Nguyễn Hoàn Nguyên

bia_doc_kinh-vu_khac_khoan

Lễ Phục Sinh ở Hòa Lan kéo dài hai ngày. Như thế tôi có được một cái cuối tuần dài cho đến hết ngày thứ hai. Nhận thấy căn phòng làm việc trên gác của mình quá đỗi bề bộn, tôi bèn phát tâm dọn dẹp cho ngăn nắp. Xong xuôi, buổi sáng thứ bảy vẫn chưa trôi qua hết. Sẵn trớn tôi sắp xếp lại luôn những quyển sách trên đầu giường trong phòng ngủ. Chồng sách cuối cùng nằm đè lên một tờ tạp chí cũ. Khi lấy chồng sách và tờ tạp chí khổ lớn này đi, một quyển sách mỏng nằm bên dưới bỗng hiện ra bất ngờ: quyển Ɖọc Kinh của Vũ Khắc Khoan.

Tôi cầm quyển sách lên săm soi. Ký ức của tôi từ chối không cho biết mình đã đọc quyển sách này xong và để đó từ bao giờ. Lâu lắm tôi không cầm đến một quyển sách có đề tài như thế. Thế giới có quá nhiều chuyện xảy ra, tôi cũng bị cuốn hút theo những cơn gió biến động thời sự qua báo chí và truyền thông xã hội. Nhìn nhiều nơi trên thế giới và nhất là nhìn ngược trở lại quê hương, có thể ví von bằng vài lời tượng của quẻ Bĩ: “Thời đại bế tắc không phải là thời của đạo người. Sự trinh chính của quân tử chẳng có lợi. Cái lớn đi, cái nhỏ đến, trời đất không giao cảm nên vạn vật không thông”. Nào là Nhân Quyền ở Việt Nam, Biển Ɖông, chảo dầu sôi Ɖông Nam Á, Ebola, bất tuân dân sự, Boko Haram, Charlie Hebdo, Ukraine, IS,…
Đọc tiếp »

Ai bảo

Posted: 23/05/2015 in Sử Mặc, Thơ

Sử Mặc

hoang_xuan_son-dc
Hoàng Xuân Sơn
dinhcuong

thật. [như] sự
người bạn bảo: thơ ông trẻ lắm
hát hò cũng dzậy
tôi nói nhờ đớ lưỡi
nên ngọng cũng là nghịu
nên nhờ đầu có sạn
thơ còn gạch đá y choang
bạn gật gù nom ông còn trẻ
màu mè cả đấy bạn ơi
Đọc tiếp »

Kính Hòa

huu_thinh_6

Qua câu chuyện của đảng cầm quyền và hội nhà văn Việt nam, của các blogger hiện nay bàn về một xã hội Việt nam đương đại.

Bắt đầu là chuyện đảng

Hai tuần lễ đã trôi qua sau khi hội nghị trung ương đảng cộng sản kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn để lại trên một số trang blog. Lý do của sự vương vấn đó có lẽ là niềm kỳ vọng lớn lao của nhiều người về một sự đổi thay vào thời gian này sang năm, thời gian mà đảng chính trị duy nhất tại Việt nam được phép hoạt động công bố đường lối chính sách của mình.

Nếu như sau khi hội nghị trung ương kết thúc, người ta bàn tán nhau nhiều về cơ cấu nhân sự và cuộc cạnh tranh quyền lực giữa các phe nhóm trong đảng, thì tuần qua người ta lại nhắn nhủ đảng cộng sản Việt nam là hãy làm một điều gì đó để có cơ hội tồn tại cùng dân tộc. Đó là kết luận của nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai trong bài viết của ông đăng trên blog Bauxite Việt nam. Ông viết rằng cái kết luận vừa qua của trung ương đảng cộng sản chỉ là một công thức mà không có nội dung, và nếu vài tháng nữa mà họ chẳng làm được điều gì thay đổi sau đại hội 12 của họ thì đảng cộng sản sẽ không còn mang tính chính danh nữa.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

old_books

ngã tư
phố đèn đỏ
dần dần những cơn mơ
đã biết từ bỏ các giấc ngủ
để tự vươn vai trưởng thành
trên chính những đôi cánh mẫn cán của chúng
Đọc tiếp »

Phạm Đức Nhì

hai_nguoi_linh-chu_chi_thanh
Ảnh của Chu Chí Thành (Tuổi Trẻ Online)

Hai Người Lính

Tôi với anh
hai mái đầu xanh
xanh như màu quân phục…
làng tôi sông Hồng nước đục
quê anh Vàm Cỏ lở bồi
mẹ nhớ tôi, hết đứng, lại ngồi
má mong anh, vào nhà, ra ngõ
Đọc tiếp »

Mùa trăng cũ

Posted: 22/05/2015 in Hoàng Anh 79, Thơ

Hoàng Anh 79

lang_thang_trong_dem

Ta đi buớc nhỏ âm thầm
Mớ hành trang vác đời lầm lỡ ta
Gởi tình về phía mù xa
Mai rời thành phố đèn nhòa bóng đêm

Xa em xa mái tóc mềm
Mà chưa chải hết buồn riêng cuộc đời
Còn không tiếng hạc cuối trời
Của mùa trăng cũ rã rời cánh bay
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

the_scream-edvard_munch
The Scream
Edvard Munch

có thể một ngày biển không còn mặn nữa
nước sẽ không cần kết tụ để linh thiêng
người đời nói với nhau bằng xảo ngữ
bóng tối bủa vây khâm liệm những ưu phiền
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

ba_sam_nguyen_huu_vinh
Blogger Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh

Tôi thấy chính sách thông tin như hiện nay, ta chỉ từ thua đến thua. (Nguyễn Công Khế)

Cái gì chớ sách sử là tui né, và né tới cùng. Đọc chán thấy mẹ!

Né của nào, Trời trao của đó. Khi khổng khi không (cái) chị Trương Anh Thụy, người phụ trách nhà xuất bản Cành Nam, gửi cho một thùng sách to đùng. Nó nặng đến độ mà con mẹ đưa thư phải ôm bằng cả hai tay, chân đá cửa rầm rầm, vừa đá vừa lầu bầu văng tục chửi thề tá lả.

Tôi thì hớn hở tưởng rằng (dám) có người gửi cho thùng rượu. Thiệt là tưởng bở, và tưởng năng thối!
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

nang_canh_sen_xanh-dinh_cuong
Nâng cánh sen xanh
dinhcuong

Cứ để lòng thanh thản

Quảy gánh lên vai lòng phiêu hốt
Đường sen kia xanh đã ngút ngàn
Em ở lại cứ tạc vòng giếng ngọc
Rót hương vào từng vạt nắng vàng thơm.

Cứ bỏ đó, cứ để lòng thanh thản
Mưa chiều nay lất phất gió muôn chiều
Cười với lá mùa xuân hay mùa hạ
Phía cuối đời sẽ vỡ lẽ tình yêu.
Đọc tiếp »

Hường Thanh

thieu_nu_that_no_tren_toc

Rồi ngày sau em cởi ra chiếc áo

viết cho BT (Ngô Yên Thái)

muốn cào vào da mà chỉ được nhìn thôi
ông trời không cho động đầu làm thế, sẽ sinh hư
nhưng nếu chỉ ra đời rất nhẹ
loài cỏ bị dấu chân tạo tác thung lũng, rồi

em không cởi đâu, lúc này tôi mới lớn
chưa được nhìn mà trời cho cào cấu tình em
thì điên dại vì quá lâu rú gào chữ lặp lại
“xin được thấy nhũ hoa là gì”
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

bia_viet_nam_yeu_dau

Khi gấp cuốn sách của Phạm Thu Dung lúc 2 giờ sáng, ý nghĩ đến với tôi đầu tiên, như thể tôi vừa xem xong một bức tranh. Việt Nam Yêu Dấu như một bức tranh cuộn, đang bung ra cho người xem, những thời gian nối tiếp nhau, người xem tự mình cảm nhận sắc mầu của nó, nhận những ánh sáng tối tùy theo chỗ đứng của mình và tự họ khoác cho nó ý nghĩa theo cách nhìn của họ. Có muốn tìm họa sĩ thì chẳng thấy đâu nữa…

Chỉ nghe đâu đây giọng kể trầm tĩnh nhẹ nhàng về ký ức thời gian… Hoàn cảnh đất nước qua nhiều giai đoạn, khung cảnh địa lý các miền, nơi chốn xinh tươi…, nơi chốn đạn bom…, mà thành Việt Nam Yêu Dấu, trong đó người đọc đi theo nhịp sinh động của một gia đình dẫn dắt bằng những ý nghĩ hồn nhiên trong sáng của một cô bé tên Uyển Nhi. Gia đình ấy từ lúc mẹ gặp cha, đến thuở mẹ về là về với cha, đến thuở mẹ mang ối a đầy lòng* những đứa con… Từ chữ Từ cho đến những chữ Đến…, không tưởng được là những gì đã ập vào mái ấm ấy. Họ như luôn ở trên một con tàu bập bênh giữa đại dương, cứ vượt qua cơn song gió này lại tiếp đương đầu với bão táp khác. Và vì giọng kể tự nhiên như của một khán giả chứ không phải là nhân vật chính mà Việt Nam Yêu Dấu đã đập vào ta những nhịp tim đau buốt. Tôi biết cái bình tĩnh trầm lặng của người đã chạm mặt với tận cùng đau khổ. Và tôi quá khiếp hãi cái đại dương cuộc đời! Mà cuộc đời ấy lồng trong phận nổi trôi của một đất nước mà tác giả đã trìu mến gọi, Việt Nam Yêu Dấu (VNYD).
Đọc tiếp »

Ngày vui

Posted: 21/05/2015 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao
gởi Minh Đạo & Ngân Lê

minh_dao-ngan_le

tháng Chín Tư Đào về đây cưới vợ
Ba thiệt vui mừng cười muốn ê răng
tại tuổi lớn rồi giữ chi chẳng đặng
thôi cứ cười vui tới đâu thời tới

miễn là tới ngày Ba hằng mong đợi
con có người chia sớt chặng buồn vui
cũng giống như anh Hai, chị Ba, em Út
Ba trả Tư Đào cho người con thương
Đọc tiếp »

Văn Quang
Viết từ Sài Gòn

nguyen_van_bau
Anh Nguyễn Văn Báu, thương binh Việt Nam Cộng Hòa khi còn sống
cụt hai chân. Anh đã tự thiêu đêm 27 tháng 7 năm 2008.

Ở VN bạn muốn làm gì, muốn thi cử vào đâu, muốn hành nghề gì đều phải khai lý lịch, thậm chí theo quy định của nhà nước cứ đến 80 tuổi là người dân được hưởng trợ cấp mỗi tháng khoảng hơn hai trăm ngàn tiền VN, vậy mà trong bản khai cũng có mục lý lịch, năm nào ở đâu, làm gì… Từ 40 năm nay, chủ nghĩa lý lịch vẫn còn tồn tại. Chẳng nhìn ở đâu xa, bạn hãy cứ nhìn những anh em thương phế binh VNCH sống lay lắt vất vưởng ra sao giữa những thôn xóm hoặc ngay giữa đường phố Sài Gòn. Họ chẳng được hưởng bất cứ một quyền lợi nào của người thương binh. Thậm chí có người đã phải tự thiêu vì quá nghèo, không muốn làm khổ con cháu. Thê thảm hơn nữa người tự thiêu ở nhà thuê, sợ cháy nhà con cháu phải bồi thường nên bò ra bãi đất trống, đổ xăng lên người rồi tự thiêu. Chuyện này tôi đã tường thuật cùng bạn đọc ngày 3 tháng 8 năm 2008. Bạn có thể xem toàn văn vài này theo đường link: Chuyện về anh thương binh tự thiêu.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

suy_tu_9

cù rủ
sáu tám làm cũ tôi như
nâu sồng. thuỗng cuốc. đợi mù sương dâng
nơi nhá nhem. mặt. thanh bần
và nơi sống mũi buồn ngân mấy tình
Đọc tiếp »

Trúc Thanh Tâm

quang_tri

1. Dòng Thạch Hãn

Mịt mù khói chiến chiều mưa
Mắt em rớt hạt chảy thưa xuống lòng
Trôi cùng Thạch Hãn mênh mông
Đêm chia ly đó mặn nồng phố hoa
Cổ thành vững với phong ba
Áo em rợp trắng hồn ta, Nguyễn Hoàng !
Đọc tiếp »

Kiệt Tấn
Đọc tiểu thuyết Bàn Tay Nhỏ Dưới Mưa của Trương Văn Dân – PNB & NXB Hội Nhà Văn, 2011

bia_ban_tay_nho_duoi_mua

Em từ rửa mặt chân như
Nghiêng soi hạt nước mời hư không về
Thau hương hiện kính bồ đề
Phấn son chìm lắng hạt mê luân hồi

(Phạm Thiên Thư)

Khi về tay nhỏ che trời rét
Nghe giá băng mòn hết tuổi thơ

(Nhã Ca)

Người đàn bà cúi đầu lủi thủi dưới mưa trời, lòng ướt dầm trĩu nặng. “Mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Tay trái dắt con, tay phải đưa lên che đầu. Nhưng bàn tay bé nhỏ của tôi không che nổi trời, những hạt mưa vẫn tưới xuống những sợi tóc ướt, xoắn thành lọn…nước nhỏ thành giọt lạnh xuống đôi vai”

Cuộc hôn nhân đầu đời gãy đổ, lòng thất vọng ê chề.
Đọc tiếp »

Ma lực

Posted: 20/05/2015 in Thơ, Trần Phù Thế

Trần Phù Thế
gởi cáclan

thieu_nu_toc_the

lạ kỳ ma lực nào đâu hở ?
mà khiến cho anh chết sửng người
tiếng sét trời già đang đánh trúng
khi nghe em hát cáclan ơi
Đọc tiếp »

Đỗ Xuân Tê

pham_cao_hoang-nguyen_trong_khoi
Phạm Cao Hoàng
qua nét vẽ Nguyễn Trọng Khôi (2011)

Nhắc đến Phạm Cao Hoàng, người ta chỉ nghĩ anh là nhà thơ, một cây bút đã sáng tác nhiều bài thơ trữ tình.

Từ tuổi hai mươi anh đã có thơ đóng góp trên các tạp chí văn học ở Sài Gòn, đáng chú ý ngoài Bách Khoa và Văn, Ý Thức và Khởi Hành, tên anh đã xuất hiện như một nhà thơ ‘trẻ’, có bài thường xuyên đăng trên tạp chí Vấn Đề, nơi qui tụ nhiều nhà văn nhà thơ chính trị gia tên tuổi do Mai Thảo và Vũ Khắc Khoan chủ biên hồi cuối thập niên ’60.

Sau 75, Phạm Cao Hoàng trải qua nhưng tháng năm bầm dập về sinh kế và gần hai thập niên trở lại đây khi ra được hải ngoại, dù vẫn làm việc full time, anh đã có cơ may sáng tác lại, vẫn phong độ, tài hoa, có khi già dặn hơn, có tác phẩm phát hành và là một trong số hiếm hoi các cây bút cùng thời với anh còn đam mê chữ nghĩa khi tạo ra một sân chơi văn nghệ trên Blog cùng tên (PCH), một trang văn học nặng về chất thơ từ nội dung đến minh họa, mời gọi được nhiều cây bút hải ngoại cũ, mới tham gia trao đổi trong tình văn nghệ và tương kính giữa những người cùng yêu văn học và có lòng với nghệ thuật trong cảnh xa quê hương.
Đọc tiếp »

Bụt nhà

Posted: 19/05/2015 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

good_use_of_smart_phone

Có người hỏi Phật:
Ngồi thiền định thì được gì?
Phật đáp:
Chẳng được gì
chỉ có mất.

Mất giận hờn mất bực bội
mất ganh tị mất hơn thua
mất hoài nghi mất khổ luỵ…
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

sanfrancisco-peets-coffee_tea

Trò chuyện trong Peet’s Coffee& tea.

“em biết nhiều thứ hơn anh nghĩ!” tôi nói

không biết mình đã xưng hô
thân mật với cô ấy

từ bao giờ!

trên mặt cô đang điểm nụ cười
như thể châm chọc
như thể đó là lẽ tự nhiên
thường tình
Đọc tiếp »

Điệp Mỹ Linh

students_protest_china

Người phụ trách giới thiệu chương trình Đêm Văn Nghệ Liên Trường do sinh viên Việt- Nam toàn tiểu ban tổ chức đến cạnh, báo cho Pete biết sắp đến mục đơn ca của chàng. Pete cảm thấy hơi khớp; vì đây là lần đầu tiên Pete xuất hiện trước đám đông. Nhưng, vì bất ngờ bị Dana Nguyễn cắt đứt liên lạc, Pete nghĩ chàng nên nhân cơ hội này, mượn lời ca để thể hiện tình cảm của chàng dành cho nàng. Ý nghĩ này giúp Pete trở nên bỉnh tĩnh.

Mấy câu đầu Pete hát rất bình thường, phát âm rõ và ngân dài. Nhưng đến đoạn điệp khúc, Pete chợt cảm thấy xúc động vì nhớ những buổi chiều Dana đàn, tập cho chàng hát. Nét mặt của Pete trở nên buồn vô cùng: “…Tell me, tell me that your sweet love hasn’t died…Maybe I didn’t hold you all those lonely, lonely times…If I make you feel second best, girl, I’m sorry I was blind. You were always on my mind…” (1)
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

suy_tu4

Tháng năm, đứng giữa mùa thơ

Tặng các nhà thơ: Trần Huy Sao, Phan Diễm Châu,
Lê thị Kim Oanh, Sông Cửu, Lưu Xông Pha…

I
tháng năm leo núi chờ thời
bồng xuân lên đỉnh ngó trời mây bay
hơi đêm ngồn ngộn hơi ngày
mù sương trườn dưới gót giày viễn du
quấn thơ vòng đỉnh Tiểu Thư
lót tình trên ngọn dốc mù chờ nhau.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

lonely_bird_in_moon_light

Nửa đêm trăng gác núi rồi lặn xuống sau rừng. Con vạc bay chới với về tổ chắc bên sông….

Trong bóng tối mênh mông chỉ còn nghe tiếng gió. Vài vì sao mờ tỏ chắc rồi cũng sắp rơi…

Không thấy gì xa xôi, cũng không gì gần gũi. Gió hình như chỉ đuổi cái hư vô…hư vô!

Tôi thả xuống câu thơ không nghe một tiếng rụng. Tôi nhớ những tiếng súng ven rừng, xưa, rất xưa…
Đọc tiếp »

Khuất Đẩu

tranh_co_dong_sinh_nhat_ho_chi_minh_125

Buồn, vì một người đã đi qua 3 đại dương và đặt chân lên 30 nước, một người có đến những 173 tên, bí danh, bút danh, đã chết đến những bốn mươi sáu năm rồi mà vẫn chưa được về với đất. Trong di chúc, ghi rõ xác phải đốt đi tức là hỏa táng, và tro xương được chôn trên một ngọn đồi ở vùng Tam Đảo, Ba Vì…

Thế nhưng, nhân danh Đảng, người ta vẫn cứ đem xác ra ướp như Lênin để rồi sáng đưa lên khỏi hầm, chiều đưa xuống, cứ như mọc rồi lặn, bảo rằng như thế là thể hiện lòng biết ơn của toàn Đảng, toàn quân và toàn dân.*
Đọc tiếp »

Đinh Cường

Chiều mưa giông nghe Blues

Gởi Nguyễn Xuân Thiệp,

b_b_king
B.B. King (Sept. 16, 1925 Mississippi – May 14, 2015 Las Vegas)

Chiều mưa giông hai người bạn
ngồi với hai ly cà phê đen đậm
Như Hạnh thu lại cho mấy CD
Blues hay nhất. bạn sành Blues

thật vậy. không tiếng Trumpet
nào thổi tuyệt hơn Miles Davis
và làm sao không nhớ tiếng đàn
guitar như xoắn ốc của B.B. King
Đọc tiếp »

Huy Uyên

thieu_nu_dung_ben_song

Mưa nắng chao sầu sông Thạch-hãn
trời khuya còn có tiếng gọi đò
vạn chài sao sáng trời đêm lạnh
về đây lòng dạ có hề nguôi .

Em xuân sắc ngày xa sông cũ
có nghe nỗi nhớ của tôi không ?
em giờ tóc nghiêng bay cùng gió
đứng bên sông có lạnh lòng ?
Đọc tiếp »

Đỗ Trường

nghia_trang_liet_si_cs

Trời tảng sáng, có những cơn gió dát mỏng hơi nước, luồn qua khe cửa, xoa nhẹ lên mặt, làm tôi chợt tỉnh. Mờ mờ qua khung cửa, mưa đang rây nhẹ, như rắc thủy tinh lên những cánh hoa treo lơ lửng đầu hè. Hà Nội có những giây phút lặng yên bất chợt đến như vậy. Và có lẽ, mãi đến mùng bốn tết đất trời mới giao hòa, mới thực sự vào xuân. Nó cho ta một cảm giác muốn được đi dưới cái mông lung vần vũ của đất trời. Tôi bật dậy, muốn ra khỏi thành phố, tìm về nơi mà bao năm trước cha mẹ đã cất bước ra đi.

Con đường từ Hà Nội về Nam Định đã được làm mới, nếu so với mấy chục năm về trước, quả thật khá đẹp và thuận tiện. Đi qua cầu treo Nam Định về các trấn Hành Thiện Xuân Trường, Cát Chử Trực Ninh, Giáo Lạc Nghĩa Hưng… đã có đường vành đai, không phải đi qua trung tâm thành phố.
Đọc tiếp »

Lê Phước Dạ Đăng

dom_dom_ma-troi

cởi túi ra
đêm trườn dậy
ma quỷ thật quái
đòi vũ tăng hai.

đâu tĩnh mà say
thần thiên lộn phép
bẻ gãy cánh bay
chích cho xẹp lép.

bóng tối đóng dày
mộng tưởng kinh hãi
rùng mình chết điếng
sông xiết
dòng chảy…

Lê Phước Dạ Đăng
Nguồn: Tác giả gửi

Phạm Thanh Nghiên

nguyen_kim_nhan

Trong số mười người chúng tôi bị bắt bởi chiến dịch khủng bố mùa thu tháng 9 năm 2008 thì Ông Nguyễn Kim Nhàn là người duy nhất hiện vẫn đang còn bị tù đày. Tôi thường gọi những người dân oan như ông, như chị Trần Ngọc Anh, chị Phạm Thị Lộc, vợ chồng chị Cấn Thị Thêu… là “dân oan hóa dân chủ” vì họ đã không chỉ dừng lại ở việc đòi quyền lợi chính đáng cho bản thân và gia đình mình, mà đã tham gia vào các công việc, các phong trào đấu tranh vì Nhân quyền, Tự do và Dân chủ.

Khi ra tù vào tháng 9 năm 2012, tôi đã sốc và rất buồn khi biết ông Nhàn bị bắt trở lại. Lần thứ nhất ông bị kết án 2 năm tù giam và 3 năm quản chế. Ra tù được vài tháng ông bị bắt trở lại vào tháng 6 năm 2011 và bị kết án 5 năm 6 tháng tù giam cộng thêm 4 năm quản chế. Cả hai lần ông đều bị cáo buộc điều 88: “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”, một thứ Nhà nước không có thật theo chính lời thừa nhận của ông tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng hồi tháng 10 năm 2013 rằng “đến hết thế kỷ này không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa?”. Nói cho bông phèng một chút thì ông Nguyễn Kim Nhàn, 66 tuổi, hơn hẳn chúng tôi về mặt “thành tích” đi tù vì tội “chống thứ không có thật.
Đọc tiếp »

Biển và sóng

Posted: 17/05/2015 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

boat_people

Sóng hay ghê! Dẫu giữa vùng biển thẳm
cũng vào bờ mà vỗ nhịp hoàng hôn.
Rồi lại đi… như nước tự trời tuôn
ra biển lại ở với vùng biển thẳm!

Anh nói gì vậy em?
Biển kìa, mênh mông lắm!
Biển của những con thuyền đắm…
những con thuyền chở nặng tình quê.
Đọc tiếp »

Lụi một phát

Posted: 17/05/2015 in Sử Mặc, Thơ

Sử Mặc

ho_chi_minh_poster

nói như thánh tướng
biến ngô thành khoai
lũ bích cà rề chương
trên đồi trọc đô thị
xui tận mạng cờ lìn
luồn lọt dưới địa đạo
mọc vào nách hộ lý
một chùm dê lủng lẳng
khẩu hiệu quai mồm loa
lòa xòa củ giống  Đọc tiếp »

Đỗ Duy Ngọc

bo_doi-1975

Tui biết anh ta khi tham gia vào chiến dịch X1, chiến dịch đánh tư sản đầu tiên của chính quyền Cộng Sản tại miền Nam sau 1975. Tui hồi đó chẳng làm chi ra tiền, đói nhăn răng nên khi được gợi ý tham gia là ghi tên ngay. Bọn tui bị tập trung vào tối 9.9.1975, xe đưa đến trường Pétrus Ký. Ngồi chờ dài cổ mà không biết tập trung để làm gì? Đến nửa đêm thì được chia thành từng nhóm nhỏ, có xe chở đi. Nhóm của tui có tui với Lượng là gốc sinh viên Đại học Vạn Hạnh, bổ sung thêm một tên ở Đại Học Khoa Học tên Trung, thêm hai người nữa đến giờ chẳng nhớ tên. Tổ trưởng của toán là anh ta, một sĩ quan quân đội Bắc Việt. Anh ta nói tiếng Bắc giọng nhà quê, tụi tui nghe tiếng được tiếng mất. Lại thêm có nhiều từ nghe hơi lạ tai như khắc phục, tranh thủ, phấn đấu…nên nhiều khi tụi tui đoán ra yêu cầu của anh ta mà thực hiện. Tổ của tụi tui đóng quân ở trên lầu của một khách sạn của người Hoa ở đường Đồng Khánh, nhiệm vụ giữ một điện đài liên lạc, nhưng cũng ít khi thấy có ai gọi hoặc nhắn nhủ chi. Công việc chẳng có gì, chỉ quanh quẩn trong phòng, rồi chia nhau đi lang thang mấy căn phố đìu hiu, những hàng quán chắc hẳn ngày xưa rất nhộn nhịp.
Đọc tiếp »

Nguyễn Khôi
Gửi: Những kẻ chặt cây

don_ha_cay_xanh_5

Sớm nay lên “Việt Đức”
thăm bạn nằm Nhà thương,
xe như bay trên đường
dưới vòm cây xanh mát…
Chim hót như chào đón,
vợ sau lưng thầm thì :
-may quá, đường Tràng Thi
chúng nó chưa chặt đến…  Đọc tiếp »

Đinh Tấn Lực

truong_tan_sang_tiep_xuc_cu_tri-2015

“Người ta có thể trù úm một người, một nhóm người nhưng không thể trù úm cả dân tộc này” – (Trương Tấn Sang – Sợ trù úm khi tố cáo tham nhũng thì đất nước này ra sao?, 17/10/2012).

Chuyện gì đã xảy ra gần đây?

Thời sự nóng suốt từ tiết mạnh đông tới gần hạ chí.

Tạm kể 4 sự kiện điển hình:

Đối phó với phong trào phản đối chặt hạ Cây xanh Hà Nội, giới cai trị xứ này đã ra tay trả thù hàng loạt, tiêu biểu là các FBker nạn nhân Gió Lang Thang, Sơn Tiến, Hà Thanh và Tuyen Chí Nguyen. Động thái trù úm cá nhân và phi nhân tính nhất là trường hợp của nạn nhân thứ tư vừa kể, với chứng tích trọng thương suýt chết của một cuộc mưu sát, nếu không nói là truy sát.
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

cheo_thuyen_tren_song

Buổi sáng thức dậy
Nghe người gọi đò đưa xuống phố
Tiếng gọi đò đưa làm ướt đẫm hồn tôi

Ai người buôn tràm ra chợ sớm
Xin nhắn giùm tôi đệ ở thành
Mai mốt có về sơn cốc cũ
Nói thầy tôi ẩn giữa trời xanh
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

amira_willighagen

Thiên thần cất giọng vút cao:
O mio babbino caro
Lời ca như đợt sóng xô
Thiên nga vỗ cánh huyền hồ dang tay
Tình yêu ngất tím ngàn ngày
Ngàn đêm ngất tạnh trưng bày vết thương
Lời ca tận hiến máu xương
Hòa âm môi đỏ tinh sương vọng về
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

cua_tin_con_mot_chut_nay-hoang_xuan_son
Của tin còn một chút này
Hoàng Xuân Sơn

Không cứ chỉ người mới biết đội nón. Đồ vật từng đội, muông thú gia cầm cũng lần lượt đội nón ra đi. Mấy bận tiếc nuối nhủ lòng thu cất nón lại, tiền nhà khó như gió vào nhà trống, rồi cả tơi lẫn nón biết chọn ngày lành lạnh lùng biến bay, như một định luật tất yếu.

Khi gặp hạn chạy trời không khỏi nắng, tai ương đón đầu bằng còng số 8, dẫn về đồn bao uẩn khúc phơi bày trong cuộc hỏi cung. Bố xoắn hai bàn tay thật thà khai báo, cán bộ bảo phải nghiêm túc trình bày mới mong tại ngoại thôi lao lung.

Kể từ ngoại bán trâu đi, con trôi phố thị thiên di phận nghèo, độc lập tự do đi vèo, bán luôn hạnh phúc kì kèo hơn thua. Không văn tự, bán trời cao, lòng như tư lự thấy sao bay mòng. Dẫu ăn hột gạo phượng hoàng, thân hôi như cú cũng xoàng nguồn cơn, diều hâu lượn sáng đến chiều, chim xao xác tổ người điều tra tông.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Nude Woman with Necklace 1968 Pablo Picasso
Nude Woman with Necklace – 1968
Pablo Picasso

Yeah

.. gửi em, vương bích ngọc.

yeah
hiện thân tôi- đấy
người đàn bà có bộ ngực
to bằng cặp mông

đi lịch bịch- em đã gặp
trong phố cổ
vào cái đêm người ta chạy
nháo nhào

mua sắm tết
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

vietcombank

Lần đầu tiên chúng ta có một vụ dân oan tài chính ngân hàng được đưa ra công luận. Rất mong nhận được sự quan tâm và chia sẻ của quý vị. (Lê Thị Công Nhân)

Tôi không hay can thiệp vào chuyện của người khác, nhất là những việc có liên quan đến “cơm/áo/gạo/tiền.” Tuy nhiên, hôm nay tôi đành phải phá lệ vì vấn đề (sắp trình bầy) có thể phương hại đến sinh mạng của tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, một nhân vật được nhiều người qúi mến.
Đọc tiếp »

Đinh Cường
Gởi Nguyễn Quang,

nguyen_quang-dinh_cuong
Nguyễn Quang
đinh cường vẽ phác bút bic xanh
cafe Bayou, May 13 -2015

Ngày như trở lạnh
choàng áo. bạn chở đi ăn trưa
ngang qua phố Georgetown
Le Chat Noir, góc cơm Tây quen
để nhớ chút Paris
nhớ chút hanh hao phố xám…
Đọc tiếp »