Archive for the ‘Tùy Bút / Tản Văn / Ký Sự’ Category

Đặng Châu Long

la_san_ba_ninh

Tôi chọn ngày lễ Thanksgiving của Mỹ để viết tri ân hai vị Sư Huynh của tôi: Frere Casimir và Frere Gonzague. Cả hai vị đều có ngày tưởng niệm trong tháng 11 này. Frere Gonzague mất ngày 29-11-1981 và Frere Casimir mất ngày 30-11-2008. Cả hai Freres đều từng dạy dỗ tôi trong thời gian theo học trường Lasan Bá Ninh Nhatrang trong thập niên 1960.
(more…)

Trương Đình Phượng

khen_che

Không biết từ khi nào lời khen đã trở thành con dao hai lưỡi, mà người ta có thể dùng để cắt xén lòng tự ái của thiên hạ, và cũng là để đâm thấu tim gan kẻ thích được vuốt ve. Ở một chừng mực nào đó, lời khen quả thật rất có tác dụng tốt. Ví dụ, chúng ta dùng lời khen cho một đứa bé khi nó làm được một việc gì đó thành công. Thì lời khen chính là động lực thúc đẩy nó tìm tới sự phấn khích để làm tiếp những công việc khác. Nhưng nếu chúng ta dành lời khen cho một kẻ bất tài, hay cái tài còn ở mức tầm tầm, nhưng vì ngại sự chê làm người ta “chạnh ý” nên cứ ban phát lời khen “bừa bãi”, thì, lúc đó lời khen đã trở thành liều thuốc độc, hủy hoại một mầm sống sáng tạo của cá nhân kẻ được khen.
(more…)

Ngự Thuyết

vo_phien_9
Nhà văn Võ Phiến (1925-2015)

Ông Võ Phiến đã qua đời. Tôi và vợ tôi đến thăm ông tại Santa Ana Rehab Center, Nam Cali, lúc 5 giờ chiều ngày 28/9/2015, tức là đúng 2 giờ trước khi ông vĩnh viễn ra đi. Sau đó tôi được biết Lê Tất Điều và cuối cùng là Nhã Ca và Phan Tấn Hải đã đến.

Trong căn phòng nhỏ, bà Phiến, vốn đã gầy nay còn da bọc xương, và chị Nga (vợ của Vũ Đình Minh, tức nhà văn Mai Kim Ngọc) đang ngồi thì thầm với nhau trên hai chiếc ghế đặt cạnh cái giường bệnh trên đó ông Võ Phiến như đang nằm chờ ai, chờ cái gì. Tôi mong, như mấy lần trước ông bị khẩn cấp đưa vào bệnh viện, ông lại được đưa về nhà sống thêm tuổi thọ với bà. Tôi bước tới chân giường. Vẻ mặt của ông rất thanh thản, nghiêm nghị, khác hẳn trước kia thường điểm một nụ cười nhẹ trên ánh mắt, trên khóe miệng, toát ra một phong thái bình dị, thân mật, nhưng đằng sau cái bề ngoài xuề xòa đó vương vấn một nỗi bất an khó tả. Nước da ông xanh xao, mái tóc như thưa đi và hơi phờ phạc, bạc phơ, đôi mắt sâu nhắm nghiền dưới hai chân mày nhô lên và cũng bạc trắng, mũi và miệng vướng đầy dây nhợ. Toàn thân, tay chân, được bọc kín trong lớp chăn màu trắng. Ông thở nặng nhọc, hơi giật giật.
(more…)

Trương Văn Dân

falling_autumn_leaf

Thật bàng hoàng khi nghe tin nhà văn Phùng Nguyễn vừa giã từ cuộc chơi văn chương và người thân để đi vào cõi vĩnh hằng. Mới đây thôi, bạn bè văn nghệ gặp mặt đông đủ ở phòng tranh của họa sĩ Trương Vũ, anh còn ký tặng tôi và Elena tập truyện “Đêm Oakland và những truyện ngắn khác”. Nét mực hãy còn hôi hổi, thế mà…

Biết anh qua vài truyện ngắn đăng trên tập san vhnt Văn Học (do nhà văn Nguyễn Mộng Giác chủ biên)… từ cuối thập niên 90 thế kỷ trước nhưng mãi đến 2011 mới gặp anh lần đầu ở quán cà phê Điểm Mới (Phú Nhuận) cùng anh Nguyễn Hòa (chủ biên vanchuongviet.org) và một số văn hữu khác.
(more…)

Phan Tấn Hải

phung_nguyen_3
Nhà văn Phùng Nguyễn (1950-2015)

Nhà văn Phùng Nguyễn đã ra đi.

Lần mới nhất giới cầm bút Nam Cali gặp Phùng Nguyễn là khi anh bay về Quận Cam dự tang lễ nhà văn Võ Phiến. Lúc đó là tuần lễ đầu tiên của tháng 10-2015, trông Phùng Nguyễn vẫn khỏe mạnh, vẫn nói cười đi lại nhanh nhẹn. Vậy mà vài tuần lễ sau, lại có tin Phùng Nguyễn từ trần.

Bản tin trên Da Màu loan báo:
(more…)

Phan Ni Tấn

anh_bang_5
Nhạc sĩ Anh Bằng (1926-2015)

Sau 8 năm chống chọi với căn bệnh trầm kha, cuối cùng nhạc sĩ Anh Bằng cũng ra đi. Anh Bằng cũng như nhạc sĩ Phạm Duy, nhà văn Mai Thảo, họa sĩ Tạ Tỵ v.v…, từng là một trong những người bạn quí, bạn vong niên của tôi. Mặc dù nghe danh nhạc sĩ Anh Bằng từ thập niên 1960 ở trong nước, nhưng phải đợi đến hơn 30 năm sau ở hải ngoại tôi mới hân hạnh kết bạn với Anh Bằng.
(more…)

Mặc Lâm

ta_tri_hai_3
Nhạc sĩ Tạ Trí Hải

Những năm gần đây mỗi lần Hà Nội hay Sài gòn có biểu tình chống Trung Quốc thì người ta lại thấy xuất hiện một ông già tóc trắng phau thường đi trước đám đông, trên vai luôn tựa một cây vĩ cầm cũ kỹ, kéo những bản nhạc yêu nước bất kể tiếng hô của người biểu tình lấn áp tiếng đàn nhỏ bé hiền lành của ông. Người nhạc sĩ lạ lùng ấy là Tạ Trí Hải, được người biểu tình cũng như hầu hết dân oan biết mặt biết tên, đặt cho cái danh hiệu rất dễ thương “nghệ sĩ đường phố”.
(more…)

Đỗ Trường

shame

Có lẽ, chưa khi nào đạo đức xã hội, con người suy đồi như hiện nay. Sự thối nát ấy, chảy róc từ thượng tầng xuống đến hạ tầng. Thực vậy, khi nóc nhà đã dột, thì cột kèo, rui mè sẽ mục nát. Linh hồn bị hiếp chế, tà khí sinh sôi, nảy nở, giá trị đạo đức đảo lộn tùng phèo.

Và chính vì vậy, nạn trộm cắp thơ văn cũng nằm trong sự biến thái chung của toàn xã hội. Nhưng là một ngành đặc biệt, nên việc đạo văn, thó thơ nhiều khi cũng mập mờ, muôn hình, vạn kiểu, chứ không rõ ràng như các vấn nạn trộm cắp khác. Có những câu thơ giống nhau y chang, nhưng chưa chắc đã phải là đạo, và có những câu chẳng hề giống nhau, lại cho là trộm thơ. Cho thật công tâm, ta có thể thấy câu thơ “Nếu tôi chết hãy đem tôi ra biển” của nhà thơ Phan Huyền Thư tuy giống câu thơ “Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển” của nhà thơ Du Tử Lê, nhưng không thể nói, Phan Huyền Thư đã đạo câu thơ trên của Du Tử Lê. Bởi, tứ cũng như thể, mạch thơ của hai bài khác hẳn nhau. Hơn nữa, câu thơ “Khi / (Nếu) tôi chết hãy đem tôi ra biển” nếu đứng đơn độc là câu khẩu ngữ bình thường, như: Khi tôi chết hãy đem tôi về quê…hay về đâu đó mà thôi. Và câu thơ này của Du Tử Lê hay, chỉ khi nó được nối tiếp bởi những câu thơ sau và nằm trong tổng thể của cả bài thơ cũng như bối cảnh ra đời của nó (năm 1977).
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

vioAK

Đêm qua tôi mơ thấy John Lennon ngồi bên đàn piano hát bài “Imagine” bất hủ. Đêm qua tôi thấy trong mộng Haruki Murakami đứng ở Chidorigafuchi phía đông bắc hoàng thành ngắm hoa anh đào tuyệt sắc Tokyo. Nhà văn nói: “Tôi mơ mộng. Đôi khi tôi nghĩ, chỉ duy đó là việc làm chính đáng”.

Đêm qua trong giấc ngủ tôi thấy con rùa già xanh rêu dưới hồ Hoàn Kiếm ngậm cây violin gãy gập nổi lên “giao hàng” cho khổ chủ. Ông cụ 70 tuổi cổ lai hy râu tóc bạc phơ hằn vẻ chịu đựng câm nín với ngón tay bị bẻ gãy run thân bên hồ nhiều gió chướng. Cụ Tạ Trí Hải ơi, nếu không góp tiếng đàn nghẹn ứ trong cuộc biểu tình thì e tiền không mất tật không mang, cụ nhỉ? Rùa xúc cảm thương ông, lịch sử không tái diễn lần thứ hai nên ta đặt tên giờ này: Hồ Hoàn Nhạc. Hay hồ Hoàn Đàn? Có thơ mộng chăng? Nhạc cụ kia có khi mà biến thân thành súng AK-47 chứ kiếm cung mà thấm béo gì, cụ nhỉ? Xưa rồi Diễm!
(more…)

Doãn Quốc Sỹ

anh_bang_5
Nhạc sĩ Anh Bằng (1926-2015)

Nước Việt Nam chẳng may đã rẽ vào khúc quanh của lịch sử không vui – đó là ngày 20 tháng 7 năm 1954 Việt Nam bị cắt làm đôi hai miền Bắc Nam thông qua hiệp định đình chiến Giơ-Neo, lấy con sông Bến Hải làm ranh giới – một khúc quanh lịch sử đau thương nhất trong lịch sử Việt Nam. Bến Hải là con sông định mệnh, đã chứng kiến hàng triệu người bỏ nhà bỏ cửa lánh nạn Cộng sản, dân chúng miền Bắc phải rời bỏ nơi sinh quán để vô miền Nam, họ đã phải bỏ lại mồ mả tổ tiên, ông bà, cha mẹ cùng ruộng vườn, tài sản ra đi với hai bàn tay trắng, họ là những chứng nhân sống của thời đại đã chứng kiến hay bị sống dưới sự ác nghiệt dối gian của người Cộng Sản. Gia đình chúng tôi cũng như hàng triệu đồng bào đau khổ khác đã phải lìa bỏ tất cả, gạt nước mắt ra đi vào miền Nam tỵ nạn Cộng Sản.
(more…)

Trần An Thanh

anh_bang_7
Nhạc sĩ Anh Bằng (1926-2015)

Trong bài viết này, tôi không tán tụng hoặc ca ngợi cá nhân ba tôi về 60 năm đóng góp lớn lao của ông cho nền âm nhạc Việt Nam từ khi còn ở trong nước cho đến khi ra nước ngoài. Tôi chỉ đơn thuần viết về ông như một người cha đáng kính, với những khả năng làm việc của ông, với những kỷ niệm với ông và nếp sống gương mẫu của ông. Tôi cũng muốn nói lên một vài khía cạnh về cuộc sống của ông mà tôi đã được hân hạnh chứng kiến trong suốt khoảng thời gian từ bé cho đến lớn của tôi ở gần kề bên ông. (TAT)

Ba tôi trông còn trẻ lắm, vì ở tuổi trên 80 mà ông vẫn giữ được dáng dấp của một người khoảng 70. Trước năm 1975 ở Việt Nam, có những lần ba tôi và tôi đi chung với nhau ngoaøi đường, gặp người quen, họ chào và hỏi đùa:

“Hai anh em ông Bằng đi đâu đây?”
(more…)

Diệu Tần

anh_bang_4
Nhạc sĩ Anh Bằng (1926-2015)

Nhóm nhạc sĩ Lê Minh Bằng và nhạc sĩ Anh Bằng nổi tiếng, nhưng có lẽ ít người biết Anh Bằng còn là một thi sĩ và một kịch sĩ có tài. Tính tình Anh Bằng vốn ít nói, cũng ít nhắc đến những vở kịch thơ của anh sáng tác từ khi anh còn ở trong quân đội. Ngay từ cuối thập niên 50 anh đã sáng tác kịch thơ. Viết thoại kịch đã khó, vì kịch là một bộ môn nghệ thuật tổng hợp các bộ môn khác. Viết kịch thơ lại càng khó hơn. Thoại kịch diễn trên sân khấu hoặc diễn trong phòng thu tiếng thu hình, tuy phức tạp nhưng còn dễ hơn là viết và diễn kịch thơ. Những câu đối đáp bằng thơ, buộc tác giả phải ngắt câu thơ thành hai, ba đoạn cho các diễn viên. Nói chung là kịch thơ vừa phải giữ cho vở diễn có được chất thơ, vừa duy trì cho được tính chất kịch cũng phải tuân theo những quy luật, kỹ thuật của kịch. Chẳng hạn như đạo diễn phải chọn các diễn viên có tài diễn xuất lại vừa có giọng ngâm tốt, giọng ngâm truyền cảm.
(more…)

Tưởng Năng Tiến

Tỉ lệ thuế và phí dân VN phải chịu đóng/GDP cao từ 1,5 đến 3 lần các nước trong khu vực là để nuôi tới 3 bộ máy chồng chéo chéo chức năng, nhiệm vụ với nhau: đảng cộng sản, chính phủ, các tổ chức đoàn thể, chính trị xã hội trong Mặt trận tổ quốc từ TW tới địa phương. (Võ Thị Hảo)

thu_phi

Mai tôi ra đi chắc Cambodia mưa …
Mưa thì mưa chắc tôi không bước vội
Nhưng chậm thế nào cũng phải xa nhau ..

Tui cũng thơ thẩn vài câu cho ông Nguyên Sa vui lòng (nơi chín suối) chớ chuyến này “xa nhau” luôn cũng được, cũng không có gì đáng tiếc. Sau hai mùa nắng (như đổ lửa) và hai mùa mưa (như thác đổ) tui đã ớn cái xứ Chùa Tháp này tới tận ngón chân út của mình rồi.
(more…)

Châu Thạch

le_thien_minh_khoa
Nhà thơ Lê Thiên Minh Khoa

Người ta nói Bùi Giáng là nhà thơ điên, tôi không biết ông có điên hay không, hay tại vì ông quá trổi hơn đời nên đời nói ông điên. Mỗi khi đọc thơ Bùi Giáng tôi lại nhớ đến những bài thơ ngắn của một nhà thơ hiện nay, mà tôi chỉ biết qua thơ và qua vài lần điện thoại: Nhà thơ Lê Thiên Minh Khoa. Với tôi, Lê Thiên Minh Khoa là nhà thơ lạ đời.

Khoa lạ đời ở chổ có mái tóc bồng bềnh trên khuôn mặt toàn xương mà nhìn vào thấy ngay mình rất dễ làm thân, lại có giọng nói ngập ngừng… mà nghe thấy hay như những bài thơ. Những cảm nghĩ của tôi về Khoa có lẽ chủ quan nhiều vì do tôi yêu thơ Khoa cũng như một thời tôi yêu thơ điên Bùi Giáng. Lê Thiên Minh Khoa có nhiều bài thơ hay, có bài đã được đưa vào làm giảng văn trong nhà trường, nhưng những cái đó thì cũng như những nhà thơ thành danh khác. Cái lạ đời khác của Lê Thiên Minh Khoa đối với tôi là những bài thơ ngắn. Những bài thơ ngắn của Khoa không rắc rối ngữ từ như thơ Bùi Giáng, không “tối nghĩa” như thơ Bùi Giáng, nó như vọt miệng nói ra mà sao đọc rồi cứ nghe nhưng nhức trong người như có một vết thương chẳng chịu lành, cứ nghe khang khác trong lòng giống như có điều chi mắc mứu mà không thể nào giải được.
(more…)

Đinh Tấn Lực

Myanmar's Landmark Election
Photo by Lauren DeCicca/Getty Images

Em ơi, Tự Do là có thật. Tình Yêu là có thật. Hạnh Phúc là có thật.

Nó thật như chiếc đuôi ảo diệu của chú công xòe ra thành một vầng dương xanh biếc. Nó thật như chiếc cổ cao quàng khăn tím của một người yêu dành tặng người yêu trong ráng chiều màu cà sa tráng sắc hướng dương vàng lóng lánh long lanh. Nó thật như chúng ta nôn nao trong cùng một múi giờ mà mơ nắm tay nhau tung tăng trên đồng lúa gió lùa mênh mông bát ngát.
(more…)

Bùi Chí Vinh

Obama và Aung San Suu Kyi

Obama và Aung San Suu Kyi
Sơn dầu – Bùi Chí Vinh

Miến Điện là một quốc gia độc tài quân phiệt nổi tiếng vùng Đông Nam Á vậy mà bây giờ cũng sám hối thức tỉnh mở rộng cửa cho dân chúng bầu cử tự do khiến tôi cảm thấy chạnh lòng.

Còn nhớ lần triển lãm tranh sơn dầu Bùi Chí Vinh lần thứ 2 vào tháng 11-2013 mang tên NGÀY SINH CỦA NGỰA tại Nhà Trưng Bày Triển Lãm TP 92 Lê Thánh Tôn, Sài Gòn, tôi đã được Sở Văn Hóa Thể Thao cấp giấy phép trưng bày 55 bức tranh, trong đó có bức sơn dầu khổ lớn vẽ vợ chồng cựu tổng thống Bill Clinton, Hillary cùng 1 bức vẽ tổng thống Obama bắt tay nữ thủ lãnh Aung San Suu Kyi của Miến Điện giữa hàng rào kẽm gai và những con chim hòa bình bằng giấy. Thật bất ngờ là 2 bức tranh bị “chặn” không cho trưng bày dù trước đó đã được duyệt thông qua. Riêng tôi được Sở Văn Hóa Thể Thao mời lên trình bày lý do nhạy cảm “chính trị”.
(more…)

Nguyễn Hưng Quốc

nguyen_khai
Nhà văn Nguyễn Khải (1930-2008)

Nhân đọc lại bức thư Nguyễn Khải gửi Võ Phiến năm 1989, tôi tìm đọc lại một vài tác phẩm của Nguyễn Khải, tình cờ bắt gặp bài “tuỳ bút chính trị” ông viết năm 2006 với nhan đề “Đi tìm cái tôi đã mất”,  một bài viết thú vị, phản ánh tâm trạng bẽ bàng của một nhà văn theo đảng suốt mấy chục năm, đến cuối đời, nhìn lại, thấy tất cả đều đổ vỡ và đều bế tắc.
(more…)

Tưởng Năng Tiến

southeast_asia_map

Among the roughly 2 million Myanmar workers, 300,000 Cambodians and 50,000 Vietnamese in Thailand, many are working illegally… (THE NATION – July 3, 2014)

Bữa trước, Tuấn Khanh đặt ra một câu hỏi khá bất ngờ và ngỗ nghĩnh: “Người Việt cố giàu lên, để làm gì?” Tiếc có điều là câu trả lời (cũng của chính ông) lại không được bất ngờ hay thú vị gì cho lắm: họ cần có nhiều tiền chỉ để tìm cách cho mình hay con em rời xa quê hương!

Coi: ở một xứ sở mà tới cái cột đèn cũng chịu không nổi, và còn nhấp nhổm muốn đi thì ai mà không lo kiếm đường để chạy – hả Trời?
(more…)

Trần Mộng Lâm

bao_tranh_dau

Trong những tội ác mà đảng CS đã phạm tại Việt Nam, người ta nói rất nhiều đến các vụ như Cải Cách Ruộng Đất, miền Bắc và Tết Mậu Thân, miền Trung. Ít ai nói đến tội ác của họ đã phạm tại miền Nam tuy mảnh đất này là nơi có những nạn nhân đầu tiên của đảng CS. Cách đây đúng 70 năm, 2500 người đã bị sát hại trong đó có cả những nhân vật nổi danh như Tạ Thu Thâu, Huỳnh Văn Ngà, Phan Văn Hùm, Huỳnh Phú Sổ. Tháng 10 năm 1945, có một nhóm 68 người thuộc nhóm CS «Đệ Tứ» chạy trốn quân Pháp tại Dĩ An. Lúc đó Trần Văn Giầu là thủ lãnh CS «Đệ Tam» tại nơi đây. Nhóm người này nghe nói Trần Văn Giàu sẽ cho bắt toàn bộ. Mọi người xôn sao bàn tán. Một thiểu số trở về Sài Gòn. Đa số (64 người) quyết định ở lại vì nghĩ rằng người mình với nhau, dù sao cũng không tệ như người Pháp thực dân. Sáu mươi tư người ở lại đó bị Trần Văn Giầu bắt, và từ đó về sau, không ai nghe nói đến họ nữa, họ đã biến mất trên cõi đời. 64 người đó bị Trần Văn Giầu ra lệnh thủ tiêu ở sông Bình Thuận, đến giờ không biết xác họ trôi giạt nơi nào. Người ta còn giữ được một bức thư của giáo sư Trần Văn Thạch lén viết trong lúc bị giam trong bóng tối nhờ một thanh niên giam giữ ông thương tình đem về cho vợ con ông. Ta hãy nghe cô con gái của ông, bà Trần Mỹ Châu, hiện sống tại Canada kể về chuyện này, trong cuốn sách của bà kể lại đời người cha xấu số của bà:
(more…)

Hai Trầu

truc_thanh_tam_3
Nhà thơ Trúc Thanh Tâm

Trên bước đường lưu lạc, đôi lúc chúng ta trôi nổi theo dòng đời bất tận và có lúc mỗi người trong chúng ta có lẽ ai ai cũng đã hơn một lần bồi hồi nhớ lại nơi chôn nhau cắt rún của mình với những ngày thơ ấu; hoặc đôi khi mình lại nhớ về các vùng đất cũ một thời, hay những bến bờ mình ghé lại một đôi lần với biết bao kỷ niệm vui buồn, nhưng rồi lại thôi; nếu có dịp kể lại những kỷ niệm qua những ngày lang bạt ấy, thì cũng chỉ để kể lại trong những lúc gặp gỡ, sum vầy, mấy ai làm thơ ghi dấu những chặng đường!
(more…)

Đặng Châu Long

tu_cai_tao_lam_ray

Tháng mười lạnh lẽo những cơn mưa dầm dề. Quanh đồng lúa, ruộng rẫy phả một màu xám buồn ẩm ướt. Thạch Thành những ngày đầu tháng mười 1981 lại là những ngày mong chờ. Chúng tôi vừa kết thúc ngày lao động trồng chuối dọc theo hai bên đường vào trại, để gọi là lưu niệm. Tiếng lưu niệm thật mỹ miều dễ thương làm sao, nhưng chẳng ai trong tôi lưu luyến gì nơi này dù đã trài qua gần bốn năm buồn cùng nó, vui cùng bạn và ngày ngày cuốc rựa đi khắp mấy trăm hectare ruộng rẫy cuốc cày đạp sình lầy bàu sen, hoặc lên núi chặt cây đốn củi vác về. Được cho về, lòng chẳng buồn chẳng vui vì trước mắt như một màn u tối. Ở để hy vọng về, nghe về lại lo nghĩ, rồi sẽ thế nào ngày tháng tới. Một mông lung mù mịt.
(more…)

Tưởng Năng Tiến

con_voi
Trăm voi không được bát nước xáo.
(Thành ngữ Việt Nam)

Bằng giờ này hai năm trước, báo Pháp Luật nghiêm nghị loan tin:

Tối qua (8/11), Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã long trọng công bố ngày 9/11 là Ngày Pháp luật nước CHXHCN Việt Nam… Phát biểu tại buổi Lễ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định: “Hiến pháp là đạo luật cơ bản, là hình thức pháp lý cao nhất thể hiện tư tưởng, đường lối, cương lĩnh của Đảng, ý chí, nguyện vọng và những lợi ích cơ bản của nhân dân. Vì vậy, các cơ quan nhà nước, các tổ chức kinh tế, xã hội, các đơn vị vũ trang và mọi công dân phải nghiêm chỉnh chấp hành Hiến pháp, pháp luật.
(more…)

Trần Hoài Thư
Tặng anh Đinh Cường

bia_cao_la_ngoai_san_dem

Thế là tập thơ + họa “Cào Lá Ngoài Sân Đêm” của Đinh Cường (ĐC) đã hoàn tất. Anh ĐC đã nhận từ tay Nguyệt Mai (NM), ở nhà Phạm Cao Hoàng (PCH) tại Virginia. Qua lá thư gởi cho tôi, anh tỏ vẻ bối rối vì anh em đã bỏ ra nhiều công sức. Giấy láng glossy hai mặt, tựa tập thơ in bằng nhủ kim. Bìa trong nhủ kim bạc. Bìa bọc ngoài nhủ kim vàng. Tôi trả lời anh, các máy in của tôi vui lắm. Từ lâu chúng ngủ im, nay chúng đang ca hát. Và người tôi cần phải cám ơn là anh. Bởi vì anh đã cho tôi một cái job rất thơm.
(more…)

Hoàng Minh Tường

ns_van_cao
Nhạc sĩ Văn Cao (1923-1995)

Đôi khi những cuốn ghi chép vụn lại giống như kho chứa đồ, bất chợt nhặt được những thứ quí hiếm ngang đồ cổ.

Tình cờ lật dở mấy dòng ghi từ năm 2010, không biết các nhân vật trong buổi gặp tối đó, có ai biến đi đâu không?

Ấy là buổi tối 6 tháng 7 tại nhà hàng 36 Lý Thường Kiệt, một restorant của gia đình nhạc sỹ Phạm Hồng Hà. Anh chàng tiến sỹ Viện vật lý Đupna, đã giải nghệ từ lâu, mưu sinh tại Mat, trở thành một nhạc sỹ lãng tử với mái tóc Digan và ngón đàn ghitar tuyệt kỹ hút hồn đàn bà. Mới về Hà Nội một ngày, anh đã rủ bạn bè đến khai trương thùng rượu Putina. Khách dự Phạm Hồng Sơn, anh trai Hà, vợ chồng Thông và hai người trùng tên Long, Long Bụi và Long Y dược.
(more…)

Ban Mai

nguyen_duc_son-dinh_cuong_2
Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn
dinhcuong

Khi thấm mệt tôi đi luồn ra núi
Cuối chiều tà chỉ gặp cỏ hoang sơ
Bước lủi thủi tôi đi luồn vô núi
Nghe nắng tàn run rẩy bóng cây khô
Chân rục rã tôi đi luồn ra núi
Hồn rụng rời trước mặt bãi hư vô.
(Nguyễn Đức Sơn – Một mình đi luồn vô luồn ra trong núi chơi)

Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn được người đời phong hiệu là ba kỳ nhân trong làng văn nghệ Miền Nam trước năm 1975 cùng với Bùi Giáng và Phạm Công Thiện. Cuộc đời của ông dị thường giống như những nhân vật quái dị trong kiếm hiệp Kim Dung. Họ quái dị không phải chỉ ở ngoại hình, động tác mà chủ yếu là ở cách sống và hành xử không giống ai, đi ngược lại lẽ thường của cuộc sống.
(more…)

Trangđài Glasssey-Trầnguyễn

tuoi_tre_viet_nam_dot_lua
Dù ở phương trời nào, tuổi trẻ Việt Nam
vẫn tìm đến với nhau để hướng về tổ quốc.

Tuổi Trẻ về Đêm

Trong các sinh hoạt lãnh đạo sinh viên lúc còn học cử nhân tại Cal State Fullerton, tôi thường có dịp gặp gỡ, trao đổi, hoặc cố vấn cho các bạn sinh viên trẻ hơn. Tại một đại hội huấn luyện lãnh đạo dành cho sinh viên Mỹ gốc Á ở Nam California được tổ chức tại Loyola Marymount hồi đầu thập niên 2000s, tôi đã có một cảm nghiệm rất đẹp về giới trẻ gốc Việt lớn lên ở Mỹ.

Chương trình huấn luyện cho sinh viên trong vai trò lãnh đạo tại các đại học ở Nam California mang tên “Training the Next GenerAsian.” Hôm đó, tôi đến muộn, sau khi hướng dẫn lớp Tập Làm Văn cho các Thầy Cô Việt Ngữ trong khoá Tĩnh Huấn và Tu Nghiệp Sư Phạm tại Trung Tâm Công Giáo, Giáo phận Orange, California. Tôi được xếp vào chung bàn tròn với các ‘thủ lãnh’ sinh viên gốc Việt khác. Cả bàn đều thích thú hồ hởi khi nghe tôi nói có cả trăm Thầy Cô đang tu nghiệp để đi dạy Việt Ngữ. Do đó, các bạn chọn tôi đại diện cho cả nhóm phát biểu. Hơn nữa, tôi cũng là sinh viên đầu tiên tốt nghiệp ngành Sắc Tộc Học Á Mỹ (do tôi dịch từ Asian American Studies) tại Cal State Fullerton năm đó (2001), vì chương trình vừa được đưa lên làm major (ngành chính) sau nhiều năm làm kiếp minor (ngành phụ).
(more…)

Huỳnh Thị Lạc Thư

vung_dat_do_bazan

Tôi không ngớt cau có phàn nàn với Ba Mẹ về con đường đất đỏ trước nhà nhất là mỗi khi mùa mưa tới. “Sao hồi đó mình không ở ngoài đường Cái như nhà Bác Hai vậy?” Tôi vừa lèm bèm vừa xách đôi dép bám đầy đất đỏ giờ đây đã nặng độ cả ký đi ra sàn nước chà cật lực vào phiến đá sau khi đi chợ về. Đặc sản của vùng này là đất đỏ bazan, đất đỏ ngập mắt người, khởi đầu đâu đó từ rìa những cánh rừng cao su bạt ngàn này đến những rẫy khoai mỳ ngút tận đường chân trời nọ, rồi thì mất hút điểm kết thúc sau những dãy đồi. Đất màu mỡ trù phú, ăn trái nhãn tiện tay quăng cái hột đen tuyền ra ngoài vườn rồi quên luôn để rồi một buổi sáng nọ thấy từ mặt đất đâm chồi lên một cây con mạnh khỏe chắc chắn nơi hột nhãn đáp xuống. Cứ để như thế, chỉ vài năm sau có khi được cả một cây nhãn lúc lỉu trái. Đất ban cho con người nơi đây nhiều đặc ân vì thế cũng làm con người cơ cực vất vả ở những mặt khác một khi đã quyết định gắn bó với nó. Vì thế, đất này để sống với nó phải cần rất nhiều tình thương và tấm lòng thành.
(more…)

Phùng Nguyễn

ho_chi_minh_doc_sach
Trần Lực, tác giả truyện “Giấc Ngủ Mười Năm”

Một trong những câu hỏi mà tôi luôn muốn được trả lời là cái âm mưu biến người miền Nam thành bầy thú dữ chuyên ăn thịt người bắt nguồn từ đâu. Trong bài viết “Đúc khuôn Tội ác” trước đây, tôi đã đưa ra bằng chứng không thể chối cãi về những nọc độc văn hóa tiếp tục lan tràn trong huyết quản dân tộc, phần lớn được chuyên chở bởi các tác phẩm văn học nghệ thuật. Trong nhiều năm, tôi không tìm được manh mối nào về nguồn gốc của những âm mưu ác độc, vô luân, phản dân tộc này cho đến gần đây, khi tình cờ đọc một truyện ngắn do một người bạn trên Facebook đưa đường dẫn. Và Eureka! Tôi tin rằng mình đã tìm được bằng chứng cụ thể của “khuôn mẫu tội ác” được áp dụng trong gần ba phần tư thế kỷ qua.
(more…)

Trịnh Bình An

bia_cuoi_ngon_sam-trinh_binh_an

Sau một thời gian làm việc với sách vở và viết lách, tôi nhận thấy một điều là sách cũng như người: có người đến với mình rồi đi, nhưng có người đến và ở lại.

Ride The Thunder” không phải là tác phẩm đầu tiên đến với tôi, trước đấy tôi đã muốn được dịch hai cuốn khác, một là “Dear America: Letters Home From Vietnam” của Bernard Edelman và “Vietnam’s Forgotten Army” của Andrew Wiest, thế nhưng đều không thực hiện được dù đã có dịp nói chuyện trực tiếp với cả hai tác giả. Ông Edelman là một cựu phóng viên Việt Nam và hiện sống ngay tại Maryland. Tôi đã đến gặp ông tại văn phòng “Vietnam Veterans of America” tại Silver Spring. Ông tỏ ra mừng rỡ với ý định dịch cuốn sách “Dear America” sang tiếng Việt. Tuy nhiên, khó khăn lớn nhất là làm sao xin phép được từng ấy chủ nhân của những lá thư, một việc xem ra quá khó khăn và phức tạp, cuối cùng đành chào thua. Còn về “Forgotten Army” của giáo sư Wiest thì không thành vấn đề, ông rất sẵn sàng nếu nhà xuất bản đồng ý. Thế nhưng, khi liên lạc với nhà xuất bản, tôi được biết đã có người khác xin phép dịch rồi. Vậy coi như mình không có “duyên” với cả hai cuốn sách ấy. Sau đó, tôi dịch một cuốn khác, “The Appointment” của Nobel Văn Chương 2009 – Herta Muller. Dịch xong nhưng để đó vì không kiếm được ai đọc lại dùm cho. Nguyên bản bằng tiếng Đức, trong khi tôi dịch từ bản tiếng Anh nên không cảm thấy an tâm, nên có dịch mà cũng như không có.
(more…)

Phạm Thanh Nghiên

nguyen_ngoc_gia
Blogger Nguyễn Ngọc Già
(Ảnh: Dân Làm Báo)

Nỗi sợ hãi lớn nhất của người tù, chưa hẳn là cái đói, cái rét. Bao giờ cũng thế, người tù đâu chỉ nghĩ mỗi cho mình. Trong đầu óc chỉ đau đáu, lởn vởn những suy nghĩ về cái thế giới mình không thể chạm tới, và đang bị ngăn cách có tên gọi: “ngoài kia”, “ở nhà”.

Ở nhà có bình an không? Có chuyện gì không may xảy đến với mẹ cha ta, với vợ con ta, anh chị em ta? Bốn năm tù, tôi đã nhiều lần rùng mình như thế, sau mỗi lần hỏi rồi tự trả lời. Đúng ra là suy diễn. Cái lối suy diễn của người tù không mấy khi tích cực. Tôi từng nằm bẹp mất mấy ngày trong buồng giam chỉ vì nằm mơ mẹ mình ốm nặng. Và nỗi sợ ấy chỉ tan biến mãi tới khi tôi trở về, bước chân vào căn nhà xưa, trông thấy mẹ đang móm mém nhai trầu, cười với tôi. Nụ cười đôn hậu, yêu lắm.
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

1. Đi lạc

Những lần có việc cần đi đến những địa điểm ở khu vực Los Angeles, tôi vẫn thường gặp rắc rối khi xuống exit và không tìm được nơi cần đến. Đôi khi những cái exit oái oăm ở ngoài đời không đơn giản như hướng dẫn trên internet, nhất là ở thời điểm mà việc hướng dẫn này còn rất sơ sài và mới bắt đầu. Điều mà ai cũng làm là mở bản đồ ra xem, hay đi hỏi ở trạm xăng. Tôi thường chọn giải pháp thứ hai, vì tôi không thích xem những bản đồ chằng chịt. Hơn nữa, hỏi vẫn chắc ăn hơn. Internet còn chưa cập nhật hóa, bản đồ chưa chắc đã tin được.
(more…)

Tuấn Khanh

svetlana_alexievich_2
Nhà văn Svetlana Alexievich

Trong bối cảnh Nga đang căng thẳng với Mỹ, cùng nhiều nước Châu Âu, không ít người tin rằng việc trao giải Nobel Văn Chương 2015 cho bà Svetlana Alexievich là có động cơ chính trị. Nhưng bên cạnh đó, rất nhiều người được biết về bà Svetlana Alexievich, đã hiểu rằng cuối cùng là Nobel cũng đã chọn đúng được một con người đã âm thầm cống hiến cho các số phận và biên niên sử về đổ nát và cai trị trên thế giới này.

Và có lẽ để tránh gây ra những tranh cãi không cần thiết, tên của bà Svetlana Alexievich chỉ bất ngờ được xướng lên vào giờ chót, vượt qua các tên tuổi được đề cử năm nay là Haruki Murakami (Nhật), Ngugi Wa Thiong’o (Kenya), Jon Fosse (Na Uy), Joyce Carol Oates (Mỹ). Trong số những cái tên đề cử của Nobel Văn chương 2015, tỉ lệ cá cược phần thắng giành cho bà Svetlana Alexievich là rất ít ỏi. Thậm chí, bà Alexievich chỉ nhận được tin mình đoạt giải Nobel trước bản tin chính thức loan ra, cách đó 15 phút.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

phan_huyen_thu
Nhà thơ Phan Huyền Thư. (Ảnh: Hoàng Hà)

Đôi vợ chồng bước vào phòng trưng bày tranh, đập vào mắt họ là bức thiếu nữ khoả thân mà trên người chỉ sót duy một chiếc lá che đậy hững hờ ở khu vực “rừng lá thấp”. Người vợ tỏ vẻ không thích, liền bỏ đi, quay lui vẫn thấy ông chồng đứng trân trối trước tấm tranh. Vợ hỏi: Anh còn chờ gì nữa? Chồng đáp: Anh chờ mùa thu.

Việt Nam hình như chỉ có hai mùa mưa nắng? Bậy nào, cũng đủ bốn mùa xôm tụ như ai kia. Và dung nhan mùa thu, hiện ra rõ nét nhất ở hai địa phận: Huế, Hà Nội. Thu Hà Nội năm nay có chiếc lá vàng hoành tráng mang tên Phan Huyền Thư. Nếu cảnh sắc mùa thu Hà Nội không gây được ấn tượng cho khách nhàn du thưởng lãm thì kẻ rách việc đi dã ngoại đã có ngay mục tiêu điền thế: Mùa Phan Huyền Thư. Mùa xao xác bao trận cuồng phong chợt dấy, mùa lá bàng rụng. Mùa trong áng văn nổi tiếng của Tự Lực Văn Đoàn: “Gió lên, lạy trời gió nổi lên…”
(more…)

Tưởng Năng Tiến

nha_ngoai_cam_cau_thuy
Nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Thúy

Đất nước những năm thật buồn
Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc vặt
Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành
Như kẻ khát nước qua sa mạc…

(Nguyễn Khoa Điềm)

Tuy không biết làm thơ nhưng tôi cũng có tật xấu (“Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc vặt. Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành”) y như cái ông thi sĩ vậy. Đất nước, chả may, lại chỉ toàn tin buồn và tin dữ. Tuổi Trẻ Online, số ra ngày 16 tháng 10 năm 2015, cho hay:

“TAND tỉnh Quảng Trị tiếp tục thẩm vấn các bị cáo trong đường dây lừa đảo tìm hài cốt liệt sĩ do Nguyễn Văn Thúy (tức ‘cậu Thủy’) cầm đầu.
(more…)

Phan Ni Tấn

bui_giang-dinh_cuong
Để nhớ Bùi Giáng
(Sơn dầu trên giấy 18 x 24 in) – Đinh Cường

Thấy trong blog Phạm Cao Hoàng có thơ nhắc đến Trung Niên Thi Sĩ làm tôi nhớ người bạn thơ lớn dễ thương nhất của chúng ta là nhà thơ Bùi Giáng.

Năm 1979, tôi bán sách cũ trong chợ sách Đặng Thị Nhu, ngày bán được, ngày thì không một đồng xu dính túi nên thường thường tôi đói mờ mắt. Để bảo đảm cho cái bụng xẹp lép phình lên, trưa trưa tôi uống nước máy trừ cơm. Tối mò tới nhà bạn ở trọ gần rạp hát Quốc Thanh giành ăn mì quốc danh với lũ chuột cống rồi lang thang vô chợ gà Thái Bình ngủ bụi. Sáng lại lếch thếch ra chợ sách kiếm ăn qua ngày.
(more…)

Vũ Đức Sao Biển

bui_giang_va_de-tim_hoa_ca-dinh_cuong
Bùi Giáng và dê tím hoa cà
dinhcuong

Đọc thơ Bùi Giáng, người ta nghĩ ông chỉ có những tình yêu viễn mộng. Ít ai biết ông đã có một người vợ đẹp và những bài thơ tình hay nhất của ông là dành cho vợ. Người phụ nữ ấy chỉ sống với ông trên đời có 3 năm.

Tháng 7.2012, tôi trở lại thăm quê nhà ông – làng Thanh Châu (xã Duy Châu, Duy Xuyên, Quảng Nam). Ghé thăm nhà thờ tộc Bùi, được người phụ nữ chăm lo hương khói nơi đây cho xem gia phả của tộc. Qua câu chuyện, tôi khẳng định một điều mới mẻ: Nhà thơ Bùi Giáng đã có vợ. Hình tượng của bà và tình thương yêu, tiếc nuối ông dành cho bà là nội dung chủ đạo trong 4 tập thơ của ông: Mưa nguồn, Lá hoa cồn, Ngàn thu rớt hột và Màu hoa trên ngàn (in tại Sài Gòn từ năm 1962 – 1964).
(more…)

Tưởng Năng Tiến

le_tri_tue-babui
Lê Trí Tuệ
Babui

Người ta nghĩ rằng công an Việt Nam đã bắt cóc ông Lê Trí Tuệ, một trong những sáng lập viên của Công Đoàn Độc Lập Việt Nam. (HRW)

Từ Vọng Các, hôm 7 tháng 10 năm 2015, biên tập viên Gia Minh đã gửi đến thính giả/độc giả của RFA một bài tường thuật (“Công Nhân Việt Nam và TPP”) với nội dung hơi bất ngờ:

Trong khi truyền thông nhà nước loan tin khá nhiều về kết quả đàm phán Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương và những cơ hội cho Việt Nam khi tham gia một khối mậu dịch tự do lớn như thế; thì đa số những công nhân tại các tỉnh thành khi được hỏi về TPP đề tỏ ra ngơ ngác không biết gì.
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn
Tháng Mười, National Work & Family Month

family_tree

1. “Những điều không thấy mà đau đớn lòng…”

Trước nay, người ta vẫn thường nói đến bạo hành trong gia đình khi có những dấu chỉ và bằng chứng rõ rệt trên thân thể của nạn nhân. Chẳng hạn, vết bầm trên trán là vết tích của một vụ hành hạ, vết thương bật máu là hiện thân của sự ngược đãi hung bạo. Những vết thương da thịt ấy, tuy nhức nhối, nhưng cũng sẽ lành lặn sau khi được chữa trị.

Có những vết thương âm ỉ hơn, đau đớn hơn, và khó lành hơn. Khó khăn ở đây là vì những vết thương ấy nằm trong thế giới vô hình nên khó nhận diện. Chúng ta không thể sờ được chúng, không thể dùng một mảnh băng keo để bịt dòng máu chảy, cũng không thể thoa tí dầu xanh lên những trái tim bị dằn vặt đến bầm tím kia. Cái khó thứ hai, là có những tác nhân của bạo hành mà chúng ta ít khi nhìn rõ. Khi nói đến bạo hành trong gia đình, người ta thường liên tưởng đến phái nam, một người chồng, một người cha. Nhưng chúng ta cần nhận ra những hình thức và tác nhân bạo hành khác, vì một gia đình có nhiều mối tương quan và nhiều không gian khác nhau.
(more…)

Tưởng Năng Tiến

lanh_dao_csvn-hoi_nghi_trung_uong_12

Thời đại đúng là của loài thú mang mặt người. (Tuấn Khanh)

Ông bà mình từng dậy: “Đi một ngày đàng học một sàng khôn.” Tôi không biết cái đơn vị đo lường (“một sàng”) này chứa được cỡ bao nhiêu sự khôn ngoan nhưng nếu các cụ nói thì gần 10 ngày qua tui chả học được thêm cái gì ráo trọi – nếu không có nét.

Hơn tuần rồi tôi không đi được đâu vì Cambodia mưa quá. Sáng mưa tầm tã, trưa mưa lai rai, chiều mưa xối xả, đêm mưa rả rích.
(more…)

Lâm Bình Duy Nhiên

svetlana_alexievich_3
Nhà văn Svetlana Alexievitch

Ngày 8/10/2015, Viện Hàn lâm Thuỵ Điển đã trao giải Nobel Văn học 2015 cho nhà văn người Belarus, Svetlana Alexievitch. Trong lịch sử giải thưởng (bắt đầu từ năm 1901), Svetlana Alexievitch mới chỉ là người phụ nữ thứ 14 trên tổng số 112 nhà văn được vinh dự tôn vinh.

Svetlana Alexievich sinh năm 1948 tại Ukraine. Bà theo học ngành báo chí tại Belarus. Tác phẩm đầu tiêtn mang tên La guerre n’a pas un visage de femme (Chiến tranh không có khuôn mặt phụ nữ) ra đời năm 1985 đã gây tiếng vang lớn tại Liên Xô cũ. Đó là một bức tranh sống động nhưng cay đắng về những người phụ nữ đã từng tham gia vào Đệ nhị Thế chiến. Cuốn sách đã bị nhà nước Liên Xô cấm đoán, lên án nặng nề như « phản quốc, tự nhiên chủ nghĩa, suy đồi». Chỉ đến khi Gorbatchev lên nắm quyền thì tác phẩm ấy mới được phép phát hành rộng rãi tại Liên Xô.
(more…)