Archive for the ‘Hồ Đình Nghiêm’ Category

Hồ Đình Nghiêm thưa chuyện cùng nhà văn Võ Kỳ Điền


Nhà văn Võ Kỳ Điền

Hồ Đình Nghiêm (HĐN): Mến chào anh Võ Kỳ Điền. Đầu tiên xin được chia vui, niềm vui khi nhà văn vừa in xong tác phẩm mới. Bấy chầy sức khỏe anh ra sao? Có sung như khi trải lòng bằng chữ viết?

Võ Kỳ Điền (VKĐ): Cám ơn Nghiêm đã hỏi thăm. Tới tuổi nầy hình như anh đã già. Anh chỉ nói là hình như thôi nghe, tuy vậy trong bụng cứ nghĩ mình còn trẻ măng. Anh em mình có một cái sướng là khi nào muốn già thì già mà muốn trẻ thì cứ tha hồ cho trái tim đập nhịp phơi phới như lúc mười tám vậy đó. Thời gian của anh bây giờ hết để dành cho nhà thuốc đến nhà thương, rồi sẽ có một ngày không xa đến nhà dưỡng lão… Nhưng càng không đi ra ngoài nhiều như xưa thì lại gần gũi tới bàn viết, hết đọc cái nầy thì viết cái kia, không viết được chữ nào thì giấy nó trách mực nó buồn, nhờ vậy mà có lại niềm vui của mấy chục năm về trước. Đã lỡ vướng vào cái nghiệp văn chương bút mực dù ít dù nhiều rồi, làm sao mà đành lòng không liếc ngang liếc dọc trở lại cho được, phải không Nghiêm?
(more…)

Hồ Đình Nghiêm


Montreal snow scene
Darlene Young

Sáng nay trời ửng chút nắng. Nhiệt độ leo lên được con số 3, độ C. Nàng Bạch Tuyết mới làm tình làm tội phủ ngập người mà giờ này lại cựa mình, bắt đầu tan chảy, tựa niềm vui hiếm thấy, chẳng mấy khi gặp. Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ? Câu này đúng mấy phần, sai bao dặm? Chớ thắc mắc. Chỉ nên tin vào thống kê người ta cất công nghiên cứu: Ngoại cảnh u sầu ám nặng trong mùa đông đã ảnh hưởng tới tâm lý và sức khoẻ con người, dẫn tới số tử vong cao nhất so với ba mùa Xuân Hạ Thu còn lại trong năm. Nôm na, qua khỏi mùa Đông thì trên các mặt báo sẽ thưa bớt những ô phân ưu chia buồn bao kẻ bạc mệnh nhác chơi với cuộc lữ. Và mùa đông chốn này, eo ơi nó lê thê kéo dài, giết người không gươm đao bằng cái miên man nọ. Đứng tuổi mới dạ cảm hoài kiểu ấy, chứ thanh niên trai tráng lại phán: Chỉ teo bu-gi chút đỉnh. Chuyện nhỏ! Già cả đâm bất tiện các thứ. Nó teo lại là chết chắc đấy con ạ!
(more…)

Giả định

Posted: 09/01/2018 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

Em không nhìn anh khi đứng ở Tự Do
Cũng như anh chẳng ngó đèn chuyển màu
Áo sắc vàng mòn thân vùi nắng cũ
Đồng khởi âm vực gió lùa phai mất tên

Anh xấu hổ điều tầm thường luôn á khẩu
Thành phố chật cư dân trao nhận mình lẻ loi
Hoa mười giờ nở từ đường rạn gạch đá
Dáng em đi xẻ rách lá me bay
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Ngày xưa, mỗi dịp đầu năm, người hay chữ thường bày giấy mực ra, dọn lòng viết xuống cảm nhận, gọi là khai bút. Có vị coi trọng chữ nghĩa, đi một màn tẩy trần tắm táp sạch sẽ trước khi bắt tay vào động thái sang cả ấy, không gian thoang thoảng xô động mùi hương trầm.

Có vị hàn sĩ chẳng câu nệ hình thức: “Xùng xình như áo mới may, hôm qua mới mặc hôm nay mất rồi”. Xắn tay áo, mơ màng:

Anh trao cho em một miếng trầu, miệng nhai môi đỏ
Em trao cho anh một miếng thuốc, lửa chặm khói bay
Ngày xưa còn sợ tiếng với vơi đầy
Nay chừ theo nhau cho trọn đạo, có ăn mày cũng cam tâm.

(more…)

Hồ Đình Nghiêm

cuối năm nêm chút ruốc cùng đầu bếp trần huy sao

mềnh thấy ai cứ răng ri rứa là ưa bắt quàng làm họ
không chộ mặt có ngày lọ mọ cũng tìm ta đọ tề
người tên sao mà ngồi trốn dưới hiên trăng
chơ xa vô hậu chim chừng nghe mỏi cánh
thôi thì nghĩ cứ xuống đèo hải vân kẻo nam ô đợi
mô phật. biển chỗ nớ ắt xanh hơn xen-đi-ế-gồ
ai đời thơ mà như ngọn sóng xô vô bờ
ba trợn cách mấy cũng say chết cha mệ nội
tình cờ gặp nhau khoảng giữa chặng đường
trừa chỗ phần ôn ngồi dưới hiên trăng…
rứa mới sướng cho một đời lải nhải
ghé quán o mười tô bún huế
”… tui đãi
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Tôi quen anh trong một tiệc cưới. Trước đó, người bạn “rắn mắt” chơi trò “bắt cóc bỏ dĩa” mà không sợ bể dĩa ê mặt quan viên hai họ, biểu tôi đại diện nhà gái lên nói đôi lời về hạnh phúc trăm năm mà đôi trẻ sẽ chung vai gánh vác. Người bạn là bố cô dâu và anh là cha chú rể. Hai ông cứng thân trong bộ đồ lớn cả đời chẳng mấy khi được diện, còn tôi vì “nhân vật quan trọng” theo cách đánh giá của người bạn, cũng đã khổ sở đi vay mượn vét-tông cà-vạt ngó sao cho được tử tế trước mắt hơn hai trăm thực khách đình đám được mời chung vui. Dù trang phục xộc xệch vì không vừa kích nhưng tôi hy vọng lời ăn tiếng nói của mình chẳng đến nỗi luộm thuộm vô duyên. Khi toát mồ hôi hột, xong nhiệm vụ với bài diễn văn dài tám phút, bước xuống khỏi ánh đèn màu, chính anh là người đứng lên bắt tay tôi, ca tụng và cảm ơn.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Cóp nhặt và ráp nối lại từng đoạn, từng câu từ ca dao, tục ngữ, hò giã gạo, hò mái nhì, hò ru em cùng phương ngữ của Huế xưa. Xin tạm vay mượn chút tư liệu và cảm ơn anh Trần Ngọc Bảo đã bỏ công sưu tập.


Thiếu nữ trong Thành nội
dinhcuong

Gởi thơ thì phải gởi lời
kẻo mà thơ rớt thơ rơi dọc đường.

Trồng hường bẻ lá che hường
thương nhau bất quản đỗi đường xa xuôi.

Biết đâu là cầu Ô Thước
mênh mông nguyện ước dưới nước trên trời
đêm khuya ngớt tạnh mù khơi
khúc sông quạnh vắng có người sầu riêng.
(more…)

Gáy cuối năm

Posted: 22/12/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

Gà công nghiệp sắp làm sạch
cẩu tặc mang chó tới gạ cầy tơ
đỏ đen bàn lắc bầu cua
sáu mặt kiêng dè không nhận diện Tuất
hột xí ngầu luôn ra con cá
hột le rầu mùi mắm má biết hôn?
(more…)

Đề co Nô en

Posted: 18/12/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

Lạy Chúa
con không theo đạo Phật
chỉ biết thờ cúng mẹ cha
giáo đường nhà chùa là nơi
con chưa từng lai vãng
lòng vẫn tin chỉ có địa ngục
mà thiên đàng
thiên đàng chỉ là
sản(g) phẩm của tưởng tượng.

Tháng năm dài chưa
một lần thầm khấn nguyện
bởi ai trao cho mình ước
mơ biến thành sự thật?
Kẻ khốn cùng thì ức triệu
vé số duy một lô
độc đắc. trời kêu
thì phải dạ. sướng rơn.
nhắm mắt đi xa.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Tôi mời em ra quán phở, lâu rồi mình không kéo ghế ngồi ngó vào mặt nhau. Chuông điện thoại đổ dồn nức nở, hồi lâu vọng tới giọng em cùng tiếng thở: Răng chọn bữa ni? Nhằm ngày Phật đản cả nhà em ăn chay. Anh đơn thân một mình mà đi. Rứa nghe! Trời đang mưa tự cầm dù mà che. Chẳng dông dài. Em cắt sóng. Thôi trông ngóng. Tôi đã mất ô, ai như Tú Xương: “Lấy gì đi sớm về trưa với tình!”

Đã lạ lùng chưa hôm qua nắng gắt bây chừ lại mưa. Ướt nghe ngói từ sớm tới trưa, khóc bưa thôi chẳng biết khi mô tạnh. Vũ vô kiềm toả năng lưu khách, đường tới chùa Quan Âm hàng lại hàng xe cộ đi vô. Mô Phật! Có cả mấy ông tây bà đầm chen chân cùng thiện nam tín nữ cố xa dần bến mê, cố chặt đứt những tham sân si đời là bể khổ.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

1.
Ông có thấy không? Tờ báo ngày mỗi nặng nề, thô nhám. Người đọc dần dà lơ là thôi mó tay.

Sao là nặng? Sao là thô? Chuyện thời sự đau đầu thì cần phải mổ xẻ, đoái hoài. Thô với nặng xem ra còn nhẹ so với tội danh lãnh cảm.

Ý của cả anh lẫn cả chị đều không sai. Chúng ta ngồi lại là để tìm một lối đi thích hợp. Trung dung không có nghĩa là huề vốn.

Vậy thì mỗi số nên đi hai bài xã luận. Hai bài nghiên cứu văn học hoặc địa danh lịch sử. Một bài điểm sách, còn kỳ dư thì đăng tải thơ văn?
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Biết họ từ nhà trắng sắp qua xứ đen
Cháu nắn nót viết một lá thư
kính gửi bà đệ nhất phu nhân.
Chọn bà ấy vì cháu nghĩ
là phụ nữ với nhau
thì kẻ lạ dễ cảm thông
nỗi đau vô bờ của mẹ cháu.
Thưa bà, mẹ con mang tên:
Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

Thư đi có đến tay người nhận?
Từ nửa quả địa cầu họ sang
có chao trong lòng một giọt
nước mắt của trẻ thơ?
Vị mặn có thể sánh với
chát đắng vùng biển Nha Trang.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm


Milkmaid
Johannes Vermeer

Phòng tranh mang tên “Giao Mùa” mở cửa hơn hai ngày thì bị đóng. Mưa đang về, bay nghiêng hạt xuống một địa phận sẵn lòng đón nhận sự dầm thân trong rét mướt. Tấm bích chương mềm nhũn, hoen màu, chịu thử thách ban đầu cái tác hại của nước ngấm. Hàng chữ “từ ngày 7 đến ngày 14” đã bị mưa cào đến thủng giấy, hết còn đọc ra. Đây là cuộc triển lãm cá nhân đầu tiên của Nguyễn Văn Xê, 30 bức tranh sơn dầu hiện hữu sau 10 năm mài miệt vẽ. Xin được giấy phép đúng một tuần, chỉ bán được một bức “Thiếu Nữ Cởi Áo Lụa Bên Hồ” thì… giông bão tới.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Chừng như đã hơn tháng, dai dẳng, trong các bức điện thư, bạn mình bên đó vẫn gửi qua hình ảnh những cơn mưa. Mưa không ướt dầm lá hẹ nữa mà thịnh nộ nào đã tràn ngập vào màn hình chốn đây. Úng thuỷ, nước đục màu. Thượng nguồn, phố phường, hạ nguồn, ngõ ngách… đều lai láng buông xuôi mặc cho sông Hương làm đày làm láo nhảy lên bờ, xớn xác bôi xoá đi một địa phận.

Địa phận ấy, thuở xa xưa mang tên Châu Ô và Châu Lý (có nơi kêu là Rí). Tương truyền năm 1306, vua Trần Nhân Tông đã làm một cuộc trao đổi với vua Chiêm là Chế Mân: Con ta, Huyền Trân công chúa sẽ khăn gói vượt biên sang làm vợ ngươi, ngược lại ngươi cắt đất giao cho ta hai châu Ô và Lý. Nghe có thuận tai chăng? Chế Mân gật đầu và người sở hữu dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn vì tròn chữ hiếu đã gạt lệ sang ngang. Trên đường làm phận bèo giạt hoa trôi, Huyền Trân đã ghi ra tâm sự, viết theo điệu Nam Bình:

Nước non ngàn dặm ra đi
Mối tình chi!
Mượn màu son phấn
Đền nợ Ô, Lý
Xót thay vì
Đương độ xuân thì
Số lao đao hay là nợ duyên gì?

(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Maitre Imprimeur là tờ báo in trên giấy láng offset 4 màu xuất bản hàng tháng phát hành ở Montréal. Số tháng 11 năm 1991 giới thiệu những cơ sở in ấn già tuổi nhất trong thành phố, một sáng giá lạnh phóng viên cùng phó nhòm xô cửa vào thương hiệu Lovell Litho khởi nghiệp từ năm 1835 lưu truyền tới 3 đời hăm hở làm bài tường thuật. Và như vậy, bất ngờ có hai anh chàng công nhân Việt Nam được đưa lên mặt báo chu du khắp tỉnh bang Québec, tờ magazine ấy ghi giá chỉ 2$ dành cho bọn tây tà trong nghề xem. Không một ai hay biết về hai chàng gốc người Huế đang cực chẳng đã lao động không vinh quang kia vốn là nhà thơ nhà văn lạc thần hồn đến bến bờ mộng lệ. Lệ đẹp hay nước mắt tràn? Diễm tuyệt chẳng thấy đôi hàng khoé cay. Khi bất bình bọn chủ gốc Ái Nhĩ Lan, giận lẫy cuộc đời lưu vong cả hai đã từng to tiếng cùng đám thợ thuyền: Một ngày đẹp trời nào đó chúng mày phải cặm cụi in sách cho bọn tớ đấy! Giựt le cho vui rứa thôi bởi hỏi giá thành một cuốn sách dày chừng 200 trang chúng cho hay tiêu tốn khoảng 15 đồng, vì là công nhân trong hãng nên khấu trừ đi 15%, vị chi là… Rõ là thiên lôi ưa hét giá trên trời, chúng ông từng in sách, giá vốn mỗi cuốn chỉ mất gần 3 đô chứ mấy!
(more…)

Hồ Đình Nghiêm


Portrait of a blonde girl
Doris Joa

Má Céline mang ra hai tách cà phê. Tôi ngồi bên cái bàn gỗ có trải tấm khăn bằng chất liệu ny-lông kẽ ô vuông đỏ trắng quen thuộc. Không thay đổi, chẳng sờn rách. Cả chục năm vẫn vậy, chung tình. Không riêng nó, những đồ vật bày biện trong gian phòng nhỏ này vẫn giữ nguyên diện mạo. Chừng như chúng biết tạo ra dưỡng khí và sự hô hấp của con người thì luôn nương nhờ vào đó. Phần khác, người ta sống cũng cần những hình ảnh vây quanh. Nó gây vào cảm giác nỗi an toàn, sự ấm cúng quen mặt. Bạn sẽ xúc động khi vắng xa lâu ngày để khi có cớ trở về nhìn nhận sự câm tiếng của nó, cách chịu đựng như chờ đợi ở bạn một niềm cảm thông, bất di bất dịch.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm


Từ trái: Song Thao & Hồ Đình Nghiêm thuở còn xuân

Có bài hát cũ, lời như thế này: “Khi anh hai mươi, em mới sinh ra đời…” Một bản nhạc tình? Sắt son đắm đuối chẳng nề hà chuyện thời gian. Ngày xưa, theo các cụ cho hay “gái hơn hai trai hơn một”. Cứ theo cẩm nang ấy mà thực hành thì ắt sẽ sắc cầm hoà hợp đầu bạc răng long. Và cực “cổ lai hy” trăm năm mới xẩy ra một là tuổi tác giữa “chàng” sánh cùng “nàng” cách biệt những 20 cuốn lịch. Ôi, hai mươi niên biết bao lá rụng bèo dạt hoa trôi mà anh còn sân si đến bên em thốt lời thề nguyền.
(more…)

Đồn côn an

Posted: 15/11/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

làm thơ xin tránh vần ồn
tui nào phụ nữ kẹt phải vào đồn bữa nay, đâu ngứa l.

mầy phải thật thà khai báo
chớ dối gian. không nói láo
ông uýnh bỏ mẹ. còn cha?
nội đang yên ngoại toàn âm mưu xấu
xa yên phận hổng ưa
thích về gần gây rối, hở
mười cái răng đếm đủ số
khi nhập kho
nhân thân xấu ưa hô
hoán gửi lại hai răng cửa
chảy máu trước khi tại ngoại.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Khi sang đây, thời gian đầu tôi xin được việc làm với đồng lương khá cao: Chùi rửa, thay bao rác, quét dọn vệ sinh trong một cao ốc có bốn tầng lầu. Từ chín giờ tối tới hai giờ sáng. Địa điểm khá xa, nằm giáp ranh với ngoại ô không đèn, hơi bất tiện. Cho dù người ta có thiết lập ra tuyến đường xe buýt chạy về khu tân lập kia thì tan tầm vào lúc hai giờ sáng, chẳng có ma nào còn láng cháng đi lại trên vùng đất vắng tẻ kia. Muốn cày bừa, tiên quyết bạn phải có xe để tự lái đi. Mới chân ướt chân ráo đến nhập cư, tôi làm gì tậu được xe. Người bạn giới thiệu việc vì ở nơi trái đường đã dọ hỏi giúp tôi, may thay một ông người Miên gốc Việt làm chung chỗ hứa sẽ nai lưng đóng vai tài xế giùm, chỉ chi cho ổng một khoảng tiền nhỏ dùng để đổ xăng và đừng quên đãi cà phê bánh ngọt. Như thế, vạn sự không hẳn đều khởi đầu nan. Với tôi, có mòi thuận lợi. Chỉ duy một chuyện hơi lấn cấn trong khi lao động, đêm nào cũng vậy, khoảng một giờ sáng, đang hút bụi ở hành lang có trải tấm tapis màu đỏ bầm, máy đang êm tự nhiên gầm rú lên đồng thời tôi đón nhận hơi lạnh kỳ lạ như kiểu có cơn gió vừa vụt qua. Mọi cánh cửa đều đóng kín sau khi đã kỳ cọ lau sạch. Hàn khí chợt gây ớn xương sống nổi da gà nọ thật khó giải thích.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

1.
“Em hỏi anh bao giờ trở lại? Xin trả lời, xin trả lời…” Nhạc bốc mùi trong quán phở nhạt. Câu hỏi đáp thời chiến tranh mãi nhắc lại điệp khúc tranh chiến. Kinh Kha sang sông, rồi hắn có quy cố hương? Nào ai hay biết, con dao nhỏ đùi lây thủ làm ám khí cắt đứt được khúc ruột dặm ngoài mãi than van? “Trở về bại tướng cụt chân?” Vẽ làm chi hình ảnh thân bại danh liệt! Phó thường dân nghe cũng luống những ngậm ngùi. Thưa em gãy một giò anh mang hờn tủi đi trên ngày lắc lẻo tháng chênh vênh sao đủ hồi hộp tựa diệt kiều? Hoàn cảnh! Nói dzậy mà hổng phải dzậy, người ta dìa hà rầm anh cà chớn cà khịa quá đi nha. Tự nhủ thầm mình đang rảnh, cơ mà mình được chảnh. “Người từ trăm năm về qua sông rộng”, cơ khổ anh không biết bơi, từng ngồi đò mặt xanh như đít nhái. “Đưa người ta không đưa sang sông” chỉ đứng trên bờ nghe xâm xoàng chóng mặt. Người ác thì cũng chừng mực nào thôi chớ, “xa quê hương nhớ mẹ hiền” như chén rượu cay. Đồ bất hiếu, biết vậy thà tao đẻ ra cái hột dịt ngồi nhậu khan. Ủa, thế 99 hột còn lại đâm cháy hàng định hướng kinh tế xã hội chủ nghĩa. Tiền nhân mới đếm đủ trăm trứng, sao có người tham ô hủ hoá làm phép tính sai qui trình ưa chơi tư bản đỏ, con sâu cực đoan làm rầu nồi canh đậm đà bản sắc dân tộc.
(more…)

Bên này sông

Posted: 03/11/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm


Nhà thơ Phạm Nhuận
photo by Phạm Cao Hoàng. Maryland Sep. 10, 2013

Đập Đá qua Vỹ Dạ
Một thời thơ lót đường
Qua không kịp nhịp cầu
Ba vạn ngày mây bay
Đặt chân ngỡ ảo ảnh
Lạ lùng tưởng cố nhân.

Phạm Nhuận Tam Muội Hoả (1)
Thắp lửa câu kệ dài
Quyền năng Om A Hum
Quỷ khóc đến thần sầu
Tóc dài chuỗi tràng hạt
Nhị nguyên này nhất thể.
(more…)

Tự thán

Posted: 31/10/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm


Hồ Đình Nghiêm
Đinh Trường Chinh vẽ

1.
Không nghiêm vốn tự tính trời
Mua vui nhịp trống nện đời tàn canh
Đa đoan giấc mộng thôi xanh
Bừng con mắt ngó đành hanh lệ nhoà
Dáng ai chực sẵn một toà
Ba vòng sờ mó cho loà nhân tâm
Hương lộ mở, mùi thâm trầm
Cỏ đơm bông trắng tần ngần bụi môn
Trần thân chưa chịu đem chôn
Còn rình ai nữa cái khôn dại này!
Nói thêm lại quở làm đày
Đứng nghiêm một đỗi thày lay ít lời.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Vào mùa hè, thảm cỏ xanh trong công viên có đôi ba phụ nữ trải khăn, phanh ngực nằm dang tay dạng chân phơi nắng. Bốn năm đứa nhỏ quây quần gần đó nghịch đùa cùng trái bóng lăn. Ruồi tụ bầy trên những thùng rác, chúng bay lên khi có đứa hổn hển chạy bộ vụt qua. Công viên thu cất một bộ mặt không mấy vui, dường như nó thiếu bóng cây, vẫn rát mặt chẳng khác gì người đi bên ngoài phạm vi nó. Nói chung, đó là chốn khá vắng tẻ; chẳng trông ra một hấp lực nhằm trì kéo đôi chân bộ hành muốn vào tìm chỗ ngơi nghỉ.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm


Nhà thơ Lê Thị Huệ

Hoa huệ đâu có mầu xanh, nhỉ? Xanh nầy tựa như Khúc Cầm Xanh, hoặc Lệ Đá Xanh. Hoa huệ phải là màu trắng. Và Huệ Trắng, là tên một bài thơ:

“Sống mãi trong lòng giấy già qua bao cửa phù trầm
Những nhánh chữ toả muôn nghìn chân phiếm
Bám lấy khoảng hư không của bầu trời ái ngại
Một cõi mênh mông sáng rực rỡ xưa sau
Ở phía bên kia của trí tưởng hoảng hoát
Cả miền thịt da thơm nẩy rú rừng em huệ trắng
Bài thơ em gửi anh mãi mãi là bài thơ tình thứ nhất”.

Người làm ra bài thơ trên mang tên Lê Thị Huệ.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Ngự bình là gì? Tôi ngó đứa cháu xa quê đã lâu. Chừng năm phút sau tôi mới có được câu trả lời. Nghĩa là ngồi trên chữ an lành, tao đồ vậy. Nghĩa là tên gọi một ngọn núi có chút tiếng tăm ở Huế.

Chúng tôi đang ngồi dưới chân nó, đang tìm chút an vui bằng cách thụ hưởng cà phê cà pháo trong quán nhỏ bên đường. Đời đẻ ra một bọn người chuyên làm chuyện “động trời”, tiếng đập đá từ bên sườn núi mãi vang vọng, chát chúa, đinh tai. Bụi không ngừng lân la tới bên thềm, đang từ tốn phủ mờ những chiếc xe gắn máy dựng ngang dọc.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm


Chân dung Mai Thảo
dinhcuong

Trên đường đi, đôi lúc bạn phải tạm dừng lại, nghỉ chân. Bạn nhìn quanh, phát hiện cái thưa thớt, rơi rụng dần của bầu đoàn lữ thứ, hao hụt.

Có những cuộc sum vầy tình cờ, đưa đẩy bạn ngồi kề một nhân dáng, hai ba bóng người đối diện. Những khuôn mặt, giọng cười đùa vô thưởng vô phạt, nhạt; làm bạn nhớ tới câu “Tửu phùng tri kỷ, thiên bôi thiểu. Thoại bất đầu cơ, bán cú đa”.

Đám đông nào mà chẳng vậy? Kia là rậm rật ánh sáng, nọ là bóng tối với so vai, trầm mặc tự chọn. Tôi luôn yêu mến một người anh già tuổi, ốm yếu. Ốm vì trong tay luôn nắm cốc rượu, chẳng thiết việc ăn. Yếu vì môi kia luôn ngậm điếu Winston, chẳng màng tâm sự. Hai hàm răng, chỉ còn trụ chừng năm bảy chiếc, nói giọng Hà Nội 9 nút, trầm, đục; nhưng nghe thanh tao mỗi bận anh dùng chữ Đếch. Làm cái đếch gì mà ồn thế! Chẳng phải ai cũng thốt được chữ đếch nghe vui tai bằng anh. Một người thầy vừa khó tính lại rất mực dễ chịu. Nửa xa cách nửa thân cận. Nửa khinh mạn nửa khuyên can. Có lần anh bảo: Cậu nên nhớ điều nầy, là nhà văn cậu nên ngồi trong bóng tối, sân khấu đèn mầu là nơi dành cho Hùng Cường Mai Lệ Huyền.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Sợi dây căng thẳng có khi chùng. Con chó như dẫn người đàn bà đi không giới hạn vào buồn vui vận tốc. Nó thích gầm đầu hôn hít bậy bạ, bờ hoa bụi cỏ rồi tìm gốc cây như thể ưa chơi trò trốn tìm. Ồ, hoá ra là chó mà cũng biết cả thẹn. Nghe nói ở bên mình, người ta bú mồm nhau thì lôi vào chỗ um tùm kín đáo còn thường khi việc tiểu tiện thì cứ vạch quần chu mõ huýt sáo mà đái giữa chốn thông thoáng thanh thiên bạch nhật. Sảng khoái cầm vòi vẽ rồng vẽ rắn vào tường vôi chưa đủ đậm mùi hôi khai.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

miền Nam giết chợ xó đường
đầu ngày vào Tạ ông ruồng ngã ba
ở tôi Gòn Sài tư quận
không thể trở về bất luận tất nhiên

đấy người thân (thích)
xác kẻ nào nằm (hổng ham)
dù được ai đứng ai đi
kẹt giữa hai lằn đạn thi nhau nổ
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Bạn tôi mở đầu bằng hai chữ Cảm ơn. Sao có lắm đứa xấu bụng bảo rằng ở chốn ấy chẳng còn ai dùng cám ơn và xin lỗi? Cảm ơn thời đại internet, nhờ nó mà tao bắt được mày. Điện thư viết không dài, chủ đích chỉ nhằm dóng tiếng: Đi chi mà lâu ác! Mút mùa lệ thuỷ quỉ tha ma bắt. Về đây đi mi, (mặc áo the đi guốc mộc?) tao đón ở Tân Sơn Nhất bao cơm hàng cháo chợ và vào nhà nghỉ vô tư thư giãn mươi ngày. Việt kiều không chắc đã nhiều tiền đô bằng tao đâu nhé! Ủa, mày đã là đại gia? Không dám đâu!
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Cách đây mấy hôm, khi bài “Việt Vị” của tôi được đi trên trang Sáng Tạo, một số người đọc đã đồng cảm và chia sẻ. Một chị, có thể vì không am tường môn football (bóng đá) đã thắc mắc: Có ý gì khi dùng chữ “mơ hồ” ấy làm tựa đề? Thưa chị, Việt vị là một lỗi lầm trong luật chơi của môn đá banh, tiếng Anh gọi là Offside, tiếng Pháp thì kêu là Hors-jeu. Tiền đạo xuống sâu hơn vị trí của hậu vệ đối phương trước khi banh được chuyền giao thì trọng tài biên sẽ phất cờ báo: Lỗi việt vị. Thời bé, bọn nhóc chúng tôi thì dùng chữ: Đồ ham ăn cơm cháy. Lớn chút nữa (có thể do thời cuộc tác động) đã gọi mấy tên ưa “lấn đất” ham ghi bàn đó là dân nằm vùng. Nếu chị thấy chưa đạt thì xin hiểu sang một nghĩa khác. Việt vị là phong vị của người Việt.

Ngỡ đã chấm hết, tưởng đã “point final” ai dè lòng này vẫn còn tham, sân, si. Đôi khi trên sân cỏ đã có những tình huống làm thủng lưới đối phương dù mắc phải lỗi việt vị. (Bôi trơn trọng tài biên? Hậu vệ hoặc thủ môn lỡ bán độ?) Phim “The Vietnam war” dài 10 tập thì đoản văn có nhảy sang hồi 2 ắt cũng xin được lượng thứ cho.
(more…)