và ông Nguyễn Hanh đều theo Việt Minh từ trước 1945, từng là chính ủy trung đoàn và đại đội phó bộ đội thông tin khi phong trào Cải Cách Ruộng Đất (CCRĐ) được phóng tay phát động long trời lở đất rập theo mô thức “thổ địa cải cách” củaTrung cộng.
Trong báo cáo trước Quốc hội kỳ 3 khóa I, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhấn mạnh: “Phương châm của cải cách ruộng đất là phóng tay phát động quần chúng nông dân”. Phóng tay, theo lời giải thích của ông Nguyễn Văn Trấn, nguyên Đại biểu Quốc hội khoá I, đại diện Sài Gòn-Chợ Lớn, có nghiã là lệnh cho phép “cứ việc làm mạnh thả cửa”. Nôm na cho các đội dễ hiểu là “đào tận gốc trốc tận rễ”.
Cộng thêm nhận định của cố vấn Trung cộng là “hổ đực hay hổ cái đều ăn thịt người cả”, bà Cát Hanh Long bị quy vào diện địa chủ/cường hào gian ác/bóc lột/phản quốc/có nợ máu, và là người đầu tiên bị xử bắn để làm bàn đạp đẩy mạnh phong trào đấu tố chia thực quả trên toàn quốc. Cả Chủ tịch Hồ Chí Minh lẫn Thủ tướng Phạm Văn Đồng bấy giờ đều ngoảnh mặt/im hơi/lặng tiếng.
(more…)
Trần Phù Thế
ta mòn hơi chạy hoài theo bóng
đuổi càng xa càng mệt thời gian
em cứ chạy và ta cứ đuổi
bóng của ta hay bóng mây tàn
có một bận ta gần bắt kịp
đưa bàn tay nắm chặt thấy như
trong hư vô nghe tiếng giả từ
nghe ảo vọng cuộc đời huyễn tưởng
(more…)
Trường Đinh
Sáng ngày 14 tháng 12 năm 2012 vừa qua, trên trang web Thư Viện Văn Học Nghệ Thuật Sáng Tạo, có đăng tải một trường ca về truyện thơ Trọng Thủy Mỵ Châu – một sáng tác mới nhất của nhạc sĩ Vĩnh Điện.
Được biết, đây là tác phẩm thứ 3 thuộc loại trường ca của nhạc sĩ. Tác phẩm trường ca đầu tiên anh viết là Tiếng Hát Người Tình Si (1972). Tác phẩm trường ca thứ 2 là Quê Hương Bên Trời (2012). Riêng tác phẩm Tiếng Hát Người Tình Si, đã được thực hiện thành phim và trình chiếu trên Đài truyền hình Huế và Đà Nẵng năm 1973.
(more…)
Trần Quang Lộc
Thơ: Bắc Phong; Phổ nhạc và hát: Trần Quang Lộc
[Bản ký âm PDF]
Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.
Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên
Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26], [27], [28], [29], [30], [31], [32], [33], [34], [35], [36], [37], [38], [39], [40], [41], [42], [43], [44], [45], [46], [47], [48], [49], [50], [51], [52], [53], [54], [55], [56], [57], [58], [59], [60], [61], [62], [63], [64], [65], [66], [67], [68], [69], [70], [71], [72], [73], [74], [75], [76], [77], [78], [79], [80], [81], [82], [83], [84], [85], [86], [87], [88], [89], [90]
Nguyễn Học và Lâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui
Đào Hoàng Lý trực cùng tôi ngày 11-5-1976, khi Dư Dương Tú, cô y tá giàu kinh nghiệm, giỏi nhất của chúng tôi phóng đến, mặt hoảng hốt, thở hổn hển, báo tin, Chủ tịch đang vã mồ hôi, lên cơn khó thở cấp. Chúng tôi hối hả tới chỗ Mao, nghi ông lên cơn đau tim đột ngột. Trương Ngọc Phượng ngăn chúng tôi lại, nhưng không có thời giờ chờ cô ta cho phép.
Mao bất tỉnh nhưng chưa chết, không phản đối khi các bác sĩ bắt tay vào việc cấp cứu. Chúng tôi đo điện tim, hồi sức cấp cứu. Một cú điện thoại từ Trung Nam Hải gọi đến khu nhà H, nơi đội y tế ở, sẽ có một nhân viên y tế đến bổ xung. Mao lên cơn đau tim đột ngột do nhồi máu cơ tim, một phần nhỏ trong tâm thất bị hoại tử do thiếu oxygen, ông đã từng bị nhịp ngoại tâm thu và rối loạn nhịp tim. Các y tá Minh Thanh Nhung, Lý Liên Thi, báo cáo, cơn bệnh xuất hiện ngay sau khi Chủ tịch tiếp thủ tướng Lào, Kaysone Phomvihane, đúng lúc ông đang cãi vã với Trương Ngọc Phượng.
(more…)
Huỳnh Minh Lệ
Niềm vui ngó lại nỗi buồn,
Hôm nay vui vẻ bắt nguồn hôm qua,
Trùng khơi ngồi nhớ giang hà,
Nụ cười nguyên thủy em là suối khe,
Em đi không nhớ đường về,
Buổi trưa bữa đó tóc thề ngang vai,
Mùa thu thưa nắng tóc dài,
Tháng mười anh nhớ lai rai nụ cười.
17.11.2012
(more…)
Nguyễn Mạnh Trinh
Năm 2005, “Nhật ký Ðặng Thùy Trâm” được in và nhanh chóng được hệ thống tuyên truyền của chế độ đánh bóng. Tác phẩm này là cuốn nhật ký của một bác sĩ Việt Cộng viết trong thời kỳ mà chiến tranh dữ dội nhất và được “biên soạn” lại để phù hợp với mục tiêu truyên truyền của chế độ. Những “lãnh đạo” chế độ như cựu tổng bí thư Lê Khả Phiêu, cựu Thủ tướng Phan Văn Khải đã ngỏ lời khen tặng và cổ võ tiếp theo là cả một chiến dịch rầm rộ tán dương. Không những ở trong nước mà chiến dịch tuyên truyền còn lan ra đến ngoại quốc. Ðã có nhiều bản dịch ra nhiều ngôn ngữ khác nhau nhằm phổ biến một cách rộng rãi tác phẩm này.
(more…)
Bùi Chí Vinh
Hãy đổ ra đường đi các em
Đêm nay may phước nghỉ giới nghiêm
Đêm nay tôi sẽ làm thi sĩ
Hộ tống các em chẳng lấy tiền.
Em chỉ tốn tiền mua bông giấy
Vui vui thì thẩy đại lên trời
Buồn buồn thì rắc đầu tôi vậy
Tôi phủi, làm ơn chớ cắn môi.
(more…)
Trần Vấn Lệ
Gần bốn mươi năm thấy lại áo dài
Nhớ học trò chiều gió áo bay
Nhớ cô giáo khoác áo laine dày
Áo không bay nhưng chéo khăn choàng phất phới.
Gần bốn mươi năm áo dài đổi mới
Vải như nhiều hơn và gió lộng nhiều hơn
Học trò xưa, cô giáo xưa, ai mất ai còn?
Chừ áo bà ba khít khao hay veston xúng xính?
(more…)
Nhạc: Phan Ni Tấn
Thơ: La Toàn Vinh
Hòa âm: Phạm Hồng Biển
Tiếng hát: Diên An
Nguồn: La Toàn Vinh gửi bản ký âm nhạc và đường dẫn YouTube.
Hồ Đình Nghiêm
“Trăm năm bia đá cũng mòn
Bia chai cũng bể chỉ còn bia ôm”.
(Ca dao Việt-nam đương đại)
Mới sáu giờ, mặt trời đã rụng xuống sau chùa. Cây cao niên và tường rêu ngói ẩm như biết thu hút bóng tối. Tà dương dâng tràn. Những chân mây tím thẫm thôi bay, những bóng điện bắt đầu thắp sáng, lung linh phố phường phía bên kia sông. Sông là giãi lụa xanh uốn lượn ôm lấy chùa, đò trôi ngang thảng hoặc nhưng tuyệt chẳng một lần cập bến. Chùa đoạn lìa với mọi thứ, hoặc mọi vật đều chẳng muốn phá vỡ nỗi tịch lặng của chùa chiền. Buổi chiều, do đó, ngây dại một nỗi buồn. Trầm tịch bóng hoàng hôn xâm thực từ tốn cái khuôn viên luôn chôn chặt thứ không gian đầy u ẩn.
Muốn xuống sông lấy nước, những chú tiểu phải bước đủ bốn mươi chín bậc cấp bằng đá. Gánh nước lên theo lộ trình cũ và con tim co thắt có khi đếm lộn, mệt mề dốc đứng vã mồ hôi. Những tảng đá trũng khuyết như minh chứng giùm: Đã có biết bao sư rời chùa với viên mãn một quá trình tu tập. Sông không bao giờ cạn, cũng như việc học vốn vô đáy, bởi thế chữ viên mãn chỉ là một cách nói đầy ước lệ. Ai cũng hiểu núi này cao thì ắt hẳn sẽ có núi khác cao hơn, trùng điệp.
(more…)
Kha Tiệm Ly
Lưu linh như ta uống rượu chẳng cần mồi,
Như thằng điên mặc thây thế sự,
Là thằng say, nên đâm ra tư lư.
Mà chuyện đời sao kể hết em ơi.
Vỗ bụng kinh luân, môn sinh lố nhố,
Bằng hữu le hoe chỉ đủ kín dòng sông.
Nhưng lúc sa cơ, có bao nhiêu Tử Lộ?
Gặp bão giông toàn chạm mặt Lý Thông!
(more…)