Lưu trữ cho Tháng Bảy, 2012

Đinh Cường


Chân dung Nguyễn Mộng Giác – Đinh Cường

Buổi chiều tôi đi giữa ngổn ngang
những cành cây ngã rạp cơn bão đêm kia
thình lình những tia chớp những hạt mưa lớn
đập vào cửa kính, điện tắt phụp, gió lớn rít dữ
xô cánh rừng nghiêng nghe tiếng rơi
của bao nhiêu cành cây, có cả thân cây già
hàng bao nhiêu năm trốc gốc cày mặt đường
nằm xuống như một con thú khổng lồ còn thở
(more…)

Nguyễn Mộng Giác

Năm 1977 sau khi được chuyển từ Long Giao lên Gia Rai, trại chúng tôi được phép thăm nuôi. Giấy phép được ban quản huấn gửi thẳng về gia đình, chúng tôi tràn trề hy vọng. Tên tôi vần N nên phải chờ đến ngày thứ 29 mới đến lượt tôi. Suốt 28 ngày trước, toàn trại rộn rịp như ngày hội. Tối hôm trước, không ai ngủ được. Buổi sáng người đến phiên hồi hộp ra gặp gia đình thì những bạn bè cùng láng cũng hồi hộp chờ bạn về. Người mang được tin vui. Không ít thất thểu xách giỏ thăm nuôi trở về với bộ mặt dàu dàu, ai hỏi gì cũng không nói. Buổi tối, những thức ăn phải ăn liền như xôi, bánh mì, bánh bao, thịt quay được bày ra, từng nhóm vừa ăn uống xì xụp vừa kháo chuyện nhà. Thuốc lá thơm chuyền từ môi này đến môi khác, khói un mù mịt cả đêm rừng. Lòng từng người dù đã thăm nuôi hay chưa đều mở hội, quà cáp thứ gì không thuộc loại lương khô (như mì ăn liền, cốm dẹp, mắm ruốc, muối đỗ, bánh tráng…) đều trở thành tài sản chung.
(more…)

Hoàng Xuân Sơn
Bài viết này vốn đã được đăng trên Văn Học 233 – tháng 9&10 / 2006 – số đặc biệt về Nguyễn Mộng Giác. Nay nghe hung tin anh đã vĩnh viễn từ giã cõi đời, xin được viết lại với tất cả niềm thương tưởng, như một lời chia tay và đưa tiễn bạn văn Nguyễn Mộng Giác về chốn non ngàn.


Nhà văn Nguyễn Mộng Giác (1940-2012)

Hồi còn bên nhà, lúc bắt đầu khởi nghiệp (chướng) viết lách  lai rai vào khoảng thập niên 63/64 -giai đoạn hiển lộng của những cây bút miền trung trên các diễn đàn Văn, Văn Học v.v . – tôi chưa thấy tên tuổi Nguyễn Mộng Giác hiện diện trên các mặt báo.  Đùng một cái, anh xuất quân ồ ạt như thác lũ, bắn những phát trọng pháo đầu tiên vào trường văn chương chữ nghĩa. Thật thế, Nguyễn Mộng Giác (NMG) xuất hiện trên văn đàn, khởi từ Bách Khoa, như một hiện tượng. Chẳng phải là nhờ bàn tay phù phép, lăng xê của một ai, anh đến với văn chương bằng tài năng đích thực của mình ( mặc dù NMG là một trong những đồng hương mật thiết với nhà văn uy tín, gốc Bình Định, Võ Phiến thời bấy giờ ). Những gì NMG viết ra đã gặt được lòng tin cậy của bạn đọc cũng như văn giới. Trước tác của NMG, hầu hết, nặng ký.  Anh viết nhiều thể loại khác nhau : truyện ngắn, truyện dài, tiểu luận, nhận định văn học v. v. Mỗi một dòng chữ viết ra được dẫn giắt bởi một ngòi bút cẩn trọng, chín chắn, luôn luôn tạo một ấn tượng hay đặt để một điều gì đó cần suy gẫm nơi bạn đọc.  Chẳng phải là những sáng tác hời hợt, đọc lướt qua, thỏa mãn một nhu cầu giải trí nào đó.  Nói điều khiêm nhượng như thi gia tiền bối Nguyễn Du từng thố lộ, những trước tác dù mua vui cũng được một vài trống canh của NMG cũng đã đoạt được một vài giải thưởng văn học nghệ thuật quan trọng ( hình như là Bóng Thuyền Say hay Đường Một Chiều, nếu không nhầm trong trí nhớ tồi tệ của tôi ). Trong anh còn tiềm tàng một nguồn lửa sáng tạo âm ỉ đốt, và rất mãnh liệt khi cần bùng cháy.  Chẳng thế mà những bộ trường thiên Mùa Biển Động, Sông Côn Mùa Lũ viết trong hoàn cảnh khó khăn cũng đã rỉ rả góp mặt với đời tạo được nhiều tiếng vang đáng kể .
(more…)

Nguyễn Văn Sâm


Tác giả đến thăm nhà văn Nguyễn Mộng Giác

Nguyễn Mộng Giác, môt thời là linh hồn của tạp chí Văn Học, California gần hai mươi năm, tươi cười đón chúng tôi tận cửa như ngày nào còn trẻ, còn khỏe. Cái cuời thân thiện gắn liền trên môi anh mấy chục năm nay tôi nhận ra liền dầu chủ nhân của nó có thay đổi theo thời gian và sức khỏe.
(more…)

Tưởng Năng Tiến

Nhà văn Nguyễn Mộng Giác qua đời đã từ trần vào lúc 10 giờ 15 phút tối ngày 2 tháng 7 năm 2012 tại tư gia, thành phố Westminster, Orange County, thọ 73 tuổi. Bài viết sau đây có nhắc lại đôi chút kỷ niệm về ông. Chúng tôi xin phép được đăng lại nơi đây như một nén hương lòng để tưởng niệm những người đã khuất.


Nhà văn Nguyễn Mộng Giác (Ảnh: Bình Hoàng)

Những người không uống rượu thường (hơi) nhạt nhẽo. Tôi ít khi giao du với họ. Ông Nguyễn Mộng Giác là một người như thế. Bởi thế, trong suốt thời gian ông ấy còn sống độc thân (tại chỗ) chúng tôi chỉ ngồi lâu được với nhau – đằm thắm và tuơng đắc – chỉ độ mươi lần.

Có lần, ông Giác có tâm sự chi buồn, và (chắc) buồn ghê lắm. Thoáng thấy tôi, đương sự mừng ra mặt, lật đật lôi đâu ra một chai ruợu bự, và hào sảng rót ngay ra hai ly đầy ắp.

Sau vài lần cạn ly đầy (rồi đầy ly cạn) thì nhà văn Nguyễn Mộng Giác (bỗng) biến thành một… nhà thơ. Ông cao giọng đọc thơ Phùng Quán:

Thơ ai như thơ ông
Mỗi chữ đều như róc
Từ xương thịt cuộc đời
Từ bi thương phẫn uất …
(more…)

Bùi Ngọc Tấn


Hình tác giả chụp trước Cửa địa ngục của Rodin, Paris, 2004

Trong một đêm mất ngủ của tuổi già trằn trọc, đột nhiên ông Thuyết nhớ lại đôi mắt của con gái ông vào cái hồi nó mới ba, bốn tuổi. Suốt mấy chục năm gần như đã quên hẳn buổi tối hôm ấy, không một lần nhớ tới đôi mắt đứa con lúc nào cũng quấn lấy ông, đôi mắt khi nó nằm gối đầu lên tay ông, nghe ông kể chuyện. Thế mà đã hơn bốn chục năm. Ông nghĩ thầm trong óc. Và khẽ trở mình. Ngọn đèn ngủ toả ánh sáng yếu ớt, vàng vọt, soi rõ tấm màn trắng ở giường bên. Giường bà Thu, vợ ông. Tiếng thở đều đều của bà, ông nằm bên này nghe rõ. Cũng là vì đêm thanh vắng quá. Êm ả. Yên lặng. Gần như tuyệt đối. Không biết mấy giờ rồi. Phải quá nửa đêm. Chao. Mong sáng quá. Ông nằm im và nghĩ tới đứa con gái. Bây giờ nó đã ngoài bốn mươi. Hơn mình cả chục tuổi vào cái hồi vợ chồng mình sinh nó. Nó cũng đã quá nửa đời người. Còn mình sắp hết đời. Cuộc đời đúng là vó câu qua cửa sổ. Con bé Phương ngày ấy bây giờ đã là một bà mẹ ba con, sắp có dâu có rể, đầu tắt mặt tối ngoài chợ, luôn tay với những quầy hoa quả, khi xịt nước, khi bầy lại, xếp lại, khi đặt lên đĩa cân rồi nhặt vào túi cho khách. Suốt ngày trong tiếng ồn ào, cái ong ong của không khí, của tiếng động. Thằng chồng nó mê gái, hai vợ chồng ly dị, một mình nó nuôi dạy con. Ông lại nói thầm một mình: Thật chẳng ra sao cái kiếp người.
(more…)

Bùi Chí Vinh

Đúng là thời của Tây Ban Nha
Người ta chờ đợi trận chung kết cân tài cân sức
Tuy nhiên mọi thứ xảy ra hết sức bất ngờ
Mới hiệp 1 mà Italia đổ gục
(more…)

Đỗ Nguyễn Lan Phương

Khát lạnh

Có phải mùa gom hết nắng về em
Để nơi người lạnh căm từng nỗi nhớ?
Sương lặng lẽ giăng buồn trên dốc phố
Ngọn đèn xa vẫn vàng võ đêm đêm
(more…)

 
Thơ: Hồng Thúy
Nhạc: Nguyễn Tuấn
Tiếng hát: Lâm Dung
Nguồn: Tác giả gửi YouTube

Nguyễn Mạnh Trinh

Có những bài thơ đã ở trong trí nhớ tôi suốt gần nửa thế kỷ. Không biết đó có phải là những vần tuyệt tác không? Tôi nghĩ chưa chắc ! Nhưng với riêng tôi đó là một phần kỷ niệm, là một phần đời sống của mình. Khi đọc lại, nó nhắc đến phần đời đã qua, nơi chốn đã sống và cảm giác đã trải. Những câu thơ nhắc lại những quá khứ thân gần của một thời đã qua nhiều khi là một phần thân thể của đời người chẳng thể tách lìa. Thơ có thể là của thi sĩ này hay của nhà thơ kia nhưng có lúc đã biến thành của riêng tôi trong bộ nhớ…
(more…)

Phạm Mạnh Hiên

1.
đêm quá dài
của ngày chủ nhật chín nẫu
thở xuống khoảng trống vời vợi
thở vào khuôn mặt đang cạn nắng
thở những vệt bùn hiến sinh đỏ tươi trong gió
khoảnh khắc sống đôi khi tôi thấy mình vắng mặt
hiện hữu lửa đen của đêm
(more…)

Đinh Tấn Lực

Bá cáo thất lạc một đôi giày cao gót màu hồng, mũi hở lỗ nhỏ, da thật, hàng hiệu, số 37, có đệm mút silicon Combo bảo vệ gót, bị đánh rơi trên tuyến đường từ 34 Láng Hạ đến Câu lạc bộ ‘Đi lên bằng đôi chân của chính mình’, đối diện chếch vườn hoa Mai Xuân Thưởng. Ai nhặt được xin vui lòng đem đến câu lạc bộ hoàn trả, sẽ hậu tạ”.
(more…)

Nguyễn Xuân Thiệp

Sáng nay. nắng lên. nghe tin bão rớt ở miền đông. và biểu tình ở sài gòn


Tiếng đàn của những người xuống đường

sáng nay
nắng lên. ngoài khung cửa
ngồi đọc tin
bão. ở miền đông
sập nhà
cây cối. ngã gãy. đầy đường
người chết. mất điện. kẻ sống sót như những chiếc lá khô
ôi
chiêu anh vừa gởi hình và những video clip
công viên nhà thờ đức bà. những hàng cây xanh
ánh nắng trên những chùm bông giấy
biểu tình ở sài gòn. qua những con đường ngày xưa anh cùng người đã đi
chiêu anh viết
anh ơi
hôm nay. em khóc mấy lần. nhìn cảnh những người trẻ và bạn bè bị bắt đẩy lên xe chở đi
chỉ vì kêu gào
hoàng sa trường sa cho tổ quốc
ôi anh
làm sao em làm thơ
vâng
làm sao em làm thơ
chiêu anh ơi
thơ. như thơ anh. thơ em. chỉ là tiếng nói của một người
lẻ loi. cô độc
nhưng rồi
triệu tiếng nói. sẽ cất lên. làm sụp đổ bức tường ý hệ. và lũ người câm
(more…)

Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên

Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13]

Nguyễn HọcLâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui

Giang Thanh cũng lưu lại Quảng Châu, tôi thường xuyên gặp. Sau khi đến được hai ngày, vệ sĩ riêng của Mao, Lý Ẩm Kiều nói với tôi:

– Đồng chí nên báo cáo tình hình sức khỏe của Chủ tịch cho Giang Thanh biết.

Tôi hỏi:

– Sao vậy? Hôm đầu chúng tôi đến có thấy mặt bà ta đâu.

Lý hạ giọng:

– Nếu đồng chí không báo cáo, bà sẽ cho đồng chí coi thường.
(more…)

Trần Thị Cổ Tích

Dòng sông cát

Trà Khúc ơi!
giữa mùa hè
chỉ có thể gọi tên người:
DÒNG SÔNG CÁT

bên bờ nam
nhìn những người yêu nhau hóng mát
trong mắt nhau họ có thấy sóng sông Trà
hay chỉ ngọn gió chiều mang theo bụi cát
làm xốn mắt ai?
(more…)

Nhạc: Lê Hoàng; Thơ: Thy lệ Trang; Hòa âm: Lý Dũng; Tiếng hát: Hoàng Hải


Nguồn: Tác giả gửi nhạc và mp3 file

Nguyễn Đông Giang
Lâu rồi, bên bờ sông Hương Huế, thơ rơi nhặt lại

Tình yêu đâu phải nồi canh
Thì em chớ có, thêm hành thêm tiêu
. . . . . .
Anh yêu em từ buổi chiều
Mây trời lạc bước, hiu hiu cõi bờ
Hình như lúc anh đọc thơ
Em ngồi vọc nước, bên bờ sông Hương
Trong thơ thoang thoảng mùi thương
Động lòng trắc ẩn, em vương vào lòng
Em đi eo thắt lưng ong
Nghe thơ anh, em lòng vòng bờ sông
Ta biết em gái chưa chồng
Nên chiều nào cũng, ra sông một mình
Anh hỏi thơ, thơ nín thinh
Bèn ra sông đọc, thơ mình mình nghe
Thơ bay lãng đãng, ai dè
Em ngồi vọc nước, em nghe thơ mình
Em mơ màng, em lặng thinh
Thơ anh chắp cánh, chở tình bay sang
Từ nay thơ đến thăm nàng
Chiều chiều ra bến, anh mang thơ cùng
. . . . . .
Bây giờ, thơ là cõi chung
Trong anh em đã, vô cùng trước sau
Mới hay! thơ thật nhiệm màu
Trong thơ đã có với nhau… kiếp nào?

Nguyễn Đông Giang
Nguồn: Tác giả gửi

Huỳnh Ngọc Tuấn


Prisoner of conscience – Pablo Picasso

Văn hóa phương Tây trước đây được cho là “xa lạ” với rất nhiều người VN. Ở trong một giác độ nào đó và một “đối tượng” nào đó còn có thể là “kệch cỡm” và “lố bịch” nữa !?.

Từ nhỏ tôi học tiếng Pháp… và 30 năm qua không có cơ hội để xữ dụng nên đã “trả” hết lại cho thầy !?.

Thời đại bây giờ là thời “thống trị” của Anh ngữ, mà tôi lại không biết một chữ tiếng Anh nào nên gặp nhiều khó khăn để đuổi kịp với nhịp sống thay đổi như vũ bão đang xãy ra. Ở VN bây giờ tiếng Anh là ngôn ngữ thứ hai được dùng phổ biến sau tiếng Việt. Giới trẻ thích nghi nhanh chóng với tiếng Anh và điện toán – hai lĩnh vực gần như gắn liền với nhau. Người trẻ dùng tiếng Anh trong giao tiếp ngày càng nhiều, rất tự nhiên và thỏa mái. Mấy ông quan chức VC kể cả mấy ông ở ngành An ninh cũng không còn “mặc cảm” với thứ ngôn ngữ của bọn “đế quốc” nữa, họ cũng ok, bye khi nói chuyện với nhau, kể cả ở công sở.
(more…)

Lâm Hảo Khôi

Lòng ta như đá neo di tích
Mây bỏ đi rồi núi trắng tay
Cát bụi còn nhau thì nghoảnh lại
Một ngày sông tới biển chia hai
(more…)

Bùi Chí Vinh
(Bóng đá là môn “nghệ thuật thứ 8” trên hành tinh ngoài 7 môn nghệ thuật có sẵn)

Một lần nữa các ngòi bút thể thao lại tha hồ tiên đoán
Lại đầy ắp scandal, lại ầm ĩ bàn tròn
Chắc ăn nhất là cứ “ôm” đội mạnh
Nếu có bị “phản kèo” thì đổ thừa “trời độ” đối phương
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Tôi dắt xe ra sân.
Vợ hỏi: Anh đi đâu?
Đội mũ bảo hiểm vào đầu, tôi nói ngắn gọn: Cà-phê.
Hạnh ngó quần cụt tôi mặc, áo thun bèo nhèo tôi diện, cô không hỏi han thêm. Hạnh đóng cửa, rồi vợ tôi sẽ ngồi đâu mặt với cái TV xịn và xem cho hết bộ phim tình cảm của Hàn quốc. Cô sẽ lộn hồn lộn vía theo từng số phận của mỗi một nhân vật thiếu vắng nụ cười trong khi đợi tôi về. Tôi đồ thế.
(more…)

Nguyễn Đăng Trình

Bài thơ tháng 7

may biết mấy chúng con còn bên mẹ
một niềm vui hơn hết mọi niềm vui
nghìn điều dễ duy một điều không dễ
mai mốt kia giữ mẹ lại trên đời
(more…)