Archive for the ‘Tùy Bút / Tản Văn / Ký Sự’ Category

Song Thao

song_thao-nguyen_xuan_hoang
Tác giả và nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng một thuở xưa

Dẫn: Bài viết về Nguyễn Xuân Hoàng sau đây được viết khi được tin Hoàng lâm trọng bệnh. Tháng 4/2014 tôi đã gửi Hoàng đọc bài này, và anh có nhuận sắc một số chi tiết. Ngày 24/4, Hoàng mail cho tôi: “OK. Mày sửa như vậy là tốt lắm”.

Hoàng và tôi là bạn “mày tao”. Kể cũng lạ. Thường thì bạn kiểu xưng hô “mày tao” với nhau là bạn từ thời còn đi học. Chỉ có những ngày thơ dại đó mới đủ thân tình để gọi nhau một cách sỗ sàng như vậy. Tôi vẫn còn mấy ông bạn thời đó. Ông thì từ hồi học tiểu học, ông thì từ hồi đệ ngũ đệ lục thời trung học. Ông nào ông nấy nay đã đầu bạc, răng long lại mọc thêm một cái chân gỗ hoặc chân sắt. Gặp nhau vẫn cứ “mày tao” khiến cho mấy bà nhăn mặt. Già rồi, ăn nói cho đàng hoàng kẻo tụi trẻ nó cười cho. Mặc, thấy mặt nhau vẫn cứ rổn rảng “mày tao”.

Trường hợp tôi với Hoàng có lẽ là hiếm. Hoàng là người duy nhất không học chung với tôi mà “mày tao”. Không, kể cũng có học chung. Khoảng cuối thập niên 1960, tôi với Hoàng đều cùng học tiếng Đức tại Trung Tâm Văn Hoá Đức Goethe Institut trực thuộc toà Đại Sứ Đức ở Sài Gòn. Cùng đi học nhưng chúng tôi chỉ gặp nhau ở ngoài sân vì không cùng chung lớp. Gặp nhau, cười toe, mỗi đứa một góc sân. Kể ra thì cũng là bạn học đó, nhưng hơi trễ, trước đó chúng tôi đã trót “mày tao” rồi. Hoàng cũng là bạn văn duy nhất mà tôi thoải mái “mày tao”. Không có trường hợp thứ hai.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

nguyen_xuan_hoang-ho_dinh_nghiem
Tấm ảnh cũ Nguyễn Xuân Hoảng và tác giả

Tối thứ bảy, như thông lệ, tôi từng thức khuya. Thức vì có những điều tự mình loay hoay làm khổ mình, viết nhăng viết cuội, thoạt ngắn thoạt dài rồi xoa tay gửi vào hư không. Hư không có nhiều nghĩa, trong muôn một là chiếc lá rời cành rơi tịch lặng giữa mênh mông để nợ nần dính mắc vào lưới, treo lên mạng.

Thường khi, để trả công thành quả, tôi bưng cốc cà phê đen ra ngoài hàng hiên đứng nhâm nhi. Thắp một điếu thuốc, thở khói trong bóng tối im sững. Trời vào thu, đêm có gió làm đánh thức lá cây không cho ngủ ngáy, bắt khiêu vũ lắt lay. Màu vàng của đèn đường cô một vũng sáng lẻ loi, chẳng soi rõ kẻ bộ hành đi xào xạt trên bờ cỏ kia là nam hay nữ. Lạnh. Học trò đã tựu trường đồng nghĩa với áo xống ngự hàn đã thực sự bày biện làm dáng dấp con người trở nên no căng.
(more…)

Ban Mai
Viết tặng những người bạn Văn đàn anh của tôi.

nguyen_xuan_hoang-lu_quynh-hoang_ngoc_bien
Từ trái: Nguyễn Xuân Hoàng, Lữ Quỳnh, Hoàng Ngọc Biên

“thường có những giấc mơ
gặp gỡ bạn bè
những người bạn ra đi đã nhiều năm
nay kéo về
nói cười ấm áp

tôi rất vui
rất vui trong từng đêm như thế

để lúc tỉnh ra
ngồi một mình trong bóng tối
quạnh hiu”

(Lữ Quỳnh)

Tháng 6, khi những cơn gió Lào khô rốc từ Vịnh Bengan thổi vào dãy Trường Sơn đem hơi nóng ngùn ngụt lửa phả vào mặt, đó là lúc các tin buồn tới tấp bay về bên tôi. Từng người, từng người bạn thay nhau giã từ cuộc chơi. Cái nóng hực lửa bên ngoài, và cái nóng trong lòng tôi ngày một dâng cao.

Mới tuần trước thôi, anh Nguyễn Xuân Hoàng vẫn còn email trả lời, anh nói bài viết này anh thích quá cho anh post trên Voa đi, tôi còn đùa anh mệt như vậy mà vẫn còn làm việc sao, tùy anh thôi. Em sẽ gửi các bài tùy bút ngắn anh đọc hàng ngày cho vui.

Đó là thời gian sau này khi biết bệnh tình anh đến giai đoạn cuối, anh đau đớn với cơn bệnh ung thư chống chọi hàng giờ, tôi không còn email hỏi thăm sức khỏe nữa. Vô ích, sáo rỗng. Đừng đụng đến vấn đề này, hãy viết những cái gì nhẹ nhàng cho anh đọc, anh vui.
(more…)

Đỗ Xuân Tê
viết tặng nhà báo H.Đ.

thieu_phu

Tháng sáu trời mưa
tôi đưa em về
dưới quê
tôi đi học tập
hẹn nhau một tháng anh về

Một tháng chưa về
tôi ra ngoài Bắc
lại hẹn anh về
tháng sáu sang năm

Cứ vậy mà tôi và người phi công F5 Phan Anh cùng bao nhiêu số phận sau cái ngày tháng tư năm ấy lỗi hẹn với vợ và người yêu của mình trên dưới mười cái mùa mưa. Nghe lời đường mật của bên thắng cuộc tưởng đi một tháng lại về, không ngờ mưa Sài gòn đã đưa chân chúng tôi vào tử lộ. Gần bốn thập niên quay lưng nhìn lại, kẻ mất người còn lắm cảnh đau thương, nay qua chuyện này xin kể như một tấm gương về lòng độ lượng hiếm thấy không hẳn với kẻ thù dấu mặt mà với chính người vợ đầu gối tay ấp trong cảnh sa chân lỡ bước vì sự đưa đẩy không thương tiếc của dòng đời sau tháng tư đen. (Do sự tế nhị của câu chuyện xin độc giả coi nhân vật và sự việc như hình thức hư cấu để tránh suy diễn đáng tiếc vì người trong cuộc chưa cho phép).

(more…)

Tưởng Năng Tiến

chua_mot_cot-vo_thi_thang

Nhiều năm trước, báo Quân Đội Nhân Dân có một bài viết thú vị (Bức Tranh Thêu Trong Tù Của Người Phụ Nữ Với “Nụ cười chiến thắng”) của tác giả Nguyễn Thị Nhi:

“Bức tranh ‘Chùa Một Cột’ được thêu trong nhà tù Côn Đảo năm 1972 là của chị Võ Thị Thắng, cựu tù chính trị bị tòa án binh quân sự Mỹ kết án 20 năm tù khổ sai, giam cầm trong các nhà tù: Chí Hòa, Thủ Đức, Tân Hiệp, Hố Nai, Côn Đảo từ năm 1968 – 1974… ”

“Về bức thêu ‘Chùa Một Cột’, chị kể: Chị chưa một lần ra miền Bắc, chưa được thăm chùa Một Cột nhưng qua những tấm hình chụp, vẽ về ngôi chùa này chị đã hình dung và thêu bức ‘Chùa Một Cột’ với tấm lòng luôn hướng về miền Bắc, tin tưởng vào thắng lợi của sự nghiệp cách mạng. Bức thêu ‘Chùa Một Cột’ là tâm huyết của chị trong những năm tháng bị giam cầm. Ở trong tù những lúc không bị tra tấn hoặc lao động cải tạo, chị lại chọn nơi có ánh sáng gần cửa sổ để thêu. Nhiều lúc thiếu ánh sáng chị vẫn cố hình dung từng mũi kim, sợi chỉ. Chị phải giấu bức thêu mỗi khi có cai ngục đi tuần tra, kiểm soát. Bức thêu ‘Chùa Một Cột’ của một người con gái không chịu khuất phục kẻ thù phải mất gần một năm mới hoàn thành, trong một hoàn cảnh đặc biệt.”
(more…)

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
Mừng ngày Thượng thọ 92 của nhà văn Thinh Quang

thinh_quang
Nhà văn Thinh Quang

Hội ái hữu Quảng Ngãi Bắc California họp mặt lần đầu tiên tại nhà của ông Hội trưởng Hoàng Ngọc Thành. Ông là giáo sư Tiến sĩ Sử học, người sinh trưởng tại phố Thu Xà thuộc tỉnh Quảng ngãi . Buổi họp mặt với mục đích đón mừng Xuân mới để đồng hương và thân hữu ôn lại những kỷ niệm vui buồn một thời trên quê nhà.

Buổi vui chơi có chương trình văn nghệ “cây nhà lá vườn”. Trong tiết mục góp vui, MC giới thiệu một nhà thơ lão thành đọc bài thơ sáng tác tại chỗ. Một cụ già đứng lên, thân hình mảnh khảnh, khuôn mặt xương xương nhưng đôi mắt sáng trưng đầy thần lực. Tuy đã cao tuổi nhưng nước da còn hồng hào. Từ dãy ghế đầu, cụ chậm rãi đến trước máy khuếch âm tự giới thiệu tên là Trần Dũ Lương. Cụ đã xúc cảm trước hai câu đối: “Thiên Ấn mây gom tình đất mẹ. Sông Trà nước tụ nghĩa anh em” treo trước cổng nhà chào mừng đại hội nên cụ nảy ý viết tặng H. N. là tác giả hai câu đối đó. Bài thơ có nhan đề :”Tụ Hội Quê Người”:

“Về đây tụ hội bên nhau
“Cho vơi năm tháng nỗi đau xứ người
Vầng trăng Thiên Ấn ngậm ngùi
Mây giăng nỗi nhớ, còn đâu chuông chùa
Sông Trà vắng tiếng chèo khua
Nắng nung bãi cát, gió lùa bãi dâu
Bút, Thiên (*) ghi dấu chưa nhòa
Quê người đất khách một nhà yêu thương
Cho dù cách trở quê hương
Lòng ta vẫn hướng một phương tình người”.
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

cay_thong_ven_xom_lac_lam-dinh_cuong
Cây thông ven xóm Lạc Lâm
dinhcuong

Trời đang sắp chuyển vào mùa lãng đãng nhất trong năm, mùa thu. Mùa đôi khi đi trong quên lãng của trời đất, những nhịp chuyển khẽ khàng như sợ mạnh một chút nắng sẽ tan và lá sẽ rơi, ý nghĩ sẽ xao động. Cũng là mùa cha tôi ra đi, bay xa như một chiếc lá vàng hút mắt gió. Nỗi nhớ xếp dày lên theo bước thu đi thu tới. Lại sắp tới ngày giỗ cha…, tôi thấy mình như cũng lao chao theo cái màu của buổi chiều hạ bất chợt muốn thu này. Thì nhận được e-mail của bạn xa kèm theo link nghe một bài hát rất rất là xưa, Oh My Papa, do The Browns hát*, thư viết “đã đọc Cây Cô Độc, và biết bạn rất nhớ cha, nên chắc sẽ thích bài hát này”. Vâng, trong nỗi nhớ vắng vẻ, tôi được tình bạn gõ cửa, và cùng tôi hát, Oh my papa/To me he was so wonderful/ Oh my papa/ To me he was so good/ No one could be/ So gentle and so lovable/ Oh my papa/ He always understood/ Gone are the days/ When he would take me on his knee/And with a smile/ He’d change my tears to laughter/

Vâng, bạn ơi, rồi tôi sẽ nghe lại trong căn phòng nhỏ, vào ngày có mùi hương trầm nhẹ như bàn tay cha trên tóc tôi “Oh my papa/ To me he was so wonderful/ Deep in my heart/ I miss him so today/Oh my papa/ Oh my papa/ Oh my papa
(more…)

Trần Mộng Lâm

quan_thit_rung

Quý bạn có ăn thịt rừng chưa? Tôi thì ăn rồi, và rất nhiều.

Thịt rừng là thịt của các loài động vật, sống ở nơi hoang dã. Các con vật này bị người ta đi săn, hay gài bẫy, bắt về để làm thành món ăn, hay món nhậu.

Người Việt Nam, nhất là người miền Trung, rất thích loại thịt này. Người ta cho rằng những ngày đầu xuân, nếu được ăn vài miếng thịt rừng, thì năm đó sẽ gặp nhiều may mắn.
(more…)

Bùi Minh Quốc

dan_chu

Những năm gần đây, ở ta xuất hiện nhiều người được gọi (hoặc gọi lẫn nhau) là nhà dân chủ.Thật mừng. Lại xuất hiện nhiều tổ chức với thành viên là hàng chục, hàng trăm nhà dân chủ, với cả cơ quan ngôn luận công khai trên thế giới ảo internet hoặc photo truyền tay. So với cái thời một ai đó chỉ mới cất lên một tiếng nói độc lập, cầm trong tay bản photo một tài liệu về dân chủ để nghiên cứu là lập tức bị làm khó dễ, bị sách nhiễu, thậm chí bị quản chế, bị tù đày, thì quả là cuộc đấu tranh cho dân chủ đã ở một vị thế khác trước nhiều.

Tuy nhiên, mừng mà cũng lo.

Lo chút xíu thôi.

Chút xíu lo này là ở cái chữ nhà.
(more…)

Tưởng Năng Tiến

tang_le_vo_thi_thang
Ảnh:VOV

Tôi thấy trong cuộc đời của chị Thắng, chị không mang tai tiếng gì. Vẫn là con người trong sạch. (Hạ Đình Nguyên)

Thay vì một vòng hoa, một nén nhang, hay một lời ai điếu, tôi xin mượn một câu thơ của Thâm Tâm để đưa Võ Thị Thắng về nơi an nghỉ cuối cùng. Hoa hoè, nhang khói, điếu văn này nọ (e) không thiếu trong tang lễ “trọng thể” dành cho chị – theo như tường trình của VOV:

“Vào lúc 7h30 sáng nay (25/8), tại Nhà tang lễ Bộ Quốc phòng thành phố Hồ Chí Minh, Lễ truy điệu bà Võ Thị Thắng, nguyên Ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng, nguyên Tổng Cục trưởng Tổng Cục du lịch đã được tổ chức trọng thể…”
(more…)

Thiếu Khanh
(Nhân đọc một bản tin về giới thiệu thơ Tân Hình Thức)

which_poet-richard_brautigan
Which poet – Richard Brautigan

Loại thơ “tân hình thức” sớm nhất xuất hiện trên thi đàn Việt Nam có lẽ là cái mà ta quen gọi là Thơ Mới vào khoảng đầu thập niên 30 của thế kỷ 20. Những người chủ trương “phong trào thơ mới” lúc bấy giờ hô hào phá bỏ hình thức thơ “tám câu năm vần” và loại văn biền ngẩu ngâm nga cổ điển mòn sáo (Văn biền ngẫu cũng là một dạng thơ).

Có thể gọi loại “thơ mới” đợt đầu này là thơ “tân hình thức một chấm không. – (1.0) Cuộc cách mạng thơ” đó được hưởng ứng rất mạnh mẽ và kéo dài đến nay.

Từ thơ “tân hình thức một chấm không”, vào cuối thập niên 30 đó đã xuất hiện sự vận động “thơ tân hình thức một chấm một” (1.1) với “trường thơ Bạch Nga” của nhà thơ Nguyễn Vỹ. Chịu ảnh hưởng từ một số nhà thơ Pháp, nhà thơ Nguyễn Vỹ với tập thơ Bạch Nga (Le Cygne, 1939) bị nhà phê bình văn học Hòai Thanh (trong “Thi Nhân Việt Nam”) cho là khua chiêng gióng trống “lùng tùng xòe”. Tuy tập thơ Bạch Nga (thơ tiếng Việt và thơ tiếng Pháp) của Nguyễn Vỹ có một số bài được nhiều người ưa thích, nhưng hình thức thơ đó nói chung không được ai hưởng ứng và nhanh chóng bị quên lãng.
(more…)

Nam Đông

bia_quan_van-10-2013

Ở Việt Nam, chuyện nhân danh cái này cái kia để quy kết một cá nhân, tập thể hay hội đoàn xảy ra như cơm bữa, đặc biệt là trong lĩnh vực văn nghệ báo chí, bởi đối tượng bị quy kết, dưới mắt họ là những kẻ xấu, những kẻ chống phá chế độ, thậm chí là kẻ thù dân tộc.

Một Cánh đồng bất tận của Nguyễn ngọc Tư ở Cà Mau, hai bài thơ Tiếng hát ngày về và Ngọn cỏ tịch điền của Trần Huiền Ân ở Phú Yên, Đồng Nai thì có Lời những cây dầu cổ thụ ở trụ sở ủy ban nhân dân của Đàm Chu Văn… xa hơn là Nỗi buồn Chiến Tranh của Bảo Ninh hay gần đây Miền hoang tưởng của Đào Nguyễn…

Những người lên tiếng công kích, phản đối, quy chụp… thường có cái nhìn phiến diện xuất phát từ trình độ “thẩm thấu” nghệ thuật non kém, cảm thụ văn học theo lối chặt câu bẻ chữ hoặc nhìn hiện tượng để quy chiếu bản chất.v.v.
(more…)

Đinh Cường

ton_that_dao
Họa sĩ Tôn Thất Đào (1910-1979)

Dạ thưa xứ Huế bây giờ
vẫn còn Núi Ngự bên bờ Sông Hương
( Bùi Giáng )

Tôi muốn viết một bài về người thầy của tôi – họa sĩ Tôn Thất Đào – đã lâu mà chưa viết được. Có lẽ vì buồn quá, khi nghĩ về một họa sĩ duy nhất của Huế tốt nghiệp trường Mỹ Thuật Đông Dương, có nhiều công lao đóng góp cho nền giáo dục mỹ thuật Huế mà không được đãi ngộ xứng đáng. Bao nhiêu bài báo gần đây loan tin và viết về các tác phẩm còn lại của thầy đã bị hư hỏng gần hết. Thương nhất và quý nhất là người con dâu bây giờ lo toan mọi chuyện từ chăm sóc các bức tranh còn lại trong nhà cho tới chuyện gia đình. Hình như thầy cô có hai trai một gái, người con trai đầu, Tôn Thất Lục, có vào học mỹ thuật dở dang, sau đó bị tai biến nằm liệt cho đến nay, là chồng của Liên Phương, người con dâu hiếm có kể trên. Tôn Thất Điều, người con trai út thì đã mất và nghe nói cô con gái, Tôn Nữ Như Hồng, giáo viên thì đang ở Mỹ. Những người bà con bên phía thầy ở Mỹ cũng nhiều, ở Mỹ còn có nhiều học trò xuất thân từ trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Huế, thời thầy là vị giám đốc khả kính đầu tiên, lúc trường còn nằm ở dãy nhà số 15 đường Phan Đình Phùng bên bờ sông Bến Ngự. Thời 1957 trường còn trực thuộc Viện Đại Học Huế do linh mục Cao Văn Luận làm viện trưởng. Sau 3 năm ở đó trường mới dời qua Đại Nội. Và hình ảnh của thầy lại luôn hiên ra trong tôi: thầy đi chiếc xe gắn máy màu đen hiệu Brigestone luôn dừng lại trước hai cánh cổng sắt hẹp trước sân trường, vốn là Lầu Diên binh vệ, nằm sát cửa Hiển Nhơn, khoan thai đẩy bộ vào. Hình như sáng nào cũng đều đặn như vậy. Bóng dáng vị giám đốc thật phúc hậu hiền lành, là con nhà hoàng tộc…
(more…)

Tưởng Năng Tiến

pham_thi_lanh
Chị Phạm Thị Lành. Ảnh: Dân Việt

Việt Nam dứt khoát không để vỡ nợ. (T.T. Nguyễn Tấn Dũng)

Tôi đọc đi, đọc lại tập tuỳ bút mỏng (Đi Tìm Cái Tôi Đã Mất) của nhà văn Nguyễn Khải vài ba lần. Lý do, một phần, có lẽ vì ông viết hơi cô đọng và (phần khác) vì ông có quan tâm ít nhiều đến tình cảnh của đám thường dân vô danh và bé nhỏ – cỡ tôi:

“Người dân ở đâu cũng thế, đều muốn có một cuộc sống bình yên, được tính việc cá nhân và gia đình trong một khoảng thời gian dài, một trăm năm chẳng hạn, không có những thay đổi lớn trong lối sống, trong công ăn việc làm, trong các giá trị, đặt biệt là giá trị của đồng tiền. Chứ cứ phải sống mãi từ năm này qua năm khác trong các phong trào cách mạng, lúc chống tả lúc chống hữu, những hội nghị toàn quốc và địa phương nối nhau không dứt, những hô hào la hét từ trong nhà ra ngoài đường như một lũ hoá rồ, các quan hệ xã hội và các giá trị thay đổi soành soạch thì còn biết đằng nào mà sống…”
(more…)

Phạm Thị Hoài

ho_chi_minh_trong_hom_kieng

Trong chương trình Ngữ văn bậc Trung học Cơ sở và Trung học Phổ thông ở Việt Nam, lớp 6 có bài thơ “Đêm nay Bác không ngủ” của Minh Huệ; lớp 7 có hai bài thơ “Cảnh khuya” và “Rằm tháng Giêng” của Hồ Chí Minh, bài “Đức tính giản dị của Bác Hồ” của Phạm Văn Đồng và bài báo “Những trò lố hay là Varen và Phan Bội Châu” của Nguyễn Ái Quốc; lớp 8 có ba bài thơ “Tức cảnh Pác Bó”, “Ngắm trăng” và “Đi đường” của Hồ Chí Minh; lớp 9 có bài “Phong cách Hồ Chí Minh” của Lê Anh Trà và bài thơ “Viếng lăng Bác” của Viễn Phương; lớp 11 có “Vi hành” và Nhật kí trong tù của Nguyễn Ái Quốc; lớp 12 có “Tuyên ngôn độc lập” của Hồ Chủ tịch và bài thơ “Bác ơi” của Tố Hữu; duy nhất lớp 10 vắng bóng Bác Hồ, chỉ vì chương trình lớp này dành riêng cho văn học cổ trung đại.

Bao nhiêu Bác Hồ thì đủ cho môn Văn? Dường như rút một Bác khỏi chương trình khác nào xóa một Bác trên tờ bạc [1], là chuyện kinh thiên động địa [2].
(more…)

Cao Kim
Gửi Lữ Quỳnh

lu_quynh
Nhà văn Lữ Quỳnh

Có lẽ đó là một trong những chuyến đi khó quên của anh, vì nhiều lý do. Sinh nhật “cổ lai hy” của người bạn chí cốt năm xưa. Dự khai mac triển lãm của những người bạn thân,TTM. ĐC. Quay lại một nơi chốn thân quen, nhiều kỷ niệm của một thời tuổi trẻ, cả lúc bắt đầu già. Nhưng khó quên nhất là hình ảnh liêu xiêu của chính anh, một người cao lớn dềnh dàng đang loay hoay tìm chỗ dựa khi vừa rời chân khỏi chuyến xe tốc hành, chấm dứt cuộc hành trình hơn ba trăm cây số. Anh không được khỏe. Bấy giờ chúng tôi mới tìm ra lý do anh bị vấp, suýt ngã đến hai lần ở trạm dừng chân ăn trưa.Anh vừa bảo “mình mới bị vấp ở bậc thềm. Các bạn cẩn thận”, thì ngay sau đó, cả mớ tăm trên tay anh tung tóe khắp sàn nhà vì anh lại suýt té. Tưởng do anh vô ý bởi cặp mắt nhấp nhem sau chiếc kính cận. Không ngờ anh đã có chút vấn đề về sức khỏe. Xuống khỏi xe, anh choáng. Bạn anh dìu hai bên. Một người từng nhũn não. Một người đau cột sống. Cả hai đều nhỏ con hơn anh. Anh nói: Nghĩ cũng vui thiệt , Th. mà phải đỡ mình! Bạn giành xách giùm anh chiếc túi xách nhẹ chứa mấy bộ đồ, ít vật dụng cá nhân cho hai ngày gặp gỡ. Anh đến thẳng phòng tranh. Giờ khai mạc đã qua trước đó vài tiếng nhưng bạn bè vẫn còn tụ tập, cốt để chờ đón những người lên sau. Đến lúc đó, anh mới phát hiện chiếc điện thoại cầm tay của mình đã rơi tự lúc nào! Lòng anh hơi hoang mang. Mình đã tệ thế sao! Nhưng anh vẫn cố cười để bạn khỏi mất vui.
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ
Tặng Võ Chân Cửu – Hồ Ngạc Ngữ – Lê Phiên Vươn

bien_quy_nhon

I.
Hồi đó…người mẹ của hồ ngạc ngữ đội nắng ốm và đen lầm bầm với sóng biển trên bãi cát trước hiên nhà. mái tôn thấp đôi kiếng cận của hồ ngạc ngữ cúi thấp xuống lầm lì. võ chân cửu cũng có đôi kiếng cận ngước lên như bài thơ quẩy đá qua đồng của hắn. lê phiên vươn ốm và trắng như cái truyện ngắn của hắn giang hai tay chạy ra biển. còn ta ngồi im ngó sững người mẹ của hồ ngạc ngữ từ từ bước vào nhà lầm bầm với nhành dương liễu đã héo. nắng cháy nắng chảy vắng im trên cao. đứng trưa cháy đứng trưa chảy rầm rì dưới chân lúp xúp gió và sóng. cát hát theo dấu chân. cát hát theo tuổi mười tám hai mươi của bốn thằng bạn ngẫu nhiên trời đất xui khiến gặp nhau ham mần thơ ham mần văn trốn học uống cà phê tắm biển nói tào lao xịt bộp chuyện văn chương chuyện chưởng kim dung chuyện phật chuyện ma ba hoa chích chòe. ta thương nhớ người mẹ của hồ ngạc ngữ nhất vì cái lầm bầm của bà là thứ ngôn ngữ rất riêng dạy cho ta biết cách lầm bầm nửa đêm với ma quỷ thánh thần để mần thơ tới sáng không biết mệt. đứa nào cũng ghiền mần thơ mần văn gửi báo đăng. được báo đăng thì sướng phát khùng thi sĩ văn sĩ quá bảnh các em ơi.
(more…)

Nguyễn Đăng Khánh

mai_thao-cao_linh
Mai Thảo (1927-1998)
ảnh Cao Lĩnh 88

Gia đình chúng tôi có mười bốn anh chị em, gồm năm anh em trai và chín chị em gái. Anh Mai Thảo là người thứ năm trong gia đình. Hai người chị và một người em gái mất sớm. Tới năm 1975, chúng tôi còn lại là mười một người. Tính theo anh em trai, anh là con trai thứ ba. Anh cả tôi là Nguyễn Đăng Thiện, anh kế là Nguyễn Đăng Viên rồi đến chị Tuyết là người chị gái đã mất vì bệnh thương hàn năm chị hai mươi tuổi. Tiếp đến là anh Mai Thảo. Sau đó là chị Mai, chị Oanh (đã mất), rồi đến tôi. Tiếp theo là Yến, Hồng (đã mất), Vân hiện còn ở Việt Nam, Loan và Thành. Thành là em trai út trong gia đình. Trên Thành là một em gái tên Phượng, mất lúc em mới một tuổi. Cha mẹ chúng tôi đều mất ở Việt Nam. Cha tôi qua đời năm 1977, mẹ tôi mất mười năm sau.
(more…)

Người Buôn Gió

cong_an_dong_thap
Công an, An ninh bên ngoài phiên tòa xử nhà hoạt động dân sự
Bùi Thị Minh Hằng tại thị xã Cao Lãnh, Tỉnh Đồng Tháp hôm 26/8.
Citizen photo.

Hơn 200 năm trước Công Nguyên, Tần Thuỷ Hoàng đã dựng lên một triều đài độc tài lớn nhất Trung Hoa. Nỗi sợ hãi về hình ảnh uy nghi quyền lực như thượng đế của Tần Doanh Chính làm khiếp đảm cả thiên hạ Trung Hoa mênh mông. Bằng quyền lực tuyệt đối của mình, Tần Thuỷ Hoàng đã bắt dân chúng phải lập nên một dãy tường thành vạn lý, khiến bao người mất mạng vì đói rét, bệnh tật, kiệt sức khi xây thành. Thế nhưng toàn bộ Trung Hoa không có một sự phản kháng nào đáng kể.

Kinh Kha người nước Vệ, đã nhận trọng trách ám sát Tần Thuỷ Hoàng. Trong lúc Tần Thuỷ Hoàng đang ở đỉnh cao của quyền lực tối thương.

Kinh Kha khi qua sông Dịch Thuỷ để hướng về Hàm Dương thực hiện sứ mệnh tiêu diệt tên bạo chúa độc tài Để Kinh Kha có thể tiếp cận được Tần Thuỷ Hoàng những người thực hiên , giúp đỡ đã phải mất nhiều của cải, và cả tính mạng như Phàn Ô Kỳ, tự cắt đầu để Kinh Kha dâng vua Tần. Có dịp gặp để ra tay.

Kinh Kha ra tay không thành công, bị giết ở giữa cung điện Tần Vương.
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

nguyen_thi_khanh_minh-bang_huu-2014
Đinh Cường, Lữ Quỳnh, Nguyễn Thị Khanh Minh và Thành Tôn

Một buổi sáng tháng 7 của mùa hè này, tôi được gặp gỡ ba người anh trong cõi văn chương.

Một đến từ Virgina, nơi quanh năm rét mướt, nên hơi cọ đầy lửa, lửa xanh khơi từ trái tim phết lên tranh sắc mầu của hy vọng, hoạ sĩ Đinh Cường.

Một đến từ miền bắc Calif. miền đất nở ra một thung lũng hoa vàng thơ mộng, nên thi sĩ đi trong thời gian của mình những bước thao thức của giấc mơ, người thơ Lữ Quỳnh.

Một, ở ngay đây, lần đầu tôi được diện kiến dù từ lâu đã văn kỳ thanh, nhà thơ Thành Tôn, nhớ nhất câu thơ của anh, buổi sáng soi gương và đội mũ/ lòng đã hồ nghi khuôn mặt quen. Đôi khi soi gương tôi cũng có cái nhìn ngờ ngợ mình như thế.
(more…)

Trần Đình Sơn Cước

lu_quynh_va_bang_huu
Từ trái: Trần Đình Sơn Cước, Lữ Quỳnh, Trần Doãn Nho, Hoàng Ngọc Biên

Nếu ” một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy”, thì tôi phải đổi cách xưng hô với nhà văn Lữ Quỳnh bằng Thầy và em. Trong phần giới thiệu tiểu sử của ông đã ghi “… học sinh Quốc Học, Huế năm 1959-1961. Dạy học trường Bán Công Vinh Lộc 1962-1963…”. Như vậy, sau khi vừa rời khỏi bậc trung học, ông chỉ làm nghề gõ đầu trẻ vỏn vẹn một niên khóa tại quê nhà, rồi sau đó ông theo nghiệp binh mãi cho đến ngày tàn cuộc chiến. Tôi là lứa học trò thuộc niên khóa duy nhất đó. Những bạn học cùng lớp với tôi thuở ấy như Lam, Hòe, Son, Trứ… thường chỉ biết gọi ông là thầy Ngô (tên thật), mà không biết ông có viết văn với bút hiệu Lữ Quỳnh. Thầy dạy môn quốc văn lớp đệ lục với bài bình giảng ” Tâm sự chiếc giường hư” của Xuân Diệu rất hay và truyện “Anh phải sống” của Khái Hưng thật cảm động… . Riêng tôi, không hiểu do cơ duyên nào, không gọi ông bằng thầy mà lại được thân thiết gọi ông là anh Quỳnh.
(more…)

Người Buôn Gió

speak_hear_see_no_evil

Hẳn các bạn nghe nhiều câu này từ bạn mình, người quen, thậm chí là gia đình mình nói ra. Nhiều khi bạn muốn làm rõ cho họ chính trị là gì, là những giá xăng, chất lượng y tế, là tham nhũng, gía điện nước…và cuối cùng thì bạn bất lực.

Bạn chưa hiểu cái mà họ nghĩ chính trị là gì, từ chính trị mà họ nói là một cụm từ chỉ cái không mang cái lợi ích đến ngay với họ. Đó mới là cái nghĩa họ hiểu về chính trị.

Vì họ hiểu từ chính trị là phải mang lại cái gì đó ngay lập tức, nên tuy họ nói không quan tâm đến chính trị mặt khác có cơ hội nào đó tiếp xúc với vấn đề chính trị sẽ biết bản chất họ ngay. Cứ thử cán bộ cấp cao nào đến thăm cơ quan, phường khối họ ở. Họ sẵn sàng chen để làm sao bắt tay được một cái, chụp ảnh được một cái. Họ làm thế vì chả bị thiệt gì, có khi là còn được oai với người khác. Họ không quan tâm đến chính trị, nhưng một cán bộ cấp cao nào mà họ có cơ hội làm quen, kết thân thì họ chả bỏ lỡ cơ hội.
(more…)

Phan Ni Tấn

thieu_nu_hue

Thỉnh thoảng tôi được đọc những bài viết của Nhóm Huế viết về Huế, về các bạn Huế thật giản di, chân tình, thật thắm thiết, thật hay.

Chữ nghĩa dành cho Huế của các bạn Thái Huỳnh, Tống Mai, Trần Kiêm Đoàn, Trụ Vũ, Hoàng Xuân Sơn… làm tôi thêm thèm Huế. Tôi chưa ra Huế lần nào, nhưng thơ tôi ở với Huế từ những ngày xưa lắm. Chính vì vậy mà dòng máu Huế trong tôi dù luân lưu một nửa nhưng Huế vẫn quả quyết nhận ra tôi. Bởi vì tôi đâu phải là người khách lạ. Và Huế đâu phải là một miền đất xa xăm, huyền ảo mong manh như một cái gì không thực. Dù Huế có tối tăm trong các đền đài, thành quách rêu phong, ẩm mốc nhưng Huế trong trí tưởng tôi lúc nào cũng trầm mặc, cổ kính nên Huế buồn. Ông bạn già Hoàng Xuân Sơn, người thơ xứ Huế có lần tự vấn:

Huế buồn chi, Huế không vui
Huế o ở lại, Huế tui đoạn đành

(more…)

Tưởng Năng Tiến

nguyen_huu_vinh
Nguyễn Hữu Vinh, Giám Đốc T.T.X Vỉa Hè. Ảnh:danchunglambao

THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ (TTXVH) đã và đang làm đã góp phần từng bước đưa đất nước thoát khỏi cái vòng kim cô mang cái tên “định hướng“ trên lĩnh vực tư tưởng-truyền thông. (Huỳnh Ngọc Chênh)

Với thời gian, ngó bộ, nhà báo Bùi Tín mỗi lúc một thêm khó tính. Ông nhắc đến Thông Tấn Xã Việt Nam với những lời lẽ mỉa mai và chua chát, thấy rõ:

“Ngày 14/9/2009 thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra chỉ thị đề cao cơ quan Việt nam Thông tấn xã là cơ quan thông tấn chính thức của nhà nước, ca ngợi cơ quan này là đã tỏ ra sắc bén, giao thêm cho nó nhiệm vụ và quyền hạn thay mặt chính phủ ra ‘tuyên bố,’ ‘cải chính’ và ‘bác bỏ’ khi cần thiết. Ông còn chỉ thị cho mọi cơ quan thông tin báo chí khác trong cả nước phải đưa tin ‘chính thống’ theo Việt nam Thông tấn xã, được coi là mẫu mực, khuôn phép của nền báo chí Việt nam.
(more…)

Lê Ký Thương
Gửi Lữ Quỳnh

lu_quynh-buu_chi

Bạn tôi vốn mê văn chương, cái chữ, từ tuổi mười lăm mười sáu. Mãi tới tuổi năm mươi mới có cơ hội làm sách, mới được tận mắt nhìn những hàng chữ in vi tính tròn đều trên tờ giấy “can”, trực tiếp làm quen với “bình bài” trên “support”, mới biết phơi bảng là gì, mùi mực in hăng mũi, mùi giấy in còn tinh thơm là gì, v.v…

Đó là thời kỳ bắt đầu “đổi mới” của nhà nước. Các nhà xuất bản ở thành phố này bắt đầu hé cửa cho tư nhân hợp tác làm sách. Trăm hoa nở rộ của nhà sách tư nhân lẫn nhà sách quốc doanh. Bạn tôi trở thành người làm sách. Bỏ tiền mua tác quyền, bỏ tiền thuê in, chạy tìm nơi phát hành, ký gởi… Tất bật với công việc. Thế mà bạn vui vì được làm sách. Nhà văn thời này không cầm bút được, thì việc làm sách, gần với chữ nghĩa, cho đở ghiền vậy. Bạn tôi nghĩ thế.
(more…)

Đỗ Hồng Ngọc

chu_tram_nguyen_minh_va_bang_huu_quan_van
Nguyên Minh- Đỗ Hồng Ngọc- Đinh Cường- Thân Trọng Minh- Chu Trầm Nguyên Minh
Elena- Lữ Quỳnh ( Quán Văn 12- 2013 )

Đó là tựa một trong những bài thơ mới nhất của Lữ Quỳnh, từ một câu hỏi của Đinh Cường “sao lâu rồi không thấy Quỳnh viết gì”. À mà, không phải câu hỏi đâu! Tiếng kêu đó. Tiếng kêu thảng thốt, hoang mang như tiếng “lạc bầy kêu sương” thì đúng hơn. Và tôi nữa. Tôi cũng muốn kêu lên như vậy: “sao lâu rồi không thấy Quỳnh viết gì…” với một chút khắc khoải, âu lo, thực ra cũng chỉ vì méo mó nghề nghiệp. Thì ra có một quãng khá lâu, Lữ Quỳnh lặng tiếng. Gần đây, đột nhiên anh bung ra một lúc nhiều bài thơ với một phong cách mới, những bài thơ dành riêng cho bạn bè, gọi tên từng người thân quen. Như một cõi riêng.
(more…)

Minh Nguyễn

nha_tho_xuong_dien

Đã mấy tháng qua, kể từ lần chia tay Nhã sau chuyến đi khám phá Bình Ba trở về, tôi không nhận được tin tức gì từ cô gái xinh đẹp xứ Lạng. Hay do việc giàn khoan HĐ 981 xâm phạm chủ quyền biển đảo nước ta, đã ảnh hưởng tới tình hình biên giới phía Bắc, khiến dân tình bận rộn nên cô quên luôn bạn bè?

Đang khi lo lắng chưa rõ lý do vì sao, sáng nay tôi bỗng nhận được điện thoại của Nhã, rủ đi Nam Định tắm biển Quất Lâm, tiện thể khám phá biển Hải Hậu gần đó, nơi gần đây được giới “phượt thủ” các tỉnh phía Bắc, khen không tiếc lời về bờ biển trải dài trên 32 cây số, bao gồm những cánh đồng muối, làng tơ tằm, quần thể các nhà thờ đổ, đẹp chuẩn không cần chỉnh; đặc biệt, với bãi tắm Thịnh Long hoang sơ, thuần khiết, bên rặng phi lao xanh mượt mà, cách Hà Nội chỉ vào khoảng 120 cây số, tính ra gần hơn so với thời gian đi biển Sầm Sơn – Thanh Hóa, hay đi ra biển Đồ Sơn – Hải Phòng ồn ào mà tai tiếng.
(more…)

Từ Sâm

dinh_lang_nguyet_ang

Làng quê nước Việt đều hầu hết đều có giếng. Người đời khai phá, lập làng, trước hết chọn nguồn nước để sinh sống và giếng đã ra đời. Làng Nguyệt* quê tôi cũng vậy. Có nhiều giếng như giếng Xóm, giếng Mụ Khần, giếng mụ Mụ Sói, giếng Bàu Chỉnh, giếng Vuông … nhưng lâu đời và nổi tiếng hơn cả là giếng Hoang.

Giếng Hoang nằm phía nam, cách làng chừng vài trăm mét. Nó làm tâm điểm, sát lối về hướng nam là thôn Hoành Phổ, về hướng tây là Lộc Long, về hướng đông là Hữu Lộc, Tân Thành. Giếng Hoang gắn bó với làng tôi như ánh trăng và bầu trời, lúc đầy lúc khuyết trong tâm thức người đi xa. Chúng tôi thường gọi nó là mảnh trăng của làng.
(more…)

Huyền Chiêu

bia_nhung_giac_mo_toi_1

Sau cuộc chiến kinh hồn, thế hệ chúng tôi, những ai sống sót thường gặp những cơn ác mộng. Người bệnh tâm thần Lữ Quỳnh trong “Những Giấc Mơ Tôi” đau đớn tự an ủi mình:

có cuộc chia tay nào vui
bằng cuộc chia tay sự sống
đã là cõi tạm thì có gì buồn
phải không thần chết?

Nhưng thường, ông mơ thấy những giấc mơ êm đềm hơn. Ở đó, ông

gặp gỡ bạn bè
những người bạn ra đi đã nhiều năm
nay kéo về
nói cười ấm áp.

(more…)

Người Buôn Gió

pho_co_ha_noi

Tự dưng dạo này bọn Vietnamnet nó liên tục bới bài xỏ xiên dân Hà Nội, nào thì cuộc sống chen chúc, bẩn thỉu, nào thì bát phở xếp hàng, ngồi ăn vỉa hè cạnh nước cống…nào thì người Hà Nội mở miệng là chê người khác là đồ nhà quê.

Nói chung thì chuyện này cũ mèm, chuyện gây bất hoà vùng miền để câu lượng người đọc xưa nay trên báo ai cũng hiểu.

Nhưng mà đọc thì thấy nhớ nhà quá.

Đầu tiên mỗi sáng dây là nhớ món ăn. Nhà mình ở một mặt ngõ Phất Lộc, mặt kia Lương Ngọc Quyến. Sáng 5 giờ đã nghe tiếng hàng ăn người ta lục đục dọn hàng, đến 6 giờ tỉnh dậy là thấy râm ran rồi.
(more…)

Tưởng Năng Tiến

Nguyên Ngọc
Nhà văn Nguyên Ngọc

Hôm 28 tháng 7 vừa qua, trên trang Mõ Làng có bài viết “Tọa đàm ‘Tư tưởng Phan Chu Trinh và Việt Nam 2014’: Nhà văn Nguyên Ngọc bị nghi ngờ là thành viên “Việt Tân“. Chỉ mới bị “nghi ngờ” thôi nhưng “nạn nhân” đã bị đám dân phòng (trên mạng) đã thi nhau ném đá tơi bời, hoa lá:

Hoa Sen 09:11 Ngày 28 tháng 07 năm 2014
Ông Nguyên Ngọc gần đây có những biểu hiện suy thoái về trí tuệ nên không loại trừ khả năng làm cho Việt Tân.
(more…)

Người Bến Nghé (đxt)

khanh_ly-poster

Viết về Khánh Ly như mưa xứ Huế cả ngày không dứt cả tháng chưa xong, vì người ca sĩ vừa tròn bảy bó đã đi vào huyền thoại, huyền thoại về tên tuổi, liêu trai trong tiếng hát, nhưng rất tài tình trong chuyện làm ăn.

Dù có những lời tuyên bố trái chiều ở hải ngoại về chuyện ‘bao giờ trở lại’ để có dịp thăm lại phòng trà Khánh Ly mà một thời cô chắt chiu đầu tư trước ngày di tản, tôi biết chắc những ngày cuối đời cô sẽ tìm về và về trong tư thế ‘hiên ngang’ của một kẻ được phép được mời, chứ không phải một lần cô tưởng như bài ca chính cô đã hát,

Mai nếu như ta về,
đời phiêu lãng thân ê chề
Còn ai thắp lên ngọn đèn.. chờ khuya

(Niệm Khúc Hoa Vàng/ Hà Thúc Sinh)

Cho nên nhân Khánh Ly về nước, và vài chuyện lùm sùm quanh mấy buổi trình diễn ở Hà nội mùa hè năm nay, người Bến Nghé xin có đôi dòng tản mạn vì yêu tiếng hát của cô trên nửa phần thế kỷ và vì có cách xử sự khác ‘nếu tôi là khánh Ly’.
(more…)

Phạm Quốc Bảo

stone_zen_garden

Trong tâm tình sâu kín, tôi đã có ý định lên thăm Ngô Vương Tọai cả gần một năm nay… nhưng rồi cứ lấn bấn, việc này việc nọ thay nhau đến mà không rứt ra được. Lại nữa, tình trạng thắt chặt an ninh phi trường lẫn giá sinh họat mỗi năm một tăng, ảnh hưởng rõ rệt vào điều kiện di chuyển nói chung bằng máy bay của chúng ta. Như cái cảnh tượng hàng dọc ngoằn ngòeo con rắn những hành khách chờ khám xét hành lý và cá nhân, đối với ai trong chúng ta thì đây cũng đã là một ám ảnh đến nỗi.. phải khó chịu. Còn vé máy bay giá cao hơn trước khá nhiều, hành lý mang theo cũng bị giới hạn, phải chịu thêm sở phí, và cả đến vấn đề ăn uống trên phi cơ cũng bị giảm thiểu hẳn nếu không muốn chịu chi thêm tiền túi ra… Và nhất là dạo này ảnh hưởng của tuổi tác đã bắt đầu khiến cho tâm lý của cá nhân tôi ngại đi xa, thích chần chừ khất lần với chính mình.
(more…)

Lữ Quỳnh

hai_me_con-vu_cao_dam
Hai mẹ con – Vũ Cao Đàm

Tôi không có nhiều kỷ niệm đẹp, êm đềm về mẹ như những đứa trẻ khác, đôi khi còn làm buồn lòng mẹ nữa. Thay vì yêu thương mẹ, tôi đã mặc cảm từ chối mẹ. Trong đứa trẻ là tôi, luôn có một thứ tình cảm trái chiều. Thương yêu và giận lẫy. Năm đã mười sáu tuổi rồi, tôi làm bài thơ Nước mắt mùa đông, không chỉ giữ cho mình, mà còn đem phơi sự ủy mị đó trên báo Phổ Thông.

mẹ ơi con tắt đèn đi ngủ
trời đã về khuya lạnh lắm rồi
mưa gió ngoài hiên xào xạc mãi
con nằm nhớ mẹ khóc không thôi
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

chan_dung_nguyen_tat_nhien-dinh_cuong
Chân dung Nguyễn Tất Nhiên – Đinh Cường

Xế trưa ngày 06.11. 2012, nhà thơ Võ Chân Cửu (vừa mới có chuyến du lịch từ Việt Nam sang Hoa Kỳ) và tôi, đã đến khu nghĩa trang Peek Family, thành phố Wesminster, Nam California, viếng mộ thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên (tên khai sinh là Nguyễn Hoàng Hải.) Hướng dẫn hai chúng tôi, là người em ruột của Nhiên – Nguyễn Hoàng Nam, cũng là nhà thơ.

Mộ của Nguyễn Tất Nhiên nằm khá sâu phía trong nghĩa trang, yên ắng, râm mát vì có nhiều bóng cây. Chúng tôi thắp nhang, cắm lên phía đầu mộ, khấn chào Nhiên sau hơn 40 năm xa cách rồi cùng ngồi xuống, xoa tay lên tấm bia xi-măng nằm ngang mặt đất, có ghi 8 câu thơ của Nhiên, như là lời nhắn gửi tâm tình của thi sĩ:

Ta phải khổ cho đời ta chết trẻ
Phải ê chề cho tóc bạc với thời gian
Phải đau theo từng hớp rượu tàn
Phải khép mắt sớm hơn giờ thiên định!
(Vì Thượng Đế từ lâu kiêu hãnh
Cầm trong tay sinh tử muôn loài
Tình ta vừa gánh nặng thấu xương vai
Thì em hỡi, ngai trời ta đạp xuống)

Tôi lặng lẽ nhìn và đọc thầm, chẫm rãi 8 câu thơ trên. Trong tâm tôi vang lên một lời tâm tình với bạn: “Nhiên ơi! Thế cũng là vui rồi. Hãy tiếp tục rong chơi nữa đi với hư không bất tuyệt.”
(more…)

Nguyễn Mạnh Trinh

bia_the_lotus_and_the_storm

Năm 1997 là một thời điểm quan trọng của văn chương người Mỹ gốc Việt khi nhà xuất bản Viking cho in và phát hành tác phẩm thứ nhất của nhà văn Lan Cao – The Monkey Bridge (Cầu Khỉ). Tiểu thuyết này viết về sự phân nhánh của chiến tranh Việt Nam và đời sống của một cộng đồng lưu vong, được tạo dựng với nhiều tỉnh thức đầy nỗ lực với dư luận Hoa Kỳ. Ðây cũng là một tác phẩm đầu tiên được xuất bản được báo chí của dòng chính nhắc đến về những người cầm bút người Mỹ gốc Việt. Tuy nhiên với báo chí xuất bản Việt ngữ thì tác phẩm và tên tuổi của cô còn hơi xa lạ. The Monkey Bridge được báo chí dòng chính khen tặng nhiệt liệt. Thí dụ như trong bài điểm sách của Michiko Kakutani trên New York Times đã viết tác phẩm này gây thật nhiều ấn tượng cho độc giả có thể so sánh được với những tác phẩm thời danh nổi tiếng của Salman Sushdie và Bharati Mukherjee…
(more…)

Tưởng Năng Tiến

ngu_dan_dam_thuyen

Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn
Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ
(Nguyễn Trãi)

“Ngày 21/7 vừa qua, trong cuộc họp của Hội đồng Bảo an diễn ra ở New York, Ngoại trưởng Hà Lan, ông Frans Timmermans đã có bài phát biểu vô cùng xúc động về vụ việc chiếc máy bay MH17 gặp nạn tại miền Đông Ukraine, khiến toàn bộ 298 người thiệt mạng.

Trong suốt bài phát biểu của mình, khóe mắt ông Frans Timmermans luôn chực trào nước mắt khi bày tỏ sự choáng váng, bàng hoàng trước quy trình xử lý thi thể các nạn nhân cũng như hàng loạt những thông tin nhiễu loạn xung quanh vụ MH17.”
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

nude_woman_at_sea

Cố thi sĩ Bùi Giáng có hai câu thơ hiện thực huyền ảo thần sầu:

Em đi bên ấy chân tròn khép
Hai ống mơ hồ mỏi một hang.

Ông mất trong nghèo khổ nhưng ông hào phóng để lại cho trần gian nhiều vật vô giá. Tôi từng “kiểm kê tài sản” của đại gia họ Bùi và nhìn ra một trong số những “di sản” kia là lấp lánh ba chữ Vui Thôi Mà.

Cố nhà văn Mai Thảo kể chuyện, có trưa anh em trong toà soạn báo Văn ở Phạm Ngũ Lão đi ăn cơm, đến khi về phát hoảng khi thấy Bùi tiên sinh say giấc ngủ trên một chiếc bàn chứa bừa bộn các thứ thường có trong một toà soạn. Đánh thức ông, lay ông dậy và anh em đã nhăn mặt càm ràm. Bùi Giáng vươn vai, nhảy xuống bàn: Vui thôi mà! Rồi bỏ đi.
(more…)

Người Buôn Gió

dai_bieu_vn_tq_trong_hoi_nghi_thanh_do

Đầu tiên là vụ 6 năm nữa VN thành một tỉnh của TQ. Tin này thấy bảo báo TQ đăng, đưa từ nội dung làm việc ở Thành Đô giữa hai ĐCSVN và ĐCSTQ.

Phân tích tin này thì khó biết thực hư. Có thể hồi đó các bác CS gộc đứng trước quả Đông Âu hoang mang nên hứa đại như thế. Cốt sao dựa vào TQ tồn tại qua lúc đấy rồi tính sau. Cũng có thể bọn TQ nó lại bịa ra như vụ HCM là người TQ.

Chuyện anh Quốc đi lính Tàu lên lon thiếu tá thì có thể là thât. Chứ bảo Tàu nó cho người đóng vai anh Quốc thì hơi quá. Mà chả việc gì nó phải đóng vai, anh Quốc là người ăn ở nghĩa tình, có trước có sau. Tội gì phải kiếm người thay thế anh làm gì. Bằng chứng sau này anh làm chủ xị Việt Nam anh vẫn lấy tên giống tương tự Hồ Quang là Hồ Chí Minh để nhớ những ngày đi lính Tàu đấy thôi.
(more…)

Phan Nhật Nam

who_kill_poetry

Hôm 28/7, người bạn Khế Iêm đến nhà Họa Sĩ Nguyễn Đình Thuần, miền Nam Cali  tặng tờ báo giấy Thơ Tân Hình Thức. Tôi xin một tờ về đọc trong đêm nên từ đấy viết bài nầy. Cũng để thay đổi chủ đề mà lâu nay chỉ quanh quẩn với những chuyện thời sự, chính trị rối rắm, khó khăn.

Trước tiên, cần phải nói rằng, câu chuyện giữa tôi và người bạn Khế Iêm đang đề cập là “chuyện tầm phào”  giữa những vụ việc rối tung trong cuộc sống khắp thế giới, ở Mỹ, nơi  quê nhà… Từ chuyện máy bay bị bắn rơi ở Ukraine, chiến tranh nơi dãi Gaza, giàn khoan HD981 ngoài Biển Đông… đến việc người VN ngủ dậy với cánh cửa nhà bị khóa trái và trét đầy cứt do công an giả danh côn đồ “tác nghiệp” tối hôm qua! Trong tình cảnh nầy, đặt vấn đề “Ai Giết Thơ?” thì quả thật là chuyện không hợp thời, hợp lý, hợp cách, tuy nhiên nghĩ cũng vô hại vì chằng làm phiền ai, chỉ là chuyện nhỏ nhặt giữa hai người Việt Nam vào tuổi già trong một hoàn cảnh chẳng mấy vui từ đời sống chung quanh, của bằng hữu và bản thân.
(more…)