Archive for the ‘Hồ Đình Nghiêm’ Category

Hồ Đình Nghiêm

Sinh, cổ luôn quàng khăn đỏ, học trò giỏi của trường trung học phổ thông. Xã chỉ có mỗi một trường ấy, rường cột đôi chỗ xiêu vẹo, xuống cấp vì mãi hứng chịu lũ lụt. Trường nằm bên ruộng, khá hẻo lánh, nam nữ chung chạ, đề huề. Trên nói sẽ sửa sang tu chỉnh vào niên học tới và cũng chính trên bảo rằng đang đợi tiền rót về. Sự đợi chừng đã mỏi qua bao mùa lá rụng.

Mấy bữa này trên huyện rộ ra thông tin cực bức xúc, ấy là người lớn lợi dụng tính hồn nhiên của con trẻ để làm chuyện đồi bại. Kẻ có ăn học gọi đó là ấu dâm. Năm bảy vụ chẳng nói gì, nhiều như nấm mọc sau mưa thành thử có ém nhẹm cũng khó bề vùi chôn. Tin tức đồn thổi khó kiểm chứng hư thực, vào miệng dân gian thì kẻ nói này người nói kia, thét đẩy đưa câu chuyện tới mức gần hoang đường. Con nít năm sáu tuổi, có nhiêu lớn mà rách màng trinh hứng đọng nhiều tinh dịch của đờn ông. Hơi bị lạ!
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Trận bão tuyết âm thầm thổi qua, đổ xuống. Sáng mở mắt ra quang cảnh đã đổi thay. Tuyết chôn vùi hai hàng xe đậu, con đường nhỏ mọc lên những nấm mồ đồng dạng, song song. Và hoạt cảnh quen thuộc hằng năm đang diễn ra, thứ ngụ ngôn mùa đông chẳng nói nên lời. Lịch ghi mùa xuân chính thức cựa mình vào ngày 20 tháng 3. Tuần trước đã chỉnh sửa kim đồng hồ chạy tới một giờ, đã cảm được chút nắng ấm ngại ngần ghé thăm. Vậy mà…

Phu phen lao động dậy sớm hơn thường nhật, trùm kín áo xống ngự hàn tay nắm xẻng ra vật lộn với tuyết, hì hục đào xới khai thông mở cửa mả. Có người chẳng nhớ đêm rồi xe đỗ ở đâu nên toát mồ hôi khi tung được tấm mền ra, nhầm lẫn nàng Corola chứ chẳng phải người tình Acura. Mẹ rượt hay phất cũng một nghĩa như nhau. Ngụ ngôn là vì thế. Chẳng nhìn nhận ra dấu vết dị hình được, xanh đỏ mà kể gì, thảy toàn sắc trắng. Thảy dị dạng như những cái nấm Đông cô hoành tráng.
(more…)

Con nít

Posted: 16/03/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

Ấu dâm là gì hở mẹ?
Là ghét lắm trái ấu hình vuông.
Gạc ma là gì hở mẹ?
Là ma quỷ đi gạt con người.
Formosa là gì hở mẹ?
Là cây khế chua mọc bên kia hàng rào.  (more…)

Hồ Đình Nghiêm


 

1. Mỏi một hang

Nem moi bọc áo lấy tờ 5000 trao tay Chả: Có đàn đúm cà phê cà pháo xong thì nhớ tạt ngang chợ mua tui bó rau. Chả gật đầu: Ô kê. Nem nhìn trời: Mưa nắng chi cũng đi cà phê, răng lạ quá! Ở nhà mua đủ hai ba hủ lớn bé có cả mà không chịu uống, rõ là ngứa cái chân cứ kiếm cớ chạy rong. Nem bình phẩm, lời chua như thông lệ. Chả dắt xe máy ra: Thằng Tư vắng mặt hai hôm bị chúng mắng đồ nhác gan sợ vợ. Tui thương bà, chẳng ưa bị chúng coi thường, có thông cảm không? Chả đội nón bảo hiểm, mưa lộp độp ngoài vành tai khoả lấp lời mà Nem đang nhóp nhép miệng. Có nghe rõ không? Ừ, đã nghe rõ.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Lắm kẻ ở trong nước mặc nhiên xem bóng đá là môn thể thao vua. Cũng nhiều đứa gọi CR7, tiền đạo xứ Bồ Đào Nha là người ngoài hành tinh vì khả năng làm bàn cũng như những tuyệt chiêu anh ấy cống hiến trên sân cỏ. Tôi yêu football nhưng chưa đến nỗi cuồng tín hâm mộ các siêu sao tới mù quáng, khóc khi nghe các đôi chân vàng gặp chuyện buồn bên xứ lạ. Và thú thật rằng, hơi ốt dột, tôi đã bỏ ra 149 đô la chưa tính thuế để mua cho bằng được chiếc áo màu tím giống y trang Ronaldo. Chi vậy? Dạ thưa, sẽ có dịp tôi diện nó. Và dịp ấy đang tới.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

co_gai_ban_hoa

Tháng Chạp năm Nhâm Ngọ 1942, chị tôi ra đời. Trời ở Huế xám xịt, gió thổi mưa bay. Khi mạ tôi mỗi tối ôm chị tôi ngủ với cái trách than (không phải hai cục gạch) đút dưới giường tre, với cái lồng ấp hao mòn lửa hồng trên tấm chiếu lát thì đâu đó, bên kia giòng Hương giang nhà thơ Nguyễn Bính thắp nến co ro viết xuống bài thơ “Xuân Tha Hương”.

Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng
Ôi, chị một em, em một chị
Trời làm xa cách mấy con sông…

(more…)

Hồ Đình Nghiêm

tuoi_thanh_xuan_dung_ham_toc_do

nếu họ thôi làm thơ
lên rừng bắt lâm tặc
nếu thơ họ bỏ mặc
ra biển săn hải tặc
nếu thơ đã tràng giang
xuống huyện chống dâm tặc
nếu giả tìm ý thơ
tới phường đón cẩu tặc
nếu trong thơ thiếu thép
đi thực tế formosa
nếu thơ yếu khí thế
soi mặt thuỷ triều đỏ
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

usa-canada-border_sign

Trăng lên rồi đó anh nờ, noái chi thì noái em về cả mạ la.
Túi ni vườn rộng gió lùa, ngó quanh ngó quất lẻ mình sao hôm.
Có người tên Sao ngồi dưới hiên Trăng
Răng như cặp đôi hoàn hảo thiệt xứng tầm
Ví như hằng nga bắc đẩu nghe thêm ốt dột
Chuyện trăng sao thì nói răng cho vừa
Cứ để cho nàng “múc ánh trăng vàng đổ đi”
Hãy để cho em “ra đứng bờ ao trông sao lặn”  (more…)

Hồ Đình Nghiêm

bang_cam

Nam vô tửu như kỳ vô phong, câu này đến từ Trung quốc và luôn nằm trên miệng lưỡi “đại trượng phu” người Giao Chỉ. Trạc ngực, rung đùi, tâm đắc, rượu vào lời ra. Cờ phải có gió, đàn ông phải tợp rượu. Nước Việt có rất nhiều cờ đỏ sao vàng và đàn ông xứ ta được thế giới tấn phong: Vô địch chuyện tiêu thụ rượu bia. Ba say chưa chai mà nhằm nhò gì! Mẹ, mày chơi đẹp vô hết cái này coi. Tửu đồ chia hai hạng: Một hạng mặt đỏ như bát tiết canh, một hạng mặt tái xám như khúc dồi đông lạnh. Đỏ hay tái thảy đều đáng gờm cả. Cờ bay phần phật trong gió lộng.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem-luan_hoan
Từ trái: Hồ Đình Nghiêm và Luân Hoán

Quán Nhị Vị Hương nằm trên đường Côte des Neiges, đông khách hơn quán Ngũ Vị Hương ở phố Beaubien. Năm gia vị, nhiều hương liệu đâm thất bại; trong khi chỉ cần hai vị, đơn sơ ít pha phách chế biến, thực đơn lại mặn mòi, đuổi khách đi không hết.

Lý lịch sơ sài của ông bà chủ quán: Chồng, anh Tư, người Đà Nẵng. Vợ, chị Tám, người Huế. Vợ đứng bếp. Chồng gồng mình lo từ hạ tầng cơ sở lên đến thượng tầng kiến trúc. Cả anh lẫn chị tánh tình vui vẻ, xởi lởi với khách Việt. Tám cộng Tư ra mười hai, nhiều quá, tới một tá lận. Bọn tui giản lược bớt, một cộng một bằng hai. Đặt tên quán là nhị vị do bởi cái cô đọng ấy. Gừng cay muối mặn, phải không bà xã? Anh Tư từng trải lòng.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

embrace_1-picasso
Embrace – Picasso

Dân gian có nhiều chữ thật đắc. Đơn cử: Tòm tem, hoặc riêng chữ tòm thôi cũng thuộc dạng đặc sản, khó đụng hàng. Nôm na là đẳng cấp. Tinh hoa nó phát ra, độc sáng ở bốn câu sau:

Đang khi lửa tắt cơm sôi
Lợn đói, con khóc, chồng đòi tòm tem
Bây giờ lửa đã cháy rồi
Lợn no, con nín, tòm tem thì tòm

Tòm tem là gì? Chớ nên cắt nghĩa cái động từ lôi thôi nọ, cho rách việc. Nó chả ra cái thể thống gì cả, nhưng buộc người đọc phải tự hiểu lấy. Bảo nó độc sáng là vì vậy. Đắc địa là do thế.
(more…)

Cúng

Posted: 30/01/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Truyện Ngắn

Hồ Đình Nghiêm
Gửi chị Trần Thị Nga ở Hà Nam

con_ga

Con gà này được tôi ghi hình sáng nay. Nó sẽ nằm trong bộ nhớ của chiếc điện thoại thông minh. Gần Tết, trời âm u, lạnh. Nó ngoan ngoãn cho tôi ôm vào lòng.

Tôi đi ra đường bắt xe ôm. Cuối năm âm lịch mọi người vui chuyện chặt chém, tha hồ hét giá. Không trông rõ mặt, chỉ nghe được giọng nói của anh xe thồ: Vui Xuân đi mà, hào sảng chút xíu cho em út nhờ.

Cái lưng áo căng phồng gió, con gà chen vào giữa xong đến tôi ngồi đằng sau. Xe chạy qua đường Lê Lợi, gà ngoái đầu nhìn về bia Quốc Học cục tác tiếng nhỏ. Họ đang thi công làm mới, cạo sạch sẽ bao di tích văn hoá tự ngàn xưa. Vì quyền lực, họ đã từng hạ chôn ngôi trường Đồng Khánh. Làm người có ăn học ở Huế rất khổ cực. Răng bì được gà? Gà mái còn biết xoè cánh che chắn bảo vệ con, gà trống còn biết gáy. Và chúng luôn nằm trên bàn thờ cho người được chu toàn tươm tất buổi kỵ giỗ.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

fusata_iida
Fusata Iida (1913-1941)

Ngày 7 tháng 12 trời đứng gió, biển lặng
Trung tá Fusata Iida phi công hải quân hoàng gia Nhật
điều khiển phi đội bay vào không phận Pearl Harbor
những chiếc Zero mang nhiệm vụ ném bom Trân Châu Cảng

Đạn phòng không thức muộn giục giã gọi
đan chéo vào bầu trời cày nát giấc ngủ mơ
Fusata nhào lộn giữa mắc lưới mũi tên đỏ
Zero nấc lên thân cắm bao vết thù
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

neighbor

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,
Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn
Hai người sống giữa cô đơn
Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi

(Nguyễn Bính)

Hôm nay bà Clara đi dạo có hơi muộn, có lẽ vì hàng cây trơ cành trong xóm mãi run. Hôm qua nó đứng thầm lặng, yên hàn vô sự vì gió máy không về. Vô tình nó làm cái hàn thử biểu, ngóng ra để biết đường mà đậy điệm áo quần cho xác thân. Việc ăn vận xiêm y trong mùa đông chiếm thời gian gấp năm lần vào mùa hè. Nực nội thì người ta có quyền che đậy thông thoáng mong manh, đôi khi chân cũng chả thèm xỏ dép, mấy khi mà được dẫm lên đám cỏ xanh, nhột nhạt, êm ái và sảng khoái. Cỏ xanh ở bình nguyên hoặc cát vàng ở bãi biển, chúng thế cho phương thức vật lý trị liệu. Nó sẽ chăm chỉ thoa bóp cho tất cả các huyệt đạo có dưới lòng bàn chân để trần. Clara có lúc từng khoe ông về công dụng một miếng lót giày mọc lắm nụ nhỏ, biết sao không, nó châm chích vào gang bàn chân, lưu thông khí huyết ở các kinh mạch.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

freedom_of_speech

Tôi thích thơ Bùi Chí Vinh.
Tôi thích Sổ tay thường dân Tưởng Năng Tiến.
Tôi thích thơ Bắc Phong…
Những người cùng trang lứa, những kẻ dị sàng đồng mộng.
Tôi nghĩ họ sẽ bỏ đũa thôi ăn khi nghe chuyện buồn ập tới. Ngữa mặt lên trời cười
khan ba tiếng.  (more…)

Hồ Đình Nghiêm

duong_sach_saigon

Giả định a và b luôn có mặt trong những phương trình toán học, trên biểu đồ từ trục tung sang đến hoành. Bình phương luỹ thừa tới vô cực. Và định đề từ một điểm ở ngoài đường thẳng ta chỉ có thể… Thỉnh thoảng a, b gặp gỡ x, y rồi dẫn theo sau bao hệ luỵ khó chứng minh về một sự tráo trở, hội ngộ, nằm kề, trên dưới, cộng trừ nhân chia, ngoặc kép ngoặc đơn định phận.

A và B là đôi bạn thân thuở trung học, cả hai dốt môn toán nên chọn ban C. Lên văn khoa thì chia lìa tuyệt tích bặt vô âm tín bởi thời cuộc xúi thế. Thứ thời cuộc xoá đi tất cả những giá trị, niềm tin. Người ta già cỗi trong tuyệt vọng chẳng nhìn ra bến bờ. Một loài cây úa héo bị vặt hết giây mơ rễ má không có đất chôn bám. Lạc loài, bạc tình và thất điên bát đảo khi ánh dương quang bị che bít, tù mù một cảnh giới đầy chật tiếng than van.
(more…)

Tam khúc

Posted: 10/01/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem-2017

lục bát

đốt tàn tháng tận trên môi
cứng thân tuyết đọng mồ côi khói vàng
ngày xiêu nhàu nắng bên đàng
dậu xa gáy sảng vén màn chiêm bao
từng không gió động mơ chao
này em lại đứng hình trao bóng ngờ.
(more…)

Nhàn

Posted: 05/01/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Truyện Ngắn

Hồ Đình Nghiêm

nu_sinh_ao_trang_mong_mo

Nhàn nhỏ người, thích mặc áo dài trắng. Nhàn đến trường bằng chiếc xe đạp mini cân xứng với thể hình. Học dưới tôi một lớp, chẳng có gì nổi bật nhưng nam sinh lớp nào hầu như cũng để tâm ưa tìm cớ lân la. Nhàn giỏi cư xử, thân thiện với mọi người mà chẳng gây điều tiếng; cũng không thấy anh này ghen ghét anh kia, đố kỵ, tị hiềm.

Hình như do có khiếu văn chương, mười bốn người trong lớp Nhàn đã giao việc cho Phạm Thị Phương Nhàn đứng ra thực hiện tờ bích báo chào đón năm mới. Mỗi lớp có một tờ và treo ở hành lang gió lùa, rung động tờ báo tường nổi trội của người mang tên Nhàn nhỏ bé làm “chủ biên”. Thầy cô khen, mấy anh lớp trên khen và như vậy Nhàn trở thành một đoá hoa duy nhất toả hương trong ngôi trường có vẻ kín cổng cao tường này.
(more…)

Bồi dưỡng

Posted: 02/01/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

hoi_nghi_boi_duong

Sau khi học viện Phật giáo Việt Nam ra thông cáo
tuyển sinh thạc sĩ Phật học với môn mác-lênin
các thầy lại bẻ qua khúc ngoặc lịch sử khác
dạy tăng ni phật tử cách sử dụng condom
dạy ni cô sư nữ cách đếm chu kỳ trứng rụng
dạy chiến lược lợi hại của vòng xoắn khi đặt vào địa đạo
chống bọn giặc tinh trùng bành trướng
khỏi phải bức xúc thưa gửi thượng toạ:
thưa thầy đệ tử lỡ có mang rồi chừ biết tính làm răng
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

st_mary_hospital

Dù có tuyết hay không, ở chốn đây bao giờ hàn thử biểu cũng rơi xuống âm độ. Trừ 10 trừ 20 cũng chả lạ gì, như cơm bữa. Lạnh, chẳng ai chối cãi, nhưng không vì mùa màng kiểu đó khiến đảo lộn mọi sinh hoạt, người ta vẫn thức khuya dậy sớm dù quang cảnh ngoài trời đang đóng băng, đang cóng thân cùng tiếng gió rít.

Tôi đã làm cho ông bình cà phê. Ông ăn bánh mì trứng với bacon hay điểm tâm tô mì ăn liền? Người chồng đứng rửa mặt ngó vợ qua tấm gương: Bà ăn gì thì tôi ăn nấy. Bà đã gói giúp tôi món quà ấy chưa? Rồi, xong từ tối hôm qua kia.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ong_gia_no_en

Ông già Nô-en ngồi trước cổng trường mầm non đường 2 tháng 9 quận 10 vào lúc 11 giờ trưa ngày 23 tháng 12. Phụ huynh chưa đến đón con, trời không lạnh chẳng nóng nhưng tiếng động và bụi bặm thì luôn chen lấn trên đoạn đường hư hỏng sau mỗi bận triều cường dâng rồi rút.

Cánh cửa sắt chưa mở, phía sau treo hình con chim bồ câu trắng vẽ trên nền xanh tấm bảng hiệu đã úa màu theo nắng mưa. Trường mầm non sẽ thay đổi diện mạo tươi sáng chừng nào xuân về, ăn tết nghỉ lễ rồi hẳn hay. Những người trông coi ngôi trường bé tẻo teo kia đang lên kế hoạch thu thêm lệ phí. Than thở: Quý vị thấy đó giá xăng lên, tiền điện lên, mọi thứ tha hồ lên, chữ Mầm Non cùng con chim bồ câu thì đâu có gì phải ưu tiên giải quyết mà gia công làm đẹp.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

berlin_terror_attack

tuyết, cây thông, kinh cong chuông nhà thờ
máng cỏ, hang đá, chúa hài đồng
trẻ nhỏ mơ mòng viết thư gửi ông già nhân hậu
từ bắc cực hoang đường đánh xe đúng hẹn trao quà
giáng sinh phương này luôn ngần ấy hoạt cảnh
có đâu như berlin xe khủng đâm bổ vào đám đông
không bình yên dưới thế vì lắm kẻ chẳng thiện tâm
ai người ngoại đạo tin rằng chúa sẽ phạt?
allah akbar. bầy trinh nữ đang đợi cổng thiên đường
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

bang_huu_cung_ly

Tôi quen ông Chu Du khi ông đã ngoài năm mươi. Tóc bạc, thưa sợi. Người gầy ốm, nét mặt khắc khổ dù đang cười rộng miệng. Áo quần dù tươm tất vẫn ngó ra chút luộm thuộm, chẳng mấy khi chỉnh chu. Tôi không tiện hỏi tên thật của ông cũng như do đâu ông lôi tên một vị quân sư trong truyện Tam Quốc Chí ra dùng làm bút hiệu. Tôi gọi ông là anh vì tuổi tác chúng tôi cách biệt quá lớn. Những đứa viết văn làm thơ dù chúng chỉ tầm mười tuổi cũng nên gọi tôi là anh, ông Chu Du nói, vì sinh hoạt ở lãnh vực này, kêu chú gọi bác quả thật xa cách, không nên.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

cam_dai_bay

Ngoài năm mươi nhưng ông luôn sung, xông xáo, năng động; chỉ mỗi tội: Vào hội trường ngồi họp, trăm khi như một, ông đều ngủ gật, chẳng biết trời cao đất dầy là gì. Không biết các đồng chí kia đang mổ bò hay thiến heo.

Vợ ông chết sau khi hoà bình ló dạng đã bốn năm, xe đò chạy suốt bị lật giữa khuya trong đường hầm gặp sự cố sụt lở. Đau lắm, mất vợ mà! Xốn ruột xốn gan lắm khi nhìn lên vòm hầm, xi-măng trộn đất sét, bê-tông mà giao duyên cùng thân tre. Ừ, sáng tạo là bản chất độc đáo của dân tộc ta, luôn tìm cách phát huy sáng kiến. Ừ, nhưng mà thành quả ấy mang vợ tôi đang sống chuyển qua từ trần thì đáng lên án quá. Ông viết đơn, với tư cách một cán bộ có ăn học, từng được đề bạt đi tu nghiệp ở các nước cộng sản anh em, chữ nắn nót gói trọn tâm tư gửi lên thượng tầng kiến trúc những mong các vị lãnh đạo thấu tình đạt lý để cấp cho ông chút đỉnh tiền bồi thường. Ông chú thích, có như vậy vợ tôi mới mồ yên mả đẹp ngậm cười nơi chín suối, chứ bản thân tôi suốt đời chưa từng ăn hối lộ, một cái quan tài, ui, nó mắc dàng trời!
(more…)

Thế đấy

Posted: 06/12/2016 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

nuoc_lut_saigon

nước nhà

nước sông đang lên
tràn dâng phố thị
lòng dân xuống tận
cùng trời khóc mưa
thời của thuỷ thần
quy trình cực đoan
cờ lờ mờ vờ
văn hoá khinh bỉ
đầu đường xó chợ
dân học tiếng anh
chớ đọc tên phúc
kẻo ngài thủ tướng
lại đờ mờ mi.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

nguoi_viet_nam_vieng_castro

mu khóc đồng nghĩa mít ướt
nghe rứa hỏi răng không chảy
nước mắt cho được?
thút thít huế mà en
thoạt kỳ thuỷ đã mưa
rớt hoài dầm dề chưa bưa
từ túi qua tới sớm mơi
rơi
rơi
nỏ biết khi mô dứt
chặp ngó bắt chán!
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

fidel_castro-2016
Fidel Castro (1926-2016)

Theo phóng sự của đài CNN, những người Cuba lưu xứ vừa xuống đường đông đảo ở Miami, khu Little Havana để nhảy múa reo hò mừng vui khi nghe tin ở cố hương Fidel Castro vừa lìa đời. I am so happy. Một bà da ngăm nói trước ống kính. Tôi đợi chờ tin này đã 47 năm, nó đi qua mùa lễ Tạ Ơn và rơi đúng vào ngày Black Friday, buồn cười không, kẻ mà suốt đời quyết diệt trừ tư bản chủ nghĩa. Thay vì vào thương xá mua hàng giảm giá, chúng tôi tràn ra đường đồng ca khúc hân hoan. “The tyrant is dead”. Bạo chúa đã thác. Luỹ đang viết tờ kiểm điểm trước địa ngục môn. Hy vọng thiên đường dưới ba tấc đất có gái và xì-gà.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

woman_in_red-boris_grigoriev
Woman in Red
Boris Grigoriev

Quán “Lông Ngỗng” nằm cuối đường, thẳng góc với con sông đào. Tôi không ngờ là có khi vác mạng vào làm việc cho Lông Ngỗng, do sở thất nghiệp hối thúc, giới thiệu đến. Tôi chẳng lạ lùng gì quán này bởi tôi từng xô cửa vào gọi một cốc cà phê. Hôm ấy tôi tập đi trượt băng trên mặt sông và tháng Hai có những cơn gió cắt da dễ khiến mình mất hết nhuệ khí. Lạnh buốt, lóng cóng. Không có gì vui thú, ngỡ như mình đang bị trời hành. Tôi nghĩ vậy nên thay giày, cuốc bộ tìm một chỗ ngồi ấm cúng. Lông Ngỗng là một địa chỉ thuận tiện lúc ấy.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

tuong_hcm_tren_xe_do_rac

Rác và bác

tay chụp được ảnh này
mang đầu óc ám tối
hay hắn đang tìm vần
muốn mần thơ lề trái
rác đi với bác
các liền mác
xác và thác
đừng có nhác
đổ chỗ khác
thiệt ác!
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

cho_dai

Tôi dốt tiếng Trung, chả hiểu câu “Bất đáo trường thành phi hảo hán”. Tôi đi loanh quanh giữa phố Bắc kinh mù mờ sương bụi giăng, không mấy hứng thú. Sau đôi ba ngày nhác ở, quyết định phiêu lưu tới những vùng quê thấy có quảng cáo rằng Lý Bạch từng mần thơ ở đó, thành ấy ngày xưa Tào Tháo từng vào trấn an bá tánh, nọ là chốn Hồng Lâu Mộng, kia là đất sản sinh ra những kẻ muốn tu luyện võ học cốt chịu nhục hình để trau dồi bộ Tịch Tà Kiếm Phổ. Nghe đồn bọn thái giám “thằng” nào cũng võ nghệ đầy mình, âm dương thiệt khó phân minh, chiêu thức biến hoá khôn lường.
(more…)