Archive for the ‘Hồ Đình Nghiêm’ Category

Hồ Đình Nghiêm

Nguyễn Văn Tình uống hết tách cà phê tự pha chế. Trời sang mùa, ngoài ô cửa, nhợt nhạt thứ bình minh chưa thực sự thức giấc, ngái ngủ dán vào vuông kính mờ chút màu bẩn, lấm lem. Nếu có nuôi gà, không chắc Tình sẽ nghe ra tiếng gáy. Nếu gà gật hiểu được ngôn ngữ của loài gia cầm, thế nào cũng vọng tiếng Trống phân trần cùng Mái: Mẹ con bây cứ ngủ yên, còn sớm quá mà, đừng bắt bố phải gân cổ lên gáy trái quy định. Tình bắt đầu thay áo quần, nhớ mơ hồ một câu văn: Con gà cứ tưởng tiếng gáy của mình làm nên bình minh. Tình ngồi xuống chiếc ghế thấp để mang vớ tròng chân vào đôi giày đặt gần cửa. Không phải vô cớ mà trí óc Tình nhốt chật hình ảnh gà. Huỳnh Thị Thương, vợ Tình, đã từng băn khoăn: Mình nên nấu món gì để mời khách, hả ông? Hội ý một hồi, trong thực đơn ba món ăn chơi có lọt vào món phở. Phở gà. Là người quen cơm nhà quà vợ, Nguyễn Văn Tình như con gà trống ưỡn ngực, đập cánh: Ai chẳng biết chứ bà Thương, vợ tôi mà nấu phở gà thì ngon cho nhức nách! Đó không hẳn là thương vợ, sợ vợ hoặc nịnh vợ; khách từng đến ăn và khách từng xuýt xoa, bảo chứng 100% chuyện ấy là cả một sự thật. Có ông bảo sau khi liếm mép, lau miệng mỡ: Tôi mà dò trúng vé số thì tức khắc sẽ mở ngay một nhà hàng thật bề thế, xong cái rinh bà Thương này về làm sếp bếp, ông Tình có vui lòng cho phép không nè? Địa phương mình cư ngụ chả có quán nào khả dĩ ngó được đặng làm nơi sum vầy chào đón khách phương xa cả. Phải cho chúng hiểu là địa linh này có lắm vì sao chưa tiện lộ hình. Ăn nói bổ bã? Cũng không hẳn. Bạn bè ông Tình ai nấy đều nhiễm bệnh chém gió đấy thôi. Hơi bị vô tư. Thảy một duột miệng hùm mà gan sứa! Sao Mai sao Hôm sao Bắc Đẩu cứ thế mà lu câm, chưa tiện xuất đầu lộ diện nhấp nha nhấp nháy, cứ đêm dài lắm mộng thường hằng.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Xa xứ đã lâu, mãi túi bụi lùng bùng ở trường đời, vậy bạn còn nhớ câu tục ngữ bằng tiếng mẹ đẻ này không?

“Ăn được ngủ được là tiên
không ăn không ngủ mất tiền thêm lo”.

Hỏi cho có lệ bởi tôi tin là bạn nhớ, vì ai trong chúng ta mà chẳng từng trải qua thứ chuyển biến tâm sinh lý ấy ở mỗi “nấc thang” mà đời sống tác động, bày ra cung bậc “lên voi xuống chó”. Lúc ăn được hai ba bát cơm, lúc đắng miệng không buồn đụng đũa. Khi ngủ ngon đầy giấc, khi trắng dã hai con mắt suốt năm canh.

Thi sĩ Bùi Giáng có viết hai câu, theo cách bỡn cợt riêng tây thường hằng:

“Suốt đời phải thức suốt đêm
Suốt ngày ngủ nướng mới nên con người”.

Thức, có nghĩa là không ngủ. Mặt trời luôn khác với ánh trăng. Sáng, tối. Chói loà, nhợt nhạt.
(more…)

Hồ hầm hố

Posted: 11/09/2018 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm


Gs Hồ Ngọc Đại

tôi mang họ hồ
từng khi kiếm cơm
nghề chạy xe thồ
đôi khi ngẫm ngợi
rầu thấy mồ tổ
vì nghĩa chữ hồ
tự điển ghi chú
là mọi. rợ hồ

tôi sống với hồ nghi
chưa bao giờ hồ hởi
hồ cha làm quan mà
hồ con cũng mần quan
dân tộc nào có phút
giây được hạnh phúc đâu?
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Quần dài móc trên cây đinh đóng tuỳ tiện vào vách, chỗ xét thấy thuận tiện. Áo cụt tay máng vào lưng ghế. Hào tròng chúng vào thân vội vã. Người tuôn đổ mồ hôi, nóng và nhớp nháp. Muốn dội qua một vài gáo nước cũng hết còn phút giây nào nữa. Phụng đang nhăn nhó mặt mày rên la. Ngọn lửa phát nhiệt bùng cháy. Hãy cố giữ bình tĩnh, Hào nói cho riêng mình, cùng lần với cuồng quay, ở mắt đảo quanh, ở đôi chân vụng lui, tới. Mấy hôm trước, Hào thử vẽ ra một chuỗi sự việc, sắp xếp có tính toan để thực thi, nhưng anh quên tưởng tượng tới cơn đau “quắn đít” của vợ.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Tôi viết liên tiếp ba lá thư mà không nhận được hồi âm.

Chi lạ rứa?

Vì tôi đợi nên người chẳng đến.

Rứa có lạ không?

Người Huế có một chữ tôi mãi yêu. Chữ: Dễ sợ.

Đẹp dễ sợ. Xấu dễ sợ. Vui dễ sợ. Buồn dễ sợ. Mắc dễ sợ. Rẻ dễ sợ. Hiền dễ sợ. Ác dễ sợ. No dễ sợ. Đói dễ sợ. Xa dễ sợ. Gần dễ sợ. Nóng dễ sợ. Lạnh dễ sợ… Chi cũng dễ sợ cả. Rứa thì người Huế chắc yếu bóng vía dễ sợ. Hoặc họ hàm hồ dễ sợ! Việc chi mà sợ, cứ tỉnh như ruồi không được hay răng? Bởi rứa nên chữ dễ sợ nó ôm đồm tất thảy những trạng huống, nó tô son trét phấn vào từng cung bậc cảm xúc. Nó làm cho thứ đáng phải dễ sợ trở nên không dễ sợ một chút chi cả. Sự độ lượng nào mà chẳng đáng yêu? Xa em bắt anh nhớ em dễ sợ. Hỏi mà em ngậm câm chẳng trả lời làm anh ghét em dễ sợ.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Khi anh bắt đầu thời chơi ba hột cho tới hết nồi chè hạt sen hồ Tịnh Tâm nấu với đường phèn Đài Loan thì em đã về lại Huế.

Khi ông John Mc Cain qua đời thì em khởi sự viết email nhắc ngày đó chúng mình.

Ba em cấm cản đừng yêu, hai đứa bây con nít ranh ưa dỗi hờn bạ đâu khóc đó. Bồ bịch bậy bạ xa lánh sách đèn thì sau này có nước đi ăn mày bỏ lớp xa thày cơ cực sẽ bày.

Ông vào rừng học tập khi thả ra bị thiếu hai mươi bốn giờ nên đơn trương giấy tờ duyệt xét không đủ tiêu chuẩn để dông diện H.O cam phận sống chung với lũ. Tao sống đây cũng như chết rồi vậy!
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Khi xưa năm canh em đều ngủ ngon vì ru có chút xíu con thơ đã mê man thiêm thiếp giấc điệp, thôi quấy rầy. Ai nỡ đếm thời gian, thoáng chốc cái cò cái vạc đã đủ lông đủ cánh bay xa, chả thèm giẫm lúa nhà mình nữa. Gia cư buồn lặng, thoắt cái tuổi già đến bên thềm khiến nhà thêm mênh mông. Tuy chẳng con đàn cháu đống nhưng một gái một trai chúng nó cũng biết đẻ đái, mỗi năm ở chốn xa lộn về mái nhà xưa, đèo bồng thêm mấy “cục cưng” cho tía má hưởng ké niềm vui đoàn tụ dăm ba ngày, ông bà đau lưng trông cháu nội cháu ngoại làm giặc phá phách xáo trộn đủ điều trong cái ấp hẹp té. Khóc, cười cứ thế mà dài hơn năm canh. Con nít mà ba, phải năng động thế mới chóng lớn. Đứa con nói. Mẹ nó làm đồng minh hỗ trợ, ai như ba mày cứ y như con cù lần thích ngồi yên một chỗ, hèn gì giờ này như cây sậy hở tí là cảm mạo nhức đầu bắt tao nấu cháo với cạo gió liên hồi kỳ trận.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Mạ tôi không có nhiều áo dài, đâu chừng chỉ ba chiếc. Áo của mạ đúng là áo dài, dài miên man, vướng víu hai tà gần chấm gót. Cổ cao, in tuồng có độn mi-ca ở trong cho cứng cáp. Không mấy khi thấy mạ ủi, xếp trong tủ mà chừng như luôn phẳng phiu, chẳng nhăn nhàu. Thợ may khéo, đã đành, qua thời gian hàng vải lạ thường kia không hề thu rút lại một mảy may. Chúng vẫn ôm lấy, sát sao cơ thể một người đàn bà có đông con. Thường thì thời gian hậu sản, da thịt người mẹ hơi bị “phát tướng”, hơi bị sỗ sữa; nhưng mạ tôi cứ rứa, thuỷ chung thi gan cùng tuế nguyệt. Nếu dùng thuật ngữ mà thời buổi lạ lùng này, người trong nước cắc cớ ưa nhắc là “số đo ba vòng” thì chẳng cần dùng thước đo đạc, ngày đó mạ tôi vẫn “chuẩn” không cần “chỉnh”, không phì nhiêu chẳng giảm sút, ôm vào lòng vẫn ấm gọn một vòng tay, vẫn bất di bất dịch lượng suối trong nguồn chảy ra, vẫn chuối chín cây, vẫn biển Thái bình hiền hoà sóng vỗ êm đềm, che chở và bảo vệ suốt đời một bờ bãi luôn được bồi đắp phù sa. Có một câu tiếng Pháp viết như thế này: Je n’ai pas besoin de m’aimer avant de t’aimer, parce qu’il n’y a pas d’ordre, juste l’amour. Có lẽ tác giả chỉ dành cho tình yêu lứa đôi. Đâu cần phải yêu mình trước khi yêu người… Mình được mạ đẻ ra thì mình yêu thương mạ là chuyện ắt có và đủ. Không so đo, chẳng phân bì. Vẻ đẹp do tình yêu mang lại nó vốn thế.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm


Nhà thơ Trần Huy Sao

Thuở bé dại thích bài
Thằng Bờm có cái quạt mo
Phú ông xin đổi những thứ quá to
Bờm thực tế chọn lấy vật nhỏ
chắc ăn. nắm xôi Bờm cười

Hình ảnh quạt tưởng đã lười
biến trôi trong thực thể đời thường
nỏ ai dè bữa ni có người tự thướng
tay tha cái quạt mà rình hơi hướm gió qua
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Vào sâu nội thành, khuất lấp hướng tây có căn nhà cổ được vây giữ giữa bao cây cao bóng cả. Chim chóc thường ghé tụ bầy hót lên đủ mọi cung bậc, nghe hân hoan, rót vào tai người cũng khiến trôi bớt bao phiền não. Dân cư trong nội thành dường như ai nấy đều biết tiếng chủ nhân căn nhà trầm tịch kia: Tên Nhàn, họ Khổng. Ba đời đều văn hay chữ tốt, hiểu biết rộng, chí thú xem sách vở là hiền hữu, là tình nhân, là kho báu, là vật bất ly thân. Nhà đầy sách, rộng ba gian thì rường cột kia đã thứ lớp xếp cho sách lưu trú tới hai gian. Một không gian chật cứng những bìa những gáy những trang giấy những chữ nghĩa những điển tích những điều hay lẽ phải bao đời truyền lại.
(more…)

Núm ruột

Posted: 14/08/2018 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

1.
Ai đứng thu lu ngoài vườn đen như cột nhà cháy?

Gần tàn canh mi không ngủ được hay răng?

Nghe nói đất ni nhiều hồn oan chưa siêu thoát?

Tầm bậy nà, người như mình ma không doạ mô.

Trăng chẳng hiện vì cơn giông sắp đổ. Mưa cho rồi, trời nóng muốn điên.

Sau chái bếp có nguyên lu nước, ưa tắm táp thì đốt ngọn nến lên, khỏi mày mò.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm
tặng anh Ngô Đình Chương, người Mỹ gốc Huế.


Nhà văn Hồ Đình Nghiêm

Người bạn chung lưng đấu cật với chú bác dượng dì o cậu mợ anh chị em trong ban tổ chức, ruột để ngoài da lăng xăng chạy đôn chạy đáo đổ mồ hôi hột rốt cuộc cũng xí được một chỗ cho tôi ngồi. Bạn nói: Tau biết tính mi ưa trửng giỡn dễ làm mất mặt bầu cua nên không dắt tới bàn có mấy o còn dỏ tuổi, để khỏi hư bột hư đường, nghe lời tau chỉ định mi nên an toạ chỗ ni cho chắc ăn.

Xa nhau lâu hung, hắn vẫn không sửa được tật nói chớt. Thời ba hột do, coi dư dớ dà, tụi mình còn có dau… Đại khái thế, cả đống chữ bắt đầu bằng “nh” hắn tự động “phiên dịch” ra thành “d”. Vợ hắn tên Nhàn, chẳng rõ hắn tán kiểu gì mà Dàn lấy hắn làm chồng? Lỗ tai Nhàn có dàn dã không?
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Tôi xin lỗi cháu, nhân vật chính của bức hình trên. Ảnh đã cũ, hình như đôi ba năm về trước. Tôi lấy xuống từ một trang mạng mà hồ đồ quên chú thích ngày tháng cùng tình huống “lỡ xẩy ra” khiến cháu phải chịu đứng trước vành móng ngựa. Tôi xin lỗi vì không ghi lại tên cháu, để nhớ. Và tôi thành thật xin lỗi không biết cách để xin phép sự thuận lòng của cháu trước khi tự tiện dùng lại tấm ảnh này.

Nguyên cớ khiến tôi táy máy muốn lưu giữ bức ảnh cháu lại có thể vì cháu có nét hao hao giống người bạn gái của đứa con trai út nhà tôi. Nước da, đầu tóc hoặc một “dấu vết dị hình” nào tiềm ẩn làm tôi mãi ngờ ngợ. Phải chăng vì thế, một cách rất ư võ đoán (tôi chẳng biết coi tướng số) tôi không tin cháu có “nhân thân xấu”.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm


Hồ Đình NGhiêm
dinhcuong

Mùa hè, chính xác là chỉ đôi ba tuần nằm trong tháng 7, người ta có quyền mơ tới những cuộc đi xa, thử nhìn nhận cái chẳng quen mắt ở một môi trường khác, thử tiếp cận một sinh hoạt có thể chẳng giống với sự đơn điệu mà mình lỡ ăn dầm ở dề suốt tháng ngày qua. Người xưa truyền đạt: Đi một ngày đàng học một sàng khôn. Và email Thị viết: Loay hoay chốn cũ mãi mà không nản sao? Chẳng oán hận thì em cảm ơn, nhưng có cơ hội ngồi bên nhau, điều ấy anh không hề nghĩ tới sao? Quyết định rồi cho em tên hãng hàng không, số chuyến bay cũng như ngày giờ, em sẽ đích thân ra phi trường đón anh về nhà.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Này, tôi hỏi chuyện không phải, ông từng ngồi tù chưa?

Đôi phen. Ra bãi bốc, taxi chưa vào rước thì bể ổ, đành bị tó.

Đi vượt biển à?

Ừa, phản bội tổ quốc.

Ngồi trỏng nhiêu lâu?

Nhờ má tôi chạy đúng đường dây nên chỉ hơn “tháng tại tù hai cây vàng tại ngoại”.

Gặp đứa cháy túi trần như nhộng thì có thiên thu? Tội danh nặng nề thế kia.

Làm sao biết được? Xã hội này có gì minh bạch đâu?

Nhốt riêng hay chung?
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Khi chưa mang tên John, Dân đã có vợ, dù không chính thức có được tờ giấy chứng minh. Khởi thuỷ là Dân vượt biển mình ên, tạm cư trại tị nạn ở Mã Lai tám tháng. Ai “buồn lâu bi thảm” không biết, nhưng chốn lạ Pulau Bidong như hợp phong thổ đã xúi Dân quen được một người con gái. Tựa sóng biển cứ chuyên cần liếm mãi vào bờ, hai đứa trai đơn gái chiếc đã bồi đắp phù sa, tượng hình ra được một cuộc tình, dắt nhau ra bãi quạnh, đứng giữa mênh mông bốn phương tám hướng trời cao đất rộng mà thề nguyền kiếp này nguyện sắt son gắn bó không lìa. Trời xanh có mắt, cả hai đều được phái đoàn Mỹ tiếp kiến, phỏng vấn và thu nhận cho định cư.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Gần những bức tranh tĩnh vật bị ám khói và phủ bụi dầy có treo tấm bìa cứng in chữ Tam Tông Miếu nhạt nhoà. Tấm bìa màu đỏ bầm, cũ kỷ như có mặt cùng lần với những tảng màu sắc đã ngã màu đứng cao thấp gần bên. Hắn ngồi quan sát thầm lặng, phát hiện bức tường đối diện chỉ có cuốn lịch cột dây thép vào tấm bìa Tam Tông Miếu kia là coi bộ mới lạ và nổi bật hẳn. Con số 28 nằm trên một xấp giấy đã bị lột mỏng, xộc xệch. Thời gian. Tháng ngày. Đã bao lâu rồi hắn chưa được nhìn tận mặt một cuốn lịch? Cũng như ròng rã mấy năm trời hắn chẳng còn được đeo vào tay cái đồng hồ chỉ giờ giấc? Để cho trí nhớ lẩn thẩn chạy ngược về tìm kiếm thì đụng dội vào một mạng lưới dày đặc, ở đó hình ảnh Sa vây kín. Đêm có gió lạnh, có sóng nước, có đạn réo và đầy những bước chân người chạy hỗn loạn. Sự hồi tưởng luôn dừng lại ở đấy. Nỗi lo âu cho Sa lạc lối trắc trở như một tận cùng của bến nhớ. Con thuyền tôi bị mắc cạn Sa ơi…
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

– Mang cho chú mấy trái ớt.

– Chưa đủ cay sao?

– Luôn tiện nhón thêm một hai múi chanh.

– Đòi hỏi nhiều thế!

– Nhớ nhé, ăn gần lưng bát rồi đây này.

Người xưng chú nói với đứa ngồi ghế bên cạnh:

– Đắc địa thành ra làm đày làm láo, trước vắng như chùa bà Đanh thì lễ độ khiêm cung. Bây giờ họ là thượng đế chứ không phải đứa vào gọi thức ăn. May mà cơm chửi phở quát ngoài đó chưa được trớn mang văn minh vào đây.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm


Kolinda Grabar Kitarovic, Tổng thống Croatia

Có đứa bất bình loạn ngôn
Three Lions thành ba con mèo
đội trưởng Kane bảo chúng tôi
tự hào những gì đã cống hiến
trên cầu trường nhỏ tiếng
bản nhạc It’s coming home
(more…)

Hồ Đình Nghiêm
Viết tặng chị tôi.

Ngày 27 tháng 6, công an quận Bình Tân, Sài Gòn bắt giữ Nguyễn Minh Hồ, 38 tuổi can tội trộm xe cứu thương của bệnh viện Triều An. Mặc áo sọc đặc thù của tù nhân, còng số 8 khoá chặt hai tay, đương sự thật thà khai báo: Lái đi chiếc xe không còi hụ tìm cách bán… do thua độ bóng đá.

Khuya hôm 29 tháng 6, Lê Minh Trọng, 29 tuổi, nhảy xuống cầu Mỹ Thuận ở Vĩnh Long tự tử (hai hôm sau xác nổi lên) để lại lá thư tuyệt mạng: Vì thua độ bóng đá.

Nạn trộm cắp xe gắn máy gia tăng, nếu bị phát hiện, khi thúc thủ bị trói dẫn vào đồn công an, tất cả tội đồ đều khai nhận: Đang nợ như chúa chổm. Cần tiền để chung độ bóng đá.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Tới Paris, tôi mướn khách sạn nhỏ ở quân 13. Nhỏ và xấu, ở mặt tiền cũng như nội thất. Đường vắt thân qua trước cửa bé hẹp nhưng bờ lề thì thênh thang. Bộ hành rộng cẳng, ngược lại xe cộ di chuyển mất thong dong. Một chuyến buýt chạy ngang cũng đủ khiến dòng chảy phải gián đoạn. Muốn đến các tiệm ăn Việt nằm quây quần gần đó, tôi thơ thẩn vượt qua biết bao hàng quán cà phê có đặt bàn ghế ngoài hàng hiên, thứ rào cản khó cưỡng chống. Một ngày tôi uống khoảng sáu cốc cà phê đậm đặc, tách nhỏ xíu. Hỏi một cậu phục vụ áo quần chỉnh chu đỏm dáng có quấn cái tạp dề trắng tinh: Làm phiền mang lại một cái gạt tàn thuốc. Không có, tại sao lại dùng nó? Ông đang ngồi ngoài đường kia mà! Khu phố này chúng sinh đốt thuốc liên tục, tôi chẳng thấy phân chó như người ta đồn thổi nhưng mẩu thuốc cụt thì vô số, lăn lóc dưới chân.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

7 giờ 58 phút sáng ngày 18 tháng 6, ở phía Bắc tỉnh Osaka xẩy ra trận động đất mạnh làm 3 người thiệt mạng và 61 người bị thương.

Ngày hôm sau, 19 tháng 6 World Cup 2018 diễn ra ở Nga, đội tuyển Nhật ra quân trận đầu đã đá bại đội tuyển Colombia với tỉ số 2-1 do công của Kagawa và Osako.

Chấn thương tâm lý, nếu có thể gọi vậy, khi nghe quê hương vừa hứng chịu bao đổ vỡ do thiên tai tác hại, đã không đốn ngã phần nào nhuệ khí của các Samurai Blue. Trên khán đài danh dự, nụ cười chẳng bao giờ tắt trên đôi môi của công nương Hisako Takamado. Tuy vậy, chiến thắng của tuyển Nhật hôm ấy không mang lại tiếng thơm bằng hình ảnh các cổ động viên đội nhà đã tự nguyện chung tay đi thu nhặt rác, làm sạch quanh các khán đài. Báo chí phương Tây có ghi hình, để một lần nữa họ đã dùng bao lời lẽ tốt đẹp nhằm ca ngợi đức tính của người Nhật: “Việc làm thầm lặng của họ khiến chúng ta phải tự suy gẫm nếu không muốn nói đó là bài công dân giáo dục thiết thực nhất, đánh thức lòng tự trọng vẫn mãi thiếp ngủ ở mỗi chúng ta”.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Nếu không phải là tửu đồ, bạn chẳng tài nào thấu cảm được câu nói “rượu ngon lại thiếu bạn hiền”. Một lời ta thán? Một sự tiếc uổng?

Nếu bạn mến chuộng môn football (soccer) bạn cũng nhìn nhận là thiếu người cuồng nhiệt ngồi cạnh để reo hò la hét hoà theo không khí hực nóng ở cầu trường thì mất vui lắm lắm. Nắm cổ chai bia mà tu mình ên e giảm hơn nửa phần sự khoái khẩu. Rượu, bóng tròn, hiền hữu; trời sinh ra ba món đó ắt phải nên bày chiêu “uyên ương kiếm pháp” đi kèm, chứ côi cút “độc thủ đại hiệp” thì ngó cũng không phải phép. Chém gió một mình thì ai nghe? Mà chém gió vốn là một trong tứ khoái của khán thính giả môn “đánh ba” vậy.

Bố thích theo dõi đá banh
Đừng hăm đánh ba sao đành hử con.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Hôm qua mưa gió tơi bời, giữa tháng 6 mà có khi lạnh tái tê như đầu tháng giêng. Qua một đêm sầu thảm, nói như người đọc tin tức dự báo thời tiết ở trong nước: “Ngày mai trời có khả năng ấm áp đột xuất”.

Lôi thôi nhỉ? Gì mà phải “khả năng” mí lị “đột xuất”? Đương đại ra phết! Đơn giản chẳng ưa, cứ thích làm cho sự việc rối rắm hẳn lên. Chúng nó quên lời bác dạy: Hãy giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt! Và bản thân bác từng viết: Kách Mệnh. Hậu duệ trung thành của bác nói: Ma-dzê in Việt Nam. Cộng đồng đảng viên mặt tỉnh như ruồi, không một ai “bức xúc” cho “sự cố”, thảy dựa cột mà nghe.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Nhà bố mẹ ở hướng Đông, cách chỗ anh ngụ mất khoảng 7 tiếng lái xe. Nối liền hai nơi, duy chỉ có một con đường xắn núi men khe lên bờ xuống ruộng: Xa lộ số 66.

Cái gì cũng thế, vì độc cô, chẳng lựa chọn được, nên xài nó hoài cũng đến lúc nhìn ra sự mòn hao, hư hỏng. Hắc lộ 66 cũng lâm vào tình cảnh nọ, từ êm ái phẳng phiu đến dằn xóc lượn sóng ổ gà lỗ hê lỗ hủng là điều dễ hiểu. Người ta đổ thừa vào xe tải hạng nặng, vào băng tuyết, vô thời tiết hà khắc mai nóng mốt lạnh nên mọi thứ tốt đẹp xuống sắc thành xấu xa chẳng mấy lâu. Và nạn kẹt xe diễn ra khi phu phen lục lộ gia công chỉnh sửa tân trang mặt nhựa đường lại, xắn làm hai, nay ủi bên này ngày kia trải nhựa bên kia. Thân đường ví xẻ làm hai, nửa đắp da láng nửa mụn nhọt dậy thì. Dẫu xấu hay tốt thì giao lộ này vẫn thường khi xẩy ra cảnh xe đụng nhau, bị lật chỏng gọng hoặc không dưng lạc tay lái đâm đầu xuống đầm lầy. Tai nạn như cơm bữa, nhiều đến nỗi một đôi kẻ luôn tin vào chuyện dị đoan đã thêu dệt: 666 là số của quỷ cha và 66 đích thị là con quỷ vậy! Cha nào con nấy! Trường hợp này không nên nói: Con hơn cha là nhà có phúc.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Thế kỷ trước, tướng lãnh Nguyễn Chánh Thi đọc diễn văn ân cần thăm hỏi, luôn dùng câu: “đồng bào trong khu tôi”. Ở Huế, nhiều người vẫn quen hiểu chữ khu, nghĩa của nó là mông là đít. Ví như: Ỉa xong chưa cu? Đưa khu cho mạ rửa. Hoặc: Con nớ mặt hoa da phấn mà riêng cái lỗ khu của hắn ngó đen thui! Đồng bào ở trong khu tôi, ai cũng hiểu là khu này chẳng mắc mớ chi tới khu nọ, nhưng nghe thế cũng không mấy thơm thảo gì!

Vậy thì chữ khu chớ nên đứng mình ên. Lôi thôi lắm! Nhưng khi khu cặp đôi với chữ khác, nghe cũng hơi bất an. Bản nhạc “Chiều Mưa Biên Giới” nổi tiếng của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, có đoạn: “Người đi khu chiến thương người hậu phương, thương màu áo gởi ra sa trường…” Nhắc tới khu chiến thì tự động hình dung từ chết tới bị thương đếm không xuể. Rõ là bất ổn, vì chữ khu chiến nên mới phát sinh ra chữ hậu phương. Nếu hoà bình thì ai hơi đâu quỡn để định phận rạch ròi, “phân lô” ra từng khu vực.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Ở gian nhà bếp, nơi xét thấy thích hợp nhất, anh có đóng cây đinh vào vách, treo một cuốn lịch gần bên bàn ăn. Tấm bìa cứng dùng để dán chặt, bôi keo ba trăm sáu mươi lăm tờ giấy lại với nhau. Cỡ giấy khá lớn, kích thước bằng với loại sách bỏ túi (livre de poche) của Tây. Mỗi ngày, anh dành quyền tự tay bóc rời từng tờ. Chị tôn trọng. Chị biết anh ưa viết lách lăng quăng vào mặt sau mỗi tờ lịch. Tuy lớn tuổi, chữ anh vẫn cứng cáp, ngay hàng thẳng lối, chưa cứng tay và… đẹp là do bởi siêng viết hàng ngày, nét mềm mại. Chị đồ chừng vậy bởi chẳng mấy khi chị ghé mắt đọc trộm. Trong gian bếp người ta cấu trúc một cái bàn thẳng góc gồm nhiều hộc tủ. Chứa dao muỗng nĩa đũa búa kềm cưa kéo bao bì dây nhợ linh tinh lục tặc… Ở đó luôn chừa một ngăn trống dùng chứa đựng “ngày tháng” của anh. Những tờ lịch nằm yên trong ngăn hộc, ghi ra thứ cảm nhận gì đấy. Thường, anh có bôi xoá khi viết, nhưng ít khi anh xé bỏ, vày vò, ném vào thùng rác. Anh khỏi ghi ngày tháng khi viết xong, đơn giản vì mặt sau đã in đen đỏ con số khắc ghi thời gian. Ngày nối ngày, tờ này chồng tờ khác. Anh cần kiệm thu gom, để dành, định bụng hôm nào chính thức nghỉ hưu, anh sẽ bồi hồi mang chúng ra, chắp nối, chỉnh chu nhuận sắc. Đánh máy, thu vào bộ nhớ của máy điện toán và khi nhận cái ngân phiếu tiền già đầu tiên, anh sẽ mang chúng đi in thành sách.
(more…)

Giá mà

Posted: 30/05/2018 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

1.
giá mà em chửa lấy chồng
thì anh đâu phải tồng ngồng như ri
giả như em đừng bỏ đi
anh mô hớt hãi bữa ni thèm lờ.

2.
quán đặc sản dán giấy tờ
xơi phở đẳng cấp chớ chờ giá nghen
vui chân ra chợ mà ghen
mấy ông tài xế đã chèn chật xe
nói hoài mà chẳng chịu nghe
qua trạm thu giá im re lộ trình
giá cháy hàng bất thình lình
bôi trơn kiểu ấy thì mình vẫn hao
thị trường thiếu giá lao xao
không chừng rau muốn(g) thu vào bot kia.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

bầu, bí

công an ngồi rung đùi xem hoạt cảnh
du côn đâm chết hai “hiệp sĩ phố đường”
bà con kêu giúp khô hơi rát cổ
sự cố khác phường mắc mớ chi tui!
(more…)

Hồ Đình Nghiêm


Giáo sư đạo văn Nguyễn Đức Tồn

Sau 1975, do hoàn cảnh khiến xui, người dân miền Nam vô tình mà làm giàu thêm bộ sưu tập trong sổ đoạn trường bằng những từ ngữ mới. Một cuốn tự điển hình thành, truyền khẩu với rất nhiều cái mới lạ, trong đó có chữ quen thuộc, mãi nghe: “Chà đồ nhôm”.

Thực thi việc chà đồ nhôm, ta gọi tên bằng chữ “mánh mung”. Chẳng rõ chữ mánh ấy có bà con chi với mánh lới? Do cực khổ quá, tìm đường binh để cầm cự sống qua ngày, gọi là “chạy mánh”. Thành công thì nói “trúng mánh”, mà thất bại mặt hớt hãi nói không ra hơi, y như rằng đã “bể mánh!”.

Riêng chữ chà đồ nhôm, nó chỉ là đảo ngữ, nói lái từ “chôm đồ nhà”. Chôm là chôm chỉa, ăn cắp vặt vãnh những đồ vật xét chẳng mấy cần thiết so với tình cảnh mới. Chà đồ nhôm, xuất thần ở chỗ, đồ nhà mang ra chợ trời bán đa số là thứ liên quan tới kim loại đồng sắt bạc chì… và nhôm. Thành ra tuy là nói lái mà chữ chà đồ nhôm quá đỗi “sát với hiện tình”, ăn với vật thể vừa “giũ áo” một đi không trở lại. Chà riết, thét trong nhà đâm rộng thênh. “Tiền nhà khó như gió vào nhà trống” là do vậy!
(more…)