Lưu trữ cho Tháng Sáu, 2013

Nguyễn Lệ Uyên

thieu_nu_dung_ben_song

“Tôi yêu anh yêu biết nhường nào
như quê hương yêu anh yêu mê mệt
mà anh dửng dưng, nguội lạnh.
Tôi buồn như những đám dương vùng Đại Lãnh.
Tôi khóc như mưa chiều về với núi Vọng Phu”.

Trước đây, nhiều người vẫn nghĩ rằng, Cảnh Cửu chỉ có một truyện ngắn duy nhất là Thư từ Tuy Hòa, đăng trên tạp chí Văn số 45 chủ đề Françoise Sagan ra ngày 1.11.1965. Nhưng thật ra không phải vậy. Hơn một năm sau, truyện ngắn thứ hai Vòng đai học vấn (1) xuất hiện trên Văn số 72, ngày 1.11.1966; rồi 5 tháng sau là truyện Khởi hành vào mùa xuân tương lai [1] Văn số 79, ngày 1.4.1967; đây cũng chính là truyện cuối cùng ký tên Cảnh Cửu.
(more…)

Cảnh Cửu

tuy_hoa

Hắn chết được vài ba hôm thì có một bức thư gửi cho hắn. Thật là một sự muộn màng đáng tiếc. Phải chi sớm hơn chừng ba hôm thì hắn có thể đọc vào giờ hấp hối. Thật ra sự đọc trong cái khoảng giao thời sống chết đó không giúp hắn hiểu gì. Nhưng dù sao cũng có hắn đọc. Thế còn đỡ hơn. Đằng này thư không ghi địa chỉ người gửi, chỉ đóng dấu Tuy Hòa nên cũng không biết ai mà gửi trả lại. Bức thư thành ra cứ bỏ nằm đó mãi hăm mốt ngày sau mới được xé ra.

“Tuy Hoà ngày tháng. Anh. Nhận được thư anh hơn một tháng rồi nhưng vì đau không trả lời anh được. Hôm đau tôi tưởng chết rồi chứ, đau một tuần bớt rồi tôi đi dạy và đau lại nặng quá. Tôi định viết thư cho anh hay. Anh hay thì anh có khóc giùm cho tôi không. Chắc không vì anh bận đi chơi chứ thì giờ đâu mà nghĩ đến tôi.
(more…)

Lại vẽ Bùi Giáng qua mấy đốm màu

bui_giang_8-dinh_cuong
Bùi Giáng
chì than – dinhcuong

Nhìn đốm màu thấy hiện ra Bùi Giáng
và con dê hoa cà yêu quý của anh
thì cứ vẽ theo, linh cảm kéo ùa về
thêm đồi núi phủ màu hoa sim tím

nhớ anh xưa mắt trừng tay múa
áo quần thì thôi đủ thứ vá chằng
khăn vắt trên vai cổ đeo lon nhựa
miệng cứ nói gì như Kinh Kim Cang
(more…)

Nguyễn Quyết Thắng

do_quy_toan-nguyen_quyet_thang-2013
Từ trái: Đỗ Quý Toàn và tác giả

Thơ: Đỗ Quý Toàn; Phổ nhạc và hát: Nguyễn Quyết Thắng
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi ảnh, nhạc và âm bản mp3.

Cao Bá Quát
Vũ Uyên Giang dịch

cao_ba_quat
Cao Bá Quát (1809 – 1855)

HƯƠNG GIANG VỊNH

Nhất đại duyên giang giáp đệ hùng
Ngũ quân khai phủ chuyển tây đông
Vinh khô tử thập dư niên hậu
Chỉ hữu hà hoa tự cựu hồng

VỊNH SÔNG HƯƠNG

Lầu các ven sông sóng chập chùng
Tây đông phủ quận, trại mênh mông
Bốn mươi năm trước vòng suy thịnh
Chỉ thấy màu sen thắm sắc hồng

Jun. 7th 2013
(more…)

Hà Thúc Sinh
Chuyện kể về 1685 ngày tù dưới chế độ Cộng sản Việt Nam

Đã đăng: [Vào truyện], Chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25]

trai_tu_cai_tao

Đêm 29 ta văn nghệ. Sáng 30 trừ những tổ trực canh tác phải đi tưới rau một buổi sáng, còn tất cả được các quản giáo xí xái cho làm công tác vệ sinh tại trại. Tất cả những gì dành cho ba ngày Tết đã được sắp sẵn. Hậu cần các khối đã lãnh về thịt heo, thịt bò, khoai tây, cà rốt, bánh kẹo… đầy đủ cho khối. Sau khi khối trưởng hội ý với các tổ trưởng, và thống nhất với nhau chương trình đón giao thừa, tất cả các phần kẹo bánh được lệnh để cho bác sỹ Đỉnh, khối phó hậu cần giữ lại để cả khối có cái liên hoan chung lúc nửa đêm.
(more…)

Nguyễn An Bình

thieu_nu_tren_dong_hoa

Sao em không là … em của anh?

Sao em không là … hoa ô môi?
Tím phớt tình anh giữa chợ đời
Để mai có rụng theo dòng nước
Vẫn vương vấn hoài cánh thư rơi
Quên mất tuổi thơ thời cút bắt
Quê người hiu hắt ánh trăng trôi.
(more…)

Tưởng Năng Tiến

Từ đó ai nấy ra đường đều lấm la lấm lét, cái nón bảo hiểm là phương tiện bảo vệ con người giờ giống như cái của nợ …! (Nguyên Anh)

non_bao_hiem

Sáng cuối tuần, đọc một bài báo ngắn được ghi lại nơi trang web của blooger Đào Tuấn mà bần thần suốt buổi:

“Nguyễn Như Phụng, sinh năm 1993, nghỉ học từ năm lớp 6 để giúp cha mẹ lo việc gia đình và chăm em nhỏ. Một ngày nào đó, cô mượn xe máy của người bà con, chở cô bạn hàng xóm 15 tuổi đi xin việc.

Không đội mũ bảo hiểm. Phụng bị CSGT bắt giữ. Không có bằng lái. Cô bị phạt 2,5 triệu đồng và giữ xe.

“Khi bị công an giữ xe, Phụng gọi điện về kể và nói 2 đứa đã xin được phụ bưng bê cho một quán phở ở thị trấn Chư Ty. Con bé nói để nó làm hết tháng, lúc nào nhận lương thì sẽ chuộc xe về trả cho người thân”- người cha đau đớn nói với PV Dân trí.

Không ai biết hai cô gái nhỏ đã khủng hoảng thế nào, chỉ biết rằng sau đó cả hai đã rủ nhau uống thuốc diệt cỏ tự tử. Dường như sau một tháng làm việc vất vả, cô đã không đủ tiền chuộc xe. Phụng đã chết tám ngày sau đó.”

(more…)

Bắc Phong

keo_con_voi

chú mày biết tính năng của keo Con Voi chứ?

– dán vào đâu thì dính chắc đó với lại khô nhanh

thế chú mày dùng nó để làm gì?

– thì để dán da, dán gỗ, dán kim loại…
  trẻ con cũng biết!
(more…)

Trần Văn Sơn
Tặng Tô phạm Thái, em ruột của đại uý bác sĩ Tô Phạm Liệu

to_pham_lieu
Đại uý bác sĩ Tô Phạm Liệu (1941-1997)

Tráng sĩ mài gươm thề giữ nước
Vì dân đâu sợ phải hy sinh
Nay nhảy Hạ Lào mai An Lộc
Chiến trường nuốt trọn vạn sinh linh

Charlie. Charlie. Charlie ơi!
Mưa pháo rơi cày nát núi đồi
Tử thủ quan quân chung tuyến lửa
Máu nhuộm chiến hào xác địch phơi
(more…)

Phạm Tùng Cương
Chân Phương chuyển ngữ từ bản tiếng Pháp Une évasion, mais pas celle de T.S. Elliot.

“Văn chương không phải chuyện viết hay hoặc viết dở; văn chương là cầm bút mà viết” (Charles Dantzig)

bia_sach-khmer_bolero

Trước hết tôi phải thú nhận với niềm thú vị tuyệt vời sự kinh ngạc của mình khi đọc thấy rằng một tiểu thuyết viết bằng tiếng Pháp bởi một công dân Pháp gốc Việt (dĩ nhiên) lại được coi như thuộc về văn chương VN. Có phải vì tên sách KHMER BOLÉRO khiến về địa lý nó gần với VN? Chắc tôi đã bỏ sót trước đây một điều gì quan trọng khi đọc Salman Rushdie, Francois Cheng và các ngòi bút khác kiểu Kuzuo Ishiguro mà chẳng được cho biết đấy là văn học Ấn, Trung Hoa hay Nhật bản gì đó. Tôi đã tưởng rằng văn chương tùy thuộc vào ngôn ngữ của tác phẩm cùng với nền văn hóa từ đó văn chương bắt nguồn.
(more…)

Hà Thúc Sinh
Chuyện kể về 1685 ngày tù dưới chế độ Cộng sản Việt Nam

Đã đăng: [Vào truyện], Chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24]

trai_tu_cai_tao

Miền Nam hai mùa mưa nắng rõ rệt, nên nó không có cái cảnh thốt nhiên những cây cỏ ủ rũ của mùa Đông hóa thành xanh tươi để báo hiệu cho một mùa Xuân. Đời tự do đã khó phân biệt như thế, nói chi những kẻ ngồi đếm lịch trong bóng tối lao tù Cộng sản. Thế nên, nếu như không có những chiến dịch thi công mừng Tết dân tộc do bọn cai tù phát động, thì đếm cả đời, lũ tù cũng chẳng thể tìm ra tờ lịch nào là tờ báo hiệu cho một ngày nguyên đán.

Công tác thi công của tổ A.3 là phá sạch những nền nhà sau cùng nơi khu hành chánh tài chánh của BTL/SĐ25 trước kia. Suốt ngày trầm mình dưới nắng, bọn Vĩnh phải lấy sức người với tất cả những vật dụng tự chế để phá nền nhà. Lâu lâu lại có một tiếng nổ vang lên quanh quất; lại có những bóng người hớt hải xô dạt, rồi khênh nhau chạy về trại tìm cách cấp cứu. Những tiếng nổ như thế hay xảy ra ở những ụ đất phòng thủ của căn cứ. Họ đã cuốc nhằm những đầu đạn M.79 hoặc đạp nhằm mìn cóc, mìn râu trong lúc làm khổ dịch khai quang…
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem

Đang đi, có người kêu giật giọng
đèn đỏ, những bàn chân thậm thụt trước ngã tư
lâu ni đi mô mà không gặp
mùi khói xăng làm người bần thần
còn viết hay đã thôi
đọc báo địa phương sao chẳng thấy bài
(more…)

Ngô Nguyên Nghiễm

ngy_do_thai
Nhà thơ Ngy Do Thái (Nguyễn Hải Thệ) – Ảnh tư liệu tác giả

“Bầy chim hồng hạc xưa bay mất/ Tiếng gáy còn đồng vọng núi xa/Về gì? Đâu chẳng chốn quê nhà/Nhật nguyệt đâu ghen người tóc bạc”. Lãng vãng đâu đây thần khí của bài Hoàng Hạc Lâu xa xưa, khiến tôi chất ngất trên hàng hàng lớp lớp những sợi tơ trời. Như vướng mắc thiên la địa võng trong hàng ngàn bài thơ Ngy Do Thái, giao truyền tận tay tôi vào một buổi chiều đầy phong vũ. Tôi mường tượng bóng dáng nhà thơ trong phong thái cẩn trọng lịch thiệp và đầy nét lãng du, được chất đầy trong bốn bản thảo nhờ lưu chuyển về thư trang Quang Hạnh. Thì ra, tận phương trời mây nước biên thùy quê xa, một lòng ký gởi những tâm huyết suốt hơn nửa thế kỷ thơ về nơi tri ngộ…
(more…)

Nguyễn Thanh Hiện
Viết cho người tôi yêu thương

wind

Những ngọn gió mang mùi biển mặn

ta sẽ làm nghìn khúc hát gửi lên trời để nói về những nỗi niềm dang dở của thế kỷ, em biết không, thì cũng mới hôm qua, những ngọn gió mang mùi biển mặn vẫn còn thổi về miền cố thổ, ta nghe như trong gió có cả những nỗi niềm thuở trước, ai đã đi qua suốt những thế kỷ đã qua, chân dẫm lên nghìn tăm tối, những nghĩ ngợi đôi khi như những đám mây đen không chốn nương thân, năm tháng nghẹt lời rối rắm, tiếng cười như thể vật thể may mắn còn sót lại sau những đám cháy lớn do những thế lực man rợ luôn muốn cho mặt đất luôn nóng lên, em biết không, thì cũng mới hôm qua, những ngọn gió mang mùi biển mặn vẫn còn làm xao động lòng ta, mới hôm qua ta vẫn còn nghe thoảng trong tiếng gió những nỗi niềm, ai đó đang hăm hở bước về phía có tiếng nói của những vị thần chăm sóc niềm vui trần thế, ta nói cho người biết không dễ gì sở hữu được một cuộc tình có vẻ như ở bên ngoài trần thế, các vị thần nói, ta nghe lời ai đó tiếp theo sau lời các vị thần như thể niềm hân hoan được thốt ra giữa những vô vị của tháng năm, em biết không, thì cũng mới hôm qua ta còn nghe niềm háo hức đọng trong tiếng gió, háo hức bước về phía bầu trời có cuộc chơi cao sang và phóng túng của những đám sao trời lãng tử, thì mới hôm qua là thế, nhưng em biết không, sáng nay, khi thức dậy, ta chẳng còn nghe tiếng gió, hết thảy là đều lặng yên, đám cây lá trong vườn lặng yên, lũ chim chóc trong vườn dường không còn nghe tiếng gió, cũng lặng yên, ta nghe như hết thảy mọi âm vang đều biến khỏi mặt đất, đi hỏi cây lá trong vườn thì chúng bảo là gió đang trong cuộc trốn chạy, ta hỏi trốn chạy ai, chúng bảo không biết, đi hỏi mặt đất thì mặt đất bảo là gió đang trốn chạy mình, ta không hiểu lời của mặt đất cho lắm, chỉ cảm thấy trở nên cô độc, vô cùng cô độc, hay con người nơi mặt đất cũng chỉ là những sinh linh cô độc.

7/5/2013
(more…)

Phan Ni Tấn

chim_nhong_sau_vuon

Ngày nay con sáo…
(Người kể chuyện qua phone)

Nhà củ Út em có nuôi một con nhồng. Tối tối cả nhà đi ngủ thì thôi, còn bét mắt ra thấy bóng người là con nhồng lên tiếng liền: “Út Hồng à…”. Cái giọng ngòng ngọng, đơ đớ pha một chút nhõng nhẽo, dễ thương như con nít nghe mà bắt cười. Ngộ một cái là tiếng “à” nó kéo dài ra dẽo nhẹo như kẹo kéo. Mà con Hồng, con củ Út em suốt ngày lo chuyện nhà, chuyện cửa, chuyện chồng con có rảnh đâu mà dạy nó nói tiếng người. Chắc bị tại cau Ởi em, má con Hồng, hở một chút là gọi, mà ngày nào cũng gọi Út Hồng à, con nhồng nghe riết đâm quen; một hôm tự nhiên nó buột miệng nói tiếng người, mà chỉ biết mỗi câu Út Hồng à là hết. Lúc đầu cả nhà giựt mình, ngạc nhiên đưa mắt nhìn nhau ý nói có ai nghe gì hông; đứa nào mới gọi con Hồng dzậy cà; thằng Thắm đâu chạy ra dzườn coi coi bây…, rồi không ai biểu ai đồng loạt ngó về phía con nhồng đang nhảy loi choi trong lồng tre treo trên nhành bưởi sau vườn. Nhất là con Hồng, nó đang ăn dở chừng buông đũa xuống chạy lại trố mắt dòm con nhồng, tò mò, nôn nóng lóng tai nghe. Tới chừng nghe kêu Út Hồng à thì cả nhà mới bật ngửa rồi hể hả chịu tin con nhồng biết nói. Từ đó, con nhồng nghiễm nhiên trở thành một “phần tử đặc biệt” trong gia đình được cả nhà cưng hết biết.
(more…)

Đinh Cường

Chiều Nguyễn Xuân Hoàng phone từ San Jose

nguyen_xuan_hoang-pct
Nguyễn Xuân Hoàng, Phạm Công Thiện vẽ

Gắng cho qua đi Hoàng, đã ba tháng nay
đau ở các đốt xương sống
ngồi dậy đi đứng đau chịu không nổi
Hoàng nói, nhưng vẫn lái xe đi cà phê
tôi thì nửa năm nay không lái xe
cũng nhớ, nhưng sao lại nhớ chiếc xe hơi
hiệu gì quên rồi, màu trắng của Cao Đông Khánh
không có máy lạnh, chở tôi đi ở Houston năm nào
dưới trời nóng bức, ghé nhà Trương Đình Luận
uống rượu, nay thì Khánh không còn
Trương Đình Luận bác sĩ – nghệ sĩ , làm thơ rất hay
tôi yêu quý Lụận vô cùng, như Luận yêu quý
Cao Đông Khánh, có nghe Cao Đông Khánh
tự đọc thơ mình mới đã :
em mỗi ngày nói chuyện với biển
bọt nước kinh hoàng vỡ trắng gió

(more…)

Hà Thúc Sinh
Chuyện kể về 1685 ngày tù dưới chế độ Cộng sản Việt Nam

Đã đăng: [Vào truyện], Chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23]

trai_tu_cai_tao

Vĩnh đã khỏi được bệnh kiết lỵ nhờ số thuốc gia đình gửi vào trong đợt quà hai tháng về trước. Những người bệnh khác đa số cũng phục hồi mau lẹ, trừ một số rất ít bệnh đã thành bất trị, được Cách mạng chiếu cố vào những giây phút cuối, cho khênh lên bệnh xá trung đoàn để Cách mạng có được một ít hồ sơ những cải tạo viên chết bệnh và đã được Cách mạng tận tình cứu chữa. Trong số những người chết trên bệnh xá trung đoàn ấy có một thằng bạn đồng binh chủng với Vĩnh. Nó là Phương, cấp bậc Hải quân trung úy và nằm chung khối 1 với Ứng. Phương được đưa lên trung đoàn trong cơn mê sảng. Hai ngày sau anh em được tin nó chết. Trước khi chết nó mê sảng đến độ cười rống lên như một con ngựa và lấy phân bôi trét khắp cùng phòng bệnh. Những người nằm gần nó hầu hết đều tê liệt không thể có phản ứng, thành thử nhiều anh bị nó ghé thăm cho xơi ít phân tại chỗ! Trước một kẻ đã điên loạn, bọn vệ binh nhảy vào dùng báng súng đánh đập đầu nó như một quả dưa hấu bị rơi xuống đất. Phương chết trong tiếng cười rống của một kẻ đã hoàn toàn mất trí vì bệnh kiết lỵ.
(more…)

Chu Thụy Nguyên

burgundy_wine

Phút tuyệt vọng

Nước mắt nàng
Nhỏ xuống ly Burgundi
Giọt chới với
kẻ chẳng biết bơi.

Nó đập đùng loạn xạ
Chập chà chập chũm
Rồi chìm lỉm
Qua đời .
(more…)

Trần Văn Nam

poetry_reading-irene_sheri
Poetry reading – Irene Sheri

Chất thơ là cái có sẵn, thi sĩ sẽ làm nó hiển hiện ra trong dáng vẻ đã phơi bày, hay khai quật lên khi chất thơ vốn ẩn dấu. Thi hóa là làm thành thơ từ cái không có sẵn chất thơ. Trước hết, ta đề cập đến chất thơ lồ lộ phơi bày. Theo khuynh hướng thời đại mới, người ta sáng tạo thêm nhiều chất thơ, có chất thơ thô bạo, có chất thơ trần trụi đời sống không cần mơ mộng, có chất thơ dục tính không cần lãng mạn tình yêu. Và theo khuynh hướng chính trị, có chất thơ chiến đấu, có chất thơ xã hội tính, có chất thơ lao động sản xuất… Nhưng chất thơ trong nghĩa cổ điển của nó gắn liền với mỹ cảm hay tình cảm. Thơ T.T.Kh. có chất thơ thiên về tình cảm. Thơ Huy Cận tiền chiến có chất thơ thiên về mỹ cảm. Thơ Hàn Mặc Tử có chất thơ mỹ cảm phối hợp với thần cảm. Những phân biệt “thiên về” trên đây xét theo khía cạnh chênh chếch độ nghiêng nặng nhẹ mà thôi, vì thực ra trong thơ các thi sĩ nổi danh đều có ít nhiều mỹ cảm, tình cảm, thần cảm, thiền cảm… Nhưng chất thơ sẵn tính lồ lộ phơi bày thì đã có quá nhiều nhà thơ Ðông Tây Kim Cổ nói đến rồi. Muốn nói đến nữa, ta phải viết làm sao khác hẳn họ, phải độc đáo chưa ai từng nghĩ ra.Ví dụ “lá vàng rụng”, chất thơ phơi bày đó đã gợi hứng cho biết bao nhiêu thi sĩ rồi. Thi tính vô địch có lẽ dành cho một bài thơ Ðường với tứ thơ khi nghe thấy một chiếc lá vàng rơi thì mọi người đều biết là mùa thu đã đến:

Ngô đồng nhất diệp lạc
Thiên hạ cộng tri thu.
(more…)

Sully Prudhomme (1839—1907); Giải văn chương Nobel năm 1901
Anne Nguyễn chuyển ngữ từ nguyên tác La Vase Brisé

broken_vase

Bình hoa hằn vết nứt
Cánh quạt chạm khẽ thôi
Cơ hồ chưa đụng tới
Âm thầm nào ai hay

Vết thương dầu rất nhẹ
Bình sầu tủi phận mình
Ngày từng ngày mòn mỏi
Vết rạn đã giáp quanh
(more…)

Nguyễn Văn Gia

hoa_ben_dong_suoi

Rỗng

Cứ nhủ lòng mình
Buông xả thôi
Nhẹ hều như nước chảy mây trôi
Làm sao giữ được
Điều không thể
Chỉ mỗi tay không đã nặng rồi .
(more…)

Hà Duy Phương

tinh_ban

Lần đầu đến miền Trung cũng là lần mình quyết định ở lại luôn nơi này. Đà Nẵng – quê hương bạn – hơn một năm qua đã trở nên gần gũi, thân thuộc với mình. Nơi đây, dưới chân núi Phước Tường, một ngày đã có cánh chim bay qua, đánh rơi hạt mầm rất lạ… Ngày mình có bạn.

Mình và bạn – kẻ Nam, người Trung – ở trọ chung một nhà. Có rất nhiều dị biệt trong tập quán/thói quen/sở thích. Mình và bạn đã không tránh khỏi những bất đồng/xung đột trong cuộc sống thường nhật… “Lạ! Lạ hè!? Đè Nẽng chừ có mi răng tau bỗng thấy lạ hè!?”. Thỉnh thoảng, bạn lại nhăn mặt đăm chiêu bảo mình như thế. Mình tức cười muốn chết. “Lạ gì mà lạ hè? Tui thấy có chi mô lạ hè? Hè hè hè…”. Lần nào, ngay lập tức, mình cũng chọc bạn bằng cách nhại lại cái giọng “Quoảng Nôm – Đè Nẽng” của bạn. Giọng mình vẫn còn “một nửa Tây Ninh” – chắc nghe lơ lớ, ngộ nghĩnh sao đó mà bạn cứ luôn nhìn mình cười ngặt nghẽo.
(more…)

Hà Thúc Sinh
Chuyện kể về 1685 ngày tù dưới chế độ Cộng sản Việt Nam

Đã đăng: [Vào truyện], Chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22]

trai_tu_cai_tao

Hơn nửa năm trời Cộng sản vơ vét từ những vật dụng thượng đẳng như các loại máy điện tử, những đồ thiết bị tối tân cho các bệnh viện, trường ốc, các loại xe cộ cơ giới… cho đến chổi cùn giẻ rách nơi các công tư sở đem ra Bắc; dân miền Nam đã thực sự lâm cảnh khó khăn khi đi tìm mua những loại thuốc tây cần thiết.

Tỷ như chúng vơ vét thuốc tây để cung cấp cho đồng bào ruột thịt miền Bắc đang cần thiết thì cũng lấy làm vui; đàng này, dân ngoài Bắc mánh mung chạy được vào trong Nam thăm người thân, câu đầu tiên vẫn là có thuốc tây không? Kế tiếp mới là những câu xin xỏ xe đạp, radio, áo len, mùng mền…

Như vậy cả một núi thuốc tây ở miền Nam sau 30 tháng Tư chạy đi đâu?
(more…)

Chùm thơ ngắn

Posted: 21/06/2013 in Hồ Chí Bửu, Thơ

Hồ Chí Bửu

thieu_nu_trong_rung

Tại sao?

Tại sao ta khoái đàn bà ?
Tại vì có một cái phà sang sông
Tại sao ta chán đàn ông ?
Tại vì có một khúc sông thiếu phà !
(more…)

Nguyễn Đình Chính
Trần Đán chuyển ngữ

ngo_hem_3

Ngõ nhỏ bùn và những con số hoang thai vạ vật
trên tường vôi lở lói
em ca ve lưng ngắn ê chề tụt khỏi xe ôm lũn
cũn khua giầy cao gót vội vàng
vội vàng chạy trốn buổi sáng thanh thiên bạch
nhật
(more…)

Đêm Phan Thiết

Posted: 20/06/2013 in Nguyễn Khôi, Thơ

Nguyễn Khôi
Tặng : Tu Prông Nym & Mã Điền Cư

lau_ong_hoang

Đêm Phan Thiết biển thì thầm to nhỏ
Ta tựa kề bên Phượng uống lân khân
57 năm xưa Hàn Mạc Tử
Lầu Ông Hoàng kia ngồi với Mộng Cầm.
(more…)

Trần Quảng Nam
tinh_nhan_tay_trong_tay

Nhạc và lời: Trần Quảng Nam; Tiếng hát: Lệ Thu
[Bản ký âm PDF]

Nguồn Bản ký âm: saigonocean.com; Âm bản mp3: NCT

Hà Thúc Sinh
Chuyện kể về 1685 ngày tù dưới chế độ Cộng sản Việt Nam

Đã đăng: [Vào truyện], Chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21]

trai_tu_cai_tao

Nếu lịch sử đã biến bọn cán binh CSVN thành những tên hề vô duyên nhất trước mắt hơn 17 triệu dân miền Nam sau biến cố 30 tháng Tư năm 1975, thì lịch sử cũng tặng cho bọn Rau Răm Ở Lại, là Vĩnh và các bạn bè, một dịp may bằng vàng để cảm nhận được một cách sâu xa câu nói của một chính khách phương Tây: Lịch sử sẽ được viết lại bởi những kẻ chiến thắng. Chuyện của người chiến bại sẽ hoàn toàn bị xuyên tạc…

Trong sự xuyên tạc ấy, tuy nhiên, có một điều đau đớn nhất đó là việc kẻ thù lại nói khá đúng về bọn lãnh tụ cá mập, bọn chính khách hoạt đầu, bọn tướng lãnh đê hèn chưa đánh đã bỏ chạy. Chúng nói thế nào về bọn lãnh tụ cá mập? – Là bọn ăn cắp, bọn lưu manh, bọn huyênh hoang, bọn lì lợm, bọn vô lương tâm. Chúng nói thế nào về bọn chính khách hoạt đầu? – Là bọn Việt gian, bọn tưởng bở lập lờ thỏa hiệp, bọn trí thức bằng cấp ngập tới răng nhưng đụng trận thực tế ngu hơn con bò. Chúng nói thế nào về bọn tướng lãnh chưa đánh đã bỏ chạy? – Là bọn cướp có môn bài, hiếp dâm có giấy phép; bọn mà tư cách và danh dự của một quân nhân còn thua cả một anh tân binh quân dịch!
(more…)

Trần Vấn Lệ

autumn_girl

Mùa Thu về hôm nay

Sắc trời nhàn nhạt dưới khe
Chim đi lá rụng cành nghe lạnh lùng!

(Huy Cận)

Sau một đêm. Thức dậy.
Bầy chim bỏ chòm cây
Chim bay và lá rụng
Mùa Thu về. Hôm nay…

Cuối tháng Sáu, ảm đạm
Trời buồn. Tôi không vui
Mùa Thu năm nay sớm
Lá vàng đã rơi rơi…

(more…)

Nguyễn Mạnh Trinh

tuong_tiec_thuong_2

Ô hô!
Xưa, truyền tụng bài Ðiếu Cổ Chiến Trường Văn, lời Lý Hoa đã dãi dầu cùng thiên cổ.
Nay, đọc lại Văn Tế Nghĩa Sĩ Cần Giuộc, tiếng Ðồ Chiểu còn sang sảng với non sông.

Than ôi
Hồn tử sĩ gió ù ù thổi, trung nghĩa đài lửa thắp nhớ người xưa.
Ðất linh thiêng vùi chôn thân xác, đàn trận vong lời vẳng tận thiên thu.
Vận nước đến thời
Anh hùng mạt vận
Hai mươi năm xây đắp quốc gia, ngăn sóng đỏ, cầm gươm giữ nước
Một thế kỷ lầm than dân tộc, xót thế thời, đứng dậy dưới cờ.
(more…)

Phạm Đức Nhì

hoang_cam
Thi sĩ Hoàng Cầm (1922-2010)

Hôm nọ dự họp mặt hội Cựu Học Sinh Trung Học Ban Mê Thuột, trong lúc hàn huyên, tán gẫu, các đàn anh lớp trước của tôi (đều đã xấp xỉ 7 bó) có lẽ thấm cái nỗi buồn bạc tóc của mình, bỗng cùng nhau ngâm nga 4 câu đầu của bài thơ Nếu Anh Còn Trẻ của Hoàng Cầm

Nếu anh còn trẻ như năm ấy [1]
Quyết đón em về sống với anh
Những khoảng chiều buồn [2] phơ phất lại
Anh đàn em hát níu xuân xanh

Ai cũng mắt lim dim như đang thả hồn vào một giấc mơ tình thơ mộng. Có người còn cao giọng:

Mẹ cha nó! Lão Hoàng Cầm đưa chữ “níu” vào bài thơ hết sẩy.
(more…)

Thanh Trí

que_huong_toi_doi_bo_den_trang-thanh_tri

Nguồn: Tác giả gửi

 
Nhạc và lời: Trần Thiện Thanh
Ca sĩ: Nhật TrườngThanh Lan
Nguồn: YouTube (freedom4vietnam)

Hà Thúc Sinh
Chuyện kể về 1685 ngày tù dưới chế độ Cộng sản Việt Nam

Đã đăng: [Vào truyện], Chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20]

trai_tu_cai_tao

Hội trường vẫn đông đủ mọi người như những kỳ trước. Hôm nay là buổi phát biểu kết thúc sơ bộ đợt học tập 6 bài. Giáo viên không hiện diện. Tên thủ phó Môn phụ trách điều động buổi phát biểu với sự quan sát của hầu hết cán bộ tiểu đoàn.

Đúng như sự dự đoán của mọi người, để mở đầu cho cuộc phát biểu, tên Môn phun châu nhả ngọc về cái chết của “tên phản động Nguyễn Xuân Dung”. Chỉ có một việc đặc biệt là hắn hoàn toàn lờ đi cái tin đồn theo đó Dung chết vì cái đồng hồ Seiko của anh ta. Bù vào đó, tên quản giáo nói thêm ít câu về đạo đức của những người đã dấn thân đi làm Cách mạng Vô sản. Hắn nói.

– Không có biến cố nào lại không có những lời đồn đãi đi theo sau đó, và đôi khi lời đồn đãi ấy hoàn toàn mang bản chất xuyên tạc Cách mạng của bọn xấu. Trước mắt, Cách mạng yêu cầu các anh phải tuyệt đối tin tưởng vào chính nghĩa sáng ngời của Cách mạng, và tự thấy có nghĩa vụ tố giác kịp thời kẻ tung ra những tin đồn sai trái có hại cho uy tín của những chiến sỹ Cách mạng và gây hoang mang trong thành phần các cải tạo viên tiến bộ.
(more…)

Trần Phù Thế
gởi Đại úy Trần Nghinh Phong

nguoi_linh_vnch_2

mày về đêm nay hay tối mai
tao rót rượu đầy tràn trên tay
bao năm cách biệt âm dương tận
nhớ mãi tình thâm tao với mày
(more…)

Lâm Hảo Dũng

soi_guong

Hồn gương qúa khứ

Ngồi đếm thời gian trên mái tóc
Có ai thở nhẹ giọng ai cười
Không hỏi tôi nhìn qua chiếc kính
Một hồn xưa vương vít buồn tôi
(more…)

Trương Văn Dân

paris_eiffel

1.
Thời tiết Âu Châu vào tháng 5 rất đẹp và bầu trời của nước Ý thường được cho là “xanh nhất châu Âu”. Thế nhưng hôm chúng tôi về lại Milano thì trời mưa tầm tã và những ngày sau, rả rích. Màu trời xám xịt, u ám như giữa mùa thu. Mệt và buồn, hai ngày đầu tôi chỉ nằm nhà, và chỉ ra ngoài khi thật cần thiết.

Cũng như mọi lần, mỗi khi về lại Ý, việc đầu tiên của chúng tôi là đến nghĩa trang Lambrate để thăm mộ của mẹ Elena. Gọi là “mộ” nhưng thực ta chỉ là một trong rất nhiều chiếc hộc nhỏ đựng tro của bà hoả thiêu hơn mười năm trước.

Buổi sáng đó không mưa nhưng bầu trời vẫn còn u ám. Gió se se lạnh.

Elena cẩn thận lau bụi trước khung ảnh của mẹ nàng rồi thắp một nén nhang.
(more…)

Lữ Quỳnh

me_con-le_pho
Mẹ con – Lê Phổ

nhớ ngày rất trẻ tôi yêu chị
chép Xuân Tha Hương cả chục lần
tết này chưa chắc em về được
em gửi về đây một tấm lòng
(*)
tặng chị kèm theo tình mới lớn
từng đêm dõi bóng ngoài sân trăng
(more…)

Olivier Glassey-Trầnguyễn
Trangđài Glassey-Trầnguyễn chuyển ngữ từ nguyên tác Boat Father

dang_tra_cho_ba_vo
Tác giả dâng trà cho cha mẹ vợ trong ngày cưới

Can đảm

Tôi đề hôn với vợ mình vào đêm Giáng Sinh, ngay sau khi được gặp mặt gia đình cô ấy. Vợ tôi gọi tôi là ‘người đàn ông can đảm nhất trên thế giới,’ vì đã dám ngỏ lời cầu hôn với cô trước sự chứng kiến của cả gia đình mình – chỉ vài tiếng đồng hồ sau khi tôi được chính thức giới thiệu là bạn trai của cô.

Thế nên, khi mọi người tụ họp trong phòng khách để mở quà Noel, tôi giữ chặt lấy cái túi nhỏ Tiffany màu xanh vào sát ngực mình, đợi chờ đến lượt mình tặng cho ý trung nhân món quà Giáng Sinh mà tôi hết sức trân quý. Quyết định quan trọng nhất trong cả cuộc đời tôi được gói kỹ và đang nằm gọn trong cái túi ấy, nhưng trong những giây phút chờ đến lượt mình, tôi có cảm giác như quyết định ấy đang bay bổng trong không gian.
(more…)