K.Lan
thay vì tiễn em bằng những chiếc vẫy tay
bằng ánh mắt quay đi chờ ngày mai quay trở lại
thì ôi không!
một cơn mưa rơi nhẹ ướt đường bay từ đôi cánh gió
(more…)
K.Lan
thay vì tiễn em bằng những chiếc vẫy tay
bằng ánh mắt quay đi chờ ngày mai quay trở lại
thì ôi không!
một cơn mưa rơi nhẹ ướt đường bay từ đôi cánh gió
(more…)
Khaly Chàm

Street corner poet – Todd Peterson
cúi mình
ngó ngược phía sau
người đi hoang tưởng
lộn đầu hết trơn
dường như…
nghiêng xuống mặt đường
em như phiến nắng
chập chờn trong ta
mù lòa
ai hát tình ca
khát cơn tội lỗi
quỷ ma giọng cười
nỗi buồn
xám đặc đôi môi
cô hồn chữ nghĩa
vách đời nhố nhăng…
dế buồn
gặm nhắm mùa trăng
hồn lai tỉnh
chợt ăn năn bao giờ ?
thị xã TN-7/2012
Khaly Chàm
Nguồn: Tác giả gửi
Từ Thức
Một hiện tượng bất ngờ trong sinh hoạt văn hoá ở nước Pháp: một cuốn sách mỏng của Stéphane Hessel, INDIGNEZ-VOUS! [1] (Hãy phẫn nộ!) dự tính bán vài trăm bản, đã phá kỷ lục ấn hành: trên bốn triệu cuốn và tiếp tục gây tranh luận sôi nổi. Tác giả, một ông già 93 tuổi, hô hào mọi người hãy nổi giận, hãy đứng dậy chống lại tất cả những bất công, những lộng hành của giới thống trị, tài chính hay chính trị đang đè nặng lên đầu mỗi người.
Nổi giận, theo Hessel, là điều kiện tối cần để con người còn là con người, để xã hội khỏi phá sản. Hãy dẹp thói an phận thủ thường, thụ động, hãy đứng dậy cầm vận mệnh mình trong tay! Người ta áp bức, bóc lột anh bởi vì anh chấp nhận. Khả năng phẫn nộ là điều kiện tối cần để anh trở thành, hay tiếp tục, là người có nhân phẩm và một quốc gia không trở thành một quốc gia chết.
Người Việt có – hay còn – khả năng phẫn nộ hay không là câu hỏi và vài suy nghĩ vụn vặt trong bài này. Phải chăng cường độ phẫn nộ của dân Việt không đủ mạnh là một trong những lý do tại sao Việt Nam vẫn chưa có biến chuyển lớn như ở Trung Đông hay Bắc Phi?
(more…)
Trần Ngọc Hưởng
Nhà ta ngày ấy chốn quê
Cù lao một mảnh tư bề sóng xao
Ngõ vườn đường trắng hương cau
Gió về thổi lật lá trầu âm dương
Chùa khuya thỉnh một hồi chuông
Rơi vào xa vắng khói hương ông bà…
(more…)
Nguyễn Mạnh Trinh
Khoảng cuối thập niên 50 và đầu thập niên 60, thơ của Cung Trầm Tưởng đã xuất hiện như một hiện tượng mới lạ của văn chương và thi ca Việt Nam. Cùng với những Nguyên Sa, Hoàng Anh Tuấn, Cung Trầm Tưởng đã mang thi ca đến những phương trời xa lạ, của những xứ sở mà được là người đi du học đặt bước chân để lãng du đến những phương trời xa lạ là ước vọng của một thời.
Với Cung Trầm Tưởng, ở giai đoạn đầu tiên, thơ là tình ca, là những cảm giác mới lạ của trái tim nguyên si, của một thời tuổi trẻ. Và sau năm 1975, thơ in ở hải ngoại là những cảm xúc của con người trong nghịch cảnh của đời sống. Thơ của suy tưởng của những tháng ngày tù tội của một người chọn lưa thế đứng chính trị của mình chống lại chế độ độc tài áp bức..
(more…)
Huỳnh Minh Lệ
Em đi, làm sao anh sống,
Thơ không làm được nửa câu,
Ngày nào cũng là ngày rỗng,
Đêm nào cũng là đêm sâu.
(more…)
Phan Minh Châu
Ôi thương quá La Hai
Phô ngực mà chi anh
Phô ngực mà chi chị
Phô ngực mà chi em
Tấm thân trắng gội bên giòng châu thổ
Lúa đòng đòng đang trỗ nát bờ xưa
Cánh hoa rừng run rẩy những ngày thơ
Em nhan sắc cho phố chiều thêm lạnh
Em nhan sắc để một đời nhân ảnh
Kỳ Lộ trong như con nước lạ ngày
Khoát trong mình chiếc áo vừa vai….
Nên năm tháng ôm vầng trăng thiếu nữ
Ôi vầng trăng những năm dài viễn xứ
Nơi núi rừng hút bóng cao nguyên
Sũi hương đi dẫn độ đến trăm miền
Trong khóe mắt mùa Thu đồng vọng
Giửa màu quê em hồn nhiên chiếc bóng
Trả ơn đời hay nợ lỡ cưu mang
Dấu chim về theo mỗi bước chân hoang
Chiều lẫm đẫm cơn say từ phố núi
Mây trắng quá nên chiều thương gió bụi
Để tơ tằm lầm lủi tháng năm
Vầng trăng cong như cánh nỏ đang tầm
Đêm cứ chảy và ngày xuôi bến bải
Thị trấn nhỏ ôm núi rừng hoang dại
Buổi em về sóng nước bổng lao xao
(more…)
Luân Hoán
bởi em khá xinh đẹp
nên ngượng tay ngợi ca
nét nghĩa khí cam đảm
phát tiết từ đóa hoa
(more…)
Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên
Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21]
Nguyễn Học và Lâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui
Chúng tôi đi chuyến tàu đặc biệt và sang trọng như thông lệ, lịch trình điều chỉnh theo giấc ngủ bất thường của Mao. Tuy nhiên, những biện pháp an toàn từ thời Uông Đông Hưng đã được thay đổi hoàn toàn. Đoàn hộ tống rút dần xuống đến một phần mười cơ số. Trưởng ban an ninh Vương Kính Tiên, một người nhút nhát, miễn cưỡng lãnh nhiệm vụ khó khăn này. Ông răm rắp tuân theo mọi yêu cầu của Mao từng chi tiết, giảm bớt lực lượng bảo vệ ở Trung Nam Hải xuống mức tối thiểu và chủ yếu sử dụng các đơn vị an ninh ở cơ sở vào việc bảo vệ.
(more…)
Bắc Phong

Blogger Huỳnh Thục Vy bị công an bắt ngày 1.7.2012
vì tham dự biểu tình chống Trung Quốc
anh gọi điện thoại cho bạn ở Sài Gòn nói
tình hình biển Đông lại nóng
dân chúng lại phẫn uất xuống đường
đi biểu tình chống Trung Quốc
bạn anh bảo ừ
các vấn đề tranh chấp vẫn âm ỉ từ lâu
rồi lảng sang chuyện khác
hỏi chừng nào in sách
(more…)
Trang Châu
Tân đóng cửa phòng, tắt đèn, lên giường nằm, chờ Trâm gọi điện thoại. Đó là cái thú duy nhất của chàng hiện tại. Tân nhủ thầm không biết hôm nay cô nàng định giới thiệu mình cho ai đây. Tuần trước Trâm hỏi chàng, giọng nghiêm trang:
– Anh sẵn sàng “ lên đường” lại chưa ?
– Năm mươi phần trăm
– Nghĩa là sao ?
– Bạn thì được, hôn nhân thì chưa. Có thể còn lâu,có thể không bao giờ,nhưng cũng có thể tự nhiên nó tới. Có điều anh không tìm kiếm hoặc không để ai kia coi đó như một điều kiện tiên quyết để gặp mặt.
(more…)
Hà Nguyên Dũng
Anh lại tìm thầy, không phải học nuôi trâu
mà tìm thầy học nhạc
tuổi sắp bảy mươi – tóc sáng nhuộm chiều soi gương thấy bạc
bạn như chim khi đậu khi bay
Tử Kỳ đâu mà tính chuyện so dây !
(more…)
Tưởng Năng Tiến

Lê Trí Tuệ (07/26/1979 – ?) – Ảnh: RFA
Cách đây chưa lâu, qua một bài viết ngắn (Chuyện Cũ Chép Lại) tôi nhận được lời nhắn của một vị độc giả – như sau:
“Bình an says:
13/03/2012 at 01:53
Bác Tưởng Năng Tiến ơi,
Bác đã đọc bài “Xóm bốc vác nữ ven đô” (http://laodong.com.vn/Tin-Tuc/Xom-boc-vac-nu-ven-do/78140) chưa? Nếu chưa, bác đọc đi, có lẽ vừa đọc vừa khóc đó.”
(more…)
Đặng Kim Côn
Ngày đã dài đêm còn dài hơn
Đời sẽ dài đến trường sanh mất
Nữa lang thang cùng trời cuối đất
Đến đâu về đâu chỉ thấy những con đường.
(more…)
Nguyễn Mạnh Trinh
Với nhiều người bản xứ, hình như dư âm của cuộc chiến tranh Việt Nam vẫn còn nên văn chương và văn hóa Việt Nam được đặc biệt chú ý. Tôi có một người bạn cùng lớp Creating & Writing học viết văn người Mỹ gốc Ý rất thích thú với văn chương Việt nam. Một bữa anh khoe với tôi tuyển tập “Việt Nam: A traveler’s literary companion “do John Balaban và Nguyễn Quý Ðức chủ biên và rất đặc biệt chú ý tới nhà văn Doãn Quốc Sỹ với truyện ngắn “The Stranded Fish” ( Con cá mắc cạn). Anh còn khoe đã được dự một cuộc hội thảo văn học với hai giáo sư Doãn Quốc Sỹ và Lê Hữu Mục tháng 6 năm 1999 tại University St Thomas ở Houston với đề tài “Living Two Cultures: A conference for Vietnamese – Americans”. Và anh hỏi tôi một câu: Bạn nghĩ thế nào về nhà văn Doãn Quốc Sỹ. Nhà văn? Nhà giáo? một người hoạt động chính trị? Hay một người yêu nước bị chế độ đương thời đầy ải khi ở trong nước? Và một nhà văn luôn hướng về tương lai ở hải ngoại …
(more…)
Âu Thị Phục An
Sao tiềm thức cứ cợt đùa ta
Nhắm mắt lại biển như đổ về ngàn cơn sóng
Biển một thời hoang mang như giấc xưa hang động
Người lom khom che khố dấu hoang sơ
(more…)
Trần Yên Hòa
một chiều buồn như trăm năm trước
ta bơ vơ đứng gọi thất thanh
quê nhà, quê nhà, đâu mất hút?
mà ta như gãy cánh lìa cành
(more…)
Phùng Thành Chủng
Câu chuyện bắt đầu cách đây 4 năm.
… Buổi sáng hôm đó, vừa vực dậy được sau một trận ốm “thập tử, nhất sinh”, Phùng đột nhiên bảo vợ:
– Tôi không thể ở với “người” được nữa! “Người” hãy buông tha cho tôi… Y nói như trong cơn mê sảng. Thoạt nghe, Thắm hơi ngớ người vì sự xưng hô lạ tai ấy. Phải mất một lúc lâu sau đó thị mới tin vào những điều nghe được và hiểu rằng y muốn nói gì…
(more…)
Bùi Chí Vinh
Vậy là ta lấy vợ thật sao
Thất nghiệp từ nay đám ả đào
Lấy ai thay thế cho ta được
Một gã nhà thơ lún phún râu
(more…)
Lê Thánh Thư

Thiếu nữ áo trắng khăn quàng xanh – Thái Tuấn
Ai ru lời cầu siêu xanh lá
ai khăn lụa ghé nhà
cười động bóng chim
ngực ngát khuya
run rẩy rơm vàng
để lại trong gió hơi hám đàn ông
có thể không em
có thể em…
(more…)
Nhạc: Liên Bình Định
Lời: Dzuy Sơn Tuyền
Tiếng hát: Diệu Hiền
Slide show: BY
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link
Hoàng Quy
Rằm tháng bảy. Trăng ở quê tôi vàng óng như tơ rải trên cánh đồng lúa vừa đỏ đuôi. Những ngọn đồi hoa sim thoai thoải, trăng phơi bàng bạt, chảy dài theo dòng sông Thu như dãi lụa Trử La dặt dìu sương phụ. Đêm ấy, tôi quỳ trước chánh điện như đứa con hoang trở về nhà. Tiếng chuông rơi đều theo những giọt nước mắt loang ra rồi chảy vào tâm hồn thơ dại. Mùi trầm nhang phảng phất quyện vào hơi thở, mênh mang tận cùng trời đất…
(more…)
Trần Văn Sơn
Sương mang hương dìu dịu
Mùa trăng thanh nữ hoa
Thãm bạc lung linh suối
Mướt chồi non ngây thơ
(more…)
Nguyễn Mạnh Trinh
Năm 1954, hiệp định Genève chia đôi đất nước và cả triệu người từ miền Bắc vào Nam di cư và lập nghiệp. Và chính ở cột mốc thời gian này, một nền văn học mới được hình thành ở miền Nam với phong cách khác so với những thời kỳ trước. Tạp chí Sáng Tạo của một nhóm các nhà văn di cư đã góp phần để tạo dựng một nền văn học tự do và khai phóng mà một con đường văn chương mới được vạch ra với một tâm thức mới.
Có nhiều người phân vân khi trả lời có hay không nhóm Sáng Tạo, vì thật ra tất cả những cây bút như Mai Thảo, Trần Thanh Hiệp, Doãn Quốc Sỹ, Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cung Trầm Tưởng, Thái Tuấn, Duy Thanh, Ngọc Dũng, Cung Tiến,.. mỗi người đều có phong cách cũng như tâm thức riêng và họ chỉ góp mặt trong một tạp chí theo một con đường của cá nhân họ. Nhưng, một điều rõ ràng là từ những đóng góp ấy, đã tạo được một cá tính đặc sắc cho cả một thời kỳ văn học và ảnh hưởng của họ rất lớn, có thể coi như là đến ngày hôm nay.
(more…)
Tụ Vinh Nguyễn Sư Giao
Hồng Nhị diễn ngâm
Ầm vang sấm động… Huế chìm sâu
Lá rụng, hoa rơi rũ dáng sầu
Đỉnh Ngự chôn vùi trong lửa khói
Khuất mờ Thiên Mụ, sẫm Văn Lâu
(more…)
Nguyễn Lãm Thắng
Cứ yên lặng như bồ thóc
cứ nhìn nhau như nước qua cầu
như gió chiều cứ lướt qua nhau
như ly cà phê không đường đắng nghét…
Rồi có một ngày bồ thóc nảy mầm hoài niệm
rồi có một ngày nước xoáy chân cầu
rồi có một ngày gió thành bao mùa ngâu
rồi có một ngày giọt cà phê trên đầu môi ngọt lịm
(more…)
Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên
Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20]
Nguyễn Học và Lâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui
Lâm Khắc thuật lại cho tôi những sự kiện xảy ra trong khi tôi vắng mặt đi học.
Mao giận dữ về những đề nghị cho là xúc phạm ông trong Đại hội đảng lần thứ VIII: kêu gọi một sự lãnh đạo tập thể, tuyên bố Trung Quốc sẽ xoá bỏ tệ sùng bái cá nhân, gạch bỏ một điều trong hiến pháp, trong đó những lời nói của Chủ tịch dẫn lối chỉ đường cho nhà nước nhân dân, và chỉ trích “sự phiêu lưu” của Mao. Ông cho rằng, nhiều cán bộ cao cấp của đảng quá bảo thủ và nhút nhát trong việc áp dụng những thay đồi có tính cách mạng. Trong kỳ họp thứ hai của Ban chấp hành trung ương khoá VIII giữa tháng 11, ông vẫn chưa nguôi. Trong bài phát biểu, ông nhấn mạnh ý nghĩa của cuộc đấu tranh giai cấp và công bố ý định của ông sẽ phát động một chiến dịch làm trong sạch đảng, nhằm loại bỏ “chủ nghĩa chủ quan, chủ nghĩa bè phái và chủ nghĩa quan liêu” ra khỏi đảng.
(more…)
Trang Y Hạ
Kính tặng Thi sĩ Phan Thị Ánh Lê
Sương chiều
lắng xuống dòng sông
Dakbla đứng gọi
thinh không… thinh không vọng sầu!
nước trôi
còn luyến nông sâu
dấu chân em bước
trên cầu… trên cầu còn đây.
(more…)
Nguyễn Văn Sâm
Bài nói chuyện tại Viện Việt Học, ngày 15.7 trong chương trình Hội Thảo Bảo Tồn Tiếng Việt ở Hải Ngoại.
Trong chủ đề chánh Bảo Tồn Tiếng Việt Ở Hải Ngoại, tôi xin nói chuyện, thiệt là nhẹ nhàng, nằm trong đề tài nho nhỏ: Nói chuyện nầy nọ về một số từ hơi xưa, hơi khó hiểu. Mục đích là cung cấp một số kiến giải về nghĩa của vài từ vốn còn mơ hồ đối với những người từ 5 mươi, 6 mươi trở xuống, cuối bài sẽ có vài gợi ý về tự điển để phụ huynh có công cụ tương đối tin tưởng được, dùng để giải thích những từ kho khó khi bạn bè, con cái hỏi mình.
Mở hàng, xin kể một chuyện vui vui để giải thích từ láu cá.
Một cô gái phóng xe rất nhanh. Cảnh sát xa lộ đuổi theo cô nàng một đoạn đường dài mới bắt được. Hỏi bằng lái cô nói mình không có. Hỏi thẻ chủ quyền xe cô nói xe mình mới ăn cắp mấy ngày nay. Kêu mở cóp xe cô nói có thứ ông không nên coi, đó là thi thể một người tình phản bội tôi mới giết bỏ vào đó tính đem đi thủ tiêu, kêu cô mở hộp đựng giấy tờ lặt vặt cô nói không nên vì có súng đã lên đạn sẵn trong đó, và khi tôi cầm súng thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra…
Người cảnh sát lùi lại kêu gọi nhiều xe khác đến bao vây xe cô gái. Đèn đỏ xanh chớp chớp nghẹt một khu đường.
Sau nhiều thủ tục an ninh, người trưởng toán thấy không có gì khả nghi: giấy tờ xe đầy đủ, bằng lái chưa bao giờ vi phạm… mới hỏi cô gái:
Sao nhân viên của tôi nói là cô không có bằng lái, xe ăn cắp, chứa súng và có thi thể người bị giết vv…
Vậy thì chắc ông ta cũng nói với ông là tôi chạy xe quá tốc lực nữa chắc? Cô gái nhỏ nhẹ, ngây thơ nói trong tiếng thở dài.
Nghe chuyện nầy chắc ai cũng buột miệng: Láu cá!
Vậy láu cá là gì?
(more…)
Hoàng Xuân Sơn

Full Pink Moon Dreamboard – Leah Piken Kolidas
đợi ngày
rụng bóng châu sa
chờ tôi đỏ mặt qua hà phố
truy
ngủ
sau một giấc thầm thì
râm ran chén mộng rù rì chén mơ
à
cuộc đời
rất đỗi thơ
bơi quanh miệng tửu
đẹp
mờ sương trăng
thuyền xưa bổ xuống cung hằng
nhoài tay giữ lấy
tình khăng khăng
chìm
(more…)
Phạm Đức Nhì
Buổi sáng trời se lạnh
anh dậy sớm
ngồi viết vội mấy vần thơ
vừa chợt hiện ra
sau một đêm dài ngon giấc
bỗng thấy hương thơm ngào ngạt
em vẫn trong áo ngủ
đem đến cho anh tách cà phê
ngun ngút nóng
hai đứa vai tựa má kề
cà phê chưa uống đã nghe lòng rất ấm
em choàng tay ôm vai anh
giọng nũng nịu, mắt mơ màng
“Anh đang làm thơ về đất nước, quê hương
hay ơn cha, nghĩa mẹ?
về những năm tháng ngục tù
hay tình yêu đôi lứa?”
“Em ơi!
dù có viết về đề tài gì đi nữa
thơ anh ít nhiều
cũng thấp thoáng
bóng hình em.”
Tháng 6 năm 2012
Phạm Đức Nhì
Nguồn: Tác giả gửi
Đỗ Xuân Tê
Ông không nhớ người ta đặt cho ông cái tên Ông già Bãi Giá từ hồi nào, nhưng có điều ông nhớ chắc chắn địa danh Bãi Giá là nơi ông đã đào huyệt chôn hai cô gái cùng vượt biên với ông vào giữa thập niên’80.
Ông vốn người Bắc di cư, quê quán chẳng ăn nhập gì với cái xã nằm bên bờ sông Hậu. Nhưng số phận đẩy đưa ông đến nơi này. Nói cho ngay nếu cộng sản đừng bỏ tù ông tám năm tại Tuy hòa thì chưa chắc ông đã bỏ nước ra đi. Ông bị bỏ tù chứ không phải cải tạo như người ta quen gọi, vì ông thuộc diện tù binh khi bị bắt tại chiến trường Phan Rang sau ngày Tây nguyên di tản. Thôi chuyện cũ chẳng nhắc đến nữa.
(more…)
Nguyễn Nhựt Hùng

The persistence of memory – Salvador Dali
Một ngày thời gian im lặng với nỗi buồn
tôi ngồi đan ngón tay trong suy nghĩ hình phễu
rót giấc mơ trôi qua đường vân vô hình
chỗ nằm có một mối cười lỏng dây
(more…)
Phan Tấn Hải

Nhạc sĩ Hoàng Ngọc-Tuấn tại Viện Việt Học hôm Thứ Bảy 14-7-2012
Đêm nhạc Hoàng Ngọc-Tuấn không chỉ đã hiển lộ những độc đáo riêng của nhạc sĩ, cũng là nhà nghiên cứu âm nhạc, từ Úc Châu tới, mà cũng cho thấy một bước chuyển mình của Viện Việt Học khi mời gọi trân trọng với nghệ thuật Việt như một phương thức quảng bá Việt Học.
Đêm nhạc hôm Thứ Bảy 14-7-2012 của Hoàng Ngọc-Tuấn đã để lạị nhiều cảm xúc sâu lắng cho khán giả, trong cả 2 phần: phần đầu, Hoàng Ngọc-Tuấn hát những ca khúc của anh, mà anh gọi là những ám ảnh về sự ra đi, về sự chia lìa, về sự đánh mất quê hương ngay cả khi chân anh còn đặt trên bờ cát Nha Trang, về những năm tháng lưu vong như cánh chim không để lại đường bay, về những người tìm về với VN và rồi bị nhà nước CSVN trục xuất như trường hợp của GS Nguyễn Hưng Quốc và anh, về những khát vọng tự do khi bị bức bách ở quê nhà, và về những mối tình dang dở một thời ở quê hương vì không biết chiều nay phải ăn ở đâu và ngủ ở đâu; phần thứ nhì, Hoàng Ngọc-Tuấn độc tấu Tây Ban Cầm những bài quen thuộc, và cả một bài anh ngẫu hứng để tặng khán giả, mà anh giảỉ thích là, “hết bài, là không nhớ hồi nãy mình đàn cái gì.”
(more…)
Trần Phương Kỳ
băng qua phía bên kia bầu trời lá non gió bão tháng tư
& những đôi mắt chiều nghĩa địa
hoàng hôn hoàng hôn chẳng ý nghĩa mẹ gì
lại băng qua phía bên kia bầu trời lá non
chỉ có màu mà không có sắc
lại hoàng hôn hoàng hôn hoàng hôn
thôi thì đành về vậy
chẳng có con đường nào