Nguyễn Thị Khánh Minh

phung_nguyen-nguyen_trong_khoi
Chân dung nhà văn Phùng Nguyễn (1950-2015)
Tranh Nguyễn Trọng Khôi

Tôi sẽ đến. Tôi nhất định sẽ đến
Buổi mai cồn cào lời hẹn*
Cà phê mắt đen đợi nhau

Tôi sẽ đến. Tôi nhất định sẽ đến
Xao xuyến quá. Một góc bàn. Hai ly cà phê hẹn
Thị trấn giữa đàng. Thảng thốt. Nhịp trần gian
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

white_crane

Thơ- Đọc Lại,

.. tặng hoàng ngọc- tuấn. tưởng nhớ phùng nguyễn!

đêm thì
chẳng hứa hẹn gì sất
anh tuấn- tôi ngồi chéo chân
một tay chống cằm

một tay ôm đầu
đèn để sáng choang
nom
tôi- chẳng khác khỉ già
trụi lông
Đọc tiếp »

Phùng Nguyễn

lake_isabella

Chừng hai tuần sau khi gia đình chúng tôi đến Hoa Kỳ và nhập cư ở thành phố này, Chung đến thăm. Trước anh một tuần thì có ông mục sư Tuế. Ông này mang cho một số thịt đông lạnh gói trong lớp giấy bọc màu vàng xỉn. Mẹ tôi đem bỏ hết vào tủ lạnh, và phải đến hơn một tuần sau chúng tôi mới khám phá ra mớ thực phẩm cao cấp này đã hết hạn cả năm về trước. Mẹ tôi mang vất thùng rác một cách tiếc nuối, nhất định bà còn chưa quên những rổ cá ươn thối cả khu phố giành giật nhau ở cửa hàng mậu dịch quốc doanh đầu con hẻm nhà chúng tôi ở Sài Gòn. “Mô Phật, đừng có nói hành người ta tội nghiệp. Người ta có lòng đem cho mình mà các con.” Tất nhiên là tôi không nói gì. Mấy cái chuyện đó đã có vợ tôi và mấy cô em gái lo liệu.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

duong_kien
Nhà văn Dương Kiền (1939-2015)

thì tóc ôn trắng lâu rồi
tôi tóc chậm tiến tôi ngồi chi đây
mùa gặt nào giữa hai tay
hư vô vặt trụi bề dày cỏ rơm
[1]

sinh ra ở huế [2]
sinh ra
sinh ra
sinh ra làm gì ở huế
những cơn mưa cuồng thâm
nặng lòng đất
những cơn mưa thượng nguồn đổ ập xuống
sinh ra hài nhi bập bềnh
nôi sông bập bềnh
trời sinh ra mưa
điệu hò sũng nước
Đọc tiếp »

Lãng đãng | Gánh

Posted: 20/11/2015 in NP phan, Thơ

NP phan

may_trang

Lãng đãng

lãng đãng buồn, lãng đãng vui
câu thơ lãng đãng ngủ vùi tóc mây
cơn mơ lãng đãng trùng vây
cỏ hoa lãng đãng hao gầy tháng năm
ơi em lãng đãng nguyệt cầm
đất trời lãng đãng gọi thầm nắng mưa
con đường lãng đãng ban sơ
dấu chân lãng đãng bất ngờ hoang liêu
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha
Riêng tặng nhạc sĩ Anh Bằng

anh_bang_4
Nhạc sĩ Anh Bằng (1925-2015)

có một người vừa bỏ trần gian
theo gió mây về đến thiên đàng
mang trong tim trăm nghìn cung điệu
mang trong hồn vạn cánh thơ thơm

ai mất người hay đời mất người
như giòng sông về đến ngàn khơi
còn lại đây cung đàn lơ lững
như mây trời mãi mãi còn đây
Đọc tiếp »

Khuất Đẩu

ISIS-execution

Khi trông thấy những đao phủ thủ của cái gọi là các tổ chức nhà nước Hồi giáo IS tự xưng bịt mặt hành quyết những con tin vô tội và cảnh bọn chúng hò reo dưới lá cờ đen của quỷ, tôi biết rằng ngày ấy sẽ tới.

Ngày mà, không chỉ một vài con tin mặc áo màu lửa bị chặt đầu, bị thiêu sống hay bị xe tăng cán qua. Mà có thể là hàng trăm, hàng ngàn.

Ngày mà, không riêng gì ở sa mạc Syria nắng cháy, ở Iraq đổ nát. Mà có thể ở mọi nơi mọi lúc trên khắp trái đất..

Ngày mà sự yên bình, sự ngây thơ và cả sự lãng mạn bị xé toạt, bị giẫm đạp.

Ngày mà cả thế giới sững sờ, kinh hãi.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn
ghi vội vài câu tiễn bạn

phung_nguyen_2
Nhà văn Phùng Nguyễn (1950-2015)

mới chụp hình sung sướng hả hê chung bàn tiệc da màu
sao lẻn đi đâu một mình
phùng nguyễn
không. không phải đâu
đâu có gì vội
ly rượu vẫn còn ấm trong tay  Đọc tiếp »

Lưu Trọng Tưởng

hon_chong-ha_tien

Trước khi chết, tôi đem xác thân
Về quê hương cách xa ngàn dặm
Ðể bà con cô bác xa gần
Nhỏ lên tôi một dòng lệ ấm.
Dìu thân tôi từ bãi “Hạ Tiên” *
Lên Cao Nguyên, rồi về phương Bắc.
Theo Trường Sơn đến vịnh “Hạ Long”.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh
Tặng Nhà Thơ Phan Tấn Hải

bia_hoa_bay_khap_troi

Chiều nghe hoa bay đầy thu*
Nghe xa lắm lá vàng rớt gió
Hay tiếng người vừa nói nhỏ bên tôi

Chiều nghe tịch lặng không lời
Nghe gần lại nhịp tim thân thiết
Hay không gian bàng bạc tâm kinh
Đọc tiếp »

Phùng Nguyễn

la_thu_tren_duong

Sáng sớm. Hắn rời nhà, chậm rãi băng qua con đường trải nhựa vắng hoe, và quẹo trái để đi vào lối mòn nhỏ rợp bóng cây. Từ đây, đi thêm khoảng hai trăm thước nữa sẽ gặp chiếc cầu nhỏ sườn sắt cong vòng, lát gỗ. Qua khỏi cầu, lối mòn tách làm hai. Nếu đi thẳng chừng vài mươi bước sẽ thấy chiếc hồ. Hồ khá rộng, chu vi khoảng 2 km, bao quanh bởi con đường dành cho khách bộ hành và người đi xe đạp. Lúc mới đến ở vùng này, con đường vòng quanh hồ là lộ trình ưa thích của hắn trong những cuộc đi bộ buổi sáng, một “công việc” khá nhàm chán mà hắn cố gắng thực hiện đều đặn với hy vọng điều này sẽ giúp trì hoãn nhịp độ suy sụp về mặt sức khỏe của mình. Tuy nhiên, việc chiếc hồ nằm song song với dãy đường sắt dành cho các chuyến xe điện/metro đi vào thủ đô khiến hắn thường xuyên bị quấy rầy bởi âm thanh ồn ào của những chuyến xe sầm sập lui tới. Buổi sáng sớm, mặt hồ yên ắng, và xe điện, có cái gì đó không ăn khớp cho lắm!
Đọc tiếp »

Viên Dung

sinh_vien_ban_hang_ngoai_duong

Buồn se lạnh, nở

trời ta, vàng sắp
bóng tây tạng ngã
thức giả, ngoài, trong
ngó xéo quê nhà
xót xa

khung trời cũ
thu rủ đi đâu
nay về, quyến rủ
lưu luyến cũ trong đời
ơi, se lạnh mới heo may
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

co_don_3

choàng ôm chiếc bóng nhập thân
lưỡi dao thù hận bao lần nghiến răng
ngậm từng giọt sáng mùa trăng
lột truồng quá khứ đã hằn vết thương
Đọc tiếp »

Đinh Tấn Lực

terrorism

Khủng bố: Dùng biện pháp tàn bạo làm cho khiếp sợ để hòng khuất phục” – (vdict.com)

Ở VN, khủng bố là một chuỗi biện pháp tàn bạo để hòng che lấp khủng hoảng” – (ĐTL)

Nơi chốn có khác nhau, đối tượng có khác nhau, phương tiện có khác nhau, cách thức có khác nhau… nhưng mục tiêu của khủng bố chỉ là một: Khiến cho người khác sợ. Rồi khai thác nỗi sợ đó vào nhiều đích nhắm khác.

Từ ngàn xưa, phong kiến Tàu đã tóm gọn chiến thuật này thành phương châm: “Sát nhất nhân – Vạn nhân cụ”. Tức là giết một người cho chục ngàn người khác sợ. Và trở thành triết lý thống trị đời nay, sau khi triển khai danh ngôn của một “triết gia” (được nâng cấp thành thầy giáo muôn đời) hậu thuẫn cho vị trí con trời: “Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung”. Nghĩa là vua bảo chết thì chết, không chết là không phải tôi trung! Thế là các đấng con trời tha hồ giết dân.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

shadow-man

Rác

chất đầy góc trí nhớ
là rác
của một câu chuyện tình
khi em nói lời chia tay
một từ ngữ mà ý nghĩa thực của nó
em chán anh
thôi thì mạnh ai nấy sống
Đọc tiếp »

Đinh Cường

chan_dung_ntt-dinh_cuong
Phác thảo chân dung N.T.T.
dinhcuong

Bạn ơi hãy uống rượu chén tôi
kẻo bọt tan khi rót qua chén khác

(Tagore)

Trong căn phòng nhỏ đó ở Springfield
người đàn ông tóc đã bạc ở một mình
chiều ngồi uống vài ly rượu nhỏ tự pha
Cointreau – Pháp với Vodka – Nga
Đọc tiếp »

Võ Thị Hảo

ganh_nuoc_thue

Chẳng ai biết lai lịch của bà, chỉ biết tên bà là Diễm. Diễm là đẹp, là diễm lệ. Ngoài vẻ đẹp, còn mang vẻ sang. Có ai gọi một củ khoai là diễm lệ đâu. Hẳn bố mẹ xưa đặt tên cho con cũng thầm ao ước sao cho con vừa đẹp lại vừa khỏi lầm than. Nhưng trông bà cả một sự nhạo báng cái mong ước đó.

Dáng người bà Diễm bé loắt choắt, bộ mặt nhăn nheo, gầy sạm chỉ còn hai con mắt. Bà vừa đi vừa lắc lư cái lưng còng. Chiếc đòn gánh không bao giờ rời khỏi đôi vai còm cõi của bà. Nó bám chặt lấy bà như một thứ nghiệp chướng. Chiếc đòn gánh của bà cũng thật đặc biệt. Nó nhẵn bóng. Ngay cả những vết sẹo cũng đã nhẵn bóng và cũng khó đoán tuổi như chủ nhân của nó vậy. Nó đã tồn tại cùng bà không biết tự bao giờ. Nó được đẽo gọt từ một thân tre cong hằn dấu vết của những cơn gió táp và ra đời chỉ để đón đợi đôi vai còm cõi của bà Diễm mà thôi. Nó và chủ nhân của nó hợp thành một chỉnh thể của sự bất hạnh, hợp thành biểu tượng của một thân cây vừa mới ra đời đã bị gió mưa vùi dập. Cuối hai đầu đòn gánh là đôi thùng đầy nước lắc lư theo những bước chân không đều của bà Diễm và để lại những vệt nước rỏ ròng ròng như suối nước mắt cạnh đường đi. Những lúc đôi vai được rảnh rang, đôi môi bà lại lẩm nhẩm những câu không đầu không cuối. Bà đi và nói như người lẩn thẩn, nhưng những cử chỉ của bà vẫn chính xác một cách kỳ lạ. Đến máy nước bao giờ bà cũng đi sát mép đường bên phải và lặng lẽ đợi đến lượt mình, không xin xỏ, không tranh giành.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

tran_huy_sao

câu Thơ có gợi ý thầm
rằng anh không tới em nằm chèo queo
chấp bao gậy ngắn dài khoèo
em đây vẫn cứ một lèo thẳng đơ  Đọc tiếp »

Trung đạo

Posted: 18/11/2015 in Khổng Trung Linh, Thơ

Khổng Trung Linh

buom_von_hoa

Có người nói thà thắp lên một ngọn đèn
Còn hơn ngồi nguyền rủa bóng tối (*)
Câu nói đầy triết lý phấn đấu
Nhưng thật ra chỉ là ước mơ cuồng ruỗi vó ngựa chốn biên thùy
Bóng đêm, hay ánh sáng đều cần thiết để cứu rỗi con người.  Đọc tiếp »

Phan Thành Khương

tu_xuong
Nhà thơ Tú Xương (1870-1907)

TỰA

Đã có nhiều tác giả viết về Tú Xương qua nhiều khía cạnh. Người viết bài này chỉ xin góp một cái nhìn về nhà thơ “Tài cao phận thấp khí khí uất” (*) của chúng ta mà thôi.

Từ lâu, người viết hằng thắc mắc, không hiểu tại sao một con người chan chứa những ý tình cao đẹp như Tú Xương lại có thể “ăn chơi trụy lạc” như người ta nói và như chính ông đã viết được. Qua bài này, người viết sẽ thử cố gắng trả lời câu hỏi đó.

Người viết sẽ giới thiệu những tính chất căn bản nhằm phát họa thái độ của Tú Xương trước bản thân cuộc đời. Bởi lẽ, sống là chọn lựa một thái độ, không có thái độ nào cả cũng đã là có một thái độ rồi.

Do đó, bài viết này sẽ được giới hạn trong việc tìm hiểu xem Tú Xương đã “xử kỉ tiếp vật”, đã ở đời ra làm sao và người viết trộm nghĩ rằng sự tìm hiểu này sẽ có một lợi ích nào chăng.

Viết tại E4, Đại Học Xá Nam Giao,
Huế, đêm 18 tháng 4 năm 1974
PHAN THÀNH KHƯƠNG
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

montreal_protest

Dĩ nhiên tôi không đủ tư cách để thưa chuyện cùng đầu gấu.
Thử thầm hỏi lãnh đạo Việt Nam có từng thấy qua tấm ảnh này chưa?
Ở Montréal sinh viên người ta đi biểu tình như thế đấy
rường cột quốc gia xứ người “lột truồng thân phận” chẳng mặc cảm cơ hàn.
Chao ôi trời sinh bọn người chẳng biết lễ độ
chúng nhởn nhơ như bầy cá tung tăng giữa giòng suối ngọt bình an.  Đọc tiếp »

Trắng

Posted: 17/11/2015 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

peace

anh lần mò trong bóng tối
cố học lại bài thơ chép hồi sáng
[ chữ như con mồi kéo chạy ]
quên bẵng sương đã khuya những cô gái thập thò ngoài khung cửa
sonomac chôn đứng trụ đèn
cầu tiêu công cộng tha từ sibérie
vỡ hương nhài đường phố paris chèm nhẹp phân chó
bọn người bất lương trà trộn
thính thị bầu trời văn minh nhân loại ảo
nhân danh súng ống và vải trùm đầu
tròng cổ những chuyến đi
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng
(Những ngày này ở Việt Nam người ta đua nhau lên fb sẻ chia đồng cảm với nỗi đau của dân Pháp, như một trào lưu. Thế nhưng nỗi đau thực sự của dân tộc mình họ lại bàng quang)

khac_khoai-kinh_dinh
Khắc khoải
Kinh Đinh

Máu nào cũng đỏ
Và lệ nào cũng mặn
Nhưng vì sao
Chúng ta
Chỉ nhìn thấy thứ sáu ngày mười ba
Lũ quỷ tràn vào Paris hoa lệ
dòng Seine nhuộm đỏ căm hờn?
Mà dễ dàng quên đi
Dòng máu thảm bốn ngàn năm nghẹn ngụa sông Hồng?  Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

anh_bang_5
Nhạc sĩ Anh Bằng (1926-2015)

Sau 8 năm chống chọi với căn bệnh trầm kha, cuối cùng nhạc sĩ Anh Bằng cũng ra đi. Anh Bằng cũng như nhạc sĩ Phạm Duy, nhà văn Mai Thảo, họa sĩ Tạ Tỵ v.v…, từng là một trong những người bạn quí, bạn vong niên của tôi. Mặc dù nghe danh nhạc sĩ Anh Bằng từ thập niên 1960 ở trong nước, nhưng phải đợi đến hơn 30 năm sau ở hải ngoại tôi mới hân hạnh kết bạn với Anh Bằng.
Đọc tiếp »

Trần Thạch Linh
(Cảm tác về vụ khủng bố kinh hoàng chưa từng có tại Paris hôm Thứ Sáu ngày 13 đen tối.. làm hàng trăm người vô tội chết và bị thương )

paris_attacked_by_terrorists

Nước Pháp ơi…!
Paris hoa lệ
Văn minh có tội tình gì ?
Hay bởi Victor Hugo
Đã nhìn sâu vào đáy tim nhân loại.
Bởi Claude Monet, Paul Cézanne, Gauguin..
Vẽ nên Ấn Tượng
Lập thể cuộc đời
Hay là bởi những thánh đường.
Đêm ngày cầu nguyện…
Rửa sạch tội lỗi loài người.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

paris_attacked

Sao người ta đang vui
Ngươi chĩa súng bắn họ?
Ngươi nhân danh cái khổ
Quyết xóa bỏ nụ cười?

Hãy nhìn kia: đất trời
Hoa muôn hoa đua nở
Ngươi đã nhìn thấy chớ?
Ngươi diệt hết được không?
Đọc tiếp »

Mặc Lâm

ta_tri_hai_3
Nhạc sĩ Tạ Trí Hải

Những năm gần đây mỗi lần Hà Nội hay Sài gòn có biểu tình chống Trung Quốc thì người ta lại thấy xuất hiện một ông già tóc trắng phau thường đi trước đám đông, trên vai luôn tựa một cây vĩ cầm cũ kỹ, kéo những bản nhạc yêu nước bất kể tiếng hô của người biểu tình lấn áp tiếng đàn nhỏ bé hiền lành của ông. Người nhạc sĩ lạ lùng ấy là Tạ Trí Hải, được người biểu tình cũng như hầu hết dân oan biết mặt biết tên, đặt cho cái danh hiệu rất dễ thương “nghệ sĩ đường phố”.
Đọc tiếp »

Bạn là luật sư

Posted: 16/11/2015 in Thái Bình, Thơ

Thái Bình

tran_thu_nam-le_van_luan
Từ trái: Ls Trần Thu Nam và Ls Lê Văn Luân

Bạn là luật sư
Bạn không được phép chạy xe làm bụi tung lên đường
Hạt bụi không phải là hạt sương
Nên không lãng mạn phù du
Mà là phù mỏ.
Đọc tiếp »

Đặng Châu Long

song_can_kho_dong

Mùa nước nổi không về

nước non đã lỡ hẹn kỳ
người mòn mõi đợi,
nước đi quên về
nhớ chăng ngày cũ câu thề
đồng khô buồn nẻ
lạnh tê nỗi niềm
Đọc tiếp »

Đỗ Trường

shame

Có lẽ, chưa khi nào đạo đức xã hội, con người suy đồi như hiện nay. Sự thối nát ấy, chảy róc từ thượng tầng xuống đến hạ tầng. Thực vậy, khi nóc nhà đã dột, thì cột kèo, rui mè sẽ mục nát. Linh hồn bị hiếp chế, tà khí sinh sôi, nảy nở, giá trị đạo đức đảo lộn tùng phèo.

Và chính vì vậy, nạn trộm cắp thơ văn cũng nằm trong sự biến thái chung của toàn xã hội. Nhưng là một ngành đặc biệt, nên việc đạo văn, thó thơ nhiều khi cũng mập mờ, muôn hình, vạn kiểu, chứ không rõ ràng như các vấn nạn trộm cắp khác. Có những câu thơ giống nhau y chang, nhưng chưa chắc đã phải là đạo, và có những câu chẳng hề giống nhau, lại cho là trộm thơ. Cho thật công tâm, ta có thể thấy câu thơ “Nếu tôi chết hãy đem tôi ra biển” của nhà thơ Phan Huyền Thư tuy giống câu thơ “Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển” của nhà thơ Du Tử Lê, nhưng không thể nói, Phan Huyền Thư đã đạo câu thơ trên của Du Tử Lê. Bởi, tứ cũng như thể, mạch thơ của hai bài khác hẳn nhau. Hơn nữa, câu thơ “Khi / (Nếu) tôi chết hãy đem tôi ra biển” nếu đứng đơn độc là câu khẩu ngữ bình thường, như: Khi tôi chết hãy đem tôi về quê…hay về đâu đó mà thôi. Và câu thơ này của Du Tử Lê hay, chỉ khi nó được nối tiếp bởi những câu thơ sau và nằm trong tổng thể của cả bài thơ cũng như bối cảnh ra đời của nó (năm 1977).
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

nguyen_tan_dung-babui
Biếm họa của babui

Bản tuyên ngôn được cải sửa

các đồng ủy viên
bộ chánh trị
hầu như- bốn mùa- tôi
đều nghe theo tiếng nói từ tim
và suy nghĩ
thay luôn thằng nhỏ
[he’s the rat]
Đọc tiếp »

Đào Tấn Hoàng

buon_chan_doi

Đời khốn dễ soi người lận đận
Vương triều xuôi tới đụng đầu quan
Đời ta đâu dài bằng thời gian
Sao có kẻ mài dao chờ chém bóng
Ngụp giữa cuộc đời chỉ chừa đôi mắt ngóng
Mà vẫn còn lộ diện với loài ma  Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

babui_07112015

Trong cuộc bành trướng ra 4 phía Đông, Tây, Nam, Bắc rõ ràng Trung Quốc sợ nhất là phía Nam nơi có Việt Nam án ngữ. Phía Tây, Tập Cận Bình có vẻ đã ăn hiếp được Đạt Lai Lạt Ma, thậm chí bắt vị “Phật sống” này phải rời bỏ Tây Tạng lưu vong. Phía Đông dùng kinh tế áp đặt con ngựa chứng Triều Tiên phục tùng theo kiểu “vừa dọa vừa xoa” cho gặm cỏ nhỏ giọt. Phía Bắc cô lập được Mông Cổ lẫn Tân Cương trong những bộ lạc cài cắm sẵn nội tuyến để quản lý được mọi mầm mống nổi loạn.
Đọc tiếp »

Trần Thạch Linh
(Cảm tác sự kiện người cựu chiến binh chống Tầu năm 1979 bị đánh đổ máu
trong cuộc biểu tình phản đối Tâp Cận Bình đến Việt Nam)

tran_bang_bi_ca_danh

Anh yêu đất nước này…
Từng tấc gang..
Đến chân trời góc bể.
Mồ hôi và nước mắt
Quện máu đào
Nghìn năm thành đất nước hôm nay.

Máu anh đổ xuống biên thùy.
Năm xưa chống quân xâm lược
Hôm nay đi giữa lòng đất nước
Thét vang lời yêu nước..
Hoàng Sa Trường Sa Việt Nam…!
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

vioAK

Đêm qua tôi mơ thấy John Lennon ngồi bên đàn piano hát bài “Imagine” bất hủ. Đêm qua tôi thấy trong mộng Haruki Murakami đứng ở Chidorigafuchi phía đông bắc hoàng thành ngắm hoa anh đào tuyệt sắc Tokyo. Nhà văn nói: “Tôi mơ mộng. Đôi khi tôi nghĩ, chỉ duy đó là việc làm chính đáng”.

Đêm qua trong giấc ngủ tôi thấy con rùa già xanh rêu dưới hồ Hoàn Kiếm ngậm cây violin gãy gập nổi lên “giao hàng” cho khổ chủ. Ông cụ 70 tuổi cổ lai hy râu tóc bạc phơ hằn vẻ chịu đựng câm nín với ngón tay bị bẻ gãy run thân bên hồ nhiều gió chướng. Cụ Tạ Trí Hải ơi, nếu không góp tiếng đàn nghẹn ứ trong cuộc biểu tình thì e tiền không mất tật không mang, cụ nhỉ? Rùa xúc cảm thương ông, lịch sử không tái diễn lần thứ hai nên ta đặt tên giờ này: Hồ Hoàn Nhạc. Hay hồ Hoàn Đàn? Có thơ mộng chăng? Nhạc cụ kia có khi mà biến thân thành súng AK-47 chứ kiếm cung mà thấm béo gì, cụ nhỉ? Xưa rồi Diễm!
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

ta_tri_hai
Nghệ sĩ Tạ Trí Hải

Cây đàn của nghệ sĩ đường phố

thủ đô hòa bình
có người nghệ sĩ già đường phố
bị đánh gãy tay
đập nát cây đàn

thủ đô hòa bình
bụi tung mù mịt

13.11.2015
Đọc tiếp »

Đinh Cường

nguyen_duc_son-dinh_cuong-2014
Chân dung Nguyễn Đức Sơn
sơn dầu trên canvas 24 x 30 in
dinhcuong 2014

Không hiểu sao Nguyễn Đức Sơn [1]
rất thích tuổi cung Con Bò Cạp – Scorpion
sinh vào khoảng nửa tháng 11.
tháng này có nhiều thiên tài sinh ra?

mỗi người là một đỉnh núi. cứng cáp
trong công việc. trong nghệ thuật?
mà đúng vậy. là một thi sĩ kỳ la nhất
chỉ thích sống chốn xa người. rừng và biển
Đọc tiếp »

Nếu vắng anh

Posted: 15/11/2015 in Anh Bằng, Âm Nhạc, Kim Anh

Anh Bằng

nguoi_yeu_cua_linh

Nhạc và lời: Anh Bằng; Tiếng hát: Kim Anh

Bản ký âm PDF

Nguồn Bản ký âm: saigonocean.com; Âm bản mp3: NCT

Doãn Quốc Sỹ

anh_bang_5
Nhạc sĩ Anh Bằng (1926-2015)

Nước Việt Nam chẳng may đã rẽ vào khúc quanh của lịch sử không vui – đó là ngày 20 tháng 7 năm 1954 Việt Nam bị cắt làm đôi hai miền Bắc Nam thông qua hiệp định đình chiến Giơ-Neo, lấy con sông Bến Hải làm ranh giới – một khúc quanh lịch sử đau thương nhất trong lịch sử Việt Nam. Bến Hải là con sông định mệnh, đã chứng kiến hàng triệu người bỏ nhà bỏ cửa lánh nạn Cộng sản, dân chúng miền Bắc phải rời bỏ nơi sinh quán để vô miền Nam, họ đã phải bỏ lại mồ mả tổ tiên, ông bà, cha mẹ cùng ruộng vườn, tài sản ra đi với hai bàn tay trắng, họ là những chứng nhân sống của thời đại đã chứng kiến hay bị sống dưới sự ác nghiệt dối gian của người Cộng Sản. Gia đình chúng tôi cũng như hàng triệu đồng bào đau khổ khác đã phải lìa bỏ tất cả, gạt nước mắt ra đi vào miền Nam tỵ nạn Cộng Sản.
Đọc tiếp »

Tiễn biệt tình cờ

Posted: 14/11/2015 in Luân Hoán, Thơ
Thẻ:

Luân Hoán
Nhớ tiếc nhạc sĩ Anh Bằng vừa ra đi vài giờ vừa qua

anh_bang_1
Nhạc sĩ Anh Bằng (1926-2015)

lần đầu mượn thể ca dao
tiễn người chưa gặp lần nào buồn tênh
chưa quen nhưng quá thuộc tên
gần như thân thiết anh em bạn bè

nhiều lần đã lắng lòng nghe
tâm tình anh trải mái che hiên đời
khi chải chuốt trang trọng lời
khi hồn nhiên thở cùng người bình dân
Đọc tiếp »